Bạn hỏi vì sao ta lại thích đi về trên con đường ấy trong khi có những con đường ngắn hơn. Ta không trả lời vì ta biết có giải thích bạn cũng không hiểu được, làm sao ta có thể nói với bạn rằng ta tìm thấy một thế giới thu nhỏ trên con đường chỉ vỏn vẹn 3km ấy, rằng đó là niềm vui của ta.
Con đường kể cho ta những câu chuyện hàng ngày, buồn có, vui có, ta bước qua từng ngày và lắng tai nghe...
Trên chuyến xe buýt hôm ấy, ta gặp một người ni già, già nua và có chút gì thánh thiện, ta nghĩ thế. Bà ngồi ghế phía bên kia, song song với ghế của ta, bên cạnh bà là một người đàn bà có thân hình đẫy đà, có vẻ no đủ, bàn tay đeo đầy những chiếc nhẫn với hạt đá to. Ta nhìn không mấy thiện cảm, hợm hĩnh!
Ta có thói quen ngồi yên lặng, không phải để suy tư mà đơn giản chỉ để lắng nghe thiên hạ nói. Ta nghe được câu chuyện của họ, hai người của hai thế giới, mà theo ta là thánh thiện và trần tục. Câu chuyện của họ hòa lẫn vào những câu chuyện khác trên chuyến xe ấy, hỗn tạp và ồn ào, ta không nghe rõ, chỉ đến khi người phụ nữ lấy ra một tờ tiền dúi vào tay người ni già, bảo rằng bà đã đi nhầm xe, phải xuống ở trạm tới, đi ngược lại con đường này. Ta chỉ nghĩ rằng ta nhầm, người đàn bà ấy cũng tốt bụng lắm, ta không còn thấy sự hợm hĩnh ban đầu.
Người ni già bước xuống xe, ta quay sang người phụ nữ mỉm cười, nụ cười như đồng tình và tán thưởng cho hành động của bà ấy. Ta cũng nhận được nụ cười đáp lại, kèm theo một vài câu khiến ta giật mình, thì ra người ni già ấy không thánh thiện như ta nghĩ, người đàn bà đội lốt tu hành để lừa gạt tình thương của thiên hạ, ta cười cho sự phán đoán của mình, làm sao có thể đánh giá một con người qua lớp áo bên ngoài nhỉ? Người phụ nữ kể xong rồi cười, anh tiếp viên quay lại hỏi:
- Cô biết bà ấy lừa đảo, sao vẫn cho tiền?
Thêm một nụ cười:
- Bà ấy già quá rồi, nhìn bà ấy cũng tội lắm.
Ừ, bà ấy già quá rồi, nhìn cũng tội thật, ai lại đi chấp nhất một người già, có lẽ bà ấy có nỗi khổ riêng, ai đời sống gần hết cả cuộc đời mà vẫn phải đi lừa tình thương của thiên hạ. Anh tiếp viên cười cười:
- Tại cô chưa biết thôi, bà này hung dữ lắm, cô thử chọc bả nổi giận xem, bà chửi còn ác hơn người ta nhiều, ngày nào bả không đi trên chuyến xe này...
Người phụ nữ vẫn cười:
- kệ...
Ta quay lại nhìn thẳng vào con đường, thì mặc kệ. Không mặc kệ thì ta làm gì, vạch mặt người đàn bà già nua ấy, hay ném vào bà ta cái nhìn khinh bỉ? Ta không bao giờ làm được điều đó với một người già, ta im lặng.
Rồi ta vẫn hàng ngày thấy bà ấy, vẫn một kiểu lừa quen thuộc, vẫn khuôn mặt có gì đó thánh thiện, vẫn những người phụ nữ, trẻ có, già có cho bà những đồng tiền. Rồi vẫn những câu nói của anh tiếp viên, vẫn những nụ cười. Thiên hạ là thế, họ vẫn dang tay đùm bọc người lừa mình, họ đáp lại hành vi lừa đảo của người ni già bằng những nụ cười, đôi khi là xuề xòa bỏ qua, đôi khi là tội nghiệp, đôi khi còn có sự khinh rẻ...
Ta vẫn đi trên con đường ấy, lăng nghe từng câu chuyện mỗi ngày.
Con đường kể cho ta những câu chuyện hàng ngày, buồn có, vui có, ta bước qua từng ngày và lắng tai nghe...
Trên chuyến xe buýt hôm ấy, ta gặp một người ni già, già nua và có chút gì thánh thiện, ta nghĩ thế. Bà ngồi ghế phía bên kia, song song với ghế của ta, bên cạnh bà là một người đàn bà có thân hình đẫy đà, có vẻ no đủ, bàn tay đeo đầy những chiếc nhẫn với hạt đá to. Ta nhìn không mấy thiện cảm, hợm hĩnh!
Ta có thói quen ngồi yên lặng, không phải để suy tư mà đơn giản chỉ để lắng nghe thiên hạ nói. Ta nghe được câu chuyện của họ, hai người của hai thế giới, mà theo ta là thánh thiện và trần tục. Câu chuyện của họ hòa lẫn vào những câu chuyện khác trên chuyến xe ấy, hỗn tạp và ồn ào, ta không nghe rõ, chỉ đến khi người phụ nữ lấy ra một tờ tiền dúi vào tay người ni già, bảo rằng bà đã đi nhầm xe, phải xuống ở trạm tới, đi ngược lại con đường này. Ta chỉ nghĩ rằng ta nhầm, người đàn bà ấy cũng tốt bụng lắm, ta không còn thấy sự hợm hĩnh ban đầu.
Người ni già bước xuống xe, ta quay sang người phụ nữ mỉm cười, nụ cười như đồng tình và tán thưởng cho hành động của bà ấy. Ta cũng nhận được nụ cười đáp lại, kèm theo một vài câu khiến ta giật mình, thì ra người ni già ấy không thánh thiện như ta nghĩ, người đàn bà đội lốt tu hành để lừa gạt tình thương của thiên hạ, ta cười cho sự phán đoán của mình, làm sao có thể đánh giá một con người qua lớp áo bên ngoài nhỉ? Người phụ nữ kể xong rồi cười, anh tiếp viên quay lại hỏi:
- Cô biết bà ấy lừa đảo, sao vẫn cho tiền?
Thêm một nụ cười:
- Bà ấy già quá rồi, nhìn bà ấy cũng tội lắm.
Ừ, bà ấy già quá rồi, nhìn cũng tội thật, ai lại đi chấp nhất một người già, có lẽ bà ấy có nỗi khổ riêng, ai đời sống gần hết cả cuộc đời mà vẫn phải đi lừa tình thương của thiên hạ. Anh tiếp viên cười cười:
- Tại cô chưa biết thôi, bà này hung dữ lắm, cô thử chọc bả nổi giận xem, bà chửi còn ác hơn người ta nhiều, ngày nào bả không đi trên chuyến xe này...
Người phụ nữ vẫn cười:
- kệ...
Ta quay lại nhìn thẳng vào con đường, thì mặc kệ. Không mặc kệ thì ta làm gì, vạch mặt người đàn bà già nua ấy, hay ném vào bà ta cái nhìn khinh bỉ? Ta không bao giờ làm được điều đó với một người già, ta im lặng.
Rồi ta vẫn hàng ngày thấy bà ấy, vẫn một kiểu lừa quen thuộc, vẫn khuôn mặt có gì đó thánh thiện, vẫn những người phụ nữ, trẻ có, già có cho bà những đồng tiền. Rồi vẫn những câu nói của anh tiếp viên, vẫn những nụ cười. Thiên hạ là thế, họ vẫn dang tay đùm bọc người lừa mình, họ đáp lại hành vi lừa đảo của người ni già bằng những nụ cười, đôi khi là xuề xòa bỏ qua, đôi khi là tội nghiệp, đôi khi còn có sự khinh rẻ...
Ta vẫn đi trên con đường ấy, lăng nghe từng câu chuyện mỗi ngày.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG