Tập II
Tình Yêu Vô Tận
Trở về nhà trong tâm trạng lâng lâng, Khuê như chạm phải một bức tường đá khi thấy Nhi đang ngồi chơi với mẹ trong phòng khách. Nhi mỉm cười, chạy lại đỡ hộ cô chiếc va ly, rồi hỏi han :
_ Mệt lắm không Khuê?
Chào mẹ một câu rồi cô cũng gật đầu đáp lời Nhi... Hình như đầu cô mơ đi trong một khoảng khắc. Bây giờ thì lại tỉnh táo lạ lùng với một câu trả lời mà không hiểu sao lại ám ảnh Khuê đến vậy " Không thể giữ được những cái không phải là của mình!" ... Đúng là như thế thật ...
Mẹ rút lui để hai đứa dễ nói chuyện, Nhi tự nhiên vào trong pha cho Khuê cốc nước . Đã từ lâu, ngôi nhà của cô đã trở thành chỗ chơi thường xuyên của cả bọn, ai cũng coi mẹ Khuê như mẹ mình kể từ khi biết bà mới từ quê ra. Mẹ nhờ vậy mà cũng nguôi ngoai nỗi nhớ Quân đi rất nhiều .
_ Công việc tốt chứ Khuê ?
_ Ừm ... Tốt hơn nhiều.
Nhi lại cười . Nụ cười hiền lành đến mức Khuê cảm thấy mình thật ... khốn nạn ! Làm sao có thể cướp đi tình yêu của người con gái yếu đuối này? Làm sao quay lưng lại như thế hả Khuê?
_ Anh Phương khoẻ không ?
_ Sao cậu không gọi điện hỏi anh ấy ? _ Giọng Khuê khàn đi .
_ Tớ có hỏi, nhưng anh ấy trả lời không sao ... Muốn biết thật thì chỉ có thể hỏi cậu thôi ...
Khuê nhếch môi, nhưng không định nói gì. Lặng yên ngắm nhìn đôi má ửng hồng của bạn và nghe lòng mình chất vấn, Khuê giống như một con rối .. vô hồn
_ Hình như gần đây anh ấy gặp chuyện gì đó ... Tớ lo lắm... Mong muốn gần anh ấy hơn nữa mà ... có vẻ như ...
_ Đừng nói chuyện đó với tớ ! _ Khuê tự nhiên nổi cáu _ Tớ mệt quá rồi !
Nhi hơi ngạc nhiên, nhưng cô nghĩ ngay đến chuyến đi vừa rồi có thể lấy mất nhiều sức của Khuê, nên cô gật đầu vẻ biết lỗi . Khuê bậm môi, đứng lên :
_ Nếu ... nhớ thì đến gặp anh ấy ... Cậu đừng rụt rè nữa...
NHi ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt buồn vời vợi của Khuê . Khuê mỉm cười nhẹ, đi vào phòng mình, mặc cho Nhi ngồi đó với những ý nghĩ ngổn ngang . Đúng là cô rất nhớ Phương ... Trong tuần qua anh chỉ gọi cho cô một lần, còn lại là cô gọi ... Nhưng anh chỉ nói chuyên qua loa như đang mệt lắm . Nhi lo chứ không dám buồn. Thế là cô đến nhà Khuê, ngồi đợi Khuê về mong có thể biết rõ hơn ...Ừm ... công việc có lẽ không suôn sẻ ... Có nên đến gặp anh?
Nhi ngần ngại mất một lúc, rồi cô cũng đứng dậy đi tìm mẹ Khuê để chào ra về. Nhi nhìn đồng hồ, ngoặt tay lái sang đường dẫn tới nhà Phương ... Cô lo cho anh không chịu đựng được. Muốn được nhìn thấy anh quá đỗi! Nỗi nhớ của bao ngày lại cồn lên trong Nhi ...Anh mới đi có một tuần mà đã nhớ thế này sao ?
