📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Tiết Đinh San chinh Tây- Đại Lãn biên soạn 🔒

54 trả lời, 12.861 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-18 05:50:32conbo2>
hồi thứ nhất
LÝ ĐẠO TÔNG MƯU HẠI ANH HÙNG
TIẾT NHƠN QUÝ NGAY TÌNH VÂNG CHIẾU

Truyện bắt đầu được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-18 05:51:23conbo2>
hồi thứ hai
TƯỚNG QUÂN BỊ KHỐN NƠI NGỤC THẤT
TIỂU NHI LẬP KẾ ĐẢ GIAN THẦN


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-18 05:52:17conbo2>
hồi thứ ba
UẤT TRÌ CUNG NGĂN VUA CHẾT UỔNG
TIẾT NHƠN QUÝ PHỤC CHỨC ĐIỂM BINH


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-19 08:48:29conbo2>
hồi thứ tư
ĐƯỜNG THÁI TÔNG NGỰ GIÁ THÂN CHINH
TIẾT NHƠN QUÝ LÃNH NHẬN ẤN SOÁI


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-19 08:52:14conbo2>
hồi thứ năm
NƠI GIỚI BÀI BA TƯỚNG ĐOẠT ẢI
CHỐN TỎA DƯƠNG VUA TÔI TRÚNG KẾ


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-24 06:57:27conbo2>
hồi thứ sáu
TÔ BẢO ĐỒNG TRỔ OAI GIẾT TƯỚNG
TIẾT NHƠN QUÝ PHÁ PHÉP PHI ĐAO


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-24 06:58:06conbo2>
hồi thứ bảy
NGUYÊN SOÁI TRÚNG PHI PHIÊU THỌ NẠN
CẢNH ĐÀI CHIẾU RỌI VIỆC VỀ SAU


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-27 07:51:38conbo2>
hồi thứ tám
TIẾT NHƠN QUÝ BỆNH TÌNH NGUY CẤP
TRÌNH GIẢO KIM MIỆNG LƯỠI LỪA NGƯỜI



Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-27 07:53:16conbo2>
hồi thứ chín
TIẾT ĐINH SAN GIẬT BẢNG CẦU HIỀN
ĐẬU TIÊN ĐỒNG XUỐNG NÚI CHIÊU PHU



Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-02 09:25:09conbo2>
hồi thứ mười
ĐINH SAN TUÂN LỆNH KẾT DUYÊN LÀNH
LA THÔNG TRỌNG THƯƠNG CÒN GIẾT ĐỊCH



Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-02 09:25:58conbo2>
hồi thứ mười một
TIẾT ĐINH SAN CẢ PHÁ TRÙNG VÂY
ĐƯỜNG THÁI TÔNG MỪNG ĐƯỢC TƯỚNG TÀI


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-02 09:26:29conbo2>
hồi thứ mười hai
ĐƯỜNG THIÊN TỬ DI GIÁ HỒI TRIỀU
LƯỠNG QUỐC SƯ GIÚP QUÂN ĐÁNH PHÁ


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-02 09:26:55conbo2>
hồi thứ mười ba
TẦN HÁN HẠ SƠN CỨU SƯ HUYNH
ĐINH SAN TRỔ PHÉP ĐUỔI YÊU ĐẠO


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
Ngày xưa thích đọc bộ Tiết Đinh Quý chinh đông, Tiết Đinh San chinh tây, nay được đọc thì vô cùng thất vọng.
Tiết Nhơn Quý mang thân làm đại tướng thì nhỏ nhen, ghen ghét nhân tài. Con đẻ của mình đến cứu sống mình (mà trong thâm tâm vẫn nghĩ mình đã giết nhầm) lại hạ lệnh chém con mình ngay vì một cái lỗi nhỏ nhặt. Trong truyện giải thích là vì tình duyên vớ vẩn nhưng không thuyết phục, đọc thì thấy toát lên là ghen ghét mà thôi. Biết Phi Bạt Thiền sư tài giỏi, giết chết mấy tướng của mình, cả nghĩa đệ của mình nữa thì nổi giận chém Mã Biêu, người lược trận nhưng bản thân cũng không dám xuất trận để trả thù. Khi Tổ quốc lâm nguy thì vì một chút ghen tức, oia danh nhất quyết không trả tự do cho Tiết Đinh San. Đấy là chưa thèm nói đến chuyện đưa con gái mình ra làm mồi nhử để lừa Đậu Nhất Hổ.
Một loại người vô liêm sỷ đến cùng cực như vậy mà cũng được viết truyện ca ngợi thì không thể chấp nhận được, bản thân tôi sẽ không đọc bộ này nữa, mà truyện này cũng chẳng xứng đáng để Hoàng Dung nữ hiệp gõ cho bẩn tay.
0
Mình cũng hoàn toàn đồng ý với vph4. Truyện này thật không xứng đáng có mặt trong Việt Nam Thư Quán.
0
Trích đoạn: vph4
Ngày xưa thích đọc bộ Tiết Đinh Quý chinh đông, Tiết Đinh San chinh tây, nay được đọc thì vô cùng thất vọng.
Tiết Nhơn Quý mang thân làm đại tướng thì nhỏ nhen, ghen ghét nhân tài. Con đẻ của mình đến cứu sống mình (mà trong thâm tâm vẫn nghĩ mình đã giết nhầm) lại hạ lệnh chém con mình ngay vì một cái lỗi nhỏ nhặt. Trong truyện giải thích là vì tình duyên vớ vẩn nhưng không thuyết phục, đọc thì thấy toát lên là ghen ghét mà thôi. Biết Phi Bạt Thiền sư tài giỏi, giết chết mấy tướng của mình, cả nghĩa đệ của mình nữa thì nổi giận chém Mã Biêu, người lược trận nhưng bản thân cũng không dám xuất trận để trả thù. Khi Tổ quốc lâm nguy thì vì một chút ghen tức, oia danh nhất quyết không trả tự do cho Tiết Đinh San. Đấy là chưa thèm nói đến chuyện đưa con gái mình ra làm mồi nhử để lừa Đậu Nhất Hổ.
Một loại người vô liêm sỷ đến cùng cực như vậy mà cũng được viết truyện ca ngợi thì không thể chấp nhận được, bản thân tôi sẽ không đọc bộ này nữa, mà truyện này cũng chẳng xứng đáng để Hoàng Dung nữ hiệp gõ cho bẩn tay.


