📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đố Vui

Nè, thử đoán xem có bao nhiêu tựa bài hết trong đây nha!!!

11 trả lời, 414 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngày sầu, tháng nhớ, năm thương......
Hỡi người tôi yêu, đêm nay anh đang làm gì, đã ngủ chưa hay còn lang thang ở nơi nào đó? Còn em đang lặng lẽ gọi tên anh trong nỗi nhớ dịu êm về anh, em nhớ anh nhiều, nhiều lắm. Một ngày đi qua là thêm một ngày em sống trong đau khổ, là thêm một ngày em chờ người đến mỏi mòn.Dù rằng em biết rất rõ trong thời đại công nghệ thông tin này thì tình yêu hầu như đều là ảo ảnh nhưng cho đến bây giờ em vẫn không hề hối hận, em không hối hận khi yêu anh. Từ những buổi chiều lang thang Internet cho đến lần đầu tiên được nhìn rõ mặt anh, em đã biết rằng : em yêu anh. Điều này thật khó có ai có thể tin nổi, kể cả anh có phải vậy không anh. Vì vậy thuở ban đầu em chỉ dám âm thầm yêu anh mà thôi. Mang trong lòng một tình yêu thầm kín thì thật là đau khổ. Người ta nói rằng một khi đã mang mối tình đơn phương thì họ phải chấp nhận yêu trong niềm đau xót và hy sinh rất nhiều. Thường thì đời không như là mơ ước của mỗi con người, trong tình yêu cũng vậy, biết trước sẽ không có kết quả nhưng họ vẫn yêu dại khờ, yêu một cách chân tình không suy nghĩ, mang một trái tim đau mà vẫn mãi yêu người ấy.
Em cũng như họ, em yêu mà anh đâu nào hay nên anh đối với em vẫn chỉ là tình bạn. Em đem chôn dấu yêu thương sâu tận đáy lòng và yêu anh bằng một tình yêu không lời bởi vì con tim nhút nhát của em không sao lên tiếng. Đã có nhiều lúc em tự dối lòng và em cố quên anh đi nhưng mà em có quên được đâu.
Rồi thì chúng ta trở nên thân thiết hơn,có những chiều anh đến chơi là những lúc em ngóng trông từng giờ. Và những giây phút đợi chờ phone của anh gọi đến là những giây phút trái tim yêu thương của em như sắp nổ tung. Ôi tình yêu!!! Thật là kì diệu.....
Ngoài trời mưa lại rơi rồi, tại sao em muốn nhìn mưa rơi đến thế, có thể vì mưa buồn hay cũng có thể vì những cơn mưa tuyệt vọng này gợi lại cho em những kỷ niệm bỏ quên từ lâu. Đã có những đêm thức trắng như đêm nay, trong căn phòng trống, em mơ một giấc mơ tình yêu, một giấc mơ bên người đến trọn đời. Lúc ấy giữa căn phòng thinh lặng không còn ai vang lên lời nguyện cầu trong đêm của em gửi đến cho anh. Em cầu chúc cho những giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực. Em không mơ ước xa xôi gì cả, chỉ hy vọng có một ngày anh yêu em thật lòng.
Và anh hứa thật nhiều, thất hứa thật nhiều, dường như điều đó đã trở thành thói quen của anh. Thà anh đừng hứa thì có lẽ em sẽ không buồn đến như vậy. Tuy nhiên dù la anh thất hứa bao nhiêu lần đi nữa em vẫn tin anh, tin vào một ngày tươi sáng hơn.
Nhưng sự thật thì bấy lâu nay em vẫn mang một trái tim bên lề. Trong lòng anh vẫn nhớ hoài bóng dáng xưa. Em có thể chấp nhận mọi sự thật dù là những giọt đắng hay những giọt mật chỉ xin anh đừng lừa dối em.Vì sao? Vì sao anh không nói cho em biết??? Em những tưởng có thể có thể là một liều thuốc cho trái tim tật nguyền của anh, mang đến cho anh bình minh tình yêu xua đi cái bóng tối lạnh lùng nơi trái tim băng giá.
Có lẽ đó chính là sai lầm lớn nhất của em. Không những không chữa lành vết thương lòng quá sâu nơi anh mà em còn tự làm tổn thương trái tim mình. Em như người mộng du chỉ biết mơ trong giấc mộng đến khi cuộc sống thật trở về làm tan bao giấc mơ đẹp thì mới tỉnh mộng nhận ra em chỉ chỉ còn lại một mình.
Giữa hai con đường em chỉ có thể chọn một và cuối cùng em đã để cho anh ra đi. Đó tất nhiên không phải là điều em mong muốn, nhưng thà rằng chia tay mà trong lòng chúng tavẫn giữ những kỷ niệm đẹp về nhau
Trước đây, khi bắt đầu yêu anh em đã từng nghĩ đến giây phút chia xa, nghĩ đến một ngày hai chúng ta sẽ mỗi người một nơi vì em biết rằng người anh yêu không phải là em. Dù em không phải là người anh yêu nhưng em chưa từng nghĩ mình đã yêu lầm...Nếu phải xa nhau suốt đời khi đó biết anh còn nhớ đến em không hay anh vẫn mãi chìm trong dĩ vãng nhạt nhòa của một thời đã xa mãi mãi không quay trở lại. Đành lòng thế thôi chư` biết làm sao hơn. Và như thế anh đi, phút biệt ly em đã không đến phi trường ly biệt để tiễn anh, em không muốn nỗi đau chia xa một lần nữa lại dày xéo tim em.
Em quay về gấp lại quyển nhật ký chất chứa bao kỷ niệm vui buồn về anh. Hằng đêm, những giọt lệ thầm lặng rơi mỗi khi giấc mơ về cùng cơn mưa lao xao đang rơi rớt ngoài hiên cửa. Người ra đi để lại cho em một nỗi sầu thiên thu mãi không phai.
Dù sao thà rằng như thế còn hơn ở bên nhau nhưng lòng anh cứ mải nghĩ về bóng dáng người xưa. Thà lần một lần đau còn hơn đau suốt đời. Rồi từ đây vắng anh chỉ còn mình embước chân qua góc phố buốn năm cũ, nhớ về khung trời ngày xưa chúng ta đã vui vẻ bên nhau. Một mình em bước những bước chân lẻ loi trên con phố xa hiu quạnh, mà có lẽ cũng là những bước chân cuối cùng em trở lại nơi này. Ngày xưa ơi!! Đã xa xa thật rồi....
Nước mắt giờ đây đã cạn rồi em cũng sẽ cố vượt qua nỗi đau này. Dẫu tình đã xa nhưng tình em còn mãi bởi vì anh giữa tim em. Anh có yêu em không em không cần biết, suốt cuộc đời này người em yêu chỉ mình anh thôi. Nơi đây em vẫn chờ. Em không tin sẽ không gặp lại anh. Dù người là niềm đau của đời em, em vẫn mong anh quay về vì người là ánh sáng đời em.
Ngày không anh, tất cả thật vô vị. Ước gì anh ở đây giờ này, ở đây trống vắng và cô đơn quá. Em nhớ anh, nhớ gấp ngàn lần hơn, còn anh có nhớ em hay không, chắc là không đâu.!!!
Mà thôi, mọi niềm đau sẽ qua, tất cả sẽ trôi thôi dòng sông thời gian chảy ra đại dương quên lãng. Đây là những dòng thư cuối cùng em gửi đến anh. Chúc anh hạnh phúc và hãy quên em đi như quên một chuyện buồn không đáng nhớ nhé anh.
Tạm biệt người em yêu thương!
Ký tên
Người anh không yêu

Đăng nhập để trả lời
0
câu đố của bạn đưa ra rất hay....mình rất khâm phục câu đố của bạn đó....mình đọc thấy có rất nhiều bài nhạc đó...nhưng mà mình không biết con số chính xác là bao nhiêu bài đó à nghen...thôi đoán dại à nghen..mình đoán 100 bản nhạc đó......[:D] mình chỉ đoán thôi..... không biết có may mắn không nữa đó à nghen hihih.
Thân em như tấm lụa Đào
Phất phơ giữa chợ rơi vào tay Anh
Thân em như hạt mưa xa
Hạt vào nhà Trắng, hạt ra bụi đời
Đăng nhập để trả lời
0
huhuhu [:(] GA ngồi đếm cả ngày mà vẫn không đếm hết là bao nhiêu bài nè BG oi... bạn hãy cho biết lời giải nha....
Sông cầu nước chảy lơ thơ
Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi...
Đăng nhập để trả lời
0
Các bạn kể tên ra cho AG biết tên những bài hát đó nha.

Đăng nhập để trả lời
0
to angelandlucifer16 : có đúng không vậy bạn? nếu đúng 100 bản nhạc thì mình sẽ kể cho bạn nhé.
Thân em như tấm lụa Đào
Phất phơ giữa chợ rơi vào tay Anh
Thân em như hạt mưa xa
Hạt vào nhà Trắng, hạt ra bụi đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>viviy2k</b> -- <b>4.6.2004 12:45:40 </b> &gt;>
Ngày sầu, tháng nhớ, năm thương......
Hỡi người tôi yêu, đêm nay anh đang làm gì, đã ngủ chưa hay còn lang thang ở nơi nào đó? Còn em đang lặng lẽ gọi tên anh trong nỗi nhớ dịu êm về anh, em nhớ anh nhiều, nhiều lắm. Một ngày đi qua là thêm một ngày em sống trong đau khổ, là thêm một ngày em chờ người đến mỏi mòn.Dù rằng em biết rất rõ trong thời đại công nghệ thông tin này thì tình yêu hầu như đều là ảo ảnh nhưng cho đến bây giờ em vẫn không hề hối hận, em không hối hận khi yêu anh. Từ những buổi chiều lang thang Internet cho đến lần đầu tiên được nhìn rõ mặt anh, em đã biết rằng : em yêu anh. Điều này thật khó có ai có thể tin nổi, kể cả anh có phải vậy không anh. Vì vậy thuở ban đầu em chỉ dám âm thầm yêu anh mà thôi. Mang trong lòng một tình yêu thầm kín thì thật là đau khổ. Người ta nói rằng một khi đã mang mối tình đơn phương thì họ phải chấp nhận yêu trong niềm đau xót và hy sinh rất nhiều. Thường thì đời không như là mơ ước của mỗi con người, trong tình yêu cũng vậy, biết trước sẽ không có kết quả nhưng họ vẫn yêu dại khờ, yêu một cách chân tình không suy nghĩ, mang một trái tim đau mà vẫn mãi yêu người ấy.
