Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Cảm giác

4 trả lời, 1.646 lượt xem — Trang 1 / 1
Cảm giác

Sa’ng nay Thục bổng thây’ yêu con đường highway từ nhà đê’n hãng qua’ chừng ! Đoạn đường hơn 45 miles mà bình thường Thục ghe’t cay ghe’t đă‘ng vì qua’ dài, qua’ xa, qua’ mỏi mệt ....... Hình như trong Thục co’ sự đột biê’n thì phải!! đột biê’n gene !! mà ca’i gene này theo Đư’c, đo’ là ca’i gene tình như hôm qua anh noi’ chuyện trên phone vơi’ Thục hơn cả giờ đồng hồ !!
- Con người ta 70 tuổi còn yêu đo’ Thục à .....mợi’ co’ nửa đời mà sao khô khan qua’ vậy ?
- chùi, già să‘p xuô’ng lỗ mà yêu nỗi gì hả Đư’c !!?
- tình yêu đâu co’ phân biệt tuổi ta’c ..
- hihihi vậy thì để chờ xem !
Vậy mà chỉ vài tiê’ng chờ xem thôi, Thục đã cảm thây’ mình đổi kha’c trong buổi sa’ng hôm nay ! Đoạn đường Thục thường nga’n ngẩm bổng dưng lại nên thơ lạ lùng ! Thằng boss già kho’ ưa, kho’ chịu lu’c xưa nay cũng trở nên dễ thương lă‘m !! Ca’i miê’ng bagel khô khan của buổi sa’ng nay cũng ngon chi mà ngon !! Thục cô’ suy nghĩ , lục lại bộ nhơ’ xem sự thay đổi đo’ bă‘t đầu từ lu’c nào ?
À .... Từ chiều hôm qua thì phải !! Khi cô bạn nhỏ gọi phone nhắn Thục lên check email . Mở YM, Thục nhìn thâ’y ca’i window nhỏ mời Thục tham gia vô chit chat vơi’ ca’i tên tắt TQH ..... Nhìn ba chữ ây’, tra’i tim Thục vô cơ’ nhảy tho’t lên!!! không lẽ là anh ? đã lâu lắm rồi, từ hôm Thục cương quyê’t dư’t khoa’t , T hục đã không liên lạc vơi’ anh nữa ? sao hôm nay anh lại biê’t nick của Thục trong yahoo mà gọi nhỉ ?
Click vô chữ accept, Thục không nghĩ rằng anh đang on line
- Hi nhỏ, mơi’ lên hả ?
- là anh sao ?
- không lẽ co’ người kha’c trùng tên vơi’ anh nữa sao ?
- không co’, nhưng em không nghĩ là anh......sạo anh biêt’ nick của em ?
- ta’nh em thê’ nào thì nick là như vậy đo’ mà ! mợi’ đi làm về hả ?
- dạ, còn anh ? sao thư’c khuya vậy ?
- không phải thư’c khuya mà là dậy sơ’m, hơn năm giờ sa’ng rồi cô nhỏ à ...
- hì hì tại em thư’c khuya nên cư’ ngỡ ai cũng thư’c khuya giô’ng em !! mà sao anh dậy sơ’m vậy ?
- nhơ’ nhà , nhơ’ con đo’ nhỏ
- ủa? ạnh không phải đang ở Việt nam sao ?
- không, anh đang công ta’c ở Singapore
- ui chao .... vậy à ... anh co’ biê’t chồng của Thuỷ cũng đang công ta’c ở Sing không ? cả vợ chồng Lan Anh nữa
- Anh đang làm chung hãng vơi’ Thạc nè, còn Lan Anh thì anh không biêt’ ?
- Trời ơi , đụ’ng là quả đât’ tròn ha .Thuỷ kể em nghe no’ đang dự định qua Sing ở luôn đo’ !!
- anh cũng đang sắp xê’p để đưa con anh qua đây nè nhưng còn kẹt mẹ chu’ng sẽ không chịu
- ừa, kho’ lắm anh ,hạy là .... hai người ...
- Đủ rồi nhỏ, đừng co’ nhắc những chuyện đo’ !! nhỏ co’ thai phải không ?
- sao anh biêt’ ?
- Thì Thuỷ noi’, qua vợ chồng Thuỷ anh mơi’ biêt’ nick của nhỏ
- Vậy mà noi’ do’c em.... xì !! làm như đi guô’c trong bụng em vậy !!
- hey, anh không co’ đi guô’c trong bụng em, mà đi trong tim em thôi !
- xi’ à ...
- chừng nào sanh nhỏ ?
- còn một tha’ng nữa đo’ anh, là con ga’i đo’
- nhât’ nhỏ rồi !! co’ chịu làm xui vơi’ anh không ?
- hihihi để em coi đã nè ,nệ’u con trai anh giô’ng anh qua’ thì .khộng được
- tại sao chư’ ? bộ anh tệ lă‘m sao ?
- đa tình thôi, em sợ con em khổ
- .......
- sao im re rồi ...
- anh đang suy nghĩ ....
- suy nghĩ gì vậy ?
- không biêt’ anh làm khổ em hay em tự làm khổ em ...
- thôi bỏ đi, đừng nhắc mây’ chuyện xưa ...
- anh thiệt không muô’n nhơ’ nhưng co’ đôi khi thư’c giâ’c giữa chừng, anh nhơ’ thật nhiều những chuyện xưa đo’ Thục ạ !
- .......
- anh nhơ’ những buổi chiều ngoài thư viện, những mảnh giây’ con con đẩy qua, đẩy lại của em ...
- đừng nhắc nữa anh !! em phải đi rồi, con trai em về đo’
- ok nhỏ, hôm nào anh gặp nhỏ nữa đây ?
- em không biêt’, em thường không on line ở nhà, chỉ trong hãng thôi ...
- vậy anh gặp trong hãng được không ?
- hãng em co’ fire wall, không cho download YM đâu anh !!
- thì email, cho anh sô’ phone đi ...
- ...............
Thục disconnect YM mà không trả lời .... đưa tay chận lại trai’ tim đang thình thịch đập, Thục bàng hoàng.... cạ’i bàng hoàng ây’ đu’ng thực đã tạo cho Thục sự thay đổi của hôm nay .Thục nghĩ đê’n lời noi’ của Đư’c .... co’ phải là rung động của tình yêu không ? 16 năm rồi .... đây là lần thư’ hai ca’i cảm gia’c bàng hoàng â’y quay về viê’ng thăm Thục ....
Đăng nhập để trả lời
0
Bâng khuâng

Sáng thứ bảy, Thục vẫn như thường lệ, tuy đồng hồ không reo nhưng theo thói quen, Thục vẫn thức dậy đúng giờ dù đêm hôm qua ngủ muộn. Nằm trên giường nhìn trời tờ mờ sáng, Thục nhớ lại những câu qua lại với anh...có nên cho anh số phone không nhỉ? có nên để anh liên lạc qua lại bằng email không nhỉ? Thục nhớ lại những dòng viết trong bài Đoản khúc tình đầu mà lòng bâng khuâng.....cái ngày hôm ấy lại quay về trong kí ức, cái cảm giác bàng hoàng khi bất chợt nghe giọng anh qua phone cũng giống y hệt như cảm giác của ngày hôm qua....con tim Thục đập thình thịch khi thấy tên anh " Trần Quốc Hùng" . Thục nhớ ngày xưa, Thục rất hãnh diện khi viết lên ba chữ này!! Tụi bạn của Thục thường chê tên Hùng không đẹp, nghe có vẻ cải lương nhưng Thục thì khác !! tên Đặng Sơn Hùng của thằng bạn Thục thì cải lương nhưng tên Trần Quốc Hùng thì khác hẳn....oai phong và ý nghĩa hơn nhiều...Ngày xưa...cái tình cảm đầu đời đơn phương của đứa con gái mới lớn lại chợt ùa về trong sáng nay khiến trái tim Thục bâng khuâng !! Thục rón rén đi lại ngăn tủ, mở cuốn lưu bút ngả màu của 17 năm về trước...những dòng chữ của bạn bè, những khuôn mặt rất trẻ con và trong đám trẻ con ấy là nụ cười lộ ra chiếc răng khểnh của anh ! Anh đứng cởi trần trên bãi biển cùng mấy nhỏ bạn của Thục...lần đó, lớp Thục tổ chức đi chơi Vũng tàu giao hữu cùng lớp của anh....có xa lạ gì đâu? các bạn bè anh cũng chính là những anh, những chị của các bạn Thục !! chỉ có mình Thục là không có anh chị học trên hai lớp như tụi bạn !! Mà đâu phải là Thục không có anh chị ngang tuổi với anh chứ? Thục có nhưng nhà Thục nghèo, mẹ Thục lại quá phong kiến nên không cho con gái đi học!! Mẹ cứ nói " con gái học chi cho nhiều, lấy chồng cũng là con của người ta... " Thục bất bình lắm nhưng không dám cãi bởi cũng hiểu " nhà đông anh em như thế kia, mẹ làm sao lo nổi cho các con mình tươm tất dưới chế độ cộng sản chứ?" .
Mê học, Thục lén mẹ cha, anh chị để học bổ túc văn hóa...và khi tự làm ra tiền thì Thục lén vào học phổ thông lại...
Tấm hình trắng đen của anh được Thục cất giữ rất cẩn thận, anh nheo mắt cười trông đáng ghét làm sao !! cái đôi mắt đen láy có đuôi, lúc nào cũng ánh lên nụ cười khiến trái tim đứa con gái mười bảy tuổi xuyến xao , để rồi nó tương tư anh suốt 6 năm trời trong vai trò cô em gái !!
Thục bật máy, đôi tay Thục run run khi type nick trên YM. Nên? hay không nên? Thục có linh cảm anh vẫn thường lên YM để chờ Thục....cứ phân vân, cứ lưỡng lự...Thục nhìn cái màn hình như một kẻ thôi miên vậy !! cuối cùng Thục gạt bỏ ý định mở YM. Bước vào Đất Việt, Thục lục lại bài viết Vô duyên đọc say mê...bất chợt hai giọt nước mắt lăn dài.....tiếng con trai Thục ú ớ...gọi mẹ....Thục tắt máy, đi lại bên con, cuộn mền, ôm chặt con trong vòng tay để xua đuổi đi cái cảm giác bâng khuâng của ngày xưa...Thục lẩm bẩm " hết rồi, đã quá muộn rồi...."
Đăng nhập để trả lời
0
Mông mênh

Nhỏ,
anh lên YM chờ nhỏ hai hôm rồi...nhỏ không lên, bỏ đi cũng không nói với anh lời nào? tránh anh hả nhỏ? anh biết là nhỏ không muốn anh gợi lại chuyện xưa? thực ra, năm ngoái, nhỏ đã dứt khoát trả lời anh rồi? anh đâu có lí do gì để hỏi lại chứ? nhưng không lẽ mình không thể trò chuyện với nhau sao? không lẽ nhỏ không thể làm cô em gái như trước kia hay sao? xa nhà, anh buồn ghê lắm, anh biết, nhỏ cũng chẳng vui gì? vậy sao mình lại không thể trò chuyện giải khuây chứ? mình chẳng còn trẻ như ngày xưa nữa đâu? anh biết tự giới hạn mình mà...sao nhỏ lại sợ anh dữ vậy? Đừng nha...
Lên YM đi, anh đang mong chuyện trò với em đó, mong rằng anh nhắn hoài sẽ khiến em nhảy mũi mà lên YM gặp anh...."
Thục đọc mấy cái off line message của anh với tâm trạng đắn đo, lo lắng...Thục sợ thật. Sợ rằng cứ cái đà này, cứ mỗi ngày biết anh chờ đợi thì trái tim Thục cũng sẽ mêm rã như cục nước đá tan dần thành nước...
Cả ngày nay Thục mệt nhoài với nấu nướng...mãi đến 10 giờ, khi chồng Thục kéo đám bạn qua nhà của người bạn khác để nhậu tiếp thì Thục mới lên mở máy...cũng phân vân lắm khi lên YM!! nhưng thực sự trái tim Thục cũng nôn nao, cũng tò mò, cũng sốt ruột lắm và khi mở off line message thì Thục lại hối hận.....
Thục nhớ cú phone sáng sớm của chị Thục gọi về. Chị ấy bao giờ cũng giảng moran về chuyện vợ chồng của Thục, và bao giờ chị cũng luôn phán một câu là Thục bị chúa phạt, không biết khuyên chồng, sống bấp bênh như thế này thì con cái sẽ hư hỏng, tương lai sẽ mông mênh !!!
Mông mênh, hai cái chữ ấy quả đúng với cảm nghĩ của Thục hiện tại...quá khứ, kỷ niệm xưa cũng là khói sương bềnh bồng, mông mênh. Hiện tại cũng chỉ là ảo giác không cố định, còn tương lai? lại càng xa vời....
Làm sao Thục có thể biết được hay điều khiể được vận mệnh của mình chứ? cái gì cũng làm cho Thục lo sợ hết ngay đến sự sống chết của Thục...biết đâu đêm nay Thục bị bể mạch máu và ra đi vĩnh viễn như anh của Thục ngày trước? biết đâu đêm nay chồng Thục xỉn quá lái xe bị cop tóm cũng không chừng?? anh đã uống suôt từ 1 giờ trưa tới giờ rồi...đi đứng đã không vững vàng mà còn lái xe đi nhậu tiếp nữa...anh bỏ lại một người bạn xỉn cho Thục chăm sóc. Hắn say đến độ đi đứng ngả nghiêng, Thục dìu lên phòng thì hắn đã nằm vật xuống như con gà chết không biết trời trăng gì nữa....vậy mà chồng Thục vẫn còn đủ sức để lái xe đi nhậu tiếp tăng hai !!
Thử hỏi, cuộc sống như thế này có phải là quá bấp bênh hay không....???
Thục bước ra sân, trời hôm nay đẹp thật, không quá nóng như mọi hôm, đêm nay nhiệt độ lại xuống 75 F, ông trăng thật tròn và thật sáng...Thục vươn vai hít vào buồng phổi của mình những hơi hướm của bóng đêm, của cỏ cây và của cả những tiếng côn trùng kêu rả rích ....Bóng đêm quả thực rất mông mênh như chính cảm giác mông mênh của Thục trong lúc này. Thục quay vào nhà....hí hoáy viết lại đoạn văn , tắt máy và chìm vào giấc ngủ...một giấc ngủ buồn vui không xác định, giấc ngủ mông mênh....
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm

Bóng trăng chênh chếch ngoài cửa sổ, trăng sáng và tròn thật ! Thục cố dỗ giấc ngủ nhưng cứ nằm mãi mà không sao ngủ được ! chiếc đồng hồ tích tắc vẫn vô tình gõ. Hết nhìn trăng, Thục lại nhìn đồng hồ...1:15 sáng, chồng Thục vẫn chưa về, tự dưng trong lòng Thục có điều bất an...anh đã uống hơn 12 tiếng , không lẽ...lời nói chơi dại mồm dại miệng của Thục lại là sự thật? sốt ruột, Thục ngồi dậy gọi phone qua nhà người bạn, nơi anh nói anh đến...
- Bình hả?
- dạ, chị Thục hả?
- Ừa, cho chị hỏi anh về chưa?
- đâu có nhà em đâu chị?
- trời đất, chứ ở đâu?
- hình như kéo đến nhà của thằng cha Nê ở Lancaster đó chị !!
- Chúa ơi...sao ảnh nói là qua nhà em?
- không có chị...
- vậy em có số phone không?
- em không có
- lạy chúa, ảnh xỉn như vậy mà còn lái xe cả 45 phút lên Lancaster kiểu này là bảo đảm bị cảnh sát tó liền !!
- chắc không đến nỗi đâu chị !
- trời, ảnh nhậu từ hồi môt giờ trưa đó em ! anh Đ bạn ảnh xỉn đến nỗi phải ngủ lại nhà chị nè
- trời đất, dữ vậy đó hả !!
- nếu chị biết không phải qua nhà em thì chị không cho đi đâu?
- ông này thiệt ẩu và ham chơi quá !!
- Thôi, B ngủ đi
- chị cũng ngủ đi nha!
Thục cúp phone, thẫn thờ...nếu ảnh không ham chơi mà được như Bình thì Thục đâu có ra nông nỗi này? Thục thấy buồn, bây giờ Thục bỗng thèm được nói chuyện với ai cho nhẹ bớt lo lắng...Thục nhớ đến anh, biết đâu anh đang ở trên YM chờ Thục?
Mở máy, lên YM, Thục mỉm cười rạng rỡ, tên anh đó, off line message của anh chỉ có những dòng " Thục ơi, Thục à...."
đọc chưa hết message thì anh đã gọi
- Nhỏ chịu gặp anh rồi sao?
- em đang muốn kiếm người nói chuyện mà
- vậy hả? hèn chi mới chịu lên gặp anh
- bên anh có trăng không?
- mới 2 giờ chiều mà có trăng gì hả nhỏ
- ờ há, em quên là mình cách nhau 12 múi giờ....bên em trăng sáng lắm anh ạ !!
- sao em chưa ngủ?
- trăng sáng quá em ngủ không được?
- sao kì vậy? trăng sáng trong phòng em sao?
- ừa, trăng soi vào phòng em qua cửa sổ đó, nó tròn trĩnh và to như cái mâm đó anh !!
- em đang buồn hả Thục?
- lo thôi anh ạ
- chuyện gì? nói anh nghe đi!!
-.....
