Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

NHỮNG BÀI THƠ TÌNH BẤT TỬ

23 trả lời, 8.168 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 14:14:12Hải Triều>
Topic này được tôi lập thật tình cờ, hôm rồi lục vào cái nhà kho cũ kỹ, bắt gặp quyển sổ nhỏ bằng bàn tay của mẹ từ những năm 1973, trong đó có mấy bài thơ tình thật hay, tiếc rằng có bài thì ghi tên tác giả, có bài không (keke, chẳng biết có phải là thơ của cụ hay không nữa). Hy vọng mọi người ghé qua và đóng góp để Topic này thêm thật nhiều bài thơ tình hay hơn nữa. Chúc mọi người an lành khi đọc xong những bài thơ này.
Làm nên cái quán này, cứ thấy thiêu thiếu một thứ gì, nghĩ mãi, hoá ra là mình chỉ bày hàng để bán. Chẳng có tiếp thị một chút gì. Hãy đừng nghe cái tên kêu như sấm của Topic này mà không đủ tự tin để đăng thơ của mình. CP xây quán để mọi người cùng nhau chia xẻ những bài thơ tình hay mà thôi. Xin tiếp thị khúc tự tình đầu tiên.
_______________________________________________________________________________
Tôi biết chăng tình tôi.

Bài thơ này ban đầu mình chẳng biết là của ai, thấy hay nên cứ đăng, nhưng cái hay phải có ngọn nguồn, phải có gốc rễ. Vậy là lục tung tất cả để tìm bằng được một cái tên tác giả. Còn tên người dịch thì vẫn còn là một ẩn số, có thể là đúng, có thể là sai vì chưa ai chứng thực.
Vâng. Lại là một bài thơ của sự chia xa. Điểm lại các bài thơ tình đã được "xuất bản", dường như tất cả đều là những bài nói về sự chia ly. Vẻ đẹp của tình yêu được nhân vật trữ tình kể lại mà thôi. Hình như khi ta để vuột mất khỏi tầm tay một điều gì, ta mới giật mình ngoảnh lại rồi nuối tiếc. Lúc đó mới trăn trở nghĩ suy trong niềm ân hận đến vô bờ. Chàng trai trong bài thơ này cũng vậy:

Xin em thỉnh thoảng nhớ thầm
Cái thời em đã có lần yêu anh.

Chắc hẳn là tới tận bây giờ, chàng trai mới 1 lần nhìn lại vẻ đẹp lóng lánh sắc màu của tình yêu mà chàng đã trải qua. Tiếc ư, vẫn chưa muộn, trong cái khắc nghiệt của sự chia phôi đã giúp anh tỉnh táo nhận ra rằng, anh đã có một tình yêu thật đẹp, hãy khoan đổ tội cho nhau, hãy nghĩ về những điều ngọt ngào nhất mà anh đang nắm giữ, dẫu rằng đó chỉ là một kỷ niệm đã mãi mãi rời xa.
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-12 12:39:38Hải Triều>
TÔI BIẾT CHĂNG TÌNH TÔI

GUYDOM APOLINERƠ
(1880 - 1918)
(Pháp)
(Hoàng Hưng dịch)

Em ơi còn có yêu anh
Tiếng kèn rền rĩ âm thanh về chiều
Hình em còn đó em yêu
Vẫn như mỉm miệng mà trêu cợt người
Biết em còn mất trên đời
Hay em đã phụ những lời ước xưa
Với người pháo thủ ngẩn ngơ
Đã từng muốn chết bên bờ sông xa
Em là nỗi khổ lòng ta
Em là tim vỡ, em là tiếng êm
Mắt em say đắm dịu hiền
Ánh nhìn xa quá mắt em ngỡ ngàng
Anh hôn món tóc ngọc vàng
Của anh đó tóc em làm của tin
Xa dần kỷ niệm anh tìm
Tiếng em êm dịu tiếng kèn gần xa
Đời anh em mở chói lòa
Trang đời đẹp ấy lật qua mất rồi
Em anh thôi vĩnh biệt thôi
Thấy đâu hình bóng lệ rơi mắt nhòa
Bóng đêm chen giữa đôi ta
Mai đây em có bao giờ nhớ chăng
Xin em thỉnh thoảng nhớ thầm
Cái thời em đã có lần yêu anh.

Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 04:57:46Hải Triều>
Vẫn tự giận mình, sao ta chẳng phải là một nhà thơ để đến với thơ được dễ dàng hơn, cảm nhận dù sao vẫn cứ chỉ là cảm nhận. Rất may, ta vẫn còn một điều giống với các thi nhân, ta cũng biết yêu và được yêu như họ, hôm nay, thử hoá thân thành phận nữ nhi để cùng đánh động tiếng lòng trong "Đối khúc" xem sao.
Vẫn nghe mọi người thường bảo, tình yêu phải là sự sẻ chia, phải là hoà hợp cả về thể xác và tâm hồn. Nhưng mình thấy cô gái này lại có một chút chút ích kỷ hay sao ấy.
"Khi em hờn tủi ốm đau
Xin anh đừng đến lụy sầu sang anh"
Trăm lần không, ngàn lần không, nếu là ta, ta cũng làm vậy thôi, hờn tủi, ốm đau ta chỉ muốn thu mình lại, như một con mèo lười để không ai biết ta đang nghĩ gì, đang ra sao. Ồ không, còn nữa, người ta yêu, (dĩ nhiên họ yêu ta chứ nhỉ????) mà đến với ta lúc này, thật khó. Đau khổ, lo lắng và có khi còn hờn giận nữa, ta không muốn người thương của ta phải lo lắng, vướng bận đâu. Còn mọi người, hãy xem, hãy cảm những gì mà cô gái này nghĩ nhé....
_______________________________________________________________________________

ĐỐI KHÚC
(Bungari)

Khi em hờn tủi ốm đau
Xin anh đừng đến lụy sầu sang anh
Một mình chịu khổ cũng đành
Thú kia giấu vết thương mình hang sâu
Một mình liếm láp niềm đau
Một mình gồng sức phía sau gian phòng
Lệ ngưng, chảy thấm vào lòng
Bao nhiêu máu độc lại hồng qua tim
Gieo thành ngôn ngữ lặng im
Nơi xa anh có nghe em tự tình
Đã quen đau khổ một mình
Sầu em trĩu xuống vai anh làm gì
Trán đừng nhăn nếp nghĩ suy
Thôi đừng tóc rủ hàng mi muộn phiền
Một mình chịu khổ đã quen
Nhưng khi vui sướng lại thèm có anh
Rót vui từ trái tim mình
Sang tim anh để vẹn tình lứa đôi
Tràn đầy giếng mắt em vui
Mắt anh phản chiếu với lời hát em
Từ đôi môi mọng dịu mềm
Câu ca đậu xuống êm đềm môi anh.
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 06:01:36Hải Triều>
Đối với mỗi con người, để cuộc sống thêm phần ý nghĩa, ta không tách khỏi những tham vọng. Có những tham vọng thật lớn lao, nhưng cũng có những tham vọng rất đỗi bình dị. Đừng cười khi tôi lại dùng từ tham vọng trong trường hợp này, tại sao lại không nói là "ước mơ". Nghe ra tình hơn, thơ hơn. Không, ước mơ lại là một phạm trù khác, dẫu ta có ước mơ, nhưng ước mơ ấy không thành, ta có thể để im vào quên lãng, còn tham vọng thì không. Phải thực thi cho bằng được, nếu chẳng may không thể thành hiện thực, ta sẽ phải vật vã, trăn trở đến nhọc nhằn.
"Tham vọng rất đỗi bình dị", nghe ra có vẻ thật trái ngược, nhưng với mỗi người, điều này là nhỏ, là bình dị, thì người khác lại thâm nghiêm và cao vút không thể nào với tới.
Chàng trai trong bài thơ dưới đây cũng chỉ có một tham vọng nhỏ nhoi thôi, nhưng nó quẩn quanh không lối thoát, nếu xảy ra với bạn, bạn sẽ làm gì....
_______________________________________________________________________________

CHỈ CẦN ĐÔI MẮT
(Rumani)

Hãy cưa đôi chân của tôi đi
Để tôi khỏi lang thang

Hãy xẻo đôi môi của tôi đi
Để tôi không thể hôn em được nữa

Hãy chặt đôi tay của tôi đi
Để tôi không thể ôm em

Hãy đập vỡ trái tim của tôi
Để nó không làm tôi điên dại

Nhưng hãy để cho tôi đôi mắt
Để tôi khóc người tình
Đã mất hút của tôi.

Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 06:25:40Hải Triều>
"... Nợ tang bồng, vay - trả, trả - vay". Cuộc sống nhiều khi tuần hoàn đến phát ghét. Để suốt đời ta phải chứng thực ta còn tồn tại, ta đang sống. Tình yêu là bất diệt, là còn mãi với thời gian. Nhưng đôi khi, nhân vật chính của tình yêu lại mong cho mình được tan biến vào cõi hư vô, thành ảo ảnh, để không ai nhận biết được mình. Đớn đau thay. Và nỗi đau ấy còn được nhân lên đến tận cùng khi sự lãng quên ấy không phải là những người quanh ta, chính ta đã quên bản thân mình, quên đến mức chối bỏ.
Hy vọng quên để mà hoá thân thành hình hài khác, quên để gột sạch những nợ tình còn mải miết quấn vương.
_______________________________________________________________________________

LẶNG THẦM
(Tố Nga)

Em là em của lãng quên
Em trăm năm - sợi nắng huyền thoại xưa
Thời gian – Em gội gió mưa
Giữa đời em thắp sao khuya lặng thầm.

Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 06:56:56Hải Triều>
Khái Hưng - giờ đây giá mà ông còn sống, ông sẽ thật hạnh phúc bởi lời dịch bài thơ này của ông đã được người đời sau chọn lựa. Đã dăm ba bản dịch bài thơ này, có thể chính xác hơn về câu chữ, nhưng cái chan chứa niềm thương, nồng nàn tình nhớ mà ông gửi gắm qua lời thơ Xonne vẫn được mọi người ghi nhận.
Tôi được đọc bài thơ này từ khi còn bé, bé lắm. Nhưng tôi đã thấy rất hay rồi, bởi vì một lẽ hết sức giản dị, tôi đọc bài thơ bằng nỗi vất vả đắng cay của nhân vật trong truyện Không gia đình (hoặc Trong gia đình) của Hectomalot. Hồi đó tôi yêu bài thơ thơ này bởi tôi yêu nhân vật đầy khổ đau và nước mắt trong cuốn truyện mà tôi yêu thích, thế thôi. Về sau, tôi yêu bài thơ này thêm vì một lẽ, bài thơ đã nói hộ cho những chàng trai đang trên bước đường chinh phục nửa kia của cuộc đời mình. Và quan trọng hơn, tôi hiểu bài thơ này gốc gác của nó đâu phải là sự khổ đau ngập tràn nước mắt, nó diễn tả nhiều hơn nỗi phập phồng, lo lắng đến đáng yêu của chàng trai đang yêu và đang rất sợ bị khước từ của mối tình đầu.
_______________________________________________________________________________________________________________

Sonnet
(Félix Arvers (1806–1850) – Pháp)
Người dịch: Khái Hưng (Tự lực văn đoàn)

Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây phút mà thành thiên thâu
Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm như hầu không hay
Hỡi ôi người đó ta đây
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân
Dẫu ta đi trọn đường trần
Chuyện riêng dễ đã một lần hé môi
Người dù ngọc nói hoa cười
Nhìn ta như thể nhìn người không quen
Đường đời lặng lẽ bước tiên
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình
Một niềm tiết liệt đoan trinh
Xem thơ nào biết có mình ở trong
Lạnh lùng lòng khẽ hỏi lòng
Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây.
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 08:16:55Hải Triều>
Đã thử tách 2 đoạn của "Tình ca" thành 2 bài khác nhau. (Oa, tội lỗi). Nhưng cứ thấy thế nào! Tách ra, được những 2 bài thơ, nhưng kết quả chỉ còn là hai bài thơ rất đỗi tầm thường. Trao nhận và Khước từ là điều dễ thấy ở tình yêu, anh chàng này đang là người bị khước từ, anh bất hạnh, nhưng anh bất hạnh lại làm ta hạnh phúc (trớ trêu thay), bởi lẽ có biết anh bất hạnh vì tình yêu như thế nào ta mới định nghĩa và thấy được sức cuốn hút của tình yêu. Từ tan nát cõi lòng mà anh ước mong mình trở thành một áng tuyết để suốt đời sống trong lạnh lẽo, trong giá băng không gì lay chuyển nổi. Ước mong ấy mới nghe thì thấy thật tiêu cực, nhưng kẻ đã bị mũi tên của thần tình ái bắn trúng, bị thương rồi thì lại là điều dễ hiểu. Anh hạnh phúc vì biết được tình yêu, anh khổ đau khi bị tình yêu từ khước. Thôi đành cứ như cũ thôi xong. Để rồi "Tuyết lạnh lùng mà nết kiên trinh".
_______________________________________________________________________________________________________________

TÌNH CA
(Italia)

Quyết khép cửa sao em độc ác
Khiến bao phen tan nát cõi lòng
Lửa tâm càng dập càng nồng
Nghe tên lại nhớ bóng hồng thiết tha
Ta muốn học như là áng tuyết
Tuyết lạnh lùng mà nết kiên trinh
Trách em sao khéo vô tình
Thấy ta vất vưởng em đành làm thinh

Ta bỗng ước hóa thành trẻ nhỏ
Xách ấm sành đây đó lang thang
Giã từ chốn ấy lầu trang
“Nước đây tôi bán các nàng có mua?”
Trên gác nọ một cô trong thấy
Hỏi: “Người nào ngoài ấy đang rao?”
Trông lên tôi đáp nghẹn ngào:
“Lệ tình đây chứ phải nào nước đâu”.

Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-13 09:28:40Hải Triều>
Tình yêu là một điều thật lớn lao, từ thuở hồng hoang cho đến tận bây giờ, nhân loại vẫn không thể định nghĩa một cách rõ ràng về tình yêu. Chỉ biết rằng, khi nói tới tình yêu, ai cũng trân trọng trong sự e dè. Bởi tình yêu bao la lắm, nhưng cũng thật mỏng manh. Có những điều tưởng chừng như vô nghĩa nhưng cũng tiềm ẩn trong mình sức tàn phá ghê gớm đối với tình yêu.
Nhưng cũng thật buồn cười, biết là tình yêu mỏng manh thế, lẽ ra nhân loại phải biết "kính nhi viễn chi", nhưng người đời vẫn cứ đổ xô đến, cày xới vườn hoa tình ái, để vườn hoa ấy ngày càng được mở rộng thêm lên, nhưng cũng trong thời khắc quá mải mê vun xới, nhiều người đã vô tình giẫm nát những luống hoa đã được chính tay mình vun trồng từ thủa trước.
_______________________________________________________________________________________________________________

CHUYỆN TÌNH 10 NĂM TRƯỚC
(Ximonop gửi Ongablecgon)

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con thuyền không bến đợi
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lòng ta gọi

Những mùa trăng đã qua
Tiếng ve về thổn thức
Gió thổi từng đêm hè
Kể chuyện 10 năm trước

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Nơi tình yêu bắt đầu
Cũng là nơi khó nhất
Trái tim dù biết hát
Nhưng tình đời dễ đau.

Những đôi lứa yêu nhau
Có nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà đành chia phôi.

Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
ANH VIẾT BÀI THƠ
(Huy Cận)

Anh viết bài thơ giữa ánh khuya
Cỏ cây yên ngủ, gió xa về
Anh nhìn em ngủ hồn hiu nhẹ
Như bóng vườn trưa xanh tiếng ve

Biển lặng em nằm trong gió êm
Anh là bóng thức của hồn em
Ngoài kia sao cũng từng đôi sáng
Từng cặp nhân vàng trong trái đêm.

Bát ngát lòng anh giữa trái đời
Hai ta đôi hạt giữa ngàn đôi
Gió khuya nào biết xuân hè nữa
Em mộng điều chi, miệng thoảng cười.

Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
ĐIỂM HẸN BÊN SÔNG
(Võ Thị Hồng Tơ)

Em muốn về
Bên ấy để chờ anh
Nơi xóm nhỏ xôn xao chiều mái rạ
Con đò mỏng vươn thân gồng sóng cả
Áo mưa manh hai đứa nép qua chiều

Em muốn về
Nơi có trái tim yêu
Đập thổn thức thay lời chưa dám nói
Nghe mưa đổ nghiêng cánh cò cuối bãi
Nghe bờ vai ướt giọt mặn thì thầm

Em muốn về
Nơi nguyện ước trăm năm
Để thỏa nỗi riêng mình thanh than nhớ
Để nghe tiếng gọi đò bên bến lở
Để nghe sông thức chảy ngóng người đi

Em muốn về
Nán lại phía chân đê
Tha thẩn ngắm con sóng triều cuộn nắng
Nơi chiếc mũ còn lăm lăm vết đạn
Đôi tay gầy sớm tối mẹ mân mê

Vở học trò dòng lưu bút anh đi
Rồi trôi miết như con đò lạc bến
Anh không về sông mãi là điểm hẹn
Để sóng dồn xao xác cuối bờ mong.








Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-12 13:15:22Hải Triều>
KAPUSAKIAN

Vì Sao Anh Lại Ra Đi


Vâng, em bảo: "Đi đi!"
Nhưng vì sao anh không trở lại?
Em bảo: "Thôi biệt từ, xin đừng chờ đợi!"
Nhưng vì sao anh lại ra đi?

Đôi mắt em phủ mờ đầy lệ.
Lời của em trái ngược với lòng.
Sao anh lại tin lời em nói.
Sao không nhìn hai mắt lệ đầy vơi?

KAPUSAKIAN
(Nga)
(Phan Minh Châu dịch)

Nguồn: sưu tầm
Người Đăng: diên vỹ
Ngày:19/04/2006



Bài này trong thư viện nhà ta đã có, CP xin trình làng một bản dịch khác, bản dịch này có từ ngày CP đi học và thuộc đến tận bây giờ, lâu quá, có khả năng sẽ sai 1 vài từ, nhờ Diên Vỹ soi giùm:

Em bảo anh: "đi đi"
Sao anh không ngoảnh lại
Em bảo: "anh đừng đợi"
Sao anh vội quay về,
Lời nói gió thoảng bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ:
"Sao mà anh ngốc thế?
Chẳng nhìn vào mắt em".
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
Bất chợt trên bến đò ngang
Đynh Trầm Ca

Chiều qua bến đò ngang
tình cờ nghe bài hát cũ
người hành khất mù và cô gái nhỏ
cây guitar lạc phím
cũ mèm
chiếc thau nhôm móp méo
vàng ố
những đồng tiền
Cô bé hát
nỗi đau mênh mông của người tình phụ
chiều bay mưa hiu hắt dòng sông
khách qua đò cuối năm lưa thưa
có người dừng lại
mở bóp
tôi cho tay vào túi
rỗng không
Mấy mươi năm rồi người con gái qua sông
tôi viết lời ca sao buồn quá vậy?
những lời ca cho lòng tôi thủa ấy
ai biết bây giờ
bố con người hành khất dùng để hát ăn xin
Chiều rây rây những bui mưa êm
kỷ niệm cũ không hề sống lại
trong tôi chỉ loé lên câu hỏi
biết bố con người hát rong kiếm đủ sống không?


__________________________________________________________________________
Hoàng Hoa xin hòa vào bộ sưu tập của anh Hải Triều với bài của Nhạc sỹ Đynh Trầm Ca!

Mến,
Hoàng Hoa
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0
I
Lâu lắm em ơi, tháng rưỡi rồi
Sao nhiều xa cách thế, em ơi!
Sớm trông mặt đất thương xanh núi;
Chiều vọng chân mây nhớ tím trời

II
Bỗng nhiên trời đất nhớ người yêu
Cây vắng: chim bay, nắng vắng chiều
Nước cũng lơ thơ, bờ líu ríu
Mây chừng ấy đó, gió bao nhiêu...

III

Hoa tím tương tư đã nở đầy
Mời em dạo bước tới vườn đây
Em xem: yêu mến em gieo hạt
Hoa tím tương tư đã nở đầy...

------- (Tứ tuyệt tương tư) - Xuân Diệu --------
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0
HH à! CP được yêu rồi, nhưng chỉ dăm ba ngày thôi, em Thị Nở bảo phải về hỏi lại bà cô đã, cho nên dừng yêu, từ bấy đến giờ vẫn hoãn đi hoãn lại. Vậy là từ đó, CP mới bắt đầu nghiên cứu thơ tình, hoá ra hay thật, các bậc tiền bối của chúng ta thật tài tình.
Cám ơn HH đã ghé thăm và góp cùng CP 2 bài thơ tuyệt mỹ, rất... rất cám ơn nếu HH gởi vào "ngõ nhỏ, phố nhỏ" này một bài thơ của HH được không? Đa tạ, đa tạ.
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
TẶNG EM
(Nguyễn Thế Hoàng Linh)

Tặng em chiếc lá sắp vàng
Tôi đà đánh dấu trên hàng cây xanh
Tặng em chút ít lòng lành
Tôi bao năm tháng để dành không tiêu

Tặng em một sợi dây diều
Giữ hồn tôi khỏi đánh liều lên mây
Còn gì để tặng em đây?
Nghĩ nhanh kẻo lá trên cây sắp vàng…
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
http://203.162.1.208/amthanh1/tiengviet/amnhac1/Cakhuctrutinh/trangc.html

Một bài hát thật hay, tình yêu, tình quê thấm đẫm hồn người. Lò Ngân Sủn là người dân tộc Thái, âm hưởng của lời thơ được hồn nhạc thổi vào nghe say đắm, rạo rực lòng người. Chất hoang sơ của núi rừng không còn làm cho người ta e ngại, tất cả đều muốn tận mắt khám phá. Tình yêu của đôi trai gái hoà nhịp vào vũ điệu của núi rừng, tạo nên một khoảng không khoáng đạt, tất cả những điều ấp ủ đã được thổ lộ cùng men say của những cánh rừng, của chồi non cỏ biếc...
Bạn sẽ say hơn nếu được nghe lời thơ này bằng sự giao thoa, cộng hưởng của nhạc sỹ Trần Chung. Hãy nghe dù chỉ một lần, bạn chắc sẽ còn muốn play lại......
_______________________________________________________________________________________________________________

CHIỀU BIÊN GIỚI
(Lò Ngân Sún)

Chiều biên giới em ơi
Có nơi nào xanh hơn
Như chồi non cỏ biếc
Như rừng cây của lá như tình yêu đôi ta

Chiều biên giới em ơi
Có nơi nào cao hơn
Như đầu sông đầu suối
Như đầu mây đầu gió như trời quê biên cương

Em ơi có nơi nào đẹp hơn chiều biên giới
Khi mùa hoa đào nở ,
Khi mùa sở ra cây
Lúa lượn bậc thang mây
Mù tỏa ngát hương bay
Chiều biên giới em ơi !
Nhớ bao điều thân thương
Đôi ta cùng chiến hào ,
Tình yêu đẹp tiếng hát
Giữa đất trời quê ta

Giữa nông trường lộng gió ,
Tình gắn bó,
Nghe cuộc đời say nồng
Như trời rộng mênh mông
Ánh chiều tà bâng khuâng
Một lời hát đang dâng

Chiều biên giới em ơi
Nhớ bao điều thân thương
Đôi ta cùng chung chiến hào ,
Tình yêu đẹp tiếng hát giữa đất trời quê ta
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
Với ta, thơ không lạ, điều lạ là người làm thơ, đặc biệt là thơ tình. "Sẽ một mình thôi" của Hồng Thanh Quang là ở đó. Cái trơ trọi của hồn người đối diện với khoảng trời bao la trước mặt, người không vững vàng sẽ chếp ngộp bởi cái hố sâu vô bờ ấy. Thời gian càng trôi mau, cái sắc lạnh của sự cô đơn sẽ nhấn chìm tất cả. Một bài thơ không có hồi ức, chỉ có hiện tại, người đọc chẳng biết nhân vật trữ tình đang vui hay đang buồn. Một mình thì buồn thật, nhưng Sẽ một mình thì lại là chuyện khác. Xin giới thiệu 1 bài thơ có thể nói là lạ, theo cảm nhận của tôi, đây là một tình yêu đang bắt đầu chợt hiện, rất mong manh, như làn khói thoảng, hy vọng sẽ thấy bờ.
______________________________________________________________________________________________________________

SẼ MỘT MÌNH THÔI
(Hồng Thanh Quang)

Một mình sẽ một mình thôi
Chơi vơi lẻ cánh chim trời tháng giêng
Xuân nào đã sắp về bên
Gió nào vi vút thổi miền nhớ nhung

Với nhau xuống bể lên rừng
Hôm nay như thể chưa từng biết nhau
Hững hờ sắc tựa dao cau
Không đâm mà cứ làm đau buốt lời

Một mình sẽ một mình thôi
Bao câu chữ cũ hát chơi một mình
Hồng hoa đỏ cõi vô tình
Trái tim vỡ vụn như bình pha lê.
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy thread này của HT có cái slogan hoành tráng quá ! mình tham gia ké một bài ( chính xác là 1 khổ, vì chỉ nhớ được nhiêu đó...)
Thiên sinh nhan mỹ ngọc,
Địa phú hảo nhân tâm.
gương mặt em như thể ánh trăng rằm,
thường soi bóng...lúc nhìn em,anh thầm ước...
Người trên tiên,trời cho đâu chung bước !
Lưu Nguyễn xưa, sách sử trước còn ghi...
" Người ơi ! gặp gở nhau chi,
trăm năm hỏi có duyên gì hay không? "( vô danh )
có một chuyện kỹ niệm gắn với khổ thơ này, làm tôi nhớ mãi dù đã lâu lắm rồi...đó là năm lớp 10 cô giáo dạy Văn ra yêu cầu viết 1 câu có vận dụng điển tích hoặc ca dao tục ngử ; mình đưa khổ thơ này nộp và lụm 8 điểm ngọt xớt ! ( cô mình cho điểm mắc lắm, 8 là maximum rồi đó )
Đăng nhập để trả lời
0
TRƯỜNG TƯƠNG TƯ
(Hàn Mặc Tử)
Hiểu gì không ý nghĩa của trời thơ
Của hương hoa trong trăng lờn lợt bảy
Của lời câm muôn vì sao áy náy
Hiểu gì không em hỡi! hiểu gì không?
Anh ngâm nga để mở rộng cửa lòng
Cho trăng xuân tràn trề say chới với
Cho nắng hường vấn vương muôn ngàn sợi;
-Cho em buồn, trời đất ứa sương khuya,
Để em buồn, để em nghiệm cho ra
Cái gì kết lại mới thành tinh tú?
Và uyên ương bởi đâu không đoàn tụ?
Và tình yêu sao lại dở dang chi?
Và vì đâu, gió gọi giật lởi đi?
- Lời đi qua một chiều trong kẽ lá
Một làn hương mới nửa lừng sa ngã
Anh nếm rồi ý vị của làn mơ.