Em cũng như họ, em yêu mà anh đâu nào hay nên anh đối với em vẫn chỉ là tình bạn. Em đem chôn dấu yêu thương sâu tận đáy lòng và yêu anh bằng một tình yêu không lời bởi vì con tim nhút nhát của em không sao lên tiếng. Đã có nhiều lúc em tự dối lòng và em cố quên anh đi nhưng mà em có quên được đâu.
Rồi thì chúng ta trở nên thân thiết hơn,có những chiều anh đến chơi là những lúc em ngóng trông từng giờ. Và những giây phút đợi chờ phone anh gọi đến là những giây phút trái tim yêu thương của em như sắp nổ tung. Ôi tình yêu!!! Thật là kì diệu.....
Ngoài trời mưa lại rơi rồi, tại sao em muốn nhìn mưa rơi đến thế, có thể vì mưa buồn hay cũng có thể vì những cơn mưa tuyệt vọng này gợi lại cho em những kỷ niệm bỏ quên từ lâu. Đã có những đêm thức trắng như đêm nay, trong căn phòng trống, em mơ một giấc mơ tình yêu, một giấc mơ bên người đến trọn đời. Lúc ấy giữa căn phòng thinh lặng không còn ai vang lên lời nguyện cầu trong đêm của em gửi đến cho anh. Em cầu chúc cho những giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực. Em không mơ ước xa xôi gì cả, chỉ hy vọng có một ngày anh yêu em thật lòng.
Và anh hứa thật nhiều, thất hứa thật nhiều, dường như điều đó đã trở thành thói quen của anh. Thà anh đừng hứa thì có lẽ em sẽ không buồn đến như vậy. Tuy nhiên dù la anh thất hứa bao nhiêu lần đi nữa em vẫn tin anh, tin vào một ngày tươi sáng hơn.
Nhưng sự thật thì bấy lâu nay em vẫn mang một trái tim bên lề. Trong lòng anh vẫn nhớ hoài bóng dáng xưa. Em có thể chấp nhận mọi sự thật dù là những giọt đắng hay những giọt mật chỉ xin anh đừng lừa dối em.Vì sao? Vì sao anh không nói cho em biết??? Em những tưởng có thể có thể là một liều thuốc cho trái tim tật nguyền của anh, mang đến cho anh bình minh tình yêu xua đi cái bóng tối lạnh lùng nơi trái tim băng giá.
Có lẽ đó chính là sai lầm lớn nhất của em. Không những không chữa lành vết thương lòng quá sâu nơi anh mà em còn tự làm tổn thương trái tim mình. Em như người mộng du chỉ biết mơ trong giấc mộng đến khi cuộc sống thật trở về làm tan bao giấc mơ đẹp thì mới tỉnh mộng nhận ra em chỉ chỉ còn lại một mình.
Giữa hai con đường em chỉ có thể chọn một và cuối cùng em đã để cho anh ra đi. Đó tất nhiên không phải là điều em mong muốn, nhưng thà rằng chia tay mà trong lòng chúng tavẫn giữ những kỷ niệm đẹp về nhau
Trước đây, khi bắt đầu yêu anh em đã từng nghĩ đến giây phút chia xa, nghĩ đến một ngày hai chúng ta sẽ mỗi người một nơi vì em biết rằng người anh yêu không phải là em. Dù em không phải là người anh yêu nhưng em chưa từng nghĩ mình đã yêu lầm...Nếu phải xa nhau suốt đời khi đó biết anh còn nhớ đến em không hay anh vẫn mãi chìm trong dĩ vãng nhạt nhòa của một thời đã xa mãi mãi không quay trở lại. Đành lòng thế thôi chư` biết làm sao hơn. Và như thế anh đi, phút biệt ly em đã không đến phi trường ly biệt để tiễn anh, em không muốn nỗi đau chia xa một lần nữa lại dày xéo tim em.
Em quay về gấp lại quyển nhật ký chất chứa bao kỷ niệm vui buồn về anh. Hằng đêm, những giọt lệ thầm lặng rơi mỗi khi giấc mơ về cùng cơn mưa lao xao đang rơi rớt ngoài hiên cửa. Người ra đi để lại cho em một nỗi sầu thiên thu mãi không phai.
