📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Eragon - Cậu bé cưỡi rồng ( Christopher Paolini) 🔒

35 trả lời, 4.321 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 03:58:17Chuột lắc>
Mở đầu
Tà thần của mối hãi hùng
Gió gào thét suốt đêm, mang theo mùi hương sẽ làm đổi thay thế giới. Một Tà Thần cao lớn vươn đầu đánh hơi không khí. Trông hắn giống người, ngọai trừ mái tóc đỏ rực và đôi mắt màu hạt dẻ.


đã được mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 03:59:54Chuột lắc>
Vật lạ giữa rừng hoang
Eragon quì trên đám cỏ tranh bị dày xéo, quan sát những dấu vết bằng con mắt lành nghề. Những dấu vết chứng tỏ bầy nai mới qua đồng cỏ chừng nửa tiếng trước thôi. Mục tiêu của nó là con hoãng cái có một chân trái trước bị khập khiễng, nhưng vẫn bám theo bầy.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 04:01:43Chuột lắc>
Thung lũng Palancar
Sáng hôm sau, vầng dương ló dạng với những màu hồng và vàng tươi rực rỡ. Không khí trong lành, ngọt ngào nhưng lạnh ngắt. Hai bờ những con suối, nước đã đóng băng và những hồ nhỏ hoàn toàn đông đặc như nước đá. Sau khi lót lòng bằng chút bánh bột, Eragon trở lại qaun sát khoảng cháy đêm qua. Ánh sáng ban mai mọi rõ từng chi tiết, nhưng nó không tìm ra được điều gì mới. Eragon sửa soạn về nhà.


Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:35:03Chuột lắc>
Chuyện kể về rồng
Ánh nắng ban mai sưởi ấm mặt Eragon. Vừa dụi mắt, nó vừa ngồi dậy bên mép giường. Sàn gỗ lạnh ngắt dưới bàn chân, nó duỗi thẳng đùi và ngáp.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:36:19Chuột lắc>
Món quà của số mệnh
Buổi chiều, sau khi trở về từ Carvahall, Eragon quyết định thử viên đá theo kiểu nhà buôn Merlock đã làm. Trước hết, nó gõ viên đá bằng một vồ gỗ nhỏ, viên đá rung lên một âm rất thanh. Nó thích chí, dùng một búa đá nặng, vừa gõ xong, một thanh âm ảm đạm vang lên. Cuối cùng, nó sử dụng một cuốc chim nhỏ. Các cuốc sắt này không làm trầy đến một vết trên viên đá, mà chỉ phát ra một âm thanh cực kỳ trong trẻo. Nhưng khi âm thanh đó lịm tắt, hình như nó nghe tiếng chút chít nho nhỏ.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:37:54Chuột lắc>
Đối ẩm
Roran và Eragon chia tay ngoài ngoại ô Carvahall. Eragon thả bộ tới nhà ông lão kể chuyện Brom. Nó vừa đưa tay gõ cửa, một tiếng nói gắt gỏng cất lên:
- Thằng nhỏ, mi cần gì?

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:39:05Chuột lắc>
Một cái tên của uy quyền
Trên đường về, Roran bảo:
- Hôm nay nhà chú Horst có khách đến từ Therinsford.
- Tên ông ta là gì?
Eragon hỏi. Nó bước lẹ, tránh những luống tuyết. Hai má nó lạnh rát.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:40:14Chuột lắc>
Chàng thợ xay tương lai
Khi gia đình ăn cơm, mặt trời đã lặn. Bên ngòai gió lồng lộn từng cơn, rung chuyển cả căn nhà. Eragon lom lom nhìn Roran, chờ đợi những lời nói không thể nào tránh được. Cuối cùng Roran lên tiếng:

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức

Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:43:02Chuột lắc>
Những kẻ lạ tại Carvahall
Món điểm tâm lạnh ngắt, nhưng trà thì nóng. Băng đóng phía trong cửa sổ tan rã vì bếp lửa buổi sáng, nhỏ giọt xuống sàn gỗ, thành những vũng nước đen ngòm.
Nhìn bố con cậu Garrow ngồi bên bếp lò, Eragon ngẫm nghĩ: chắc phải nhiều tháng nữa mình mới thấy lại được cảnh này.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:45:45Chuột lắc>
Chuyến bay định mện
Trên đường về, đầu óc Eragon rối bời suy nghĩ. Nó chạy hết sức lực, không kịp ngừng để thở. Ra khỏi đường cái, nó phóng tư tưởng tới Saphira, nhưng cô rồng đang ở quá xa, không liên lạc được. Eragon tự nhủ, sẽ phải nói ra sao với cậu Garrow đây? Không còn chọn lựa nào khác, ngòai việc cho cậu biết hết sự thật về Saphira.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:47:44Chuột lắc>
Nỗi bất hạnh của người vô tội
Khi Eragon mở mắt vào buổi sáng, nó tưởng trời đã sập. Cả một tấm màn phẳng màu xanh, nghiêng nghiêng mặt đất, phủ trên đầu nó. Chưa tỉnh ngủ hẳn, nó đưa tay rờ thử. Những ngón tay nó chạm phải một lớp màng mỏng.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:49:08Chuột lắc>
Canh giữ người hấp hối
Những giấc mơ chợt đến chợt đi trong cơn mê của Eragon.
Nó chăm chú nhìn một nhóm người cưỡi ngựa tiến đến dòng sông hoang vắng. Nhiều người tóc màu bạc, cầm thương dài. Một con tàu rất đẹp, hình dáng lạ lùng, sáng ngời dưới ánh trăng, đang chờ đợi họ. Mọi người từ từ lên tàu. Hai người cao nhất bọn, cùng bước, tay trong tay.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:50:00Chuột lắc>
Nỗi u mê của đời người
Trời tối thui khi Eragon ngồi bật dậy, thở hổn hển. Căn phòng lạnh buốt. Vai và hai cánh tay nó nổi da gà. Mấy tiếng nữa mới rạng đông, chung quanh yên lặng như tờ.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:51:09Chuột lắc>
Thanh gươm kỵ sĩ
Eragon thức giấc, lòng tràn ngập khổ đau. Mắt nhắm, mà nước mắt vẫn ứa ra. Nó cố tìm kiếm một tư tưởng hay một niềm hy vọng để đầu óc tỉnh táo hơn. Nó thầm than thở: "Như thế này làm sao tôi sống nổi."

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-25 05:52:17Chuột lắc>
Làm yên rồng
Khi Eragon mở mắt, kỷ niệm về cái chết của cậu Garrow lại dày vò nó. Kéo chăn phủ kính đầu, nó lặng lẽ khóc. Nó chỉ mong được nằm mãi trong chăn, trốn khỏi thế giới bên ngoài. Khóc chán, nó quay lại oán trách ông già Brom, rồi miễn cưỡng ngồi dậy, chùi nước mắt.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-19 09:11:01Chuột lắc>
Chaulovekitty có đủ bộ truyện này không vậy, nếu đủ thi` cám ơn trứơc luôn hen
Xin lỗi vi hôm nay máy ti'nh trở chứng ,không gõ tiếng việt được
Tiền là giấy ==&gt; Đốt là cháy
Người yêu là rác ==&gt; Đầy là đổ
Tình là bụi ==&gt; Thổi là bay
Đời là phù du ==&gt; Ngu là phù mỏ
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-22 11:25:38Chuột lắc>
bạn chaulovekity ơi, mình rất thích bộ truyện e ragon này, bạn có thế post hết đuọc ko hả, mình cám ơn bạn nhiều nha.

