📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cô Đơn

25 trả lời, 2.725 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 04:28:06Ngọc Bích>
Cô đơn


Nhấp nhô sóng trước nối làn sau
Lãng đãng chiều thu những phiến sầu
Lăn tăn khói sóng mờ nhung nhớ
Mờ mịt sông dài trải chuỗi đau

Nhìn cánh chim bay vút mái đầu
Trời chiều nắng xế hút đêm thâu
Sân ga một chuyến tàu vừa đỗ
Bao kẻ đi, về tiễn biệt nhau


Nâng chén ly bôi uống một mình
Uống đi ! riêng một chén điêu linh
Sơn hà một cõi chung còn đó
Nửa chén sầu, riêng chỉ một mình

Mình ta với một chén trà xinh
Uống đủ này đây một chén tình
Nước trà trong chén đầy, vơi, cạn
Mà nỗi đơn côi vẫn một bình

Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ngọc Bích

Cô đơn


...

Nâng chén ly bôi uống một mình
Uống đi ! riêng một chén điêu linh
Sơn hà một cõi chung còn đó
Nửa chén sầu, riêng chỉ một mình
...
NgọcBich


Chào Ngọc Bích : "Thơ bạn buồn như một tiếng thở dài xa..."

Thi-nhân ơi
còn gì vui mà thơ thẫn với sương đêm
trăng đã cạn và dòng sông đã tối
ta đã già trái đất rồi cẳn cỗi
rượu còn đây mà tri-kỹ còn đâu
biết cùng ai uống cạn một chung sầu
ta một nủa và chia người một nửa.
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0
Vị đêm



Thuốc cay... trà đắng...đêm vây bủa
Tiếng côn trùng rên rỉ mê man
Quặn lòng khói... đôi môi đời nhợt nhạt
Rụt lưỡi người nghẹn chát vị trần gian



Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ là Mùa xuân

Cho tất cả những ai còn có mùa xu6n.
Viết theo ý của một cháu bé

Mùa xuân nhìn ánh sao đêm
Em tìm mãi chỉ thấy riêng ngôi này
Ngôi sao mà mỗi sáng ngày
Em thường thấy hiện lên ngay đầu giường

Sáng long lanh ánh yêu thương
Như là đôi mắt vẫn thường nhìn con
Chỉ riêng đôi mắt mãi còn
Nói rằng là: mẹ yêu con nhất đời

Ngôi sao sáng mai trên trời
Mẹ em lặi chỉ là người thế gian
Mà sao thì sáng vô vàn
Như Mùa xuân với muôn ngàn ước mơ

Mẹ thi như cả bài thơ
Cho em được đọc suốt Mùa xuân tươi
Mẹ em và mẹ mọi ngườ
Như hình ảnh đẹp của trời Mùa xuân

Cho em được nói một lần
Em yêu mẹ chẳng biết ngần nào đâu
Xin Mùa xuân chớ qua mau
Để cho mãi mãi vẫn ...đầu Mùa xuân
Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
Trung thu lại nhớ

Anh ơi! bóc lịch từng ngày
Xòe bàn tay, bấm lóng taỵ. ..lâu rồi
Ngón tay chỉø đếm đến mười
Mà chia cách đã hai mươi năm ngoài

Xa quê cảå một trùng khơi
Nhớ quay quắt nhớ trời ơi một mình
Xuân xưÕa hái lộc bên đình
Hè xưa tắm mát bên cành hoa sen

Thu về thầ sáo diều êm
Đông sang đào nở bên thềm nhà ai
Giờ đây chỉø tiếng thở dài
Một mình,một bóng trẩng soi âm thầm

Đêm nay cũng một đêm rằm
Quê hương lơ lửng chín từng mây cao
Sáng trăng cũng giống đêm nao
Lồng đèn tháng tám thuởÕ nào khó quên

Ắu thơ quê cũ thần tiên
Nhớ xưÕa nằm võng bên thềm đếm sao
Ai ru con tiếng ngọt ngào
Ca dao lời hát thấm vào tận nôi

Giờ đây xa, thực xa rồi
Trung thu này có ai chơi lồng đèn?
Tìm đâu đom đóm bay đêm?
Đàn bàu ai gảy bên hiên vọng vào

Áo thôi phơi ở bờ rào
Hồn quê đậõu ở chốn nào hỡi anh?


Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
Thương nhớ về quê một sớm mai


Một buổi mai trời thật dễ thương
Khi mà nắng nhẹ thoáng mù sương
Bóng quê như thực và hư ảo
Như lắng trong lòng một chút hương

Em thấy lòng mình thơm với nắng
Dịu dàng tưởng đến một vần thơ
Đường về quê cũ xa xôi lắm
Em vẫn ngùi trông vẫn ước mơ

Quê ở lòng em đẹp lạ lùng:
Hàng cau thẳng tăp,mái chùa cong
Nương dâu, bãi sắn xanh màu nhớ
Ai biết lòng em cũng núi sông

Tưởng tượng em về thăm bến nước
Ngó nghiêng cành lie6Ạu rủ sau hè
Gặp người xa cách bao năm trước
Xí xóa cho nhau chuyện lỗi thề

Nhớ buổi mai hồng trong áo mới
Tung tăng em dạo khắp đường quê
Vang vang guốc mộc reo lời sỏi
Tuổi ngọc ngà xưa thoáng hiện về


Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
Chữ Tâm

Lợi danh là cái hão huyền
Nhẹ như lông ngỗng, Em tìm chữ Tâm
Thế gian lắm lỗi nhiều lầm
Kề tai,em khẽ nói thầm anh nghe

Chiều qua,đông lại sang hè
Mặt trời sẽ lặn nẻo về còn xa
Thời gian qua lại,lại qua
Thế gian mãi vẫn nhạt nhoà dưới mưa

Lợi danh nói mấy cho vừa
Biển bao nhiêu nướccũng chưa là nhiều
Chữ Tình nói để mà yêu
Chữ Tâm còn nói lên điều gì hơn?

Chúng mình sống thật cô đơn
Quê người mà vẫn tâm hồn Việt Nam
Không se sua, chẳng đầu hàng
Chữ danh chữ lợi không làm đổi thay

Chữ Tâm đến tận hôm nay
Chữ Tâm tìm được những ngày an vui
Chữ Tâm tìm đã thấy rồi
Chữ Tâm mãi vẫn ngàn đời đáng yêu!


Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
Tình tự dưới trăng

Con chim nó hót trên cây
Câu thơ lục bát còn đây chúng mình
Dưới trăng mơ ảo lung linh.
Cây đa làm chứng cho mình anh ơi !
- Tay em... anh được hôn... rồi
Còn xin...hôn nhẹ lên môi một lần
Còn xin em chớ... ngại ngần
Em đừng... ngoảnh mặt...Chẳng cần hôn đâu !
-Anh ơi !
Đây này ! em dặn lần sau
À quên ! phải đợi, kiếp sau...hôn bù !
Biết anh là đấng trượng phu
Thương em dẫu chín mười thu cũng chờ.....

Ở đây...dưới ánh trăng mờ.]
Cho nên mới dám ước mơ thôi mà.
Cho anh hôn lẹ đi nha !
Chẳng ai nhìn thấy đâu mà em ơi !

Mái đình với gốc cây đa
Còn đương làm chứng đôi ta hẹn hò
Đợi khi...chung một chuyến đò
Sẽ cho hôn chứ chẳng cho bây giờ

Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0

Ngọc Bích

Ngọc bích cái tên ôi
Nghe thôi lòng đã choáng
Ngọc bích cái tên ôi
Tiếng lòng ta thấp thoáng
(một lời tình say mơ )

Viên ngọc bích xanh xanh
Tặng em làm quá cưới
Chiếc áo màu ngọc bích
Dìu em đi giữa trời

Nhớ nhé một ngày mai
Cô đơn không ai bạn
Nhớ nhé khi lòng khát
Nói một lời với ta

Ngọc bích cái tên xa
Mà nghe gần đến lạ
Ngọc bích cái tên xa
Có từ đâu biển cả
Đăng nhập để trả lời
0
Chào weocom NgocBich đến vui với vườn thơ vntq nha, chúc vui và vui,,,

Em thấy lòng mình thơm với nắng
Dịu dàng tưởng đến một vần thơ
Đường về quê cũ xa xôi lắm
Em vẫn ngùi trông vẫn ước mơ


Mơ ước nhỏ

Cô đơn em với đợi chờ
Anh phương trời đó mịt mờ nhớ nhung
Những giờ tương ngộ tao phùng
Ôi mơ ước nhỏ nghìn trùng vợi xa..

Buổi hoàng hôn tím chiều tà
Buồn vương vấn bóng cò qua thôn nghèo
Bờ đê nhỏ em mon theo
Đi tìm nhặt nhạnh bọt bèo yêu đương

Bao giờ đi hết đoạn trường
Tụi mình ráp nối bờ thương ngọt ngào.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Khách_Viếng_Thăm

Ngọc Bích

Ngọc bích cái tên ôi
Nghe thôi lòng đã choáng
Ngọc bích cái tên ôi
Tiếng lòng ta thấp thoáng
(một lời tình say mơ )

Viên ngọc bích xanh xanh
Tặng em làm quá cưới
Chiếc áo màu ngọc bích
Dìu em đi giữa trời

Nhớ nhé một ngày mai
Cô đơn không ai bạn
Nhớ nhé khi lòng khát
Nói một lời với ta

Ngọc bích cái tên xa
Mà nghe gần đến lạ
Ngọc bích cái tên xa
Có từ đâu biển cả


Cho cô đơn màu Ngọc Bích
(Hòa với KVT)

Cô đơn
nhớ tiếng em cười
như tình thu nắng rớt rơi.
Cô đơn
nhớ mắt môi người
như chiều thu lá chơi vơi…

Cuộc tình
Gieo bao nhớ nhung.
Mùa thu
mơ giấc tương phùng
Hoa vàng,
Hoa tím ngoài sân,
Ru hồn lữ khách
Cô đơn!!

[:)][:D][8D]
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0

Gặp anh một sáng đầu xuân



Muà xuân sao gió lạnh ghê!
Mà lòng sao vẫn tê mê, bàng hoàng
Lặng yên trong chút ngỡ ngàng
Trong im lặng cả muôn vàn thiết tha

Đứng gần cách mấy vẫn xa
Anh trong sương khói nhạt nhòạ.trái tim
Anh về, em đứng lặng im
Nhìn anh, mắt biếc em chìm giọt sương

Nắng hình như có tơ vương
Riêng em như cũng còn đương bồi hồi
Ngày mai em xa anh rồi
Nắng xuân dường cũng ngập trời nhớ thương

Căn phòng vẫn thoảng mùi hương
Anh đâu hiểu được..tình thương nồng nàn
Gặp anh đã quá muộn màng
Mà hương kỷ niệm ngút ngàn vì anh

Thời gian sao quá vô tình
Lẻ loi em, cuộc hành trình đơn phương?
Từ nay đời hết bình thường
Đường anh về biết có vương nắng chiều?


Ngọc Bích

Đăng nhập để trả lời
0
Gọi phone cho anh


Gọi phone anh một chiều mưa
Tiếng chuông reo nhẫng âm thừa vang lên
Nhớ anh, nỗi nhớ vô biên
Đầu giây kia vận triền miên vắng người

Gọi thêm lần nữa anh ơi!
Mà sao mãi chẳng có người nhắc phone
Chuông reo hy vọng reo luôn
Hồi chuông tắt cả tâm hồn tắt theo

Chiều qua điện thoại vang reo
Em thầm hy vọng ít nhiều.. .. Chắc anh..
Bên kia máy chẳng là anh
Nên niềm hy vọng tan thành khói mây

Thì thôi, thôi thế cũng đành
Bên phone, em vẫn chờ anh mỗi chiều


Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 00:07:47Ngọc Bích>
Vàng rơi nghẹn lòng


Câu thơ và tuổi thơ tôi
Từ ngôi đình cuối làng thời xa xưa
Nồng nàn Huế những ngày mưa
Êm đềm Hà nội dạ thưa ngọt ngào
Sài gòn mưa nắng xôn xao
Thuở gần bên mẹ,thuở nào xa quê
Thả hồn theo với thơ về
Cánh diều lộng gió ven đê một thời
Thơ bay góc biển chân trời
Hồn quê vẫn đậu tim người xa xôi
Và thơ còn mãi bên tôi
Ôi! câu lục bát vàng rơi nghẹn lòng

Ngọc Bích
: Bài thơ đưa vào TV :
Đăng nhập để trả lời
0
Lại nhớ hơn

Ta ở nơi này những núi non
Trải bao trăng khuyết với trăng tròn
Rừng thu lá cũng thay màu áo
Đông tới, xuân về lại nhớ hơn

Bạn ta, ai kẻ mất ai còn ?
Mỗi bận soi gương lại mỏi mòn
Hỏi người trong bóng có hay chăng ?
Còn nhớ người xưa thực đó không?

Người đã đi trong đám bụi hồng
Đã đem theo cả núi cùng sông
Rồi đã mịt mùng trong gió cát
Làm xuyến xao lòng kẻ cuối song

Ngọc Bích

Đăng nhập để trả lời
0
Về Lại Vườn Xưa

Từ một nơi xa tắp mịt mờ
Em về thăm lại mái nhà xưa
Ra đi từ thuở còn xanh tóc
Từ thuở đang mùa đẫm gió mưa

Về lại vườn xưa , đứng một mình
Nhìn chiều đang xuống ,nắng phai xanh
Đây cây trứng cá, căn nhà cũ
Đây lúc em buồn lệ ưá nhanh

Thềm cũ còn đây, ngưỡng cửa mòn
Thời gian qua tựa nắng đầu non
Tìm đâu thấy những người năm trước
Ôi những người xưa! Biết mất còn?

Hình như .. .. tiếng guốc vẫn khua dòn
Qua quãng đường xưa dấu vết mòn
Miên man niềm nhớ còn tươi thắm
Mà bỗng nghe lòng chợt héo hon

Ngọc Bích



Đăng nhập để trả lời
0

Cho người tình Huế

Ở đây chẳng có sông Hương
Thiếu chùa Thiên Mụ, vắng đường Nam Giao
Cầu Tràng Tiền ở chỗ nào?
Tìm đâu bóng mát rì rào tre xanh?

Cũng không thấy giải Hoàng Thành
Chim không tổ cũ cũng đành bay đi
Mình anh lòng vẫn thầm thì
Thoảng trong gió chút hương về Tịnh Tâm

Chiều xưa Huế ướt mưa dầm
Ngất ngây hồn lặng chìm trong chén đầy
.. .. Nón bài thơ dưới mưa bay
Áo ai còn tím? Xuân này tím tươi?

Rất thầm gọi nhỏ :- Em ơi!
Huế của anh, Huế ngậm ngùi nơi đâu?
Cuối đời chăng gặp được nhau
Thì thôi, thôi vậy kiếp sau cũng đành

Huế ơi! có hiểu cho anh?
Không là một kẻ bạc tình Huế ơi!
Bên ni, bên nớ xa xôi
Mà thuơng chi lạ giọng người đồng hương

Mô, tê, răng, rứa,hỉ, nà
Vẫn nghe ấm áp dẫu xa ngút ngàn
Tràng tiền sóng nước âm vang
Hương giang một giải dịu dàng chảy xuôi

Yêu em, yêu Huế suốt đời
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi em

Gửi em một đóa hoa hồng
Và đây cả chút hương lòng đơn sơ
Của anh với cả mong chờ
Nụ hồng nhung thắm gói mơ ước nhiều
Đến em thầm nói một điều:
Yêu Em như thể em yêụ. ..hoa hồng

Nếu mai em có theo chồng
Nhớ đem theo cả đóa hồng chiều nay

Ngọc Bích


Đăng nhập để trả lời
0
Bóng chiều

Chiều nay có cặp bướm vàng
Thẩn thơ lạc cánh bay sang nhà người
Thì thầm tôi gọi : Bướm ơi !
Qua đây ta sẽ rong chơi cuối vườn

Chân trời những đám mây vương
Bóng chiều nhuộm tím nẻo đường bướm bay
Nhẹ nhàng trong gió heo may
Hồn quê lãng đãng ta say gió chiều

Nhớ nhung ai đếm ít nhiều ?
Tuổi thơ ai cũng có điều ước mơ
Đến bây giờ, có ai ngờ
Ước mơ xưa đã thẫn thờ.. .bướm bay

Ngọc Bich
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Mưa Nghe Nhạc Văn Cao



Chiều mưa nghe nhạc Văn Cao
Hồn người xưa quyện lẫn vào phím tơ
Chìm theo dòng nhạc trong mơ
Về thời xa vắng bên bờ đại dương

Sóng lòng bao kẻ ly hương
Nương theo cánh nhạc sầu tuôn dạt dào
Tơ chùng cung nhạc bay cao
Giờ đây anh đã nhập vào “Thiên thai”

“Bến xuân” giấc mộng đầu đời
“Cung đàn xưa” đã một thời yêu đương
“Suối mơ” hồn lạc thiên đường
Trên sông khói sóng cuốn hồn ‘Trương Chi”

“Đàn chim Việt” thuở chia ly
Tha hương, biệt xứ bay đi khắp trời
“Quê em” nơi ấy trăng soi?
“Bắc Sơn” và nỗi ngậm ngùi còn đây

“Buồn tàn thu” gió heo may
“Làng tôi” đượm lúa hương say “Ngày mùa”
Giọng hò vang “Tiếng sông Lô”
Hồn ai tan tác xa mờ quê hương

“Mùa xuân đầu tiên” nhớ thương
Đưa hồn ai lại phố phường ngày xưa:
Trăng còn soi chấn song thưa ?
Lòng ai sống lại tuổi thơ đêm rằm

Tơ đàn vương với tháng năm
Dư âm vang vọng...con tằm nơi nao?
Nương dâu vàng lá thu nào
Tằm thôi còn nhả tơ vào nương xưa

Thu xưa, một sớm thu mưa
Văn Cao đùa nhận :mùa thu của mình
Mùa thu của những người tình
Nạm vàng trong trái tim hình Thúy Băng.

Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-06 01:51:52Ngọc Bích>
Lãi được bấy nhiêu

Mới đây mà đã... hôm qua
Chén trà chưa cạn tóc pha men chiều
Thì thôi lãi được bấy nhiêu
Mùa xuân mới đó đã chiều cuối đông

Cho dù sắc sắc không không
Phù du ta vẫn thong dong cõi đời
Nắng mưa chuyện của đất trời
Thơ Văn của khắp muôn nơi chúng mình

Thời gian ghi lạiù bóng hình
Chúng ta ghi lại chút tình bên nhau
Hôm nay... rồi cũng ...mai sau
Tóc xanh rồi cũng phai màu xa xăm

Tiếng Thơ đã tự ngàn năm
Mẹ ru tiếng Việt thuở nằm trong nôi
Người thơ từ Bốn Phương trời
Vượt trùng dương vẫn nhớ lời mẹ yêu

Ngoài kia trời mới xế chiều
Gửi trong nắng cả ít nhiều ước mơ
Về Quê hương cõi xa mờø
Lời ca, bức họa bài thơ tuyệt vời


Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
Về Lại Vườn Xưa

Từ một nơi xa tắp mịt mờ
Em về thăm lại mái nhà xưa
Ra đi từ thuở còn xanh tóc
Từ thuở đang mùa đẫm gió mưa

Về lại vườn xưa , đứng một mình
Nhìn chiều đang xuống ,nắng phai xanh
Đây cây trứng cá, căn nhà cũ
Đây lúc em buồn lệ ưá nhanh

Thềm cũ còn đây, ngưỡng cửa mòn
Thời gian qua tựa nắng đầu non
Tìm đâu thấy những người năm trước
Ôi những người xưa! Biết mất còn?

Hình như .. .. tiếng guốc vẫn khua dòn
Qua quãng đường xưa dấu vết mòn
Miên man niềm nhớ còn tươi thắm
Mà bỗng nghe lòng chợt héo hon

Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
Kề tai nói nhỏ đôi lời



Làm Thơ từ thuở mười lăm
Yêu Thơ từ thuở còn nằm trong nôi
Người Thơ từ Bốn phương trời
Yêu Thơ cho đến cuối đời chưa thôi

Đường kim mũi chỉ thành lời
Thêu âu yếm, dệt ngậm ngùi trong thơ
Nâng niu, thương nhớ mong chờ
Tô tươi điểm thắm, xóa mờ đời ta

Khơi bao kỷ niệm chan hòa
Xây bao mộng đẹp EM là THƠ đây
Dịu dàng Thơ chất men say
Tình Thơ tô đẹp thêm ngày tháng thôi

Kề tai nói nhỏ đôi lời:
“Yêu Em tất sẽ thấy đời nên thơ!
Yêu Em cho đến hôm nay
Lại yêu Em cả hơn ngày hôm qua”


Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 11:31:00Huyền Băng>
Xin cho mãi được đọc thơ của chàng



Lợi danh gác ở bên ngoài
Mừng thầm đến cuối cuộc đời có nhau
Rồi em tóc cũng phai màu
Quê hương và những dòng sầu trong thơ

Vẫn chưa và chẳng bao giờ
Xóa mờ hình ảnh tôn thờ trong em
Rồi lòng lại thấy thương thêm
Anh và dòng chữ êm đềm thân thương

Sẽ thơm suốt quãng đời hương
Sẽ vương vấn mái tóc sương trắng mờ
Rồi em cũng chỉ dám mơ
Chỉ xin mãi được đọc thơ của chàng

Ngọc Bích

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-30 11:34:17Huyền Băng>
Thoáng chút hương cau.

Thưa anh có một nỗi buồn
Nào như mưa bụi nhẹ vương tóc thề
Mong manh đôi lúc hiện về
Có anh em sẽ xin chia tâm tình

Đêm qua em khóc một mình
Chợt nghe lòng bỗng nhớ anh dạt dào
Em ao ước một hôm nào
Bên anh và ánh trăng sao sáng cùng

Thôi lo sợ, hết hãi hùng
Chao ôi ! là ấm trong vòng tay anh
Nhẹ tay buông vội bức mành
Hàng mi lệ đọng rơi nhanh giọt sầu

Ước gì được mãi bên nhau
Êm nghe thoảng chút hương cau ngoài hè

Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0
Làm sao níu cánh thời gian lại?

Theo bóng ngày qua thoángï nhẹ bay
Lãng đãng sương sa thấp hướng này
Trời thu cả khối sầu man mác
Phủ kín chiều nay khoảng trống đầy

Những buổi chiều khi nắng rất vơi
Cà phêâ tách cạn lại đầy thôi
Làm sao níu cánh thời gian lại ?
Để được cùng đi nốt quãng đời.

Nẻo đường nào đãõ bước chung đôi
Từ một nơi xa góc cuối trời
Nếu đốt biết bao nhiêu bó đuốc
Phỏng có tìm đâu được bóng người?

Cho nên ao ước thế mà thôi
Tất cả dành riêng chỉ một người
Trong cõi bao la vàø mãi mãi
Thời gian đôi cánh có ngừng trôi?

Ngọc Bích
Đăng nhập để trả lời
0