Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

thắc mắc cần giải đáp!(^_^)

31 trả lời, 1.293 lượt xem — Trang 1 / 2
...mấy huynh tỷ giúp muội định nghĩa các khái niệm sau nhá!!!
1. " Chất thơ trong thơ"là gì?
2. Thế nào là "thi ảnh"?
3. Người bình văn thường nhắc đến "tứ thơ", vậy "tứ thơ" là gì?
4. Trong "truyện Kiều"của Nguyễn Du có câu :
"Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm"
Em thấy có 2 điển tích "Sân Lai" và "gốc tử" vậy có ai hiểu rõ về 2 điển tích ấy...giúp em, và khi đặt 2 điển tích này vào đoạn thơ thì có ý nghĩa như thế nào???[&:][&:][&:][&:][&:]

Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu ngừng hỏi thì chất thơ sẽ hiện ra. Tứ thơ tràn hiện, thi ảnh tung bay họa hình...
2 điển tích trên nếu về đọc lại sách giáo khoa Văn lớp 9, có lẽ sẽ rõ ràng.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huyennguyen

Nếu ngừng hỏi thì chất thơ sẽ hiện ra. Tứ thơ tràn hiện, thi ảnh tung bay họa hình...
2 điển tích trên nếu về đọc lại sách giáo khoa Văn lớp 9, có lẽ sẽ rõ ràng.

Hic...[:(][:(][:(], vì em đã chậm hiểu nên mới nhờ các huynh tỷ tô vẽ cho rõ ràng , dễ hình dung hơn, vậy mà chị nói còn...khó hiểu hơn SGK...hic...em chịu...
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
Ngọc Lý tỷ tỷ trả lời hay quá, cẩn thận quá, Tú Anh vào chỉ còn bít vỗ tay thôi. [8D][:D]

Trích đoạn: huyennguyen

Nếu ngừng hỏi thì chất thơ sẽ hiện ra. Tứ thơ tràn hiện, thi ảnh tung bay họa hình...
2 điển tích trên nếu về đọc lại sách giáo khoa Văn lớp 9, có lẽ sẽ rõ ràng.


Hic... Thầy HN ơi! Ngộ nhỡ bé Hướng Dương chưa học tới lớp 9 thì sao ? [&:]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Mộc Hoa Lê

Hic... Thầy HN ơi! Ngộ nhỡ bé Hướng Dương chưa học tới lớp 9 thì sao ? [&:]


Một câu hỏi vô cùng khó, hoặc được đặt ra bởi một đứa trẻ vừa biết khóc, hoặc được đặt ra bởi một bộ óc đáng tương nhượng liên tài...
Nên trả lời đôi khi có thiên tai...
Chi bằng phơ phất vui hơn!
Nhưng, bao giờ cũng nhưng, rằng từ bi tâm của NL đã rũ xuống, rằng tiếng vỗ tay đã vang lên, rằng lời đánh thức ngủ quên, rằng ta cứ mãi mình ên dông dài...
Hahahahaha...

Thiên tai? Chết, xin lỗi, coi chừng Nguyên ù tai, vì... vì... xin lỗi không dám nói tiếp !
Nhưng, lại nhưng, đã trót lỡ lời, thôi thì liều ba bảy cũng là liều bảy ba... gây nên một trận can qua, họa tai giáng xuống may ra thấy gì...? ! ? !

- Thơ: phần này khó ghê. Vì quan niệm về thơ thay đổi theo phát triển của tư tưởng và xã hội.


Phần này có lẽ bồ tát đã nhảy lùi để tiến tới? Nhảy lùi là vì sao? Thay đổi theo sự phát triển của tư tưởng? Hỏi: "Tư tưởng xưa nay có phát triển thêm gì không?" Tiến tới, vì có lẽ bồ tát này đã hiểu, phải viết thế cho rõ ràng giản dị, để HD hiểu chăng?

Tôi thích ý tưởng này:


Thơ là hơi thở của cuộc đời.

Đó chính là sự hòa hợp tuyệt vời nhất giữa hình nhi hạ và hình nhi thượng, tạo nên cảm xúc sống linh diệu vô cùng.


Thơ là hơi thở? Không, nếu cho HN phát biểu, HN sẽ nói: "Thơ là trò chơi phù phiếm mua vui đáng sợ". Không nên đùa với Thơ. Tiếng sấm động ngang mày chắc còn thanh tao dễ chịu hơn so với tiếng Thơ bật ra từ những mù sương giông gió u u... Cảm xúc sống, là một tích tắc cũng là vạn đại, điều này, HN bái lĩnh ý sư tỷ NL ! Hahaha...

Đóa hồng - trăng - trời - nước - đầy - vơi: toàn là ảnh hiện thực.


Cũng là những ảnh tượng miên du nhất, phiêu linh nhất đây chăng?

Từ hình ảnh (thi ảnh) đã khơi dậy ý tưởng (thi tứ): nét đẹp toàn bích vĩnh hằng.


Úi chà, tuyệt, tuyệt!... Nhưng, cái gì đây thế này? :

Nhưng từ vẻ đẹp xuyên thời gian đó, thi sĩ lại ghép vào ý bạc mệnh của hoa hồng (hồng nhan bạc mệnh) :


Ai hay có đoá đắng cay
Chiếc hoa biển mặn đã say tạ từ


Thành ra sự chịu đựng truân chuyên của cái đẹp lại tăng lên nhiều bực: đóa trăng sống trải thời gian bằng những điều cay đắng.

Tứ thơ ở đây chập chùng lên hình ảnh, khơi gợi nhiều bậc cảm xúc càng lúc càng sâu đậm hơn.


ỐI, TIN HẲN ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ LỜI CỦA BỒ TÁT RỒI. Ai vừa nói đấy? Không phải NL đâu, phải không?

Tứ, là Ý, Ý đi từ Lời, Lời đi từ Ngôn, Ngôn xuất điểm ở Vô Ngôn, Vô Ngôn xuất phát từ "Huyền Cơ" (chữ Huyền này, HD thắc mắc chạy hỏi người nào đến từ Vô Cực ấy!). Mà, Huyền Chi Hựu Huyền!...
Vậy Tứ khởi từ vô tận mà đi, rồi từ vô ngã lại về. Tứ là bùng dội âm vang của Thực Tại xanh tươi ngút màu thương tang điền hải, mà cũng là âm vọng thì thầm rỉ rả Quá Khứ bơ vơ xa khuất, lại cũng là Tương Lai vọng tưởng mơ màng tít tắp mù khơi...
Thế thì, nói cho gọn, (cũng tức là nói dài dòng hơn): "Tứ là hứng xuất từ Phi Đạo Lộ Uyên Nguyên của Bất Sinh Tâm nhân sinh..."

Vấn đề Sân Lai gì ấy, rõ quá, đến nỗi, không còn gì có thể rõ ràng hơn thế.

Cái tuyệt của một nhà thơ thành công là rung được giây tơ tâm thức của người đọc.

Khi ấy, chúng ta chẳng còn phải phân tích chất thơ, hình thơ, ý thơ, điển cố trong thơ... gì cả...


Rung được sợi dây tơ, ô hô, vui sướng buồn khổ đều vang... cung thương giốc tha hồ nghe đàn gãy mơ màng yên hoa... Và ta nói điệu hiha, nghe ra nó cứ qua loa thế nào, xin một vái lạy để chào, bồ ơi tát hỡi đừng rào đánh con...

Viết trong cơn cuồng.
Nguyên.
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huyennguyen


....

bồ ơi tát hỡi...
...






oằn lưng cõng những mơ hồ
ai thêm nặng chĩu một bồ vẩn vơ
bồ người tát nước lên bờ
bồ tôi chỉ tát ỡm ờ ánh trăng...




[8D]
Đăng nhập để trả lời
0

oằn lưng cõng những mơ hồ
ai thêm nặng chĩu một bồ vẩn vơ
bồ người tát nước lên bờ
bồ tôi chỉ tát ỡm ờ ánh trăng...



Này lơ lửng nọ mơ hồ
chơi vơi ngút mắt một bồ mang mang
bờ kia tát cạn sao đang?
chi bằng ngớ ngẩn hiu hoang âm thầm...?
muốn làm một kẻ tình câm
với nàng Thơ bé u thâm vô cùng
ta làm bạn với mịt mùng
thét ra tiếng sấm thở cùng phong ba...

http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huyennguyen


Trích đoạn: Mộc Hoa Lê

Hic... Thầy HN ơi! Ngộ nhỡ bé Hướng Dương chưa học tới lớp 9 thì sao ? [&:]


Một câu hỏi vô cùng khó, hoặc được đặt ra bởi một đứa trẻ vừa biết khóc, hoặc được đặt ra bởi một bộ óc đáng tương nhượng liên tài...
Nên trả lời đôi khi có thiên tai...
Chi bằng phơ phất vui hơn!
Nhưng, bao giờ cũng nhưng, rằng từ bi tâm của NL đã rũ xuống, rằng tiếng vỗ tay đã vang lên, rằng lời đánh thức ngủ quên, rằng ta cứ mãi mình ên dông dài...
Hahahahaha...

Thiên tai? Chết, xin lỗi, coi chừng Nguyên ù tai, vì... vì... xin lỗi không dám nói tiếp !
Nhưng, lại nhưng, đã trót lỡ lời, thôi thì liều ba bảy cũng là liều bảy ba... gây nên một trận can qua, họa tai giáng xuống may ra thấy gì...? ! ? !

- Thơ: phần này khó ghê. Vì quan niệm về thơ thay đổi theo phát triển của tư tưởng và xã hội.


Phần này có lẽ bồ tát đã nhảy lùi để tiến tới? Nhảy lùi là vì sao? Thay đổi theo sự phát triển của tư tưởng? Hỏi: "Tư tưởng xưa nay có phát triển thêm gì không?" Tiến tới, vì có lẽ bồ tát này đã hiểu, phải viết thế cho rõ ràng giản dị, để HD hiểu chăng?

Tôi thích ý tưởng này:


Thơ là hơi thở của cuộc đời.

Đó chính là sự hòa hợp tuyệt vời nhất giữa hình nhi hạ và hình nhi thượng, tạo nên cảm xúc sống linh diệu vô cùng.


Thơ là hơi thở? Không, nếu cho HN phát biểu, HN sẽ nói: "Thơ là trò chơi phù phiếm mua vui đáng sợ". Không nên đùa với Thơ. Tiếng sấm động ngang mày chắc còn thanh tao dễ chịu hơn so với tiếng Thơ bật ra từ những mù sương giông gió u u... Cảm xúc sống, là một tích tắc cũng là vạn đại, điều này, HN bái lĩnh ý sư tỷ NL ! Hahaha...

Đóa hồng - trăng - trời - nước - đầy - vơi: toàn là ảnh hiện thực.


Cũng là những ảnh tượng miên du nhất, phiêu linh nhất đây chăng?

