Chương 8
Cơn giông đã qua, không còn để lại một dấu vết gì, mặt đất đã hút khô các vũng nước mưa, chỉ có nhà cửa, cây cối, đồng cỏ được mưa rửa sạch bụi, giờ trông tươi mát hơn lúc buổi sáng, trước cơn giông.
Trong làng Mikhailovka vẫn im ắng, vắng vẻ như cũ. Dưới bóng những bức tường nhà, lũ gà bị nắng đốt nằm há mỏ , những con chó nằm dài trong chỗ râm mát, bất lực thè lưỡi dài màu hồng nhạt thở gấp, nặng nề.
Khắp làng Mikhailovka, khắp cả huyện , và hình như khắp cả mặt đất này, đâu đâu cũng im lặng như tờ. Trên bầu trời không một gợn mây , mặt trời đang điên cuồng giội lửa. Và không thể nào tưởng tượng được rằng có một nơi nào đó vào giờ này lại không có sự im lặng , không có bầu trời quang mây và mặt trời đổ lửa, rằng ở một nơi nào đó, cả mặt đất và bầu trời đang đầy tiếng nổ và khói lửa, đầy tiếng người kêu khóc, rằng trên trái trái đất chiến tranh diễn ra mấy giờ rồi…
…Anton Saveleiv đang đi trên đường nhựa Đrogobutr. Chiếc áo khoác ngoài nhàu nát cầm trong tay, chốc chốc ông lại dùng nó lau khuôn mặt nhem nhuốc, đẫm mồ hôi. Mặt trời bị khuất sau những cột khói dày đặc, nhưng thỉnh thoảng nó lại hiện ra trên một khoảng trời xanh, và lúc đó Anton mới biết là đã quá trưa từ lâu.
Trong những phút hiếm hoi, khi bầu trời không bị khói che phủ, Anton trông thấy từng đàn máy bay ném bom Đức nối đuôi nhau bay về hướng Đông. Bây giờ chúng bay cao, có lẽ định vào một sân trong lãnh thổ Liên Xô , tiếng ì ầm đều đều, đơn điệu dội xuống.
Ở một nơi nào đó, dọc hai bên đường, tiếng pháo cao xạ nổ khô khốc. Anton trông thấy những đám khói đạn nổ trắng như bông. Nhưng không hiểu sao, pháo cao xạ không bắn tới máy bay , không gây cho chúng thiệt hại nào cả. “ Thế tiêm kích đâu? Máy bay tiêm kích của chúng ta đâu?!” - Anton sốt ruột , giận dữ hỏi thầm.
- Máy bay “ Én bạc”! Của ta , xem kìa ! “ I-16”! “ I-16”! Bây giờ thì biết tay! Biết tay nhau!- Ông bỗng nghe tiếng kêu.
Trên trời, một chiếc máy bay nhỏ có những ngôi sao trên cánh đang bay xuyên qua những cuộn khói dày đặc. Mọi chuyển động trên đường đều ngừng lại, mọi người ngẩng đầu nhìn lên. “ Én bạc “ vọt lên cao , rồi lao rất căng vào chính giữa đám máy bay Đức. Nhưng bỗng nhiên nó rùng mình, phụt ra một cái đuôi khói đen rất dài, rồi vạch một đường chéo trên bầu trời, rơi xuống đất cách đường nhựa không xa. Nơi máy bay rơi xuống nghe như có cái gì bục ra, mặt đất khẽ rung lên. Mọi người bỏ cả xe cộ, chạy xuyên qua rừng tới đó. Còn Anton Saveleiv đột nhiên quay người, bước theo hướng ngược lại, về Peremusl .
Ông đi men theo vệ đường. Ngược chiều với ông, bên tay trái của con đường nhựa, là những đoàn xe tải, xe ngựa chất đầy vali , túi xách ,thậm chí cả những đống đồ vật vứt đi , giẻ rách. Trẻ em, phụ nữ, người già ngồi lắc lư trên những đống đồ, còn đàn ông thì đi bộ , đẩy những chiếc xe tay cũng xếp đầy những vali, túi xách như thế. Nhiều người xách vali ở tay. Trẻ con gào khóc, sợ hãi trước cảnh tượng hỗn loạn khủng khiếp này, đòi ăn, đòi uống. Phụ nữ nhìn những gì đang xảy ra xung quanh bằng cặp mắt ngây dại, ghì chặt con vào mình, Những người lái xe tải liên tục bấm còi, thò đầu ra khỏi buồng lái la hét, có lẽ là bảo phía trước đi nhanh hơn. Và tất cả những mớ âm thanh này đều chìm trong những tiếng gào rít, tiếng loảng xoảng của sắt thép, trong làn bụi dày đặc, trong mùi xăng cháy khét lẹt, vì dọc theo lòng đường bên phải, những đoàn xe tăng, xe bọc thép, những chiếc xe tải sơn xanh chở đầy bộ đội, hòm xiểng và những cuộn dây điện đang đi về hướng Peremusl.
Lòng bên phải của con đường nhựa đã bị xéo nát, bị xích sắt nghiền ra như cháo, nhưng xe tăng, xe bọc thép , xe tải vẫn không giảm tốc độ, từ dưới bánh xe, xích xe, đá, sỏi văng ra bắn cả vào người đi bộ.
Anton khát cháy cổ. Nhưng ông không thể làm thế nào để hỏi xin nước trong cái cảnh hỗn độn này, mà còn nữa, chắc gì đã ai có để mà xin. Đến Peremusl còn xa. Và ở đó ra sao? Có thể bọn Đức đã vào đấy rồi? Mà cũng không phải ông đi đến đấy để uống nước. Thế thì để làm gì?
Anton dừng lại, nhìn quanh. Con đường nhựa hơi rẽ ngoặt sang trái. Ở chỗ ngoặt, những chiếc xe quân sự, để khỏi đè phải người, đã giảm tốc độ đi chậm lại . Không nghĩ ngợi lâu, Anton bỏ vệ đường lách qua dòng người , bám lấy thành của một chiếc xe đang chạy.
- Đi đâu ?- một chiến sĩ Hồng Quân trẻ ngồi trong thùng xe thét to, tay chộp khẩu súng trường.- Xuống ngay đi! Xe chở hàng!
- Bình tĩnh , đồng chí ,-Anton Saveleiv nói.- Tôi cần đi đến đấy , đến Peremusl.
- Xuống ngay, đã bảo rồi! Chúng tôi không đến Peremuls, đến chỗ khác.
Khuôn mặt anh lính trẻ tròn trĩnh, da ngăm ngăm, chiếc mũi hếch bé tí . Mặc dù đã cố hết sức để tạo ra một vẻ mặt thật nghiêm, anh ta không đạt được mục đích đó.
Chiếc xe tải tăng tốc độ. Một chiếc mõm tù của xe bọc thép chèn sát phía sau.
- Tôi xuống đâu bây giờ ? Xuống dưới xích sắt ấy à? Khi nào đến nơi hãy đem ném tôi cho chỉ huy. Mà anh bỏ súng xuống đi, tôi chẳng ăn mất hàng đâu !
- Nhảy xuống đi, không tôi bắn ngay ! – anh chiến sĩ hét lên khàn khàn.
- À, à, bắn đi, -Anton nói và quay mặt đi.
Chiếc xe tải nhảy chồm chồm lên những ổ gà, những tảng đá lát đường bị xích sắt đào lên, lật tung sau nửa ngày qua. Anton nảy người lên trên những chiếc thùng gỗ . “ May mà chúng nó còn chưa ném bom xuống đường đấy “. –Ông nghĩ thầm, rùng mình tưởng tượng ra cảnh gì sẽ xảy ra nếu như bọn Đức bắt đầu ném đường.
Chiếc xe tải mỗi lúc một tiến vào gần thành phố Peremusl đang chìm trong khói lửa, và mỗi lúc lại càng nghe rõ hơn, to hơn tiếng đại bác nổ dồn dập .
Bỗng nhiên chiếc xe tải rẽ ngoặt xuống một con đường nhỏ, rồi chạy theo một bãi đất thấp đầy bùn nhão giữa những bụi cây dại. Nhiều nơi, cây bị xéo nát, gãy ngổn ngang , những thân cây non bị bóc hết vỏ trơ ra trắng hếu như những đoạn xương khô. Saveleiv đoán rằng có rất nhiều xe tăng đã đi qua đây.
- Chúng ta đi đâu thế này?
- Im ngay , đồ rắn độc!- Anh chiến sĩ lại giương súng lên.
- Tôi với anh không phải là rắn độc !-Saveleiv kêu to.
- Tôi làm sao mà biết được? Bây giờ ngồi im đấy!
Phía trước chiếc xe tải, hơi chếch một tý, một cột đất bỗng dựng lên, rồi rơi rào rào lên nắp buồng lái, lên thùng xe. Trước khi nghe tiếng nổ , Anton kịp trông thấy một dải sông không rộng lắm ở phía bên tay trái, và ông hiểu: Từ phía bên kia sông Xan nhìn sang thấy rất rõ đoạn đường này. Lại thêm ba tiếng nổ nữa ở bên phải, phía trước và sau xe . Chiếc xe rú ga , lao nhanh hơn về phía trước. Saveleiv đưa hai tay ôm chặt lấy một chiếc thùng nặng.
Chiếc xe bỗng rẽ vào một cánh rừng, và tiếng nổ lập tức ngừng bặt . Anton giũ đất trên người nói:
- Hừ! Hóa ra chúng bắn đường.
- Thế ông nghĩ sao? Hôm nay tôi đã qua đây ba lần rồi .- Anh chiến sĩ nói , vẻ dễ chịu hơn.
Cuối cùng, chiếc xe tải dừng lại . Từ phía sau lùm cây , một viên đại úy bộ binh trẻ và mấy anh chiến sĩ chạy ra.
- Grugilin về rồi đấy à ? Cừ lắm !- Viên đại úy kêu to và quay lại phía các chiến sĩ.- Bốc xuống trong năm phút!
- Đồng chí đại úy, trên xe tôi có một người lạ mặt, - Grugilin nói và nhảy xuống xe.- Tôi không xuống đất vẫn bắt được tù binh. Ông ta nhảy lên lúc xe đang chạy , bảo cần đến Peremusl.
Đại úy bước đến bên Anton, từ dưới vành chiếc mũ cứng , đôi mắt anh ánh lên nghiêm khắc.
- Anh là ai? Họ tên?
- Tôi là Saveleiv..
- Nhanh lên. Nhanh lên!-Viên đại úy kêu to với các chiến sĩ.- Saveleiv à? Mời anh đi theo tôi.
Một chiếc hào sâu được đào ngay bên cạnh bìa rừng , mấy đầu máy kính ngắm lập thể nhô lên trên mặt đất. Đại úy nhảy xuống hào, Saveleiv cũng nhảy theo .
Trong hào, một người tóc hoa râm, có một vết hói màu vàng, quân hàm trung tá, đang cúi xuống hét vào máy điện thoại:
- Xe tăng đâu? Xe tăng các đồng chí hứa ở đâu? Sao, không có à? Như vậy thì chúng tôi sẽ bị vây chặt - bọn Đức đang tổ chức một cầu phao để chuyển quân sang sông Xan…Tại sao Necrasov im lặng ? Tại sao, tôi hỏi, đại bác im lặng? Sao lại không có đạn? Thế thì chúng tôi sẽ bị vây chặt…Tôi không hoang mang đâu , tôi không hoang mang đâu . Cả trung đoàn giờ chỉ còn lại không dưới hai trăm người…chúng tôi đã giữ được gần một ngày đêm rồi. Đạn nào? Lựu đạn nào? Không có gì cả…
- Báo cáo đồng chí Chính ủy trung đoàn, Grugilin đã chở đến một xe tải đạn và lựu đạn,- Đại úy nói.
-Vâng, có một xe đã tới, chúng tôi sẽ đánh bật bộ binh của chúng. Nhưng nếu như bọn Đức chuyển tăng sang ? Nhất định chúng sẽ chuyển tăng sang? Sao?...Vâng, chúng tôi sẽ giữ …Tuân lệch , tuân lệnh , - Chính ủy trung đoàn đứng thẳng người lên, và bằng giọng khe khẽ hơi buồn, như nói với người thân ở nhà về một chuyện vặt vãnh nào đó: - Sao lại thế, anh Grigori Trophimovich, tất nhiên chúng tôi sẽ giữ được …Vâng, vâng, cảm ơn anh…Vâng, vâng , chào anh.
Sau đó, ông xem rất lâu và kỹ lưỡng giấy tờ của Seveleiv - giấy chứng minh và thẻ Đảng. Saveleiv kể cho ông nghe mình đã tới Peremusl như thế nào, và không hiểu sao, ông kể rất chi tiết về chuyện ngôi nhà khách sạn đổ, về tiếng kêu của người phụ nữ, về chiếc máy bay Xô Viết bị rơi.
- Và tôi cảm thấy xấu hổ,-Saveleiv kết thúc câu chuyện.-Tại sao tôi lại phải chạy? Tôi còn có thể bắn súng được, tôi chưa quên…
- Vâng, vâng,-Chính ủy trung đoàn đưa trả lại giấy tờ, buồn rầu nói. - Xin lỗi nhé, sáng nay bọn Đức ném vào phía sau chúng tôi một toán lính dù mặc quần áo Hồng Quân và thường phục… - Chính ủy trung đoàn nói, tay xoa xoa lên hai thái dương tóc đã bạc trắng in hằn những mạch máu tím bầm, đầu đang mải nghĩ về một điều gì khác rất xa với Saveleiv, nói những lời mà ông vừa thốt lên. Đại úy nhìn vào ống kính ngắm lập thể .
- Chúng đã làm xong cầu phao, đồng chí Chính ủy!
- Nhưng dù sao thì Anton Silantievich ạ, anh nên đi khỏi đây thì hơn, - Chính ủy trung đoàn bước đến bên ống kính , nói, -Mười lăm phút nữa thì chắc sẽ muộn đấy .
- Tôi ở lại…nếu như có thể.
Chính ủy trung đoàn không kịp trả lời ,vì ở một nơi nào đó bên kia sông Xan, một tiếng đại bác gầm lên, và phía sau con hào chừng hai chục mét, đất dựng lên như một bức tường. Bức tường đất chưa kịp đổ xuống, thì liền ngay sau đó, một bức tường khác lại dựng lên, không tiếng động, cao hơn, to hơn cái trước . Và hình như từ trên đỉnh bức tường đó rơi xuống những cành cây, những đoạn gỗ , và cả một cái gì tròn tròn giống bánh xe hơi. “ Chẳng lẽ đạn lại rơi đúng vào khoảng rừng trống, vào xe của Grugilin?" Saveleiv lo lắng nghĩ thầm." Không biết họ kịp bốc dỡ hết không ? Có kịp hay không?”
Chính ủy trung đoàn hét la ỏ một điều gì đó với đại úy, chỉ đi đâu đó, nhưng trong tiếng nổ ầm ầm chẳng nghe thấy gì cả . Rồi họ như quên bẵng Saveleiv , chạy xuôi dọc theo con hào. Anton đứng, không biết mình phải làm gì. Ánh mắt ông bắt gặp khẩu súng trường không có lưỡi lê dựng trên vách hào, ông chộp lấy và chạy theo hai người.
Được mấy thước, con hào trở nên nông hơn, rồi chia làm hai ngả và đột nhiên biến mất. Saveleiv thấy mình đang đứng trên sườn dốc của một ngọn đồi trọc, phía dưới , ngay trước mặt ông là con sông Xan lấp lánh. Và ông thấy chiếc cầu phao mà Chính ủy nói trong khi gọi điện thoại.. Trên bờ bên này, sát mép nước, mấy chiếc xe tăng Đức sắp cháy hết, có lẽ chúng bị diệt khá lâu, nhưng từ phía bờ bên kia, hàng chục chiếc xe tăng đang chậm chạp bò lên cầu phao.
Saveleiv bị đạn từ một nơi nào đó bắn tới, ông cảm thấy hơi gió nóng vút qua cổ, qua mặt, thấy xung quanh đạn cắm vào đất hất bụi lên , nhưng ông luống cuống xoay người, không biết phải làm gì. Rồi ông chạy đi theo bản năng, về phía rừng. Đạn chíu chít quanh người. “ Nếu mình chạy được đến rừng, chắc sẽ sống”- Ông nghĩ một cách thản nhiên, và bất ngờ giẫm chân vào chỗ trống, ngã lăn xuống hố.
- Lại có điều gì thế này?- Anton nghe có tiếng nói sát bên tai.-Bố ở đâu mà rơi xuống đây thế này? Ở trên trời à?
Anton hiểu rằng mình đang ở trong chiến hào. Dưới đáy hào có mấy chiến sỹ Hồng Quân đang ngồi xổm.
Đây là con hào nhỏ, dài chừng ba chục mét, nhưng được ngụy trang rất kỹ, nên Anton chạy đến mà không nhận ra.
- Tôi mang cái người kỳ quặc này về đến đây đấy, đồng chí hạ sĩ ạ. –một giọng nói quen quen vang lên.- Tôi nghĩ : Có phải là một tên lính dù phát xít trá hình không?
- A, Grugilin! Xe ..có kịp dỡ hết không?
- Gần hết,- Grugilin sầm mặt xuống trả lời.
Tất cả chừng bảy tám chiến sỹ. Phía cuối hào đằng kia có ba người đắp áo capốt.
- Chúng từ đâu bắn vào tôi thế? –Anton hỏi tay sờ lên sườn bị xây xát.
- À, bọn Đức nằm trong cát trên bờ đấy. Từ sáng tới giờ bị chúng tôi ghìm tại đó,- Hạ sỹ nói và không hiểu để làm gì, anh đưa tay sờ ngôi sao trên quân hiệu.
- Xe tăng, các đồng chí ơi!- Có tiếng ai đó kêu lên sợ hãi.
- Im !-hạ sĩ quỳ nhổm lên, nhìn ra ngoài chiếc hào.- Ừ tăng . Hôm nay chưa nhìn thấy chúng hay sao ? Pháo của Necrasov sẽ đập chúng ngay bây giờ.
“ Chắc không đập được rồi”, -Saveleiv buồn rầu nghĩ. Tất cả các chiến sĩ đều nhón chân qua bờ rào im lặng và cau có nhìn những chiếc xe tăng màu xanh thẫm với hình chữ thập ngoặc đen trên nền trắng nối đuôi nhau bò qua cầu. Chúng vừa quay tháp pháo vừa triển khai đội hình. Một chiếc sang phải, một chiếc sang trái, lại một chiếc sang phải, một chiếc sang trái….
- Chúng sẽ đánh vu hồi vào chúng ta,- Grugilin nói khẽ.
- Sao các anh lại để cho chúng nó tổ chức cầu phao qua sông?- Saveleiv hỏi.
Và dường như để trả lời ông, một loạt đạn rít ngay trên đầu, rồi những tiếng nổ giòn của những tràng liên thanh vọng đến. Tiếng nổ và tiếng rít hòa vào nhau thành một tiếng hú dài, các chiến sĩ vội nằm phục xuống lòng chiến hào, chỉ có hai người vẫn đứng nhìn về phía bọn Đức bắn tới. Rồi như miễn cưỡng, họ chậm chạp tuột theo vách hào lăn xuống dưới.
- Đấy, đồ quỷ, đã bảo rồi mà. Không cần thiết thì chớ có thò đầu lên!- Hạ sĩ văng lên một câu chửi, - Hãy mang họ tới chỗ ba người kia, - Và anh quay lại trừng mắt nhìn Saveleiv.-Cứ thử không cho mà xem!...
Bầu trời bị những cột khói từ một nơi nào đó dựng lên che phủ dầy đặc. Anton đoán là Peremusl đang cháy. Còn Lvov ra sao? Bọn Đức có ném bom Lvov không? –Trong ý thức ông thoáng hiện lên một ý nghĩ lo lắng.
Bỗng những tiếng đạn rít trên đầu và những tiếng nổ sau lưng đột ngột im bặt. Anh hạ sĩ đặt khẩu súng trường lên bờ hào, nhổ nước miếng vào lòng bàn tay, hét:
- Chuẩn bị !
Phía dưới, từ bờ sông, những chiếc xe tăng tiến lên theo đội hình rẻ quạt, trong đó có bốn chiếc bò thẳng lên chiến hào của họ. Theo sau xe tăng là bọn bộ binh Đức chạy thành hàng dày đặc. Chúng đội mũ sắt, trông bé nhỏ, lùn thấp.
- Bắn! Hạ sĩ quát to.
Những tiếng súng trường nổ loạn xạ hòa lẫn với những tràng liên thanh Đức ngắt quãng, rồi chìm nghỉm trong tiếng động cơ xe tăng gầm rú .
Saveleiv lên đạn, ngắm một tên Đức màu nâu xỉn đang chạy và bóp cò. Tên Đức chạy thêm được vài bước, vấp chân, rồi vung hai tay lên trời, ngã sấp xuống…Saveleiv ngạc nhiên nghĩ thầm: “ Ấy xem kìa…Quả là mình cũng còn chưa quên cách bắn súng…”
Và sau đó, ông lại tiếp tục bắn cho đến lúc cơ bẩm kêu đánh cạch một cái. Ông quay lại đưa mắt xem có thể xin ai một ít đạn, ánh mắt ông bắt gặp đôi mắt đờ đẫn đang lịm dần đi của anh hạ sĩ.
- Bố..lấy ở trong túi áo con ấy…- Anh thanh niên thì thào, từ từ tuột theo bờ hào xuống dưới. Mỗi lời anh nói, một chiếc bong bóng màu trắng lại trôi ra ở miệng, rồi nó nổ tung ngay.
- Đồng chí hạ sĩ! Con ơi, con nghe thấy không?! –Anton lắc mạnh người anh, nhưng chàng trai đã nhắm mắt lại, đầu nặng nề đổ ngoặt sang một bên.
Anton đứng nhỏm dậy. Xe tăng Đức đã đến ngay bên cạnh. Để bọn bộ binh lùi lại phía sau một quãng chừng ba trăm mét, chúng thận trọng bò lên đồi. Tiếng súng nổ ran khắp bốn phía. Hóa ra trên đồi có rất nhiều những chiến hào như nơi Anton đang đứng được ngụy trang rất kỹ, không nhận ra.
- Để cho xe tăng qua! Cắt bọn bộ binh ra khỏi đội hình xe tăng!- Viên đại úy quen biết nhảy vào hào hét to .- A, chào anh, Saveleiv…anh không đi à? Prokhorov hạ sĩ đâu ?
- Đấy kìa,- Grugilin chỉ vào xác chết , đáp.
Đại úy cúi xuống xác người chiến sĩ đã hy sinh.
- Đây là người chiến sĩ cừ nhất trong tiểu đoàn tôi,- Anh buồn rầu nói ,- Còn tiểu đoàn tôi- giỏi nhất trong toàn trung đoàn. Anh im lặng một lát, rồi tiếp.- Tiểu đoàn một và tiểu đoàn ba đã bị đánh tan, bị tiêu diệt. Nhiều chiến sĩ không chịu đựng được, dao động…còn chiến sĩ của tôi thì không bao giờ. Anh đã thấy đấy, chiến sĩ của tôi... có ai bỏ chạy không?
- Không thấy
Bỗng có tiếng sắt thép khua loảng xoảng trên đầu. Một chiếc xe tăng trườn qua hào, hơi xăng và khói nồng nặc tuôn lên mọi người, đất đá lở rơi trên đầu họ. Đại úy ngã đè lên xác người chiến sĩ, như muốn lấy thân mình che chở cho người đã hy sinh khỏi bị xích xe tăng nghiền nát.
- Và sẽ không bao giờ thấy,- Đại úy lại tiếp tục nói, phủi đất ở trên mình xuống. Và bỗng nhiên anh hỏi, không biết để làm gì : -Có thể anh, Grugilin, hoảng sợ và bỏ chạy chăng?
- Tôi không chạy đâu, đồng chí đại úy ạ,- anh chiến sĩ cau có trả lời.
- Thế đấy..còn nói chung …bọn Đức ở sườn bên trái và bên phải đã chọc được vào khá sâu rồi. Chuẩn bị lựu đạn chiến đấu!
Saveleiv nhìn ra ngoài chiến hào và trông thấy bọn Đức chỉ còn cách họ chừng năm chục thước. Lần đầu tiên ông trông thấy chúng gần như vậy.Bọn lính Đức mặc mặc áo bờ lu màu xám xịt, để hở ngực, tay áo xắn cao, đội mũ sắt nâu đỏ, đang chạy thẳng đến con hào nhỏ, lộn xộn, không theo một theo một đội hình nào cả.
-Lựu đạn …ne-e-ém!- Tiếng đại úy thét kéo dài vang bên tai.
Saveleiv không có lựu đạn. Ông nạp đạn vào khẩu súng.Ông ngắm và nghĩ rằng có lẽ tên Đức cũng đã thấy ông và sắp sửa chĩa khẩu tiểu liên về hướng ông. Anton còn chưa kịp bắn thì trước mặt tên lính Đức, một cột đất dựng lên. Ông thấy hắn sững người lại, ngã hất ra phía sau, rồi tất cả bị che phủ bởi một loạt lựu đạn nổ tung, tạo thành một bức tường dày.
- Thôi!- tiếng đại úy lại vang lên.
Tiếng súng im lặng, khói bụi trước mặt dần dần tản ra. Phía trước chiến hào, bọn lính đức ngổn ngang trên mặt đất , và rõ ràng đấy chưa phải là những xác chết.
- Nện chúng, nện cho chúng nữa đi, anh em!- Đại úy hét to, hoàn toàn không theo qui định của người chỉ huy. Tiếng của anh vang khắp đồi.- Đừng cho chúng ngóc đầu dậy. Ngắm từng đứa mà tỉa.
Khắp đồi lại vang lên tiếng súng trường. Bọn lính Đức bắt đầu bò lui.
…Sau khi để lại rất nhiều xác chết nằm trên sườn đồi dốc, bọn phát xít bò trở lại gần bờ sông, về vị trí xuất phát của chúng. Trận địa trở nên im ắng.
Đại úy lấy bàn tay phải chùi đất lấm trên trán nhìn quanh.
- Tất cả còn nguyên chứ?
- Gần như thế,- Grugilin trả lời và kéo xác những chiến sĩ về cuối chiến hào.
Ngoài đại úy, Grugilin và Anton, số sống sót còn lại ba người. Cánh tay trái của đại úy buông lủng lẳng, một vết đen lớn loang trên vai anh.
- Thế đấy,-Anh nói và mím chặt môi tái nhợt ngồi xuống đáy chiến hào, đầu tựa vào vách đất.
Grugilin nói:
- Đồng chí đại úy, đồng chí đã bị thương. Cho phép tôi băng lại?
- Bây giờ chúng sẽ tấn công,- Saveleiv nói.
- Chúng còn đợi một tí nữa, - Đại úy cười nhạt. - Liều lĩnh để làm gì ? Đấy, các anh hãy nghe xem , - Anh hất đầu chỉ vào vách chiến hào .
Saveleiv áp sát tai vào bờ vách chiến hào và nghe mặt đất khe khẽ rung lên
- Hình như xe tăng ở một nơi khá xa .
- Không, chúng đã đến gần rồi. Chúng đang ở cầu phao.
Saveleiv đứng nhỏm dậy và trông thấy phía bên kia sông Xan, một đoàn xe tăng mới đang tiến lên cầu phao.
- Thế đại bác của chúng ta đâu ?- Grugilin gần như rên lên, mắt nhìn như dán về phía bờ sông.- Đồng chí đại úy, tại sao đại bác của ta im lặng?
- Tôi đâu có chỉ huy pháo binh, đồng chí Grugilin? Đại úy nghiêm khắc hỏi.
Anh chiến sĩ cúi đầu.
Rồi tất cả im lặng nghe tiếng động cơ xe tăng đang gầm rú ở bên kia sông Xan.
- Này, đại úy,- Cuối cùng Saveleiv lên tiếng- ta cần phải làm một điều gì đó chứ…
- Làm gì? - Đại úy lạnh lùng hỏi. - Rút lui ?
- Cũng có thể…
- Thế đấy…- Đại úy cười gằn.- Thế còn mệnh lệnh?
- Nhưng để mọi người hy sinh vô ích, không cần thiết.
- Tôi không biết.
- Anh không biết cái gì?
- Vô ích hay không vô ích . Điều này chỉ có Bộ tư lệnh Sư đoàn mới biết.
Đại úy rên lên vì vết thương ở vai, đôi mắt nhắm nghiền. Saveleiv cảm thấy thương anh, nhưng đồng thời lại khó chịu nghĩ : “ Cái tay lính tẩy giáo điều này, chắc chỉ biết phục tùng. Không có lệnh rút lui . . .”
Saveleiv nhắc đến chuyện rút lui không phải vì lo sợ cho mình, nói chung trong giờ phút này ông không nghĩ đến bản thân. Chỉ đơn giản là cái hoàn cảnh mà họ đang gặp buộc ông phải suy nghĩ, tính toán thật logic, tỉnh táo.
- Anh Saveleiv, tôi muốn hỏi anh một điều, - Giọng nói đại úy bỗng vang lên. –Ivan Saveleiv, người làng Mikhailovka ở Sibiri, có phải em của anh không?
Anton ngạc nhiên quay cả người về phía viên đại úy. Nhưng anh ta vẫn ngồi yên như cũ , đôi mắt nhắm nghiền, những hạt mồ hôi to tướng đọng lại trên trán.
- Đúng đấy…em. Út…
- Đấy, anh thấy không,- Đại úy mở mắt ra, nó. - Tôi nhận ra anh ngay…Anh cũng tóc trắng nhợt như Ivan. Ở Santara, còn có người em khác của anh, là Phedor. Anh này da đen hơn.
- Đúng đấy…nhưng anh là ai?
- Tôi là Nazarov . Maksim Pancrachievich Nazarov. Sinh ở làng Mikhailovka. Cha của tôi làm chủ tịch nông trang ở đó. Năm ngoái tôi có về nghỉ phép…Ở đây còn có một đồng hương nữa, Grugilin Vasili.
- Khoan, khoan đã, Grugilin nào? –Saveleiv nhíu lông mày, lau trán.- Grugilin nào nhỉ? Hình như cũng có lần tôi đã nghe…Không nhớ nữa. Tôi về Santara lần cuối cùng khi còn bé. Hình như vào năm chín trăm mười thì phải…Thế tôi giống Ivan lắm à?
- Giống,- Nazarov khẳng định,- Thế anh ấy , anh Ivan, hãy còn chưa ở tù về à?
- Tôi không biết,- Saveleiv nói.- Tôi mấy lần hỏi Phedor nhưng không thấy thư trả lời . Còn vợ của Ivan,- Tôi cũng viết thư cho thím ta,- Chỉ lặp đi lặp lại một điều : Ivan không có tội.
Đã lại nghe thấy tiếng động cơ xe tăng gầm gừ và tiếng xích sắt loảng xoảng. Đại úy cựa mình đứng dậy, nhìn qua chiến hào.
- Chúng đang bò đến. Sẽ còn ác liệt hơn. Anh Saveleiv ạ, anh còn có thể kịp đấy..Còn chúng tôi không có quyền. Hình như anh cùng đi với Grugilin dọc đường nhựa Drogobutr , đã thấy gì đang xảy ra ở đó? Nhiệm vụ của chúng tôi – giữ chân bọn Đức lại càng lâu càng tốt, để tạo điều kiện cho dân đi xa Peremusl. Đấy là toàn bộ ý nghĩa. Không có cái gì khác. Ở đó
đàn bà và trẻ con…
Saveleiv như bị nghẹn thở. Ông nuốt ực nước bọt đang chực trào lên cổ.
- Tôi hiểu rồi…tôi ở lại đây. Tôi đi đâu bây giờ?...
- Tùy anh,- Nazarov lạnh lùng nói,- Grugilin, anh sẽ chịu trách nhỉệm chỉ huy ở đây . Xe tăng cũng như lần vừa rồi, để cho nó qua. Chặn bọn bộ binh lại…Nếu có chuyện gì, tìm tôi ở Ban chỉ huy tiểu đoàn…
Và anh nhảy lên khỏi hào. Không để ý đến những loạt đạn súng máy chiu chíu, chạy dọc theo sườn đồi, giơ cánh tay còn lành giữ cho mũ khỏi rơi..
Theo mệnh lệnh của Grugilin, các chiến sĩ chuẩn bị sẵn lựu đạn.
- Thế còn bố có biết ném không? –Grugilin chia cho Anton quả lựu đạn, hỏi.
- Cũng đã thử. Nhưng phần lớn là loại lựu đạn tự tạo.
- Cũng đơn giản thôi , bố kéo chốt thế này ..và hấp!
Nhưng lần này họ chẳng phải sử dụng đến lựu đạn. Những chiếc xe tăng bò lên đồi với tiếng gầm rú khủng khiếp, bắt đầu chạy tới chạy lui dọc ngang trên khoảng đất phẳng trên đỉnh đồi, quay tròn tại chỗ, lấp đất đầy các chiến hào nông choẹt, nghiền nát những con người ở dưới đó. Một cỗ máy đồ sộ, kéo xủng xoảng, che kín cả bầu trời đầy khói đen kịt, cũng đang tiến về chiến hào nơi Saveleiv đứng
- Nằm – xuống ! Grugilin hét gần như không thành tiếng , miệng mở rộng.
Ở một nơi nào đó rất gần vang lên những tiếng nổ và tiếng súng trường loạn xạ. Anton ngoảnh lại và trông thấy một khối đen đồ sộ đang lừng lững bỏ giữa hai chiến hào bên cạnh, còn các chiến sĩ Hồng quân ném thủ pháo tới tấp vào nó và ngắm súng trường bắn vào các khe quan sát. Nhưng chiếc xe tăng vẫn không hề bị thương tích gì, thủ pháo đập đầu vào vỏ thép văng ra nổ tứ tung.
- Nắm xuống đi !- Grugilin quát vào tai ông và tóm lấy áo vét tông của ông giật mạnh.
Anton ngã xuống và trong lúc ngã, ông còn kịp thấy chiếc xe tăng phọt ra một cột khói đen đặc, rồi cháy bung lên. “A-ha! A-ha !” –ông gần như kêu lên thành từng tiếng với một sự vui
mừng độc địa. Ông còn thoáng thấy cả dải sông Xan lấp lánh, thấy bọn lính Đức đang đứng thành từng tốp chạy lên đồi và thậm chí cả cái bụng xe tăng dèn dẹt , đầy bùn đất ở ngay trên đầu mình. Cái mảng thép đó như đang chao ngược lên cao, rồi bỗng úp xuống chiến hào như một chiếc vung sắt nặng hàng mấy tấn. “ Được rồi, bây giờ chúng tao sẽ đón chúng mày …” –Saveleiv thoáng nghĩ về bọn bộ binh Đức, tay siết chặt trái lựu đạn. Nhưng không may cho ông khi ngã, người đè lên tay, lựu đạn đập vào đùi đau điếng. “ Không sao, không sao, một tí thôi…”- Ông nghiến răng chịu cơn đau. Nhưng từ phía trên đất đã đổ rào rào xuống lưng, lấp cả đầu. Ngay lập tức ông cảm thấy khó thở, rất khó thở… Trước mắt ông, trên nền đen kịt hiện ra những vòng tròn màu xanh da cam, chúng nổ tung, phát ra những tiếng kêu ngân vang, bắn tóe thành vô số tia đom đóm trắng…
Anton tỉnh lại khi một người nào đó đang kéo mạnh tay ông. Ông khẽ rên lên thành tiếng.
- A ha! Còn sống..Nhưng phải im lặng! Im lặng !- Ông nghe, qua tiếng âm vang trong đầu, một giọng người nói và cảm thấy sức nặng đè trên người dần dần giảm xuống,- Leo lên đi, bố ơi!
Vasili Grugilin đã bới được đến quá nửa người Saveleiv, anh cầm lấy tay ông, xoay xở mãi, rồi cũng kéo lên được. Anton ngồi bệt xuống đất, nặng nhọc, cố hít thở không khí ban đêm ấm áp pha lẫn mùi thuốc súng, mùi xăng, mùi sơn khét lẹt.
- Thế nào, con? Còn ai sống nữa không?
Anh chiến sĩ không trả lời. Anh ngồi cách Anton chừng hai mét, đang ngắm nghía khẩu súng máy Đức, tìm cách lắp băng đạn vào.
Phía bên kia sông Xan, bọn Đức đang đốt lửa, những ánh lửa thấp thoáng sau hàng cây. Saveleiv nghe đau nhói bên sườn, ông luồn tay xuống dưới áo sơ mi cáu bẩn, sờ nắn các khớp xương xem chúng còn nguyên hay không. Nhưng cuối cùng ông cũng không xác định được có xương nào gãy không.
- A-a, đồ quỷ, sao tối thế này!- Grugilin bực bội nói.- Không biết cái này lắp thế nào đây?
Xung quanh rất im ắng. Và hoàn toàn không thể tin được rằng vừa rồi ở đây đã diễn ra một trận đánh ác liệt . Cách đấy không xa trong bóng tối hiện ra một khối đen không có hình thù – Chắc là chiếc tăng hồi chiều cuối cùng đã bị lựu đạn phá hủy. Trời có lẽ vẫn còn đầy khói vì đây đó những mảnh sao lấm tấm lúc hiện lúc ẩn. Hoặc có thể chỉ là những đám mây bị gió thổi giạt- không thể nào phân biệt được.
Cơn đau ở bên hông đã lắng xuống, dịu dần và Anton nghĩ rằng chắc cái xương sườn vẫn còn nguyên vẹn.
- Chúng ta phải làm gì bây giờ hả con? Cần phải làm một cái gì chứ ?
- Bọn trai chưa vợ chúng con thì còn làm gì nữa?! –Grugilin cười khẩy,- Bây giờ chúng ta sẽ đến Peremusl, vào quán làm vài ngụm cho can đảm và đi tìm mái! Con có một cô bé ở Peremusl rất kháu…Nàng lại có một bạn gái hết ý! Cứ đòi con dẫn bạn đến làm quen. Thế bố già về khoản phụ nữ thế nào? Còn sức mạnh không?
Và Grugilin phá ra cười một cách trơ tráo , nhưng thật kỳ lạ, tiếng cười và những lời nói này của chàng trai lại không làm cho Anton tức giận, mà ngược lại bắt ông phải mỉm cười . Anton nghĩ rằng Vasili hoàn toàn không phải là kẻ tục tĩu đểu cáng, mà đơn giản chỉ vì trong người chàng trai có một dòng máu trẻ đang sôi trào , chỉ vì anh quá yêu cuộc sống. Và thật là may mắn rằng anh, Grugilin đã trải qua ngày hôm nay mà vẫn còn nguyên lành trong cái lò xay thịt này, nói chung, giờ vẫn còn sống. Sau một tuần, cuối cùng lắm là sau hai tuần nữa , bọn Đức bị đánh bật trở về phía bên kia sông Xan, và Grugilin lại sẽ đến Peremusl với cô bé rất kháu của mình, còn trên ngọn đồi này sẽ dựng lên một đài tưởng niệm những người đã ngã xuống trong trận chiến đấu hôm nay. Đài chỉ bằng gỗ bình thường, chắc là sẽ có ngôi sao ở trên. Sau này thế nào ông cũng phải đến đây, để ngắm nhìn đài kỷ niệm…
Vasili Grugilin vẫn loay hoay với khẩu súng máy.
- A-ha, ra thế, - Anh thỏa mãn nói và đứng dậy,- Nào, ta đi thôi, bố ơi. Bố cầm lấy khẩu súng trường kia nhé.
Vasili Grugilin cũng rách nát, tả tơi, một ống áo bị cháy, mấy vệt máu khô đọng trên má. Anton nhìn thấy tất cả những cái đó khi mặt trăng, trong khoảnh khắc, ló ra sau màn khói dày đặc và tưới lên mặt đất ngổn ngang một lớp ánh sáng màu sữa nhạt.
- Con cũng bị thương đấy à?- Saveleiv hỏi.
- Xoàng thôi. Xích xe quẹt vào. Chỉ cần sang bên phải thêm năm phân nữa thì đầu của con chỉ còn là một bãi đất ướt! Còn thế này chỉ sầy da chút và nhổ mất một túm tóc. Con vốn là người rất may mắn.
Anh chiến sĩ bước đi phía trước, dáng tự tin nhanh nhẹn- có lẽ anh biết đường đi.
-Và Lelia cũng nói: “ Anh là người rất may mắn, Vasili ạ”. Con hỏi: “ Vì sao “ –“ Vì rằng em yêu anh….” Grugilin quay người lại, đợi Anton bước kịp, nói một cách nghiêm trang: - Nói chung, chúng con đã thỏa thuận sẽ cưới…Chỉ đợi hết hạn nghĩa vụ, chỉ còn ba tháng nữa thôi, con sẽ đưa Lelia về Santara ngay. Con nhập ngũ ở Oirochia, nơi cha con làm việc lúc đó. Bây giờ người ta lại chuyển ông cụ về Santara rồi. Về là cưới liền. Được không hả bố?
- Chúng ta đi đâu thế này?
- Vâng, con quả là may mắn,- Vasili vẫn tiếp tục . –Còn việc đã xảy ra ở đây mới khiếp chứ! Xe tăng nghiền nát các chiến hào, rồi bỏ đi khi bọn bộ binh của chúng đã tràn lên chiếm ngọn đồi. Chúng chạy đi chạy lại, hò hét, nổ súng bắn nốt những ai còn sống sót. Con nằm, cả người lấp trong trong đất, chỉ còn đầu.Tại sao chúng lại không bắn con? Có lẽ vì mặt mũi con đầy máu me, chúng cho là con đã chết rồi. Một số bị chúng lôi từ dưới đất lên , dồn lại thành một đống. Ai còn có thể đi, bị chúng lùa đi. Số còn lại chúng dùng súng máy bắn tại chỗ. Con thấy hết . Rồi chúng kéo đi. Con có thể bò lên lúc trời còn sáng, nhưng trên cầu phao quân lính đi từng đoàn, rồi xe hơi, xe kéo pháo…Từ trên cầu, chúng có thể trông thấy…
Anh cứ nói luôn miệng, không nghỉ. Và bây giờ, Saveleiv cảm thấy khó chịu với giọng nói của Grugilin. Anh ta có vẻ khoái trá với cái số đỏ của mình lắm! Đấy, cứ như là kể về những chuyện vui không bằng. Và bất giác, ông bước chậm hơn. Chừng nửa phút sau, Grugilin lại đứng đợi. Khi Saveleiv đi tới, anh bỗng lảo đảo, úp bộ mặt bệt máu vào ngực ông.
- Con sao thế, Grugilin! Vasili?!
- Con thấy tất cả..thấy hết..- Vẫn không ngẩng đầu lên. Vasili nói trong tiếng nấc,- Những chiếc xích xe tăng bết máu, máu bắn lên tận nóc xe…Có chiếc, ruột vướng vào kéo lòng thòng…Như những đoạn dây thừng ngâm nước. Tại sao lại như thế , hả? Tại sao lại xảy ra như vậy ?! Để làm gì?
Anh khóc nấc lên, sụt sịt như trẻ con. Saveleiv bối rối , không nói được lời nào, chỉ im lặng xoa lên vai, lên mái tóc bết bùn đất và máu đóng khô lại của người chiến sĩ Hồng Quân trẻ.
- Không sao…Không sao, con ạ…Tất cả rồi sẽ tốt đẹp ,- Ông nghĩ một lúc, rồi nói tiếp.- Còn con , tất nhiên con hãy cưới cô bé Lelia đi. Nhất thiết phải cưới cô ta đấy, nghe không?
Vasili im lặng gỡ đầu mình ra khỏi ngực Saveleiv, rồi lưng còng xuống, anh bước nhanh, gần như chạy về phía bìa rừng tối đen. Saveleiv cũng vội rảo bước theo, sợ mất hút bóng anh.
Ông đuổi kịp Vasili ở bìa rừng. Anh chiến sĩ đang ngồi xổm cạnh một người nào đó nằm ngửa mặt lên trời. Saveliev cúi xuống và nhận ra đại úy Nazarov.
- Đây…Vasili đưa nắm tay chỉ về phía Saveleiv đang đi tới. Chỉ còn có bố này, người lúc chiều nhảy lên xe của tôi. Ngoài ra, không còn ai nữa. …
- Grugilin, cậu đã kiểm tra kỹ chưa đấy?- Nazarov thở khó nhọc, khò khè, đôi mắt anh hình như đang nhắm chặt.
- Tôi đã bò đi khắp đồi, gặp xác người nào cũng dựng lên xem cả. Không còn ai sống nữa..
- Thôi được. Cậu khá lắm, Vasili , cảm ơn cậu…Chỉ có điều cậu đừng mất công với tớ…
- Nói gì lạ vậy, đồng chí đại úy?! Đồng chí còn phải dự lễ cưới của chúng tôi nữa chứ…Nhất định phải đến dự…
- Uống..còn tí gì không?
- Không có nước, đồng chí đại úy ạ. Nhưng mà khoan. Đằng kia có xác tên Đức, nó có biđông…
Grugilin di chuyển trong đêm tối. Nazarov vẫn thở khó nhọc khò khè. Saveleiv ngồi bên cạnh, khẩu súng trường kẹp giữa hai bên đầu gối. Trong đầu ông, không hiểu sao, không có một ý nghĩ nào cả. Cả niềm vui được sống sót, được Grugilin đào đất kéo lên, cũng không có nốt.
- Saveleiv, anh vẫn còn nguyên lành chứ?- Nazarov hỏi.
- Tôi cũng không biết nữa…Trong đầu chỉ nghe tiếng ù ù . Còn nói chung không sao…
- Nếu như anh thoát được, nhờ anh nói với cha tôi, hoặc viết thư cho ông cụ, rằng…Nói chung , tự anh biết đấy…Anh đã trong thấy tận mắt tất cả, những gì chúng tôi có thể, những gì không…còn Grugilin chỉ phí công kéo tôi ra đây. Hai chân tôi đã giập nát hết. Cả ngực, cả vai.
Grugilin từ trong bóng tối hiện ra , ngồi xuống bên cạnh đại úy, nghiêng biđông cho anh uống, rồi nói :
- Chúng ta cần phải vào sâu trong rừng. Còn ra sao, đến đó hẵng hay . Thế nào cũng phải có quân ta ở đâu đây. Đồng chí có nghe tôi nói không, đại úy?
- Tôi có nghe, Grugilin ạ. Các đồng chí đi đi. Hãy để tôi ở lại đây. Đấy là mệnh lệnh. Rõ chưa?
- Làm sao mà không rõ,- Vasili cười khẩy.
Có lẽ đã quá nửa đêm, không khí trở nên mát mẻ hơn, một ngọn gió nhẹ thổi sang phía bên kia bờ sông Xan, mang theo mùi thuốc súng và mùi xăng cháy. Những ngọn cây khe khẽ lao xao lay động.
Và cũng ngọn gió đó mang đến tiếng đại bác từ một nơi nào đó rất xa . Anton cảm thấy mặt mình tái nhợt đi và một cơn gió lạnh khó chịu đang thấm vào trong tim. Grugilin đứng bên cạnh cũng ngây người như một khúc gỗ, đến đại úy cũng thở khẽ hơn – tất cả đều tập trung chú ý lằng nghe cái tiếng ì ầm từ xa dội đến.
- Thế này là thế nào, hả? Chúng nó đi đến đâu thế này? Bao nhiêu kilômét rồi?... Grugilin hỏi như một kẻ mất hồn. Anh đã nói lên chính cái điều mà Saveleiv chỉ mới nghĩ tới đã tái mặt đi.
Đấy là ở bên kia Đnest’r…Có lẽ chúng đang ném bom sân bay …chúng không thể nào…vào sâu được như vậy…
Đến Saveleiv cũng hiểu rằng Nazarov nói vậy là để tự an ủi, vì đấy không phải tiếng bom, mà là tiếng đại bác.
- Đi thôi, Vasili kiên quyết đứng dậy và chìa khẩu súng máy cho Saveleiv. –Khẩn trương lên không trời sắp sáng rồi.
- Tôi ra lệnh, Grugilin, là không …được động đến tôi! Các anh đi đi!...
Không chú ý đến lời nói và tiếng rên của Nazarov, Vasili đỡ anh ngồi dậy, rồi tự mình ngồi xuống bên cạnh, khéo léo đặt người đại úy lên lưng, đứng thẳng dậy một lúc như để kiểm tra trọng lượng, rồi lảo đảo bước đi vào rừng.
…Cho đến tận sáng, họ đi theo những con đường rừng nhỏ, cố gắng nhằm lạc hướng Lvov, thay nhau cõng tấm thân nặng và mềm nhũn của người đại úy . Lúc đầu Nazarov còn kêu rên, nhưng sau anh ta im hẳn, không tỏ ra dấu hiệu gì là còn sống. Họ đi trong im lặng, chỉ có một lần, khi đặt Nazarov lên vai, Saveleiv hỏi:
- Còn sống không?
- Người nghe còn ấm,- Vasili trả lời, miệng há hốc ra thở gấp.
Dưới sức nặng , chân Saveleiv như khuỵu hẳn xuống. Lúc đầu ông nghĩ sẽ không đi được bước nào, nhất định sẽ ngã và làm rơi người bị thương xuống đất. Nhưng ông thực sự ngạc nhiên khi thấy mình vẫn đi được, đi mãi lên phía trước , thỉnh thoảng chân lại vấp phải những gò đất, vướng trong cỏ dại . Và ông cứ đi như thế, sợ bị ngã, nhưng lại biết rằng mình sẽ không ngã.
Xung quanh vẫn tối đen, im lặng. Và họ không hiểu mình đang đi đâu, để làm gì, cái ngày kinh khủng hôm qua có thật hay chỉ là một giấc mơ nặng nề, đáng sợ. Anton có cảm giác rằng khi trời hửng sáng, tất cả sẽ lại nguyên như cũ, ông sẽ đến Peremusl, vào hiệu cắt tóc ngay từ sớm, và người thợ cạo già sẽ lấy bàn tay xát xà phòng lên má ông , rồi vừa kể về một điều gì đó , vừa múa con dao cạo trước mắt ông. Rồi ông sẽ đi đến nhà máy gạch, sẽ cãi nhau với tay giám đốc. Sau đó sẽ gọi điện về nhà ở Lvov , nói chuyện với con trai vừa về nghĩ phép, báo cho vợ rằng mình còn phải chậm lại vài ngày vì tay giám đốc nhà máy gạch không chịu xuất gạch. : Nhưng theo mình tại sao ông ta lại không chịu xuất? Có thể ông ta sẽ ra lệnh xếp gạch ngay…Và chiều hôm nay mình sẽ đi tàu về Lvov…”
Tiếng kêu hoảng hốt của Grigilin kéo ông trở lại với thực tại:
- Quay lại! Bọn Đức đấy, bọn Đức!...
Thì ra họ đã ra đến một con đường cái. Trời bắt đầu sáng, bầu trời cao đang chuyển dần sang màu xám, con đường trước mặt cũng chạy dài mất hút trong ánh bình minh nhợt nhạt.
- Bọn Đức đâu? –Saveleiv chưa trông thấy bọn Đức ở đâu cả. Trên mặt đường, qua làn sương đục những dải màu vàng hiện ra mờ mờ , lay động. Đó là cái gì , Anton không thể nghĩ ra ngay được.
Vasili đẩy mạnh vào sườn, gần như là xô ông ngã vào một bụi cây rậm mọc bên vệ đường. Chỉ lúc đó Saveleiv mới nghe thấy tiếng động cơ đang tới gần.
