Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Gởi Gió Cuốn Đi...

11 trả lời, 2.175 lượt xem — Trang 1 / 1
Bạn hỏi vì sao ta lại thích đi về trên con đường ấy trong khi có những con đường ngắn hơn. Ta không trả lời vì ta biết có giải thích bạn cũng không hiểu được, làm sao ta có thể nói với bạn rằng ta tìm thấy một thế giới thu nhỏ trên con đường chỉ vỏn vẹn 3km ấy, rằng đó là niềm vui của ta.
Con đường kể cho ta những câu chuyện hàng ngày, buồn có, vui có, ta bước qua từng ngày và lắng tai nghe...
Trên chuyến xe buýt hôm ấy, ta gặp một người ni già, già nua và có chút gì thánh thiện, ta nghĩ thế. Bà ngồi ghế phía bên kia, song song với ghế của ta, bên cạnh bà là một người đàn bà có thân hình đẫy đà, có vẻ no đủ, bàn tay đeo đầy những chiếc nhẫn với hạt đá to. Ta nhìn không mấy thiện cảm, hợm hĩnh!
Ta có thói quen ngồi yên lặng, không phải để suy tư mà đơn giản chỉ để lắng nghe thiên hạ nói. Ta nghe được câu chuyện của họ, hai người của hai thế giới, mà theo ta là thánh thiện và trần tục. Câu chuyện của họ hòa lẫn vào những câu chuyện khác trên chuyến xe ấy, hỗn tạp và ồn ào, ta không nghe rõ, chỉ đến khi người phụ nữ lấy ra một tờ tiền dúi vào tay người ni già, bảo rằng bà đã đi nhầm xe, phải xuống ở trạm tới, đi ngược lại con đường này. Ta chỉ nghĩ rằng ta nhầm, người đàn bà ấy cũng tốt bụng lắm, ta không còn thấy sự hợm hĩnh ban đầu.
Người ni già bước xuống xe, ta quay sang người phụ nữ mỉm cười, nụ cười như đồng tình và tán thưởng cho hành động của bà ấy. Ta cũng nhận được nụ cười đáp lại, kèm theo một vài câu khiến ta giật mình, thì ra người ni già ấy không thánh thiện như ta nghĩ, người đàn bà đội lốt tu hành để lừa gạt tình thương của thiên hạ, ta cười cho sự phán đoán của mình, làm sao có thể đánh giá một con người qua lớp áo bên ngoài nhỉ? Người phụ nữ kể xong rồi cười, anh tiếp viên quay lại hỏi:
- Cô biết bà ấy lừa đảo, sao vẫn cho tiền?
Thêm một nụ cười:
- Bà ấy già quá rồi, nhìn bà ấy cũng tội lắm.
Ừ, bà ấy già quá rồi, nhìn cũng tội thật, ai lại đi chấp nhất một người già, có lẽ bà ấy có nỗi khổ riêng, ai đời sống gần hết cả cuộc đời mà vẫn phải đi lừa tình thương của thiên hạ. Anh tiếp viên cười cười:
- Tại cô chưa biết thôi, bà này hung dữ lắm, cô thử chọc bả nổi giận xem, bà chửi còn ác hơn người ta nhiều, ngày nào bả không đi trên chuyến xe này...
Người phụ nữ vẫn cười:
- kệ...
Ta quay lại nhìn thẳng vào con đường, thì mặc kệ. Không mặc kệ thì ta làm gì, vạch mặt người đàn bà già nua ấy, hay ném vào bà ta cái nhìn khinh bỉ? Ta không bao giờ làm được điều đó với một người già, ta im lặng.
Rồi ta vẫn hàng ngày thấy bà ấy, vẫn một kiểu lừa quen thuộc, vẫn khuôn mặt có gì đó thánh thiện, vẫn những người phụ nữ, trẻ có, già có cho bà những đồng tiền. Rồi vẫn những câu nói của anh tiếp viên, vẫn những nụ cười. Thiên hạ là thế, họ vẫn dang tay đùm bọc người lừa mình, họ đáp lại hành vi lừa đảo của người ni già bằng những nụ cười, đôi khi là xuề xòa bỏ qua, đôi khi là tội nghiệp, đôi khi còn có sự khinh rẻ...
Ta vẫn đi trên con đường ấy, lăng nghe từng câu chuyện mỗi ngày.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-16 06:12:44Bách hoa tiên tử>
Chiều, trên con đường quen ta và nhóm bạn ghé một quán ven đường. Bà chủ vui tính chào đón ta bằng một nụ cười tươi cùng vài câu nói dí dỏm. Ta không phải là khách quen, chỉ là kẻ một lần vô tình dừng bước, nhóm bạn ta ríu rít trò chuyện, ta đưa mắt quan sát quán, đó là thói quen cố hữu của ta, ta nhìn nhưng chẳng để tìm kiếm điều gì cả. Quán vắng khách, bà chủ ngồi bên ở bàn bên kia, giở xem từng tấm hình trong cuốn album cũ, ta tò mò, bà chủ nhận ra sự tò mò của ta, bà đưa tay vẫy ta đến. Chưa bao giờ ta nghe lời ai như vậy cả, ta bước đến kéo chiếc ghế bên cạnh bà, ngồi gần ta mới nhìn thấy rõ từng nét trên khuôn mặt bà, ta nhận ra những đường nét của một khuôn mặt đẹp dù đã bị che lấp bởi những nếp nhăn.
Nhóm bạn ta cũng tò mò chạy đến ngồi xung quanh, bà lật cho ta xem từng bức hình cũ, ta ngỡ ngàng...ngày xưa bà là một mỹ nhân, bà là một trong những người hiếm hoi được ta công nhận là đẹp thật sự. Đẹp từ đôi mắt biết nói, đến nụ cười rất duyên, đến cả vẻ u sầu của ba cũng khiến người ta động lòng. Bà kể cho ta nghe những tháng ngày thăng trầm trong cuộc đời bà, vài phút trước đây chúng ta là những kẻ xa lạ, giờ đã hóa thân quen.
Sắc đẹp đem đến cho bà nhiều thứ, nhưng cũng khiến bà mất mát nhiều thứ, nó đến với bà trong những vinh quanh rồi bỏ rơi bà lại trong bóng tối của cuộc đời. Sắc đẹp là thứ tồn tại thoáng quá, bà cười buồn. Nhóm bạn ta tranh nhau xem từng tấm hình, rồi xuýt xoa khen hết tấm này đến tấm khác, tay ta dừng lại ở một tấm hình cũ nhất, người trong tấm hình là một cô bé chừng 16 tuổi, trong sáng và có vẻ đẹp ngây thơ. Ta nhận ra những đường nét trên khuôn mặt ấy, ta quay sang nhìn bà, thời gian có thể thay đổi tất cả mọi thứ, ôi ! sức mạnh vô cùng tận của thời gian.
Bà buồn đó, nhưng rồi cũng vui ngay, bà bảo ta rằng bà đã mất nhiều thời gian để loay hoay, dằn vặt vì nhiều thứ, rằng bà đã hối tiếc tuổi trẻ của mình rất nhiều, nhưng đó là quy luật của thời gian, trẻ rồi sẽ già, sắc đẹp là thứ đầu tiên ngủ quên khi tuổi già đến, bà đã học cách chấp nhận, bà bảo với ta rằng bây giờ bà đang sống rất vui vẻ, yêu đời, thi thoảng mới giở lại những bức hình cũ, hồi tưởng lại quá khứ.
Bà nói thật nhiều, bà cười thật nhiều, nhóm bạn ta ríu rít bên cạnh bà, ta vốn chỉ thích cười không thích nói, ta hòa vào cuộc trò chuyện bằng những nụ cười.
Quán của bà vẫn tồn tại trên con đường quen, thời gian nhuộm mái tóc ba trắng dần, nhưng nụ cười là thứ mà thời gian không thể cướp nổi, ta vẫn ghé quán bà, đôi lúc chỉ để nghe bà kể chuyện, đôi lúc ngẫu hứng, bà lại dạy cho ta từng bước khiêu vũ, ta ngồi nhìn bà vô tư trong từng bước nhảy, bà tràn đầy sức sống, nụ cười của bà trẻ đến lạ lùng.
Rồi quán đống cửa, bà ngủ yên trong lòng đất, ta vẫn mỗi ngày đi qua con đường quen, vẫn dừng lại vài giây nhìn vào ngôi nhà ấy, lần này ta nhìn là để tìm kiếm, tìm một nụ cười rạng rỡ lúc chiều buông.
Con đường quen, ngươi muốn nhắn với ta điều gì từ câu chuyện ngươi kể cho ta nghe...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng sớm, con đường quen còn đẫm sương đêm, ta hít thật sâu một chút không khí trong lành duy nhất. Ghé sạp báo quen, bà chủ đưa cho ta vài tờ báo, ta cười, thì ra bà chủ luôn nhớ ta có thói quen đọc báo gì. Vui ve trả tiền, cám ơn một tiếng, ta định quay đi, nhưng vài tiếng xì xào níu chân ta lại. Con người thường như vậy đó, tò mò đến lạ lùng. Ta dừng lại vài phút để cố tím hiểu xem có chuyện gì xảy ra. Trước mắt ta là bả chủ đang tức giận quát tháo, bên cạnh là một đứa bé, nước mắt ngắn dài phân trần. Ta đứng đó nhưng cũng chẳng hiểu được gì, bà chủ lắc đầu, lầm bầm gì đó rồi xua tay đuổi đứa bé đi, đứa bé vừa khóc vừa ngắt quãng từng tiếng:
- Cháu..không có, không có..làm, cháu..không làm...
Mọi người đổ dồn dừng lại xem, ta đứng đó nhìn đứa bé mặt đẫm nước mắt, bên cạnh nó là một đứa bé nhỏ hơn, mắt đỏ hoe, trên tay cầm xấp vé số dày. Ta đứng đó và chẳng làm gì cả, nhìn như mọi người, như đang xem một bộ phim, một vỡ kịch. Có ai đó xuýt xoa vài câu, vài người lắc đầu, vài người to nhỏ suy đoán...
Ta quay đi, bước vội vã hoà vào dòng người xuôi ngược, câu chuyện vẫn chỉ có vậy, mập mờ, ta không biết ai đúng ai sai, vì ta có bao giờ nghĩ đến chuyện tìm hiểu, chuyện của thiên hạ !. Đôi lúc ta tự vấn lương tâm mình, tại sao ta có thể dừng lại vài phút chỉ để đứng xem, ta không thể nói lên 1 tiếng hỏi xem câu chuyện thế nào, rồi giúp người ta phân trần trắng đen...?
Ta đoán rằng thằng bé vẫn còn đứng đó khóc lóc, bà chủ vẫn giận dữ, có một đôi mắt nữa đỏ hoe. Mỗi người trong bọn họ chờ đợi điều gì...
Chiều, sau cơn mưa trời trong xanh đến lạ, ta ngồi trên chuyến xe quen trở về, lòng không vui cũng chẳng buồn, chỉ có một chút hoài nghi len lõi đâu đó trong tiềm thức.
Chuyến xe có lẽ sẽ rất bình thường với ta nếu một người phụ nữ không rời ghế, đi thẳng đến chỗ tài xế xin một ly nước. Bác tài không trẻ, cũng chẳng già buông một câu làm cho ai nấy giật mình:
- Nước này không uống được.
Người phụ nữ ngạc nhiên, ta cũng tò mò:
- Sao lại không uống được.
Bác tài nổi cáu:
- Hỏi nhiều làm gì, chỉ biết là mấy người không uống được, muốn uống nước thì xuống xe, ghé quán uống.
Người phụ nữ quay về ghế:
- Người Việt Nam gì mà ác !
Ta đồng tình, đúng là ác thật, nhưng...ta cũng là người Việt Nam vậy !!?
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Trên đường quen, có một nơi tụ tập đủ các thành phần của xã hội, là một xã hội tí hon, nơi ta tìm thấy một niềm vui nho nhỏ, một thói quen để biết rằng mình cũng hòa vào dòng chảy của xã hội.
Đó chỉ là một xe hủ tíu nhỏ, dựng ở một góc đường, kê 3 cái bản nhỏ xíu, vài cái ghé con con. Những ai đã từng một lần lạc bước ghé vào, thế nào cũng có thêm vài lần lỡ bước trở lại. Họ trở lại không hẳn vì hủ tíu ngon, mà có lẽ họ cũng như ta, tìm thấy một điều họ thích, đây trở thành nơi của những kẻ cố tình đi lạc mỗi tối.
11 giờ đêm...
Ta ngồi vào một góc nhỏ, gọi cho mình 1 tô hủ tíu, ngắm thiên hạ đi lạc.
Người tiếp theo ghé vào là một đôi tình nhân, ta nhận ra tình yêu trong ánh mắt, nụ cười của họ, hai người ngồi chiếc bàn kế bên.
Rồi 3 cô gái xinh xắn ghé vào, họ ngồi trên những chiếc ghế còn lại, 3 khuôn mặt trang điểm kỹ càng, đẹp đầy mê hoặc.
Chiếc xe máy sang trọng lao đến và đỗ lại, 2 thanh niên quần áo te tua chiếm lấy cái bàn cuối cùng, họ vừa ngồi cừa lắc lư theo điệu nhạc phát ra từ chiếc MP4.
Thêm một thằng nhóc bán vé số ghé vào ngồi cạnh ta, ta nhìn thấy sự mệt mỏi trên mặt nó.
...
Họ là đủ các thành phần, họ có địa vị xã hội khác nhau, có người giàu, kẻ nghèo, nhưng ghé quán họ phải theo quy tắc do bà chủ đặt ra, ai đến trước bán trước, ai đến sau phải chờ, họ không được đón tiếp theo địa vị xã hội hay tiền bạc, chỉ đơn giản là nhanh hay chậm chân. Ta nghe tiếng hai thanh niên than vãn và hối thúc, mọi người đổ dồn mắt về phía họ, như thấy một sinh vật lạ lùng nào khác từ hành tinh rơi xuống. Nếu ta không lầm, tất cả mọi người đều cùng một ý nghĩ " Hai kẻ này mới đến đây lần đâu"
Ta ngồi và nghe những câu chuyện từ họ, những người khách ghé ăn khuya.
Ta nghe những câu chuyện khe khẽ của đôi tình nhân, vài lời nũng nịu của cô gái, và cả hạnh phúc xuất phát từ họ, hai sinh viên trẻ đang yêu.
Ta nghe tiếng cười cợt, vài câu chuyện về những người đàn ông, về những nhà hàng, khách sạn sang trọng, về những cuộc vui thâu đêm...từ họ, 3 cô cave xinh đẹp.
Ta nghe tiếng hai thanh niên bàn về nơi ghé chân tiếp theo cho cuộc chơi của họ, ta nghe họ bàn tán về bóng đá, về cuộc cá độ sắp tới..., hai khuôn mặt trẻ măng, nếu ta đoán không lầm họ nhỏ tuổi hơn ta, chỉla2hai học sinh cấp 3.
Ta không nghe gì từ thằng bé bán vé số, nó chỉ ngồi cắm đầu ăn cho xong phần hủ tíu của mình, ta thấy tấm áo trắng ngã màu khoác trân thân người đen đúa của nó, cái bảng tên nhỏ xíu thêu tên một trường tiểu học, ta không đọc được vì nó bị cái đầu của thằng bé che khuất.
...
Ta đến, để ăn, để đọc, để nghe...dù họ không nói với ta một lời nào.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
9 giờ sáng.
Con gái rời khỏi giường, uể oải vặn mình vài cái, vệ sinh cá nhân...
Con gái bật tivi ngồi xem, mắt nhìn quanh tìm đồ ăn sáng.
Mẹ đã phơi xong quần áo, vào nhà, thấy con gái đã thức dậy, Mẹ dịu dàng:
- Đồ ăn sáng mẹ để sẵn trên bàn, con ăn đi, nguội mất ngon.
Con gái bước đến bàn, nhìn tô bánh canh còn bốc khói, thở dài:
- Con thích ăn bún.
Mẹ bưng tô bánh canh đặt vào tay con gái:
- Thấy bánh canh ngon nên mẹ mua, bây giờ trễ rồi mẹ phải đi làm.
Con gái đặt tô xuống, quay lại ghế, cầm cái điều khiển tivi bấm lung tung.
Mẹ thở dài bưng tô xuống bếp, rồi mẹ đi.
Con gái giận dỗi, con gái quyết tâm nhịn ăn.
Lát sau mẹ lại về, lật đật chạy xuống bếp, vài phút sau bưng lên một tô bún còn bốc khói.
Mẹ đặt vào tay con gái, ân cần:
- Mẹ trễ lắm rồi, con ăn sáng xong lau nhà giùm mẹ.
Con gái bưng tô bún ăn vài miếng rồi đặt xuống, cầm điều khiển tivi bật lung tung...
Ta không khóc sao mắt đỏ hoe?
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Có tiếng cười đâu đó vọng về từ thiên đường, như khoảnh khắc Adam và Eva cũng chia nhau quả táo của sự cám dỗ.
Có tình yêu phảng phất đâu đó rồi vĩnh viễn ở lại trần gian cùng đôi cánh, như chực chờ được vỗ nhẹ một lần.
Có niềm tin thoang thoảng đâu đó từ hiện tại, đến và đi kèm theo những cái giá lạnh lùng.
Có sự phản bội ngấm ngầm tìm chổ ẩn nấp, vũ khí sẵn sàng chuẩn bị ra tay.
Có sự đỗ vỡ rơi xuống đậu trên vai người, kèm theo những giọt trong ngần và nỏng hổi.
Có sự cô đơn len lỏi đến trong một đêm khuya, lì lợm bám trụ không muốn rời đi.
Có lời chào của một thiên thần vâng lệnh hạ trần, mong một sự chào đón.
Có sự bàng hoàng, có tiếng cãi vã, chì chiết, có lời đàm tiếu, có tiếng thị phi. Thiên thần ngỡ ngàng, đây là sự chào đón trong mong đợi?
Có tiếng bàn bạc, có tiếng van xin, rồi cuối cùng là một quyết định.
Thiên thần gục ngã...
Có tiếng than khóc từ đâu đó trong cõi âm u vọng về.
Có tiếng giằng xé đâu đó trong cõi sâu thẳm của linh hồn.
Có tiếng van xin đâu đó trong cõi âm u vọng về.
Có tiếng nức nở đâu đó, cầu xin một sự tha thứ.
Có tiếng nói nhỏ dần, yếu ớt theo từng giây quý giá, tiếng nói chưa thành lời, chỉ âm âm, hòa lẫn vào cõi u hồn.
Có một giọt đỏ thắm rơi xuống, những giọt trong ngần lăn nhẹ.
Có lời tạm biệt, thiên thần tan vào hư không, nhắm mắt cho những cơn gió cuốn đi,hi vọng trở lại được thiên đàng.
Một tiếng thét vang lên, rồi chẳng còn gì nữa, chỉ còn sự tĩnh lặng của chết chóc, mất mát, sự im lặng của tội ác và giết chóc.
Tất cả trở lại với hư không.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Bách hoa tiên tử cho LT góp vui với nhé:
.Ðã bao lần rồi câu hỏi đó vẫn mãi ngân lên, dù bây giờ anh đã xa em. Anh vẫn tự hỏi mãi tại sao lại yêu em ? Tại sao anh nhỉ ? Bởi vì em quan tâm đến anh. Thật đơn giản phải không anh ? Dù cho đơn giản là nhưng điều rất nhỏ, chỉ rất nhỏ thôi. Nhưng đối với anh, những điều đó thật tuyệt. Thế mà bây giờ nó chỉ còn là kỉ niệm, anh đã đến vì anh thương em, và cũng ra đi vì lí do đó. em đã thay đổi không còn là em nữa, không còn yêu anh, dù chỉ là những điều nhỏ bé như ngày xưa. Có lẽ em chẳng bao giờ hiểu được đâu. Vì câu nói quen thuộc sẽ mãi là EM LÀ THẾ. Vì thế để bây giờ quay về bên em , anh thật sự sợ em, em àh ! không phải sợ em, mà anh sợ tình yêu của em. Và anh sợ cảm giác cô đơn !
Nó thường về bên anh khi anh cảm thấy cần em. Những ngày đã trôi qua đi, anh vẫn cô đơn một mình anh, với niềm mong đợi em sẽ trở về, chỉ đơn giản là thế thôi em à , anh chỉ cần em bên anh là được rồi, nhưng...chỉ có anh và nỗi buồn. Những lúc đó anh luôn chôn vào nỗi nhớ, tràn vào trái tim, anh đâu có dám trách em đâu, mà anh chỉ biết khóc.Vì anh yếu đuối quá phải không em?
Anh không đủ dũng cảm để xa em, xa cái tình yêu ngốc nghếch đó, dù vẫn biết khi yêu sẽ đau khổ nhưng làm sao đây ? Khi trái tim anh chỉ có mình em là chủ.Anh muốn bỏ đi, muốn chạy trốn,nhưng lại cứ chạy về bên em, con tim đã quen lối rồi em ơi ! Dù đã bao lần con tim chạy trốn, chạy khỏi em, đã bao lần rồi em nhỉ ? Anh nói lời chia tay. Vậy mà có lần nào anh ra đi được đâu. Nỗi nhớ lại đến, nó làm anh bối rối và bất lực, lúc quay về bên em.
Khổ sở trong nỗi nhớ, khi anh biết đến tình yêu của em. Mối tình đầu dại dột quá phải không em ? Nhưng trong trái tim anh, suy nghĩ của anh đó mãi mãi là mối tình đẹp nhất. Dù đã bao lần đau khổ, bao lần chạy chốn. Nhưng mãi mãi anh vẫn cám ơn tình yêu của em. Dù em sẽ mãi không quay về bên anh ! mãi mãi ....
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa bằng lăng lại nở trong chiều mưa...
Một màu tím buồn như mắt em ngấn lệ. Ta thả hồn tìm một phút lãng mạn dư thừa. Cả bầu trời của em loang loáng hoàng hôn, tím cả trái tim thuở đầu ta biết thế nào là mắc cỡ. Ta len lỏi vào một khoảng nhỏ nhoi trong bầu trời của em, hi vọng tìm thấy một chút đồng cảm. Bằng lăng sao chiều nay tím lạ tím lùng, tím hơn cả màu mực ta vô tình làm vương vào áo em thuở tóc em giống tóc ta, cụt ngủn và cháy nắng.
Thuở bằng lăng vẫn còn là hoang dại, ta ngại ngùng và em cũng ngu ngơ. Ta đồng ý đổi một cành hoa bằng lăng của em bằng cây kẹo xanh đỏ mẹ vừa mua cho, em hỏi phải chăng ta không thích kẹo? ta cười cười có lẽ vì ta thích có một cành bằng lang chưng nơi bàn học. Em vẫn tò mò, ta không thể hái được sao? ta bí quá nói bâng quơ, ừ thì tại ta làm biếng. Em trêu ta suốt một thời...