Từ hình ảnh (thi ảnh) đã khơi dậy ý tưởng (thi tứ): nét đẹp toàn bích vĩnh hằng.


Úi chà, tuyệt, tuyệt!... Nhưng, cái gì đây thế này? :

Nhưng từ vẻ đẹp xuyên thời gian đó, thi sĩ lại ghép vào ý bạc mệnh của hoa hồng (hồng nhan bạc mệnh) :


Ai hay có đoá đắng cay
Chiếc hoa biển mặn đã say tạ từ


Thành ra sự chịu đựng truân chuyên của cái đẹp lại tăng lên nhiều bực: đóa trăng sống trải thời gian bằng những điều cay đắng.

Tứ thơ ở đây chập chùng lên hình ảnh, khơi gợi nhiều bậc cảm xúc càng lúc càng sâu đậm hơn.


ỐI, TIN HẲN ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ LỜI CỦA BỒ TÁT RỒI. Ai vừa nói đấy? Không phải NL đâu, phải không?

Tứ, là Ý, Ý đi từ Lời, Lời đi từ Ngôn, Ngôn xuất điểm ở Vô Ngôn, Vô Ngôn xuất phát từ "Huyền Cơ" (chữ Huyền này, HD thắc mắc chạy hỏi người nào đến từ Vô Cực ấy!). Mà, Huyền Chi Hựu Huyền!...
Vậy Tứ khởi từ vô tận mà đi, rồi từ vô ngã lại về. Tứ là bùng dội âm vang của Thực Tại xanh tươi ngút màu thương tang điền hải, mà cũng là âm vọng thì thầm rỉ rả Quá Khứ bơ vơ xa khuất, lại cũng là Tương Lai vọng tưởng mơ màng tít tắp mù khơi...
Thế thì, nói cho gọn, (cũng tức là nói dài dòng hơn): "Tứ là hứng xuất từ Phi Đạo Lộ Uyên Nguyên của Bất Sinh Tâm nhân sinh..."

Vấn đề Sân Lai gì ấy, rõ quá, đến nỗi, không còn gì có thể rõ ràng hơn thế.

Cái tuyệt của một nhà thơ thành công là rung được giây tơ tâm thức của người đọc.

Khi ấy, chúng ta chẳng còn phải phân tích chất thơ, hình thơ, ý thơ, điển cố trong thơ... gì cả...


Rung được sợi dây tơ, ô hô, vui sướng buồn khổ đều vang... cung thương giốc tha hồ nghe đàn gãy mơ màng yên hoa... Và ta nói điệu hiha, nghe ra nó cứ qua loa thế nào, xin một vái lạy để chào, bồ ơi tát hỡi đừng rào đánh con...

Viết trong cơn cuồng.
Nguyên.


Ui...hic...mới hiểu giờ nghe tỷ giảng lại...hổng hiểu nữa rùi...chơi toàn hán việt...hic...[:(][:(][:(]
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-04 13:42:51Mộc Hoa Lê>
Trích đoạn: huyennguyen

Trích đoạn: Mộc Hoa Lê

Hic... Thầy HN ơi! Ngộ nhỡ bé Hướng Dương chưa học tới lớp 9 thì sao ? [&amp;:]


Một câu hỏi vô cùng khó, hoặc được đặt ra bởi một đứa trẻ vừa biết khóc, hoặc được đặt ra bởi một bộ óc đáng tương nhượng liên tài...
Nên trả lời đôi khi có thiên tai...
Chi bằng phơ phất vui hơn!
Nhưng, bao giờ cũng nhưng, rằng từ bi tâm của NL đã rũ xuống, rằng tiếng vỗ tay đã vang lên, rằng lời đánh thức ngủ quên, rằng ta cứ mãi mình ên dông dài...
Hahahahaha...

Thiên tai? Chết, xin lỗi, coi chừng Nguyên ù tai, vì... vì... xin lỗi không dám nói tiếp !
Nhưng, lại nhưng, đã trót lỡ lời, thôi thì liều ba bảy cũng là liều bảy ba... gây nên một trận can qua, họa tai giáng xuống may ra thấy gì...? ! ? !


Ôi. Những câu hỏi khó thường đến từ những đứa trẻ vừa biết khóc. Câu hỏi rằng vì sao sự sống sinh ra và vì sao, khi nào sự sống kết thúc? Câu hỏi rằng, vì sao sự sống khởi đầu bằng tiếng khóc, chứ ko "Vừa sinh ra đã biết cười"? Phải chăng, cuộc sống bắt đầu từ sự đau khổ và cuộc sống sẽ còn nhiều đau khổ khi tiếng khóc tự nhiên nhất, thành thực nhất chỉ có trong giây phút đầu tiên, còn những tiếng khóc sau này sẽ có thể là giả dối dẫu rằng tiếng khóc phần nhiều vẫn thành thực hơn những nụ cười?[8|]

Một câu hỏi khó ư? Khó với tùy người, tùy theo những ai quan tâm, xem xét đến sự trung thực của hiện thực. Bé HHD là 1 sự thực và câu hỏi là trung thực. Nên, nếu ai trả lời có thiện tâm sẽ ko kêu bé ấy giở lại sách, sách mỗi thời mỗi khác, thay đổi và cái của ngày hôm qua đã ko còn ở ngày hôm nay. Vả lại, những người trên DD đâu phải là người viết sách, nên bé HHD kỳ vọng rằng sẽ còn có sự trao đổi kéo dài vì đối diện với quyển sách trong thư viện rất khác với những con người đã từng đọc nhiều sách đang hiện diện trên DD.[:D]

Hic... Sự thực là sự thực như MHL hông phải là 1 trẻ sơ sinh.[&amp;:]

1 tiếng than não nùng trách ai đến trước đã vội vàng vỗ tay đồng hưởng. Vậy MHL cũng có thể than trách ai đến sau có suy nghĩ cao hơn nhưng... hic... vì quyền lực của tiếng vỗ tay mà ái ngại, hông dám phẩy tay rồi vén cao tay áo viết tiếp điều tâm huyết.

Hi... Liều ư? Nên lắm. Vì là tâm, là huyết của mình mà.[8D][:D][:D][:D]

Trích đoạn: huyennguyen

Trích đoạn: Ngọc Lý

- Thơ: phần này khó ghê. Vì quan niệm về thơ thay đổi theo phát triển của tư tưởng và xã hội.


Phần này có lẽ bồ tát đã nhảy lùi để tiến tới? Nhảy lùi là vì sao? Thay đổi theo sự phát triển của tư tưởng? Hỏi: "Tư tưởng xưa nay có phát triển thêm gì không?" Tiến tới, vì có lẽ bồ tát này đã hiểu, phải viết thế cho rõ ràng giản dị, để HD hiểu chăng?


Tội nghiệp tỷ Ngọc Lý![&amp;:]

Cái tâm của người giảng về sự vật (đủ nghĩa bao gồm cả sự việc) là ngoài nói cho người ta hỉu sự vật đó là cái gì để qua cảm giác, tri giác và biểu tượng có thể nhận biết nó và ghi nhớ, tượng trưng nó, còn phụ thêm là giảng về quá trình hình thành cũng như phát triển của nó. Làm vậy để bé HHD hỉu rằng, quan niệm, định nghĩa về thơ ko phải là sự bất biến, cái ngày hôm nay đã thay đổi và phát triển so với cái của ngày hôm qua. Số lượng từ vựng phát triển qua từng năm, từng tháng nên sơ đẳng nhất, 1 sự vật, hiện tượng có thể vì đó mà thay đổi về nội dung, cấu trúc định nghĩa.[8|]

Hic... Nên người có tâm đôi khi cũng tai bay vạ gió lắm. Kỹ thì bị trách là nhảy lùi nhưng hông kỹ sẽ có thể bị hỏi tréo ngoe: Định nghĩa của thời đại nào đấy? Tất nhiên, bé HHD hỏi là hỏi về định nghĩa hiện đại nhưng câu đó khiến bé nếu có gặp 1 định nghĩa trên trang sách cổ nào đấy thì 1 là ko nên xé trang sách hiếm đó đi, 2 là cũng ko nên trách người đã nói chuyện của ngày hôm nay. Biết đâu đấy, theo cảm nhận của bé, định nghĩa của ngày hôm qua đáng yêu thích hơn.[:D][8D][:D]

Trích đoạn: huyennguyen

Trích đoạn: Ngọc Lý

Cái tuyệt của một nhà thơ thành công là rung được giây tơ tâm thức của người đọc.

Khi ấy, chúng ta chẳng còn phải phân tích chất thơ, hình thơ, ý thơ, điển cố trong thơ... gì cả...


Rung được sợi dây tơ, ô hô, vui sướng buồn khổ đều vang... cung thương giốc tha hồ nghe đàn gãy mơ màng yên hoa... Và ta nói điệu hiha, nghe ra nó cứ qua loa thế nào, xin một vái lạy để chào, bồ ơi tát hỡi đừng rào đánh con...

Nguyên.


Muội đã phải 1 lần trách huynh trích ko đầy đủ ý người viết. Hic... Làm vậy có công bằng với người ta hông? Đây chỉ là 1 ý nhỏ thuộc phần kết luận, là tóm lược, là gút lại trong cả đoạn dài của tỷ NL mà, chỉ là 1 câu nói về cái tuyệt của nhà thơ thành công.

Nếu đọc đầy đủ cả đoạn sẽ ko hề thấy rằng "Nghe ra nó cứ qua loa thế nào". Huynh ơi. Tỷ NL bỏ bao tâm sức giảng giải cho bé HHD vậy mà huynh nỡ nói vậy, có thấy tội nghiệp người ta hông?[&amp;:]

Vâng. Sợi tơ nằm sâu trong tâm thức có thể rung được theo cả sướng vui, buồn khổ vì có ai trên cõi đời này là đứng ngoài những điều đó đâu. Như 1 cây đàn, đâu nhẽ chỉ có thể đánh được bản nhạc vui. Người làm thơ thành công là người hiểu được dây tơ trong tâm thức con người nói chung được kéo bằng loại sợi gì và rung động ở mức độ nào với tần số bao nhiêu. Hình như cái đã gọi là nằm trong tâm thức ko phải là những cái quá khác biệt giữa các con người.[8|]




Trích đoạn: huyennguyen

Trích đoạn: Ngọc Lý

Oằn lưng cõng những mơ hồ
Ai thêm nặng trĩu một bồ vẩn vơ
Bồ người tát nước lên bờ
Bồ tôi chỉ tát ỡm ờ ánh trăng...


Này lơ lửng nọ mơ hồ
Chơi vơi ngút mắt một bồ mang mang
Bờ kia tát cạn sao đang?
Chi bằng ngớ ngẩn hiu hoang âm thầm...?
Muốn làm một kẻ tình câm
Với nàng Thơ bé u thâm vô cùng
Ta làm bạn với mịt mùng
Thét ra tiếng sấm thở cùng phong ba...



Huynh ơi! "Nàng Thơ bé" ở đây là ai đấy? Có mâu thuẫn hông khi ở trên huynh gọi nàng ấy là sư tỷ mà ở dưới lại coi là "bé"?[8D][8D][:D][:D][:D]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Phải chăng, cuộc sống bắt đầu từ sự đau khổ và cuộc sống sẽ còn nhiều đau khổ khi tiếng khóc tự nhiên nhất, thành thực nhất chỉ có trong giây phút đầu tiên, còn những tiếng khóc sau này sẽ có thể là giả dối dẫu rằng tiếng khóc phần nhiều vẫn thành thực hơn những nụ cười?


Tiếng khóc không thể tự thân là một giả dối hoặc không. Cũng không thể là giả dối hoặc thành thực hơn nụ cười.
Tiếng khóc ấy là tiếng khóc vậy.

Nên, nếu ai trả lời có thiện tâm sẽ ko kêu bé ấy giở lại sách, sách mỗi thời mỗi khác, thay đổi và cái của ngày hôm qua đã ko còn ở ngày hôm nay. Vả lại, những người trên DD đâu phải là người viết sách, nên bé HHD kỳ vọng rằng sẽ còn có sự trao đổi kéo dài vì đối diện với quyển sách trong thư viện rất khác với những con người đã từng đọc nhiều sách đang hiện diện trên DD.


Nào nào, hãy tự hỏi xem: có phải trả lời như thế là thiếu thiện tâm?

1 tiếng than não nùng trách ai đến trước đã vội vàng vỗ tay đồng hưởng. Vậy MHL cũng có thể than trách ai đến sau có suy nghĩ cao hơn nhưng... hic... vì quyền lực của tiếng vỗ tay mà ái ngại, hông dám phẩy tay rồi vén cao tay áo viết tiếp điều tâm huyết.


Điều tâm huyết nằm ở tận hố sâu và non thẳm, không nằm ở trước hay sau, cũng không nằm trong tiếng vỗ tay. Nên có nói cũng là không. Mà đã nói đấy, nếu là có, thì hẳn không có đoạn trích này...

Làm vậy để bé HHD hỉu rằng, quan niệm, định nghĩa về thơ ko phải là sự bất biến, cái ngày hôm nay đã thay đổi và phát triển so với cái của ngày hôm qua. Số lượng từ vựng phát triển qua từng năm, từng tháng nên sơ đẳng nhất, 1 sự vật, hiện tượng có thể vì đó mà thay đổi về nội dung, cấu trúc định nghĩa.


Thế thì, cái biến, qua những lời nhì nhằng của HN, có thể cho HD hiểu ra được thêm một cái gì không thể nắm bắt? Cái gì biến đổi (vô thường tính)?

Kỹ thì bị trách là nhảy lùi nhưng hông kỹ sẽ có thể bị hỏi tréo ngoe: Định nghĩa của thời đại nào đấy?


Trách hay không trách chẳng ai biết, chỉ có thể tự biết. Ấy là Cô Độc vậy, mà ấy cũng là Đạo của cuộc đời vậy.

Muội đã phải 1 lần trách huynh trích ko đầy đủ ý người viết. Hic... Làm vậy có công bằng với người ta hông? Đây chỉ là 1 ý nhỏ thuộc phần kết luận, là tóm lược, là gút lại trong cả đoạn dài của tỷ NL mà, chỉ là 1 câu nói về cái tuyệt của nhà thơ thành công.

Nếu đọc đầy đủ cả đoạn sẽ ko hề thấy rằng "Nghe ra nó cứ qua loa thế nào". Huynh ơi. Tỷ NL bỏ bao tâm sức giảng giải cho bé HHD vậy mà huynh nỡ nói vậy, có thấy tội nghiệp người ta hông?


Trích không đủ nhưng ý hẳn là chưa chắc đã không đủ. Công bằng hay không lại càng khó giải diễn thêm hơn.
Hãy đọc lại:
Và ta nói điệu hiha, nghe ra nó cứ qua loa thế nào, xin một vái lạy để chào, bồ ơi tát hỡi đừng rào đánh con...
, không có chỗ nào bảo NL nói qua loa, ta nói rằng ta qua loa đấy chứ???

Người làm thơ thành công là người hiểu được dây tơ trong tâm thức con người nói chung được kéo bằng loại sợi gì và rung động ở mức độ nào với tần số bao nhiêu. Hình như cái đã gọi là nằm trong tâm thức ko phải là những cái quá khác biệt giữa các con người.


Tâm thức kéo bằng loại sợi gì thế? tần số bao nhiêu????..... Đúng là không có quá nhiều sự khác biệt giữa các con người, chỉ có những bơ vơ lạc lõng không còn nhìn thấy được nhau trong một trật tự đã được giàn xếp vô cùng ngẫu nhiên...

Huynh ơi! "Nàng Thơ bé" ở đây là ai đấy? Có mâu thuẫn hông khi ở trên huynh gọi nàng ấy là sư tỷ mà ở dưới lại coi là "bé"?


Nàng Thơ bé là nàng bé Thơ, là nàng xưa thuở ngu ngơ, cởi trần nhảy xướng ơ hờ dưới mưa, là nàng xưa thật là xưa, mà tôi đánh mất chẳng vừa xa xôi, là từ muôn vạn bồi hồi, một hôm nhớ lại thôi rồi...! ra Thơ!...
Là Hoa Lê Mộc bâng quơ, hỏi toàn những câu bơ phờ tóc râu, tóc râu dựng cả lên đầu, còn mong chi thấy nhịp cầu khi xưa, bao nhiêu mong nhớ cũng thừa, nàng Thơ họ Mộc đã lừa ta đi...

Nàng đã lừa ta nói nhiều đến thế, giải thích cặn kẽ (và mơ hồ thêm hơn) đến thế, thế thì, nàng không phải là Nàng Thơ của ta, chắc lại đang muốn nhờ NL "bồ tát" đỡ cho đấy ah?

hhahaha...
(Lại một đêm say)
Nguyên.


http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-05 05:49:25Mộc Hoa Lê>
" Tiếng thở dài đêm êm như gió lạnh "

Trích đoạn: huyennguyen

Tiếng khóc không thể tự thân là một giả dối hoặc không. Cũng không thể là giả dối hoặc thành thực hơn nụ cười.
Tiếng khóc ấy là tiếng khóc vậy.


Trích đoạn: huyennguyen

Tâm thức kéo bằng loại sợi gì thế? tần số bao nhiêu????..... Đúng là không có quá nhiều sự khác biệt giữa các con người, chỉ có những bơ vơ lạc lõng không còn nhìn thấy được nhau trong một trật tự đã được giàn xếp vô cùng ngẫu nhiên...


Nếu như đây là câu nói của 1 người ko thường xuyên trách "cánh vạc bay" là tuyến tính thì cũng có thể châm chước được. Huynh trách ai tuyến tính nhưng chính huynh còn tuyến tính hơn nhiều. Chỉ có điều nó khác nhiều và ko mang ý nghĩa cao đẹp "Như cánh vạc bay".[&amp;:]

Ai chẳng biết những giọt nước mắt ko phải từ mặt trời rơi xuống và ai cũng hiểu dù thời đại kỹ trị và những nguyên tắc chi phối con người thì các ẩn dụ thô sơ nhất của phép tu từ vẫn còn tồn tại trong cách nói, cách viết và thậm chí trong cả tiếng cười hằng ngày.

Nên, đâu cứ phải viết rõ những chủ nhân của nước mắt hay nụ cười là giả dối mà chỉ cần viết về những biểu hiện, đó ko phải là cách ẩn dụ cho nhẹ nhõm hay sao?[:)]

Mà nếu giọt nước mắt là 1 thực thể, kể cả có thể tự thân biểu hiện thì muội cũng chẳng quan tâm làm gì. Chỉ quan tâm khi nó là biểu hiện của cảm xúc con người và con người đôi khi lấy cái biểu hiện đó để che giấu cảm xúc thật.

Huynh ko thấy giả khóc khó hơn giả cười sao?[;)]

Nên, về tiếng cười đã có biết bao nhiêu từ để miêu tả sự giả dối của nó còn nước mắt, đến nay muội chỉ nhớ mỗi 1 câu "Nước mắt cá sấu" thôi.

" Ngô đồng nhất diệp lạc
" Thiên hạ cộng tri Thu "


(Cây ngô đồng một chiếc lá rụng, thiên hạ biết mùa Thu đã về)

Nước mắt hay nụ cười có thể coi như chiếc lá ngô đồng rụng, nhưng:

" Nhất diệp cận mục
" Bất kiến Thái Sơn "


(Một chiếc lá nhỏ che sát mắt có thể khiến ko nhìn thấy Thái Sơn)

Vì vậy, muội tôn sùng nhất tiếng khóc đầu đời, đó là phút giây vô nhiễm nhất của 1 con người.[8|]

Tâm thức được kéo bằng sợi tơ cảm tính, nó được cuộc đời, gió mưa, nước mắt, yêu thương, ghét bỏ, mưu cầu tồn tại, chính trị, văn hóa, tôn giáo, đạo đức, thẩm mỹ, pháp quyền hun đúc qua quá trình sự sống mà thành. Còn cụ thể như thế nào và rung động bởi tần số bao nhiêu là do người làm thơ giỏi nhận biết.

Cách nói đó của huynh cũng có thể làm nản lòng người đối thoại nhưng dù sao hãy để mảnh đất cho phép tu từ tồn tại. Muội dám chắc huynh hiểu nhưng huynh làm vậy để thêm 1 lần tự trải nghiệm: Thắng hay thua để làm gì? Điều này huynh hay nói đến nhất mà.[8D][8D][:D][:D][:D]

Trích đoạn: huyennguyen

Nào nào, hãy tự hỏi xem: có phải trả lời như thế là thiếu thiện tâm?


Xin sửa lại là thiếu thành tâm, 1 sự chính xác có thể khiến huynh vui lòng?[8D][:D]

Trích đoạn: huyennguyen

Điều tâm huyết nằm ở tận hố sâu và non thẳm, không nằm ở trước hay sau, cũng không nằm trong tiếng vỗ tay. Nên có nói cũng là không. Mà đã nói đấy, nếu là có, thì hẳn không có đoạn trích này...


Trái tim và Khối óc của con người cũng cần sự giao tiếp, nếu ko có, làm sao huynh có thể viết được dù 1 chữ đơn giản nhất như ngày hôm nay. Tri thức cho đi ko hề mất. Sự chân thành và điều tâm huyết có thể thấy ở đâu? Chỉ thấy khi người khác ko kêu gọi ở mình những điều đơn giản mà phải dùng từ ngữ nói về điều tâm huyết; chỉ thấy khi người nói ko nói để tô sáng hào quang cho chính bản thân mình.[&amp;:]

Trích đoạn: huyennguyen

Thế thì, cái biến, qua những lời nhì nhằng của HN, có thể cho HD hiểu ra được thêm một cái gì không thể nắm bắt? Cái gì biến đổi (vô thường tính)?