Trích đoạn: benzen13
Mình cũng hoàn toàn đồng ý với vph4. Truyện này thật không xứng đáng có mặt trong Việt Nam Thư Quán.


CB không đồng ý với ý kiến của hai bạn. Không thể chỉ vì xây dựng một nhân vật mà phủ nhận tác phẩm. Các bạn thử xem Đường Tăng trong Tây du ký, một nhân vật bất tài, nhu nhược, hưởng thành quả trên công sức lao động của người khác, vẫn được đề cao đó thôi. Trong Thủy hử thì có Tống Giang, một nhân vật dối trên lừa dối, mưu mô xảo quyệt, vì lợi ích cá nhân mà đi ngược lại lợi ích tập thể. Trong Tam Quốc diễn nghĩa thì Lưu Bị gian hùng chả kém gì Tào Tháo. Theo ý của các bạn thì các bạn sẽ không đọc 3 trong 4 đại danh tác này của văn học cổ điển Trung Hoa chứ?

Dù rằng Tiết Đinh San chinh Tây không phải là danh tác, nhưng nó có những giá trị nhất định, và có những độc giả vẫn đọc nó. Theo CB thì không đọc là ý kiến riêng của các bạn, nhưng nó vẫn xứng đáng có một vị trí trên thư viện.
美しいマウス, あなたを愛している
-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-12 07:51:47conbo2>
hồi thứ mười bốn
TÔ HOÀNG HẬU VÔ TÌNH MẤT MẠNG
HÀN GIANG QUAN NỮ TƯỚNG TRỔ TÀI

Truyện đã được đưa vào thư viện



Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-12 07:46:57conbo2>
hồi thứ mười lăm
MỘT ROI ĐÁNH BẠI HAI NỮ TƯỚNG
BA LẦN CẦM BẮT ĐẤNG TRƯỢNG PHU


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-19 07:10:13conbo2>
hồi thứ mười sáu
LÊ HUÊ LỠ TAY GIẾT PHỤ THÂN
ĐINH SAN BỊ HÃM TRONG TRẬN DỮ


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-23 04:39:04conbo2>
hồi thứ mười bảy
TẠ ÁNH ĐĂNG PHÁ TRẬN LIỆT DIỆM
TIẾT ĐINH SAN BẮN THÁP MỘC LÔI


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-28 11:08:02conbo2>
hồi thứ mười tám
Trình Giảo Kim ba lần cầu nữ tướng
Đinh San mấy lượt mắng hiền thê


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-04 07:54:34conbo2>
hồi thứ mười chín
Huyền Võ quan tướng Đường thất trận
Chốn khuê phòng, huynh đệ tương lân


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-11 12:07:02conbo2>
Hồi thứ hai mươi
Đẹp lương duyên, Tần Hán được vợ
Nơi quan ải, Nhơn Quý giao tranh


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 19:12:12Ct.Ly>
hồi thứ hai mươi mốt
Tiết Nhơn Quý mãn số về trời
Đường Thái Tông hết vận quy thiên


Ngày hôm sau, Dương Phàm theo dự định kéo quân tới trước trại Đường khiêu chiến gọi