Dù sao thà rằng như thế còn hơn ở bên nhau nhưng lòng anh cứ mải nghĩ về bóng dáng người xưa. Thà lần một lần đau còn hơn đau suốt đời. Rồi từ đây vắng anh chỉ còn mình embước chân qua góc phố buốn năm cũ, nhớ về khung trời ngày xưa chúng ta đã vui vẻ bên nhau. Một mình em bước những bước chân lẻ loi trên con phố xa hiu quạnh, mà có lẽ cũng là những bước chân cuối cùng em trở lại nơi này. Ngày xưa ơi!! Đã xa xa thật rồi....
Nước mắt giờ đây đã cạn rồi em cũng sẽ cố vượt qua nỗi đau này. Dẫu tình đã xa nhưng tình em còn mãi bởi vì anh giữa tim em. Anh có yêu em không em không cần biết, suốt cuộc đời này người em yêu chỉ mình anh thôi. Nơi đây em vẫn chờ. Em không tin sẽ không gặp lại anh. Dù người là niềm đau của đời em, em vẫn mong anh quay về vì người là ánh sáng đời em.
Ngày không anh, tất cả thật vô vị. Ước gì anh ở đây giờ này, ở đây trống vắng và cô đơn quá. Em nhớ anh, nhớ gấp ngàn lần hơn, còn anh có nhớ em hay không, chắc là không đâu.!!!
Mà thôi, mọi niềm đau sẽ qua, tất cả sẽ trôi thôi dòng sông thời gian chảy ra đại dương quên lãng. Đây là những dòng thư cuối cùng em gửi đến anh. Chúc anh hạnh phúc và hãy quên em đi như quên một chuyện buồn không đáng nhớ nhé anh.
Tạm biệt người em yêu thương!
Ký tên
Người anh không yêu



VV chỉ tìm được như vậy thôi Đó là tựa Nhạc, còn nếu tính luôn lời nhạc thì nhiều hơn nữa
Đăng nhập để trả lời
0
AG:
Em nghĩ ra được cái này thiệt là giỏi, VV tìm mỏi mắt luôn[sm=35.gif][sm=35.gif][sm=35.gif][sm=35.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
AG nghĩ mãi mới ra đó chứ!!! Nhưng mà chị VV tìm ra như vậy vẫn còn thiếu đó.
to MK: AG không biết bao nhiêu bài hát vì không đếm được MK ah2. AG mà đếm chắc phải đeo kính lúp vô quá!!! *_~

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>RUOI</b> -- <b>5.6.2004 9:23:19 </b> &gt;>
Ngày sầu, tháng nhớ, năm thương......
Hỡi người tôi yêu, đêm nay anh đang làm gì, đã ngủ chưa hay còn lang thang ở nơi nào đó? Còn em đang lặng lẽ gọi tên anh trong nỗi nhớ dịu êm về anh, em nhớ anh nhiều, nhiều lắm. Một ngày đi qua là thêm một ngày em sống trong đau khổ, là thêm một ngày em chờ người đến mỏi mòn.Dù rằng em biết rất rõ trong thời đại công nghệ thông tin này thì tình yêu hầu như đều là ảo ảnh nhưng cho đến bây giờ em vẫn không hề hối hận, em không hối hận khi yêu anh. Từ những buổi chiều lang thang Internet cho đến lần đầu tiên được nhìn rõ mặt anh, em đã biết rằng : em yêu anh. Điều này thật khó có ai có thể tin nổi, kể cả anh có phải vậy không anh. Vì vậy thuở ban đầu em chỉ dám âm thầm yêu anh mà thôi. Mang trong lòng một tình yêu thầm kín thì thật là đau khổ. Người ta nói rằng một khi đã mang mối tình đơn phương thì họ phải chấp nhận yêu trong niềm đau xót và hy sinh rất nhiều. Thường thì đời không như là mơ ước của mỗi con người, trong tình yêu cũng vậy, biết trước sẽ không có kết quả nhưng họ vẫn yêu dại khờ, yêu một cách chân tình không suy nghĩ, mang một trái tim đau mà vẫn mãi yêu người ấy.
Em cũng như họ, em yêuanh đâu nào hay nên anh đối với em vẫn chỉ là tình bạn. Em đem chôn dấu yêu thương sâu tận đáy lòng và yêu anh bằng một tình yêu không lời bởi vì con tim nhút nhát của em không sao lên tiếng. Đã có nhiều lúc em tự dối lòng và em cố quên anh đi nhưng mà em có quên được đâu.
Rồi thì chúng ta trở nên thân thiết hơn,có những chiều anh đến chơi là những lúc em ngóng trông từng giờ. Và những giây phút đợi chờ phone của anh gọi đến là những giây phút trái tim yêu thương của em như sắp nổ tung. Ôi tình yêu!!! Thật là kì diệu.....
Ngoài trời mưa lại rơi rồi, tại sao em muốn nhìn mưa rơi đến thế, có thể vì mưa buồn hay cũng có thể vì những cơn mưa tuyệt vọng này gợi lại cho em những kỷ niệm bỏ quên từ lâu. Đã có những đêm thức trắng như đêm nay, trong căn phòng trống, em mơ một giấc mơ tình yêu, một giấc mơ bên người đến trọn đời. Lúc ấy giữa căn phòng thinh lặng không còn ai vang lên lời nguyện cầu trong đêm của em gửi đến cho anh. Em cầu chúc cho những giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực. Em không mơ ước xa xôi gì cả, chỉ hy vọng có một ngày anh yêu em thật lòng.
anh hứa thật nhiều, thất hứa thật nhiều, dường như điều đó đã trở thành thói quen của anh. Thà anh đừng hứa thì có lẽ em sẽ không buồn đến như vậy. Tuy nhiên dù la anh thất hứa bao nhiêu lần đi nữa em vẫn tin anh, tin vào một ngày tươi sáng hơn.
Nhưng sự thật thì bấy lâu nay em vẫn mang một trái tim bên lề. Trong lòng anh vẫn nhớ hoài bóng dáng xưa. Em có thể chấp nhận mọi sự thật dù là những giọt đắng hay những giọt mật chỉ xin anh đừng lừa dối em.Vì sao? Vì sao anh không nói cho em biết??? Em những tưởng có thể có thể là một liều thuốc cho trái tim tật nguyền của anh, mang đến cho anh bình minh tình yêu xua đi cái bóng tối lạnh lùng nơi trái tim băng giá.
Có lẽ đó chính là sai lầm lớn nhất của em. Không những không chữa lành vết thương lòng quá sâu nơi anh mà em còn tự làm tổn thương trái tim mình. Em như người mộng du chỉ biết mơ trong giấc mộng đến khi cuộc sống thật trở về làm tan bao giấc mơ đẹp thì mới tỉnh mộng nhận ra em chỉ chỉ còn lại một mình.
Giữa hai con đường em chỉ có thể chọn một và cuối cùng em đã để cho anh ra đi. Đó tất nhiên không phải là điều em mong muốn, nhưng thà rằng chia tay mà trong lòng chúng tavẫn giữ những kỷ niệm đẹp về nhau
Trước đây, khi bắt đầu yêu anh em đã từng nghĩ đến giây phút chia xa, nghĩ đến một ngày hai chúng ta sẽ mỗi người một nơi vì em biết rằng người anh yêu không phải là em. Dù em không phải là người anh yêu nhưng em chưa từng nghĩ mình đã yêu lầm...Nếu phải xa nhau suốt đời khi đó biết anh còn nhớ đến em không hay anh vẫn mãi chìm trong dĩ vãng nhạt nhòa của một thời đã xa mãi mãi không quay trở lại. Đành lòng thế thôi chư` biết làm sao hơn. Và như thế anh đi, phút biệt ly em đã không đến phi trường ly biệt để tiễn anh, em không muốn nỗi đau chia xa một lần nữa lại dày xéo tim em.
Em quay về gấp lại quyển nhật ký chất chứa bao kỷ niệm vui buồn về anh. Hằng đêm, những giọt lệ thầm lặng rơi mỗi khi giấc mơ về cùng cơn mưa lao xao đang rơi rớt ngoài hiên cửa. Người ra đi để lại cho em một nỗi sầu thiên thu mãi không phai.
Dù sao thà rằng như thế còn hơn ở bên nhau nhưng lòng anh cứ mải nghĩ về bóng dáng người xưa. Thà một lần đau còn hơn đau suốt đời. Rồi từ đây vắng anh chỉ còn mình embước chân qua góc phố buốn năm cũ, nhớ về khung trời ngày xưa chúng ta đã vui vẻ bên nhau. Một mình em bước những bước chân lẻ loi trên con phố xa hiu quạnh, mà có lẽ cũng là những bước chân cuối cùng em trở lại nơi này. Ngày xưa ơi!! Đã xa xa thật rồi....
Nước mắt giờ đây đã cạn rồi em cũng sẽ cố vượt qua nỗi đau này. Dẫu tình đã xa nhưng tình em còn mãi bởi vì anh giữa tim em. Anh có yêu em không em không cần biết, suốt cuộc đời này người em yêu chỉ mình anh thôi. Nơi đây em vẫn chờ. Em không tin sẽ không gặp lại anh. Dù người là niềm đau của đời em, em vẫn mong anh quay về vì người là ánh sáng đời em.
Ngày không anh, tất cả thật vô vị. Ước gì anh ở đây giờ này, ở đây trống vắng cô đơn quá. Em nhớ anh, nhớ gấp ngàn lần hơn, còn anh có nhớ em hay không, chắc là không đâu.!!!
Mà thôi, mọi niềm đau sẽ qua, tất cả sẽ trôi thôi dòng sông thời gian chảy ra đại dương quên lãng. Đây là những dòng thư cuối cùng em gửi đến anh. Chúc anh hạnh phúc và hãy quên em đi như quên một chuyện buồn không đáng nhớ nhé anh.
Tạm biệt người em yêu thương!
Ký tên
Người anh không yêu
Đăng nhập để trả lời
0
nhiều bài quá à.....kiểu này đeo mắt kính luôn đó, còn minh kỳ chắc đeo 2 cái mắt kình mới thấy hết bài hát đó à nghen hih
Thân em như tấm lụa Đào
Phất phơ giữa chợ rơi vào tay Anh
Thân em như hạt mưa xa
Hạt vào nhà Trắng, hạt ra bụi đời
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày sầu, tháng nhớ, năm thương......