Vấn đề là HHD có hiểu ko hay chỉ làm rối tinh những điều đáng hiểu khác?

Vì sao lại phải biến cái có thể nắm bắt thành cái ko thể nắm bắt?

Trích đoạn: huyennguyen

Trách hay không trách chẳng ai biết, chỉ có thể tự biết. Ấy là Cô Độc vậy, mà ấy cũng là Đạo của cuộc đời vậy.


Huynh đã trách người ta rồi đó, sao còn bảo người ta ko biết? Nếu đã thuộc về "Đạo" "chỉ có thể tự biết" thì còn quan tâm, trách móc người ta làm gì? Đó có phải là 1 ần nữa ẩn dật mà mặc áo da dê lộn trái câu cá trên dòng Dương Tử ko? Hi...hi... Nhà vua thấy huynh, biết huynh rồi đó.[:D]

Trích đoạn: huyennguyen

Trích không đủ nhưng ý hẳn là chưa chắc đã không đủ. Công bằng hay không lại càng khó giải diễn thêm hơn.


Nếu câu qua loa là tự nói về huynh thì điều này ko còn quan trọng nữa.[:)]

Trích đoạn: huyennguyen

Nàng Thơ bé là nàng bé Thơ, là nàng xưa thuở ngu ngơ, cởi trần nhảy xướng ơ hờ dưới mưa, là nàng xưa thật là xưa, mà tôi đánh mất chẳng vừa xa xôi, là từ muôn vạn bồi hồi, một hôm nhớ lại thôi rồi...! ra Thơ!...
Là Hoa Lê Mộc bâng quơ, hỏi toàn những câu bơ phờ tóc râu, tóc râu dựng cả lên đầu, còn mong chi thấy nhịp cầu khi xưa, bao nhiêu mong nhớ cũng thừa, nàng Thơ họ Mộc đã lừa ta đi...

Nàng đã lừa ta nói nhiều đến thế, giải thích cặn kẽ (và mơ hồ thêm hơn) đến thế, thế thì, nàng không phải là Nàng Thơ của ta, chắc lại đang muốn nhờ NL "bồ tát" đỡ cho đấy ah?

hhahaha...
(Lại một đêm say)
Nguyên.


Hi...hi... Vấn đề này đúng là phải nhờ tỷ NL đỡ hộ. Tỷ ơi! Có người muốn gầu đôi tát ánh trăng vàng kìa.[8D][8D][:D][:D][:D]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu như đây là câu nói của 1 người ko thường xuyên trách "cánh vạc bay" là tuyến tính thì cũng có thể châm chước được. Huynh trách ai tuyến tính nhưng chính huynh còn tuyến tính hơn nhiều. Chỉ có điều nó khác nhiều và ko mang ý nghĩa cao đẹp "Như cánh vạc bay".

Ai chẳng biết những giọt nước mắt ko phải từ mặt trời rơi xuống và ai cũng hiểu dù thời đại kỹ trị và những nguyên tắc chi phối con người thì các ẩn dụ thô sơ nhất của phép tu từ vẫn còn tồn tại trong cách nói, cách viết và thậm chí trong cả tiếng cười hằng ngày.

Nên, đâu cứ phải viết rõ những chủ nhân của nước mắt hay nụ cười là giả dối mà chỉ cần viết về những biểu hiện, đó ko phải là cách ẩn dụ cho nhẹ nhõm hay sao?

Mà nếu giọt nước mắt là 1 thực thể, kể cả có thể tự thân biểu hiện thì muội cũng chẳng quan tâm làm gì. Chỉ quan tâm khi nó là biểu hiện của cảm xúc con người và con người đôi khi lấy cái biểu hiện đó để che giấu cảm xúc thật.

Huynh ko thấy giả khóc khó hơn giả cười sao?

Nên, về tiếng cười đã có biết bao nhiêu từ để miêu tả sự giả dối của nó còn nước mắt, đến nay muội chỉ nhớ mỗi 1 câu "Nước mắt cá sấu" thôi.

" Ngô đồng nhất diệp lạc
" Thiên hạ cộng tri Thu "

(Cây ngô đồng một chiếc lá rụng, thiên hạ biết mùa Thu đã về)

Nước mắt hay nụ cười có thể coi như chiếc lá ngô đồng rụng, nhưng:

" Nhất diệp cận mục
" Bất kiến Thái Sơn "

(Một chiếc lá nhỏ che sát mắt có thể khiến ko nhìn thấy Thái Sơn)

Vì vậy, muội tôn sùng nhất tiếng khóc đầu đời, đó là phút giây vô nhiễm nhất của 1 con người.

Tâm thức được kéo bằng sợi tơ cảm tính, nó được cuộc đời, gió mưa, nước mắt, yêu thương, ghét bỏ, mưu cầu tồn tại, chính trị, văn hóa, tôn giáo, đạo đức, thẩm mỹ, pháp quyền hun đúc qua quá trình sự sống mà thành. Còn cụ thể như thế nào và rung động bởi tần số bao nhiêu là do người làm thơ giỏi nhận biết.

Cách nói đó của huynh cũng có thể làm nản lòng người đối thoại nhưng dù sao hãy để mảnh đất cho phép tu từ tồn tại. Muội dám chắc huynh hiểu nhưng huynh làm vậy để thêm 1 lần tự trải nghiệm: Thắng hay thua để làm gì? Điều này huynh hay nói đến nhất mà.


Thì đây, không phải là một chiếc lá đã che mắt người đứng trước Thái Sơn? Một trật tự giàn xếp không nhìn thấy nhau được dựng lên bởi bờ tường ngôn ngữ tai quái u mê? Càng cố đi, để cố rõ ràng, lại càng không rõ ràng, ta tiếc cho ý của ta đi vào mênh mông sau khi đã rong chơi trên vạn ngàn điều vơ vẩn nhất, thiếu thành tâm nhất, tuyến tính nhất...

quote:

Trích đoạn: huyennguyen

Điều tâm huyết nằm ở tận hố sâu và non thẳm, không nằm ở trước hay sau, cũng không nằm trong tiếng vỗ tay. Nên có nói cũng là không. Mà đã nói đấy, nếu là có, thì hẳn không có đoạn trích này...

Trái tim và Khối óc của con người cũng cần sự giao tiếp, nếu ko có, làm sao huynh có thể viết được dù 1 chữ đơn giản nhất như ngày hôm nay. Tri thức cho đi ko hề mất. Sự chân thành và điều tâm huyết có thể thấy ở đâu? Chỉ thấy khi người khác ko kêu gọi ở mình những điều đơn giản mà phải dùng từ ngữ nói về điều tâm huyết; chỉ thấy khi người nói ko nói để tô sáng hào quang cho chính bản thân mình.


Dĩ nhiên, cũng cần có sự giao tiếp. Sự phủ nhận nằm trong nguyên nghĩa biến tính, nói đúng hơn, là dịch tính (Dịch của Kinh Dịch). Trong Hindu Giáo, thần Sáng Tạo và Hủy Diệt thật ra chỉ là một người thôi. Không có sự sáng tạo, cũng không có Thơ, không có tất thảy, khi không biết, không thể giết đi một chai lỳ trì độn, một sự quên hết những câu Thơ đã đọc, một chân lý trường cửu đúng đắn.
Dĩ nhiên tri thức cho đi không hề mất, chỉ chuyển từ sáng sủa hay u mật thành ra tối tăm hay thô thiển mà thôi... hahaha...
Sự chân thành và tâm huyết sẽ tìm được khi người ta gỡ ra trước mắt mình chiếc lá của "dây tơ kiến thức và thông minh hiểu biết". Những điều đơn giản, nếu thiếu thiện tâm, thành tâm, thì trở thành vô đạo đức khi chỉ ra một con đường dẫn đến ngục tù của trí óc, của hiểu biết, khi những sa mạc hình thức đang tung vấy những con sóng của bão cát bụi mù... Hào quang nào tỏa ra từ một hăng hái cấy cày xung đột thì đó chính là hào quang của những kẻ muốn tô sáng tự thân. Từ đó, có thể dẫn ra một điều: "Tâm huyết đã chết, hoặc đang còn lang thang mãi đâu?"...

quote:

Trích đoạn: huyennguyen

Thế thì, cái biến, qua những lời nhì nhằng của HN, có thể cho HD hiểu ra được thêm một cái gì không thể nắm bắt? Cái gì biến đổi (vô thường tính)?

Vấn đề là HHD có hiểu ko hay chỉ làm rối tinh những điều đáng hiểu khác?

Vì sao lại phải biến cái có thể nắm bắt thành cái ko thể nắm bắt?



Đoạn trên đã nói về Cái Biến, ấy là Dịch. Vì sao không thể nói rõ ràng? Bởi vì, nếu rõ ràng, làm cho sự rõ ràng trở thành ông chủ của trí óc thơ bé, từ đó, mà không còn cái gì có thể chen chân vào đứng được nữa trong một bát ngát mênh mông của tâm hồn.
Vấn đề là thật sự HHD có hiểu không? Chứ không phải là nàng MHL có thể thay HHD hỏi điều đó.
Biến cái có thể nắm bắt thành ra vô ngần ma kha, không thể chụp bắt, ấy là hủy đi sự "sở cầu", hay là, "ưng vô sở Trụ". Chỉ có những kẻ khùng điên dại dột mới có niềm tin rằng, chắc chắn đạt nguyện được, cầu tìm chân lý được bằng ý thức, bằng sự thông minh, bằng hiểu biết và phương pháp hùng luận vững chắc.

quote:

Trích đoạn: huyennguyen

Trách hay không trách chẳng ai biết, chỉ có thể tự biết. Ấy là Cô Độc vậy, mà ấy cũng là Đạo của cuộc đời vậy.

Huynh đã trách người ta rồi đó, sao còn bảo người ta ko biết? Nếu đã thuộc về "Đạo" "chỉ có thể tự biết" thì còn quan tâm, trách móc người ta làm gì? Đó có phải là 1 ần nữa ẩn dật mà mặc áo da dê lộn trái câu cá trên dòng Dương Tử ko? Hi...hi... Nhà vua thấy huynh, biết huynh rồi đó.


Cái Cô Độc viết hoa ấy, cái Đạo viết hoa này, là cái gì? Nàng biết sao? Nếu MHL hiểu, thì chắc chắn hiểu rằng, ta không trách ai, cũng không không trách ai, cũng lại là không cả những cái gọi là "không trách ai và không không trách ai". Thế thì, làm sao còn có thể nói: "Huynh đã trách... nhà vua thấy huynh..."? Bao giờ hiểu mọi sự Như Là... thì im lặng sẽ mơn man vút cao, trầm thống chìm sâu, để rồi Động Từ Thức, Bến Hoang Mơ nào sẽ hiện ra lim dim ...
Lại nữa, nếu chịu im lặng mà không chịu sâu sắc, chịu sâu sắc mà không chịu ồn ào, chịu ồn ào mà không chịu sáng tạo... thì đâu là con đường để về với Thi Ca? Hay Thi Ca đã chết? "Kiến Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ" là cai gì? Khi nàng trực nhận ra, mọi điều vừa viết đây, mới viết ra đấy, trở thành những sáo mòn gian manh của ngữ ngôn điêu linh và hiểm ác... mà thôi!

quote:

Trích đoạn: huyennguyen

Trích không đủ nhưng ý hẳn là chưa chắc đã không đủ. Công bằng hay không lại càng khó giải diễn thêm hơn.