Mong bạn lần sau gõ tiếng việt có dấu

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:45:29Chuột lắc>
Phù thủy và ma mèo
Buổi sáng, Eragon thức dậy muộn. Rửa mặt, thay quần áo xong, nó cầm gương, ngắm nghía chải đầu. Hình như mặt nó có vẻ gì khang khác. Erang cầm gương sát hơn. Mới dời xa Carvahall chẳng bao lâu, mặt nó đã thay đổi nhiều. Những ngày dong duổi, những buổi luyện tập đã làm nó già dặn hơn, ánh mắt mạnh mẽ, dữ dội hơn, chẳng còn nét trẻ thơ lúc trước. Đưa gương ra xa, mặt nó lại có vẻ bình thường, nhưng vẫn không hoàn toàn giống như nó ngày xưa.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:46:25Chuột lắc>
Tập đọc và những mưu đồ
Brom viết một chữ cổ trên tấm da thuộc, bảo Eragon:
- Học đi, đây là chữ a.
Chuyện học hành của Eragon bắt đầu như thế. Tuy lạ lẫm, khó khăn và phải ráng hết sực, nhưng nó rất say mê. Không có gì khác để làm, và với một thầy giáo giỏi, dù đôi khi nóng tính, Eragon tiến bộ rất nhanh.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:47:29Chuột lắc>
Những tên trộm trong lâu đài
Eragon thức giấc khi mặt trời chiều vàng óng sưởi ấm lưng. Nó nằm lơ mơ cho đến khi cảm thấy lạnh vì mặt trời chìm khuất chân trời.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 11:35:09Chuột lắc>
Một lỗi lầm đắt giá
Buổi sáng, Eragon cùng ông Brom đóng yên cương sửa soạn lên đường. Jeod tiễn bạn, còn Helen đứng trong cửa nhìn ra. Hai bạn già nắm chặt tay nhau, Jeod bảo:
- Tôi sẽ nhớ anh lắm, ông lão ạ.
- Tôi cũng vậy.
Brom trả lời, rồi cúi mái đầu bạc về phía Helen:
- Đa tạ tấm lòng hiếu khách của chị. Chị thật tốt bụng.
Mặt Helen đỏ bừng. Eragon tưởng bà ta sắp vả vào mặt ông già. Nhưng ông vẫn tỉnh bơ tiếp:
- Chị có một người chồng rất tốt, hãy săn sóc anh ấy. Hiếm có người can đảm và cương nghị được như anh nhà. Tuy vậy, gặp lúc khó khăn anh ấy cũng khó mà chịu đựng, nếu không có sự an ủi, khích lệ của những người thân yêu.
Eragon thấy vẻ mặt vừa phẫn uất vừa đau đớn của bà chủ nhà. Mắt bà long lên trước khi sập sửa. Jeod thở dài, vuốt tóc. Eragon cám ơn tất cả những giúp đỡ của ông mấy ngày qua, rồi nhảy lên lưng con Cadoc.
Ra khỏi cổng thành Teirm, lúc hai người đang cưỡi ngựa bên ngòai bức tường khổng lồ, Eragon thoáng thấy một bóng di động. Solembum nằm bẹp trên cỏ ve vẫy đuôi. Con ma mèo dõi đôi mắt đầy bí ẩn nhìn theo hai người.
Qua khỏi thành phố một đoạn đường, Eragon chợt hỏi:
- Ông ơi, ma mèo là gì?
- Sao tự nhiên cháu lại hỏi vậy?
- Cháu nghe được ở Teirm. Chúng không có thật, phải không, ông?
- Chúng hoàn toàn có thật. Trong những năm tháng huy hoàng của Kỵ Sĩ, chúng cũng nổi tiếng như rồng. Vua chúa, thần tiên nuôi nó làm bầu bạn. Tuy nhiên ma mèo trái tính lắm, muốn làm gì thì làm. Nhưng ta e là dòng giống đó gần đây rất hiếm.
- Chúng có phép thuật không?
- Không ai biết chắc, nhưng chúng có thể làm những điều rất khác thường. Dường như chúng luôn biết trước những chuyện sắp xảy ra, và tìm mọi cách để tham gia vào.
- Còn...Helgrind là gì?
- Cháu sẽ thấy, khi tới Dras - Leona.
Khi không còn nhìn thấy thành Teirm nữa, Eragon vận công gọi Saphira. Tiếng gọi thầm mạnh tới nỗi làm con Cadoc rối rít vẫy tai khó chịu.
Saphira trả lời, dốc toàn sức lực bay tới. Hai người chỉ thấy thoang thoáng một bóng đen nhô ra trong màn mây, tiếp theo là tiếng ì ầm khi Saphira vẫy cánh là là xuống. Những đường gân đen trên màng cánh nổi rõ dưới ánh mặt trời.
Eragon trao dây cương Cadoc cho ông già:
- Cháu sẽ gặp ông trong bữa ăn trưa.
- Chúc vui vẻ. Gặp lại mi ta mừng lắm, Saphira.
"Cháu cũng vậy."
Eragon nhảy phóc lên, ôm chặt vai Saphira, trong khi ả rồng bay vút lên cao. Vẫy nhẹ đuôi, nó uốn lượn mình trong không trung. "Ôm chặt nhé." Báo cho Eragon xong, cô ả rít lên một tiếng như kèn xuất quân, đảo một vòng thật ngoạn mục. Eragon thích thú la lên, dang rộng hai tay, hai chân quắp chặt.
"Anh không ngờ không có yên, em đảo quá trời như vậy, mà anh chẳng bị gì."
Ả khoái trá cười kiểu ho sù sụ.
Nhưng đến trưa hai đùi Eragon bỏng rất vì cọ xát quá lâu vào vảy rồng, còn mặt và tay tê dại vì trời lạnh. Khi xuống đất ăn trưa, Eragon phải lùa tay vào áo và ngồi chỗ nắng để sưởi cho ấm người.
Đang ăn, nó hỏi Saphira: "Anh cưỡi Cadoc được chứ? Anh muốn hỏi ông Brom mấy chuyện."
"Được thôi, nhưng anh phải kể cho em nghe ông ấy nói gì."
Ăn xong, Saphira bay trên không, còn Eragon và ông Brom lại dong duổi ngựa trên đường mòn. Eragon lên tiếng:
- Cháu muốn nói chuyện với ông. Cháu đã muốn nói ngay từ khi mình mới tới Teirm, nhưng cháu quyết định đợi đến lúc này mới nói.
- Về chuyện gì?
- Nhiều chuyện đang xảy ra, cháu chẳng hiểu gì cả. Thí dụ, ai là "những người bạn" của ông, và vì sao ông phải trốn tránh ở Carvahall? Cháu tin ông bằng cả tính mạng cháu, vì vậy cháu vẫn còn đi cùng ông, nhưng cháu cần phải biết ông là ai và ông đang làm gì? Ông đã lấy trộm gì tại Gil'ead, và tuatha du orothrim là gì mà ông định bắt cháu vượt qua? Cháu nghĩ, sau tất cả những chuyện đã xảy ra, cháu xứng đáng để được ông cắt nghĩa.
- Cháu đã nghe trộm chúng ta?
- Chỉ một lần.
- Ta thấy cháu chưa được học cho có tư cách đàng hoàng. Điều gì làm cháu nghĩ những chuyện này liên quan tới cháu?
- Thật sự thì không có gì. Cháu chỉ lấy làm lạ vì sự trùng hợp, tự nhiên ông tới trốn tại Carvahall đúng vào lúc cháu nhặt được trứng của Saphira, và ông lại biết quá nhiều về rồng học. Còn những bằng cớ khác, mà cháu gần như hoàn toàn không để ý, nhưng bây giờ nghĩ lại cháu thấy quá rõ ràng. Chẳng hạn như, mới lần đầu nhìn thấy, ông đã biết chúng là Ra'zac. Và tại sao chúng lại bỏ chạy khi thấy ông? Cháu không thể nào không nghĩ ông không có liên quan với sự xuất hiện của quả trứng rồng. Nhiều điều ông không cho cháu biết, vì vậy cháu và Saphira không thể làm ngơ với những chuyện có thể gây nguy hiểm cho chúng cháu.
Một thoáng u buồn trên mặt Brom, ông ghì cung Hỏa Tuyết đứng lại:
- Cháu không đợi được sao?
Nó lắc đầu, ông thở dài nói:
- Nếu cháu không quá nghi ngờ, thì chuyện này chẳng có vấn đề gì. Nhưng nếu cháu không thắc mắc đặt câu hỏi, thì cháu lại không đáng để ta tốn thì giờ với cháu. Ta sẽ nói, nhưng phải hiểu rằng ta không tiết lộ tất cả đâu. Không phải ta muốn giấu giếm, nhưng vì ta không muốn tiết lộ những bí mật không phải của ta. Có những lời thêu dệt trong chuyện kể này, cháu nên tìm gặp những người có liên quan mà tìm ra sự thật.
