40 trả lời, 4.882 lượt xem —
Trang 2 / 2
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
#31 —
14.06.2006 15:51
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-24 06:28:19www.mai>
Mình cũng thích thơ ĐPL, và nhớ đc 1 vài bài, xin gom vào đây chung vui! Hy vọng không sai sót nhiều
PHÍA BÊN KIA NỬA ĐÊM
Tôi đứng giữa nửa đêm
Như đứng giữa ngôi nhà mười sáu tuổi
Đêm chia hai phần bạt màu gió thổi
Những mái nhà cớm nắng liêu xiêu
Phía bên kia nắng quái vào chiều
Nơi chị tôi chờ ai
Úa một thời con gái
Người như nước dòng sông
Mù xa không trở lại
Hoa sầu đông buồn bã rụng chân đồi
Phía bên này mưa vẫn còn rơi
Anh có lẽ chiều nay không đến nữa
Lá vẫn chạm vào từng ô cửa
Chỉ cánh buồm yêu dấu là xa
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
VỌNG (1)
Đào Phong Lan
Người đi
Sông về yên lặng
Run run một phím cầm chiều
Lá non rung qua vai áo
Lời yêu xa xưa xanh rêu
Nằng đổ về muôn phương cũ
Nỗi buồn nặng nhọc qua đêm
Giữa chiều gió lên vần vũ
Thông reo
Hoa rơi
Mây êm
Chim một cánh ngang chiều gió
Lá một chiếc vàng bay theo
Sương một giọt trên cành biếc
Ngậm một ánh nhìn trong veo
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
VỌNG (2)
Đào Phong Lan
Nắng rất vàng chiều ấy
Tay đã nằm trong tay
Chiếc lá vàng lơ đễnh
Rơi xuống mặt hồ say
Đã sang mùa heo may
Cỏ loang màu tím biếc
Trái tim xanh màu mây
Ngang qua trời mải miết
Như một làn gió biếc
Cuốn theo bụi mù trời
Như dòng sông biền biệt
Em trôi qua đời tôi
Nắng vẫn vàng đấy thôi
Cỏ vẫn nằm trên đất
Nhưng hình như trong tôi
Có điều gì đã tắt
Tháng năm lùi tít tắp
Hạt mưa tràn kẽ tay
Mỗi lần tôi nhắm mắt
Gió xanh mùa heo may
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
bài này thì k nhớ tiêu đề
Đào Phong Lan
Em về đi
Con dế ngủ yên rồi
Trong ngăn bàn một thời đi học
Hình như là
Đêm nay
Trăng cũng khóc
Con đường dài hun hút dưới chân nhau
Em về đi
Đừng nhìn lại phía sau
Anh sẽ vừa đi vừa huýt sáo
Dẫu trái tim ngập tràn giông bão
Anh đã quen vui những lúc rất buồn
Em về đi
Bóng nhỏ cuối con đường
Tờ giấy trắng rơi từ trang vở cũ
Giọt mực tím tròn vo nằm ủ rũ
Viên phấn bỗng nhiên lăn vỡ trên sàn
Em về đi
Mang theo chiếc lá vàng
Mùa đông ném xuống mặt đường sẫm tối
Gió cứ thổi
Qua vai anh
Rất vội
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 233
Từ: 22.04.2006
Trạng thái: offline
#35 —
16.06.2006 13:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 13:42:21Trầm Thi>
BÂNG KHUÂNG
Mây đã hóa cơn mưa
Chim không về lối cũ
Lá vĩnh biệt mùa thu
Mặt hồ xanh gợn sóng
Nắng xưa không còn đọng
Lung linh chiều nhuộm vàng
Tim tắt nhịp mênh mang
Nhịp tình yêu say đắm
Gió cũng như hờ hững
Bay về phía chân trời
Tình cũng theo làn gió
Mấy phương trời xa mờ
Người đi qua đời nhau
Nhẹ mềm sương trên cỏ
Nhưng hình như thấm cả
Vào trăm năm hồn nhau
Tháng ngày sẽ phai màu
Nắng lổ đổ nắng tắt
Người theo ngày ngủ muộn
Vùi quên nhớ... bâng khuâng!
Hoàng Hoa
_____________
Thử reply Vọng - tặng Mai...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"
(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
#36 —
24.06.2006 05:58
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-24 06:20:27www.mai>
Đọc thơ ĐPL thấy được cái mỏi mệt của thân phận, cái bé nhỏ mong manh của kiếp người trong bao la cõi sống, thấy một niềm yêu day dứt tan rồi mà không thể bình lặng... tựa như cảm xúc khi ngồi xuống bên chân đồi vắng hát lên một tình khúc của TCS...
Vọng
Đào Phong Lan
Chiều nay nắng về qua ngõ
Lạnh, bỗng dưng đến se lòng
Nắng rụng một màu nhạt đỏ
Cô đơn phủ bụi quanh phòng.
Người không còn yêu ta nữa
Bỏ đi một bóng trên đời
Dòng sông muộn phiền lần lữa
Lê chân về phía mặt trời
Bắt gặp một dòng nước mắt
Xưa bỏ trốn bên kia đồi
Thấy không đâu trên trái đất
Hoang vu như chỗ ta ngồi...
