Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Thẫn thờ

0 trả lời, 1.458 lượt xem — Trang 1 / 1
Tôi quen anh từ cái thuở còn mài đũng quần nơi trường học. Dạo đó, tôi nhí đến nỗi anh luôn gọi tôi là Bé con, mà Bé cũng phải, anh lớn hơn tôi những 10 tuổi!! Ở cái tuổi 22 của tôi lúc đó so với anh, thậm chí với các bạn đồng lứa, tôi vẫn là bé con với bản tánh liến thoắng, nhí nhảnh, nghịch ngơm mà " cha mẹ sanh con, Trời sanh tánh " của tôi !!
Tôi còn ôm cặp đến trường thì anh đã nghiễm nhiên thành môt manager của Post Office rồi. Anh đi làm mặc vét trông ra dáng, đạo mạo như ông cụ vậy !! Thiếu điều, tôi có thể gọi anh bằng chú cũng vừa vặn lắm !! vậy mà...từ cái cách xưng hô chú chú, anh khéo léo dẫn dắt tôi vào tình yêu và chuyê/n tông sang anh hồi nào tôi cũng chẳng hay !!
Tôi nhớ, lần đầu nắm được tay tôi cũng là sau hơn sáu tháng quen nhau....anh xí gạt tôi rất khéo léo, tài tình để rồi khi bàn tay tôi run rẩy, gọn lỏn trong bàn tay to lớn, ấm áp của anh thì anh rạng rỡ, đôi mắt anh ánh lên niềm xúc động dạt dào, anh thầm thì
- bé con, anh thật không ngờ đây là lần đầu tiên bé để cho đàn ông năm tay đấy !
Tôi chu môi:
- sao anh biết?
- thì cảm giác của bé nói với anh đó thôi !
- hồi nào đâu?
- nè...mồ hôi ướt đẫm nè, run rẩy nè...thấy chưa, cảm giác của bé phản bội bé rồi...
Tôi chỉ biết đỏ bừng má rồi bẽn lẽn cúi đầu, anh lợi dụng cơ hội ấy len lén muốn hôn tôi nhưng tôi lanh hơn nên đã khiến anh hụt hẫng
- chưa xin phép mà dám đường đột hôn người ta hả?
- vây bây giờ anh xin phép nha !
- muộn rồi ông chú ơi, không cho nữa...
---------------------------
Vậy đó, mới đây mà đã 12 năm trôi qua rồi, tình cảm của tôi và anh thăng trầm qua nhiều giai đoạn. Phàm làm đứa con gái bắc kì, lại là bắc kỳ 54 với cục tự ái và mặc cảm to tướng, tôi..... đã từ chối tình cảm của anh khi lần đầu tiên anh ngỏ ý giúp đỡ tài chánh, công ăn việc làm cho tôi !!
Thành phố Lancaster dạo ấy cũng chẳng có bao nhiêu người việt nam, cho nên những người như anh có ăn (bằng chứng là anh to con tốt tướng), có học ( đương nhiên rồi, anh nói chuyện ngọt ngào và có duyên thế mà!!), có địa vị (cái mác giám đốc là gì đấy nhỉ ) nên đương nhiên anh là một người đàn ông được nhiều người biết đến, nhất là phe kẹp tóc !! Mà đã nổi tiếng thì đương nhiên có lắm cái đuôi.....Làm bạn với anh, tôi tự ti hết sức vì tôi chỉ là cô học trò nghèo, chẳng xuất sắc lắm, là chị hai trong gia đình và ba tôi thì....thất nghiệp !! Anh chọn tôi làm người yêu khiến cộng đồng người viêt ở đây xầm xì rằng " đũa lệch mà đòi lên mâm son!!" Thế nên khi anh ngỏ ý giúp đỡ thì tự ái tôi dồn cục, bản tính nóng nảy của tôi đã hiểu lầm rằng anh dùng tiền bạc để dụ dỗ tôi....hichichic, lí do thât vô duyên hết sức mà tôi cũng bình thản chia tay với anh chả chút luyến tiếc !! ngược lại, tôi còn tự hào rằng tôi giữ tròn sĩ diện của môt đứa con gái !!
