HỒI MỘT
KHỞI GIẢI
Buổi sáng sớm đầy suơng mù.
Không có anh sáng ban mai, cũng không có tiếng chim hót.
Từng đám suơng mù dày đặc, bao trùm lấy bầu không gian buổi sáng tĩnh mịch. Gió bắc rít từng cơn lạnh buốt, giống như tiếng khóc tỉ tê cuả nguời thiếu phụ. Quả thật đây không phải là thời tiết tốt, đặc biệt không phải là thời tiết tốt cho một chuyến viễn hành.
Nhưng Trang Dực không có cách chọn lựa nào khác. Trong trách đang mang trên nguời, nói lên đuờng là phải lên đuờng. Chứ đâu có quyền chọn lựa ngày tốt hay xấu.
Thân phận là hình sai tổng đề đốc cuả Thập Châu Bát phủ vùng Hà Sóc, mới nhìn vào mọi nguời cho rằng, Trang Dực vô cùng oai phong lẫm liệt. Nhưng đâu có ai biết rằng chàng gian nan khổ cực như thế nào ?
Chuyến sai dịch lần này, lộ trình từ Lão Long khẩu đến Tịnh Danh phủ có hơn ba trăm dặm đuờng. Trang Dực đã quyết định đi bằng đại lộ, nhưng trên đuờng đi vẫn phải kinh qua mấy tiểu trấn hoang vu ở tận trong núi. Địa hình như thế này không cho phép chàng thích hay không thích.
Nhưng không phải Trang Dực đi một mình một ngựa, mà tổng cộng gồm tất cả có chín nguời. Năm nguời ngồi ở trên ngựa, bốn nguời còn lại đi bộ bên duới.
Có thể nói bốn nguời đi bộ bên duới không nhẹ nhàng chút nào, bởi vì trên nguời họ có đeo đủ thứ linh tinh.
Trên cổ mội nguời đều có đeo một cái gông bằng gỗ, hai tay và chân đều bị xiềng chặt, nên di chuyểnchẳng tiện lợi cho lắm. Nhưng việc này chưa nhằm nhò gì, vì ngoài ra bọn họ còn bị cột bằng một sợi dây ở thắt lưng và đầu
dây nằm trong tay bốn nguời kỵ sĩ ngồi trên ngựa.
Vưà đúng còn thừa ra một mình Trang Dực. Nhìn vào hiển nhiên mọi nguời đều biết, đây là một cuộc áp giải các trọng phạm.
Bốn trọng phạm này quả thật là bốn hung thần nguy hiểm.
Một là Độc Nhất Côn Nghiêm Luợng.
Tên thứ hai gọi là Hàn Hận, biệt hiệu Hà Tiểu Lại Tử.
Tên hung thần thứ ba có biệt hiệu Bệnh Hổ, hắn ta họ Lạc tên Tư Thân
Tên cuối cùng là Thảo Thuợng Yên Ngải Thanh Hoà.
Nghiêm luợng có tuớng mạo đuờng hoàng oai vệ. Hắn ta mặt vuông tai to, vai rộng. Nhìn giống như một vỏ tuớng tổng quản binh sĩ oai vệ. Thế mà không có ai ngờ rằng, hắn ta là một tên độc hành đại tặc. Hơn nữa thủ đoạn cuớp cuả giết nguời vô cùng thâm độc. Cuớp cuả giết nguời diệt khẩu là thói quen hành sự cuả tên đại tặc này.
Hà Tiểu lại Tử có cặp mắt nhỏ ti hí, mũi thấp, dáng nguời thấp ốm. Nhìn dáng dấp bên ngoài cuả hắn ta, chẳng có gì là nổi bật cả. Thế nhưng hắn ta có một trái tim cực kỳ hiểm ác và dâm đảng vô độ. Tất nhiên đối với phụ nữ hắn rất có hứng thú. Bất kể kẻ đó đẹp hay xấu, hễ bị hắn ta nhìn trúng thì khó bề mà thoát đuợc.
Điều đáng sợ là tên này có một chút thú tính ở bên trong. Cho nên những phụ nữ gặp phải hắn ta, bị hắn chiếm đoạt thân xác và sau khi xong việc, những phụ nữ may mắn còn sống sót, thì khắp thân mình toàn là thuơng tích. Nhưng đa số là các phụ nữ đều bị hắn ta giết chết hết.
Còn Lạc Tư Thân mặt mày vàng vọt giống như đã mắc bệnh nhiều năm. Nhìn hắn nhhư ngọn nến truớc gío, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị thổi tắt. Nhưng nếu như mọi nguời thật sự nghĩ như vậy, thì đấy là một sự sai lầm lớn.
Từ vùng Nam Sóc trở về phiá nam Thuơng Châu, Lạc Tư Thân là thủ lĩnh cuả bọn tư thuơng buôn muối và ngựa. Một mình hắn ta độc chiếm địa bàn, lủng đoạn thị truờng và ngầm đối chọi với các bang phái ở vùng khác. Truớc khi sa luới hai tháng, hán ta đã giết chết những tư thuơng buôn muối từ phiá bờ tây đến tổng cộng là muời bốn nguời. Sau đó hắn ta dùng số tiền chỉ đủ mua muời bốn con ngựa gầy ốm để mua ba muơi con lừa to khoẻ. Đuơng nhiên nguời buôn ngựa đến từ vùng quan ngoại, nhất định không đồng ý. Kết quả, hắn ta lôi nguời buôn ngưạ ra chặt mất một cánh tay. Lạc Tư Thân biệt hiệu Bệnh Hổ, nhưng sự thật chẳng giống con hổ bệnh chút nào.
Thảo Thuơng Yên Ngải Thanh Hoà có nuớc da ngâm đen và cặp mắt kim ngư lồi ra bên ngoài lúc nào cũng laó liêng. Từ hình dáng bên ngoài nhiều nguời cho rằng hắn ta là một tên đại tặc. Nhưng thực tế hoàn toàn không phải như vậy, mà hắn ta làm nghề kinh doanh. Đặc biệt một chỗ là cái nghề kinh doanh cuả hắn không nằm trong ba trăm sáu muơi nghề. Đó là nghề đòi nợ.
Đòi nợ thì đòi nợ, chỉ qua cũng chỉ làm việc cho các chủ nợ mà thôi. Có chút xíu khác biệt là ở cách thực và thủ đoạn đòi nợ.
Nếu như nguời muợn nợ đến kỳ mà không trả, hắn ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức lấy mạng con nợ ấy ngay. Mấy năm gần đây, số con nợ không trả nợ đuợc, chết duới tay Ngải Thanh Hoà có trên muời lăm nguời.
Bốn tên tội phạm nguy hiểm như vậy, làm sao mà Trang Dực trong lòng không khỏi thở dài một tiếng. Bầu trời như vầy bất kỳ lúc nào cũng có thể có tuyết rơi. Lộ trình phiá truớc vừa xa xôi vừa nguy hiểm. Một khi tuyết rơi, gió nổi lên thì càng khó khăn cho việc áp giải tội phạm hơn.
Ngay lúc đó, một gã đại hán cao to oai vệ trên lưng ngựa quay đầu lại thấp giọng nói:
- Lão tổng, xem tình hình này chỉ sợ rắng chúng ta sẽ không đến đuợc nơi nghỉ chân đã định. Vậy chúng ta có cần phải tìm gần đây có nơi nào nghỉ chân tạm hay không ?
Gã đại hán vừa lên tiếng là một trong số muời hai vị Thiết Bổ đầu, thủ hạ cuả Trang Dực, đại danh báo Tử Đảm Tiền Nhuệ. Tiền Nhuệ không những vỏ công cao siêu, tính tình cuơng trực và lại là nguời có bản lĩnh về nhiều phuơng diện.
Trang Dực có vẻ uể oải trả lời:
- Ở đây là hoang sơn hẻo lánh. Phiá truớc không có thôn xóm gì cả, vậy đi đâu tìm chỗ nghỉ chân đây ?
Tiền Nhuệ đưa tay lên vuốt mmặt nói:
- Con đuờng này tuy thuộc hạ không rành lắm, nhưng truớc đây đã có đi qua hai ba lần...
Nếu như thuộc hạ nhớ không lầm, thì rẽ qua bên phải chân núi này, sẽ có một gian thảo liêu nằm sát bên phiá dốc, gian thảo liêu ấy dùng cho những nguời đi săn nghỉ lại đêm, nói chung nó vừa sạch và vừa đủ rộng rãi. Chúng ta có thể đến đấy ngủ lại một đêm rồi hãy lên đuờng.
Trang Dực hỏi:
- Đó là chuyện truớc đây bao lâu ?
Tiền Nhuệ không hiểu nói:
- Cái gì là chuyện truớc đây bao lâu ?
Trang Dực hơi chau mày lại:
- Ý ta muốn hỏi, việc nguơi nhìn thấuy gian thảo liêu kia ở đó, đến nay đã bao lâu rồi ?
Tiền Nhuệ liền trả lời:
- Chiưa bao lâu, duờng như là khoảng muà xuân năm ngoái.
Trang Dực thở dài một tiếng:
- Hy vọng rằng gian thảo liêu kia vẫn còn. Ít ra cũng có thể tránh đuợc gió và cái lạnh, còn hơn là ở ngoài trời rét cóng như thế này. Nhưng dù sao đây cũng chỉ là một gian nhà cỏ, e rằng nó đã không chiụ nổi với mưa gió thời gian.
Tiền Nhuệ cuời hì hì:
- Chúng ta cứ thữ vận may xem sao. Nếu lỡ như gian thảo liêu đó đã cũ sập, chúng ta đành phải tìm một nơi ít gió dựng lều đỡ. Việc này đối với bọn chúng tôi không hề gì cả, chỉ sợ phải vất vả cho lão tổng.
Trang Dực hừ một tiếng:
- Bộ nguơi tuởng rằng ta là một thiên kim tiểu thơ đài các hay sao Tiền Nhuệ ?
Tiền Nhuệ nhún vai một cái quay đầu đi, rồi chàng đại hán to con này dùng lực giật mạnh sợi dây ở trong tay to tiếng quát:
- Tên họ Nghiêm kia, nguơi không để cho đại gia đi nhanh đuợc một chút hay sao ? Nguơi định kéo chết con ngựa của ta hay sao chứ ?
Nghiêm Luợng bị Tiền Nhuệ đột ngột giật mạnh một cái, xuýt chút thì hắn ta đã ngã nhào xuống đất. Vừa đứng vững lại, hắn ta liền lập tức mắng:
- Tiền Nhuệ, nguơi chẳng qua là một tên bổ đầu tầm thuờng mà thôi, bộ nguuơi tuởng rằng nguơi là ai chớ , mà ra oai với lão gia ? Nói cho nguoi biết, lúc lão gia thành danh trên giang hồ, sợ khi ấy nguơi còn đang đi đổ nuớc tiểu cho nguời ta.
Tiền Nhuệ không nói tiếng nào, đưa tay rút cây roi da dắt ở bên hông ra. Chỉ thấy cây roi vung lên, tiếp theo là hai tiếng "Vù ! Vù!" chói tai, đánh thẳng xuống đầu Nghiêm Luợng. Máu tưoi lập tức toé ra, chảy dài xuống nguời gã
Tiền Nhuệ chậm rãi thâu roi về dắt lại vào bên hông, sau đó thản nhiên nói với vẻ không hề giận dữ:
- Nhưng tình thế hiện giờ đã thay đổi. Tình hình như thế nào thì phải nói chiuyện như thế đó. Nguơi thừa nhận điều này chứ ?
Mặt mày Nghiêm Luợng đầy máu me, nhưng hắn vẫn cố cất cao giọng nói:
- Nguơi cứ đánh đi ! Có giỏi cứ đánh chết ta tại đây. Ngày hôm nay lão gia như rồng đã mắc cạn, nên mới ra nông nỗi này, cho dù có sống cũng không làm kẻ tiểu nhân...
Nhưng họ Tiền kia, nguơi đừng quá tự đắc. Đợi ta thoát ra đuợc, ta thề sẽ rút gân lóc thịt nguơi ra.
Tiền Nhuệ nhún vai mỉm cuời:
- Nguơi sắp chết đến nơi mà còn lớn giọng. Nguơi cho rằng ta không dám đánh chết nguơi hay sao ?
Hà Tiểu Lại Tử chợt đưa mắt nhìn gã đại hán to mập, trong tay đang cầm một đầu dây buộc ngang thắt lưng mình.
Gã đại hán to mập này cũng là một trong số muời hai thiết bổ đầu thủ hạ của Trang Dực.
Hắn ta có tên là Độc Di Lặc Đâu Hoàng Pha. Thủ đoạn ra tay của Dậu Hoàng Pha còn độc hơn cả Tiền Nhuệ. Cho nên Tiểu Lại Tử không thể không lên tiếng truớc, để tránh một trận đòn:
- Ta nói thật với lão Nghiêm ! Nguơi không cần phải nóng giận như vậy. Nếu như bớt nói lại một chút, có lẽ nguơi không bị đau đớn như vậy. Nguời ta ở trên cao, còn chúng ta đang ở duới thấp, vả lại đao đang nằm trong tay của nguời ta. Như vậy nguơi không phục tùng có đuợc hay không ?
Đậu Hoàng Pha cuời híp mắt nói:
- Hà Tiểu Lại Tử ! Không ngờ nguơi cũng biết điều như thế, nguơi nên ngoan ngoãn đừng có cứng đầu. Nếu không, ha ha... Tiểu Lại Tử ! E rằng đầu nguơi còn đổ máu nhiều hơn hắn ta !
Hà Tiểu Lại Tử cuời giả lả:
- Đại gia, tiểu nhân là nguời biết rõ tiến thối và sự lợi hại. Chỉ cần Đậu gia đưa tay lên một cái, tiểu nhân đã hiểu làm sao rồi.
Đậu Hoàng Pha lạnh lùng trả lời:
- Hà Tiểu Lại Tử, phàm là nguời bất luận sống lâu hay mau, đều phải cần đuợc thoải mái, chứ buớng bỉnh để bị đánh máu me đầy nguời có lợi ích gì chứ ?
Khi ấy, Trang Dực chợt lên tiếng:
- Đi nhanh lên một chút, trời sắp tối rồi !
Còn nguời dẫn Bệnh Hổ lạc Tư Thân là Âm Duơng Phán Cẩu Thọ Tuờng. Gã bổ đầu này có hàm ria hình chữ "bát", hai mắt sáng rực như hai hòn lửa, hai huyệt thái duơng nhô cao lên. Hiển nhiên điều này nói lên võ công của gã không hề tầm thuờng chút nào.
Cẩu Thọ Tuờng quay lại nói với Lạc Tu Thân:
- Lạc Tu Thân, nguơi mau cất buớc nhanh lên.
Có lẽ Lạc Tu Thân đã nhìn thấy đuợc bài học từ Nghiêm Luợng, nên chẳng nói chẳng rằng liền buớc nhanh về phía truớc.
Nguời có nhiệm vụ canh giữ Thảo Thuợng Yên Ngải Thanh Hoà có tên gọi là Đông Nhơn Hoà, ngoại hiệu là Bạch Diện Sát. Động Nhơn Hoà có một guơng mặt trắng và mập. Hơn nữa trên mặt lúc nào cũng tuơi cuời vui vẻ giống như một nguời buôn bán dễ tính.
Nhìn dáng vẻ bên ngoài, có ai có thể đoan ra Đông Nhơn Hoà lại là một lão giang hồ ở nha môn và càng không tài nào đoán đuợc ra hắn ta lại là một thiết võ đầu
Đông Nhơn Hoà hơi giật nhẹ sợi dây trong tay, Ngãi Thanh Hoà lập tức buớc nhanh. Giữa hai nguời hình như có sự phối hợp rất nhịp nhàng.
Gió mỗi lúc một thổi mạnh hơn. Mây đen trên trời càng lúc càng kéo đến dày đặc.
Chín nguời họ và năm con tuấn mã cơ hồ đang chạy nhanh về phía truớc.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã vòng qua khỏi chân núi. Trang Dực chợt đưa mắt nhìn về phía con dốc lồi lõm ở phía bên phải, tự nhiên cuời lên một tiếng. Hoá ra chàng đã nhìn thấy gian thảo liêu mà Tiền Nhuệ đã nói.
Trang Dực vẻ mặt hớn hở lên tiếng:
- Quả nhiên gian nhà cỏ kia vẫn còn ở đấy ! Chúng ta quả thật là may mắn !
Tiền Nhuệ hít sâu vào một hơi, cuời ha hả nói:
- Đây toàn là nhờ vào hồng phúc của lão tổng cả. Nói thật, truớc khi nhìn thấy gian nhà cỏ này, trong lòng thuộc hạ vô cùng lo lắng khi nghĩ rằng gian thảo liêu đó đã sớm bị gió thổi sập từ lâu rồi.