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
Tạ Từ
Đào Phong Lan
Chỉ một thoáng không đâu
Thế mà buồn vô hạn
Chỉ thoáng bóng chim câu
Mà mây trời bảng lảng
Chuyện cũ người đã quên
Thế mà mình vẫn nhớ
Gặp nhau như không quen
Thế mà đau muôn thuở
Tưởng một phút nữa thôi
Rồi không buồn gì nữa
Người về nơi xa xăm
Mình thẩn thờ ngưỡng cửa
Chiều qua như vó ngựa
Giọt mưa tràn kẽ tay
Nắng đã tàn trên ngõ
Mà nhớ này chưa khuây
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
Lời đá cuội
Đào Phong Lan
Lòng đá cuội cũng mềm như nước mắt
xếp trong veo như những tiếng thầm thì
Nằm im ắng bên bờ suối cạn
đợi trượt dài theo mỗi bước chân đi
em không biết
thật mà
em không biết
đã yêu anh tự buổi mai nào
chỉ thấy gió cồn cào mải miết
những lá vàng xô dòng chảy xôn xao
Mà anh cũng hững hờ vô tình lắm
Vội yêu em rồi lại vội vàng xa
Mưa tháng Giêng còn chưa kịp ấm
Đã đầy trời gió lạnh tháng Ba
Đã hẹn nhau đi đầu non cuối bể
Lại lạc nhau giữa ngã ba đường
Sông quá rộng mà sao lòng quá hẹp
Trời bao la mà gió chật khu vườn
Lời đá cuội rơi trong lòng suối cạn
Vang lên trong vòm lá một thanh âm
Tiếng đá vỡ
Trong veo
Đau đớn
Những lời yêu chỉ nói một lần
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
Mộng du
Đào Phong Lan
Nửa đêm thức dậy thấy mình chống chếnh
Mây bay gót chân
Mặt đất đỉnh đầu
Em đã đi bao giờ không biết nữa
Để lại vườn cây hoa lá không màu
Ta đã ném đời mình vào bão tố
Trái tim ta không giương nổi cánh buồm
Níu vội tiếng dương cầm thoi thóp thở
Mặt đất mỏng manh
Không đứng vững nỗi buồn
Trong đêm tối
Tiếng sấm rền run rẩy
Em đã rời xa như một con tàu
Ta nhặt hơi thở em còn sót lại
Tung xuống vườn
Ngồi đợi một mùa sau ...
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 106
Từ: 09.05.2006
Trạng thái: offline
Cho ngày hôm qua
Đào Phong Lan
Thôi đừng nhắc ngày hôm qua nữa
Anh thân yêu
Mưa buồn rũ trên cành
Những ngón tay níu vào bậu cửa
Vẫy xa nhau cũng không đành
Anh đã có bao nhiêu tình yêu thứ nhất
Sao không cho em làm kẻ cuối cùng?
Cứ để em chạy chân trần trên đất
Mãi vẫn chẳng thể dừng?
Ngày hôm qua xa lắm
Ngày hôm nay anh nhắc làm gì
Em chỉ có đôi bàn chân lấm
Đôi bàn tay chưa biết ôm ghì
Những ngón tay xanh mềm trong nắng
Che mặt khóc vụng về
Những ngón tay nằm hoang vắng
Run run chiều như cỏ ven đê
Em chỉ có một bờ tóc ngắn
Không đủ dài để buộc lời anh
Những ngọn tóc buồn hơn rêu cũ
Và hắt hiu gấp mấy lá cành
Em dại dột hơn mùi hoa sữa
Hồn nhiên thương nhớ hết lòng
Chẳng hề nghĩ đến ngày mai tới
Vội vàng cây lá vào đông
Hãy buồn. Hãy cô đơn. Hãy phiền muộn. Hãy giận hờn... khi tấm thân còn khoẻ mạnh... Một ngày thân xác hao gầy, những cảm giác kia - hoặc sẽ rất kinh khủng, hoặc sẽ trở nên vô nghĩa...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 852
Từ: 06.12.2005
Trạng thái: offline
Đêm và ngày
Đình Huy
Khi máy bay qua vùng tối, sáng
Em bàng hoàng phải mất anh thôi
Em về phía bình minh, anh lại về muôn tối
Một giấc mơ trôi giữa hai cực đêm ngày.
Này hỡi sương đêm có làm anh ướt tóc,
Bụi đường về có cay mắt của anh tôi?
Chắc giờ này anh về đến Mỹ Thuận, Vĩnh Long
Hay nán ở phi trường chờ mong em khắc khoải?
Em gởi chuyến bay ngàn ngàn thương nhớ
Mộng tình em vào trọn vòng tay anh.
Nhưng khoảng không mãi vô định, vô hình
Em lạc loài bật khóc giữa mênh mông.
Em dẫu biết nào đến trăm năm
Đâu có kiếp sau để chờ, để đợi (*)
Nhưng không thể nào,
chẳng thể nào
tự thuở này em về được với anh!
Chú thích:
(*) mượn ý từ bài thơ "Về thôi" của nhà thơ Lưu Trọng Văn
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
★
★
★
★
★
0