Đã mang vao thu viện
0
Ăc., đang hay sao lại ngừng nữa chừng lâu quá vậy. Đề nghị Hoàng Dung tỷ post tiếp nhanh nhanh để đệ còn đọc.Thank[8D]
Tiền là giấy ==&gt; Đốt là cháy
Người yêu là rác ==&gt; Đầy là đổ
Tình là bụi ==&gt; Thổi là bay
Đời là phù du ==&gt; Ngu là phù mỏ
0
hồi thứ hai mươi hai
Đinh San ba lần cầu nữ tướng
Lê Huê vâng chiếu chỉ xuất quân


Đậu Tiên Đồng và Kim Định nghe Cao tông phán truyền thì thất kinh hồn vía, mỗi người ôm một đứa con chạy ra pháp trường khóc ngất. Trình Giảo Kim thấy vậy liền bước ra tâu:
- Hiện giờ chưa bình Tây Liêu xong nên quân tướng còn cần dùng tới. Để đối phó với Tô Bảo Đồng thì chỉ có Phàn Lê Huê đáng mặt đối địch mà thôi, vì thế hạ thần xin bảo tấu cho Đinh San khoi chết, truất các tước vị xuống làm thường dân, mặc thanh y đi bộ tới Hàn Giang quan cầu Phàn Lê Huê xuất binh. Nếu thành công thì cho ề quân ngũ đoái công chuộc tội, bằng thất bại thì chém đầu cũng chưa muộn.
Cao tông bằng lòng, hạ chỉ cứ theo đó mà thi hành. Khi Đinh San đi rồi, Trình Giảo Kim lại tâu với Cao tông phong cho Phàn Lê Huê làm Đại tướng quân tước Oai Ninh hầu, ban cho cẩm bào ngọc đới theo đúng phẩm chức. Phàn Lê Huê được nhà vua trọng dụng thì rất vừa lòng, từ đó trở đi hết lòng luyện tập quân mã để chờ ngày xuất chiến.
Riêng phần Tiết Đinh San lủi thủi đi bộ tới Hàn Giang quan, trải qua biết bao nhiêu khó nhọc, dầm mưa dải nắng mới tới nơi. Thấy hình dạng tiều tụy của Đinh San, bọn quân sĩ nhất định không cho vào, mặc cho Đinh San năn nỉ hết lời. Bất đắc dĩ Đinh San phải đứng chờ ngoài cổng, chẳng dám kêu khóc tiếng nào. Đinh San chờ đến sáng hôm sau mới thấy Phàn Lê Huê xuất quân đến giáo trường tập luyện.
Phàn Lê Huê đội mũ phụng quan, mặc bào gấm, mang ngọc đới, cưỡi ngựa hoa tung hết sức oai phong, chung quanh có quân tướng tiền hô hậu ủng khiến cho Đinh San hổ thẹn quá chẳng dám nhìn lên. Phàn Lê Huê liếc một vòng, thấy Đinh San đứng nép bên đường thì liền dừng ngựa, truyền lệnh cho quân sĩ:
- Tên mặc áo xanh kia đáng nghi lắm. Mau bắt hắn giải vào giáo trường cho ta xét hỏi.
Bọn kỳ bài vâng lệnh, xúm lại trói Đinh San dẫn theo đoàn quân. Khi đến giáo trường, Phàn Lê Huê thăng trướng, truyền áp giải Đinh San đến trước mặt, bắt phải quỳ xuống. Đinh San tức quá nói luôn:
- Ta phụng thánh chỉ đến đây triệu ngươi xuất binh, cũng coi như sứ thần, chẳng lẽ ngươi trở mặt không nhận ra sao mà bắt quỳ?
Phàn Lê Huê gật đầu nói:
- Thì ra ngươi là tên vong ân bội nghĩa đó sao? Nếu có thánh chỉ thì mau đưa ra để ta còn lập bàn hương án tiếp chiếu.
Đinh San chỉ nghe khẩu dụ của Cao tông nên khi Phàn Lê Huê hỏi vậy thì cứng họng không đáp nổi một lời. Phàn Lê Huê lấy cớ ấy truyền nữ binh đè Đinh San ra đánh một trăm roi. Được năm mươi roi, Phàn Lê Huê thấy Đinh San đau quá chết giấc thì liền cho dừng lại, gọi một tên kỳ bài mà dặn:
- Ngươi đưa thế tử về nhà chữa chạy cho khỏi vết thương rồi nói hắn phải xin được thánh chỉ thì ta mới chịu xuất quân.
Tên kỳ bài vâng lệnh, cõng Tiết Đinh San về nhà tìm thuốc thang thoa vào các vết thương. Tiết Đinh San nhục quá chỉ muốn chỉ cho xong nhưng nghĩ lại mẹ già còn đó, nỗi oan giết cha chưa rửa sạch nên mím môi mà sống. Sau khi vết thương đã lành hẳn, Đinh San liền trở về Bạch Hổ quan xin thánh chỉ. Cao tông đã được Từ Lương dặn trước nên giả vờ giận dữ, mắng lớn:
- Trẫm đã cho ngươi có dịp chuộc tội vậy mà về tay không thật là coi thường mệnh vua. Mau mang hắn ra chém đầu cho trẫm.
Chờ quân sĩ xúm lại bắt trói, khi ấy Từ Lương mới bước ra tâu:
- Thế tử là người anh hùng, rất có lợi cho việc chinh tây, vì thế hạ thần xin bảo tấu một lần nữa. Nay bắt Đinh San phải đi bảy bước lạy một cái, đến Hàn Giang quan cầu bằng được Phàn Lê Huê ra quân thì mới thôi.
Cao tông nghe theo, truyền Đinh San theo đó thi hành. Từ Lương sợ Đinh San uất ức quá làm bậy nên bước xuống an ủi:
- Tôi bảo tấu cho hiền đệ là muốn một công hai việc, vừa hóa giải mối giận hờn của Oai Ninh hầu vừa giúp cho hiền đệ có cơ hội đoái công chuộc tội. Vì vậy hãy cố gắng một phen.
Đinh San rơi nước mắt cho biết Phàn Lê Huê đòi phải có thánh chỉ nhưng Từ Lương gạt đi, nói:
- Đó là do Phàn tiểu thư quá tức giận hiền đệ nên làm khó vậy thôi. Nay hiền đệ bảy bước một lạy thì sẽ hồi tâm, còi đòi thánh chỉ làm chi nữa.
Đinh San bất đắc dĩ phải nghe theo, đeo một cái túi mây sau lưng có để sẵn nhang đèn, cứ bảy bước giở xuống bái vọng một lạy, trăm bề khổ sở mới tới được Hàn Giang quan. Khi đến nơi, đầu gối của Đinh San đã sưng ù lên đỏ lòm, tay chân bủn rủn, chẳng còn chút khí lực nào. Đinh San chợ nhìn thấy viên môn treo cờ tang thì hết sức kinh nghi, hỏi ngay quân giữ cửa. Bọn này cho biết Oai Ninh hàu chẳng biết vì sao lâm bạo bệnh, đã chết ba ngày nay rồi.
Đinh San nghe vậy thất kinh hồn vía, ngã ra bất tỉnh hồi lâu. Khi tỉnh dậy, Đinh San ngước mặt lên trời than dài rồi xin vào bái lạy linh cửu để tỏ tấm lòng trước khi trở về triều chịu chết. Phàn phu nhân ở trong nhà nghe tiếng Đinh San khóc rống thì liền chạy ra, chỉ mặt Đinh San mắng lớn:
- Súc sinh! Ngươi vong ân bội nghĩa làm cho con ta tức đến sinh bệnh mà chết, nay còn dám vác mặt tới đây khóc lóc giả nhân giả nghĩa nữa sao.
Nói xong, Phàn phu nhân truyền nữ binh cầm roi ra đánh. Đinh San sợ quá đành phải chạy ra ngoài, liều mạng trở về Bạch Hổ quan. Lúc ấy Phàn Lê Huê mới giở nắp quan tài bước ra, nói với mẹ:
- Con giả chết để dọa hắn một phen, chẳng ngờ hắn sợ quá bỏ về triều. Nếu không tâu trước e rằng mắc tội khi quân.
Phàn phu nhân khen phải, hối Phàn Lê Huê viết tấu biểu rồi sai người hỏa tốc mang về Bạch Hô quổn. Cao tông xem biểu xong cả cười, cùng với Trình Giảo Kim bàn việc đối xử với Đinh San. Vì thế khi Đinh San vào triều lạy khóc kể đầu đuôi thì Cao tông giả vờ nổi giận, mắng:
- Ngươi thật là gian xảo. Lần trước đòi phải có thánh chỉ, lần này lại nói Oai Ninh hầu chết rồi thì không thể tin được.
Nói xong, Cao tông truyền mang Đinh San ra chém đầu. Trình Giảo Kim liền bước ra bảo tấu lần nữa, tâu:
Có lẽ Phàn tiểu thư chưa hết cơn tức giận nên mới bày ra vậy. Bây giờ bắt Đinh San cứ ba bước một lạy cầu cho Phàn tiểu thư sống lại thì mới tha chết.
Cao tông bằng lòng, truyền lệnh xuống, Đinh San bái tạ xong vẫn muốn xin chiếu chỉ cho chính thức, Cao tông cũng nhận lời luôn, viết chiếu xuất binh giao cho Trình Giảo Kim mang đến Hàn Giang quan. Phàn Lê Huê nghe tin này thì cười nói:
- Ta phải làm nhục hắn ba phen thì mới hả lòng, báo thù cho những lần khốn khổ trước.
Trong khi ấy Đinh San không còn cách nào khác, cứ ba bước là lạy một lần không hề bỏ sót nên đi rất chậm. Trình Giảo Kim cầm chiếu chỉ đi ngựa nên vượt qua mặt nói với Đinh San:
- Lão mà lạy như vậy chỉ nửa ngày là lăn ra chết, thế tử còn trẻ thì cố gắng một lần cho trót. Lão sẽ cầm chiếu thư đến khóc lạy, may ra Phàn tiểu thư sống lại chăng?
Đinh San thấy Trình Giảo Kim nói xong lập tức thúc ngựa đi ngay thì rất nghi ngờ nhưng đành để trong lòng, chỉ cầu cho Phàn Lê Huê đừng chết thì mình mới bảo toàn được tính mạng.
Vì thế Đinh San vẫn không bỏ một lạy nào, vất vả khổ sở vô cùng mới tới được Hàng Giang quan, ôm linh cửu Phàn Lê Huê mà khóc ngất, hết lời cầu hãy sống lại. Phàn Lê Huê nằm trong quan tài nghe vậy cũng hơi động lòng nhưng tức giận vẫn còn nên không chịu ra mặt. Đinh San khóc rống đến đêm thì mệt quá gục xuống ngủ ngay tại chỗ.
Chợt có cơn gió lạnh thổi tới, Đinh San giật mình tỉnh dậy, tiếp tục khóc nói:
- Tiểu thư ôi! Sao nàng không sống lại để cùng nhau hội ngộ?
Đinh San khóc kể một hồi, chợt quan tài có tiếng động rồi Phàn Lê Huê mở nắp ra liếc Đinh San một cái tỏ vẻ vẫn chưa cam tâm. Đinh San vả mừng, vội dỡ Phàn Lê Huê ra khỏi quan tài, gọi a hoàn đến săn sóc tắm rửa. Phàn phu nhân nghe tin ấy chạy đến giả vờ cảm tạ trời đất, tíu tít hối thúc bọn a hoàn, chẳng thèm nhìn tới Đinh San vẫn còn đang quỳ xin tạ tội. Phàn Lê Huê thấy vậy hơi cảm động, chỉ mặt mắng luôn:
-Dù cho ngươi nói thế nào đi chăng nữa thì vẫn là kẻ vong ân phụ nghĩa. Nếu không có thánh thượng thì ta quyết giết ngươi trả hận. Ngươi mau ra công quán báo cho Trình thiên tuế biết mai này ta sẽ đến soái đường tiếp chỉ, sửa soạn tiến binh.
Đinh San nghe vậy cả mừng vô cùng, vội vàng bái tạ rồi đi ra công quán. Ngày hôm sau, Phàn Lê Huê lập hương án, tiếp nhận thánh chỉ xong liền bàn với Trình Giảo Kim:
- Trước kia Tiết Ứng Luân bị Đinh San mắng nên mới bỏ đi. Nay tôi và thiên tuế kéo binh về trước phục chỉ, sai Đinh San phải đích thân đến đó tạ lỗi hay thuyết phục bằng được Ứng Luân mới thôi.
Trình Giảo Kim nghe theo, sai Đinh San điểm một ngàn quân kéo tới Ngọc Túy sơn thu phục Tiết Ứng Luân.
o0o

0
Ngày trước nói không đọc truyện này nữa, nhưng mấy hôm rồi cãi nhau nhiều thấy có vẻ ấm ức, thấy truyện này nổi lên nên đành đọc thử. Than ôi, càng đọc càng thấy thất vọng.
Lúc đầu thấy truyện na ná giống phần cuối của truyện Phong thần diễn nghĩa. Đến ải đánh trận thì thua vì đối phương tung bảo bối lên (tại sao mình không tung trước nhỉ). Sau cầu người khác đến thắng được địch thì lại gặp sư phụ của địch. Sư phụ của địch bày trận giam đại tướng vào, lại phải nhờ mấy thần tiên đến phá trận...
Nhưng đọc đến hồi cuối thì thất vọng tràn đầy. Thân làm một thằng đàn ông đứng giữa đời, lại là nguyên soái cầm quân trăm vạn giữa chiến trường mà chịu nhục thế ư? Tôi nghĩ Đinh San không sai khi nhất quyết không chịu lấy Phan Lê Huề. Không gì có thể bào chữa cho tội vì trai mà giết bố giết anh. Ngay chuyện thu con nuôi cũng vậy. Chồng nào tin được vợ nhận một thằng ngang tuổi, trẻ đẹp về làm con nuôi nếu không tính đến chuyện ngoại tình? Ngay khi thoả chí lại bắt chồng đón gã trai ấy về luôn? Có cái loại vợ nào mà nghĩ cách hạ nhục chồng trước thiên hạ như vậy? Nếu có căm tức, hạ nhục xong mà còn về làm vợ người ta thì ra cái loại đàn bà nào?
Hoàng Dung có công gõ cho tôi đọc, tôi lại chê thì quả không phải với Hoàng Dung, nhưng bức xúc quá không chịu được, thông cảm nhé?
0
Thôi đi bạn,nếu ban ko đọc thì để người khác đọc, con muốn binh luận qua Box Binh luận ma` bình thả cửa, nói như bạn ai aòn tinh thần mà gõ truyện nữa. Người ta có công psot truyện rùi ma`[;)]. Vậy hén,tui thích truyện này.[:D]Ka ka ka
Tiền là giấy ==&gt; Đốt là cháy
Người yêu là rác ==&gt; Đầy là đổ
Tình là bụi ==&gt; Thổi là bay
Đời là phù du ==&gt; Ngu là phù mỏ
0
hồi thứ hai mươi ba
Phàn Lê Huê đăng đàn phong tướng
Tiết Ứng Luân hạ sát Dương Phàm


Khi Đinh San đi rồi, Phàn Lê Huê liền cùng Trình Giảo Kim điểm hết binh mã, phát pháo khai thành, thẳng tiến đến Bạch Hổ quan. Khi ấy Tiết Đinh San cũng vừa tới nơi, chưa kịp hạ trại thì đã bị Tiết Ứng Luân dẫn lâu la xuống chặn đường đòi tiền mãi lộ. Tiết Đinh San gịuc ngựa chạy tới trước bày tỏ sự tình nhưng Tiết Ứng Luân không tin, nói:
- Nghĩa phụ của ta là thế tử oai phong lừng lẫy, làm tới nhị lộ nguyên soái chứ đâu có gầy ốm tồi tàn như ngươi? Ngươi dám cả gan mạo nhận thì thật đáng chết.
Nói xong, Tiết Ứng Luân định múa thương xông vào đánh, Tiết Đinh San phải hết lời giải thích, khỉ ấy Tiết Ứng Luân mới nhận ra, vội bỏ thương xuống lạy mừng. Khi biết nghĩa phụ đến chiêu dụ mình về triều, Tiết Ứng Luân cả mừng lập tức sai phóng hỏa sơn trại, dẫn hết lâu la theo Đinh San nhắm hướng Bạch Hổ quan mà đi. Mấy ngày sau tới nơi, Tiết Ứng Luân vào chào lạy nghĩa mẫu, đoàn tụ rất vui vẻ.
Ngày hôm sau, Trình Giảo Kim cầm chiếu chỉ đến, gọi mọi người quỳ giữa trung đường, lớn tiếng đọc:
- Phàn Lê Huê anh hùng chẳng khác nhi, trí dũng song toàn thì phong làm Tây chinh đại nguyên soái, còn Tiết Đinh San biết hối lỗi thì tha tội chết, phong làm tham tướng dưới quyền điều động của đại nguyên soái. Hai người phải định việc hôn nhân cho xong rồi mới xuất chinh.
Cả nhà bái lạy tạ ơn, chia nhau treo đèn kết hoa để đêm ấy Đinh San và Phàn Lê Huê thành thân. Hôm sau Phàn Lê Huê mặc nhung phục nguyên soái vào tạ ơn được Cao tông ban cho ba chung ngự tửu. Uống rượu ban xong, Phàn Lê Huê bái tạ vua rồi thẳng tới giáo trường thăng trướng, hội hết các vị tổng binh , tham tướng và các chức sắc khác đứng thành hai hàng, lớn tiếng nói:
- Tôi tuân mệnh thánh thượng nắm giữ chức nguyên soái, thống lĩnh binh mã chinh tây thì là việc rất trọng đại. Vì thế quân tướng lớn nhỏ nhất nhất phải theo hiệu lệnh. Một là không được gian dâm, hai là không cướp đoạt của dân, ba là không vì sợ hãi mà lui bước, bất cứ ai vi phạm quân lệnh đều chém đầu chẳng tha.
Thấy các tướng cúi đầu xin nghe theo, Phàn Lê Huê liền phân cho La Chương làm tiền bộ tiên phong, Tần Hán và Đậu Nhất Hổ làm Tả chi hữu dực, Đinh San và Ứng Luân làm hậu ứng, Uất Trì Hiệu Hoài phụ trách vận lương, Tần Mộng và Uất Trì Thanh Sơn làm tiền hậu hộ vệ. Sau khi phân xong, Phàn Lê Huê cùng mới một đội nữ binh tiến ra trước rầm rộ nhắm hướng Bạch Hổ quan tiến thẳng.
Khi ấy La Chương, Tần Hán và Đậu Nhất Hổ đã kéo quân tới trước cửa ải, lớn tiếng khiêu chiến. Dương Phàm cũng đã luyện xong bảo bối nên chẳng hề sợ hãi, lập tức mở cửa xông ra, chỉ mặt ba tướng mắng lớn:
- Các ngươi toàn là vô danh tiểu tốt thì đến đay làm gì? Mau gọi Phàn nữ tặc ra đây đối chiến với ta.
La Chương nghe vậy cả giận, múa thương đâm tới một nhát rất mạnh. Tuy Dương Phàm gạt ra được nhưng chấn động cả cổ tay thì rất sợ hãi, lấy ngay phi đao vừa mới luyện ra đánh. La Chương không kịp đề phòng, bị phi đao bay trúng vai, đau quá nhào xuống ngựa. Dương Phàm vừa định xông tới cắt lấy thủ cấp thì Tần Hán và Đậu Nhất Hổ đồng xông lên ngăn lại. Dương Phàm thấy vậy cả giận, lấy phi phiêu quăng ra khiến hai tướng cả kinh, vội độn thổ chạy mất.
