<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-27 06:25:43Lữ__Hiệp__Vô__Danh>
Tôi có lẽ là một kẻ yêu dại rồi.Khi tôi mới váot lạ 12 tôi đã trót yêu một cô gái,tôi đã làm rất nhiều bài thơ về nàng thậm chí có lần tôi đã định tặng cho nàng.Nhưng không biết tại sao khi ôi cầm trong tay lá thơ thì ngưới bỗng dưng có một cảm giác rất lạ.Và tôi lại lặng lẻ quay mặt đi , không biết tại sao trực giác của tôi lại làm như vậy.Thế rồi tôi đã gởi vào tay thằng bạn thân nhất của tôi mà đưa đến cho nàng,không ngờ tôi đã được nàng trả lại bài thơ mà tôi đã thức đêm làm.
Nhưng cái buồn lại có cai vui lẫn lộn,nàng đã viết cho tôi lai một lá thư ngắn , rất ngắn:-Cám ơn anh!!Nhưng...có..lẽ...em không.. thể...
Tôi đọc lá thư của nàng tới lui mà chẳng hiểu thể gì.Thế rồi tôi quyết định viết một lá thư cho nàng mà hỏi:
Em ơi !!Em viết chi chỉ chì chi?Em viết nghĩa gì mà anh chớ hiểu.Thơ này anh gởi tận tay,em cầm nó rồi hồi lại cho anh.
Sán hôm sau tôi gửi tận tay nàng vì đã được nàng gửi thư rôi nên tôi cũng hơi có một cảm giác.Tôi và nàng đã bị mấy đứa bạn cười.Chúng tôi mặt đỏ như gất.Bất ngờ nàng ù chạy.
Thằng bạn tôi nhanh trí nói: Theo mau lẹ lên mày coi chừng mất đó!DÍNH CÂU RỒI!!!
Tôi chả hiểu nó nói quái gì nhưng cũng ù chạy theo nàng.
Còn nửa nhưng coi quý bạn đọc có ủng hộ tôi kể tiếp câu chuyện không.
Cám Ơn.
N-L-H-N