Trích đoạn: Đuyên Hồng
SAO EM KHÔNG ĐẾN
Sao em không làm thơ nữa
Để đêm chờ chơi vơi với hanh hao
Sao không thấy thơ em như thuở ấy, ngày nào
Như hẹn ước. Có lần em tình tự
Vần thơ viết giữa dòng rồi ngắt bỏ
Em không sang, gió nào thổi thơ anh
Em không sang, chim nào hót bình minh
Ai đánh thức giọt sương nằm trên cỏ
Em nơi nao có mà không có
Sao lặng im như vô ảnh vô hình
Biết không em ve than khóc trên cành
Tiếng rền rĩ. Cớ gì em không đến!
Em ơi em bao nhiêu lời thương mến
Không em rồi có bờ bến nào neo
Không em rồi trăng lận đận cuối đèo
Nắng tàn tạ và gió thôi không reo nữa.
Em đã nói một lời chan chứa
Chỉ tình yêu là duy nhất trên đời
Có lẽ nào chỉ chót lưỡi đầu môi
Không, không thể một ngày em không tới!
Em đã hứa lẽ nào quên lời nói
Để từng ngày anh lục lọi vần thơ
Để hàng giờ anh ôm mộng rồi mơ
Em đã hẹn… thế nào em cũng đến!
ĐH
[color=#FF00FF][font="Times New Roman"]EM ĐÃ HẸN, THẾ NÀO EM CŨNG ĐẾN
Em đã hẹn, thế nào em cũng đến
Trễ đôi khi chỉ là chuyện bất ngờ
Anh sốt ruột rồi buông lời trách móc
Tình vỡ ai ngờ chỉ từ chuyện vu vơ
Bao tháng ngày dệt mộng đẹp với thơ
Anh gieo vần để em thả chữ
Một lời trách vô tình
Lòng cứ nhói đau vô cớ
Trái tim em
Ai dập mà đã như tắt lửa…
13/6/06
*****[font="Times New Roman"][color=#FF00FF]
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình