Văn tế cha vợ
Nhà nọ có cô con gái tên Lài nổi tiếng xinh đẹp, có nhiều chàng trai ngấp nghé. Trong số các chàng, có hai người, một khoá sinh, một lực điền tranh nhau tìm cách chiếm cảm tình cha mẹ cô gái.
Một hôm, cha cô Lài lợp lại mái nhà bị dột, hai chàng muốn rắp ranh vai rể nọ làm giúp. Người cha ngồi trên mái, khi với tay đón tranh từ dưới đưa lên, chẳng may bị rui kẹp phải dái. Đang mất thăng bằng lại gặp cơn đau đột ngột, ông lỡ đà, ngã xuống đất chết tươi.
Ngày giỗ đầu chồng, bà mẹ cho gọi hai chàng trai lại, bảo viết sớ điệp dâng cúng và lo bưng dọn cỗ bàn. Anh khóa vớ được dịp hiếm có để trổ tài văn chương với gia đình người thương, mới ngồi chễm chệ trên sập gụ, hí hoáy viết hồi lâu. Còn anh lực điền phải lo bưng bàn, dọn chén. Xong việc, chỉ biết đứng tựa cột nhà.
Khi cỗ cúng đã dọn bày lên đủ, hương chong đèn rạng, người mẹ cô gái gọi anh khóa ra dâng văn sớ. Anh trịnh trọng cầm tờ giấy, quỳ xuống, lấy giọng đọc:
- Linh hồn năm xưa....
Bất ngờ, anh lực điền xốc tới, đá khoá ta một lộn nhào và nói:
- Cha mới chết, răng mi dám bảo "năm xưa"?
Hai anh cãi vã nhau. Anh khoá thách thức đối thủ của mình thử đọc xem, vì nghĩ anh này mù chữ. Nhưng anh lực điền không hề bối rối, bước ngay vào chiếu cúng, chẳng phải sớ giấy, cứ chắp tay lên đầu mà đọc bài văn ứng khẩu rằng:
Linh hồn năm qua
Rui dày kẹp dái
Cha bổ tái ngả sau
Nhào đầu lạc địa
Chết mất mô còn
Bỏ vợ bỏ con
Vong gia thất thố
Sống khôn thác thiêng
Ngóng cổ dạy mà ăn!
Đọc xong, chàng xướng:
- Lễ nhị bái!
Bà mẹ đứng bên không nín được cười, xuýt xoa khen:
Rằng văn hay thiệt la hay
Ngày mai mẹ gả con Lài cho con.
Nhà nọ có cô con gái tên Lài nổi tiếng xinh đẹp, có nhiều chàng trai ngấp nghé. Trong số các chàng, có hai người, một khoá sinh, một lực điền tranh nhau tìm cách chiếm cảm tình cha mẹ cô gái.
Một hôm, cha cô Lài lợp lại mái nhà bị dột, hai chàng muốn rắp ranh vai rể nọ làm giúp. Người cha ngồi trên mái, khi với tay đón tranh từ dưới đưa lên, chẳng may bị rui kẹp phải dái. Đang mất thăng bằng lại gặp cơn đau đột ngột, ông lỡ đà, ngã xuống đất chết tươi.
Ngày giỗ đầu chồng, bà mẹ cho gọi hai chàng trai lại, bảo viết sớ điệp dâng cúng và lo bưng dọn cỗ bàn. Anh khóa vớ được dịp hiếm có để trổ tài văn chương với gia đình người thương, mới ngồi chễm chệ trên sập gụ, hí hoáy viết hồi lâu. Còn anh lực điền phải lo bưng bàn, dọn chén. Xong việc, chỉ biết đứng tựa cột nhà.
Khi cỗ cúng đã dọn bày lên đủ, hương chong đèn rạng, người mẹ cô gái gọi anh khóa ra dâng văn sớ. Anh trịnh trọng cầm tờ giấy, quỳ xuống, lấy giọng đọc:
- Linh hồn năm xưa....
Bất ngờ, anh lực điền xốc tới, đá khoá ta một lộn nhào và nói:
- Cha mới chết, răng mi dám bảo "năm xưa"?
Hai anh cãi vã nhau. Anh khoá thách thức đối thủ của mình thử đọc xem, vì nghĩ anh này mù chữ. Nhưng anh lực điền không hề bối rối, bước ngay vào chiếu cúng, chẳng phải sớ giấy, cứ chắp tay lên đầu mà đọc bài văn ứng khẩu rằng:
Linh hồn năm qua
Rui dày kẹp dái
Cha bổ tái ngả sau
Nhào đầu lạc địa
Chết mất mô còn
Bỏ vợ bỏ con
Vong gia thất thố
Sống khôn thác thiêng
Ngóng cổ dạy mà ăn!
Đọc xong, chàng xướng:
- Lễ nhị bái!
Bà mẹ đứng bên không nín được cười, xuýt xoa khen:
Rằng văn hay thiệt la hay
Ngày mai mẹ gả con Lài cho con.