Họ nằm trong bụi mất gần một tiếng đồng hồ. Xe cộ bọn Đức vẫn nối đuôi nhau đi không dứt, người họ bị phủ đầy một lớp bụi đường và muội xăng cháy.
Màn sương xám dần dần loãng ra, tản rộng khắp mặt đất, mặt trời đã mọc nhuốm hồng những mảng xám xịt, không ra mây cũng không ra khói, giờ chỉ còn thưa thớt trên nền trời sớm. Bụi cây nơi họ nằm ẩn ban đêm tưởng rậm rạp. Nhưng thật ra đứng ở trên đường có thể nhìn xuyên qua được. Ít ra, qua những nhánh cây, Saveleiv cũng trông rõ từng chiếc xe một, trông rõ bọn lính ngồi trên xe và những tên lái xe…Bây giờ chúng sẽ thấy…Sáng hơn chút nữa , chúng sẽ thấy…” Ông dửng dưng nghĩ, Vasili cũng đang nghĩ về điều này , vì thấy anh động đậy cặp lông mày hơi bị rách nát, với tay kéo khẩu súng máy lại gần và nhắc đi nhắc lại hai lần bằng một giọng khản đặc :
- Đừng để cho bắt không…..Đừng để cho bắt không…
Rất may mắn là cả đoàn xe đã đi qua hết mà họ vẫn không bị phát hiện. Nhưng họ đâu biết rằng đã từ lâu ở phía bên kia dường như mấy cặp mắt đang lạnh lùng heo dõi họ , rằng họ đã từ lâu nằm sẵn trong điểm ngắm.
Họ bị bắt làm tù binh một cách nhanh gọn, lặng lẽ và hết sức đơn giản.
Khi chiếc xe chở lính cuối cùng đi qua, họ còn nằm lại trong bụi cây chừng ba phút nữa. Rồi Grugilin nói:
- Con đã bảo bố số con rất may mà. Đi với con thì sẽ không việc gì đâu bố ạ. Bố mệt chưa?
- Cái anh này nặng thật, - Saveleiv nói thay cho câu trả lời.
Vasili áp sát tai vào ngực đại úy nghe một lúc.
- Hình như còn sống …nào, bây giờ đến lượt con. Bố cầm súng.
Vasili nhỏm dậy , nhìn quanh. Đặt viên đạn úy bất tỉnh nhân sự lên vai, anh chạy vụt qua mặt đường.
Họ vừa đến một bãi rừng trống nhỏ thì Saveleiv bị một đòn khủng khiếp giáng vào đầu ngã giụi. Nhưng ông vẫn chồm dậy được, và qua màn máu che lấy mắt, ông thấy khuôn mặt xa lạ, tròn trịa đang cười. Ông còn thấy Grugilin với viên đại úy trên vai đang chạy quanh bãi rừng trống, xung quanh có mấy tên Đức đang cười giễu sự bất lực của người chiến sĩ Nga. Tất cả những cái này thoáng qua trước mắt ông chỉ trong vòng mấy giây. Ông quay lại, thấy tên lính Đức có bộ mặt béo tròn đang cúi xuống nhặt hai khẩu súng ông đánh rơi khi ngã. Anton nhảy bổ đến, hy vọng cướp lại khẩu súng trường. Nhưng một tên lính Đức khác từ bên cạnh đã xông tới, dùng một vật gì đó nặng và tù đánh mạnh vào vai ông. Saveleiv văng ra đến tận mép bãi rừng trống. Nhưng ông lại chồm dậy…Sát ngay trước mặt, một họng súng máy đen ngòm đang chĩa thẳng vào ông.
Cơn giông đã qua, không còn để lại một dấu vết gì, mặt đất đã hút khô các vũng nước mưa, chỉ có nhà cửa, cây cối, đồng cỏ được mưa rửa sạch bụi, giờ trông tươi mát hơn lúc buổi sáng, trước cơn giông.
Trong làng Mikhailovka vẫn im ắng, vắng vẻ như cũ. Dưới bóng những bức tường nhà, lũ gà bị nắng đốt nằm há mỏ , những con chó nằm dài trong chỗ râm mát, bất lực thè lưỡi dài màu hồng nhạt thở gấp, nặng nề.
Khắp làng Mikhailovka, khắp cả huyện , và hình như khắp cả mặt đất này, đâu đâu cũng im lặng như tờ. Trên bầu trời không một gợn mây , mặt trời đang điên cuồng giội lửa. Và không thể nào tưởng tượng được rằng có một nơi nào đó vào giờ này lại không có sự im lặng , không có bầu trời quang mây và mặt trời đổ lửa, rằng ở một nơi nào đó, cả mặt đất và bầu trời đang đầy tiếng nổ và khói lửa, đầy tiếng người kêu khóc, rằng trên trái trái đất chiến tranh diễn ra mấy giờ rồi…
…Anton Saveleiv đang đi trên đường nhựa Đrogobutr. Chiếc áo khoác ngoài nhàu nát cầm trong tay, chốc chốc ông lại dùng nó lau khuôn mặt nhem nhuốc, đẫm mồ hôi. Mặt trời bị khuất sau những cột khói dày đặc, nhưng thỉnh thoảng nó lại hiện ra trên một khoảng trời xanh, và lúc đó Anton mới biết là đã quá trưa từ lâu.
Trong những phút hiếm hoi, khi bầu trời không bị khói che phủ, Anton trông thấy từng đàn máy bay ném bom Đức nối đuôi nhau bay về hướng Đông. Bây giờ chúng bay cao, có lẽ định vào một sân trong lãnh thổ Liên Xô , tiếng ì ầm đều đều, đơn điệu dội xuống.
Ở một nơi nào đó, dọc hai bên đường, tiếng pháo cao xạ nổ khô khốc. Anton trông thấy những đám khói đạn nổ trắng như bông. Nhưng không hiểu sao, pháo cao xạ không bắn tới máy bay , không gây cho chúng thiệt hại nào cả. “ Thế tiêm kích đâu? Máy bay tiêm kích của chúng ta đâu?!” - Anton sốt ruột , giận dữ hỏi thầm.
- Máy bay “ Én bạc”! Của ta , xem kìa ! “ I-16”! “ I-16”! Bây giờ thì biết tay! Biết tay nhau!- Ông bỗng nghe tiếng kêu.
Trên trời, một chiếc máy bay nhỏ có những ngôi sao trên cánh đang bay xuyên qua những cuộn khói dày đặc. Mọi chuyển động trên đường đều ngừng lại, mọi người ngẩng đầu nhìn lên. “ Én bạc “ vọt lên cao , rồi lao rất căng vào chính giữa đám máy bay Đức. Nhưng bỗng nhiên nó rùng mình, phụt ra một cái đuôi khói đen rất dài, rồi vạch một đường chéo trên bầu trời, rơi xuống đất cách đường nhựa không xa. Nơi máy bay rơi xuống nghe như có cái gì bục ra, mặt đất khẽ rung lên. Mọi người bỏ cả xe cộ, chạy xuyên qua rừng tới đó. Còn Anton Saveleiv đột nhiên quay người, bước theo hướng ngược lại, về Peremusl .
Ông đi men theo vệ đường. Ngược chiều với ông, bên tay trái của con đường nhựa, là những đoàn xe tải, xe ngựa chất đầy vali , túi xách ,thậm chí cả những đống đồ vật vứt đi , giẻ rách. Trẻ em, phụ nữ, người già ngồi lắc lư trên những đống đồ, còn đàn ông thì đi bộ , đẩy những chiếc xe tay cũng xếp đầy những vali, túi xách như thế. Nhiều người xách vali ở tay. Trẻ con gào khóc, sợ hãi trước cảnh tượng hỗn loạn khủng khiếp này, đòi ăn, đòi uống. Phụ nữ nhìn những gì đang xảy ra xung quanh bằng cặp mắt ngây dại, ghì chặt con vào mình, Những người lái xe tải liên tục bấm còi, thò đầu ra khỏi buồng lái la hét, có lẽ là bảo phía trước đi nhanh hơn. Và tất cả những mớ âm thanh này đều chìm trong những tiếng gào rít, tiếng loảng xoảng của sắt thép, trong làn bụi dày đặc, trong mùi xăng cháy khét lẹt, vì dọc theo lòng đường bên phải, những đoàn xe tăng, xe bọc thép, những chiếc xe tải sơn xanh chở đầy bộ đội, hòm xiểng và những cuộn dây điện đang đi về hướng Peremusl.
Lòng bên phải của con đường nhựa đã bị xéo nát, bị xích sắt nghiền ra như cháo, nhưng xe tăng, xe bọc thép , xe tải vẫn không giảm tốc độ, từ dưới bánh xe, xích xe, đá, sỏi văng ra bắn cả vào người đi bộ.