Thục bỏ máy đứng dậy vì nghe tiếng động , Thục nghĩ chồng Thục về nên vội mở cửa chạy ra...ai ngờ không phải!! Anh Đ, bạn của chồng Thục đang hì hà hì hục cho chó ăn chè ngay trong toilet. Hú hồn, ảnh không ói mửa ra đầy phòng thằng bé con của Thục là may mắn lắm rồi!! Thục vội đi lấy chai dầu xanh rồi đứng đó lưỡng lự...nửa muốn gõ cửa hỏi anh, nửa ngại ngùng...Người đàn ông này cũng đã có một lần mượn rượu để lấy can đảm nói lời yêu thương THục đây !! Lâu lắm rồi, 4 năm về trước...dạo ấy, Thục còn đang sống một mình bên đứa con trai kháu khỉnh kia...Kể từ lần ấy, khi nghe Thục nói lời từ chối dù Thục biết rõ anh vài chai bia chẳng thể làm anh say,
- anh say rồi, nói bậy nói bạ lung tung, về ngủ đi nha!!
----------------
Anh loạng choạng bước ra
- anh có sao không? xức miếng dầu đi!
- anh không sao? chỉ thấy nhức đầu
- vậy để em đi lấy thuốc
Thục lấy cho anh li nước và viên thuốc Tylenol. Nhìn anh ngoan ngoãn uống thuốc và xức dầu, Thục cũng thấy nao lòng...anh li dị đã hơn 5 năm rồi...chẳng biết đời sống tình cảm của anh ra sao nhưng nhìn anh buồn rồi vùi đầu vào công việc, những chai bia...Thục thấy thương hại anh làm sao đó ! Anh chỉ có gia đình Thục là bạn thân thiết, ba Thục nhận anh làm con nuôi nên anh thường ghé vào nhà ba mẹ Thục mỗi khi đi làm về, trước là thăm ba mẹ, sau là ăn ké chén cơm canh (nhỏ em Thục thường chọc anh như vậy). Nhà cửa ba mẹ Thục có hư hao gì, anh luôn sốt sắng sửa chữa, cũng như xưa, anh luôn lo lắng cho hai mẹ con Thục từ chút một khi Thục ở riêng!! Cuối tuần, anh thường qua nhà Thục để uống vài chai, chuyện trò và thỉnh thoảng giúp chồng Thục đóng, cưa, đục , đẽo...Bạn của chồng Thục, chỉ có anh là người mà Thục không ghét khi nhậu nhẹt bởi vì anh bao giờ cũng biết giới hạn. Dù uống khoẻ cách mấy, anh cũng luôn dừng lại đúng lúc, không bao giờ anh nhậu đến nửa đêm, dù anh có ngủ lại nhà Thục (vì anh rất sợ lái xe khi có hơi bia...), thì anh cũng chấm dứt buổi nhậu ở khoảng 9, 10 giờ tối là quá lắm rồi !! không giống như mấy cha kia...cứ nhậu đến 4,5 giờ sáng cũng chả chịu về hay ngưng cuộc chiến cho người khác ngủ !!
- em tắt đèn cho anh ngủ nha !!
- Chồng em vẫn chưa về sao?
- dạ chưa anh!! em có gọi cho B, nghe B nói ảnh đi tới Lancaster lận !
- Cái thằng thiệt ham chơi quá !! anh cũng cản không nổi...thôi em đừng lo nữa, số nó hên, không xui như anh mà bị cảnh sát tóm đâu !
Thục phì cười....
- à, thì ra anh bị rồi nên sợ ha...
- Dù chưa bị, anh cũng sợ...tuy anh độc thân, không phiền hà ai nhưng anh có hai đứa con để lo cho chúng, mất bằng lái thì lấy tiền đâu mà support cho chúng hả em?
- vâng...
- không biết đến khi nào chồng em nó mới biết quý những gì nó đang có?
- chắc ảnh không sao đâu anh, thôi anh ngủ đi nhé, em tắt đèn...
Thục đánh trống lảng và lẳng lặng bước ra tắt đèn rồi khóa cửa phòng...
Bước qua phòng mình, Thục nhìn màn hình thấy vài message của Hùng và dấu hiệu log out của anh. Vậy là anh đợi lâu quá đã đi rồi, Thục tắt máy rồi nhè nhẹ xuống nhà dưới. Bước ra sân trông ngóng, hai giọt nước mắt lăn nhẹ, Thục cúi xuống xoa bụng vỗ về con
- đừng lo lắng con nhé, ngày con chào đời, nhất định sẽ có cha !!
Bên ngoài....đêm vẫn sâu hun hút.....
Đăng nhập để trả lời
0
[:(] Chiều nay tình cờ ta gặp lại
Bé thành thiếu phụ hát ru con [:(]

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
Đăng nhập để trả lời
0