Hỡi người tôi yêu, đêm nay anh đang làm gì, đã ngủ chưa hay còn lang thang ở nơi nào đó? Còn em đang lặng lẽ gọi tên anh trong nỗi nhớ dịu êm về anh, em nhớ anh nhiều, nhiều lắm. Một ngày đi qua là thêm một ngày em sống trong đau khổ, là thêm một ngày em chờ người đến mỏi mòn. Dù rằng em biết rất rõ trong thời đại công nghệ thông tin này thì tình yêu hầu như đều là ảo ảnh nhưng cho đến bây giờ em vẫn không hề hối hận, em không hối hận khi yêu anh. Từ những buổi chiều lang thang Internet cho đến lần đầu tiên được nhìn rõ mặt anh, em đã biết rằng : em yêu anh. Điều này thật khó có ai có thể tin nổi, kể cả anh có phải vậy không anh. Vì vậy thuở ban đầu em chỉ dám âm thầm yêu anh mà thôi. Mang trong lòng một tình yêu thầm kín thì thật là đau khổ. Người ta nói rằng một khi đã mang mối tình đơn phương thì họ phải chấp nhận yêu trong niềm đau xót và hy sinh rất nhiều. Thường thì đời không như là mơ ước của mỗi con người, trong tình yêu cũng vậy, biết trước sẽ không có kết quả nhưng họ vẫn yêu dại khờ, yêu một cách chân tình không suy nghĩ, mang một trái tim đau mà vẫn mãi yêu người ấy.
Em cũng như họ, em yêu mà anh đâu nào hay nên anh đối với em vẫn chỉ là tình bạn. Em đem chôn dấu yêu thương sâu tận đáy lòng và yêu anh bằng một tình yêu không lời bởi vì con tim nhút nhát của em không sao lên tiếng. Đã có nhiều lúc em tự dối lòng và em cố quên anh đi nhưng mà em có quên được đâu.
Rồi thì chúng ta trở nên thân thiết hơn,có những chiều anh đến chơi là những lúc em ngóng trông từng giờ. Và những giây phút đợi chờ phone của anh gọi đến là những giây phút trái tim yêu thương của em như sắp nổ tung. Ôi tình yêu!!! Thật là kì diệu.....
Ngoài trời mưa lại rơi rồi, tại sao em muốn nhìn mưa rơi đến thế, có thể vì mưa buồn hay cũng có thể vì những cơn mưa tuyệt vọng này gợi lại cho em những kỷ niệm bỏ quên từ lâu. Đã có những đêm thức trắng như đêm nay, trong căn phòng trống, em mơ một giấc mơ tình yêu, một giấc mơ bên người đến trọn đời. Lúc ấy giữa căn phòng thinh lặng không còn ai vang lên lời nguyện cầu trong đêm của em gửi đến cho anh. Em cầu chúc cho những giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực. Em không mơ ước xa xôi gì cả, chỉ hy vọng có một ngày anh yêu em thật lòng.
Và anh hứa thật nhiều, thất hứa thật nhiều, dường như điều đó đã trở thành thói quen của anh. Thà anh đừng hứa thì có lẽ em sẽ không buồn đến như vậy. Tuy nhiên dù la anh thất hứa bao nhiêu lần đi nữa em vẫn tin anh, tin vào một ngày tươi sáng hơn.
Nhưng sự thật thì bấy lâu nay em vẫn mang một trái tim bên lề. Trong lòng anh vẫn nhớ hoài bóng dáng xưa. Em có thể chấp nhận mọi sự thật dù là những giọt đắng hay những giọt mật chỉ xin anh đừng lừa dối em.Vì sao? Vì sao anh không nói cho em biết??? Em những tưởng có thể có thể là một liều thuốc cho trái tim tật nguyền của anh, mang đến cho anh bình minh tình yêu xua đi cái bóng tối lạnh lùng nơi trái tim băng giá.
Có lẽ đó chính là sai lầm lớn nhất của em. Không những không chữa lành vết thương lòng quá sâu nơi anh mà em còn tự làm tổn thương trái tim mình. Em như người mộng du chỉ biết mơ trong giấc mộng đến khi cuộc sống thật trở về làm tan bao giấc mơ đẹp thì mới tỉnh mộng nhận ra em chỉ chỉ còn lại một mình.
Giữa hai con đường em chỉ có thể chọn một và cuối cùng em đã để cho anh ra đi. Đó tất nhiên không phải là điều em mong muốn, nhưng thà rằng chia tay mà trong lòng chúng ta vẫn giữ những kỷ niệm đẹp về nhau
Trước đây, khi bắt đầu yêu anh em đã từng nghĩ đến giây phút chia xa, nghĩ đến một ngày hai chúng ta sẽ mỗi người một nơi vì em biết rằng người anh yêu không phải là em. Dù em không phải là người anh yêu nhưng em chưa từng nghĩ mình đã yêu lầm...Nếu phải xa nhau suốt đời khi đó biết anh còn nhớ đến em không hay anh vẫn mãi chìm trong dĩ vãng nhạt nhòa của một thời đã xa mãi mãi không quay trở lại. Đành lòng thế thôi chứ biết làm sao hơn. Và như thế anh đi, phút biệt ly em đã không đến phi trường ly biệt để tiễn anh, em không muốn nỗi đau chia xa một lần nữa lại dày xéo tim em.
