📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Mùa thu...

3 trả lời, 1.347 lượt xem — Trang 1 / 1
Mùa thu...
Mùa thu trong đời mỗi người đều mang lại một nỗi buồn lắng đọng trong lòng về một chút kỉ niệm ngọt ngào của quá khứ. Mùa thu là mùa của lá rụng, mùa tan nát cõi lòng, mùa chia tay của những đôi tình nhân.
Tôi và em cũng đã chia tay nhau trong mùa thu dịu êm. Tại sao vậy? – Đó là câu hỏi mà tôi tự hỏi lòng mình tại sao em đành vứt bỏ những kỉ niệm của hai đứa trong suốt bao năm quen nhau. Câu trả lời đúng cho câu trả lời ấy chỉ có thể là người đặt ra câu hỏi. Tôi tìm em để hỏi lí do em chia tay tôi.
- Tại sao em lại chia tay anh vậy? – tôi hỏi em.
- Thôi, anh đừng nhắc tới chuyện đó nữa, chúng ta đã hết với nhau rồi nhắc lại chỉ thêm đau cho hai đứa thôi!. – em trả lời tôi phũ phàng.
- Không, anh muốn biết lý do. Hay em đã tìm ra người hay hơn anh hay anh đã có chỗ nào không làm em hài lòng. – tôi bắt đầu chảy nước mắt.
- Không, anh rất tốt với em, anh không có làm gì làm em mất lòng và em cũng không có tìm người mới tốt hơn anh. Nhưng em nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây sẽ tốt hơn. – em nói xong phũ phàng quay bước đi.
Kể từ ngày hôm ấy, tôi không còn gặp em nữa. Vài ngày sau, tôi nhận được thư, khi mở bao thư thì hiện ra một chiếc lá thu, trên lá thu có những nét chữ quen thuộc của em. Sao em không viết cho tôi trên giấy mà lại viết trên chiếc lá thu. Hay là em lại muốn khơi dậy nỗi buồn trong tôi - chiếc lá ấy tượng trưng cho mùa thu, mùa của buồn bã. Tôi chưa đọc nội dung trên lá mà lòng tôi đã thấm buồn. Trên lá, em đã viết gì? Em đã viết:
“… Xin anh hãy quên em đi, chắc trên đời này em không tìm ra người đàn ông thứ hai giống anh. Trong suốt thời gian ở bên anh, em đã rất vui, rất hạnh phúc. Khi chia tay anh, em cũng rất đau khổ chẳng hơn gì anh đâu! Anh hãy đi tìm hạnh phúc mới và quên em đi! Em van anh đấy! …”
Em tưởng vài dòng của em có thể dễ dàng làm tôi quên em đi sao? Em sai lầm rồi, nó làm tôi yêu em nhiều hơn và mang đến cảm giác cho tôi rằng tôi là kẻ có lỗi mặc dù em cố biện minh cho tôi rằng vô tội.
Sao mùa thu cứ kéo dài mãi thế! Em đã chuyển nhà rồi, em không cho tôi một lời tạm biệt trước khi đi. Đó là hành động vô tình của em. Tôi đã đi tìm em suốt, hết đến tìm những chỗ mà ngày xưa hai đứa thường đến rồI tôi đi tìm bạn bè em để hỏI thăm, bọn họ đều trả lời là “ Không biết” thật hay họ đang cố giấu sự thật về em cho tôi khỏi phải đau khổ. Tôi sực nhớ đến bác em, bác Tứ - bác là tu sĩ ở giáo đường gần nhà tôi. Ngày xưa, tôi và em thường đến giáo đường thăm bác lắm! Bác rất tốt với tôi và tôi cũng rất quý bác. Đến giáo đường tìm gặp bác Tứ, tôi thật hồi hộp không biết làm thể nào. Một ngườI đàn ông mặc bộ đồ tu sĩ có mái tóc điểm bạc đến gần tôi.
- Cậu tìm tôi à?
- Vâng, Cha có nhận ra con không? Con là bạn trai của Thu Hà nè.
Ông nhìn tôi một hồi rồi chậm rãi nói:
- Tôi nhận ra cậu, tôi biết mục đích hôm nay của cậu tìm tôi là gì rồi…… Gia đình của tôi đã hứa gã Thu Hà cho một gia đình khác ở Mỹ lâu rồI, kể cả nó cũng không biết điều đó chỉ có những người lớn biết thôi. Gần đây, ba nó làm ăn thua lổ nên đành phải gã nó để được sự giúp đỡ của nhà trai. Cuộc hôn nhân này, Thu Hà rất phản đối nhưng vì chữ hiếu nên nó mới đồng ý. Xin cậu đừng trách nó.
Tôi nghe bác Tứ nói sao lòng thương em vô kể, em đã hy sinh hạnh phúc đời mình để giúp ba. Chắc em giờ phải chịu khổ tại đất khách quê người. Tôi mong cho chồng em sẽ đốI xử tốt và yêu em nhiều hơn tôi.
Tôi tự nhũ thôi đừng thương em nữa, cứ để em vào dĩ vãng xa xôi, mình hãy sống với thực tại, sống sao cho tốt hơn mình ngày xưa khi quen em. Cứ để mùa thu trôi mà đừng đá đọng nỗi buồn khi thu đến vì biết chắc ở phương xa em đang được hạnh phúc và trong tim em có khoảng trống dành riêng cho tôi.
Thôi, tạm biệt em, mối tình thu của tôi.!