Em có biết rằng hoa bằng lăng không thể bẻ khỏi cành, hoa quá mong manh, chỉ cần mạnh tay là những cánh hoa tan tác rụng. Hoa bằng lăng không thể rời khỏi cành, cũng giống như thuở ấy ta không thể thiếu em.
Em xa ta khi bằng lăng chưa ra nụ, vậy là em lỗi hẹn...ta chờ suốt một thời...hoa bằng lăng không ai bẻ sao tan tác rơi.
Hoa là hoa, em là em, ta là ta, cả 3 có duyên hội ngộ ngắn ngủi, nhưng có lẽ nợ của ta với hoa bằng lăng nặng hơn duyên với em nên ta gắn bó với hoa lâu hơn em.
Cành hoa bằng lăng ngày ấy đã héo khô, nhưng ta không bẻ thêm bất cứ một cành hoa nào nữa, hoa vốn thuộc về cây, cũng như em vốn thuộc về khung trời màu tím ấy, người ta vốn không thể nắm bắt những gì không thuộc về mình...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày thứ 1
Nàng nhận được thời hạn của mình, không biết nên vui hay buồn, nàng tựa cửa ngồi nhìn bâng quơ, sáu tháng với nàng là ngắn hay dài? liệu nàng có thể thực hiện được tâm nguyện của mình hay không?
Nàng vừa hồi hộp vừa lo lắng, không biết phải bắt đầu từ đâu. Sáu tháng với khoảng 180 ngày, với nàng bây giờ mỗi ngày trôi qua nếu không nắm bắt là vụt mất một cơ hội, nàng thừa hiểu rằng 180 cơ hội sẽ là không quá nhiều nếu nàng cứ lần lượt đánh mất.
Nàng ngồi hàng giờ suy nghĩ, đắn đo, nhưng kế hoạch được phác thảo rồi lần lượt nàng xé nát. Nàng tự cười cho sự ngốc nghếch của mình, chẳng lẽ chuyện tình cảm lại đem ra suy tính, đong đếm, nàng có quá lí trí chăng? Trong tình yêu người ta cần lắng nghe trái tim nhiều hơn, còn nàng thì lại vin vào lí trí.
Nàng buông xuôi mọi suy nghĩ, bỏ mặc mọi tính toán chạy nhảy trong đầu, lần đầu tiên nàng quyết định tuân theo số phận và lắng nghe trái tim, nàng sẽ một lần để trái tim mình xung trận, để nàng thật sự biết thế nào là yêu, là hạnh phúc và đau khổ. Nàng đặt trái tim trần giữa trần gian và bắt đầu chấp nhận hơn 180 ngày thử thách. Trái tim nàng giờ đây không được che chắn bằng lí trí, không được bảo vệ, không được che giấu, nó hiển hiện bằng những nhịp đập nhẹ nhàng. Nàng chạm nhẹ vào trái tim trần và chờ đợi...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Một tuần với 7 ngày dài...
Chỉ một tuần thôi mà trái tim nàng hổn loạn với biết bao nhiêu cảm giác, từ hạnh phúc, tin tưởng đến đau khổ và hoài nghi...
Trái tim nàng hạnh phúc được 1 ngày ngắn ngủi và thổn thức suốt 6 ngày dài. Nàng ngồi bất động, lắng nghe nhưng chẳng có âm thanh gì ngoài tiếng nấc nghẹn ngào của trái tim dường như đã có chút tổn thương đầu tiên. Vết thương đầu đời không sâu, nhưng hằn lên trái tim vốn hoàn hảo của nàng, vết sẹo nhỏ nhưng nó là vết sẹo đầu tiên nên rất khó quên.
Trái tim nàng đang hoài nghi với hàng loạt lý thuyết này nọ, nàng cố biện hộ, nhưng chua xót nhận ra rằng cuối cùng thì nàng đang cố lừa dối trái tim nàng. Con người ta cố thể lừa dối tất cả nhưng không thể lừa dối trái tim mình.
