📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Người viết văn trẻ - Bạn là ai?

4 trả lời, 272 lượt xem — Trang 1 / 1
Người viết văn trẻ - Bạn là ai?

SGGP:: Cập nhật ngày 28/05/2006 lúc 08:14'(GMT+7)

Hội nghị dành cho những người viết văn trẻ vừa diễn ra tại thị xã Hội An, tỉnh Quảng Nam là cuộc gặp mặt lần thứ VII mà Hội Nhà văn Việt Nam cố gắng tổ chức, nhằm tìm ra một đội ngũ kế cận. Vẫn là những trách nhiệm và kỳ vọng. Tuy nhiên, hội nghị này cũng như những hội nghị trước đó chưa tạo được sự chú ý và đột phá cần thiết đối với những người viết văn trẻ.

Cái mới lạ và lòng yêu nghề

So với các thế hệ nhà văn đi trước, thế hệ trẻ ngày nay có điều kiện mở rộng kiến thức, có học vấn cao hơn. Hầu hết các bạn đều là sinh viên các trường cao đẳng, đại học. Họ xuất thân từ nhiều thành phần xã hội, nhưng nhìn chung, họ là những thanh niên con em người lao động đúng nghĩa của phố thị, nông dân bán nông thôn hay dân thành thị thời đô thị hóa. Sáng tác của họ sớm có dáng vẻ riêng.


Các nhà văn trẻ khu vực phía Nam trong một chuyến đi thực tế tại đồng bằng sông Cửu Long.
Ảnh: T.V.

Mặt khác, chính vì tầm văn hóa chung mà các bạn viết văn trẻ ở vào tình thế khó – chấp nhận cái đã có để phát triển hay đi tìm cái mới lạ. Mới, lạ là một đặc tính, một yêu cầu sống còn của sáng tác văn học. Các bạn trẻ muốn khẳng định mình tất nhiên phải đi tìm cái mới lạ, như hiểu được cái mới lạ là gì, như thế nào… lại là chuyện không đơn giản.

“Văn học là nhân học” - câu nói nổi tiếng của M.Gorki khẳng định văn học là khoa học về con người – là con người viết hoa. Con người ở đấy không phải chỉ là cái Tôi mà đó là chủ nhân ông của đời sống xã hội. Hiện tượng tôn vinh quá đáng “văn hóa tình dục” không phải là điều mới lạ mà là chuyện “xưa như trái đất”.

Năng động hay gương mẫu

Đã có ý kiến cho rằng sinh hoạt văn học tại TPHCM có tính “bảo hoàng”, ít có những đột phá. Nghiêm túc mà nói, đó là tính gương mẫu, giữ nhịp của một thành phố trung tâm nhiều mặt. TPHCM có đầy đủ những nhà văn đầy tính cách và tài năng.

Đọc những tác phẩm của các cây viết trẻ TPHCM hiện nay như Phan Hồn Nhiên, Vũ Đình Giang, Nguyễn Thúy Hằng, Nguyễn Danh Lam, Nguyễn Vĩnh Nguyên, Nguyễn Ngọc Thuần… dễ nhận thấy những nỗ lực, mà mỗi nhà văn cố tạo ra cho mình.

Vũ Đình Giang ám ảnh với sự cô đơn của những người trẻ trước sự cái náo nhiệt mà lạnh lùng của thành thị; Nguyễn Vĩnh Nguyên lại thâm nhập vào thế giới mạng, nơi giới trẻ hiện đại đang sống một cuộc sống ảo; Phan Hồn Nhiên cùng các tác phẩm cho thiếu nhi; Trần Thị Hồng Hạnh trăn trở với bất công trong cuộc sống… Cứ thế mỗi nhà văn trẻ đưa tới cho người đọc những cái nhìn của tuổi trẻ với cuộc sống hôm nay.

Một điều khá đặc biệt là những nhà văn trẻ TP ít có những tác phẩm phá cách theo kiểu nổi loạn mà họ bình tĩnh chọn hướng. Chính lối sáng tác như vậy đã tạo nên sự đồng cảm giữa người đọc trẻ với các tác phẩm của những nhà văn trẻ.

Tính từ sau 30-4-1975, TPHCM luôn là địa phương dẫn đầu về nhà văn trẻ và tác phẩm trẻ. Khẳng định điều này để chúng ta tự hào và nâng cao trách nhiệm. Có thể thấy ở TPHCM 30 năm qua có nhiều thế hệ nhà văn trẻ đã thành danh.

Đó là đội ngũ những nhà văn từ cuộc chiến tranh như Chim Trắng, Nguyễn Chí Hiếu, Nguyễn Mạnh Tuấn, Trần Văn Tuấn, Lê Điệp, Nhật Tuấn, Dương Trọng Dật, Văn Lê, Nguyễn Duy, Hà Phương, Ý Nhi, Thái Thăng Long, Ngụy Ngữ, Mường Mán, Hoàng Phủ Ngọc Phan,… Tiếp đó là những Nguyễn Nhật Ánh, Phan Thị Vàng Anh, Nguyễn Đông Thức, Lý Lan, Nguyễn Thị Minh Ngọc, Đỗ Trung Quân, Phạm Sỹ Sáu, Cao Vũ Huy Miên, Lê Minh Quốc, Nguyễn Thái Dương, Võ Phi Hùng, Lê Thị Kim, Thanh Nguyên… và một lớp trẻ mới hôm nay nhiều sức sống và mơ ước…

So sánh đời sống, sinh hoạt sáng tác văn học TPHCM với một số địa phương khác có thể thấy sự bình yên nhân hậu đáng mừng, tất nhiên cũng là nỗi lo vì nếu có sự tự thỏa mãn, bằng lòng, thiếu đi chất năng động tạo nên phong cách của thành phố Sài Gòn-Hồ Chí Minh.

Xây dựng nhân vật điển hình

Hiện nay ở Trung Quốc có gần 1 triệu nhà thơ nữ có tiếng tăm. Việt Nam cũng có đội ngũ nữ viết văn đông đảo. Trong cuộc sống phát triển và hội nhập, chuyện văn học nước ngoài ảnh hưởng vào đời sống văn học nước ta là chuyện tất yếu, bình thường. Nhưng do hoạt động lý luận phê bình của chúng ta còn nhiều bất cập nên luồng gió “văn học mới” sau Cách mạng văn hóa của Trung Quốc tràn vào nước ta thiếu những định hướng cần thiết.

Khoảng giữa năm 2005, bạn đọc xôn xao vì một số tác phẩm của những nhà văn nữ trẻ Trung Quốc. Bỏ qua một bên những gì lệch lạc thì điều đã giúp cho các tác phẩm này đạt được tiếng vang không hoàn toàn chỉ là phong cách nổi loạn mà chính là nhân vật điển hình mà tác phẩm tạo ra được. Người đọc sau khi đọc xong các tác phẩm trên có thể hình dung ra được một thế hệ thanh niên Trung Quốc với cách nhìn, cách nghĩ đại diện cho một thế hệ của nước họ với những hoàn cảnh lịch sử cụ thể. Đáng tiếc, trong rất nhiều tác phẩm của các nhà văn trẻ của ta lại thiếu hẳn các nhân vật điển hình kiểu đó.

Trong hội nghị các nhà văn trẻ vừa qua, nhiều nhà văn trẻ đều thừa nhận cái thiếu lớn nhất của họ hiện nay chính là kinh nghiệm sống. Đôi khi những sáng tác tưởng chừng như nêu ra được cái mới, lạ nhưng trên thực tế lại chỉ là một hình thức khác của cái cũ dẫn đến sự lặp lại dù chỉ là vô tình. Đó cũng là nguyên nhân khiến nhiều tác phẩm như của Trần Thị Hồng Hạnh hay Nguyễn Danh Lam có vẻ như lạ, mới nhưng lại phảng phất hay lặp lại cái gì đó của các tác phẩm của ngày hôm qua.

Vũ Đình Giang gây ấn tượng với 16m2 nhưng nhân vật trong truyện của anh lại giống như một sự tự luẩn quẩn hơn là hình ảnh một thế hệ thanh niên xa quê lên thành thị kiếm sống. “Giỡn với số” của Nguyễn Vĩnh Nguyên dừng lại ở những tản văn xúc động, nhiều ý nghĩa, nhưng cũng chỉ mới nêu lên được hiện tượng, vấn đề chứ chưa thể tạo nên hình ảnh những người thanh niên sống với thế giới ảo… Thiếu đi những nhân vật điển hình, các sáng tác của những nhà văn trẻ TP thiếu đi một dấu ấn trong lòng độc giả

Văn học không chỉ có sáng tác

Hoạt động văn học không chỉ là sáng tác thơ, truyện. Hiện nay, lý luận phê bình thiếu và yếu; sưu tầm nghiên cứu hầu như vắng bóng; hoạt động dịch thuật loạn xạ… Sách in ra đầy rẫy, nhưng thiếu tác phẩm lý luận phê bình, nghiên cứu, có tầm vóc. Nghĩ và nhớ lại thời Thơ Mới, hay thời chống Pháp chống Mỹ luôn có một lực lượng lý luận phê bình, nghiên cứu… vững mạnh mà lo cho những người sáng tác trẻ hôm nay. Về phía mình, lực lượng viết trẻ cũng đang thiếu vắng những tên tuổi kiểu ấy.

Các bạn, những người viết văn trẻ của đất nước Việt Nam phát triển và hội nhập càng phải khẳng định mình hơn.

TƯỜNG VY- TRẢNG SA

VÀNG THẬT KHÔNG SỢ LỬA
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-01 22:32:00Ngọc Lý>
.

Mời các bạn vào đây

Thảo luận về Giá trị tác phẩm và quanh Hội nghị các nhà văn trẻ

để đọc tiếp các thảo luận liên hệ tới cùng đề tài.

Mong các bạn góp ý.

[:)]

Ngọc Lý
Đăng nhập để trả lời
0
CÁI ĐÁNG SỢ KHÔNG PHẢI LÀ SỰ KHÔNG HIỂU BIẾT MÀ LÀ KHÔNG MUỐN BIẾT
Avecxbec

Nhưng cái đáng sợ nhất là che giấu không cho biết những cái xấu mà mình sợ người khác biết.
Metamorph.
Đăng nhập để trả lời
0
Theo tôi, vấn đề lớn mà các nhà văn trẻ hiện nay mắc phải chính là văn hoá. Bản thân họ không có ý thức trau dồi về văn hoá và nếu có thì đều bị lạc hướng trong việc tiếp nhận văn hoá. Nếu bảo họ chịu khó ngồi nghiên cứu các kiến thức cổ điển gần như là điều không thể, những kiến thức văn hoá họ tiếp nhận không hệ thống theo con đường cổ điển đến đương đại mà chỉ tập trung vào đương đại. Các nhà văn lớn trên thế giới hay gần gũi hơn là những nhà văn, nhà thơ Việt Nam từ xưa đến nay bên cạnh việc sáng tác văn thơ, họ còn là những nhà văn hoá lớn.
Nếu như các nhà văn trẻ Việt Nam cứ tiếp tục lao vào con đường đương đại và sử dụng chủ nghĩa hiện thực hay siêu thực như một sự trốn tránh bộc lộ tầm nhìn văn hoá thì văn trẻ mãi mãi không có chân dung, không thể tạo nên sự đột phá lớn trong tiến trình văn học dân tộc.
Không những thế, đi kèm với sự phát triển sai lạc nền văn học là sự ảnh hưởng sai lệch về thẩm mĩ đến độc giả mà hiện tượng điển hình là "Bóng đè" của Đỗ Hoàng Diệu...
Kết luận lại, mọi đòn bẩy đều cần có điểm tựa, các nhà văn trẻ cần có một điểm tựa vững chắc là tri thức và kinh nghiệm để bẩy cao con đường văn của mình.
Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch
Duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh
Đăng nhập để trả lời
0
“Văn học là nhân học” - câu nói nổi tiếng của M.Gorki khẳng định văn học là khoa học về con người – là con người viết hoa. Con người ở đấy không phải chỉ là cái Tôi mà đó là chủ nhân ông của đời sống xã hội. Hiện tượng tôn vinh quá đáng “văn hóa tình dục” không phải là điều mới lạ mà là chuyện “xưa như trái đất”.