Nếu câu qua loa là tự nói về huynh thì điều này ko còn quan trọng nữa.


Vẫn cứ quan trọng như thường! Bởi sự ẩn mật còn nằm sâu trong triệu lần biến dịch của lẽ nói... Bởi vì, chưa chắc gì, qua loa hẳn là qua loa. Lại càng không nên hiểu rằng, không có gì quan trọng, cũng như không có gì không quan trọng. Trên cả Không và Có, trên cả Sinh và Diệt, trên cả Không Không Có Có, Diệt Diệt Sinh Sinh! Là Trung Quán Luận Thênh Thang... Là Thơ Biển Cả Mơ Màng, là Rêu Rong dệt mộng hàng hàng, là Phi Thường Đạo bàng hoàng biết ra...

Lại nữa, một hôm ta có nói chuyện Napoleon trong mơ. Gã nói: "Mi có biết, chiều cao một người đàn ông là từ đỉnh đầu đến trời cao"? Ta hỏi lại ngây thơ: " Thế ra ông cao hơn tôi đấy chắc? Vì ông chỉ có 155cm, còn tui tới 165cm, lấy chiều cao bầu trời trừ ra chiều cao của ông hẳn là ông cao hơn tui?" Gã hoàng đế ấy cười ha hả, nhổ phẹt vào mặt ta một đống nước bọt, nói tỉnh bơ:" Nhổ phẹt vào thứ lý luận của ngươi, đồ con bò!" Ta tỉnh giấc! Thế là, ta mới có thể viết lại câu chuyện này ở đây, ngày hôm nay, buổi chiều chập choạng không thấy rõ mặt người...

Lại nữa, chuyện Thi Ca hồi xưa, hồi nay, cứ luôn bịt bùng. Khi dấn bước hiên ngang đi vào, mới có thể còn luận được với nhau vài lời vô nghĩa. Còn đứng bình thản nhìn vào, thì cứ thấy người ta đang múa may quay cuồng, dễ nhầm là Điên lắm thay! Ta nhớ, Hàn Mặc Tử có lần nói, thử Điên như tôi, mới có thể hiểu Thơ tui. Vậy thì, hãy thử Cuồng một lần như Nguyên, hoạc chăng hiểu điều Nguyên nói?


Nguyên.






http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-07 02:53:16Mộc Hoa Lê>
.
Niêm hoa vi tiếu[:D][:D][:D][:D][:D]

Trích đoạn: huyennguyen

Thì đây, không phải là một chiếc lá đã che mắt người đứng trước Thái Sơn? Một trật tự giàn xếp không nhìn thấy nhau được dựng lên bởi bờ tường ngôn ngữ tai quái u mê? Càng cố đi, để cố rõ ràng, lại càng không rõ ràng, ta tiếc cho ý của ta đi vào mênh mông sau khi đã rong chơi trên vạn ngàn điều vơ vẩn nhất, thiếu thành tâm nhất, tuyến tính nhất...


Ai dàn xếp?

Ngôn ngữ nào tai quái u mê? Tai quái với ai và u mê với ai?

Ý nào đi vào mênh mông?

quote:Trích đoạn: huyennguyen

Dĩ nhiên, cũng cần có sự giao tiếp. Sự phủ nhận nằm trong nguyên nghĩa biến tính, nói đúng hơn, là dịch tính (Dịch của Kinh Dịch). Trong Hindu Giáo, thần Sáng Tạo và Hủy Diệt thật ra chỉ là một người thôi. Không có sự sáng tạo, cũng không có Thơ, không có tất thảy, khi không biết, không thể giết đi một chai lỳ trì độn, một sự quên hết những câu Thơ đã đọc, một chân lý trường cửu đúng đắn.
Dĩ nhiên tri thức cho đi không hề mất, chỉ chuyển từ sáng sủa hay u mật thành ra tối tăm hay thô thiển mà thôi... hahaha...
Sự chân thành và tâm huyết sẽ tìm được khi người ta gỡ ra trước mắt mình chiếc lá của "dây tơ kiến thức và thông minh hiểu biết". Những điều đơn giản, nếu thiếu thiện tâm, thành tâm, thì trở thành vô đạo đức khi chỉ ra một con đường dẫn đến ngục tù của trí óc, của hiểu biết, khi những sa mạc hình thức đang tung vấy những con sóng của bão cát bụi mù... Hào quang nào tỏa ra từ một hăng hái cấy cày xung đột thì đó chính là hào quang của những kẻ muốn tô sáng tự thân. Từ đó, có thể dẫn ra một điều: "Tâm huyết đã chết, hoặc đang còn lang thang mãi đâu?"...


Nếu bỏ được chữ "thật ra" này thì hay biết bao nhiêu, nghe ra còn có chút gì khẳng định. Tiếc rằng "thật ra" chẳng có 1 vị thần nào cả. 1 điều đơn giản sáng tạo ra cái mới đã là hủy diệt cái cũ kỹ rồi. Mà điều này thì liên quan gì ở đây nhỉ?[:D]

"Dĩ nhiên tri thức cho đi không hề mất, chỉ chuyển từ sáng sủa hay u mật thành ra tối tăm hay thô thiển mà thôi"

Câu này huynh nên dành cho những thầy cô giáo khốn khổ của huynh ấy, cả trong trường học lẫn trường đời huynh ạ.[&amp;:]

Sự chân thành và tâm huyết ko tồn tại cùng kiến thức và thông minh, hiểu biết? Điều này có thể đúng với huynh. Huynh đang ở trong tù đó, còn tất cả đều đang ở ngoài. Tâm huyết chưa chết và đang "lang thang" trong sự tự do, trong MHL, HHD, NL, Chialy...

quote:Trích đoạn: huyennguyen

Đoạn trên đã nói về Cái Biến, ấy là Dịch. Vì sao không thể nói rõ ràng? Bởi vì, nếu rõ ràng, làm cho sự rõ ràng trở thành ông chủ của trí óc thơ bé, từ đó, mà không còn cái gì có thể chen chân vào đứng được nữa trong một bát ngát mênh mông của tâm hồn.
Vấn đề là thật sự HHD có hiểu không? Chứ không phải là nàng MHL có thể thay HHD hỏi điều đó.
Biến cái có thể nắm bắt thành ra vô ngần ma kha, không thể chụp bắt, ấy là hủy đi sự "sở cầu", hay là, "ưng vô sở Trụ". Chỉ có những kẻ khùng điên dại dột mới có niềm tin rằng, chắc chắn đạt nguyện được, cầu tìm chân lý được bằng ý thức, bằng sự thông minh, bằng hiểu biết và phương pháp hùng luận vững chắc.


Sự rõ ràng tối đa của huynh nếu được muội ưu ái mà nhân lên gấp ngàn lần cũng chỉ là 1.000 giọt nước nhỏ trong bể trí thức mênh mông. Huynh tưởng huynh có đủ khả năng "rõ ràng" ư? Hi...hi... Cái mà MHL yêu cầu là đã trả lời ai thì rõ ràng về sự giúp đỡ chứ ko phải là sự hợm mình và chê bai người.

Còn câu sau của huynh thì muội cũng cười 1 nụ. Trước khi bình luận và giải thích vì sao muội cười huynh hãy thử nói "chân lý" đối với huynh là gì và huynh tìm nó bằng cách nào. Xin nói trước là huynh đừng chun vào vỏ ốc với cái biển đề bên ngoài: "Ko bao giờ đi tìm nó" vì sẽ dẫn đến 1 tai hại rất lớn ở bài sau.[:D]

quote:Trích đoạn: huyennguyen

Cái Cô Độc viết hoa ấy, cái Đạo viết hoa này, là cái gì? Nàng biết sao? Nếu MHL hiểu, thì chắc chắn hiểu rằng, ta không trách ai, cũng không không trách ai, cũng lại là không cả những cái gọi là "không trách ai và không không trách ai". Thế thì, làm sao còn có thể nói: "Huynh đã trách... nhà vua thấy huynh..."? Bao giờ hiểu mọi sự Như Là... thì im lặng sẽ mơn man vút cao, trầm thống chìm sâu, để rồi Động Từ Thức, Bến Hoang Mơ nào sẽ hiện ra lim dim ...
Lại nữa, nếu chịu im lặng mà không chịu sâu sắc, chịu sâu sắc mà không chịu ồn ào, chịu ồn ào mà không chịu sáng tạo... thì đâu là con đường để về với Thi Ca? Hay Thi Ca đã chết? "Kiến Phật sát Phật, phùng Tổ sát Tổ" là cai gì? Khi nàng trực nhận ra, mọi điều vừa viết đây, mới viết ra đấy, trở thành những sáo mòn gian manh của ngữ ngôn điêu linh và hiểm ác... mà thôi!


Mấy cái viết hoa ấy là cái muội ko cần biết. MHL ko hiểu nhưng chắc chắn hiểu theo lẽ của người bình thường cũng dễ thấy ai trách ai.

"Nếu chịu im lặng mà không chịu sâu sắc, chịu sâu sắc mà không chịu ồn ào, chịu ồn ào mà không chịu sáng tạo... thì đâu là con đường để về với Thi Ca? Hay Thi Ca đã chết?"

"Thi ca" như "tâm huyết" ở trên vẫn sống trước khi được đọc câu này của huynh và nó rất buồn vì ko hiểu câu rất hay này sao lại phải vô duyên đến đây mà nằm hớ hênh như vậy. Vì sao? Cho ai? Để làm gì?[:D]

quote:Trích đoạn: huyennguyen

Vẫn cứ quan trọng như thường! Bởi sự ẩn mật còn nằm sâu trong triệu lần biến dịch của lẽ nói... Bởi vì, chưa chắc gì, qua loa hẳn là qua loa. Lại càng không nên hiểu rằng, không có gì quan trọng, cũng như không có gì không quan trọng. Trên cả Không và Có, trên cả Sinh và Diệt, trên cả Không Không Có Có, Diệt Diệt Sinh Sinh! Là Trung Quán Luận Thênh Thang... Là Thơ Biển Cả Mơ Màng, là Rêu Rong dệt mộng hàng hàng, là Phi Thường Đạo bàng hoàng biết ra...

Lại nữa, một hôm ta có nói chuyện Napoleon trong mơ. Gã nói: "Mi có biết, chiều cao một người đàn ông là từ đỉnh đầu đến trời cao"? Ta hỏi lại ngây thơ: " Thế ra ông cao hơn tôi đấy chắc? Vì ông chỉ có 155cm, còn tui tới 165cm, lấy chiều cao bầu trời trừ ra chiều cao của ông hẳn là ông cao hơn tui?" Gã hoàng đế ấy cười ha hả, nhổ phẹt vào mặt ta một đống nước bọt, nói tỉnh bơ:" Nhổ phẹt vào thứ lý luận của ngươi, đồ con bò!" Ta tỉnh giấc! Thế là, ta mới có thể viết lại câu chuyện này ở đây, ngày hôm nay, buổi chiều chập choạng không thấy rõ mặt người...

Lại nữa, chuyện Thi Ca hồi xưa, hồi nay, cứ luôn bịt bùng. Khi dấn bước hiên ngang đi vào, mới có thể còn luận được với nhau vài lời vô nghĩa. Còn đứng bình thản nhìn vào, thì cứ thấy người ta đang múa may quay cuồng, dễ nhầm là Điên lắm thay! Ta nhớ, Hàn Mặc Tử có lần nói, thử Điên như tôi, mới có thể hiểu Thơ tui. Vậy thì, hãy thử Cuồng một lần như Nguyên, hoạc chăng hiểu điều Nguyên nói?

Nguyên.



Tiếc rằng lại 1 điều đơn giản mà huynh vẫn như bao lần mắc phải. Ko quan trọng là ko quan trọng với muội chứ ko phải với ai.

Hi...hi... Sao huynh cứ phải mắc công giải thích nó quan trọng với muội? Muội đã nói nó ko quan trọng với muội nữa mà. Có phải là 1 lần nữa huynh muốn thể hiện ko nào?[:D]

Huynh ạ. 10 cm trong khoảng cách từ mặt đất tới trời cao chỉ như hạt bụi, ko đáng kể để phân biệt ai cao hơn ai, đều là thấp hơn trời xanh cả mà thôi. Hoàng đế của huynh chỉ có thể hỏi điều đó trong 1 giấc mơ. Sự thật ko ai cân nhắc 1 điều như vậy. Chỉ có trong giấc mơ của huynh.

"Múa may quay cuồng" cũng chẳng có gì xấu xa cả, miễn nó là 1 nhu cầu và thỏa dụng với chủ nhân của nó cũng như nhiều người chứng kiến (người đọc).

Nếu ngày mai huynh nói về "Cái chết" với cái cách mà ko thử ko thể hiểu được thì muội sẽ... liều mình ngay cho huynh đỡ buồn. Chứ nếu thử điên, thử cuồng thì Tú Anh xinh đẹp này hông dám.[8D][8D][:D][:D][:D]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng Than Đi Vào Thê Lương Muôn Thuở





Ai dàn xếp?

Ngôn ngữ nào tai quái u mê? Tai quái với ai và u mê với ai?

Ý nào đi vào mênh mông?


Ai dàn xếp? Xếp dàn ai? Dàn xếp ai? Cái điều điên nhất của lũ người trên thế giới, là tìm cho bằng được, hỏi cho bằng được, rõ ràng và giản dị cho bằng được, minh triết cho bằng được, mà không chịu im lặng để nghe... Vì hỏi mà ngôn ngữ nở ra những con sâu từ cái kén tằm óng ánh. Nếu đời nay, có kẻ chịu hỏi những câu ngô nghê như Trang Chu:
Ta là Bướm? Hay Bướm là Ta?
thì có đâu đến nông nỗi?
Ngôn ngữ nào đâu có tai quái u mê, mà lại u mê tai quái nhất nhất. Từ đó, đem ra được cái cốt thiết trần tâm nào của bản năng sinh hóa của ngôn ngữ? Người ta điên vì mượn ngôn ngữ để diễn lại những điều giản dị thành ra hồ đồ, và triệu mộng uyên nguyên thành giản đơn tầm thường nhạt nhẽo... phải thế chăng? Một đại hiền giả từng nói:
“Nếu ta không thực hiện nổi cội nguồn trường mộng ở nội tâm thì triết học không thể nào tiếp xúc được với căn cơ chân chính của nó, dù ta có líu lo trong học hiệu phù hoa với bao nhiêu giọng điệu"
Nói với bao nhiêu giọng điệu líu lo? Rằng nhân danh sự tự do, rằng nhân danh những vô lo, rằng mơ tưởng cuộc lò dò đường đi, bằng những câu hỏi nhu mì, bằng phương pháp sáng khai thị trẻ thơ, thì đâu đó đã ẩn núp những dã tâm beo cọp hợm hĩnh trịch thượng của loại đứng trên mà nhìn xuống thiên hạ, cho rằng thiên hạ ngu dốt hết cả như mình chăng?

Ta chẳng có thầy nào trong cuộc đời lẫn trường học. Ta chửi nhặng xị vào những gã học giả hãnh tiến.

Sự chân thành và tâm huyết ko tồn tại cùng kiến thức và thông minh, hiểu biết? Điều này có thể đúng với huynh. Huynh đang ở trong tù đó, còn tất cả đều đang ở ngoài. Tâm huyết chưa chết và đang "lang thang" trong sự tự do, trong MHL, HHD, NL, Chialy...


Thương nhau như thế bằng mười hại nhau. Chân thành và tâm huyết như thế là giết người bằng ngôn ngữ êm đềm. Ngục tù? Phải, ta ở trong ngục nhìn xem lũ người gian manh dìu nhau đi bằng ánh mắt thân thiện, nụ cười sẻ chia, tương thân tương ái, hảo khí tày thiên... Phải, ta nhấn chìm chính ta trong cuộc đày đọa của bùn đen, của tanh hôi... để mơ màng về một Triệu Mộng Xưa Xa đã theo đêm ngày đi mãi không về...

Sự rõ ràng tối đa của huynh nếu được muội ưu ái mà nhân lên gấp ngàn lần cũng chỉ là 1.000 giọt nước nhỏ trong bể trí thức mênh mông. Huynh tưởng huynh có đủ khả năng "rõ ràng" ư? Hi...hi... Cái mà MHL yêu cầu là đã trả lời ai thì rõ ràng về sự giúp đỡ chứ ko phải là sự hợm mình và chê bai người.


Nàng hiểu như thế nào về những câu nói của ta mà dám bảo nó không rõ ràng? Và một MHL, 1 HHD, 1 Chialy... có phải là đại diện cho tất cả những ngời sáng của tình thân ái, lòng chân thành, sự tâm huyết muốn nhìn thấy được Thi Ca quay về với Mông Muội Sơ Đầu...? Ta nói là ta đủ khả năng rõ ràng? Ta bảo chỗ nào? Ở đâu? Ngụy biện! Ngụy biện! Gian manh! Hahaha... Nếu cho rằng, tâm huyết chưa chết, và đang lang thang cùng với MHL, HHD, Chialy... thì ấy chính là chỗ hợm mình rõ ràng nhất đấy hay chăng?

Còn câu sau của huynh thì muội cũng cười 1 nụ. Trước khi bình luận và giải thích vì sao muội cười huynh hãy thử nói "chân lý" đối với huynh là gì và huynh tìm nó bằng cách nào. Xin nói trước là huynh đừng chun vào vỏ ốc với cái biển đề bên ngoài: "Ko bao giờ đi tìm nó" vì sẽ dẫn đến 1 tai hại rất lớn ở bài sau.


Ta chưa bao giờ nói về chân lý, ta không xác quyết chân lý. Bởi vậy, lời lẽ đi vào những đa diện hàm hồ, để mặc tình nhân gian cứ nhổ nước bọt vào đấy, chửi mắng sa sả theo kiểu con buôn ngoài chợ dùng chổi quét chợ đánh vào đầu thằng trộm cá. Cũng đáng đời, ai bảo hàm hồ, mơ màng, không "rõ ràng giản dị" cho người ta "dễ hiểu" có hay hơn không? Đáng đời thằng trộm cá!...

Mấy cái viết hoa ấy là cái muội ko cần biết.


Không hiểu chữ viết hoa của ta, thì tất cả mọi điều nói của ta là con số 0 to tướng với nàng. Thế thì, đã không hiểu ta muốn nói gì. Thế thì, làm sao biết ta đang khen cái gì, chê cái chi chi, xem trọng ai, xem nhẹ người nào, để mà bâng quơ
MHL ko hiểu nhưng chắc chắn hiểu theo lẽ của người bình thường cũng dễ thấy ai trách ai.
????

"Thi ca" như "tâm huyết" ở trên vẫn sống trước khi được đọc câu này của huynh và nó rất buồn vì ko hiểu câu rất hay này sao lại phải vô duyên đến đây mà nằm hớ hênh như vậy. Vì sao? Cho ai? Để làm gì?


Lại hỏi. Không hiểu nên mới hỏi? Vậy thì sao dám nói rằng nó vô duyên hay hớ hênh? chẳng phải câu đó đã đầy đủ ý ta lắm rồi hay sao? thôi thì ta trích thêm một lần nữa vậy:

"Nếu chịu im lặng mà không chịu sâu sắc, chịu sâu sắc mà không chịu ồn ào, chịu ồn ào mà không chịu sáng tạo... thì đâu là con đường để về với Thi Ca? Hay Thi Ca đã chết?"


lại thêm một cách ngụy biện rất hay:

Tiếc rằng lại 1 điều đơn giản mà huynh vẫn như bao lần mắc phải. Ko quan trọng là ko quan trọng với muội chứ ko phải với ai.

Hi...hi... Sao huynh cứ phải mắc công giải thích nó quan trọng với muội? Muội đã nói nó ko quan trọng với muội nữa mà. Có phải là 1 lần nữa huynh muốn thể hiện ko nào?


Nó không quan trọng với nàng, nghĩa là chưa chắc không quan trọng với người khác. Như vậy, thì nàng đại diện cho cái gì, để hỏi ta những lời vô nghĩa: "một lần nữa muốn thể hiện?"... Và xin lỗi, hơi bất lịch sự một chút, rằng, ta đâu có mắc công vì nàng, ta mắc công vì HHD đấy chứ? Ta viết bài cũng đâu phải chỉ cho một mình nàng đọc, một mình nàng hiểu, một mình nàng bình.... ?

Huynh ạ. 10 cm trong khoảng cách từ mặt đất tới trời cao chỉ như hạt bụi, ko đáng kể để phân biệt ai cao hơn ai, đều là thấp hơn trời xanh cả mà thôi. Hoàng đế của huynh chỉ có thể hỏi điều đó trong 1 giấc mơ. Sự thật ko ai cân nhắc 1 điều như vậy. Chỉ có trong giấc mơ của huynh.


