<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 22:19:25ngauhungyeuem>
Chapter 7 : Helm’s Deep
Nguồn : Ngauhungyeuem
Mặt trời đã ở hướng tây khi họ rời khỏi Edoras,trong mắt họ ánh sáng đang trải khắp trên các cánh đồng của Rohan một màu vàng.Một con đường mòn đả xuất hiện ở phía trước dưới chân những ngọn đồi thuộc về dãy núi Trắng. Họ theo nó,đi lên rồi lại xuống những vùng đất xanh thẳm,băng qua những con suối trên những chổ nước cạn. Ở phía xa bóng của ngọn núi Sương Mù đang dần hiện lên trong mắt họ,nó đã trở nên đen tối hơn,cao hơn.Phía trước,mặt trời đang xuống dần,bóng tối đã kề bên cạnh.Nhưng những kị sĩ vẫn cứ đi,diều này là cần thiết cho họ,sự sợ hải đang dần kéo đến,họ phóng đi với tất cả tốc dộ có thể,hiếm khi dừng lại. Nhanh nhẹn và bền bỉ,đó là tất cả những gì mà chiến mã Rohan có được, nhưng còn rất nhiều dặm đường phía trước,bốn mươi dặm và hơn thế theo đường chim bay để đến được Isen, nơi mà họ có thể tìm thấy vua của những người đang chống lại quân đội của Saruman.
Bóng tối đã bao trùm lên tất cả,cuối cùng thì cũng phải hạ trại. Họ đã cưởi ngựa suốt năm giờ liền kể tù khi rời khỏi những cánh đồng phía Tây, còn hơn nủa chặng đường đang chờ họ phái trước. Họ đóng quân thành một vòng tròn lớn phía dưới những vì sao. Họ không đốt lửa,bởi điều đó là tốt hơn hết vào lúc này,nhưng họ quay ngựa thành một vòng tròn xung quanh mình để bảo vệ và những trinh sát được cử đi tiến xa về phía trước,lướt đi như những cái bong vào các khe núi cua vùng đất.Đêm dần trôi qua,không hề có động tĩnh hay báo động nào xảy ra.Tiếng tù và cất lên báo hiệu bình minh đã đến, những kị sĩ lại tiếp tuc lên đường trong khoảng một giờ sau đó.
Không hề có một đám mây nào vào lúc này, thời tiết thật sự nặng nề,đây đang là mùa nóng của năm.Mặt trời nóng rát trên đầu họ,và phía sau nó thì lại sáng lên hết sức chậm chạp.Bóng tối đang ngày càng lớn mạnh, cơn bảo lớn đang rời khởi phía Đông và có vẽ như ở phái Tây Bắc bong tối đã đặt chân dến ngọn núi Sương Mù và đang trường xuống thung lũng Wizard.
Gandalf lùi lại phía sau chổ Legolas đang đi cùng Jomer. “Anh có một đôi mắt sắc bén của những người họ hàng của anh, Legolas”. Ông nói; “Và họ có thể chỉ ra một con chim sẻ trong một rừng chim cách xa hàng dặm. Hãy nói cho tôi biết anh thấy gì ở phía Isengard ? ”.
“Có rất nhiều thứ ở giữa đó” Legolas nói,anh nhìn chăm chú về phía trước,cánh tay dài đưa lên che mắt. “Tôi nhìn thấy bong tối,ở đó có rất nhiều người đang di chuyển,có một cái bóng rất lớn trên bờ song,nhưng họ là ai thì tôi không thể nói chác được.Không phải mây và sương mù che khuất được tầm mắt của tôi đâu. Đó là một cái bong đang che phủ hay một quyền lực nào đó đang bao trùm lên vùng đất này,nó đang tiến dần xuôi theo dòn sông. Và kia là một thú gì đó,chúng đang tiến xuống những dòng song từ trên những ngọn đồi”.
“Và bên cạnh chúng ta là cơn bảo từ Modor đang tiến đến” Gandalf tiếp lời; “Đây sẽ là một đêm đen tối”.
