📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Vết sẹo

4 trả lời, 1.473 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 19:28:28Ct.Ly>
Vết sẹo


Tác giả: Tú Vân


Tôi là cô gái xấu và luôn mặc cảm về thiệt thòi này. Nhưng anh đã cho tôi hiểu đẹp và hoàn hảo là hai điều hoàn toàn khác nhau.

Bàn tay anh sờ nhẹ vào vết sẹo trên má tôi, vừa ôn tồn hỏi: “Cô là người mẫu phải không?”. Người mẫu ư? Tôi nhìn thẳng vào vị bác sĩ đối diện, cố tìm ra nét giễu cợt, nhạo báng mình trên gương mặt điển trai đầy nam tính của ông. Không ai có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu. Tôi là một cô gái xấu xí và thô kệch với vết sẹo bên má. Ngay cả mẹ cũng cho rằng chị tôi mới là đứa con gái xinh của bà.

Tai nạn xảy ra năm tôi học lớp bốn. Một khối bê tông trong khi được cẩu lên để xây nhà hàng xóm đã va mạnh vào mặt tôi và để lại vết sẹo khá dài trên má. Khi ấy, ba bảo tôi trong tiếng thở dài: ”Con luôn là đứa con xinh xắn của ba cho dù người khác không nghĩ thế”!

Vâng, tai tôi đã như điếc trước bao lời nhạo báng của lũ bạn cùng lớp. Mắt tôi giả vờ không nhận ra mình khác các bạn như thế nào. Tôi buộc mình không được soi gương. Trong một nền văn hoá mà cái đẹp ngự trị thì ai mà thèm để ý đến đứa con gái xấu xí như tôi. Vết sẹo bên má dìm tôi vào nỗi đau khôn cùng. Tôi nhốt mình trong phòng mặc cho nước mắt tủi hờn lăn dài mỗi khi cả nhà ngồi xem chương trình về sắc đẹp. Dần dà, tôi tập làm quen với sự thật.

Nếu mình không có diễm phúc làm một người con gái xinh xắn, thì ít ra tôi cũng có thể ăn mặc chỉnh tề. Mái tóc được uốn xoăn hiện đại, cặp kính sát tròng thay cho hai gọng kính cận dày cộm. Tôi chịu khó trang điểm bằng cách quan sát những người phụ nữ xung quanh, vận trang phục phù hợp. Giờ đây, tôi sắp kết hôn. Vết sẹo ấy, một lần nữa lại hiện ra như một thách thức trước cuộc sống mới.

“Dĩ nhiên, thưa ông. Tôi không phải là một người mẫu”, tôi trả lời với giọng phẫn nộ.

Vị bác sĩ thẩm mỹ hai tay khoanh trước ngực, nhìn tôi trìu mến. “Thế thì tại sao cô lại lo lắng về vết sẹo đến thế? Nếu không có lý do nghề nghiệp buộc cô phải tẩy sẹo thì điều gì khiến cô đến đây?”.

Bất giác, vị bác sĩ như đại diện cho tất cả những người đàn ông tôi từng gặp, những người đã từng chế nhạo, giễu cợt và ruồng bỏ tôi, phản bội tôi. Theo thói quen, tôi lại sờ tay lên má. Vết sẹo vẫn hằn trên mặt. Nó như nhắc tôi rằng ngươi là một cô gái xấu. Tự dưng mắt tôi đỏ hoe, cay xè. Người bác sĩ kéo ghế đến bên tôi, ôn tồn bảo:

“Để tôi nói cho biết tôi nhìn thấy gì ở người đối diện. Một cô gái xinh xắn. Không phải một cô gái hoàn hảo mà là một cô gái xinh xắn. Cô biết Laura Hutton chứ? Bà ấy có một khe hở trên hàm răng cửa, Elizabeth Taylor có một vết sẹo nhỏ trên trán”.

Đoạn, ông dừng lại và đưa cho tôi cái gương, tiếp lời: ”Tôi từng tự hỏi tại sao những người phụ nữ nổi tiếng lại có khiếm khuyết và tôi cũng tự tìm ra câu trả lời cho mình. Chính sự không hoàn hảo đó, cái có thể xem như là điểm thua kém của họ lại khiến họ nổi bật hơn mà không hề lẫn lộn với người khác. Và cũng khiến ta nhớ đến cô ấy như một con người bằng xương bằng thịt vì "nhân bất thập toàn mà”! Đừng để ý đến những kẻ xuẩn ngốc chê cười gương mặt cô. Cô dễ thương, xinh xắn vì cô là chính cô. Vẻ đẹp thật sự toả sáng từ bên trong con người cô. Hãy tin lời tôi!“.

Tôi nhìn vào gương. Những lời nói của vị bác sĩ vang mãi bên tai.

Nhiều năm sau đó, tôi trở thành một phụ nữ nổi tiếng rất được mến mộ về diễn thuyết và hùng biện trước hàng trăm người. Tôi biết mình là ai. Khi tôi thay đổi cách nhìn nhận tích cực với chính mình, những người khác cũng buộc phải thay đổi cách nhìn nhận tôi.

Vị bác sĩ không xóa vết sẹo trên mặt tôi. Ông đã xoá đi vết sẹo mặc cảm tư ti trong tâm hồn một cô gái.

TÚ VÂN (Theo Chicken Soup)

vov. com
Đăng nhập để trả lời
0

Má đã cô đơn biết chừng nào!


Lý Thành Dũng


Giải nhì (trong số 1.199 bài dự thi ) trong cuộc thi viết ngắn “Mẹ tôi”

do Báo Tuổi Trẻ tổ chức (từ tháng 12-2003 đến tháng 7-2004)




Tôi bần thần nhìn hàng khói nghi ngút đang lan tỏa, vẫn là mùi hương trầm quen thuộc xưa nay má hay thắp trên bàn thờ. Nhưng lần này thì khác, tôi đang thắp nén nhang tiễn đưa má. Tiếng gõ mõ tụng kinh đều đều của vị sư vừa quen vừa lạ.

Hồi còn sống má thường tụng kinh mỗi tối. Trước kia má không mấy tin, nhưng từ sau khi bị tai biến mạch máu não, má như đã về gần thế giới bên kia hơn. Má ngồi hàng giờ trước bàn thờ, lau chùi mấy tấm ảnh cũ, sắp xếp lại bình hoa... Tôi đâu có ngờ má soạn chỗ cho mình sớm thế. Cảnh thì còn đây mà người đâu chẳng thấy!

Trên bàn, vỉ Alaxan đang uống dở còn vài viên, chai dầu nóng chưa đậy nắp lại chắc là má vừa mới xức. Ngón tay trỏ của má vẫn còn băng chưa lành. Mới sáng má còn tươi cười mở cổng cho tôi đi làm, chiều về má đã chết trên giường, thanh thản như đang nằm ngủ, cái tivi trắng đen vẫn phát chương trình cải lương mà má thích. Nhà có tivi màu nhưng má chẳng bao giờ dùng đến, chỉ xài mỗi cái tivi cũ này thôi.

Khi đi làm có đồng ra đồng vô, không để thua kém những gia đình hàng xóm, tôi cũng mua một cái tivi màu mới cáu. Nghĩ tiếc cái tivi cũ còn tốt, má mang để dưới bếp. Lúc đầu má cũng thích cái tivi mới, nhất là khi xem Tây du ký, cảnh bảy con yêu nhền nhện mang bảy sắc áo khác nhau xanh đỏ tím vàng rực rỡ. Má cùng xem với con cháu, khen cảnh này hay, cảnh kia đẹp.

Nhưng không như ngày xưa chương trình truyền hình chỉ có một kênh duy nhất, tối tối cả nhà quây quần cùng nhau xem. Nay tôi thì thích đá banh mà thằng cu Tí cũng không chịu thua, lúc nào cũng giành coi phim hoạt hình. Đi thì thôi, cứ về đến nhà là cha con lại cãi nhau. Những lúc như thế tôi thường quát bảo con đi học để tôi coi thời sự khiến thằng nhỏ cứ thút thít khóc. Thế là má lại vỗ về cháu nội, bảo xuống bếp coi tivi đen trắng với má.

Có hôm thằng cu Tí nghịch, giấu cái remote khiến tôi cáu đánh cho một trận. Má vừa can con trai, vừa dỗ cháu nội. Tôi không thích má chiều cháu quá, sợ hư. Nhưng tôi cũng chẳng bao giờ la con khi nó yêu sách này nọ với má.

Cũng chỉ là những chuyện cỏn con như thế, tôi không biết được một ngày 24 giờ má tôi làm gì, sống ra sao? Tôi cũng không bao giờ nghe má than van về những căn bệnh của người già luôn hành hạ má. Nhìn những viên thuốc uống dở còn lại trên bàn, tôi ứa nước mắt. Không biết má tôi đã khám bệnh ở đâu, ai đưa đi hay là má xem quảng cáo rồi tự mua thuốc uống?

Trước đây tôi cũng không để ý rằng càng ngày má tôi càng trở nên lỗi thời trong chính căn nhà của mình. Má không dám đụng vào bếp gas vì sợ nổ. Má cũng rất ớn dàn máy hát với bao nhiêu là dây điện nút xanh, nút đỏ. Chỉ có mỗi cái tivi cũ là chịu phép má, khi mất hình, má vỗ mạnh vào nó là hình lại có ngay mà chẳng sợ hư hao gì. Càng nhìn cái tivi cũ, hình đã nhòe, tiếng không còn rõ, tôi càng thấy thương má.

Nhà có bao nhiêu đồ đạc tiện nghi hiện đại nhưng má chỉ xài toàn đồ cũ. Vậy mà bao nhiêu lần tôi cau có bảo má mở nhỏ tivi để khỏi ảnh hưởng đến chương trình của tôi. Những hôm tôi đi làm về muộn, má cặm cụi cả ngày bên bếp dầu cũ để cả nhà vẫn có cơm canh nóng sốt, vậy mà tôi chẳng đụng đũa đến, bảo ăn ở cơ quan rồi.

Giờ tôi mới nhận ra má tôi cô đơn biết chừng nào trong những năm qua dù đang sống bên con cháu.

LÝ THÀNH DŨNG



--- o0o ---

Source: http://www.tuoitre.com.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Thằng củi

Huỳnh Mẫn Chi



Thắng, nó sống chung trại trẻ em khuyết tật với tôi. Hồi đó, tôi mới lên tám. Trong khi năm nay, tôi đã bước sang tuổi hai mươi lăm. Ký ức tôi vẫn hình dung ra nó, một thằng con trai có thân hình khẳng khiu, ốm nhom. Nói chung, nó xấu xí lắm. Mặt mày to ró, da vẻ đen đúa, nước mồm nước dãi lúc nào cũng chảy lòng thòng, chân cẳng lại què quặt. Ở nó chỉ được mỗi đôi mắt kha khá. Đôi mắt trông rất tội tội, đôi mắt đen thui đen thủi nhưng lại ươn ướt, trong vắt như nước lã. Hàng mi dài đễnh, rậm rì, dày đặc như rơm như rạ. Hai thứ đó hợp lại trên mỗi đôi mắt nó đã ăn đứt tôi nhiều thứ. Chính vì vậy, nó nhìn mọi thứ đều tha thiết. Nó nhìn lạ lắm, nó nhìn cái gì cũng đắm đuối. Nếu có ai bất chợt nhìn vào, người ta sẽ có cảm tình với nó ngay. Một vài người lớn tuổi bảo nhau, nó có đôi mắt đa tình. Tôi chạng chạng tuổi với nó. Cho nên, tôi không hiểu ý của người lớn nói gì? Tôi chỉ thấy ở nó một đôi mắt lì lợm.

Một hôm, nó vừa ngủ dậy. Tôi vẫn nằm yên nhìn nó. Đôi mắt nó cứ đăm đắm một hướng. Tôi tò mò, đưa tay khều khều nó:

- Người lớn nói mày có đôi mắt đa tình tao thấy đúng thiệt.

Nó quay sang tôi hì hồ nạt nộ:

- Mày khùng quá!

Tôi lặng im. Vì mọi thứ chưa tỏ rõ nên tôi không thể tranh cãi với nó. Cãi làm gì, tôi bao giờ cũng là đứa thua cuộc? Thằng thần sầu quỷ khóc đó, tôi còn lạ gì nữa? Trông nó lừ đừ như vậy chứ thật ra nó khôn cha đời. Cả phòng này, nó chính là đứa vượt trội, đứa xếp sòng.

Nói cho đúng, nó còn có nhiều điểm nổi bật hơn tôi. Đôi mắt nó cũng đủ ăn tiền mọi người. Chính vì vậy cả phòng này, đứa nào cũng chê bai tôi đủ thứ. Tụi nó bảo tôi y chang như con khỉ đột trong phim hoạt hình, to mồm rộng họng nhất vẫn là nó. Cho nên, tôi đâu có dại dột gì mà đem những nét đẹp ấy của nó ra, để gắn biệt danh cho nó. Tôi gọi nó là thằng Củi. Nó làm gì được tôi?

Nhớ mãi chiều hôm ấy, trong căn phòng rộng thênh thang, tôi chạy đến kéo tay thằng Củi. Miệng hét to:

- Que Củi!

Bất thình lình, thằng Củi ngã dài xuống sàn nhà. Đám bạn tôi xúm nhau đỡ nó ngồi dậy. Ngẩng đầu nhìn tôi, giọng nó cáu gắt:

- Tao mách cô phụ trách bây giờ.

Tôi liền khiêu khích nó:

- Mốc xì! Ba tao làm giám đốc oai hơn bất cứ chức nào.

Thằng Củi nhìn tôi chằm chằm. Đám trẻ vây quanh nhìn nó rồi nhìn tôi với ánh mắt trông đợi. Tôi định chọc tức thằng Củi tiếp để diễn trò cho đám bạn xem. Thế nhưng, nó kịp thời quay sang tôi, huênh hoang:

- Thế thì tao mách ông giám đốc trung tâm này, nội tao là bạn thân với ông ta. Mày sợ chưa?

Tôi ngồi lặng im, vì không còn cách nào để trả đũa nó. Mặc cho đám bạn vẫn tiếp tục bày trò trêu chọc nhau, tôi lặng lẽ rút lui. Lúc này, nổi bật nhất đám vẫn là thằng Củi. Nó nhìn quanh quẩn căn phòng. Sau đó, mắt nó lia qua lia lại rồi chiếu thẳng vào thằng Bi, gắn biệt danh hoàng tử mù. Thằng Bi lấy làm thích thú. Chàng ta cất giọng cười ha hả, vang dội ra đến bên ngoài. Thằng Củi khoái chí. Nó lại quay sang nhỏ Nhi, miệng lặp đi lặp lại câu công chúa câm. Nhỏ Nhi không hiểu thằng Củi nói gì nên đứng trước chúng tôi, mặt ngơ ngác. Đến lượt tôi, một đứa dữ dằn nhất đám, biệt danh cũng có trước tiên vậy mà thằng Củi vẫn không tha. Nó đưa mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, nhưng cứ đứng lặng im mãi. Có lẽ, thằng Củi không tìm được câu chữ gì hay hơn bà già lưng gù.

Sau buổi cơm chiều, tôi đem câu chuyện này kể lại cô phụ trách. Cô nhìn tôi lúng túng. Thằng Củi cướp lời:

- Ba mẹ nó bỏ nó luôn phải không cô? Giám đốc ai lại có con là bà già lưng gù.

Cô phụ trách cúi đầu, lặng im. Đám bạn tôi vỗ tay tán thành câu phát biểu đó của thằng Củi. Nó vênh vênh mặt nhìn tôi mỉm cười. Tôi hơn thua:

- Nó nói xạo phải không cô? Ba con bảo đến đây ở một tháng sẽ đón về.

Nó bật cười đắc thắng. Đám bạn tôi cùng nhau reo hò để tung hê nó. Tôi bực tức nói không ra lời. Nó thừa cơ hội chen vào:

- Ai nói xạo thì mày phải biết chứ ? Ai bảo mày ở đây một tháng, nay đã hai ba chục tháng rồi?

Cô phụ trách ngồi ấp úng. Tay vỗ nhẹ vào đầu nó. Tôi bật khóc nghẹn ngào:

- Ba mẹ mày bỏ mày luôn thì có. Ba tao bỏ tao thì con đâu để nuôi?

Thằng Củi cười hớn hở. Nó không biết xúc động hay sao chứ ? Trong khi, nước mắt tôi đổ ròng ròng xuống mặt, nó vẫn tìm thời cơ tranh thua tranh thắng với tôi:

- Mẹ mày sinh em bé khác rồi.

Nó dứt lời. Tôi xông tới:

- Sao mày biết?

Cô phụ trách nước mắt chan hòa, vẫn cúi đầu lặng im. Thằng Củi vẫn bình thản. Đến lúc này, nó vẫn nói năng hồ hởi hơn nữa chứ.

- Ba tao thường bảo mẹ tao như vậy.

Bỗng nhiên, thằng hoàng tử mù cất tiếng oang oang:

- Mẹ bà già lưng gù sinh em bé rồi phải không?

Lập tức, thằng Củi ríu rít chuyện nhà nó:

- Lúc còn bé xíu, tao ở nhà của ba mẹ. Ngày nào, tao không nghe ba bảo mẹ sao mình không sinh đứa khác để gửi thằng Thắng vào trung tâm cho rồi, nhìn thấy nó tôi chán ngán chẳng muốn làm ăn gì cả.

Kể đến đây, thằng Củi quay sang nhìn tôi:

- Mày thấy chưa? Ba mẹ nào chẳng thương em bé hơn mình?

Cô phụ trách đưa tay vỗ nhẹ vào đầu thằng Củi, ngắt lời:

- Các con còn nhỏ không nên suy đoán quá nhiều như vậy. Ba mẹ đang bận rộn nên chưa đến đón về. Các con phải biết ở đây còn có cô và bạn bè.

Những đứa trẻ dại khờ như chúng tôi nghe cô phụ trách nhắc đến ba mẹ đón về đoàn tụ cùng gia đình là reo mừng. Cả tôi và thằng Củi đều hớn hở trông chờ.

Một hôm, đến giờ ngủ trưa, tôi thấy thằng Củi cầm trên tay một túi ni lông chứa đầy bánh kẹo. Loại kẹo sô-cô-la rất ngon như tôi từng được ăn lúc còn sống chung với ba mẹ. Chẳng muốn ngủ nghê gì cả, tôi cứ mãi lòng vòng bên cạnh thằng Củi:

- Ở đâu mày có vậy?

Thằng Củi nhìn tôi bối rối:

- Một bà đến cho tao, bà thật đẹp và rất tử tế.

Tôi ghen tức:

- Tao dám cá là mày ăn cắp.

Nó nổi giận:

- Không đúng! Bà ấy còn bảo khi khác sẽ cho tao nhiều hơn.

Bỗng nhiên, thằng Củi im bặt nghĩ ngợi, rồi giọng đầy lo lắng:

- Tao quên mất. Mày không được giành phần bánh kẹo này mỗi khi bà ấy mang đến đây.

Tôi cười vả lả với nó:

- Mày cho tao. Tao sẽ không giành.

Đưa cây kẹo cho tôi, nét mặt thằng Củi vẫn đầy vẻ nghi ngờ:

- Mày thề đi ! Tao cho!

Đưa cây kẹo lên miệng, tôi thề liên tiếp miễn sao nó chia đều phần cho tôi.

Trưa hôm khác cũng sắp đến giờ đi ngủ, tôi thấy thằng Củi giấu trong gối một túi kẹo. Tôi tìm cách nằm cạnh nó. Hai đứa cùng ăn hết cây này đến cây khác. Nó nói:

- Bà ấy hứa ngày mai sẽ cho tao nhiều hơn.

Tôi lại tức tối:

- Lạy trời cho bà ấy đừng đến.

Thằng Củi nhìn tôi mỉm cười:

- Mày lạy trời chẳng linh thiêng đâu, vì bà ấy rất thương tao.

Tôi cười chế nhạo:

- Mày làm như bà ấy là mẹ mày không bằng. Mẹ tao còn đẹp và tốt hơn nữa kìa. Nhưng chưa bao giờ cho tao nhiều quà bánh như bà ấy cho mày.

Thằng Củi nhìn tôi thật lâu mới thốt ra được câu:

- Tại mẹ mày là người xấu.

Nghe nó nói lời này, tôi ngập ngừng. Nước mắt giàn giụa. Vứt cây kẹo sô-cô-la sang nó, tôi nằm bất động.

Trưa hôm sau, thằng Củi mỏi mòn trông đợi. Bà ấy biệt tăm. Nó buồn thiểu não, úp mặt xuống giường khóc tức tưởi. Tôi trêu chọc:

- Mày thấy tao lạy trời linh thiêng chưa?

Thằng Củi nằm thin thít. Tôi sung sướng, nhưng cơn thích thú trong lòng tôi bỗng nhiên tắt lịm khi quay sang thằng Củi. Mắt nó trợn tròng trao tráo. Chân tay co giật lẩy bẩy. Tôi ngồi bật dậy:

- Cô ơi! Thằng Củi sao thế này?

Mọi người đang chìm đắm trong giấc ngủ say sưa phải tỉnh hẳn. Trung tâm đưa nó đi cấp cứu. Tôi hy vọng thằng Củi trở về trong ngày mai. Nó sẽ nhận quà bánh của người đàn bà xa lạ nào đó và chia phần cho tôi.

Nhưng chiều hôm ấy, cô phụ trách quay về với đôi mắt đỏ hoe. Chúng tôi hỏi han mọi chuyện về nó. Cô phụ trách chỉ cúi đầu khóc nức nở. Kể từ hôm đó, tôi không bao giờ gặp lại thằng Củi. Và ngay cả mẹ nó cũng không bao giờ đặt chân đến trung tâm. Người đàn bà mà thằng Củi cho là thật xinh đẹp và rất tử tế. Thế rồi, chúng tôi cũng nhanh chóng quên nó.

Thời gian cứ chồng chất. Chúng tôi ngày một lớn dưới mái ấm tình thương của bao người. Cô phụ trách tôi thuở đó do quá đau đớn trước cái chết của Thắng nên xin chuyển công tác nơi khác. Từ đó, chúng tôi sống trong vòng tay nuôi dưỡng của cô này rồi đến cô khác. Cô nào cũng hết lòng yêu thương chúng tôi. Khi chúng tôi trưởng thành, trung tâm lại gửi đi học nghề khắp nơi. Đứa học nghề này. Đứa theo nghề kia. Chúng tôi không có dịp gặp lại nhau. Mỗi mình tôi, trung tâm giữ lại với vai trò nuôi dưỡng trẻ khuyết tật. Được làm công việc này, tôi hạnh phúc vô cùng, vì đây là nguyện vọng lớn nhất của tôi, khi Thắng vĩnh viễn ra đi.

Sáng nay, trung tâm nhận một bé trai. Vừa gặp, tôi đã mến nó ngay. Bởi vì nó giống hệt Thắng ngày trước. Tôi bàng hoàng nhớ đến Thắng, nhớ đến đôi mắt đa tình của nó. Một đôi mắt đượm buồn, mỗi khi chia quà bánh cho tôi. Bây giờ, tôi đã hiểu thế nào là đa tình rồi. Chỉ tiếc một điều, nó không còn nữa, để tôi giải thích nó nghe. Càng nhớ đến Thắng, tôi lại càng nhớ cô phụ trách, nhớ các bạn sống cùng phòng thuở trước, nhớ cả những giấc mơ viển vông, trông chờ ba mẹ đến đón về đoàn tụ cùng gia đình…/.

Huỳnh Mẫn Chi

Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Hoa Gạo Tháng Ba


Trầm Tích

Bây giờ đã cuối tháng ba, ngày xưa....mùa hoa gạo đã thắp lửa một trời và mưa bụi giăng mờ trên mái phố. Hạ len lén trở về trong khoảnh khắc vu vơ, cô bạn cũ vào Nam 2 năm nay bất chợt chiều nay online, thẩy vào Y!M bốn câu thơ không nhớ của tác giả nào:

"Tiếng sấm đầu tiên gọi hạ quay về
Mây huyền thoại che vần trăng khép mở
Chú ve lang thang đi tìm nắng đỏ
Gió ngang chiều cho hoa cỏ rối bay..."

- Hạ về rồi đó, nhớ gì không?"
- Ừ...nhớ, hôm nay là sinh nhật....lại buồn nữa à?
- Ừ..nhớ quá Ly ơi..
- Hai năm qua rồi...đừng đau lòng nữa..
- Được sao..?

Câu hỏi bất chợt đến nao lòng. Cánh bướm phượng đỏ thắm đã khô vẫn còn ép trong trang sách. Vườn chiều ngày ấy tiếng guitar vẫn chờ bước chân. Thời gian cứ ngại ngần đi qua, cánh bằng lăng tím ngày ấy trở về trong thoáng chốc...tím một trời bâng khuâng. Hoa gạo lại trở về cháy rực nỗi niềm trong đáy mắt sâu...đỏ rực một trời tháng ba trong ký ức.
Thổi nhạc vào vườn chiều xao xác lá để nghe giai điệu của mùa đang chuyển mình run rẩy. Mưa thoảng về..xao xác kỉ niệm xưa.

Đôi lúc thèm trở về cái ngang ngang tàng tàng của mình ngày xưa, thèm chút bụi bặm phớt đời của cái tuổi "bẻ gãy sừng trâu"....hất mái tóc dài nhìn bọn con trai đồng trang lứa bằng đôi mắt nghênh ngang và cái tính ngang bướng....