- Dạ, ông cứ nói những gì có thể nói được.
- Sự bí mật của ta đều có lý do. Ta cố bảo vệ cho cháu, bằng cách che chở cháu khỏi những sức mạnh có thể xé cháu ra từng mảnh. Một khi cháu biết chúng và mục đích của chúng, cháu sẽ không còn cơ may sống yên ổn một ngày. Cháu phải lựa chọn theo phe nào và chống lại phe nào. Thật sự cháu còn muốn biết không?
- Cháu không muốn sống một đời ngu dốt.
- Kiên quyết lắm. Rất tốt, vậy thì nghe đây: một cuộc chiến đang bùng nổ tại Alageasia giữa phe Varden và triều đình. Tuy nhiên, cuộc xung đột của họ đã vượt quá xa những phân tranh bằng vũ lực. Họ đã kẹt vào một vụ đối đầu, chống chọi nhau khủng khiếp, mà trung tâm điểm là....cháu.
- Cháu? Không thể như thế được. Cháu không hề dính dáng tới họ.
- Chưa đâu. Nhưng sự tồn tại hiển nhiên của cháu là mục tiêu cuộc chiến này. Triều đình và phe Varden không đánh nhau để dành dân hay đất nước này. Mục đích của họ là kiểm soát thế hệ Kỵ Sĩ tiếp theo. Và cháu là kẻ đầu tiên. Ai kiểm soát được lớp Kỵ Sĩ này sẽ trở thành chúa tể quyền hạn vô biên của Alageasia.
Eragon nghe những lời nói của ông Brom mà không thể nào hiểu nổi. Quá nhiều người quan tâm tới nó và Saphira. Tất cả chuyện chiến tranh chỉ vì nó giữa triều đình và phe Varden làm nó gần như không còn thở nổi.
- Nhưng ngoài những tên phản đồ, các Kỵ Sĩ đều đã chết. Và như cháu biết, những phản đồ chạy theo Galbatorix cũng chết cả rồi mà. Ở Carvahall, có lần ông nói với cháu, không ai biết Alageasia còn rồng hay không.
- Về chuyện rồng, ta đã nói dối. Mặc dù các Kỵ Sĩ không còn nữa, nhưng vẫn còn ba quả trứng rồng. Cả ba đều là sở hữu của nhà vua Galbatorix. Thật ra là còn hai, vì Saphira đã nở rồi. Nhà vua đã cứu được ba trứng này trong cuộc chiến cuối cùng với các Kỵ Sĩ.
- Vậy là chẳng bao lâu nữa sẽ có thêm hai Kỵ Sĩ trung thành với nhà vua?
- Chính xác. Và một dòng dõi độc ác lại phát sinh. Nhà vua đang ráo riết tìm ra người có thể khiến trứng nở. Còn phe Varden cũng ráo riết tìm mọi cách để giết chết những ứng viên đó, hoặc phải lấm trộm được trứng rồng.
- Nhưng trứng của Saphira từ đâu tới? Kẻ nào có thể lấy trộm được của nhà vua? Và tại sao ông biết tất cả chuyện này?
Ông già cười cay đắng:
- Cháu hỏi nhiều quá. Tất cả vở kịch này có hai hồi. Hồi một xảy ra trước khi cháu ra đời rất lâu. Từ khi ta còn trẻ và còn khờ dại lắm. Ta căm ghét triều đình, với những nguyên do chỉ mình ta biết, và ta quyết phá hoại triều đình đó bằng mọi giá. Duyên may run rủi, ta quen biết một nhà học giả, đó là ông Jeod. Ông khoe mới khám phá ra một quyển sách, có viết về một con đường bí mật xâm nhập lâu đài của nhà vua. Ta sốt sắng đưa Jeod đến gặp Varden, đó là "những người bạn" của ta. Và họ lên kế hoạch trộm trứng rồng.
- Phe Varden?
- Tuy nhiên, có những chuyện xảy ra ngoài ý muốn, tên trộm của chúng ta chỉ lấy được một trứng. Rồi không biết vì lý do gì, nó ôm trứng bỏ trốn. Jeod và ta được cử đi truy lùng hắn để đem trứng về. Đó là sự khởi đầu một cuộc săn lùng lớn nhất lịch sử. Chúng ta phải đua tốc lực với Ra'zac và Morzan, tên phản đồ cuối cùng còn sống sót, và cũng là bầy tôi tài năng nhất của nhà vua.
- Morzan? Nhưng ông ta chính là kẻ phản bội các Kỵ Sĩ để đi theo Galbatorix từ ngày xửa ngày xưa, bây giờ ông ta phải là người thiên cổ rồi chứ?
Nói xong nó chợt nhớ tuổi thọ của Kỵ Sĩ kéo dài kinh khủng. Ông già nhướng mày nói:
- Đúng, hắn già thật, nhưng mạnh mẽ và tàn nhẫn. Là đệ tử đầu tiên và trung thành nhất của nhà vua, hắn từng có món nợ máu với ta. Vì vậy cuộc săn lùng trứng rồng trở thành cuộc chiến cá nhân giữa ta và hắn. Biết trứng được giữ tại Gil'eah, ta tới đó tử chiến với Morzan và giết được hắn. Trong lúc hỗn chiến, ta và Jeod lạc nhau, nhưng đoạt trứng rồi, ta không còn thời gian để kiếm tìm ông, mà phải trở về ngay trao trứng cho Varden. Varden yêu cầu ta huấn luyện bất kỳ ai sau này sẽ là Kỵ Sĩ mới. Ta đồng ý và đến ẩn mình tại Carvahall, chờ thời cớ đến, Varden sẽ liên lạc nhắn tin.
- Rồi vì sao trứng của Saphira lại xuất hiện trong rừng núi Spine? Lại một vụ trộm nữa trong triều đình?
- Làm gì có dịp thứ hai được nữa. Chúng canh phòng nghiêm ngặt suốt ngày đêm, đâm đầu vào đó là tự sát. Không, trứng Saphira đến từ Varden. Ta mòn mỏi đợi chờ, nhưng không có tin tức gì. Vì vậy ta không biết chuyện gì xảy ra cho nhóm Varden, nhưng ta đoán phải có sự cố, nên những người bảo vệ quả trứng đó đã phải dùng phép thuật để chuyển nó đến cho ta. Ta sợ rằng người liên lạc của chúng ta đã bị triều đình chặn bắt và Ra'zac được phái đi lùng bắt ta, vì chính ta đã làm hỏng kế họach của triều đình.
- Vậy là khi Ra'zac đến Carvahall, chúng chưa biết gì về cháu?
- Đúng. Nếu lão Sloan, tên hàng thịt khốn kiếp câm họng, làm sao chúng có thể biết được về cháu. Và mọi việc đã khác hẳn rồi. Chính cháu đã cứu mạng ta. Vì nếu hai tên Ra'zac đó không quá quan tâm đến cháu, chúng đã chộp được ta một cách bất ngờ. Và đó sẽ là màn kết của lão già Brom, người kể chuyện. Lý do duy nhất chúng bỏ chạy là vì ta mạnh hơn cả hai chúng nó, nhất là lúc ban ngày. Chắc hẳn, chúng đã có kế hoạch, đánh thuốc mê để bắt ta vào ban đêm và tra khảo ta phải khai ra nơi cất dấu trứng rồng.
- Ông đã nhắn tin cho phe Varden biết về cháu?
- Phải, ta chắc họ đang mong ta đưa cháu tới càng sớm càng tốt.
- Nhưng ông đã không làm vậy.
- Không, ta không làm vậy.
- Vì sao? Ở với Varden chẳng an toàn hơn là đuổi theo Ra'zac sao? Nhất là đối với một Kỵ Sĩ tò te như cháu.
Ông già nhìn Eragon đầy trìu mến:
- Phe Varden toàn những con người nguy hiểm. Nếu đến đó, cháu sẽ vướng vào những thủ đoạn chính trị của họ. Các thủ lĩnh sẽ giao cho cháu những nhiệm vụ, cho dù cháu chưa đủ khả năng hoàn thành. Ta muốn cháu phải được trang bị đầy đủ trước khi đến gần họ. Ít ra trong thời gian truy đuổi Ra'zac, ta không lo có kẻ bỏ thuốc độc vào nước uống của cháu...
Ông tủm tỉm cười:
- Và làm cho cháu vui khi ta huấn luyện cho cháu...Tuatha du orothrim...nghĩa là một giai đoạn huấn luyện. Ta sẽ giúp cháu tìm ra, kể cả giết chết tụi Ra'zac, vì chúng cũng là kẻ thù của ta. Nhưng rồi cháu vẫn phải có sự chọn lựa. Nếu cháu giết được tụi Ra'zac, con đường duy nhất để tránh khỏi cơn phẫn nộ của nhà vua, là cháu phải tìm sự che chở từ Varden, chuồn tới Surda, theo họ. Hay kêu xin nhà vua rủ lòng thương và theo về với triều đình. Kể cả nếu cháu không giết Ra'zac, cháu vẫn phải đối diện trước hai ngả đường này.
Eragon biết cách tốt nhất tránh khỏi ngục tối là gia nhập phe Varden, nhưng nó không muốn bỏ cả cuộc đời để đánh nhau với triều đình như họ. Nó suy đi tính lại từng lời nói của ông Brom, rồi bảo:
- Ông vẫn chưa nói, vì sao ông quá rành rẽ về loài rồng như vậy?
- À, ta chưa nói sao? Thôi, để khi khác.
Tại sao lại là mình, Eragon thắc mắc, mình có gì đặc biệt để có thể trở thành Kỵ Sĩ? Nó hỏi:
- Ông đã bao giờ gặp mẹ cháu chưa?
- Có, ta đã gặp.
- Mẹ cháu như thế nào?
Ông già thở dài:
- Bà ấy đầy phẩm hạnh và....kiêu hãnh như cậu Garrow của cháu vậy. Đó cũng là thất bại của bà. Dù trong hoàn cảnh nào, bà ấy luôn sẵn lòng cưu mang giúp đỡ những người nghèo khổ, bất hạnh.
- Ông biết rõ mẹ cháu không?
- Đủ rõ, để khi bà ấy ra đi ta vẫn còn nhớ.
Lần đầu tiên Eragon cảm thấy nó ngốc làm sao, khi cứ tưởng Brom chỉ đơn giản là một ông già kể chuyện. Nó kể cho Saphira nghe những gì ông Brom nói, cô ả rất khoái, nhưng nhất định phản đối chuyện mình là vật sở hữu của vua Galbatorix.
Khi dừng chân để qua đêm, ông già lo nấu nướng, Eragon đi tìm nước. Nó lần theo tiếng nước róc rách chảy.
Tới con suối, Eragon nằm nép mình trên bờ, ngắm nước trắng xóa tung toé trên những tảng đá. Bọt nước lạnh ngắt từ trên núi đổ xuống làm nó rùng mình. Eragon đứng dậy, ngẩn người nhìn qua bên kia bờ: những dấu vết lạ lùng, to lớn đầy mặt đất ẩm. Tò mò, Eragon nhảy lên tảng đá bờ bên kia, trượt chân trên lớp rêu trơn. Nó níu vội một cành cây, cành cây bị gãy, quăng nó ngã xuống đất. Eragon chống tay đỡ và một tiếng "rắc" nơi cổ tay, cả cánh tay đau buốt. Mờ mắt vì đau, nó nghiến răng để khỏi kêu thét lên. Tiếng Saphira vang trong đầu nó: "Eragon, anh sao thế?"
"Gãy cổ tay rồi, anh ngốc quá."
"Em tới ngay đây."
"Đừng, cây cối rậm rạp lắm."
Saphira gửi hình ảnh nó đang dạt cây rừng tiến lại. Eragon rên rỉ ráng đứng lên. Những dấu ủng đóng đinh nặng nề hằn trên mặt đất, cách nó chừng một thước. Nó nhớ ngay đến những dấu ủng chung quanh đống xác người tại Yazuac. Urgals, Eragon bật kêu lên. Nó ước gì có thanh Za'roc lúc này, vì với một tay nó không thể sử dụng cung tên. Ngẩng lên, thấy Saphira, nó vội la thầm: "Saphira, có tụi Urgals, bảo vệ ông Brom đi."
Eragon nhảy trở lại qua suối, chạy vội về nơi cắm trại. Tay nắm chặt con dao săn, nó tưởng như gốc cây, bụi rậm nào cũng có kẻ thù rình rập. Đứng khựng lại vì cái đuôi của Saphira lướt qua đầu, Eragon la lên: "Ngừng lại. Anh đây mà."
"Ôi dào, tưởng gì." Saphira tỉnh bơ, hai cánh cô ả xếp trước ngực như một bức tường. Eragon bực mình: "Còn ôi dào nữa hả? Cái đuôi của cô suýt làm tôi toi mạng đó. Ông Brom đâu?"
Tiếng ông già càu nhàu từ sau cặp cánh:
- Ta đây. Bảo con rồng dở hơi của cháu thả ta ra. Nó không chịu nghe lời ta.
- Thả ông ấy ra. Điếc à?
Saphira bướng bỉnh cãi: "Chính anh bảo em phải bảo vệ ông ấy, quên à?", rồi mới chịu nâng cánh, để ông già giận dữ bước ra.
Eragon nói ngay:
- Cháu thấy dấu chân Urgals. Còn mới.
- Đóng yên, rời khỏi đây ngay.
Ông vội vàng dập lửa, thấy Eragon đứng im, ông gắt:
- Tay cháu làm sao vậy?
- Cháu bị gãy cổ tay.
Ông vừa càu nhàu rủa, vừa đóng yên Cadoc dùm nó. Giúp nó lên ngựa xong, ông bảo:
- Ngay khi nào có thể, ta phải nẹp gỗ vào tay cháu. Ráng đừng cử động cổ tay. Saphira, gần tối rồi, mi có thể bay ngay phía trên chúng ta. Tụi Urgals muốn tấn công, thấy mi chúng sẽ e dè hơn.
Trời sụp tối rất nhanh và ngựa đã thấm mệt, nhưng họ không dám ngừng nghỉ. Cổ tay của Eragon sưng vù lên. Đi thêm chừng một dặm, ông Brom ghì ngựa lắng nghe. Xa xa phía sau có tiếng tù và thổi.
- Chắc chúng đã tới nơi ta vừa bỏ đi và có thể đã thấy dấu vết của Saphira. Chúng không để thoát con mồi đâu, sẽ đuổi theo chúng ta ngay cấp kỳ.
Ông ngửa mặt gọi Saphira. Saphira hạ cánh, ông ra lệnh cho Eragon:
- Cháu để Cadoc lại, đi với Saphira an toàn hơn.
- Nhưng còn ông.
- Ta không sao đâu. Đi đi.
Eragon đành cùng Saphira bay phía trên ông già và hai con ngựa. Mỗi lúc Saphira chao đảo, nó lại nhăn nhó vì đau. Tiếng tù và vang lên gần gần đem theo một làn sóng hãi hùng khiếp đảm. Ông Brom thúc ngựa chạy xuyên qua những bụi rậm. Tiếng tù và đồng lọai rúc lên rồi im bặt. Mấy phút sau, chỉ có một tiếng từ xa vọng lại. Eragon thở dài, nhẹ hẳn nỗi lo. Nhưng nó giật thót người, ngay phía dưới tiếng tù và chợt vang lên và nó thấy ông già đang quay ngựa trở lui. Lũ quái đầu sừng, gầm gừ trên mình ngựa, trải dọc con đường mòn. Ông già không còn lối thoát. Eragon kêu lên: "Mình phải hành động thôi!"
"Cái gì?"
"Hạ xuống ngay trước mặt lũ Urgals."
"Điên à?"
"Xuống ngay, anh biết phải làm gì. Không còn cách nào khác nữa. Chúng sắp hạ ông ấy rồi."
Saphira bay tới trước lũ Urgals, trở lại tìm chỗ hạ cánh trên đường. Eragon vận nội lực chờ đợi. Khi lũ Urgals tràn ngập đường, nó la lớn: "Xuống!" Saphira bất ngờ khép cánh buông mình thẳng xuống, rào rào qua những ngọn cây. Nó đáp xuống mặt đường cùng một vùng cát đá bay tung.
Lũ Urgals thét lên, ghì chặt dây cương, những con ngựa hốt hoảng dạt vào nhau. Nhưng đám quái thú mau chóng kết bầy đối diện Saphira, lăm lăm vũ khí. Mười hai con thú đầu sừng, xấu xí, kinh tởm, lom lom nhìn Saphira đầy căm ghét.
Eragon tự hỏi, sao chúng không sợ hãi bỏ chạy khi thấy Saphira? Rồi nó giật mình khi một con quái cao to nhất bầy tiến lên, ồm ồm nói:
- Chủ nhân ta muốn nói chuyện với mi.
Saphira cản Eragon ngay: "Chúng gài bẫy đó. Đừng tin."
"Để xem chúng nói sao đã."
- Chủ nhân mi là ai?
- Hạng thấp kém như mi không đáng được biết tên ngài. Ngài là chúa tể trị vì từ trời tới đất. Loài cỏ rác như mi, phải hãnh diện vì được Ngài ngó tới. Ngài ra lệnh cho chúng ta phải để mi được sống về ra mắt Ngài.
- Ta không bao giờ đi theo mi hay bất cứ kẻ thù nào. Dù mi phục vụ cho Tà Thần, Urgals, hay loài yêu quái gớm ghiếc nào, ta cũng không thèm biết. Ta không có chuyện gì để nói với chủ nhân mi.