Ba năm sau, tôi có bạn trai mới nhưng có lẽ bởi cái tính hay so sánh của con gái, tôi âm thầm nhận ra tình cảm của anh dành cho tôi vẫn ngọt ngào hơn, nồng ấm hơn và chung thủy hơn nên chúng tôi lại mau chóng chia tay. Anh biết được nên lại tìm đến
- Bé con ạ, mình làm lại từ đầu nha !
Tôi dấm dẳng dò hỏi:
- sao anh không đi lấy vợ đi !!
- anh yêu bé và chỉ chờ bé thôi !
Nghe lời nói ấy dường như có vẻ giả tạo và khách sáo nhưng trong tận cùng ngóc ngách của ngăn tim, tôi cảm nhận được là anh nói thật. Chúng tôi lại đến với nhau !!
Lần này anh lại thành tâm đề nghị tôi nhận job nơi anh làm và dọn lên ây’ ở . Tôi phân vân lă‘m!! 25 tuổi, lây’ chồng như thê’ co’ sơ’m lă‘m không ? Bạn bè tôi thường bảo “ còn trẻ, vui chơi cho đã đi, lây’ chồng sơ’m sẽ bỏ phi’ tuổi xuân của mình oan uổng lă‘m !” . Tôi lại chưa làm được gì cho ba mẹ và ca’c em tôi cả !! Mẹ Tôi còng lưng đi cày để nuôi mây’ chị em tôi ăn học nên người, không lẽ học xong tôi lại đi lây’ chồng ? Mà nê’u không làm đa’m cươ’i mà dọn lên đo’ ở thì miệng lưỡi thiên hạ sẽ làm gia đình tôi phải độn thổ mât’ ! Ta’nh tôi lại không muô’n lợi dụng ai dù đo’ là thành tâm, thành y’ của anh .cuội’ cùng thì tôi cũng quyêt’ định từ chôi’ ca’i job thơm đo’, cũng không muô’n dọn lên thành phô’ của anh dù chỉ ca’ch thành phô’ tôi 1 tiê’ng la’i xe thôi ! anh co’ vẻ buồn thật nhiều và nghi ngờ tình cảm của tôi nữa, anh nghĩ rằng tôi còn qua lại vơi’ người bạn trai kia nên mơi’ từ chôi’ anh !! song lu’c đo’ tôi thơ ngây lă‘m, đâu co’ biêt’ nỗi nghi ngờ của anh ? cũng không co’ thông cảm cho tuổi ta’c của anh ?? Anh đã 36 tuổi, co’ sự nghiệp vững vàng nên rât’ mong mỏi được thành gia!! Một người vợ, những đư’a con kha’u khỉnh, ma’i â’m gia đình ..... đo’ là nỗi khao kha’t của anh cũng như của cha mẹ anh .Vậy mà, tôi vẫn cư’ vô tình, dửng dưng vơi’ khao kha’t đo’ ! Tôi vẫn trẻ con khoa’i làm một người tình hơn người vợ !!
Ở xa nhau như thê’, trong anh lại co’ nỗi nghi ngờ nên hình như tình cảm cũng phai lạt dần , tôi bận đi làm, anh cũng thê’ nên it’ gặp nhau hơn .... rồi thì cũng it’ trò chuyện trong khi đo’, bên cạnh tôi co’ một ca’i đuôi theo tôi sa’t va’n . Đạt, tư’c chồng tôi sau này, anh đẹp trai, trẻ trung và ga lăng dễ sợ!! Tôi lu’c â’y tuy không co’ đạo nhưng lại theo bạn bè tham gia ca đoàn cho nhà thờ, tôi co’ giọng ha’t mạnh mẽ và không ke’m ngọt ngào nên thường ca cho ban nhạc của cộng đồng người việt của thành phô’ Lancaster . Đạt, một tay chơi đàn ghi ta điêu luyện của nho’m, không những thê’ anh còn chơi Organ rât’ giỏi, anh phôi’ nhạc rât’ cừ nên chẳng bao lâu tôi đã đem lòng hâm mộ anh . Tình yêu đê’n lu’c nào tôi cũng không hay biêt’ ? Tôi đã quên bẵng Nguyên để rồi 3 năm sau đo’, ở ca’i tuổi 29, tôi đi lây’ chồng !! Đương nhiên, người mà tôi chọn, không phải anh, mà là Đạt!! Tôi quan niệm đơn giản và thực tê’ rằng “so vơi’ Nguyên, Đạt co’ vẻ thi’ch hợp cho tôi hơn, Đạt chỉ lơ’n hơn tôi 2 tuổi, co’ những sở thi’ch về âm nhạc giô’ng nhau, cuộc sô’ng của Đạt cũng bình dân như tôi, không đạo mạo và không địa vị như anh, bên Đạt, tôi không cảm thây’ mình qua’ be’ bỏng mà lại rât’ hồn nhiên, hì hì co’ ki’ lô một ti’!! chư’ còn bên anh, tôi cư’ phải là con be’ con, anh cưng tôi như thể tôi là con bu’p bê bằng thuỷ tinh dễ vỡ .....
Nghe tin tôi lây’ chồng, anh buồn bã, giọng của anh cư’ nghèn nghẹn trong phone làm tôi cũng cảm thây’ co’ lỗi . Anh đề nghị được gặp tôi lần cuôi’ nhưng tôi lại từ chôi’ vì tôi sợ, tôi sợ Đạt ghen và tôi sợ phải thây’ anh rơi lệ dù tôi hiểu “ đàn ông khi đau buồn chỉ kho’c thầm”!! Dẫu sao, tôi từ chô’i gặp anh là điều đu’ng chư’ chẳng sai !!

Cuộc đời không như là mơ, tình yêu không như là thơ !! Hôn nhân không phải thuận buồm xuoi gio’ ngọt ngào như tôi nghĩ, tôi thêu dệt và tưởng tượng !! Những cay đă‘ng, bẽ bàng, buồn bã xảy ra hàng ngày tôi không biêt’ tâm sự cùng ai ? Tôi đã từng nghe noi’ làm dâu ở VN thê thảm lă‘m nhưng xem ra làm dâu ở xư’ mỹ như tôi cũng chẳng kha’ hơn chu’t nào !!
Vui, buồn...tôi không dám than thở với chồng vì có nói, anh cũng chẳng tin tôi...Nghĩ cũng phải, bên là mẹ, bên là vợ...dĩ nhiên là mẹ nặng ký hơn rồi !! tôi chỉ nói môt lần, anh không tin mà còn cho là tôi đặt chuyện vì anh bảo " mẹ anh thương em lắm, em cứ tưởng tượng thế thôi !" . Anh nào có biết mẹ anh xỉ thẳng vào mnặt tôi mà bảo rằng bà chẳng bao giờ coi tôi là con dâu cả, bà chỉ xem người yêu cũ của anh là dâu mà thôi !
Từ đó, tôi dấu nỗi buồn trong ngăn tim, từ đó, tôi trở nên ù lì, thầm lặng. Ba năm làm dâu, tôi già đi trông thấy, mỏi mệt đến xanh xao. Sanh thằng con trai đầu lòng, tôi xuống hẳn hai chục lbs chỉ trong vòng một tháng !! Tôi không hiểu, tại sao mẹ chồng tôi lại khinh thuờng và ghét tôi nhiều đến như vậy !! bà luôn cho rằng gia đình tôi là gia đình thấp hèn, bà khinh tôi không học thức bằng con gái bà (vì con gái bà ra dược sĩ và có chồng là nha sĩ) thì cũng chả sao? nhưng bà khinh cha tôi thì tôi không chịu đựng được!! Dẫu cha tôi có tánh hay nhậu, có chút máu cờ bạc cũng vẫn là cha của tôi, bà có quyền gì mà sỉ nhục cha tôi chứ ! Càng ngày tôi càng thụ động, nghe bà chửi mãi tôi cũng quen lỗ tai và không có phản ứng nữa!! Thái độ đó đã khiến bà căm ghét tôi hơn và cho rằng tôi hỗn láo !! Không biết bà nói thế nào với chồng tôi mà anh cũng nổi giận bảo tôi hỗn...tôi thât buồn !! Trong lúc tôi buồn nhất, cô đơn nhất thì tôi nhớ đến Nguyên, người đàn ông đã âm thầm yêu thuơng tôi suốt 10 năm trời ! tôi cảm thấy mình cần sự chia xẻ và tôi gọi cho anh....anh vẫn thế, 42 tuổi rồi mà vẫn cu ki một mình....tôi không hiểu tại sao anh không chọn cho mình một người phụ nữ để yên bề gia thất? Mười năm rồi....thời gian đâu có dừng lại đợi chờ ai? Tôi định bụng kể lể, than thở với anh nhưng rồi cục tự ái lại không cho phép tôi làm điều đó
- bé con sao hôm nay lại gọi cho anh?
Vẫn giọng nói ấy, vẫn cái ngôn từ Bé con....trái tim tôi thoáng lên môt chút xôn xao và thẫn thờ....
- tại lâu quá rồi vẫn chưa nhận thiệp hồng của anh....em sợ anh quên em mà không mời!!
- nếu anh quên được thì bây giờ anh cũng có vài nhóc tì rồi bé ạ !!
Tôi bàng hoàng....vậy là dự định than thở cùng anh tôi đành phải dấu kín cho riêng mình

Vậy là tôi chỉ nói vòng vo tam quốc, nói nhăng cuội về công ăn việc làm, về thằng chó con của tôi chứ không dám kể lể những vui buồn của mình!! nhưng dù vậy, tôi vẫn nhận được sự chia xẻ của anh, anh vẫn cố gắng làm cho tôi cười và thoải mái qua những câu chuyện dí dỏm mà anh nhắc lại cái thuở chúng tôi còn là môt cặp... tự dưng, tôi cũng nghe trong lòng thẫn thờ, tiêng tiếc môt cái gì đó mà mình vô tình đánh mất !! tôi hỏi anh
- anh cho bé làm em gái của anh được không?
- tình yêu có thể biến thành tình anh em được không bé?
- được mà, rồi anh sẽ lập gia đình và chúng ta sẽ là hai gia đình bạn bè tốt của nhau !! biết đâu sau này làm xui gia nữa !!
- có thể bé làm được, nhưng anh thì không !!
- vậy làm bạn
- thì cứ coi là vậy đi bé!! bộ bé không sợ chồng bé ghen hay sao?
- làm gì đâu mà ghen? bạn bè lâu lâu có gì vui buồn kể nhau nghe thôi mà!!
- ừ, vậy bé có gì buồn? nói anh nghe đi !
- hôm nay không có nhưng khi nào có anh có chịu là cái thùng rác cho em trút bầu tâm sự không?
- anh lúc nào cũng sẵn sàng
-----------------------------------

Tôi lục tục dọn quần áo trước đôi mắt giận dữ của Đạt và nụ cười mỉa mai của mẹ chồng....Bà sẽ hài lòng lắm và sẽ cúng heo quay như bà đã tuyên bố !! Đạt lớn tiếng:
- em dọn đi đâu chứ?
- em về mẹ em ở, em không muốn anh khó xử...mình tạm xa nhau thời gian đi !
bà mẹ chồng tôi xen vào
- ôi , nó đi đâu thì mặc nó đi !! vác cái mặt đưa đám chỉ tổ xúi quẩy !!
- anh nghe rồi chứ? từ nay về sau, em chấp nhận mang tiếng hỗn !! em thiệt không muốn gặp mẹ anh nữa...
Nói xong, tôi dẫn con ra xe và chạy thẳng về York không một chút hối tiếc !!
Nói là vậy nhưng về nhà mẹ tôi rồi tôi chỉ biết ôm chầm lấy mẹ mà khóc sướt mướt thôi ! mẹ tôi vuốt tóc an ủi và ôm lấy thằng cháu ngoại chưa đầy hai tuổi mà rơi nước mắt ! Trên pháp lý, hôn nhân của tôi chưa kết thúc nhưng tận đáy lòng, tôi linh cảm chúng tôi đã tận nợ duyên !! Đêm đêm, tôi chỉ biết ôm con khóc thầm, tôi không trách Đạt mà chỉ trách cho phần số hẩm hiu của mình !! Đạt là con trai trưởng, tôi biết anh khó xử lắm nhưng sự nhẫn nhịn của tôi trong 4 năm qua đã quá đủ!! con giun xéo mãi cũng phải oằn, tôi không thể để cho mẹ chồng tôi chà đạp danh dự , tự trọng của tôi và của cả gia đình tôi nữa....bây giờ tôi mới thấm thía cái câu " mẹ chồng con dâu" và " mặt nhân từ mà ruột hiểm sâu " ...