Trăng năm ấy thật tròn nhưng buồn mênh mang khi cô gái quay bước rời xa, để lại sau lưng ánh mắt lạnh trên phiến đá nghĩa trang. Những ngày ấy Hà Nội lất phất mưa phùn, không gian như vọng lại bản nhạc bên vườn se sắt niềm luyến tiếc. Anh ra đi trong một chiều hoa gạo thắp đỏ khoảng trời, mưa buồn rả rích rơi. Anh ra đi không một lời từ biệt với cô gái, chuyến xe về xứ núi mây mù che phủ mang anh đi trong lặng thầm, trong nỗi xót xa của những người bạn và của cô gái. Vườn chiều vắng đi tiếng đàn dây, xao xác lá nhớ thanh âm, nốt nhạc buồn còn vọng lại những hồi bi ca.
Thánh đường năm ấy vắng lặng tiếng chim, tiếng chuông ngân chỉ làm cô gái thêm đau lòng. Cô vội vã từ biệt Hà thành, tạm biệt những thân quen, từ giã ngôi nhà quen thuộc của đôi uyên ương mới cưới vào Sài thành nhộn nhịp xa lạ, với những nhịp sống ồn ào hơn để tìm quên hình bóng người yêu dấu. Mùi hoa sữa thơm trên tóc cô từ bàn tay anh cài hôm nào vẫn còn thoang thoảng, ánh mắt cô từ bao giờ đã u uẩn buồn....

Mọi thứ như chiếc cốc pha lê ai vô tình đánh rơi trên thềm đá, mùa hoa gạo lại về và cô ấy lại nhớ hình bóng xưa...Lặng lẽ ngắm chiều buông bên cửa sổ cô gái thì thầm qua headphone với tôi:
- Mình cứ sống trong kỉ niệm mãi, chúng cứ níu chặt hồn mình...
- Thoát ra đi, đừng để quá khứ như chiếc bóng hoang tàn khuynh đảo cuộc sống
- Chúa ơi....giúp mình với, dư âm tái tê khắc nghiệt quá...
- Anh ấy không muốn thấy Chi buồn mãi thế này đâu, anh ấy sẽ không an lành
- Mình biết....đôi lúc lại cứ ảo tưởng bước chân anh ấy trở về khi tháng ba ra đi mùa hoa gạo sẽ rực rỡ...
- Anh ấy luôn bên Chi mà, mình tin là thế
- Đôi lúc thấy cuộc sống này tẻ nhạt quá Ly à khi không có anh ấy
- Ừ...mình hiểu...
Tiếng thở dài của đầu dây bên kia nghe não nề như ngày mưa gió bấc thổi về năm xưa. Tôi hiểu niềm đau khắc dấu trong lòng cô gái, mãi mãi khó phai
- Mùa này Hà Nội chúng mình vẫn mưa Ly nhỉ?
- Ừ...mình nhớ là vậy...
- May quá Sài thành chưa mưa, nếu không mình sẽ không thể chịu đựng nổi, tháng trước mình định ra Hà Nội viếng mộ anh ấy ....nhưng rồi thôi...sợ cảm giác...
- Ừ...mình hiểu...
- Vào giáo đường nước mắt mình lại rơi...chỗ quỳ xa lạ chỉ riêng một mình mình làm dấu thánh...
- Ừ...mình hiểu...

Mưa rồi sẽ rơi, mong rằng mưa sẽ mang đi trong cô gái ấy nỗi buồn u uẩn trong khoé mắt đa sầu. Hoa gạo thắp lửa cuối tháng ba cháy thành tro nỗi nhớ, bay theo làn khói buồn cho linh hồn con chiên chúa an lành.

30/3/06
Trầm Tích

nguồn: Trinhnu.net
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-03 14:08:08Ct.Ly>
Wilbert Rideau : Kẻ Tử Tội Thất Học Trở Thành Một Cây Bút Lừng Danh


Phan Bá Thụy Dương


Không phải kẻ nào mang án tử hình cũng hoàn toàn tuyệt vọng, mất đi niềm tin về sự sống còn của mình. Thảm trạng cùng nhục cảnh tù đày nhiều lúc lại là môi trường, cơ hội tốt để con người có thể phát huy, ghi lại những suy tư, những khổ ải, gian truân mà họ đã kinh qua, chiêm nghiệm… Tác phẩm của họ thường được người đọc ưu ái đón nhận và được xem, liệt vào hàng kiệt tác trong các lãnh vực báo chí, văn học, chính trị..


Đã mang vào thư viện
Đăng nhập để trả lời
0