Em quay về gấp lại quyển nhật ký chất chứa bao kỷ niệm vui buồn về anh. Hằng đêm, những giọt lệ thầm lặng rơi mỗi khi giấc mơ về cùng cơn mưa lao xao đang rơi rớt ngoài hiên cửa. Người ra đi để lại cho em một nỗi sầu thiên thu mãi không phai.
Dù sao thà rằng như thế còn hơn ở bên nhau nhưng lòng anh cứ mãi nghĩ về bóng dáng người xưa. Thà rằng một lần đau còn hơn đau suốt đời. Rồi từ đây vắng anh chỉ còn mình em bước chân qua góc phố buồn năm cũ, nhớ về khung trời ngày xưa chúng ta đã vui vẻ bên nhau. Một mình em bước những bước chân lẻ loi trên con phố xa hiu quạnh, mà có lẽ cũng là những bước chân cuối cùng em trở lại nơi này. Ngày xưa ơi!! Đã xa xa thật rồi....
Nước mắt giờ đây đã cạn rồi em cũng sẽ cố vượt qua nỗi đau này. Dẫu tình đã xa nhưng tình em còn mãi bởi vì anh giữa tim em. Anh có yêu em không em không cần biết, suốt cuộc đời này người em yêu chỉ mình anh thôi. Nơi đây em vẫn chờ. Em không tin sẽ không gặp lại anh. Dù người là niềm đau của đời em, em vẫn mong anh quay về vì người là ánh sáng đời em.
Ngày không anh, tất cả thật vô vị. Ước gì anh ở đây giờ này, ở đây trống vắng và cô đơn quá. Em nhớ anh, nhớ gấp ngàn lần hơn, còn anh có nhớ em hay không, chắc là không đâu.!!!
Mà thôi, mọi niềm đau sẽ qua, tất cả sẽ trôi theo dòng sông thời gian chảy ra đại dương quên lãng. Đây là những dòng thư cuối cùng em gửi đến anh. Chúc anh hạnh phúc và hãy quên em đi như quên một chuyện buồn không đáng nhớ nhé anh.
Tạm biệt người em yêu thương!
Ký tên
Người anh không yêu

Đăng nhập để trả lời
0
Ngày sầu, tháng nhớ, năm thương......
Hỡi người tôi yêu, đêm nay anh đang làm gì, đã ngủ chưa hay còn lang thang ở nơi nào đó? Còn em đang lặng lẽ gọi tên anh trong nỗi nhớ dịu êm về anh, em nhớ anh nhiều, nhiều lắm. Một ngày đi qua là thêm một ngày em sống trong đau khổ, là thêm một ngày em chờ người đến mỏi mòn. Dù rằng em biết rất rõ trong thời đại công nghệ thông tin này thì tình yêu hầu như đều là ảo ảnh nhưng cho đến bây giờ em vẫn không hề hối hận, em không hối hận khi yêu anh. Từ những buổi chiều lang thang Internet cho đến lần đầu tiên được nhìn rõ mặt anh, em đã biết rằng : em yêu anh. Điều này thật khó có ai có thể tin nổi, kể cả anh có phải vậy không anh. Vì vậy thuở ban đầu em chỉ dám âm thầm yêu anh mà thôi. Mang trong lòng một tình yêu thầm kín thì thật là đau khổ. Người ta nói rằng một khi đã mang mối tình đơn phương thì họ phải chấp nhận yêu trong niềm đau xót và hy sinh rất nhiều. Thường thì đời không như là mơ ước của mỗi con người, trong tình yêu cũng vậy, biết trước sẽ không có kết quả nhưng họ vẫn yêu dại khờ, yêu một cách chân tình không suy nghĩ, mang một trái tim đau mà vẫn mãi yêu người ấy.
Em cũng như họ, em yêu mà anh đâu nào hay nên anh đối với em vẫn chỉ là tình bạn. Em đem chôn dấu yêu thương sâu tận đáy lòng và yêu anh bằng một tình yêu không lời bởi vì con tim nhút nhát của em không sao lên tiếng. Đã có nhiều lúc em tự dối lòng và em cố quên anh đi nhưng mà em có quên được đâu.
Rồi thì chúng ta trở nên thân thiết hơn,có những chiều anh đến chơi là những lúc em ngóng trông từng giờ. Và những giây phút đợi chờ phone của anh gọi đến là những giây phút trái tim yêu thương của em như sắp nổ tung. Ôi tình yêu!!! Thật là kì diệu.....