Ngày thứ hai của cuộc hành trình,thời tiết càng tồi tệ hơn.Buổi trưa,những đám mây đã bắt kịp họ,một không khí ảm đạm,bao trùm lên tất cả,những ánh chớp chói lòa thỉnh thoảng lóe lên. Mặt trời thì đã xuống đỏ rực trong màn sương.Những ngon giáo của các kị sĩ được thắp lên lần cuối cùng tại dốc Thrihyne. Họ đã đến rất gần cực bắc của ngon núi Trắng,giống như ba cái sừng đập vào mắt họ vào lúc mặt trời lặn. Trong những tia sáng cuối cùng của ánh nắng,những người tiên phong đã nhìn thấy một đốm đen.Đó là một kị sĩ đang tiến đến,họ đứng lại và đợi. Một người đàn ông mệt mỏi với mũ trụ và chiếc khiên nặng. Từ từ leo xuống lưng ngụa,đứng lại một hồi lâu dể thở,cuối cùng ông hỏi: “ Có Jomer ở đây không? Cuối cùng thì anh cũng đến ,nhưng đã quá trể và anh mang theo quá ít .Mọi thứ đã trở nen tồi tệ kể từ khi Thjdrel gục ngã.Chúng tôi trở về vào ngày hôm qua từ Isengard với những tổn thất rất lớn.Có rất nhiều người đã hi sinh tại ngã tư đường.Và tối nay,những đội quân khỏe mạnh đã tiến đánh trại của chúng tôi.Tất cả o93 Isengard dđã bị tiêu diệt và Saruman là nguòi đã trang bị cho bọn người núi man rợ và bầy đàn ở Dunland từ bên ngoài con song.Chúng tôi không thể kháng cự lại.Bức Tường đã bị phá vỡ.Những người nhanh nhẹn của Erkenbrand đã được ông ta tập trung tại Helm’ Deep.Sự nghỉ ngơi còn lại rất ít.
“Jomer đâu? Hãy nói với anh ta rằng không còn hy vọng gì ở phía trước,anh ấy nên trở lại Edoras trước khi bọn sói ở Isengard đến đây”. Thjoden nãy giờ vẩn ngồi yên,ẩn mình khỏi ánh mằt của người cận vệ,đến lúc này thì ông thúc ngựa tiến tới. “Đến đây,đứng trước ta,Cearl ! ”.Ông nói “ta đả đến,người chủ chủ cuối cùng của Eorlingas đã đến,và ta sẽ không trở lại mà không chiến đấu”.
Khuôn mặt người đàn ông sáng lên với một vẻ vui mừng và kinh ngạc.Anh ta cố gắng đứng thật vững và quỳ xuống “Hãy ra lệnh cho tôi ,thưa chúa tể!” anh ta la lên “ và hãy nói lại một lần nữa,tôi nghĩ…”
“Ngươi nghĩ ta vẫn đang ở Meduseld như một cái cây già nua đứng trước tuyết đông sao.Nhưng gió Tây đã đến và rung cây thức dậy.” Thjoden nói “hãy đưa cho người nay một con ngựa tốt ! Chúng ta sẽ cứu Erkenbrand !”.
Trong khi Thjoden còn đang nói chuyện thì Gandafl đã cưỡi ngựa tới trước một khoảng ngắn.Ông đứng đó một mình nhìn chăm chú về phía Bắc theo hướng Isengard rồi về hướng mặt trời lặn.Cuối cùng ông trở lại.
“Ki sĩ,Thjoden”ông nói “Hãy phi ngựa đến Helm’s Deep !Đừng đến Isen,đừng dừng lại ở đồng bằng! Tôi phải rời khỏi các bạn một thời gian.Bản Sao Bóng Đêm sẽ nhanh chóng đưa tôi trở lại với các bạn”. Quay lại với Aragon và Jomer và những cận vệ của nhà vua ông nói “ hãy bảo vệ vì vua của Vùng Đất Được Đánh Dấu cho đến khi ta trở lại. Đợi ta ở Cổng Helm.Tạm biệt”.
Ông nói nhỏ với Bản Sao Bóng Đêm và lao đi như một mũi tên được đặt trên một cánh cung lớn.Mọi người nhìn theo bóng của ông, như một ánh nắng bạc lúc hoàng hôn,như gió thổi trên những ngọn đồi,cho đến khi cái bong ấy mất hút khỏi tầm nhìn. Và chỉ có những cánh chim khỏe tren bầu trời mới có thể bắt kịp ông vào lúc này mà thôi.