Dương Phàm cả cười, thúc ngựa tiến tới trước trại khiêu chiến tiếp. Lúc đó Phàn Lê Huê đã lấy linh đan ra trị thương cho La Chương xong, vừa định nai nịt thì Đinh San và Ứng Luân cùng xin ra đánh. Phàn Lê Huê liền nói:
- Dương Phàm gọi đích danh thì bản soái phải ra mặt, nếu không hắn sẽ cho là nhát sợ. Tuy nhiên hai tướng muốn đi thì đứng ngoài lựợc trận cũng được.
Nói xong, Phàn Lê Huê và Đinh San, Ứng Luân điểm quân kéo ra. Đây là lần đầu Dương Phàm nhìn thấy mặt Phàn Lê Huê. thấy nhan sắc của người mình định cưới xinh đẹp như Tây Thi tái sinh thì tiếc đến đứt ruột, bồi hồi nói:
- Phàn Lê Huê! Trước kia ta với ngươi đã có lời hứa kết hôn, chỉ vì việc binh đao mà thành ra chia uyên rẻ thúy. Nay đã gặp mặt thì hãy xóa hết án hận thù, cùng nhau nói lại duyên tình có được không?
Phàn Lê Huê hổ thẹn mắng lại khiến Dương Phàm cũng giận theo, gằn giọng nói:
- Tiện tì! Ta không nỡ xuống tay mà cũng không để tâm chấp nhất những việc vừa qua, vậy mà ngươi không biết suy sét thì quả là đứa ác độc, vì thế mới dám ra tay giết cha giết anh đầu hàng quân địch.
Nói xong, Dương Phàm múa Xích Đồng đao xông tới đánh luôn. Hai bên giao tranh hơn ba mươi hiệp không phân được thắng bai nên Dương Phàm nóng lòng sốt ruột, lấy phi phiêu quăng lên. Phàn Lê Huê lập tức giở Càn khôn phách ra, thâu phi phiêu vào đó. Dương Phàm hoảng sợ vội vàng quăng luôn một khúc mười mấy cái phi phiêu nữa nhưng đều bị Càn khôn phách thâu vào bằng hết.
Dương Phàm thất kinh, giở luôn tà pháp cuối cùng ra, biến thành ba đầu sáu tay, mặt xanh nanh đỏ, thân hình cao hơn ba trượng, cầm sáu món binh khí, cùng với âm binh thần tướng xông vào đánh nhầu. Phàn Lê Huê cả cười, niệm chú rồi chỉ tay một cái, bao nhiêu binh ma tướng quỷ liền quay trở lại đánh cả Dương Phàm lẫn quân Liêu.
Dương Phàm chưa kịp bỏ chạy thì Phàn Lê Huê đã nhanh tay quăng Trảm yêu kiếm lên chặt đức một đầu và một tay khiến Dương Phàm đau quá hết lên thất thanh rồi quay ngựa chạy thẳng vào ải đóng chặt cửa lại. Các tướng Đường thừa cơ hội đó cho quân tiến lên đánh giết một trận tơi bời.
Chẳng ngờ Dương Phàm tịnh dưỡng hai ngày lại đến khiêu chiến lần nữa, hình như chưa sợ chút nào. Phàn Lê Huê hết sức cả giận, vì thế xông ra là đánh luôn. Lần này Dương Phàm cũng giỡ phép ra nhưng đều bị Phàn Lê Huê đánh cho tan tành, đành phải dùng đến chước cuối cùng là hiện thành ba đầu sáu tay, cùng với lũ âm binh tiến đánh.
Phàn Lê Huê bèn lấy Hỏa hồ lô, thả một bầy quạ lửa đốt cháy bọn binh ma tướng quỷ, sau đó mới dùng phi đao chém đứt hết sáu tay của Dương Phàm. Thấy Dương Phàm nhào xuống đất nằm rên la thmả thiết, Phàn Lê Huê nhớ lại lời hứa hôn trước nên không nỡ xuống tay, quay ngựa bỏ đi. Chẳng ngờ khi ấy Tiết Ứng Luân vừa chạy tới, tiện tay chém đứt Dương Phàm làm hai đoạn. Trong xác của Dương Phàm chợt bắn ra một luồng hắc khí trúng ngay mặt Phàn Lê Huê làm cho nữ tướng xây xẩm mặt mày, nào luôn xuống đất.
Nữ binh chẳng biết vì sao, cấp tốc xúm lại đỡ nguyên soái về trại, săn sóc một hồi lâu lâu mới tỉnh. Đó chính là hồn của Dương Phàm thác sinh vào người Phàn Lê Huê, sau này sinh ra Tiết Cương gây thành đại họa.
