Lại quay về với bài vở, ước mơ
Tôi cứ đếm hoài thời gian qua đi trên từng sợi tóc
Nâng chén trà đêm nhớ mẹ còn trong đắng cay khó nhọc
Giữa đêm dài trằn trọc
Mẹ ơi...
Đừng khóc!
Giọt muộn sầu rơi vào đêm
chảy về bên con vỗ về giấc ngủ
Thà như hòn đá bên đường muôn năm không cũ
chẳng bao giờ biết đến nỗi ly hương!
Mẹ ơi...
Đừng buồn!
Gian nhà xưa quạnh quẽ
trong đêm sâu
tiếng dế kêu buồn lắm!
Mẹ ơi...
Đừng thức giấc!
Tôi cứ đếm hoài thời gian qua đi trên từng sợi tóc
Nâng chén trà đêm nhớ mẹ còn trong đắng cay khó nhọc
Giữa đêm dài trằn trọc
Mẹ ơi...
Đừng khóc!
Giọt muộn sầu rơi vào đêm
chảy về bên con vỗ về giấc ngủ
Thà như hòn đá bên đường muôn năm không cũ
chẳng bao giờ biết đến nỗi ly hương!
Mẹ ơi...
Đừng buồn!
Gian nhà xưa quạnh quẽ
trong đêm sâu
tiếng dế kêu buồn lắm!
Mẹ ơi...
Đừng thức giấc!
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
)... Em cũng không viết được nhiều về Mẹ, lại lỡlàm thất lạc cuốn sổ ghi thơ của mình nên nhớ lại cũng rất lộn xộn... ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