Con quái thú gầm lên, nhe nanh hét:
- Lầm to, lầm to. Mi không thoát nổi Ngài đâu. Cuối cùng thì mi cũng sẽ phải phủ phục trước chủ nhân ta. Chống lại, đời mi sẽ khốn khổ vô cùng.
Eragon tự hỏi, kẻ nào có đủ quyền uy thu phục lũ quái này dưới trướng? Ngoài triều đình và phe Varden, còn một lực lượng hùng mạnh nữa sao? Nó bảo:
- Hãy về nói lại với chủ nhân mi ta không nghe lệnh bất cứ kẻ nào.
Cả bầy Urgals lồng lộn lên. Con đầu đàn nghiến răng trèo trẹo:
- Vậy thì chúng ta bắt buộc phải ép mi đi.
Nó vừa ngoắc tay, cả bầy xông tới Saphira. Đưa tay phải lên, Eragon hét: "Jierda"
"Đừng!" Saphira la lên nhưng không kịp. Những tia sáng xanh phóng ra từ bàn tay Eraogn, xẻ thịt tụi Urgals thấu ruột. Bầy quái thú bị bốc bổng lên, quăng vào những thân cây, lả tả rơi xuông đất, nằm bất động.
Thình lình Eragon không còn chút sức lực. Tâm trí bàng hoàng, mê muội. Hất tung mười hai con quái Urgals đã làm nó tiêu hao hết nội lực. Trong khi Saphira đang quay lại nhìn nó, Eragon lờ mờ thấy một con Urgals đang mon men tới gần với một thanh gươm, nhưng không đủ sức báo động cho Saphira. Con quái đưa cao thanh kiếm chém xuống cổ rồng. Saphira quay ngoắt lại, hung dữ gầm lên. Trong chớp mắt, bộ vuốt của nó xé con quái làm hai mảnh, máu phụt khắp nơi. Rồi bình thản, Saphira quặp thân thể Eragon bằng những cái vuốt đầy máu, nhún mình vọt lên không. Trời đêm và tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng của Saphira như dìu Eragon vào một trạng thái đê mê xuất thần, khi tỉnh khi mơ. Nó cảm thấy như có một tấm chăn êm dịu phủ lên mình trong giấc ngủ.
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 11:42:16Chuột lắc>
Người đẹp trong mơ
Eragon co mình trong chăn lơ mơ ngủ tiếp, nhưng rồi một câu hỏi thoáng hiện trong đầu, bằng cách nào mình lại nằm đây? Nó bối rối kéo chăn, cánh tay phải cứng ngắc. Thử nhúc nhích cổ tay, nó cảm thấy đau nhói. Bầy Urgals đâu? Eragon ngồi bật dậy.
Nó đang ở trong khoảng đất trống nho nhỏ, một nồi thịt hầm còn nóng hổi trên bếp lửa. Một con sóc đang rúc rích trên cành. Cung tên của nó đặt ngay ngắn trên chăn. Thân thể bải hoải, nó nhăn nhó cố đứng lên. Cổ tay phải đã được nẹp bằng những thanh gỗ nặng chịch.
Mọi người đâu cả rồi? Nó lo lắng vì ráng liên lạc với Saphira vẫn không được. Bụng đói cồn cào, Eragon múc thịt hầm ăn ngấu nghiến. Chưa bớt đói, nó tìm túi yên lấy mẩu bánh, nhưng cả túi, cả yên cương đều không thấy đâu. Eragon lo ngại nghĩ, chắc phải có vấn đề gì quan trọng ông Brom và Saphira mới bỏ nó lại đây một mình.
Dọn dẹp chăn mền xong, nó ngồi dựa gốc cây chờ đợi mấy tiếng đồng hồ, vẫn không thấy bóng dáng ông già và Saphira trở lại.
Gần trưa, nó loanh quanh khu rừng chung quanh, rồi tới bên một cây tùng oằn thân trên một tảng đá giống như một cái bát, chứa đầy ắp nước sương trong vắt.
Eragon nhìn mặt nước và nghĩ đến những lời hướng dẫn của ông Brom về cách thu những hình ảnh từ xa. Mình thử xem Saphira đang ở đâu. Tuy ông già bảo việc này rất hao công lực, nhưng mình mạnh hơn ông ấy, lo gì.
Nó nhắm mắt, hít thật sâu. Trong trí tập trung vào hình ảnh Saphira, miệng đọc: "Draumr kópa", rồi nhìn mặt nước.
Mặt nước thoắt đông cứng, hoàn toàn bằng phẳng bởi một sức mạnh vô hình. Hình ảnh Saphira từ từ hiện ra, chung quanh trống rỗng một màu trắng, nhưng Eragon có thể thấy là Saphira đang bay. Brom ngồi trên lưng con rồng, kiếm đặt trên đầu gối.
Nó mệt mỏi để cho hình ảnh đó mờ đi. Ít ra cũng đã được biết ông già và Saphira vẫn an toàn, Eragon thầm nhủ, rồi tập trung trong mấy phút hồi phục sức lực. Khi cảm thấy bình thường trở lại, nó cúi nhìn mặt nước, gọi thầm: "Roran ơi, anh khoẻ không?" Trong tâm trí, nó thấy Roran rất rõ. Bất ngờ, miệng nó bật ra câu thần chú.
Mặt nước không gợn chút xao động và hình ảnh Roran hiện ra. Anh nó đang ngồi trên một cái ghế vô hình, vì cũng như hình ảnh Saphira, khung cảnh chung quanh Roran hoàn toàn trống không. Mặt Roran thêm những vết nhăn, trông anh nó giống cậu Garrow hơn bao giờ hết. Chắc anh đang ở nơi nào đó mà mình đã từng đi qua, hay anh vẫn ở Therinsford?
Ráng sức giữ hình ảnh người anh họ làm trán nó đẫm mồ hôi. Một ý tưởng chợt đến, mình có thể thu những hình ảnh trong tưởng tượng hay trong một giấc mơ không?
Ý nghĩ đó cám dỗ thôi thúc Eragon, nó lại quì bên mặt nước, tự hỏi thầm: "Mình sẽ gợi lại chuyện gì đây?" Rồi nhớ lại giấc mơ về người con gái trong tù, nó gợi lại khung cảnh phòng giam nó đã thấy trong mơ, đọc thần chú, lom lom nhìn mặt nước. Nhưng không có gì xảy ra. Bỗng mặt nước tối đen như mực hiện ra cây đuốc bập bùng soi tỏ một bức tường bằng đá. Người phụ nữ trẻ trong giấc mơ của nó vừa ngồi dậy trên chiếc giường vải, nơi góc phòng. Cô ta ngẩng đầu, mái tóc đen xõa sau lưng, nhìn thẳng vào mắt Eragon. Nó bàng hoàng, như bị thôi miên vì sức mạnh của cái nhìn đó. Ớn lạnh chạy dọc sống lưng nó, khi hai cặp mắt như gắn vào nhau. Người phụ nữ run rẩy, rũ xuống, lịm đi.
Mặt nước trong veo trở lại, Eragon thở hổn hển. Không thể như thế được. Cô ta không có thật, mình chỉ thấy cô ta trong mơ. Làm sao cô ta lại biết mình đang nhìn cô ta? Và làm sao mình có thể thu được hình ảnh một phòng giam mình chưa hề biết?
Tiếng vỗ cánh của Saphira làm Eragon ngừng suy nghĩ, nó chạy vội ra, vừa lúc Saphira xuống tới mặt đất. Mặt ông già cau có, râu và kiếm đều dính máu. Tưởng ông bị thương, nó hốt hoảng hỏi:
- Chuyện gì xảy ra vậy?
Ông lão gầm lên:
- Chuyện gì à? Ta mới đi thanh toán đống rác cho mi đó. Mi không biết đã làm trò khỉ gì sao?
Ông vảy mạnh thanh kiếm cho máu văng ra bớt. Eragon sợ thót ruột:
- Cháu ngăn lũ quái khỏi bắt ông.
- Phải. Nhưng miếng ảo thuật rẻ tiền đó suýt làm cháu toi mạng, cháu biết không? Cháu nằm như chết suốt hai ngày. Hừ, mười hai con quái thú. Vậy mà cháu không ngần ngại tung nó trở lại thành Teirm. Phép thuật của cháu chẳng khác nào phủi bụi chúng. Khi tỉnh lại, chúng dư sức chạy về. Ta đã phải theo dấu để tiêu diệt chúng hai ngày nay. Vậy mà, dù có cả Saphira tiếp sực, vẫn còn để sổng mất ba tên.
- Cháu đâu định làm thế. Lúc đó cháu không kiểm soát được nữa. Tự nhiên...tự nhiên nó bùng ra.
- Bùng ra? Nhưng tại sao, tại sao cháu lại chường mặt ra cho chúng thấy?