Chàng đã không hề giải thích, nàng chờ đợi 6 ngày dài để rồi nhận được sự im lặng tuyệt đối, phải chăng đây là câu trả lời chàng dành cho tình yêu và niềm tin của nàng?
Trái tim nàng ngày một đập hỗn loạn, nàng không thể khống chế được nên dường như nàng đang muốn buông xuôi, có thể nào để mặc ra sao thì ra?
Niềm hạnh phúc chàng mang đến cho nàng dường như quá ngắn ngủi so với sự tổn thương mà chàng gây ra cho nàng.
Thời hạn vẫn còn, nàng vẫn sẽ kiên nhẫn đi cho hết 180 ngày của cuộc đời, để tìm cho mình câu trả lời từ chàng. Kết quả thế nào thì nàng cũng sẽ chấp nhận, không oán trách, không miễn cưỡng.
Nàng đưa đôi tay ôm lấy trái tim yếu đuối và quỳ xuống sàn. Mặt trời bắn những mũi tên ánh sáng đầu tiên xuống trần gian. Nàng bước ra sân, đưa trái tim trần hứng lấy hàng nghìn mũi tên ánh sáng, có lẽ một chút ánh sáng sẽ xoa dịu vết thương của nàng lúc này...
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0
Khi nghĩ rằng buông thả trái tim mình cho gió cuốn qua yêu thương và tội lỗi, cho lửa trần gian... thì liệu có câu hỏi nào của lí trí đã được đưa ra và giải đáp?
Vẫn một vòng tròn đi thong thả chầm chậm trở về...
http://www.gio-o.com/NgoNhanDuoc.html
http://tienve.org/home/authors/viewAuthors.do?action=show&authorId=1475
http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2038&LOAIID=1&LOAIFID=1
http://damau.org/archives/author/ngonhanduoc
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày thứ 9.
Nàng không nghĩ nhiều đến thời hạn cũng như mọi sức ép đang đè nặng lên trái tim mình, nàng tìm thấy niềm vui mới trong công việc nho nhỏ của mình. Nàng trở thành cô giáo với vài đứa học trò nhỏ dễ thương nhưng hơi bướng bỉnh. Tụi học trò nhỏ chiếm hết thời gian của nàng, nàng vui vẻ hẳn lên, nàng cười bằng nụ cười của trẻ con, nghịch ngợm đùa vui cùng bọn trẻ.
Nàng nhận ra rằng mình đã mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ lung tung, nàng bỏ quên nhiều điều trong hiện tại.
Hè này nàng tìm thấy lại được một điều quý giá mà nàng tưởng chừng đã đánh rơi đâu đó trên đường đời, thì ra nó vẫn hiện diện bên nàng, nhỏ bé nhưng ấm áp biết bao.
Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn bọn trẻ tinh nghịch đang say sưa với những con số, những mái đầu chăm chú vào sách vở. Nàng nhìn ra ngoài, trời nắng chang chang, hai cây bằng lằng trước sân ra trổ hoa tim tím, khung cành bây giờ đẹp biết bao, vậy mà chỉ hôm qua thôi nàng không hề cảm nhận được. Hoa cỏ bắt đầu mùa mới đầy sức sống, nàng cũng bắt đầu một ngày làm người mới.
Có người đã bảo với nàng rằng con người ta có 3 điều để sống, nàng đã tìm được cho mình 2 điều, nàng có gia đình và bọn trẻ để yêu thương, nàng có công việc nàng cảm thấy yêu thích, còn một điều nữa thôi, nhưng nàng không vội, không có gì là tuyệt đối hoàn hảo, chỉ 2 điều thôi nàng đã cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc biết chừng nào.
Nàng cười, nụ cười không biết gởi cho ai, có thể là gởi cho trời, cũng có thế là gởi cho một người nào đó...chỉ có nàng mới biết được !
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0