10cm dĩ nhiên là hạt bụi, mà có là vạn trượng hùng tâm cũng là bụi nốt. Chỉ có thể hỏi trong giấc mơ, cũng đúng nốt. Nhưng có một người đã cân nhắc, đó là 1 MHL bướng bỉnh dù xinh đẹp như hoa. Thì đấy, ta chẳng nói nó nằm trong giấc mơ? Cuộc đời ta chỉ là giấc mơ ngắn trong một một "Trường Cửu Mộng" mà thôi.
Nhưng, cái gì còn có thể le lói đằng sau câu nói của ta?
1. "Ta tỉnh giấc!" Ta tỉnh giấc gì thế? Giấc ngủ? Giấc Mơ? Giấc Phồn Hoa? Giấc Sở Đắc? Giấc Năng Cầu?...
2. "Gã hoàng đế ấy cười ha hả, nhổ phẹt vào mặt ta một đống nước bọt, nói tỉnh bơ:" Nhổ phẹt vào thứ lý luận của ngươi, đồ con bò!" " Ta là đồ con bò với thứ lý luận xem ra vô cùng vững chắc :
A1= B1-C1
A2=B2-C2
mà B=B1=B2
và C1 nhỏ hơn C2
suy ra: A1 phải lớn hơn A2
(A1, C1 = chiều cao thật sự và chiều cao đo bằng ni thước của Napoleon)
(A2, C2 = chiều cao thật sự và chiều cao đo bằng ni thước của ta)

Chà, xem ra cực kì dễ hiểu! Thế mà, lão ấy chửi ta vì sao ấy nhỉ? Ta chợt biết, ý của lão có thể là "đồ con bò, ta đang muốn nói tới hùng tâm của hảo hán trên đời bốc lên cao ngút từ đỉnh đầu, thế mà ngươi cho rằng ta đang muốn cao hơn ngươi bằng câu nói ấy chắc? Đúng là đồ con bò! Thật ngốc quá đỗi! Đồ luận lý học, logic CON BÒ! Nhổ phẹt vào cái hiếu thắng xảo biện của ngươi! "
3. Từ hồi đó, ta cứ hay mơ giấc mơ này, nay kể lại là cũng muốn la lối om sòm rằng, có thể ý của ta, cũng bị hiểu lầm lệch lạc tai hại (mở ngoặc, giống như ngôn ngữ ấy mà, ah, đoạn này chắc trả lời được cái câu hỏi của MHL về ngôn ngữ nào tai quái trên kia đây chăng??! đóng ngoặc) bằng những lý luận, lòng hiếu thắng bướng bỉnh của những đầu óc máy móc công thức dẫy đầy những đường bay của logic hiện đại...

Nếu ngày mai huynh nói về "Cái chết" với cái cách mà ko thử ko thể hiểu được thì muội sẽ... liều mình ngay cho huynh đỡ buồn.


Phải lắm, nên chết thử 1 lần, xem chết nó thế nào, bởi vì thể theo cách nói của ta, phải thế này, mới ra thế kia... nhỉ?
Chà, cuộc cãi vã (xin lỗi, dùng từ đẹp hơn 1 chút, tranh luận, xí quên, còn chưa đẹp, bình luận văn học mới chính xác, dễ hiểu) xem ra cứ lòng vòng về cái cách nói, của ngôn ngữ du côn và gian manh mà chưa nói thêm 1 chut' nào về Thi Tứ, Thi Ảnh, Về Chất Thơ... như ban đầu nữa! Lỗi tại ai đây Chúa Trời soi sáng? Bồ Tát đại lượng?
Phải là Ngôn ngữ? Ngôn ngữ vô tội.
Phải là Lý Luận? Không, XEM RA LÝ LUẬN CHÍNH XÁC DỄ HIỂU MỚI TỐT ĐẤY CHỨ, SAO LẠI CÓ TỘI?
Phải là có một thằng điên cuồng kia tên là huyennguyen cứ dùng sức mạnh vũ phu mà áp bức một Phi Thường Cô Nương Kiều Diễm Hãn Thế là Mộc Hoa Lê?

Phải, phải, đắc tội với nữ nhân đáng chết lắm thay! Những nàng quốc sắc dù gây nên biết bao đổ quán xiêu thành như chú chuột vàng xoi mòn những cát đất dưới gốc rễ vẫn cứ vô tội như thường. Ai bảo nam nhân thiên hạ cứ tương tư khuôn hoa diện phấn?... Rồi gây biết bao lỗi lầm tai hại tày trời? Cũng như cuộc đời của những gã cuồng thi sĩ, (thiệt ra, thi sĩ trên đời này điên hết cả), cứ tưởng tượng mơ màng về một nàng Thơ mà gây nên những đoạn trường bi tráng thê lương, để tiếng than còn tung vào không gian nhưng u uẩn ngàn dặm muôn thuở?...
...................................


Nguyen.







http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-08 03:32:58Mộc Hoa Lê>
" Huyền Nguyên ngôn bất khả
" Trắng trời hoa lê bay "


Xem ra huynh mất bình tĩnh quá rồi, ngôn từ trở nên hàm hồ, lộn xộn. Con đường tìm chân lý khắc nghiệt là vậy, dưới chân chỉ có chông gai. Người nào biết mỉm cười thì mặt đất sẽ nở hoa.[:)]

Bé HHD rất cầu thị, người thành tâm và có chút sư phạm sẽ giảng điều cơ bản rồi mới đến điều cao xa, như cách làm của tỷ NL.
Hi...hi... Có 1 phúng dụ hay: Người ta sắp chết đuối, thay vì quẳng ngay 1 cái phao, lão lái đò ích kỷ, ba hoa lại dạy 1 điều cao xa rằng: Nhân thể lúc này tập bơi luôn đi, sẽ có ích lợi về sau, ôm phao để mãi ko trở thành kẻ biết bơi à. [:D] Đây ko phải HL tự nói, bé HD đã viết rất rõ trên kia.

Những điều huynh viết, muội ko cần phân tích thêm nữa, lại vì 1 câu hỏi: "Để làm gì?"[8D][:D][:D] Đã ko còn là bình nữa rồi, để ai ghé mắt qua đây tự mỉa mai 1 nụ cười mà luận.[8D][:D]


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Ta mất bình tĩnh? Ta? Hay nàng?

Ta chẳng phải là gã lái đò gian ác, mà HHD cũng không phải là kẻ sắp chết đuối. Đây là một ngụy biện cơ xảo để hòng "cả vú lấp miệng em" nữa thôi. Hahaha... Như từ trước đến nay, nàng vẫn ngụy biện rất hay và hùng hồn cho những bình luận của mình. Ta không trách. Nhưng người hồn nhiên đi thẳng đến nghệ thuật sẽ hiểu ngay ai có dã tâm và từ tâm, mà không phải dựa vào lời lẽ sóng gió đa đoan hay ôn tồn điệu nghệ...

Phải, cũng nên đi thiên hạ ghé qua mà mỉm cười rồi tự luận!

Ta chỉ còn có thể cười to sau khi lời than đã đi vào thê lương...

Hahahahaha...

Nguyen.



http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-08 16:15:33Mộc Hoa Lê>
Mặc đời sau thiên hạ luận bàn

Chẳng phải nhờ cái biển "phúng dụ" muội treo phía trước, cũng chẳng phải do lời huynh đã nói thì người ta vẫn biết huynh ko phải là ai và HHD ko phải là ai. Nhưng đều như thế cả. Điều thiết thực hữu ích được thay thế bằng cao xa hoang tưởng và mong muốn "nổi" đã bị "chìm". Cao xa hoang tưởng đã quẳng xuống nước cả 2 đầu của 1 sợi dây.

Rồi mai kia, để "cả vú" khỏi "lấp miệng em", những ẩn dụ định danh, ẩn dụ nhận thức, ẩn dụ hình tượng, ẩn dụ tu từ, hoán dụ, phúng dụ cũng như ký ức, khoa trương... của "Tu từ học" sẽ chìm vào quên lãng và khi đó, văn học "cao xa" sẽ ra làm sao ???[8D][8D][:D][:D][:D]

Thôi, Tú Anh hông nói nữa kẻo bị coi là ngụy biện. Hic... Mà người ta sẽ xếp Tú Anh vào loại ngụy biện nào nhỉ (!?)


" Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "
Đăng nhập để trả lời
0
Vô ích, chỉ còn có thể cười hahaha...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
To: Huyền Nguyên
Ngôn bất tận ý, không có gì đâu, thường thì bao giờ cũng vậy thôi
To: Mộc Hoa Lê
Bay đầy trời thì chắc là đẹp lắm nhỉ?

To: Both

Có lẽ thắc mắc của HHD nên dừng lại ở đây thôi nhỉ? Chạy qua chạy lại làm cuộn len rối hết trơn rồi kìa. Cả hai ko chịu tháo gỡ đi mà cứ làm nó rối tung lên hay sao?

 
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Asin

Có lẽ thắc mắc của HHD nên dừng lại ở đây thôi nhỉ? Chạy qua chạy lại làm cuộn len rối hết trơn rồi kìa. Cả hai ko chịu tháo gỡ đi mà cứ làm nó rối tung lên hay sao?


Hic...anh Asin tâm lí quá,đoán đúng...ý em...hic...[:(][:(][:(] (...chẳng hiểu gì cả[sm=khoc.gif]...may mà nhờ Asin...giải thoát...mời Asin 1 chầu...kem mới được[:D][sm=icecream.gif][sm=icecream.gif][sm=beerchug.gif])
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn chầu kem của HHD nhé, răng Asin rụng hết rồi, ăn kem đúng là hợp đấy.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trùi, trò iu, hôm nay mới ghé qua chỗ này của trò, hè hè, gặp toàn cao thủ, đọc xong mà thủ cứ ong ong. Trò mới lớp 9, đọc vầy khéo thành bác học quá. Hè, cái kính đó nên tăng độ mới đọc được cái này. Thầy thua rồi, không lại được thiên hạ đâu. :d[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Điên hết cả rồi mới nói lung tung đến thế, HN tạ lỗi nếu đã thật sự có thất lễ trong trang này.
Cũng chẳng nên nói là kính cận phải tăng độ đâu, vì biết đâu chính HD lại có thể nhận ra được rất nhiều nhờ tranh luận...
Hihihi, "bé nhóc" có giận ta không? (Nói nhỏ, ta là lão lái đò gian ác đấy! Suỵt! [:D])
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bác HN ơi, tui ko nói bác đâu, tui bảo nhóc trò tui đấy chớ. Chẳng hỉu sao trả lời lại ghi thành: trả lời HN, bác bỏ quá cho nhá. Hì. Bác phải biểu trò HHD cho bác nhòm cái kính của nhóc, hơi bị to độ đấy[:D][:D] Dù sao cũng sorry bác nha.
Đăng nhập để trả lời
0
Hihihi, ko có chi.
Mọi việc dù sao cũng đã an bài...
Hahahah...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Bác này, em hỏi khí không phải, bác làm thơ khó hỉu bỏ xừ, nhưng em lại... khoái đọc, thế mới khổ cái thân em chớ. Mà bác ơi, bác cầm tinh con gì? Đừng giạn vì câu hỏi này của em nha:d
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Giời ạ! Còn không biết hay sao! Con dê đấyyyy... Không thấy suốt ngày tương tư thánh nữ, tiên nữ hay sao? Hehehe...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Em có thắc mắc tiếp, nhờ mọi người ![:D][:D][:D]

Khi phân tích bài thơ "bếp lửa" của Bằng Việt, có người nói với em là nên mở rộng với bài "quê hương" của Giang Nam , và bài "mộ"(chiều tối) của Hồ Chí Minh. Bài "bếp lửa" và "mộ" có chung "hình tượng" "bếp lửa" (em chẳng hỉu gì cả[&amp;:]) ,vậy cái gì là hình tượng, rồi cái gì là hình ảnh, hình tượng với hình ảnh khác nhau chỗ nào?Rồi cái chung nhau hình tượng "bếp lửa" là như thế nào???( trùi, đầu óc rối tung)...Nhờ mấy sư phụ giúp giùm!!![:(][:(][:(]
Có hai cô bé học trò
Xem con kiến gió đi đò lá tre
Nứa xuôi từng một đôi bè
Nắng sang bãi cát bên kia có chiều...
[img]http://photo .dangquang.com.vn/data/dangquang_ 14.gif[/img]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.06.2015 04:39:44 bởi lá chờ rơi>
xin lổi đã trả lời rồi mà tưởng chưa.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-02 21:01:48Ngọc Lý>
.