Lệ Kiều ơi ! Em còn giữ ý thơ
Trong đôi mắt mùa thu trong leo lẻo,
Ở xa xôi lặng nhìn anh khô kéo.
Bên kia trời, hãy chụp cả hồn anh.
Hãy van lơn ở dưới chân Bàn Thành,
Cho yêu ma muôn năm vùng trở dậy,
Náo không gian cho lửa lòng bùng cháy,
Và để cho kinh động đến người tiên,
Đang say sưa trong thế giới ảo huyền
Đang trửng giỡn ở trên sông Ngân Biếc ...

Anh rõ trước sẽ có ngày cách biệt,
Ngó như gần, song vẫn thiệt xa khơi!
Lau mắt đi đừng cho lệ đầy vơi.
Hãy mường tượng một người thơ đang sống
Trong im lìm lẻ loi trong dãy động.
-Cũng hình như, em hỡi ! động Huyền Không
Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy lòng,
Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa.

Em có nghĩ ra một chiều vàng úa,
Lá trên cành héo hắt, gió ngừng ru:
"Một khối tình nức nở giữa âm u,
Một hồn đau rã lần theo hương khói,
Một bài thơ cháy tan trong nắng dọi,
Một lời run hoi hóp giữa không trung,
Cả niềm yêu, ý nhớ, cả một vùng,
Hoá thành vũng máu đào trong ác lặn"

Đấy là tất cả người anh tiêu tán
Cùng trăng sao bàng bạc xứ Say Mơ,
Cùng tình em tha thiết như văn thơ,
Ràng rịt mãi cho đến ngày tận thế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-18 09:28:11Hải Triều>
Tiếng khóc kẻ đến sau

Người ta viết nhiều thơ cho kẻ đến trước em
Những trách than về cuộc tình đã lỡ
Sao không ai viết cho em _Dù chỉ bài thơ dở
Nỗi niềm kẻ đến sau.....

Anh gọi người ấy là " EM GÁI" từ lâu
Nhưng sao cái nhìn anh vẫn cứ tha thiết thế?
Sao người ấy lại tìm anh mỗi khi hoen mi lệ?
Sao người ấy lại hờn...khi ta bước song đôi?

Anh bảo thời gian phủ kỷ niệm phai phôi
Em tin lắm.
(...nhưng sao....anh vẫn nhớ )
Phút bên em , anh dường như bỡ ngỡ....
Nụ hôn đầu anh lạ lẫm....
(Có phải vì em chẳng phải Người Ta...???)

Anh đào mồ chôn cho quá khứ đã qua
Nhưng sao vẫn ghé thăm những con đường ngày trước
Em giữ cho mình khoảng yên bình mỗi khi ta chung bước
Nhưng bão trong lòng cứ vò xé tim em

Người ấy lại trở về , bên anh , thật dịu êm
Mình lìa tay nhau đi anh....vì lòng em nhức buốt
" EM GÁI " của anh sẽ cùng anh đi tiếp
Con đường ngày trước đã cùng đi....

Em sẽ chẳng còn là gì
Và người đáng thương là em chứ không phải là Người ấy.....