_Còn tiếp (mỏi tay rồi,hic)[/size][/size]
Nguồn : Ngauhungyeuem
Mặt trời đã ở hướng tây khi họ rời khỏi Edoras,trong mắt họ ánh sáng đang trải khắp trên các cánh đồng của Rohan một màu vàng.Một con đường mòn đả xuất hiện ở phía trước dưới chân những ngọn đồi thuộc về dãy núi Trắng. Họ theo nó,đi lên rồi lại xuống những vùng đất xanh thẳm,băng qua những con suối trên những chổ nước cạn. Ở phía xa bóng của ngọn núi Sương Mù đang dần hiện lên trong mắt họ,nó đã trở nên đen tối hơn,cao hơn.Phía trước,mặt trời đang xuống dần,bóng tối đã kề bên cạnh.Nhưng những kị sĩ vẫn cứ đi,diều này là cần thiết cho họ,sự sợ hải đang dần kéo đến,họ phóng đi với tất cả tốc dộ có thể,hiếm khi dừng lại. Nhanh nhẹn và bền bỉ,đó là tất cả những gì mà chiến mã Rohan có được, nhưng còn rất nhiều dặm đường phía trước,bốn mươi dặm và hơn thế theo đường chim bay để đến được Isen, nơi mà họ có thể tìm thấy vua của những người đang chống lại quân đội của Saruman.
Bóng tối đã bao trùm lên tất cả,cuối cùng thì cũng phải hạ trại. Họ đã cưởi ngựa suốt năm giờ liền kể tù khi rời khỏi những cánh đồng phía Tây, còn hơn nủa chặng đường đang chờ họ phái trước. Họ đóng quân thành một vòng tròn lớn phía dưới những vì sao. Họ không đốt lửa,bởi điều đó là tốt hơn hết vào lúc này,nhưng họ quay ngựa thành một vòng tròn xung quanh mình để bảo vệ và những trinh sát được cử đi tiến xa về phía trước,lướt đi như những cái bong vào các khe núi cua vùng đất.Đêm dần trôi qua,không hề có động tĩnh hay báo động nào xảy ra.Tiếng tù và cất lên báo hiệu bình minh đã đến, những kị sĩ lại tiếp tuc lên đường trong khoảng một giờ sau đó.
Không hề có một đám mây nào vào lúc này, thời tiết thật sự nặng nề,đây đang là mùa nóng của năm.Mặt trời nóng rát trên đầu họ,và phía sau nó thì lại sáng lên hết sức chậm chạp.Bóng tối đang ngày càng lớn mạnh, cơn bảo lớn đang rời khởi phía Đông và có vẽ như ở phái Tây Bắc bong tối đã đặt chân dến ngọn núi Sương Mù và đang trường xuống thung lũng Wizard.
Gandalf lùi lại phía sau chổ Legolas đang đi cùng Jomer. “Anh có một đôi mắt sắc bén của những người họ hàng của anh, Legolas”. Ông nói; “Và họ có thể chỉ ra một con chim sẻ trong một rừng chim cách xa hàng dặm. Hãy nói cho tôi biết anh thấy gì ở phía Isengard ? ”.
“Có rất nhiều thứ ở giữa đó” Legolas nói,anh nhìn chăm chú về phía trước,cánh tay dài đưa lên che mắt. “Tôi nhìn thấy bong tối,ở đó có rất nhiều người đang di chuyển,có một cái bóng rất lớn trên bờ song,nhưng họ là ai thì tôi không thể nói chác được.Không phải mây và sương mù che khuất được tầm mắt của tôi đâu. Đó là một cái bong đang che phủ hay một quyền lực nào đó đang bao trùm lên vùng đất này,nó đang tiến dần xuôi theo dòn sông. Và kia là một thú gì đó,chúng đang tiến xuống những dòng song từ trên những ngọn đồi”.
“Và bên cạnh chúng ta là cơn bảo từ Modor đang tiến đến” Gandalf tiếp lời; “Đây sẽ là một đêm đen tối”.