Quân tướng tây Liêu thấy chủ tướng chết thì kinh hoảng bỏ chạy bằng hết, để mặc cho quân Đường phò Cao tông vào ải, treo bảng chiêu an bá tánh, dựng cờ Đại Đường. Sau khi kiểm điểm lương thảo, cho quân sĩ nghĩ ngơi ít ngày, Phàn Lê Huê từ biệt Cao tông, kéo quân nhắm hướng tây thẳng tiến, chẳng mấy chốc đã lên bờ Sa Giang. Đây là con sông rất lớn, dân cư trù phú đông đúc nên Phàn Lê Huê không cho tiến binh ngay, truyền hạ trại ở bờ bên này rồi sai Tần Hán bay qua tìm chách cướp lấy thuyền bè. Tần Hán vâng lệnh từ trên trời nhìn thấy dân chúng sinh hoạt nhộn nhịp chẳng khác gì Trung Nguyên, dưới bến có mấy ngàn chiến thuyền nhỏ thì rất mừng, tự nghĩ:
- “Ta một thân một mình không thể nào cướp được số thuyền lớn như vậ, chi bằng dùng kế lừa bọn chúng một phen.”
Đang nghĩ ngợi, Tần Hán chợt thấy có một viên quan cầm lệnh tiễn đi xuống bến sông ra lệnh:
- Quân nhà Đường đã tiến tới đây, chắc chắn không dự bị thuyền để qua sông. Vì thế các ngươi không được cho một chiếc thuyền nào rời bến, nếu vi phạm sẽ chém đầu.
thgeTần Hán vậy liền hạ xuống một cái thuyền đậu khuất phía sau, trộm một bộ quần áo giả làm quân Liêu, đuổi theo viên quan đó. Thấy Tần Hán đến gần, viên quan quát hỏi thì Tần Hán đáp bừa:
- Tôi là gia tướng của lão gia, giả làm quân sĩ đi thám thính tình hình, còn tướng gia là ai mà tôi chưa biết mặt?
Viên quan ngẩn người, đáp:
- Ta cũng là thủ hạ của lão gia, cũng chẳng thấy mặt ngươi bao giờ.
Tần Hán thừa dịp đó nói đông nói tây một hồi, cùng viên quan ăn uống trò chuyện hết sức vui vẻ. Rượu vào lời ra, viên tướng vui miệng cho biết:
- Lão gia là phụ thân của Dương tướng quân ở Bạch Hổ quan, vì thế rất lo lắng cho con. Hôm nay lão gia đã sai người đến Bạch Lang sơn thỉnh Hồng Mao đạo nhân và Hắc Giải tiên trường, chắc là thừa sức đánh phá quân Đường báo thù cho con. Lão gia sợ quân Đường cướp thuyền qua sông nên mới sai tôi đi truyền lệnh không được nhổ neo.
Tần Hán nghe vậy liền ép viên quan uống thật say, đến mức nằm gục trên bàn ngủ như chết, chẳng còn biết gì nữa. Tần Hán liền đổi y phục, chạy xuống trả tiền và dặn chủ quán đừng đánh thức bằng hữu của mình, sau đó xuống bến truyền lệnh:
- Lão gia biết không thể chống nổi với quân Đường nên đã định đầu hàng. Vì thế các ngươi kéo toàn bộ qua sông mà đón quân tướng nhà Đường. Thuyền nào lẹ sẽ được thưởng, thuyền nào trái lệnh thì chém đầu.
Bọn quân sĩ hết sức kinh ngạc vì lệnh trái ngược hẳn nhau nhưng vẫn tuân lệnh, giương buồm lên chạy thẳng qua bờ sông bên kia. Tần Hán chờ các thuyền đi hết thì đổi quần áo lại, bay trở lại báo cáo sự việc cho nguyên soái biết. Phàn Lê Huê cả mừng, truyền quân tướng dự bị đâu đó sửa soạn, hễ thấy thuyền đến lập tức xuống mà qua sông.
Khi các thuyền Liêu đến nơi thì trời đã tối, vì thế đến canh ba mới đưa hết quân tướng nhà Đường qua sông. Phàn Lê Huê nhân lúc trời tối, lập tức sai La Chương dẫn quân đi cướp ải ngay lập tức. Phụ thân của Dương Phàm là Dương Hổ nghe quân sĩ báo tin thì thất kinh hồn vía, chẳng biết quân nhà Đường lấy thuyền đâu mà qua sông mau lẹ như vậy.
o0o

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 19:29:38Ct.Ly>
hồi thứ hai mươi bốn
Tần Hán vâng lệnh mượn linh kỳ
Ứng Luân vầy duyên cùng tiên nữ




Đã mang vào thư viện

Chúc vui
0
«« « 1 2 » »»