Nguyên Anh

Đăng nhập để trả lời
0
THỔ LỘ
Tôi lang thang mãi trên con đường về quen thuộc. Trong đầu luôn nghĩ về em, người con gái có câu đố làm tôi mắc cười suốt ba năm trời. Nhưng bây giờ, tôi không cười nữa mà tôi khóc, khóc trong lòng. Khóc vì em, người con gái sắt đá. Nhiều đêm tôi nghĩ về em nhưng tôi biết em đâu có nghĩ về tôi, bởi vì em không có yêu tôi, đúng rồi tôi đâu là gì trong em đâu mà sao em yêu tôi được!
Tôi tự xem lạI lòng mình có thiệt yêu em không? Nhưng lòng tôi trả lời khác, tôi không yêu em mà chỉ thích thôi. Thích thôi sao? Vậy sao suốt ba năm qua hình ảnh em vẫn trong tôi mà không mờ đi! Tôi thích em cũng được! Miễn là tôi biết tròng mình có em và được gần em, nhìn em thật lâu, thật say đắm , nghe được giọng nói nhí nhảnh của em. Mong có một ngày em sẽ hiểu được tình cảm của tôi, tình cảm của thời học trò.

Nguyên Anh

Đăng nhập để trả lời
0

VĂN XUÔI CHO EM
Những lời này biết viết cho ai? Chắc viết cho người con gái tên là Thu Hà. Nàng đẹp lắm! Chẳng có một từ ngữ nào tả được và một thứ gì đẹp trên đời sánh được! Tôi biết nói về em như vậy thì hơi đề cao nhưng đây là sự thật. Nếu em có đọc được những dòng tôi viết thì em sẽ làm kiêu! Tôi không muốn em là “ Cô bé kiêu kì”
Tôi không biết em nghĩa gì về chuyện tôi yêu em, chắc em nghĩ tôi là kẻ ngốc bởI vì tôi yêu trong âm thầm và đau khổ, chỉ được đứng từ xa nhìn em và ôm buồn. Tôi nhận thấy yêu em sao mà khổ thế! Như cây thiếu nước, thiếu ánh sáng, như đứa trẻ mồ côi, con chim lạc đàn.
Em ác lắm, Thu Hà! Tôi rên siết trong lòng em đâu hay, em còn cườI, còn nói, em vô tình quá! Thôi em hãy ra tâm trí tôi để tôi sớm quên được em
Đăng nhập để trả lời
0
mùa thu luôn mang lại cảm giác buồn man mác.phải chăng đó là đặc trưng của mùa thu....[:(]
I love my cat
Đăng nhập để trả lời
0