- Ông bảo là chúng đã nhìn thấy dấu vết của Saphira. Nếu chúng thấy cháu, có khác gì đâu?
- Ta chỉ bảo...có lẽ. Bây giờ cháu và Saphira đã lù lù hiện ra trước mặt chúng rồi, không những thế, còn để chúng sống sót. Tất cả chuyện này sẽ được thêu dệt, thổi phồng khắp nơi. Có thể giờ này triều đình đã nhận được tin rồi. Sau chuyện này, cháu thật không đáng mang danh một Kỵ Sĩ chút nào, nhóc ạ.
Ông giận dữ cắm thanh gươm vào đống lửa, rút miếng giẻ trong áo ra, chùi kiếm. Eragon đờ đẫn hỏi ý Saphira, cô ả đỏng đảnh: "Đừng hỏi em, hãy hỏi ông ấy đi."
Ngập ngừng, nó đến gần đống lửa hỏi ông già:
- Cháu xin lỗi, có thay đổi được tình thế không?
- Không, sự ân hận của cháu chẳng thể làm thay đổi những gì đã xảy ra. Việc cháu làm sẽ gây một tiếng vang rất nguy hiểm. Chưa kể việc cháu suýt chết. Từ nay, làm gì phải suy nghĩ. Đó là lý do vì sao chúng ta sinh ra với khối óc trong đầu, chứ không phải là cục đá.
- Dù chúng đã biết cháu, nhưng sự việc không đến nỗi nguy như ông tưởng. Chúng không dám giết cháu đâu, vì chúng được lệnh bắt sống cháu.
Ông Brom trợn mắt, kinh ngạc:
- Không, nếu vậy còn tệ hại hơn nhiều. Như thế là chúng có kẻ chỉ huy?
Eragon gật. Ông hỏi tiếp:
- Cháu từ chối lời mời, sỉ nhục kẻ đó và tấn công bộ hạ của hắn? Tình hình sẽ không tệ hại hơn, nếu cháu giết hết bầy Urgals, hành động của cháu sẽ không ai biết. Nhưng bây giờ với ba con quái thoát thân, chúng sẽ không bỏ qua chuyện này. Chúc mừng cháu đã tạo được thêm kẻ thù.
Eragon rầu rĩ:
- Đúng là lỗi cháu.
- Phải, cháu có lỗi, nhưng điều lo ngại của ta bây giờ là kẻ nào chỉ huy bầy Urgals này?
Eragon rùng mình hỏi:
- Giờ phải làm sao?
- Ít nhất hai tuần nữa tay cháu mới lành. Chúng ta sẽ lợi dụng thời gian này để cháu học hỏi thêm kiến thức. Đây cũng có phần lỗi của ta, ta mới chỉ dạy cháu cách sử dụng kiếm, phép thuật, nhưng chưa hướng dẫn cho cháu biết khi nào nên, khi nào không. Tất cả phép thuật trên khắp đất nước này sẽ trở nên vô dụng, nếu cháu không sử dụng đúng nơi, đúng lúc.
- Nhưng chúng ta vẫn đi tới Dras - Leona chứ?
- Đúng, vẫn tiếp tục truy lùng Ra'zac. Nhưng ta sợ rằng tìm thấy chúng thì với cái tay bị thương của cháu cũng sẽ chẳng hay ho gì. Saphira, mi còn đủ sức bay chứ?
- Dạ, chắc được.
- Vậy thì hôm nay chúng ta có thể tiến xa thêm vài dặm nữa.
Trên đường đi, mỗi khi bị ngựa dằn xốc, Eragon nghiến chặt răng chịu đựng. Nếu đi một mình, chắc nó đã ngừng lại nghỉ. Nhưng có mặt ông gì, nó không dám thở than một tiếng nào. Hơn nữa, suốt dọc đường, ông già giảng giải cho nó đủ mọi tình huống khi gặp địch thủ, từ Urgals, Tà Thần, những trận đánh tưởng tượng với đủ mọi đối tượng, kể cả với những con rồng khác. Eragon cảm thấy như bị tra tấn cả tinh thần lẫn thể xác. Nó mệt cả người, đưa ra những câu hỏi lẩm cẩm làm ông lão phát bực.
Khi ngừng lại điểm nghỉ đêm, ông già càu nhàu:
- Mới chỉ là bắt đầu thôi đó.
Nó biết ông cụ "hơi bị" thất vọng.
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 11:50:06Chuột lắc>
Chủ nhân bảo kiếm
Ngày hôm sau, Eragon cảm thấy thoải mái hơn, trả lời trôi chảy những câu hỏi của ông già. Sau những bài học đặc biệt khó khăn, Eragon mới tỉ tê chuyện nó thu hình ảnh từ xa của người phụ nữ. Ông Brom vuốt chòm râu, hỏi:
- Cháu nói cô ta ở trong tù? Cháu có thấy mặt cô ta không?
- Thấy không rõ, vì ánh sáng mờ lắm. Tuy nhiên cháu có thể nói là cô ấy đẹp. Thật kỳ lạ, cháu và cô ta có thể nhìn thẳng vào mắt nhau.
- Ta chưa từng nghe nói đến trường hợp này bao giờ.
- Ông có thể đoán cô ta là ai không?
Nó ngạc nhiên vì giọng hỏi quá nồng nhiệt của mình. Ông già thú thật:
- Không chắc. Nếu ráng lắm, ta cũng đoán chừng mấy người, nhưng không có vẻ giống người cháu nói. Giấc mơ này của cháu rất đặc biệt. Đôi khi những giấc mơ ảnh hưởng từ tinh thần, nhưng chuyện này khó hiểu quá.
- Có lẽ muốn hiểu được, ông cháu ta phải đi lục soát hết những nhà tù.
Eragon nói đùa. Nhưng thâm tâm nó nghĩ, đó là một ý kiến rất hay. Ông già ha hả cười, phóng ngựa vượt lên trước.
Nhiều ngày, nhiều tuần từ từ trôi qua, với những bài tập khắt khe của ông thầy già đưa ra. Tay phải vẫn còn kẹp gỗ, nên mỗi khi luyện kiếm, Eragon phải sử dụng tay trái. Lâu dần, tay trái của nó cũng thuần thục như tay phải.
Thời gian họ vượt qua rặng Spine để tiến vào đồng hoang, mùa xuân đã về Alageasia. Muôn hoa bừng nở khắp nơi. Lộc non đã nhú trên những cành cây trơ trụi trong mùa thay lá. Từ những đám cỏ héo khô từ năm ngóai, vươn lên mơn mởn những mầm xanh. Chim trốn đông cũng ríu rít trở về làm tổ.
Khách lữ hành theo dòng sông Toark lững lờ trôi về hướng đông nam. Con sông nổi vồng lên, xoáy mạnh, nơi những dòng phụ lưu ào ạt đổ nước về. Tới đoạn sông rộng chừng một dặm, ông Brom chỉ một cồn đất nhô trên mặt nước, bảo:
- Chúng ta gần tới Dras - Leona rồi. Chỉ chừng hai dặm nữa thôi.
- Ông nghĩ mình có thể tới đó trước khi trời tối không?
- Chúng ta sẽ cố.
Trời chập choạng tối, con đường mòn khó nhận ra, nhưng họ đi theo tiếng róc rách của dòng sông dẫn đường. Chẳng bao lâu sau, mặt trăng mòn từ từ lên, trải ánh sáng lên toàn cảnh vật.
Hồ Leona trông như lớp bạc phủ trên mặt đất. Mặt nước tĩnh lặng đến tưởng như không phải là chất lỏng. Ngọai trừ những vạch sáng phản chiếu ánh trăng, không thể nào phân biệt mặt hồ với đất. Saphira đang đứng hong cánh trên bờ đá. Thấy Eragon, cô ả tí tởn khoe: "Nước dễ thương ghê, trong veo, sâu thẳm, mát ơi là mát."
Eragon bảo: "Mai anh sẽ bơi cho đã." Nó cùng ông già cắm trại dưới tàn cây rồi đi ngủ ngay. Rạng đông, Eragon hăng hái chạy ra ngắm cảnh hồ. Gió thổi xô mặt nước tỏa ra hình dẻ quạt long lanh. Vừa hú hí vừa chạy về mé nước, nó gọi: "Saphira đâu? Đến quậy cho vui."
Eragon vừa leo lên, Saphira cất cánh ngay. Hai đứa lượn vòng tròn trên mặt nước, nhưng tuy ở trên cao, cả hai vẫn chưa nhìn thấy được bờ hồ bên kia. Eragon e dè hỏi Saphira: "Tắm không?" Ả mỉm cười như con sói nhe nanh: "Ôm cho chắc nhé", rồi thả thân mình theo đợt sóng, nước lấp loáng tung toé dưới nắng mai, chúng nó như đang lướt trên một chiếc thuyền buồm. Eragon khoái chí la lên. Saphira khép cánh, phóng đầu xuống nước như một mũi thương. Nước lạnh ùa qua Eragon, làm nó ngộp thở và súyt kéo nó văng khỏi Saphira. Chỉ ba cái vẫy chân, cô ả làm tung những cột nước trắng xóa lên không, rồi lướt qua mặt hồ, với cái đuôi sử dụng như một bánh lái.
"Sẵn sàng chưa?"
Eragon gật đầu, hít một hơi dài. Cả hai nhẹ nhàng chìm xuống nước. Nước trong veo, chúng có thể nhìn thật xa. Saphira uốn mình, quay lượn, biểu diễn đủ kiểu thật dịu dàng trong làn nước như một con lươn mềm mại. Eragon cảm tưởng như đang cưỡi con rắn biển trong thần thoại.
Vừa lúc Eragon tưởng như sắp hết hơi, Saphira cong mình, vươn cổ, nhoi lên mặt nước. Mặt nước như nổ tung, khi nó vọt lên, xoè cánh, vút lên cao. Eragon la lớn:
- Wowwwww! Thật phi thường! Đã quá!
Saphira hí hởn: "Đúng vậy, nhưng tội nghiệp anh không nhịn thở được lâu."
Khi áo quần Eragon khô ráo, nó cùng ông già đóng yên ngựa và bắt đầu đi vòng hồ Leona với một tinh thần sảnh khoái, trong khi Saphira vẫn còn lặn hụp trong làn nước.
Trước bữa ăn tối, Eragon dùng phép thuật phủ lớp bảo vệ lên lưỡi kiếm Za'roc trước khi tập luyện như thường lệ. Cả nó lẫn ông Brom đều đứng im chờ đối thủ tấn công. Eragon nhìn quanh, rồi lượm một cành cây, phóng mạnh về phía ông già. Ông né tránh, rồi vung kiếm tiến lên. Eragon hụp xuống vừa khi lưỡi kiếm của ông rít sát bên tai. Cả hai nhào xuống đất, ai cũng ráng đè sấp đối phương. Eragon lăn mình đứng phắt dậy, xuất những chiêu kiếm đầy phức tạp, tiếp tục tấn công. Những tia chớp bật ra mỗi lần hai thanh kiếm chan chát đụng nhau. Ông già tập trung chống đỡ, nhưng Eragon biết ông đã thấm mệt. Những đường gươm mạnh mẽ vẫn được hai bên ra tay, mỗi khi thấy đối phương sơ hở.
Rồi Eragon cảm thấy cuộc đấu xoay chiều. Mỗi đường kiếm của nó trở nên biến ảo hơn, lợi thế hơn. Ông già tấn công chậm lại, chân loạng choạng. Nó dễ dàng gạt đường kiếm phóng ra của ông. Gân nổi hằn trên trán và cổ vì ông đã quá ráng sức.
Thình lình, rất tự tin, Eragon ra chiêu chớp nhoáng. Mũi kiếm của nó thấp thoáng, loằng ngoằng như lưới nhện cuốn lấy mũi kiếm của ông Brom. Với một cú gạt mạnh của Eragon, kiếm của ông già văng xuống đất. Chưa kịp phản ứng, thanh Za'roc đã kề sát cổ ông.
Eragon từ từ lùi lại, rút tay về. Ông Brom nhặt kiếm lên, tra vào bao, vừa thở vừa nói:
- Hôm nay như vậy đủ rồi.
- Nhưng mình mới chỉ bắt đầu mà.
- Ta không còn gì để dạy cháu về kiếm thuật nữa. Suốt đời ta mới chỉ gặp ba người hạ được ta, nhưng ta e rằng cả ba người đó đều không thể hạ ta bằng tay trái như cháu. Ta có thể nói một câu: cháu là một tài năng và là một kiếm sĩ hiếm có.
- Vậy là hàng đêm cháu không phải tập nữa?
- Không đâu, cháu không thể lơ là tập luyện được. Tuy nhiên, kể từ nay, nếu có phải bỏ tập một vài đêm, cũng không là điều quan trọng nữa. Nhưng hãy nhớ một điều, nếu chẳng may cháu đụng độ với thần tiên - dù là nam hay nữ, có tài hay không - phải tiên liệu là cháu sẽ không địch lại họ. Cùng với rồng và những sinh vật tạo ra bởi phép lạ, họ mạnh hơn sức lực thiên nhiên ban cho chúng ta gấp nhiều lần. Một thần tiên yếu nhất cũng vẫn mạnh hơn cháu. Tụi Ra'zac cũng vậy, vì chúng không phải là người và sức chịu đựng của chúng hơn ta rất nhiều.
- Có cách nào làm ta mạnh hơn họ không?
- Có vài cách. Nhưng không cách nào thuận lợi cho cháu vào thời điểm này. Với phép thuật cháu có thể hạ được tất cả, trừ những kẻ thù dũng mãnh nhất. Để thắng được những kẻ thù tầm cỡ đó, cháu phải cần đến sự hỗ trợ của Saphira và...rất nhiều may mắn. Hãy nhớ, những sinh vật được tạo ra bằng phép thuật, mà chính chúng lại sử dụng phép thuật, chúng sẽ áp dụng mọi phương sách để giết bằng được cháu, vì giết được một người, nội công chúng sẽ tăng lên.
- Làm cách nào để chống lại phép thuật? Thí dụ, nếu cháu bị Tà Thần tấn công, làm cách nào cháu phá được phép của chúng? Hầu hết những câu thần chú có hiệu lực chớp nhoáng, không thể phản ứng kịp. Nhưng nếu còn kịp phản ứng, cháu hóa giả những phép thuật của địch thủ bằng cách nào? Phải chi cháu biết trước được chủ tâm của đối phương. Vì rõ ràng, kẻ nào tung phép thuật trước, kẻ đó sẽ thắng.
- Điều cháu đang nói, được gọi là "Sự quyết đấu của phù thủy." Nguy hiểm vô cùng. Không bao giờ cháu tự hỏi, làm sao chỉ với một chục Kỵ Sĩ phản bội, mà Galbatorix đã đánh bại tất cả các Kỵ Sĩ sao?
- Cháu chưa nghĩ đến điều này.
- Có nhiều cách đã giúp hắn, sau này cháu sẽ biết. Nhưng điều quan trọng nhất là, Galbatorix đã và vẫn là bậc thầy trong nghệ thuật xâm nhập vào tư tưởng người khác. Nên biết trong một cuộc "quyết đấu của phù thủy", đối phương phải quan sát tư tưởng nhau, nếu không cả hai sẽ cùng chết. Khởi đầu cuộc đấu, không ai dùng phép thuật, cho tới khi đã xâm nhập được vào ý nghĩ của nhau.
Saphira nóng nảy cuốn đuôi quanh Eragon lèm bèm: "Rách việc, chờ đến khi biết được tư tưởng nhau, đối phương xuất chiêu trước là toi mạng." Eragon nói lại ý kiến của cô ả cho ông già nghe. Ông lắc đầu lia lịa:
- Không. Thí dụ, ông bất ngờ ra tay, chỉ trong một thoáng trước khi cháu chết, cháu vẫn còn đủ thời gian phản ứng. Vì vậy, chỉ trừ khi muốn tự sát, không bên nào tấn công trước, cho đến khi lọt được vào ý nghĩ của đối phương. Vì cháu biết đối phương tính toán gì, cháu mới có thể đề phòng, tránh né kịp thời. Kể cả khi cháu đã có lợi thế đó, cháu chưa chắc đã thoát chết, nếu không biết câu thần chú phản công lại. Vì vậy phải suy nghĩ, tính toán thật cấp kỳ. Trước khi tự vệ, phải biết sức mạnh thiên nhiên nào tấn công cháu. Nếu bị tấn công bằng hơi nóng, phải biết nó truyền tới cháu qua lửa, ánh sáng, không khí hay một trung gian nào khác. Một khi biết rõ, cháu mới phản ứng đúng, chẳng hạn, dùng hơi lạnh để hóa giải sức nóng đó.
- Có vẻ rắc rối quá.
- Đúng vậy. Ít kẻ sống sót trong một cuộc chiến đấu như vậy trong vòng vài giây. Vô số kẻ đã chết vì không được huấn luyện bài bản. Chừng nào cháu tiến bộ hơn, ta sẽ dạy cháu những phương pháp cần thiết. Đừng nóng vội. Trong thời gian này, nếu chẳng may cháu gặp một cuộc "quyết đấu với phù thủy", ta đề nghị cháu......chạy càng xa càng tốt.
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 10:43:43Chuột lắc>
Thị trấn Therinsford
Buổi sáng, trời xám xịt và gió lạnh như cắt da. Khu rừng chìm trong yên lặng. Sau bữa điểm tâm, Eragon và ông Brom dập tắt lửa, đeo túi lên lưng, sửa soạn lên đường.

Đã đưa vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty đã góp sức
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:18:44Chuột lắc>
Kinh thiên động địa
Sáng hôm sau, toàn thân Eragon ê ẩm, nó không còn muốn nhớ gì đến những sự việc vừa qua, chỉ tập trung suy tính làm cách nào truy lùng và tiêu diệt mấy tên Ra'zac. Mình sẽ dùng cung tên, Eragon quyết định và tưởng tượng hình ảnh hai kẻ giấu mặt kia, khi bị những mũi tên của nó xuyên suốt thân mình.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:21:04Chuột lắc>
Sự phát hiện tại Yazuac
Mặc dù trong cơn dông tố, họ đã lấy được thêm ít nước dự trữ, nhưng sáng nay họ đã uống hết đến giọt nước cuối cùng. Eragon dốc ngược túi da đựng nước, bảo:

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty

Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:24:17Chuột lắc>
Những lời chỉ giáo
Ngay khi lấy lại được một phần sức lực, Eragon lách qua hai xác Urgals, lảo đảo ra khỏi ngõ. Đi chưa xa, nó đã gặp Cadoc đang chạy tới.
- Mày không bị thương là tốt rồi.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:25:25Chuột lắc>
Phép thuật là điều đơn giản nhất
Đang đi, Eragon chợt hỏi:
- Sao ông lại biết hai con quái vật Urgals vẫn còn tại Yazuac kho đó? Dường như đâu có lý do gì để chúng ở lại nữa đâu?

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:35:56Chuột lắc>
Làng Daret
Daret nằm trên bờ sông Ninor. Ngôi làng nhỏ, trông hoang vằng, không hề có dấu vết dân cư. Hai người thận trọng tiến vào, trong khi Saphira bay gần làng, nếu có chuyện xảy ra, nó sẽ kịp thời có mặt.

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn Chaulovekitty
Beautiful things happen when you love someone.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-26 11:40:54Chuột lắc>
Nhìn bằng mắt rồng

Sáng hôm sau, Eragon thức dậy với những vết bầm tím và tứ chi đau nhức. Thấy ông già đang hì hục xách yên và hành lí của nó, chất lên lưng Saphira, Eragon ráng nét mệt mỏi dậy lo bữa điểm tâm.
Ăn xong, nó lẳng lặng cầm cung tên tiến lại Saphira. Brom dặn dò:
- Nhớ khép chặt đầu gối, điều khiển Saphira bằng ý tưởng. Càng nằm sát

Đã mang vào thư viện
Cám ơn bạn mr_know_it_all_zell đã góp sức
Giá trị cuộc sống nằm ở chỗ khi sinh ra bạn khóc trong khi mọi người cười, còn khi mất đi bạn cười còn mọi người thì khóc
0
«« « 1 2 » »»