Đây là điểm TO nhất mà tôi không đồng ý với bài viết này.
văn học là khoa học về con người
????? Sao lại có thể chéo ngoe như vậy được. Đầy đủ của câu này là: "văn học là nhân học, ái học tâm hồn học".

Xét về mặt LLVH, giải thích như vậy là quá cẩu thả, quá khiên cưỡng. Đã có nhà văn nào nghiên cứu nội tạng người chưa????
Tiếp nữa: Con người ở đấy không phải chỉ là cái Tôi mà đó là chủ nhân ông của đời sống xã hội =&gt; Văn học nghiên cứu chủ nhân ông của đời sống xã hội.

Hơ hơ, quay vòng vòng, toàn đánh lừa người đọc bằng những ngôn từ "sâu sắc". Những thuật ngữ chính hiệu. Nhưng nếu ngẫm kỹ thì lại chẳng ra làm sao.

Ý định của người viết có lẽ là không phải như vậy, ko như tôi phân tích, nhưng nếu là 1 bài nghiên cứu thì cách dùng từ, sử dụng thuật ngữ như vậy là không thể được.

Giải thích một cách ngắn gọn câu nói: Văn học là nhân học, tôi xin được mạn phép nói theo cách của dân Văn giải thích cho dân toán như sau:

Bài ca dao:
Trong đầm gì đẹp bằng sen
........
Mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Bài này chắc là không nghiên cứu con người rùi. Toàn thấy sen và bùn chớ có gì đâu. Vậy đọc lên ta có chỉ nói về thiên nhiên không? Không, ta còn liên tưởng tới đời sống của con người, đến đức tính của con người. (Cái bên trong - tâm hồn) của con người. Vậy nói thiên nhiên để nói tới suy nghĩ và tâm tưởng của con người.

Văn học là nhân học - giải thích sơ giản nhất là vậy.


Còn vấn đề chính, tầng lớp nhà văn trẻ hiện nay, họ đang vấp phải điều gì? Đơn giản, đó là sự sáng tạo. Mặc dù có sáng tạo, nhưng nền tảng để thực sự thăng hoa lại không vững. Tạm gọi, sự sáng tạo ấy là một lâu đài được xây trên cát. Có nhiều ý kiến cho rằng, văn chương ở hải ngoại hay hơn trong nước bởi họ được tự do sáng tạo.
Vậy, hãy làm ơn chỉ rõ sự sáng tạo ấy như nào, và tác phẩm, tác giả, xu thế cụ thể nào để chúng ta cùng bàn luận.
Nhà văn trẻ, hay là tầng lớp nhà văn hiện tại, họ chưa có 1 cánh chim đầu đàn để định hình một hướng đi mới, rất đơn giản vậy thôi. Tài năng thì có nhiều, có khi còn rất nhiều, nhưng 1 cá nhân kiệt xuất như Tản Đà (người định hình cho dòng thơ mới ở nước ta) thì lại chưa xuất hiện. Vậy thôi.
Hãy kick vào đây, bạn sẽ yêu thích đó
Đăng nhập để trả lời
0