NTT
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
CỐC NƯỚC XẺ ĐÔI
(Thảo Nguyên)

Xẻ đôi cốc nước cho Anh
Chiều nay quán vắng bỗng thành xa xưa ...
Đành rằng cay đắng có thừa
Làm sao kể được cho vừa giọt đau
Làm sao nữa quãng đời sau
Chòng chành thế, biết tìm đâu bến bờ
Cô đơn quá, hóa hững hờ
Mới hay cốc nước bây giờ đã hai
Xẻ đôi cay đắng cho ai
Hôm nay vui đấy - ngày mai có đầy ?
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
"Ngửa bàn tay, là chia đôi nỗi nhớ
Úp bàn tay, nỗi nhớ vẫn chia hai..."
Sẻ chia, ở cõi đời này thường làm cho người ta hạnh phúc, nhưng sự sẻ chia của Thảo Nguyên lúc này dường như lại khiến cho người ta rưng rưng giọt lệ. Nó quặn thắt nỗi lòng của 2 kẻ chia xa, không biết "anh" khi ngồi đó một mình (hoặc cũng có thể vui vầy cùng kẻ khác) liệu có nhớ tới ngày đã cùng chia xớt cả niềm vui, nỗi nhớ cùng "em".

Đành rằng cay đắng có thừa
Làm sao kể được cho vừa giọt đau

Cõi người, luôn là sự phân tranh giữa thừa và thiếu, lúc này đây "cay đắng" trong em lan toả cả thế gian, nhưng em vẫn chỉ vò võ một mình, đành cam chịu, bởi nếu kể ra, hoà điệu cùng kẻ khác, nỗi đau âm ỉ trong em chỉ bùng cháy mãnh liệt hơn mà thôi...
Chao ôi, buồn.
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU
Hoàng Hoa


Bâng khuâng
tìm lại trong Chiều
Tầm Xuân
và cả dáng chiều mộng mơ
Kinh thành
hoa dại ngẩn ngơ
Phượng bay vàng lá...
Chiều,
ngơ ngẩn Chiều!

Vương sầu
lầu gác
xanh rêu
Ngọ Môn trầm mặc
bao điều trước sau
Thời gian
dẫu có phai màu
Hồn xưa
còn mãi
ngàn sau... vọng về

Thoáng Chiều
đậm giọt cà phê
Thoáng chiều
dòng nhạc
gợi về cố nhân...
Chiều nay
Chiều...
lỡ dỡ vần
Vắng người nối hộ, mấy vần thơ... bay!

Xa xăm người hỡi, có hay
Chiều nay
Chiều
gió lắt lay nỗi niềm
Mộng chiều,
Chiều
mộng êm đềm
Nắng chiều
thềm nhỏ
đọng mềm chút tơ

Tơ chiều
nắng đổ... bơ vơ
Tầm Xuân biếc
chết
chừ bơ vơ giàn
Người về Chiều
cũng ngỡ ngàng
Chiều
rơi
chút nắng
Chiều
tràn chút duyên

Người ơi
tri kỷ mấy miền
Chiều
nơi cố quận
Chiều nghiêng đỉnh buồn
Một mình
buông gót giày đơn
Cố nhân
ơi hỡi
về không?
Chiều
chờ!!...

Quán cà phê Chiều - Huế,
________________________________________________
Mấy dòng lục bát trập trùng cho kỷ niệm và cố nhân!
Gửi lại với Hải Triều làm kỷ niệm!

Mến,
Hoàng Hoa
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0
Trời hỡi trời. HH có tin rằng CP đã thuộc bài thơ này của HH rồi không? Vì sao ư? Vì "trập trùng cho kỷ niệm và cố nhân". Bài thơ này của HH đẹp lắm. (đẹp và hay khác nhau nhiều nhiều) cái hay hãy để CP từ từ cảm nhận và phúc đáp sau nha. Nhưng CP ấn tượng nhất ở 2 điểm thể hiện(tính đến thời điểm này) Hình tượng "tơ chiều", và hình ảnh "buông gót giày đơn". Ừm. HH dệt nắng đẹp và đều, như núi Ngự Bình phản chiếu xuống dòng Hương Giang vậy.
Trần Đăng Khoa có câu thơ rất đẹp: "...Tiếng rơi rất khẽ như là rơi nghiêng", một chiếc lá rơi đầy hình tượng vậy đấy. Lẩn khuất ở tận cùng của bức lụa "tơ chiều" là bóng dáng giai nhân đang "buông gót giày đơn", cái tình ý sâu xa ấy liệu mấy người đồng cảm.
Cám ơn HH về một điểm nhấn mới trong thông điệp của tình yêu, và nữa đó còn là cách thể hiện tình yêu của 1 bài thơ tình.
Chúc vui, và sáng tác thật nhiều nhé bạn.
Không hẹn mà tới

Không chờ mà đi
Đăng nhập để trả lời
0