Trích đoạn: Trầm Thi
Trích đoạn: Khách_Viếng_Thăm
Tương Tư
Ghé quán tương tư dzạ bùi ngùi
Chẳng hay thục nữ mấy xuân rơi
Áo khăn có kẻ cho nâng sửa
Hay vẫn rèm thưa với then cài
Ghé quán tương tư tự thấy lòng
Bâng khuâng đến lạ, biết chi không ?
Muốn say một tối mà lại ngại
Chủ quán không ưng, tiếp rượu nồng
"Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm
Vạn lý sầu lên núi tiếp mây
Nắng đã xế về bên xứ bạn
Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy" (Huy Cận)
Hãy cứ tương tư và hãy cứ bâng khuâng!
Đón khách giúp bạn... mới quen!
TT ah, đón khách giùm em sao chẳng đem ghế rót trà mời người ta nán lại??[sm=beerchug.gif]
Cho em thay mặt TT "tạ lỗi" với người ta nha[sm=welcome.gif]
[color=#CC0099]MỜI NGỒI
(Câu chuyện về chiếc ghế trống)
Bên chiếc bàn tôi ngồi
Còn một khung ghế trống
Trống suốt mùa nắng nóng
Rồi hết mùa hoang đông
Ghế trống khi cửa mở
Rồi khi khép căn phòng
Mảnh nhung trong lòng ghế
Vẫn cứ xanh chờ mong!
Lòng ghế thì rất rộng
Tay ghế ôm tay người
Ghế đã làm quán đợi
Người đã bao năm rồi...
Sao người không ghé chơi...
Tôi thương ghế đơn côi
Mua về chú cún nhỏ
Để ghế bế bồng chơi
Dầu chỉ bằng bông thôi!
[sm=z_gathering.gif]
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)