Nhưng Nhi đã không tìm thấy Phương ở nhà, và cô phải ngậm ngùi ngồi nói chuyện với mẹ Phương mà tâm trạng mơ màng ... Mơ hồ đâu đó một nỗi lo xa cách ... Phương về mà không gọi điện cho cô ... Yêu mà hờ hững vậy sao?
Bà Lan biết Nhi buồn nhưng không quên được lời hứa với Phương . Khi anh mua nhà riêng, bà hứa sẽ không phạm vào cuộc sống riêng ấy chỉ khi Phương muốn . Có lẽ giờ này Phương đang ở đó ... Nhưng thằng bé này thật tệ quá! Nhìn Nhi như sắp khóc, bà cũng buồn và bứt rứt không yên. Con bé lành như bột chỉ biết cho đi tình yêu của mình một cách say đắm nhưng lại thụ động đợi chờ ... Chẳng lẽ bà lại khuyên cô nên đi tìm Phương? Nhi sẽ ngại ngùng mà không dám đến đây mất ...
Nhi đứng dậy xin phép ra về, cầm tay cô, bà Lan dịu dàng :
_ Con cứ yên tâm .. Khi nó về bác sẽ bảo nó gọi điện cho con ... Đừng khóc nghe chưa ?
Nhi khẽ gật đầu, nước mắt toan rơi xuống, vì thế cô vội quay đi. Ra đến cổng, cô gặp Duy Anh, nhưng chăng muốn nói chuyện nên chỉ gật nhẹ đầu chào . Duy Anh cũng cười chào lại ... Anh đứng nhìn theo dáng cô, rồi lặng lẽ lắc đầu ... Tình yêu thật trớ trêu biết bao ... Biết bao người theo đuổi nhau trong một vòng tròn luẩn quẩn, tìm mãi không thấy lối ra ...
Vừa về đến nhà, Phương nhận được hồ sơ điều tra của Toàn về Khuê. Anh mỉm cười... Giờ thì cũng không cần thiết lắm... Anh đã hiểu được tâm hồn cô, như thế là quá đủ cho anh lúc này... Nhưng hiện lên trong đầu anh là hình ảnh của một người đàn ông bí ẩn Minh Quân nào đó... Người này chắc chắn phải có một mối quan hệ sâu xa với Khuê... mối quan hệ luôn làm cô dằn vặt đau đớn... kể cả trong những giấc mơ...
Hồ sơ không nhiều lắm. Toàn viết giấy nhắn lại rằng anh đang tiếp tục điều tra nhưng bằng này.. cũng đủ Phương vui lòng rồi... Khuê có mẹ và một người em trai... tên Minh Quân... Phương thở nhẹ ra... Minh Quân đã mất do căn bệnh ung thư quái ác... Buông tờ giấy xuống, Phương bóp nhẹ đầu... Sao lại có một cô gái như Khuê nhỉ? Mọi nỗi đau em đều gánh chịu hết... không oán than, không trách móc... kể cả khi bị oan ức nhất... Những gì đã trải qua đối với em, đúng như một cơn ác mộng...mà chính anh cũng góp phần làm nó tồi tệ hơn!
Gục đầu xuống tay như vừa trải qua một nỗi đau, Phương cảm thấy tim rã rời... anh thương cô, thương quá đỗi... Lúc nào cũng tự cho mình trong sạch, anh đã vô tình chà đạp cô... Tồi tệ đến mức, giờ nghĩ lại, anh cũng cảm thấy đỏ mặt... Vậy mà cô vẫn chọn anh, bỏ qua tất cả những phũ phàng từng dành cho nhau, bỏ qua những hờn ghen vô lý... Anh thật sự may mắn khi nắm giữ được tình yêu ấy... Phải nắm giữ vĩnh viễn nghe Phương, bằng tất cả, bằng mọi giá...
Phương lấy điện thoại ra, bấm số và chờ đợi... Sau một lúc, giọng Khuê nghèn nghẹn vang lên :
_ Có chuyện gì không anh?
_ Em mệt lắm à? _ Phương lo lắng _ Anh qua bên đó nhé?
Khuê hơi cười... Anh bây giờ lo cho cô như đang lo cho một đứa trẻ... Giọng nói của anh... ấm áp đến mức những nhức nhối trong lòng cô như bay đâu sạch...
_ Em đừng thay đổi gì nghe không, dù cho khi về đây, em phải đối diện với nhiều thứ... Hãy để anh lo tất cả, chỉ cần em luôn ở bên anh...
_ Em tin anh và... cần anh ! _ Khuê nhỏ nhẹ.
Quả thực thì sau khi hiểu được anh, hiểu được giá trị cuộc sống, Khuê không còn đủ dũng cảm để lạnh lùng với anh được nữa... Con đường cô chọn dù gập gềnh thì cô cũng đã bước chân vào, không muốn và không thể bước chân ra. Phương đã từng nói, anh nắm được cô rồi, không bao giờ anh chịu buông ra cả...
_ Anh đang ở trong ngôi nhà mà nơi nào cũng có hình dáng em... Giá mà em có thể ở đây, ngay lúc này... giống như ngày xưa.
_ Để lạnh lùng với nhau à? _ Khuê châm chọc _ Anh có bao giờ cười nổi với em được hai nụ cười trong một ngày đâu?
Phương bật cười. Cả hai nghĩ tới quãng thời gian đó, nặng nề nhưng không muốn dứt bỏ... Ngày ấy, chẳng ai thừa nhận tình cảm của mình cả... gì cũng đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho cuộc sống... mà không nhận ra lỗi ở chính mình... Sống cần phải thẳng thắn, tình yêu... cũng thế , thẳng thắn đối diện để có thể... yêu nhau hơn, hạnh phúc hơn...
_ Anh chỉ hơi buồn vì ở bên em ít quá... Dù chẳng nói với nhau câu nào, nhưng anh luôn khao khát được nhìn thấy em. Hãy tha thứ cho những gì anh đã đối xử bất công với em...
Khuê nghe ngực nhói lên... Đau nhưng không dữ dội nữa... HÌnh như là xúc động vì hạnh phúc chứ không phải vì đau buồn như xưa... Nghĩ lại quãng thời gian đó, bây giờ, Khuê chỉ còn nhớ đôi mắt nồng nàn của Phương, giọng nói uy quyền nhưng dịu dàng ấm áp, nhớ những nụ hôn như đang nâng niu một cánh hồng của anh... Chỉ nhớ mình đã hạnh phúc như thế nào, mình vui vẻ ra sao... Còn những cái khác, đã xa và hầu như không còn tồn tại... Lẩn khuất trong những nỗi đau là tình yêu chân thật nhất... không gì thay đổi được...
_ Khi em nhớ lại, em chỉ còn nhớ đến những gì hạnh phúc.. anh đã mang đến cho em...
Phương thở nhẹ. Anh đang mường tượng ra khuôn mặt dịu dàng của Khuê lúc này , đôi mắt mở to như ngạc nhiên... và đôi má hồng hồng dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ... Đã đến lúc, anh không thể chịu nổi việc chỉ tưởng tượng ra cô ở ngay trước mặt mình được nữa... Khuê đã khổ quá nhiều, anh không muốn cô phải khổ thêm nữa... Vượt qua thử thách cuối cùng này thôi Khuê !
Và Phương khẽ khàng nói :
_ Hãy ở bên anh mãi nghe !
Bên ngoài, trời dịu dàng vào đêm... Không phải tối thẫm mà là màu đen mượt mà , ấm áp... Khuê như nhìn thấy những tia sáng bắt đầu chiếu rọi đâu đó trong đêm... Khẽ vén bức màn gió ra, Khuê mỉm cười... Trời nhiều sao vô kể...
Tình Yêu Vô Tận
Trở về nhà trong tâm trạng lâng lâng, Khuê như chạm phải một bức tường đá khi thấy Nhi đang ngồi chơi với mẹ trong phòng khách. Nhi mỉm cười, chạy lại đỡ hộ cô chiếc va ly, rồi hỏi han :
_ Mệt lắm không Khuê?
Chào mẹ một câu rồi cô cũng gật đầu đáp lời Nhi... Hình như đầu cô mơ đi trong một khoảng khắc. Bây giờ thì lại tỉnh táo lạ lùng với một câu trả lời mà không hiểu sao lại ám ảnh Khuê đến vậy " Không thể giữ được những cái không phải là của mình!" ... Đúng là như thế thật ...
Mẹ rút lui để hai đứa dễ nói chuyện, Nhi tự nhiên vào trong pha cho Khuê cốc nước . Đã từ lâu, ngôi nhà của cô đã trở thành chỗ chơi thường xuyên của cả bọn, ai cũng coi mẹ Khuê như mẹ mình kể từ khi biết bà mới từ quê ra. Mẹ nhờ vậy mà cũng nguôi ngoai nỗi nhớ Quân đi rất nhiều .
_ Công việc tốt chứ Khuê ?
_ Ừm ... Tốt hơn nhiều.
Nhi lại cười . Nụ cười hiền lành đến mức Khuê cảm thấy mình thật ... khốn nạn ! Làm sao có thể cướp đi tình yêu của người con gái yếu đuối này? Làm sao quay lưng lại như thế hả Khuê?
_ Anh Phương khoẻ không ?
_ Sao cậu không gọi điện hỏi anh ấy ? _ Giọng Khuê khàn đi .
_ Tớ có hỏi, nhưng anh ấy trả lời không sao ... Muốn biết thật thì chỉ có thể hỏi cậu thôi ...
Khuê nhếch môi, nhưng không định nói gì. Lặng yên ngắm nhìn đôi má ửng hồng của bạn và nghe lòng mình chất vấn, Khuê giống như một con rối .. vô hồn
_ Hình như gần đây anh ấy gặp chuyện gì đó ... Tớ lo lắm... Mong muốn gần anh ấy hơn nữa mà ... có vẻ như ...
_ Đừng nói chuyện đó với tớ ! _ Khuê tự nhiên nổi cáu _ Tớ mệt quá rồi !
Nhi hơi ngạc nhiên, nhưng cô nghĩ ngay đến chuyến đi vừa rồi có thể lấy mất nhiều sức của Khuê, nên cô gật đầu vẻ biết lỗi . Khuê bậm môi, đứng lên :
_ Nếu ... nhớ thì đến gặp anh ấy ... Cậu đừng rụt rè nữa...
NHi ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt buồn vời vợi của Khuê . Khuê mỉm cười nhẹ, đi vào phòng mình, mặc cho Nhi ngồi đó với những ý nghĩ ngổn ngang . Đúng là cô rất nhớ Phương ... Trong tuần qua anh chỉ gọi cho cô một lần, còn lại là cô gọi ... Nhưng anh chỉ nói chuyên qua loa như đang mệt lắm . Nhi lo chứ không dám buồn. Thế là cô đến nhà Khuê, ngồi đợi Khuê về mong có thể biết rõ hơn ...Ừm ... công việc có lẽ không suôn sẻ ... Có nên đến gặp anh?
Nhi ngần ngại mất một lúc, rồi cô cũng đứng dậy đi tìm mẹ Khuê để chào ra về. Nhi nhìn đồng hồ, ngoặt tay lái sang đường dẫn tới nhà Phương ... Cô lo cho anh không chịu đựng được. Muốn được nhìn thấy anh quá đỗi! Nỗi nhớ của bao ngày lại cồn lên trong Nhi ...Anh mới đi có một tuần mà đã nhớ thế này sao ?
Nhưng Nhi đã không tìm thấy Phương ở nhà, và cô phải ngậm ngùi ngồi nói chuyện với mẹ Phương mà tâm trạng mơ màng ... Mơ hồ đâu đó một nỗi lo xa cách ... Phương về mà không gọi điện cho cô ... Yêu mà hờ hững vậy sao?
Bà Lan biết Nhi buồn nhưng không quên được lời hứa với Phương . Khi anh mua nhà riêng, bà hứa sẽ không phạm vào cuộc sống riêng ấy chỉ khi Phương muốn . Có lẽ giờ này Phương đang ở đó ... Nhưng thằng bé này thật tệ quá! Nhìn Nhi như sắp khóc, bà cũng buồn và bứt rứt không yên. Con bé lành như bột chỉ biết cho đi tình yêu của mình một cách say đắm nhưng lại thụ động đợi chờ ... Chẳng lẽ bà lại khuyên cô nên đi tìm Phương? Nhi sẽ ngại ngùng mà không dám đến đây mất ...
Nhi đứng dậy xin phép ra về, cầm tay cô, bà Lan dịu dàng :
_ Con cứ yên tâm .. Khi nó về bác sẽ bảo nó gọi điện cho con ... Đừng khóc nghe chưa ?
Nhi khẽ gật đầu, nước mắt toan rơi xuống, vì thế cô vội quay đi. Ra đến cổng, cô gặp Duy Anh, nhưng chăng muốn nói chuyện nên chỉ gật nhẹ đầu chào . Duy Anh cũng cười chào lại ... Anh đứng nhìn theo dáng cô, rồi lặng lẽ lắc đầu ... Tình yêu thật trớ trêu biết bao ... Biết bao người theo đuổi nhau trong một vòng tròn luẩn quẩn, tìm mãi không thấy lối ra ...
Vừa về đến nhà, Phương nhận được hồ sơ điều tra của Toàn về Khuê. Anh mỉm cười... Giờ thì cũng không cần thiết lắm... Anh đã hiểu được tâm hồn cô, như thế là quá đủ cho anh lúc này... Nhưng hiện lên trong đầu anh là hình ảnh của một người đàn ông bí ẩn Minh Quân nào đó... Người này chắc chắn phải có một mối quan hệ sâu xa với Khuê... mối quan hệ luôn làm cô dằn vặt đau đớn... kể cả trong những giấc mơ...
Hồ sơ không nhiều lắm. Toàn viết giấy nhắn lại rằng anh đang tiếp tục điều tra nhưng bằng này.. cũng đủ Phương vui lòng rồi... Khuê có mẹ và một người em trai... tên Minh Quân... Phương thở nhẹ ra... Minh Quân đã mất do căn bệnh ung thư quái ác... Buông tờ giấy xuống, Phương bóp nhẹ đầu... Sao lại có một cô gái như Khuê nhỉ? Mọi nỗi đau em đều gánh chịu hết... không oán than, không trách móc... kể cả khi bị oan ức nhất... Những gì đã trải qua đối với em, đúng như một cơn ác mộng...mà chính anh cũng góp phần làm nó tồi tệ hơn!
Gục đầu xuống tay như vừa trải qua một nỗi đau, Phương cảm thấy tim rã rời... anh thương cô, thương quá đỗi... Lúc nào cũng tự cho mình trong sạch, anh đã vô tình chà đạp cô... Tồi tệ đến mức, giờ nghĩ lại, anh cũng cảm thấy đỏ mặt... Vậy mà cô vẫn chọn anh, bỏ qua tất cả những phũ phàng từng dành cho nhau, bỏ qua những hờn ghen vô lý... Anh thật sự may mắn khi nắm giữ được tình yêu ấy... Phải nắm giữ vĩnh viễn nghe Phương, bằng tất cả, bằng mọi giá...