Đâu Hoàng Pha đang ở kế bên vội xen vào:
- Nguơi cũng đứng có quá mừng vội, lão Tiền, cho dù gian nhà kia vẫn còn chưa sập, nhưng dẫu sao nó vẫn là một gian nhà cỏ không hơn không kém. Nếu như vách và mái của nó đã bị hư hại, thì khí lạnh vẫn có thể xông vào bên trong. Như vậy có khác gì ở bên ngoài cơ chứ ?
Tiền Nhuệ hứ một tiếng:
- Tên mập ! Nguơi chẳng biết gì gọi là tốt xấu cả. Nếu như nguơi không có hứng thú với gian nhà cỏ kia, vậy thì nguơi có thể tuỳ ý ở bên ngoài, đâu có ai cấm cản nguơi chứ !
Đâu Hoàng Pha trừng mắt nhìn Tiền Nhuệ một cái, nhưng hắn ta im lặng không nói gì.
Trang Dực nhẩy xuống ngựa, dẫn cả bọn tiến về phía gian nhà cỏ.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Đậu Hoàng Pha. Gian nhà cỏ kia tuy rộng rãi, nhưng lớp cỏ trên nóc đã bị gió thổi mất gần hết. Bốn cây cột chung quanh cũng đã mục nát, cộng thêm khắp nơi toàn là phân chim hoặc dã thú. Nói chung nơi đây hoàn toàn không tiện để nghỉ chân qua đêm.
Trang Dực chấp hai tay sau lưng đứng ngoài cửa, còn Tiền Nhuệ ra sức chỉ huy bốn tên tội phạm dọn dẹp mọi thứ bên trong gian nhà.
Tuy bốn tên hắc đạo này không bằng lòng chút nào, nhưng cũng đành phải nhẫn nhục mang gông mà làm việc. Ba vị thiết bổ đầu còn lại thì đang đứng tụm lại một chỗ nói chuyện.
Một hồi sau, mọi nơi đã đuợc dọn dẹp tuơng đối sạch sẽ. Tiền Nhuệ lúc đó mới buớc ra bên ngoài, cúi nguời nói với Trang Dực:
- Lão tổng, nơi đây chẳng thích hợp với nguời chút nào, nhưng dù sao chúng ta cũng nên tá túc một đêm rồi hãy tính. Ngày mai chúng ta sẽ cố gắng tìm cho đuợc khách sạn trong thành để bù lại sự thiệt thòi hôm nay của lão tổng.
Trang Dực mỉm cuời rồi buớc vào bên trong. Lúc này bên trong đã sạch sẽ hơn rất nhiều và mùi hôi thối cũng không còn nữa.
Đâu Hoàng Pha cũng mang hành lý của mình và Trang Dực vào, tìm một nơi ít gió lùa nhất, bầy hành lý Trang Dực ra, mỉm cuời nói:
- Lão tổng, ở đây đã đuợc trải dọn xong, xin mời nguời ngồi xuống.
Trang Dực gật đầu đáp:
- Nguơi cứ lo làm công việc của nguơi đi, Dậu Hoàng Pha !
Thoáng chốc, Tiền Nhuệ đã an bày xong chỗ cho bốn tên trọng phạm. Sau đó buớc đến gần Trang Dực hỏi:
- Tối nay lão tổng định dùng thứ gì ?
Trang Dực mỉm cuời đáp:
- Nếu như tìm đuợc khách sạn ở trong thành thị, muốn ăn gì có lẽ không khó. Nhưng hiện giờ chúng ta đang ở chỗ hoang vu, bốn bề không có nguời như thế này thì biết lấy đâu ra những thứ ấy ? Tiền Nhuệ, chẳng lẽ nguơi có phép thuật biến ra đuợc những thứ đó hay sao ?
Tiền Nhuệ chớp chớp mắt, vẻ thần bí đáp:
- Thuộc hạ đã có chuẩn bị sẵn, nên trong túi hành lý có mang theo một cái nồi nhỏ cùng một bao củi khô đủ để nấu hai bữa ăn. Những thức ăn thuộc hạ mang theo đuợc gồm có mì khô, lạp xuởng và một cây bắp cải. Ngoài ra còn có hành củ, luỡi bò đã đuợc phơi khô cùng mấy cái bánh bao. Thuộc hạ nghĩ bấy nhiêu cũng đã đủ lắm rồi...
Trang Dực mỉm cuời nói:
- Lúc này mà đuợc ăn những thứ như thế, quả thực còn hơn cả những món sơn hào hải vị lúc bình thuờng. Tiền Nhuệ, nguơi lo đi nhóm bếp đi, ta nghĩ có lẽ mọi nguời đói lắm rồi đấy.
Tiền Nhuệ vội trả lời:
- Những thứ này có hạn. Thuộc hạ thấy hay là một mình lão tổng dùng mà thôi, còn bọn thuộc hạ sẽ dùng luơng khô của mình.
Trang Dực lắc đầu cắt ngang nói:
- Như vậy đuợc hay sao ? Nếu như có ăn, huynh đệ chúng ta cùng nhau ăn chung. Chúng ta có phuớc cùng huởng, có hoạ cùng chia. Ta đâu thể một mình huởng phuớc đuợc chứ. Tiền Nhuệ ở đây là bên ngoài, nguơi không phải giữ gìn quy củ như ở nha môn đâu.
Tiền Nhuệ không nói gì thêm nữa, liền xăn tay áo lên bắt đầu công việc. Bạch Diện Sát Đông Sơn Hoà cũng buớc đến giúp một tay, cả hai cùng thổi lửa, bỏ cải bỏ thịt vào trong nồi.
Một lát sau, Đậu Hoàng Pha đã mang về một thùng nuớc. Không khí trong gian nhà cỏ lúc này đã trở nên náo nhiệt và ấm cúng hơn.
Một hồi sau đã có mùi thơm trong nồi bốc ra. Bốn tên phạm nhân ngồi trong góc phòng không hẹn mà cùng hít mũi ngửi và nuốt nuớc bọt ừng ực. Hà Tiểu Lại Tử Hà Hận không thể chịu đuợc nữa, liền lên tiếng truớc:
- Các vị đại gia, trên thế gian này chỉ có quỷ không đầu chứ không hề có quỷ đói. Bốn đứa bọn tiểu nhân từ sáng đến giờ chỉ ăn có hai cái bánh bao, nên trong bụng đã đói rã rời rồi. Có món ăn ngon, các vị đại gia cứ việc mà huởng thụ, nhưng nếu còn thừa lại xin hãy bố thí cho bọn tiểu nhân...
Âm Duơng Phán Cẩu Thọ Tuờng đang đứng dựa góc nhà liền ném một cái nhìn về phía Hà Hận, lạnh lùng nói:
- Tiểu Lại Tử, ý ngươi muốn nói cũng nên cho bọn nguơi ăn một chút phải không ?
Hà Hân liền rút cổ lại, guợng cuời đáp:
- Cẩu gia, ngài đừng hiểu lầm ý của tiểu nhân. Ý của tiểu nhân muốn nói rằng, nếu như các ngài ăn còn thừa lại, thì hãy ban bố cho bọn tiểu nhân...
Cẩu Thọ Tuờng không để ý đến câu nói của hắn, tự nhiên chợt hỏi:
- Có phải nguơi vừa nói, trên thế gian này chỉ có quỷ không đầu chứ không hề có quỷ đói, phải vậy không ?
Hà Tiểu Lại Tử chợt thấy lạnh xuơng sống ngang, lắp bắp đáp:
- Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là thí dụ mà thôi... Cẩu gia, bọn tiểu nhân vì quá đói nên đã nói bậy...
Cẩu Thọ Tuờng hừ một tiếng, mặt vẫn lạnh lùng tiếp:
- Hà Tiểu Lại Tử, nguời như thế nào thì sẽ nói những lời như thế nấy. Nguời thân phận ra sao sẽ thể hiện ra bên ngoài y như vậy. Nguơi tuởng các nguơi là ai mà kêu bọn ta nguợc lại hầu hạ các nguơi ? Hà Hận, nguơi nên biết rằng quỷ đói trong thiên hạ này nhiều vô số kể !
Hà Tiểu Lại Tử đỏ bừng cả mặt, lắp bắp đáp:
- Dạ... dạ... Cẩu gia nói rất đúng...
Im lặng hồi lâu, cũng Hà Hận vì đói quá hay tại ngứa miệng, lại đánh bạo lên tiếng:
- Cẩu gia, thế thì tối nay bọn tiểu nhân ăn gì cơ chứ ?
Giọng nói của Cẩu Thọ Tuờng vẫm lạnh lùng:
- Phạm nhân ăn gì bộ nguơi không biết hay sao ? Chẳng lẽ bấy lâu nay, ngay cả ăn những gì nguơi cũng không nhớ hay sao ?
Hà Hận không nói gì thêm, hắn ta lập tức cúi gầm mặt xuống, nhưng trong ánh mắt hắn chợt hiện thoáng qua một điểm rất khác lạ.
Một hồi sau, Tiền Nhuệ tay cầm đôi đũa bằng hai thanh que, gõ nhè nhẹ vào vành nồi và nói:
- Các huynh đệ, mì đã chín rồi.
Ba nguời bọn Cẩu Thọ Tuờng đã đứng cầm bát chờ đợi tự nãy giờ... sau khi mỗi nguời đuợc múc đầy một bát, bọn họ liền lấy bánh bao trong nguời ra và bắt đầu ăn chung vơi mì.
Tiền Nhuệ đích thân múc một bát mì mang đến cho Trang Dực, sau đó mới đến luợt mình. Tiền Nhuệ vừa đưa cái bánh bao lên cắn một cái, bên kia Trang Dực đã lên tiếng:
- Có ruợu không Tiền Nhuệ ?
Tiền Nhuệ chưa kịp nhai đã vội nuốt miếng bánh bao xuống và nói:
- Có ! Có ! Lão tổng.
Trang Dực vừa ăn vừa bảo:
- Rất tốt ! Nhưng nếu ai muốn uống thì chỉ đuợc uống bốn luợng trở lại mà thôi. Nhớ đừng uống say để rồi hỏng chuyện.
Tiền Nhuệ cuời đáp:
- Ruợu đuợc đựng trong bình, mỗi bình vừa đúng bốn luợng. Thuộc hạ mang theo tổng cộng là muời hai bình, mỗi bình một nguời vẫn còn dư lại rất nhiều.
Trang Dực vội nói:
- Các nguơi phải nhớ, thứ này uống nhiều vào chẳng có lợi ích gì, tốt nhất là nên uống ít một chút.
Tiền Nhuệ mỉm cuời:
- Lão tổng cứ yên tâm, việc này bọn thuộc hạ không bao giờ quên. Ruợu của nguời có cần hâm nóng lại không ?
Trang Dực đáp:
- Không cần, ruợu lạnh cũng rất hấp dẫn.
Trang Dực chậm rãi đưa bình rượu lên uống một ngụm.
Bốn nguời bọn Tiền Nhuệ cũng bắt đầu uống. Mùi rượu cay nồng quyện vào mùi thức ăn thơm phức. Ai nói trong gian khổ lại không có lạc thú chứ ?
Thế rồi cái đói duờng như khiến cho Hà Tiểu Lạc Tử chịu không nổi nữa, hắn ta lại lên tiếng:
- Chư vị đại gia đã ăn no uống đủ, tất nhiên cũng phải đến luợt bọn tiểu nhân chứ ? Nếu như không có gì vô bụng, e rằng chưa đến nơi, bọn tiểu nhân đã bị đói lạnh chết ráo giữa đuờng mất rồi...
Đông Nhơn Hoà nổi nóng mắng:
- Chỉ sợ bọn nguơi không chết mà thôi. Nếu bọn nguơi thật sự bị đói chết, như vậy sẽ bớt phiền phức đuợc nhiều việc và bọn ta cũng không phải chịu rét lạnh như vầy.
Trang Dực đặt bình ruợu xuống, thản nhiên nói:
- Hãy mang luơng khô ra cho bọn chúng. Cứ chiếu theo lệ cũ, chỉ mở khoá tay trái cho bọn chúng mà thôi.
Tiền Nhuệ liền dạ một tiếng, rồi xách cái túi vải buớc đến truớc mặt bốn tên tội phạm. Truớc tiên Tiền Nhuệ mở khoá cùm tay trái bọn chúng ra, sau đó đưa cho mỗi tên một cái bánh bao không nhân khô cứng. Đông Nhơn Hoà thì mang thùng nuớc đến, đặt truớc mặt bọn chúng. Quang cảnh nhìn vào cũng có ăn có uống.
Tiền Nhuệ đứng quan sát bọn chúng ăn uống không phải vì quan tâm lo lắng, mà là lúc này bọn chúng đã đuợc tự do tay trái và bất kỳ lúc nào cũng có khả năng xảy ra chuyện xấu.
Đừng thấy đầu của Hà Tiểu Lại Tử nhỏ nhất mà lầm, hắn ta ăn nhanh nhất. Chỉ thoáng một cái, cái bánh bao khô cứng đã nằm gọn vào trong bụng. Ăn xong, hắn ta liếm mép ngẩng đầu lên cuời nói:
- Tiền gia, một cái bánh bao chẳng thấm thía gì cả, chẳng khác nào chưa hề ăn gì. Vậy Tiền gia có thể cho thêm một cái nữa đuợc không ?
Mặt Tiền Nhuệ lạnh ngắt trả lời:
- Theo quy định mỗi phần của phạm nhân chỉ có bấy nhiêu. Một ngày ba lần, mỗi lần một phần. Chỉ có thể giảm đi chứ không thể tăng thêm.
Hà Tiểu Lại Tử có vẻ không phục hỏi:
- Tại sao lại chỉ có thể giảm mà không thể tăng thêm.
Tiền Nhuệ đảo mắt một vòng rồi đáp:
- Điều này rất là đơn giản. Con nguời hễ khi ăn no rồi, tinh thần thể lực sẽ đầy đủ. Một khi tinh thần thể lực đã sung mãn, thì khó tránh khỏi gây ra thêm phiền phức cho bọn ta. Còn nếu như đói, các nguơi sẽ không đủ sức làm gì cả....
Bởi thế cho nên phạm nhân chỉ có thể đói, chứ không thể để cho no đuợc. Bây giờ nguơi đã hiểu điều này hay chưa ?
Hà Tiểu Lại Tử ngạc nhiên im một hồi, rồi mới từ từ trả lời:
- Nói đi nói lại, Tiền gia hoàn toàn đều có lý.
Tiền Nhuệ nhún vai:
- Vốn là như vậy mà Hà Tiểu Lại Tử, nguơi cho rằng nguơi là ai và ta là ai chứ ?
Lúc này Trang Dực đã uống hết những giọt ruợu sau cùng, chàng dùng mu bàn tay chùi miệng và lên tiếng:
- Mọi nguời nên nghỉ ngơi một chút, để sáng sớm ngày mai còn phải lên đuờng. Tiền Nhuệ, nguơi đã sắp xếp nguời canh gác hay chưa ?
Tiền Nhuệ vừa khoá tay bọn Hà Tiểu Lại Tử lại, vừa trả lời:
- Thuộc hạ đã an bày đâu vào đấy cả rồi. Nguời canh gác đầu tiên là thuộc hạ, tiếp theo là Đâu Hoàng Pha, rồi đến lão Cẩu và lão Đông. Mỗi nguời sẽ canh gác một canh giờ. Đợi đến lúc lão Đông canh gác xong, thì trời cũng sắp sáng rồi.
Trang Dực gật đầu, rồi ngáp một cái bảo:
- Nguời canh gác phải hết sức đề cao cảnh giác. Nếu có phát hiện ra điều gì khác lạ phải lập tức báo động ngay.
Nhớ đừng để xảy ra những chuyện đáng tiếc.
Tiền Nhuệ cuời:
- Lão tổng cứ yên tâm, bọn thuộc hạ hiểu đuợc sự lợi hại của việc này mà.
Thế rồi Trang Dực ngã nguời nằm xuống, kéo tấm chăn ra đắp trên nguời. Ba nguời bọn Đậu Hoàng Pha cũng tự tìm một chỗ nằm xuống ngủ.
Tiền Nhuệ muốn làm tinh thần phấn chấn lại, truớc tiên dùng lực chà mạnh tay lên mặt, sau đó cung hai tay đặt ở truớc ngực, ngẩng cao đầu đi qua đi lại, trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng ra tay trấn áp.
Bốn tên tội phạm ở góc nhà đã nhắm mắt im lặng, không biết bọn chúng đã ngủ thật hay ngủ giả. Nhưng những dáng vẻ hiện lên trên mặt chúng đều có vẻ trầm trọng và nặng nề như nhau.
Bên ngoài gió lạnh thổi mỗi lúc một mạnh hơn. Từng cơn gió thổi rít lên nghe rợn cả tóc gáy.
Có lúc Tiền Nhuệ cơ hồ cảm thấy duờng như gian nhà cỏ này không còn chịu đựng đuợc nữa và có thể sập xuống bất kỳ lúc nào.
Bốn tên tội phạm vẫn nhắm mắt yên lặng không hề có chút động tĩnh gì, cơ hồ cảnh ngộ này không hề có liên quan đến bọn chúng vậy.
KHỞI GIẢI
Buổi sáng sớm đầy suơng mù.
Không có anh sáng ban mai, cũng không có tiếng chim hót.
Từng đám suơng mù dày đặc, bao trùm lấy bầu không gian buổi sáng tĩnh mịch. Gió bắc rít từng cơn lạnh buốt, giống như tiếng khóc tỉ tê cuả nguời thiếu phụ. Quả thật đây không phải là thời tiết tốt, đặc biệt không phải là thời tiết tốt cho một chuyến viễn hành.
Nhưng Trang Dực không có cách chọn lựa nào khác. Trong trách đang mang trên nguời, nói lên đuờng là phải lên đuờng. Chứ đâu có quyền chọn lựa ngày tốt hay xấu.
Thân phận là hình sai tổng đề đốc cuả Thập Châu Bát phủ vùng Hà Sóc, mới nhìn vào mọi nguời cho rằng, Trang Dực vô cùng oai phong lẫm liệt. Nhưng đâu có ai biết rằng chàng gian nan khổ cực như thế nào ?
Chuyến sai dịch lần này, lộ trình từ Lão Long khẩu đến Tịnh Danh phủ có hơn ba trăm dặm đuờng. Trang Dực đã quyết định đi bằng đại lộ, nhưng trên đuờng đi vẫn phải kinh qua mấy tiểu trấn hoang vu ở tận trong núi. Địa hình như thế này không cho phép chàng thích hay không thích.
Nhưng không phải Trang Dực đi một mình một ngựa, mà tổng cộng gồm tất cả có chín nguời. Năm nguời ngồi ở trên ngựa, bốn nguời còn lại đi bộ bên duới.
Có thể nói bốn nguời đi bộ bên duới không nhẹ nhàng chút nào, bởi vì trên nguời họ có đeo đủ thứ linh tinh.
Trên cổ mội nguời đều có đeo một cái gông bằng gỗ, hai tay và chân đều bị xiềng chặt, nên di chuyểnchẳng tiện lợi cho lắm. Nhưng việc này chưa nhằm nhò gì, vì ngoài ra bọn họ còn bị cột bằng một sợi dây ở thắt lưng và đầu
dây nằm trong tay bốn nguời kỵ sĩ ngồi trên ngựa.
Vưà đúng còn thừa ra một mình Trang Dực. Nhìn vào hiển nhiên mọi nguời đều biết, đây là một cuộc áp giải các trọng phạm.
Bốn trọng phạm này quả thật là bốn hung thần nguy hiểm.
Một là Độc Nhất Côn Nghiêm Luợng.
Tên thứ hai gọi là Hàn Hận, biệt hiệu Hà Tiểu Lại Tử.
Tên hung thần thứ ba có biệt hiệu Bệnh Hổ, hắn ta họ Lạc tên Tư Thân
Tên cuối cùng là Thảo Thuợng Yên Ngải Thanh Hoà.
Nghiêm luợng có tuớng mạo đuờng hoàng oai vệ. Hắn ta mặt vuông tai to, vai rộng. Nhìn giống như một vỏ tuớng tổng quản binh sĩ oai vệ. Thế mà không có ai ngờ rằng, hắn ta là một tên độc hành đại tặc. Hơn nữa thủ đoạn cuớp cuả giết nguời vô cùng thâm độc. Cuớp cuả giết nguời diệt khẩu là thói quen hành sự cuả tên đại tặc này.
Hà Tiểu lại Tử có cặp mắt nhỏ ti hí, mũi thấp, dáng nguời thấp ốm. Nhìn dáng dấp bên ngoài cuả hắn ta, chẳng có gì là nổi bật cả. Thế nhưng hắn ta có một trái tim cực kỳ hiểm ác và dâm đảng vô độ. Tất nhiên đối với phụ nữ hắn rất có hứng thú. Bất kể kẻ đó đẹp hay xấu, hễ bị hắn ta nhìn trúng thì khó bề mà thoát đuợc.
Điều đáng sợ là tên này có một chút thú tính ở bên trong. Cho nên những phụ nữ gặp phải hắn ta, bị hắn chiếm đoạt thân xác và sau khi xong việc, những phụ nữ may mắn còn sống sót, thì khắp thân mình toàn là thuơng tích. Nhưng đa số là các phụ nữ đều bị hắn ta giết chết hết.
Còn Lạc Tư Thân mặt mày vàng vọt giống như đã mắc bệnh nhiều năm. Nhìn hắn nhhư ngọn nến truớc gío, bất kỳ lúc nào cũng có thể bị thổi tắt. Nhưng nếu như mọi nguời thật sự nghĩ như vậy, thì đấy là một sự sai lầm lớn.
Từ vùng Nam Sóc trở về phiá nam Thuơng Châu, Lạc Tư Thân là thủ lĩnh cuả bọn tư thuơng buôn muối và ngựa. Một mình hắn ta độc chiếm địa bàn, lủng đoạn thị truờng và ngầm đối chọi với các bang phái ở vùng khác. Truớc khi sa luới hai tháng, hán ta đã giết chết những tư thuơng buôn muối từ phiá bờ tây đến tổng cộng là muời bốn nguời. Sau đó hắn ta dùng số tiền chỉ đủ mua muời bốn con ngựa gầy ốm để mua ba muơi con lừa to khoẻ. Đuơng nhiên nguời buôn ngựa đến từ vùng quan ngoại, nhất định không đồng ý. Kết quả, hắn ta lôi nguời buôn ngưạ ra chặt mất một cánh tay. Lạc Tư Thân biệt hiệu Bệnh Hổ, nhưng sự thật chẳng giống con hổ bệnh chút nào.
Thảo Thuơng Yên Ngải Thanh Hoà có nuớc da ngâm đen và cặp mắt kim ngư lồi ra bên ngoài lúc nào cũng laó liêng. Từ hình dáng bên ngoài nhiều nguời cho rằng hắn ta là một tên đại tặc. Nhưng thực tế hoàn toàn không phải như vậy, mà hắn ta làm nghề kinh doanh. Đặc biệt một chỗ là cái nghề kinh doanh cuả hắn không nằm trong ba trăm sáu muơi nghề. Đó là nghề đòi nợ.
Đòi nợ thì đòi nợ, chỉ qua cũng chỉ làm việc cho các chủ nợ mà thôi. Có chút xíu khác biệt là ở cách thực và thủ đoạn đòi nợ.
Nếu như nguời muợn nợ đến kỳ mà không trả, hắn ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức lấy mạng con nợ ấy ngay. Mấy năm gần đây, số con nợ không trả nợ đuợc, chết duới tay Ngải Thanh Hoà có trên muời lăm nguời.
Bốn tên tội phạm nguy hiểm như vậy, làm sao mà Trang Dực trong lòng không khỏi thở dài một tiếng. Bầu trời như vầy bất kỳ lúc nào cũng có thể có tuyết rơi. Lộ trình phiá truớc vừa xa xôi vừa nguy hiểm. Một khi tuyết rơi, gió nổi lên thì càng khó khăn cho việc áp giải tội phạm hơn.
Ngay lúc đó, một gã đại hán cao to oai vệ trên lưng ngựa quay đầu lại thấp giọng nói:
- Lão tổng, xem tình hình này chỉ sợ rắng chúng ta sẽ không đến đuợc nơi nghỉ chân đã định. Vậy chúng ta có cần phải tìm gần đây có nơi nào nghỉ chân tạm hay không ?
Gã đại hán vừa lên tiếng là một trong số muời hai vị Thiết Bổ đầu, thủ hạ cuả Trang Dực, đại danh báo Tử Đảm Tiền Nhuệ. Tiền Nhuệ không những vỏ công cao siêu, tính tình cuơng trực và lại là nguời có bản lĩnh về nhiều phuơng diện.
Trang Dực có vẻ uể oải trả lời:
- Ở đây là hoang sơn hẻo lánh. Phiá truớc không có thôn xóm gì cả, vậy đi đâu tìm chỗ nghỉ chân đây ?
Tiền Nhuệ đưa tay lên vuốt mmặt nói:
- Con đuờng này tuy thuộc hạ không rành lắm, nhưng truớc đây đã có đi qua hai ba lần...
Nếu như thuộc hạ nhớ không lầm, thì rẽ qua bên phải chân núi này, sẽ có một gian thảo liêu nằm sát bên phiá dốc, gian thảo liêu ấy dùng cho những nguời đi săn nghỉ lại đêm, nói chung nó vừa sạch và vừa đủ rộng rãi. Chúng ta có thể đến đấy ngủ lại một đêm rồi hãy lên đuờng.
Trang Dực hỏi:
- Đó là chuyện truớc đây bao lâu ?
Tiền Nhuệ không hiểu nói:
- Cái gì là chuyện truớc đây bao lâu ?
Trang Dực hơi chau mày lại:
- Ý ta muốn hỏi, việc nguơi nhìn thấuy gian thảo liêu kia ở đó, đến nay đã bao lâu rồi ?
Tiền Nhuệ liền trả lời:
- Chiưa bao lâu, duờng như là khoảng muà xuân năm ngoái.
Trang Dực thở dài một tiếng:
- Hy vọng rằng gian thảo liêu kia vẫn còn. Ít ra cũng có thể tránh đuợc gió và cái lạnh, còn hơn là ở ngoài trời rét cóng như thế này. Nhưng dù sao đây cũng chỉ là một gian nhà cỏ, e rằng nó đã không chiụ nổi với mưa gió thời gian.
Tiền Nhuệ cuời hì hì:
- Chúng ta cứ thữ vận may xem sao. Nếu lỡ như gian thảo liêu đó đã cũ sập, chúng ta đành phải tìm một nơi ít gió dựng lều đỡ. Việc này đối với bọn chúng tôi không hề gì cả, chỉ sợ phải vất vả cho lão tổng.
Trang Dực hừ một tiếng:
- Bộ nguơi tuởng rằng ta là một thiên kim tiểu thơ đài các hay sao Tiền Nhuệ ?
Tiền Nhuệ nhún vai một cái quay đầu đi, rồi chàng đại hán to con này dùng lực giật mạnh sợi dây ở trong tay to tiếng quát:
- Tên họ Nghiêm kia, nguơi không để cho đại gia đi nhanh đuợc một chút hay sao ? Nguơi định kéo chết con ngựa của ta hay sao chứ ?
Nghiêm Luợng bị Tiền Nhuệ đột ngột giật mạnh một cái, xuýt chút thì hắn ta đã ngã nhào xuống đất. Vừa đứng vững lại, hắn ta liền lập tức mắng:
- Tiền Nhuệ, nguơi chẳng qua là một tên bổ đầu tầm thuờng mà thôi, bộ nguuơi tuởng rằng nguơi là ai chớ , mà ra oai với lão gia ? Nói cho nguoi biết, lúc lão gia thành danh trên giang hồ, sợ khi ấy nguơi còn đang đi đổ nuớc tiểu cho nguời ta.
Tiền Nhuệ không nói tiếng nào, đưa tay rút cây roi da dắt ở bên hông ra. Chỉ thấy cây roi vung lên, tiếp theo là hai tiếng "Vù ! Vù!" chói tai, đánh thẳng xuống đầu Nghiêm Luợng. Máu tưoi lập tức toé ra, chảy dài xuống nguời gã
Tiền Nhuệ chậm rãi thâu roi về dắt lại vào bên hông, sau đó thản nhiên nói với vẻ không hề giận dữ:
- Nhưng tình thế hiện giờ đã thay đổi. Tình hình như thế nào thì phải nói chiuyện như thế đó. Nguơi thừa nhận điều này chứ ?
Mặt mày Nghiêm Luợng đầy máu me, nhưng hắn vẫn cố cất cao giọng nói:
- Nguơi cứ đánh đi ! Có giỏi cứ đánh chết ta tại đây. Ngày hôm nay lão gia như rồng đã mắc cạn, nên mới ra nông nỗi này, cho dù có sống cũng không làm kẻ tiểu nhân...
Nhưng họ Tiền kia, nguơi đừng quá tự đắc. Đợi ta thoát ra đuợc, ta thề sẽ rút gân lóc thịt nguơi ra.
Tiền Nhuệ nhún vai mỉm cuời:
- Nguơi sắp chết đến nơi mà còn lớn giọng. Nguơi cho rằng ta không dám đánh chết nguơi hay sao ?
Hà Tiểu Lại Tử chợt đưa mắt nhìn gã đại hán to mập, trong tay đang cầm một đầu dây buộc ngang thắt lưng mình.
Gã đại hán to mập này cũng là một trong số muời hai thiết bổ đầu thủ hạ của Trang Dực.
Hắn ta có tên là Độc Di Lặc Đâu Hoàng Pha. Thủ đoạn ra tay của Dậu Hoàng Pha còn độc hơn cả Tiền Nhuệ. Cho nên Tiểu Lại Tử không thể không lên tiếng truớc, để tránh một trận đòn:
- Ta nói thật với lão Nghiêm ! Nguơi không cần phải nóng giận như vậy. Nếu như bớt nói lại một chút, có lẽ nguơi không bị đau đớn như vậy. Nguời ta ở trên cao, còn chúng ta đang ở duới thấp, vả lại đao đang nằm trong tay của nguời ta. Như vậy nguơi không phục tùng có đuợc hay không ?
Đậu Hoàng Pha cuời híp mắt nói:
- Hà Tiểu Lại Tử ! Không ngờ nguơi cũng biết điều như thế, nguơi nên ngoan ngoãn đừng có cứng đầu. Nếu không, ha ha... Tiểu Lại Tử ! E rằng đầu nguơi còn đổ máu nhiều hơn hắn ta !
Hà Tiểu Lại Tử cuời giả lả:
- Đại gia, tiểu nhân là nguời biết rõ tiến thối và sự lợi hại. Chỉ cần Đậu gia đưa tay lên một cái, tiểu nhân đã hiểu làm sao rồi.
Đậu Hoàng Pha lạnh lùng trả lời:
- Hà Tiểu Lại Tử, phàm là nguời bất luận sống lâu hay mau, đều phải cần đuợc thoải mái, chứ buớng bỉnh để bị đánh máu me đầy nguời có lợi ích gì chứ ?
Khi ấy, Trang Dực chợt lên tiếng:
- Đi nhanh lên một chút, trời sắp tối rồi !
Còn nguời dẫn Bệnh Hổ lạc Tư Thân là Âm Duơng Phán Cẩu Thọ Tuờng. Gã bổ đầu này có hàm ria hình chữ "bát", hai mắt sáng rực như hai hòn lửa, hai huyệt thái duơng nhô cao lên. Hiển nhiên điều này nói lên võ công của gã không hề tầm thuờng chút nào.
Cẩu Thọ Tuờng quay lại nói với Lạc Tu Thân:
- Lạc Tu Thân, nguơi mau cất buớc nhanh lên.
Có lẽ Lạc Tu Thân đã nhìn thấy đuợc bài học từ Nghiêm Luợng, nên chẳng nói chẳng rằng liền buớc nhanh về phía truớc.
Nguời có nhiệm vụ canh giữ Thảo Thuợng Yên Ngải Thanh Hoà có tên gọi là Đông Nhơn Hoà, ngoại hiệu là Bạch Diện Sát. Động Nhơn Hoà có một guơng mặt trắng và mập. Hơn nữa trên mặt lúc nào cũng tuơi cuời vui vẻ giống như một nguời buôn bán dễ tính.
Nhìn dáng vẻ bên ngoài, có ai có thể đoan ra Đông Nhơn Hoà lại là một lão giang hồ ở nha môn và càng không tài nào đoán đuợc ra hắn ta lại là một thiết võ đầu
Đông Nhơn Hoà hơi giật nhẹ sợi dây trong tay, Ngãi Thanh Hoà lập tức buớc nhanh. Giữa hai nguời hình như có sự phối hợp rất nhịp nhàng.
Gió mỗi lúc một thổi mạnh hơn. Mây đen trên trời càng lúc càng kéo đến dày đặc.
Chín nguời họ và năm con tuấn mã cơ hồ đang chạy nhanh về phía truớc.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã vòng qua khỏi chân núi. Trang Dực chợt đưa mắt nhìn về phía con dốc lồi lõm ở phía bên phải, tự nhiên cuời lên một tiếng. Hoá ra chàng đã nhìn thấy gian thảo liêu mà Tiền Nhuệ đã nói.
Trang Dực vẻ mặt hớn hở lên tiếng:
- Quả nhiên gian nhà cỏ kia vẫn còn ở đấy ! Chúng ta quả thật là may mắn !
Tiền Nhuệ hít sâu vào một hơi, cuời ha hả nói:
- Đây toàn là nhờ vào hồng phúc của lão tổng cả. Nói thật, truớc khi nhìn thấy gian nhà cỏ này, trong lòng thuộc hạ vô cùng lo lắng khi nghĩ rằng gian thảo liêu đó đã sớm bị gió thổi sập từ lâu rồi.