Ngoài trời mưa lại rơi rồi, tại sao em muốn nhìn mưa rơi đến thế, có thể vì mưa buồn hay cũng có thể vì những cơn mưa tuyệt vọng này gợi lại cho em những kỷ niệm bỏ quên từ lâu. Đã có những đêm thức trắng như đêm nay, trong căn phòng trống, em mơ một giấc mơ tình yêu, một giấc mơ bên người đến trọn đời. Lúc ấy giữa căn phòng thinh lặng không còn ai vang lên lời nguyện cầu trong đêm của em gửi đến cho anh. Em cầu chúc cho những giấc mơ của anh sẽ thành hiện thực. Em không mơ ước xa xôi gì cả, chỉ hy vọng có một ngày anh yêu em thật lòng.
Và anh hứa thật nhiều, thất hứa thật nhiều, dường như điều đó đã trở thành thói quen của anh. Thà anh đừng hứa thì có lẽ em sẽ không buồn đến như vậy. Tuy nhiên dù la anh thất hứa bao nhiêu lần đi nữa em vẫn tin anh, tin vào một ngày tươi sáng hơn.
Nhưng sự thật thì bấy lâu nay em vẫn mang một trái tim bên lề. Trong lòng anh vẫn nhớ hoài bóng dáng xưa. Em có thể chấp nhận mọi sự thật dù là những giọt đắng hay những giọt mật chỉ xin anh đừng lừa dối em.Vì sao? Vì sao anh không nói cho em biết??? Em những tưởng có thể có thể là một liều thuốc cho trái tim tật nguyền của anh, mang đến cho anh bình minh tình yêu xua đi cái bóng tối lạnh lùng nơi trái tim băng giá.
Có lẽ đó chính là sai lầm lớn nhất của em. Không những không chữa lành vết thương lòng quá sâu nơi anh mà em còn tự làm tổn thương trái tim mình. Em như người mộng du chỉ biết mơ trong giấc mộng đến khi cuộc sống thật trở về làm tan bao giấc mơ đẹp thì mới tỉnh mộng nhận ra em chỉ chỉ còn lại một mình.
Giữa hai con đường em chỉ có thể chọn một và cuối cùng em đã để cho anh ra đi. Đó tất nhiên không phải là điều em mong muốn, nhưng thà rằng chia tay mà trong lòng chúng ta vẫn giữ những kỷ niệm đẹp về nhau
Trước đây, khi bắt đầu yêu anh em đã từng nghĩ đến giây phút chia xa, nghĩ đến một ngày hai chúng ta sẽ mỗi người một nơi vì em biết rằng người anh yêu không phải là em. Dù em không phải là người anh yêu nhưng em chưa từng nghĩ mình đã yêu lầm...Nếu phải xa nhau suốt đời khi đó biết anh còn nhớ đến em không hay anh vẫn mãi chìm trong dĩ vãng nhạt nhòa của một thời đã xa mãi mãi không quay trở lại. Đành lòng thế thôi chứ biết làm sao hơn. Và như thế anh đi, phút biệt ly em đã không đến phi trường ly biệt để tiễn anh, em không muốn nỗi đau chia xa một lần nữa lại dày xéo tim em.
Em quay về gấp lại quyển nhật ký chất chứa bao kỷ niệm vui buồn về anh. Hằng đêm, những giọt lệ thầm lặng rơi mỗi khi giấc mơ về cùng cơn mưa lao xao đang rơi rớt ngoài hiên cửa. Người ra đi để lại cho em một nỗi sầu thiên thu mãi không phai.
Dù sao thà rằng như thế còn hơn ở bên nhau nhưng lòng anh cứ mãi nghĩ về bóng dáng người xưa. Thà rằng một lần đau còn hơn đau suốt đời. Rồi từ đây vắng anh chỉ còn mình em bước chân qua góc phố buồn năm cũ, nhớ về khung trời ngày xưa chúng ta đã vui vẻ bên nhau. Một mình em bước những bước chân lẻ loi trên con phố xa hiu quạnh, mà có lẽ cũng là những bước chân cuối cùng em trở lại nơi này. Ngày xưa ơi!! Đã xa xa thật rồi....
Nước mắt giờ đây đã cạn rồi em cũng sẽ cố vượt qua nỗi đau này. Dẫu tình đã xa nhưng tình em còn mãi bởi vì anh giữa tim em. Anh có yêu em không em không cần biết, suốt cuộc đời này người em yêu chỉ mình anh thôi. Nơi đây em vẫn chờ. Em không tin sẽ không gặp lại anh. Dù người là niềm đau của đời em, em vẫn mong anh quay về vì người là ánh sáng đời em.
Ngày không anh, tất cả thật vô vị. Ước gì anh ở đây giờ này, ở đây trống vắng và cô đơn quá. Em nhớ anh, nhớ gấp ngàn lần hơn, còn anh có nhớ em hay không, chắc là không đâu.!!!
Mà thôi, mọi niềm đau sẽ qua, tất cả sẽ trôi theo dòng sông thời gian chảy ra đại dương quên lãng. Đây là những dòng thư cuối cùng em gửi đến anh. Chúc anh hạnh phúc và hãy quên em đi như quên một chuyện buồn không đáng nhớ nhé anh.
Tạm biệt người em yêu thương!
Ký tên
Người anh không yêu

Đăng nhập để trả lời
0