Phương lấy điện thoại ra, bấm số và chờ đợi... Sau một lúc, giọng Khuê nghèn nghẹn vang lên :
_ Có chuyện gì không anh?
_ Em mệt lắm à? _ Phương lo lắng _ Anh qua bên đó nhé?
Khuê hơi cười... Anh bây giờ lo cho cô như đang lo cho một đứa trẻ... Giọng nói của anh... ấm áp đến mức những nhức nhối trong lòng cô như bay đâu sạch...
_ Em đừng thay đổi gì nghe không, dù cho khi về đây, em phải đối diện với nhiều thứ... Hãy để anh lo tất cả, chỉ cần em luôn ở bên anh...
_ Em tin anh và... cần anh ! _ Khuê nhỏ nhẹ.
Quả thực thì sau khi hiểu được anh, hiểu được giá trị cuộc sống, Khuê không còn đủ dũng cảm để lạnh lùng với anh được nữa... Con đường cô chọn dù gập gềnh thì cô cũng đã bước chân vào, không muốn và không thể bước chân ra. Phương đã từng nói, anh nắm được cô rồi, không bao giờ anh chịu buông ra cả...
_ Anh đang ở trong ngôi nhà mà nơi nào cũng có hình dáng em... Giá mà em có thể ở đây, ngay lúc này... giống như ngày xưa.
_ Để lạnh lùng với nhau à? _ Khuê châm chọc _ Anh có bao giờ cười nổi với em được hai nụ cười trong một ngày đâu?
Phương bật cười. Cả hai nghĩ tới quãng thời gian đó, nặng nề nhưng không muốn dứt bỏ... Ngày ấy, chẳng ai thừa nhận tình cảm của mình cả... gì cũng đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho cuộc sống... mà không nhận ra lỗi ở chính mình... Sống cần phải thẳng thắn, tình yêu... cũng thế , thẳng thắn đối diện để có thể... yêu nhau hơn, hạnh phúc hơn...
_ Anh chỉ hơi buồn vì ở bên em ít quá... Dù chẳng nói với nhau câu nào, nhưng anh luôn khao khát được nhìn thấy em. Hãy tha thứ cho những gì anh đã đối xử bất công với em...
Khuê nghe ngực nhói lên... Đau nhưng không dữ dội nữa... HÌnh như là xúc động vì hạnh phúc chứ không phải vì đau buồn như xưa... Nghĩ lại quãng thời gian đó, bây giờ, Khuê chỉ còn nhớ đôi mắt nồng nàn của Phương, giọng nói uy quyền nhưng dịu dàng ấm áp, nhớ những nụ hôn như đang nâng niu một cánh hồng của anh... Chỉ nhớ mình đã hạnh phúc như thế nào, mình vui vẻ ra sao... Còn những cái khác, đã xa và hầu như không còn tồn tại... Lẩn khuất trong những nỗi đau là tình yêu chân thật nhất... không gì thay đổi được...
_ Khi em nhớ lại, em chỉ còn nhớ đến những gì hạnh phúc.. anh đã mang đến cho em...
Phương thở nhẹ. Anh đang mường tượng ra khuôn mặt dịu dàng của Khuê lúc này , đôi mắt mở to như ngạc nhiên... và đôi má hồng hồng dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ... Đã đến lúc, anh không thể chịu nổi việc chỉ tưởng tượng ra cô ở ngay trước mặt mình được nữa... Khuê đã khổ quá nhiều, anh không muốn cô phải khổ thêm nữa... Vượt qua thử thách cuối cùng này thôi Khuê !
Và Phương khẽ khàng nói :
_ Hãy ở bên anh mãi nghe !
Bên ngoài, trời dịu dàng vào đêm... Không phải tối thẫm mà là màu đen mượt mà , ấm áp... Khuê như nhìn thấy những tia sáng bắt đầu chiếu rọi đâu đó trong đêm... Khẽ vén bức màn gió ra, Khuê mỉm cười... Trời nhiều sao vô kể...
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)