Chào Hoa Hướng Dương,

hihihi [:)]

Nghe Thầy Huyennguyen giảng khó hiểu quá phải hông?

Tiếng Việt mình có câu "Học thầy không tầy học bạn", thôi để Ngọc Lý đi mò tìm lời giảng chung với bạn nheng.

Nếu Ngọc Lý có gì không rõ, chắc sẽ hiện ra Mộc Hoa Lê, rồi Zhang ( Quản Trị Viên này sao không thấy làm việc gì cả, thỉnh thoảng đi vô rồi đi ra. [8D])

Trong đây còn nhiều Thầy lắm, đừng lo, hihihi... [:)]

1. " Chất thơ trong thơ" là gì?

Eo ơi, muốn định nghĩa một "chất" thì chắc phải "phân chất", tách nó ra thành đủ loại thành phần, định vị, định lượng, định sắc, định thanh, định cảm giác... rồi lại tổng hợp nó lại, xem tất cả hợp lại thì thành ra... chất gì?

Vậy tạm định nghĩa:

- chất: gồm đủ các hình thức kích thích ngũ quan lục dục của con người. Chua cay mặn đắng ngon ngọt chát chúa, trầm bổng cao thấp, xanh đỏ trắng tím vàng, nóng lạnh se se ẩm ẩm khô khô... buốn vui giận hờn yêu ghét oán thù...

Có người gọi đây là phần "hình nhi hạ". Phần tạo cảm xúc và gây tình cảm nhất thời.

- Thơ: phần này khó ghê. Vì quan niệm về thơ thay đổi theo phát triển của tư tưởng và xã hội.

Zhang có lần nói, thơ nghiêng về tình cảm, cảm xúc, trong khi văn nghiêng về lý luận. Tôi thấy điều này tương đối dễ hiểu.

Chúng ta hay nghĩ "Thơ" tượng trưng cho vẻ đẹp ra ngoài hiện thực (thơ mộng, lãng mạn...) hay nói khác đi, sự thăng hoa của tư tưởng lên trên mức hiện thực, đó, là chúng ta đang vói tới "hình nhi thượng", những giá trị còn lại với thời gian. Giản dị hơn, những gì sẽ đọng lại.

Một câu thơ hay, có nhiều "chất thơ" là một câu thơ kết hợp được ngôn ngữ, âm thanh, vần điệu, và ý dùng để tạo xúc cảm cho người thưởng thức, làm cho điều họ cảm nhận được vượt trên các hình ảnh thực tế mà khơi động đến tận cái đẹp từ tâm thức.

Khi đó, chúng ta có sự rung, và động, hay tri âm.

"Chất thơ" nhiều hay ít, là khả năng tạo rung động nhiều hay ít của bài thơ.

Một bài thơ thành công phải khơi dậy một số cảm xúc cho người đọc, và sau khi đọc xong bài thơ, còn lắng đọng lại một tình cảm nào đó.

Một tác phẩm vượt thời gian là tác phẩm vói được vào tiềm thức chung của con người và ở lại đó, không mất, vì đã vào được nơi bất tử.

Tôi thích ý tưởng này:

    Thơ là hơi thở của cuộc đời.

Đó chính là sự hòa hợp tuyệt vời nhất giữa hình nhi hạ và hình nhi thượng, tạo nên cảm xúc sống linh diệu vô cùng.

2. Thế nào là "thi ảnh"?

Thử nhé:

    Ai hay có đoá hồng-trăng
    Ai hay có đoá hoa hồng - thời gian
    Điệp trùng trời nước mênh mang
    Thời gian phản chiếu đoá trăng vơi đầy [1]

Hướng Dương có đồng ý là mấy câu thơ trên cho ta "thi ảnh" rất đẹp không?

Đóa hồng - trăng - trời - nước - đầy - vơi: toàn là ảnh hiện thực.

3. Người bình văn thường nhắc đến "tứ thơ", vậy "tứ thơ" là gì?

Tứ là tiếng Hán Việt. Tôi thích dùng chữ Việt: Ý tưởng. "Tứ thơ" giản dị là ý tưởng khơi dậy từ các câu thơ.

Trở lại mấy câu thơ trên:

    Ai hay có đoá hồng-trăng
    Ai hay có đoá hoa hồng - thời gian
    Điệp trùng trời nước mênh mang
    Thời gian phản chiếu đoá trăng vơi đầy

    Ai hay có đoá đắng cay
    Chiếc hoa biển mặn đã say tạ từ [1]

Thi sĩ vẽ cho chúng ta một đóa hồng, nhưng lại lồng đóa hồng với hình ảnh mặt trăng. Hai vẻ đẹp toàn bích, một hữu hạn, một vô hạn. Rồi ghép lại thành một: Đóa trăng.

Từ hình ảnh (thi ảnh) đã khơi dậy ý tưởng (thi tứ): nét đẹp toàn bích vĩnh hằng.

Nhưng từ vẻ đẹp xuyên thời gian đó, thi sĩ lại ghép vào ý bạc mệnh của hoa hồng (hồng nhan bạc mệnh) :

    Ai hay có đoá đắng cay
    Chiếc hoa biển mặn đã say tạ từ


Thành ra sự chịu đựng truân chuyên của cái đẹp lại tăng lên nhiều bực: đóa trăng sống trải thời gian bằng những điều cay đắng.

Tứ thơ ở đây chập chùng lên hình ảnh, khơi gợi nhiều bậc cảm xúc càng lúc càng sâu đậm hơn.

4. Trong "truyện Kiều"của Nguyễn Du có câu :

"Xót người tựa cửa hôm mai
Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
Sân Lai cách mấy nắng mưa
Có khi gốc tử đã vừa người ôm"


Sân Lai: Sân Lão Lai. Theo sách Cao Sĩ truyện: "Lão Lai Tử, người nước Sở, đời Xuân Thu, tuổi đã ngoài bảy mươi, mà còn cha mẹ già, ông thường mặc áo ngũ sắc sặc sỡ, ra múa ở trước sân, rồi giả cách ngã, khóc, như trẻ con, để làm cho cha mẹ vui". Đây nói bóng sân nhà cho mẹ, tức nhà mình.

Nếu Ngọc Lý nhớ không lâm, khi còn bé, bị bắt học thuộc lòng tập Nhị Thập Tứ Hiếu của Lý Văn Phức dịch sang tiếng Việt, có đoạn về Lão Lai như sau:

    "Lão Lai Tử đời Chu Cao Sĩ
    Thờ hai thân chẳng trễ ngọt bùi.
    Tuổi già đã đúng bảy mươi,
    Nói năng chẳng chút hở môi rằng già...
    Khi thong thả, mẹ cha ngồi trước,
    Ghé gần vào bắt chước trẻ thơ,
    Thấp cao điệu múa nhởn nhơ,
    Xênh xoang màu áo, bạc phơ mái đầu .
    Chốn đường thượng, khi hầu bưng nước,
    Giả làm điều ngã trước thềm hoa,
    Khóc lên mấy tiếng oa oa,
    Tưởng chừng lên bảy, lên ba thuở nào .
    Trên tuổi tác trông vào vui vẻ
    áng đình vi, gió thụy mưa xuân
    Cho hay nhân tử sự thân,
    Trong trăm năm được mấy lần ngày vui."


Gốc tử: Gốc cây tử (loài cây thị). Đây dùng chỉ cha mẹ, "gốc tử đã vừa người ôm" nói bóng cha mẹ đã già rồi.

Cả đoạn thơ chỉ ý nói người con đi xa nhà, nghĩ đến cha mẹ tựa cửa mong ngóng, con lo lắng không biết ai săn sóc lo cho cha mẹ được mát lúc trời nóng, ấm lúc trời lạnh, mà mình thì quá xa sân nhà xưa, chỉ e cha mẹ đã tuổi già sức yếu. Đại ý chỉ lòng hiếu thảo và lo lắng của người con xa nhà.

Tất cả cái hay của bốn câu này nằm trong hai điển tích kia.

Nhưng tất cả cái dở cúa bốn câu này cũng vì dựa vào hai điển tích kia.

Vì nếu chúng ta không hiểu ý xa xôi của câu chuyện dài dòng từ một nước Tàu không còn trực tiếp liên hệ gì với Việt, thì cả đoạn thơ hoàn toàn tối nghĩa, hay vô nghĩa.

Hãy thử các câu này:

    Chiều chiều chim vịt kêu chiều
    Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau...

    Chiều chiều ra đứng ngõ sau
    Trông về quê mẹ lòng đau chín chiều...

    Ai đi để mẹ ở nhà
    Gối nghiêng ai sửa chén trà ai bưng...

Nghe xúc động xiết bao.

Đó là sự khác biệt giữa hai "chất thơ" của ca dao ngôn ngữ Mẹ và thơ dịch từ điển cố Trung Hoa.

Một bên là tiếng ru dính liền vào cuống nhau từ khi con chưa sinh ra, đã nghe lời Mẹ ru.

Bên kia là những xa lạ đòi hỏi giải thích diễn nghĩa lòng vòng, không thể cảm được.

Cái tuyệt của một nhà thơ thành công là rung được giây tơ tâm thức của người đọc.

Khi ấy, chúng ta chẳng còn phải phân tích chất thơ, hình thơ, ý thơ, điển cố trong thơ... gì cả...

Mà chỉ còn là hơi thở,

Cảm nhận,

Và sống.

________

[1] Thơ Aragon - Đóa Hồng ngày đầu năm - Hàn Thủy dịch.
http://zdfree.free.fr/diendan/articles/u160tho.html
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»