-------------------------
Cứ mỗi tuần vào ngày thứ bảy thì Đạt về York để đón con về chơi rồi chiều chủ nhật đem trả lại !! Nhìn cha con anh quấn quýt nhau, tôi nghe trong lòng dấy lên nỗi xót xa....đúng là có mang dòng máu, con trai tôi không gần cha nhiều nhưng nó lại quấn cha nó như sam vậy ! Nhìn cái cảnh đó, tôi không thể không mềm lòng...ai bảo rằng tôi không thương chồng? tôi không ước ao? Giữa tôi và Đ, chỉ có trở ngại, ngăn cản của mẹ chồng, đôi lúc tôi giận Đ nhu nhược nhưng rồi tôi cũng thông cảm với anh, ai bảo anh là con trai trưởng? ai bảo anh là đứa con có hiếu? ai bảo anh cưới phải cô vợ bướng bỉnh và nhiều tự ái như tôi? biết làm sao? Tôi đã nhiều lần mong anh dọn ra riêng để chúng tôi có một mái ấm gia đình độc lập nhưng anh lại nể mẹ nên không chịu....Bây giờ kẻ ở đầu đông, người ở đầu tây...vợ chồng xa cách nhau như thế này dường như tình cảm cũng dần dần phai lạt !! Ba đầu tôi khổ sở lắm, buồn bã lắm....bởi có người đàn bà nào ở tuổi tôi mà không nhớ vòng tay ấm áp của chồng? những đêm trở giấc cô đơn, tôi càng nhớ anh da diết hơn, nước mắt tôi chảy dài ướt đẫm gối...tôi muốn dẹp hết tất cả để tìm đến với anh, nhào vào vòng tay của anh để tỉ tê...nhưng rồi hình ảnh mẹ chồng cùng nhũng lời đay nghiệt, nguyền rủa lại hiện lên trong tâm tưởng tôi...tôi lại nuốt nước mắt !!! tôi chợt nhớ đến Nguyên, chợt muốn chia xẻ với anh những vui buồn như ngày xưa anh đã hứa rằng anh sẵn sàng làm cái thùng rác để cho tôi trút bỏ những phiền muộn...
Tôi nhấc phone...
- hello,
- hello, xin lỗi ai đấy ạ !!
Tiếng người đàn bà làm tôi chột dạ !! tôi vội đổi tông nói tiếng anh, như thể tôi là nhân viên quảng cáo điện thoại...tiếng người đàn bà lúng túng...
- sorry, I am...no English...
- chị người việt hả !!
- dạ phải, em mới được ông xã bảo lãnh qua ..
- vậy à, chúc mừng chị, em chỉ là quảng cáo mời anh chị vô chương trình điện thoại viễn liên của hãng AT &T, được free check 70 dollars đó chị !!
- oh, em không rành đâu !! lát nữa anh Nguyên về chị hỏi anh nha !!
- Vâng, cám ơn chị, thôi hẹn chị khi khác nha !
Tôi thẫn thờ buông cái phone...vậy là ngươ`i cuối cùng tôi nghĩ rằng tôi có thể trút bầu tâm sự phiền muộn cũng đã yên bề gia thất, cũng đã không còn tự do để mà cho tôi một lời an ủi, động viên!! Anh đã lấy vợ, nhưng sao anh không hề nói với tôi một lời chia vui nhỉ? Thôi thì tâm sự của tôi chỉ đành biết gởi gió cho mây ngàn bay....trong tôi hình như có chút thẫn thờ...có chút nuối tiếc....hơn 10 năm rôi `....thời gian!! quả là chiếc thoi đưa!! giọt nước mắt ở đâu lăn nhẹ...ướt mặn bờ môi tôi !!



Đăng nhập để trả lời
0