Đâu Hoàng Pha đang ở kế bên vội xen vào:
- Nguơi cũng đứng có quá mừng vội, lão Tiền, cho dù gian nhà kia vẫn còn chưa sập, nhưng dẫu sao nó vẫn là một gian nhà cỏ không hơn không kém. Nếu như vách và mái của nó đã bị hư hại, thì khí lạnh vẫn có thể xông vào bên trong. Như vậy có khác gì ở bên ngoài cơ chứ ?
Tiền Nhuệ hứ một tiếng:
- Tên mập ! Nguơi chẳng biết gì gọi là tốt xấu cả. Nếu như nguơi không có hứng thú với gian nhà cỏ kia, vậy thì nguơi có thể tuỳ ý ở bên ngoài, đâu có ai cấm cản nguơi chứ !
Đâu Hoàng Pha trừng mắt nhìn Tiền Nhuệ một cái, nhưng hắn ta im lặng không nói gì.
Trang Dực nhẩy xuống ngựa, dẫn cả bọn tiến về phía gian nhà cỏ.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Đậu Hoàng Pha. Gian nhà cỏ kia tuy rộng rãi, nhưng lớp cỏ trên nóc đã bị gió thổi mất gần hết. Bốn cây cột chung quanh cũng đã mục nát, cộng thêm khắp nơi toàn là phân chim hoặc dã thú. Nói chung nơi đây hoàn toàn không tiện để nghỉ chân qua đêm.
Trang Dực chấp hai tay sau lưng đứng ngoài cửa, còn Tiền Nhuệ ra sức chỉ huy bốn tên tội phạm dọn dẹp mọi thứ bên trong gian nhà.
Tuy bốn tên hắc đạo này không bằng lòng chút nào, nhưng cũng đành phải nhẫn nhục mang gông mà làm việc. Ba vị thiết bổ đầu còn lại thì đang đứng tụm lại một chỗ nói chuyện.
Một hồi sau, mọi nơi đã đuợc dọn dẹp tuơng đối sạch sẽ. Tiền Nhuệ lúc đó mới buớc ra bên ngoài, cúi nguời nói với Trang Dực:
- Lão tổng, nơi đây chẳng thích hợp với nguời chút nào, nhưng dù sao chúng ta cũng nên tá túc một đêm rồi hãy tính. Ngày mai chúng ta sẽ cố gắng tìm cho đuợc khách sạn trong thành để bù lại sự thiệt thòi hôm nay của lão tổng.
Trang Dực mỉm cuời rồi buớc vào bên trong. Lúc này bên trong đã sạch sẽ hơn rất nhiều và mùi hôi thối cũng không còn nữa.
Đâu Hoàng Pha cũng mang hành lý của mình và Trang Dực vào, tìm một nơi ít gió lùa nhất, bầy hành lý Trang Dực ra, mỉm cuời nói:
- Lão tổng, ở đây đã đuợc trải dọn xong, xin mời nguời ngồi xuống.
Trang Dực gật đầu đáp:
- Nguơi cứ lo làm công việc của nguơi đi, Dậu Hoàng Pha !
Thoáng chốc, Tiền Nhuệ đã an bày xong chỗ cho bốn tên trọng phạm. Sau đó buớc đến gần Trang Dực hỏi:
- Tối nay lão tổng định dùng thứ gì ?
Trang Dực mỉm cuời đáp:
- Nếu như tìm đuợc khách sạn ở trong thành thị, muốn ăn gì có lẽ không khó. Nhưng hiện giờ chúng ta đang ở chỗ hoang vu, bốn bề không có nguời như thế này thì biết lấy đâu ra những thứ ấy ? Tiền Nhuệ, chẳng lẽ nguơi có phép thuật biến ra đuợc những thứ đó hay sao ?
Tiền Nhuệ chớp chớp mắt, vẻ thần bí đáp:
- Thuộc hạ đã có chuẩn bị sẵn, nên trong túi hành lý có mang theo một cái nồi nhỏ cùng một bao củi khô đủ để nấu hai bữa ăn. Những thức ăn thuộc hạ mang theo đuợc gồm có mì khô, lạp xuởng và một cây bắp cải. Ngoài ra còn có hành củ, luỡi bò đã đuợc phơi khô cùng mấy cái bánh bao. Thuộc hạ nghĩ bấy nhiêu cũng đã đủ lắm rồi...
Trang Dực mỉm cuời nói:
- Lúc này mà đuợc ăn những thứ như thế, quả thực còn hơn cả những món sơn hào hải vị lúc bình thuờng. Tiền Nhuệ, nguơi lo đi nhóm bếp đi, ta nghĩ có lẽ mọi nguời đói lắm rồi đấy.
Tiền Nhuệ vội trả lời:
- Những thứ này có hạn. Thuộc hạ thấy hay là một mình lão tổng dùng mà thôi, còn bọn thuộc hạ sẽ dùng luơng khô của mình.
Trang Dực lắc đầu cắt ngang nói:
- Như vậy đuợc hay sao ? Nếu như có ăn, huynh đệ chúng ta cùng nhau ăn chung. Chúng ta có phuớc cùng huởng, có hoạ cùng chia. Ta đâu thể một mình huởng phuớc đuợc chứ. Tiền Nhuệ ở đây là bên ngoài, nguơi không phải giữ gìn quy củ như ở nha môn đâu.
Tiền Nhuệ không nói gì thêm nữa, liền xăn tay áo lên bắt đầu công việc. Bạch Diện Sát Đông Sơn Hoà cũng buớc đến giúp một tay, cả hai cùng thổi lửa, bỏ cải bỏ thịt vào trong nồi.
Một lát sau, Đậu Hoàng Pha đã mang về một thùng nuớc. Không khí trong gian nhà cỏ lúc này đã trở nên náo nhiệt và ấm cúng hơn.
Một hồi sau đã có mùi thơm trong nồi bốc ra. Bốn tên phạm nhân ngồi trong góc phòng không hẹn mà cùng hít mũi ngửi và nuốt nuớc bọt ừng ực. Hà Tiểu Lại Tử Hà Hận không thể chịu đuợc nữa, liền lên tiếng truớc:
- Các vị đại gia, trên thế gian này chỉ có quỷ không đầu chứ không hề có quỷ đói. Bốn đứa bọn tiểu nhân từ sáng đến giờ chỉ ăn có hai cái bánh bao, nên trong bụng đã đói rã rời rồi. Có món ăn ngon, các vị đại gia cứ việc mà huởng thụ, nhưng nếu còn thừa lại xin hãy bố thí cho bọn tiểu nhân...
Âm Duơng Phán Cẩu Thọ Tuờng đang đứng dựa góc nhà liền ném một cái nhìn về phía Hà Hận, lạnh lùng nói:
- Tiểu Lại Tử, ý ngươi muốn nói cũng nên cho bọn nguơi ăn một chút phải không ?
Hà Hân liền rút cổ lại, guợng cuời đáp:
- Cẩu gia, ngài đừng hiểu lầm ý của tiểu nhân. Ý của tiểu nhân muốn nói rằng, nếu như các ngài ăn còn thừa lại, thì hãy ban bố cho bọn tiểu nhân...
Cẩu Thọ Tuờng không để ý đến câu nói của hắn, tự nhiên chợt hỏi:
- Có phải nguơi vừa nói, trên thế gian này chỉ có quỷ không đầu chứ không hề có quỷ đói, phải vậy không ?
Hà Tiểu Lại Tử chợt thấy lạnh xuơng sống ngang, lắp bắp đáp:
- Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là thí dụ mà thôi... Cẩu gia, bọn tiểu nhân vì quá đói nên đã nói bậy...
Cẩu Thọ Tuờng hừ một tiếng, mặt vẫn lạnh lùng tiếp:
- Hà Tiểu Lại Tử, nguời như thế nào thì sẽ nói những lời như thế nấy. Nguời thân phận ra sao sẽ thể hiện ra bên ngoài y như vậy. Nguơi tuởng các nguơi là ai mà kêu bọn ta nguợc lại hầu hạ các nguơi ? Hà Hận, nguơi nên biết rằng quỷ đói trong thiên hạ này nhiều vô số kể !
Hà Tiểu Lại Tử đỏ bừng cả mặt, lắp bắp đáp:
- Dạ... dạ... Cẩu gia nói rất đúng...
Im lặng hồi lâu, cũng Hà Hận vì đói quá hay tại ngứa miệng, lại đánh bạo lên tiếng:
- Cẩu gia, thế thì tối nay bọn tiểu nhân ăn gì cơ chứ ?
Giọng nói của Cẩu Thọ Tuờng vẫm lạnh lùng:
- Phạm nhân ăn gì bộ nguơi không biết hay sao ? Chẳng lẽ bấy lâu nay, ngay cả ăn những gì nguơi cũng không nhớ hay sao ?
Hà Hận không nói gì thêm, hắn ta lập tức cúi gầm mặt xuống, nhưng trong ánh mắt hắn chợt hiện thoáng qua một điểm rất khác lạ.
Một hồi sau, Tiền Nhuệ tay cầm đôi đũa bằng hai thanh que, gõ nhè nhẹ vào vành nồi và nói:
- Các huynh đệ, mì đã chín rồi.
Ba nguời bọn Cẩu Thọ Tuờng đã đứng cầm bát chờ đợi tự nãy giờ... sau khi mỗi nguời đuợc múc đầy một bát, bọn họ liền lấy bánh bao trong nguời ra và bắt đầu ăn chung vơi mì.
Tiền Nhuệ đích thân múc một bát mì mang đến cho Trang Dực, sau đó mới đến luợt mình. Tiền Nhuệ vừa đưa cái bánh bao lên cắn một cái, bên kia Trang Dực đã lên tiếng:
- Có ruợu không Tiền Nhuệ ?
Tiền Nhuệ chưa kịp nhai đã vội nuốt miếng bánh bao xuống và nói:
- Có ! Có ! Lão tổng.
Trang Dực vừa ăn vừa bảo:
- Rất tốt ! Nhưng nếu ai muốn uống thì chỉ đuợc uống bốn luợng trở lại mà thôi. Nhớ đừng uống say để rồi hỏng chuyện.
Tiền Nhuệ cuời đáp:
- Ruợu đuợc đựng trong bình, mỗi bình vừa đúng bốn luợng. Thuộc hạ mang theo tổng cộng là muời hai bình, mỗi bình một nguời vẫn còn dư lại rất nhiều.
Trang Dực vội nói:
- Các nguơi phải nhớ, thứ này uống nhiều vào chẳng có lợi ích gì, tốt nhất là nên uống ít một chút.
Tiền Nhuệ mỉm cuời:
- Lão tổng cứ yên tâm, việc này bọn thuộc hạ không bao giờ quên. Ruợu của nguời có cần hâm nóng lại không ?
Trang Dực đáp:
- Không cần, ruợu lạnh cũng rất hấp dẫn.
Trang Dực chậm rãi đưa bình rượu lên uống một ngụm.
Bốn nguời bọn Tiền Nhuệ cũng bắt đầu uống. Mùi rượu cay nồng quyện vào mùi thức ăn thơm phức. Ai nói trong gian khổ lại không có lạc thú chứ ?
Thế rồi cái đói duờng như khiến cho Hà Tiểu Lạc Tử chịu không nổi nữa, hắn ta lại lên tiếng:
- Chư vị đại gia đã ăn no uống đủ, tất nhiên cũng phải đến luợt bọn tiểu nhân chứ ? Nếu như không có gì vô bụng, e rằng chưa đến nơi, bọn tiểu nhân đã bị đói lạnh chết ráo giữa đuờng mất rồi...
Đông Nhơn Hoà nổi nóng mắng:
- Chỉ sợ bọn nguơi không chết mà thôi. Nếu bọn nguơi thật sự bị đói chết, như vậy sẽ bớt phiền phức đuợc nhiều việc và bọn ta cũng không phải chịu rét lạnh như vầy.
Trang Dực đặt bình ruợu xuống, thản nhiên nói:
- Hãy mang luơng khô ra cho bọn chúng. Cứ chiếu theo lệ cũ, chỉ mở khoá tay trái cho bọn chúng mà thôi.
Tiền Nhuệ liền dạ một tiếng, rồi xách cái túi vải buớc đến truớc mặt bốn tên tội phạm. Truớc tiên Tiền Nhuệ mở khoá cùm tay trái bọn chúng ra, sau đó đưa cho mỗi tên một cái bánh bao không nhân khô cứng. Đông Nhơn Hoà thì mang thùng nuớc đến, đặt truớc mặt bọn chúng. Quang cảnh nhìn vào cũng có ăn có uống.
Tiền Nhuệ đứng quan sát bọn chúng ăn uống không phải vì quan tâm lo lắng, mà là lúc này bọn chúng đã đuợc tự do tay trái và bất kỳ lúc nào cũng có khả năng xảy ra chuyện xấu.
Đừng thấy đầu của Hà Tiểu Lại Tử nhỏ nhất mà lầm, hắn ta ăn nhanh nhất. Chỉ thoáng một cái, cái bánh bao khô cứng đã nằm gọn vào trong bụng. Ăn xong, hắn ta liếm mép ngẩng đầu lên cuời nói:
- Tiền gia, một cái bánh bao chẳng thấm thía gì cả, chẳng khác nào chưa hề ăn gì. Vậy Tiền gia có thể cho thêm một cái nữa đuợc không ?
Mặt Tiền Nhuệ lạnh ngắt trả lời:
- Theo quy định mỗi phần của phạm nhân chỉ có bấy nhiêu. Một ngày ba lần, mỗi lần một phần. Chỉ có thể giảm đi chứ không thể tăng thêm.
Hà Tiểu Lại Tử có vẻ không phục hỏi:
- Tại sao lại chỉ có thể giảm mà không thể tăng thêm.
Tiền Nhuệ đảo mắt một vòng rồi đáp:
- Điều này rất là đơn giản. Con nguời hễ khi ăn no rồi, tinh thần thể lực sẽ đầy đủ. Một khi tinh thần thể lực đã sung mãn, thì khó tránh khỏi gây ra thêm phiền phức cho bọn ta. Còn nếu như đói, các nguơi sẽ không đủ sức làm gì cả....
Bởi thế cho nên phạm nhân chỉ có thể đói, chứ không thể để cho no đuợc. Bây giờ nguơi đã hiểu điều này hay chưa ?
Hà Tiểu Lại Tử ngạc nhiên im một hồi, rồi mới từ từ trả lời:
- Nói đi nói lại, Tiền gia hoàn toàn đều có lý.
Tiền Nhuệ nhún vai:
- Vốn là như vậy mà Hà Tiểu Lại Tử, nguơi cho rằng nguơi là ai và ta là ai chứ ?
Lúc này Trang Dực đã uống hết những giọt ruợu sau cùng, chàng dùng mu bàn tay chùi miệng và lên tiếng:
- Mọi nguời nên nghỉ ngơi một chút, để sáng sớm ngày mai còn phải lên đuờng. Tiền Nhuệ, nguơi đã sắp xếp nguời canh gác hay chưa ?
Tiền Nhuệ vừa khoá tay bọn Hà Tiểu Lại Tử lại, vừa trả lời:
- Thuộc hạ đã an bày đâu vào đấy cả rồi. Nguời canh gác đầu tiên là thuộc hạ, tiếp theo là Đâu Hoàng Pha, rồi đến lão Cẩu và lão Đông. Mỗi nguời sẽ canh gác một canh giờ. Đợi đến lúc lão Đông canh gác xong, thì trời cũng sắp sáng rồi.
Trang Dực gật đầu, rồi ngáp một cái bảo:
- Nguời canh gác phải hết sức đề cao cảnh giác. Nếu có phát hiện ra điều gì khác lạ phải lập tức báo động ngay.
Nhớ đừng để xảy ra những chuyện đáng tiếc.
Tiền Nhuệ cuời:
- Lão tổng cứ yên tâm, bọn thuộc hạ hiểu đuợc sự lợi hại của việc này mà.
Thế rồi Trang Dực ngã nguời nằm xuống, kéo tấm chăn ra đắp trên nguời. Ba nguời bọn Đậu Hoàng Pha cũng tự tìm một chỗ nằm xuống ngủ.
Tiền Nhuệ muốn làm tinh thần phấn chấn lại, truớc tiên dùng lực chà mạnh tay lên mặt, sau đó cung hai tay đặt ở truớc ngực, ngẩng cao đầu đi qua đi lại, trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng ra tay trấn áp.
Bốn tên tội phạm ở góc nhà đã nhắm mắt im lặng, không biết bọn chúng đã ngủ thật hay ngủ giả. Nhưng những dáng vẻ hiện lên trên mặt chúng đều có vẻ trầm trọng và nặng nề như nhau.
Bên ngoài gió lạnh thổi mỗi lúc một mạnh hơn. Từng cơn gió thổi rít lên nghe rợn cả tóc gáy.
Có lúc Tiền Nhuệ cơ hồ cảm thấy duờng như gian nhà cỏ này không còn chịu đựng đuợc nữa và có thể sập xuống bất kỳ lúc nào.
Bốn tên tội phạm vẫn nhắm mắt yên lặng không hề có chút động tĩnh gì, cơ hồ cảnh ngộ này không hề có liên quan đến bọn chúng vậy.