Ngày thứ hai của cuộc hành trình,thời tiết càng tồi tệ hơn.Buổi trưa,những đám mây đã bắt kịp họ,một không khí ảm đạm,bao trùm lên tất cả,những ánh chớp chói lòa thỉnh thoảng lóe lên. Mặt trời thì đã xuống đỏ rực trong màn sương.Những ngon giáo của các kị sĩ được thắp lên lần cuối cùng tại dốc Thrihyne. Họ đã đến rất gần cực bắc của ngon núi Trắng,giống như ba cái sừng đập vào mắt họ vào lúc mặt trời lặn. Trong những tia sáng cuối cùng của ánh nắng,những người tiên phong đã nhìn thấy một đốm đen.Đó là một kị sĩ đang tiến đến,họ đứng lại và đợi. Một người đàn ông mệt mỏi với mũ trụ và chiếc khiên nặng. Từ từ leo xuống lưng ngụa,đứng lại một hồi lâu dể thở,cuối cùng ông hỏi: “ Có Jomer ở đây không? Cuối cùng thì anh cũng đến ,nhưng đã quá trể và anh mang theo quá ít .Mọi thứ đã trở nen tồi tệ kể từ khi Thjdrel gục ngã.Chúng tôi trở về vào ngày hôm qua từ Isengard với những tổn thất rất lớn.Có rất nhiều người đã hi sinh tại ngã tư đường.Và tối nay,những đội quân khỏe mạnh đã tiến đánh trại của chúng tôi.Tất cả o93 Isengard dđã bị tiêu diệt và Saruman là nguòi đã trang bị cho bọn người núi man rợ và bầy đàn ở Dunland từ bên ngoài con song.Chúng tôi không thể kháng cự lại.Bức Tường đã bị phá vỡ.Những người nhanh nhẹn của Erkenbrand đã được ông ta tập trung tại Helm’ Deep.Sự nghỉ ngơi còn lại rất ít.
“Jomer đâu? Hãy nói với anh ta rằng không còn hy vọng gì ở phía trước,anh ấy nên trở lại Edoras trước khi bọn sói ở Isengard đến đây”. Thjoden nãy giờ vẩn ngồi yên,ẩn mình khỏi ánh mằt của người cận vệ,đến lúc này thì ông thúc ngựa tiến tới. “Đến đây,đứng trước ta,Cearl ! ”.Ông nói “ta đả đến,người chủ chủ cuối cùng của Eorlingas đã đến,và ta sẽ không trở lại mà không chiến đấu”.
Khuôn mặt người đàn ông sáng lên với một vẻ vui mừng và kinh ngạc.Anh ta cố gắng đứng thật vững và quỳ xuống “Hãy ra lệnh cho tôi ,thưa chúa tể!” anh ta la lên “ và hãy nói lại một lần nữa,tôi nghĩ…”
“Ngươi nghĩ ta vẫn đang ở Meduseld như một cái cây già nua đứng trước tuyết đông sao.Nhưng gió Tây đã đến và rung cây thức dậy.” Thjoden nói “hãy đưa cho người nay một con ngựa tốt ! Chúng ta sẽ cứu Erkenbrand !”.
Trong khi Thjoden còn đang nói chuyện thì Gandafl đã cưỡi ngựa tới trước một khoảng ngắn.Ông đứng đó một mình nhìn chăm chú về phía Bắc theo hướng Isengard rồi về hướng mặt trời lặn.Cuối cùng ông trở lại.
“Ki sĩ,Thjoden”ông nói “Hãy phi ngựa đến Helm’s Deep !Đừng đến Isen,đừng dừng lại ở đồng bằng! Tôi phải rời khỏi các bạn một thời gian.Bản Sao Bóng Đêm sẽ nhanh chóng đưa tôi trở lại với các bạn”. Quay lại với Aragon và Jomer và những cận vệ của nhà vua ông nói “ hãy bảo vệ vì vua của Vùng Đất Được Đánh Dấu cho đến khi ta trở lại. Đợi ta ở Cổng Helm.Tạm biệt”.
Ông nói nhỏ với Bản Sao Bóng Đêm và lao đi như một mũi tên được đặt trên một cánh cung lớn.Mọi người nhìn theo bóng của ông, như một ánh nắng bạc lúc hoàng hôn,như gió thổi trên những ngọn đồi,cho đến khi cái bong ấy mất hút khỏi tầm nhìn. Và chỉ có những cánh chim khỏe tren bầu trời mới có thể bắt kịp ông vào lúc này mà thôi.
_Còn tiếp (mỏi tay rồi,hic)[/size][/size]
Tiền là giấy ==> Đốt là cháy
Người yêu là rác ==> Đầy là đổ
Tình là bụi ==> Thổi là bay
Đời là phù du ==> Ngu là phù mỏ
Người yêu là rác ==> Đầy là đổ
Tình là bụi ==> Thổi là bay
Đời là phù du ==> Ngu là phù mỏ