Anton khát cháy cổ. Nhưng ông không thể làm thế nào để hỏi xin nước trong cái cảnh hỗn độn này, mà còn nữa, chắc gì đã ai có để mà xin. Đến Peremusl còn xa. Và ở đó ra sao? Có thể bọn Đức đã vào đấy rồi? Mà cũng không phải ông đi đến đấy để uống nước. Thế thì để làm gì?
Anton dừng lại, nhìn quanh. Con đường nhựa hơi rẽ ngoặt sang trái. Ở chỗ ngoặt, những chiếc xe quân sự, để khỏi đè phải người, đã giảm tốc độ đi chậm lại . Không nghĩ ngợi lâu, Anton bỏ vệ đường lách qua dòng người , bám lấy thành của một chiếc xe đang chạy.
- Đi đâu ?- một chiến sĩ Hồng Quân trẻ ngồi trong thùng xe thét to, tay chộp khẩu súng trường.- Xuống ngay đi! Xe chở hàng!
- Bình tĩnh , đồng chí ,-Anton Saveleiv nói.- Tôi cần đi đến đấy , đến Peremusl.
- Xuống ngay, đã bảo rồi! Chúng tôi không đến Peremuls, đến chỗ khác.
Khuôn mặt anh lính trẻ tròn trĩnh, da ngăm ngăm, chiếc mũi hếch bé tí . Mặc dù đã cố hết sức để tạo ra một vẻ mặt thật nghiêm, anh ta không đạt được mục đích đó.
Chiếc xe tải tăng tốc độ. Một chiếc mõm tù của xe bọc thép chèn sát phía sau.
- Tôi xuống đâu bây giờ ? Xuống dưới xích sắt ấy à? Khi nào đến nơi hãy đem ném tôi cho chỉ huy. Mà anh bỏ súng xuống đi, tôi chẳng ăn mất hàng đâu !
- Nhảy xuống đi, không tôi bắn ngay ! – anh chiến sĩ hét lên khàn khàn.
- À, à, bắn đi, -Anton nói và quay mặt đi.
Chiếc xe tải nhảy chồm chồm lên những ổ gà, những tảng đá lát đường bị xích sắt đào lên, lật tung sau nửa ngày qua. Anton nảy người lên trên những chiếc thùng gỗ . “ May mà chúng nó còn chưa ném bom xuống đường đấy “. –Ông nghĩ thầm, rùng mình tưởng tượng ra cảnh gì sẽ xảy ra nếu như bọn Đức bắt đầu ném đường.
Chiếc xe tải mỗi lúc một tiến vào gần thành phố Peremusl đang chìm trong khói lửa, và mỗi lúc lại càng nghe rõ hơn, to hơn tiếng đại bác nổ dồn dập .
Bỗng nhiên chiếc xe tải rẽ ngoặt xuống một con đường nhỏ, rồi chạy theo một bãi đất thấp đầy bùn nhão giữa những bụi cây dại. Nhiều nơi, cây bị xéo nát, gãy ngổn ngang , những thân cây non bị bóc hết vỏ trơ ra trắng hếu như những đoạn xương khô. Saveleiv đoán rằng có rất nhiều xe tăng đã đi qua đây.
- Chúng ta đi đâu thế này?
- Im ngay , đồ rắn độc!- Anh chiến sĩ lại giương súng lên.
- Tôi với anh không phải là rắn độc !-Saveleiv kêu to.
- Tôi làm sao mà biết được? Bây giờ ngồi im đấy!
Phía trước chiếc xe tải, hơi chếch một tý, một cột đất bỗng dựng lên, rồi rơi rào rào lên nắp buồng lái, lên thùng xe. Trước khi nghe tiếng nổ , Anton kịp trông thấy một dải sông không rộng lắm ở phía bên tay trái, và ông hiểu: Từ phía bên kia sông Xan nhìn sang thấy rất rõ đoạn đường này. Lại thêm ba tiếng nổ nữa ở bên phải, phía trước và sau xe . Chiếc xe rú ga , lao nhanh hơn về phía trước. Saveleiv đưa hai tay ôm chặt lấy một chiếc thùng nặng.
Chiếc xe bỗng rẽ vào một cánh rừng, và tiếng nổ lập tức ngừng bặt . Anton giũ đất trên người nói:
- Hừ! Hóa ra chúng bắn đường.
- Thế ông nghĩ sao? Hôm nay tôi đã qua đây ba lần rồi .- Anh chiến sĩ nói , vẻ dễ chịu hơn.
Cuối cùng, chiếc xe tải dừng lại . Từ phía sau lùm cây , một viên đại úy bộ binh trẻ và mấy anh chiến sĩ chạy ra.
- Grugilin về rồi đấy à ? Cừ lắm !- Viên đại úy kêu to và quay lại phía các chiến sĩ.- Bốc xuống trong năm phút!
- Đồng chí đại úy, trên xe tôi có một người lạ mặt, - Grugilin nói và nhảy xuống xe.- Tôi không xuống đất vẫn bắt được tù binh. Ông ta nhảy lên lúc xe đang chạy , bảo cần đến Peremusl.
Đại úy bước đến bên Anton, từ dưới vành chiếc mũ cứng , đôi mắt anh ánh lên nghiêm khắc.
- Anh là ai? Họ tên?
- Tôi là Saveleiv..
- Nhanh lên. Nhanh lên!-Viên đại úy kêu to với các chiến sĩ.- Saveleiv à? Mời anh đi theo tôi.
Một chiếc hào sâu được đào ngay bên cạnh bìa rừng , mấy đầu máy kính ngắm lập thể nhô lên trên mặt đất. Đại úy nhảy xuống hào, Saveleiv cũng nhảy theo .
Trong hào, một người tóc hoa râm, có một vết hói màu vàng, quân hàm trung tá, đang cúi xuống hét vào máy điện thoại:
- Xe tăng đâu? Xe tăng các đồng chí hứa ở đâu? Sao, không có à? Như vậy thì chúng tôi sẽ bị vây chặt - bọn Đức đang tổ chức một cầu phao để chuyển quân sang sông Xan…Tại sao Necrasov im lặng ? Tại sao, tôi hỏi, đại bác im lặng? Sao lại không có đạn? Thế thì chúng tôi sẽ bị vây chặt…Tôi không hoang mang đâu , tôi không hoang mang đâu . Cả trung đoàn giờ chỉ còn lại không dưới hai trăm người…chúng tôi đã giữ được gần một ngày đêm rồi. Đạn nào? Lựu đạn nào? Không có gì cả…
- Báo cáo đồng chí Chính ủy trung đoàn, Grugilin đã chở đến một xe tải đạn và lựu đạn,- Đại úy nói.
-Vâng, có một xe đã tới, chúng tôi sẽ đánh bật bộ binh của chúng. Nhưng nếu như bọn Đức chuyển tăng sang ? Nhất định chúng sẽ chuyển tăng sang? Sao?...Vâng, chúng tôi sẽ giữ …Tuân lệch , tuân lệnh , - Chính ủy trung đoàn đứng thẳng người lên, và bằng giọng khe khẽ hơi buồn, như nói với người thân ở nhà về một chuyện vặt vãnh nào đó: - Sao lại thế, anh Grigori Trophimovich, tất nhiên chúng tôi sẽ giữ được …Vâng, vâng, cảm ơn anh…Vâng, vâng , chào anh.
Sau đó, ông xem rất lâu và kỹ lưỡng giấy tờ của Seveleiv - giấy chứng minh và thẻ Đảng. Saveleiv kể cho ông nghe mình đã tới Peremusl như thế nào, và không hiểu sao, ông kể rất chi tiết về chuyện ngôi nhà khách sạn đổ, về tiếng kêu của người phụ nữ, về chiếc máy bay Xô Viết bị rơi.
- Và tôi cảm thấy xấu hổ,-Saveleiv kết thúc câu chuyện.-Tại sao tôi lại phải chạy? Tôi còn có thể bắn súng được, tôi chưa quên…
- Vâng, vâng,-Chính ủy trung đoàn đưa trả lại giấy tờ, buồn rầu nói. - Xin lỗi nhé, sáng nay bọn Đức ném vào phía sau chúng tôi một toán lính dù mặc quần áo Hồng Quân và thường phục… - Chính ủy trung đoàn nói, tay xoa xoa lên hai thái dương tóc đã bạc trắng in hằn những mạch máu tím bầm, đầu đang mải nghĩ về một điều gì khác rất xa với Saveleiv, nói những lời mà ông vừa thốt lên. Đại úy nhìn vào ống kính ngắm lập thể .
- Chúng đã làm xong cầu phao, đồng chí Chính ủy!
- Nhưng dù sao thì Anton Silantievich ạ, anh nên đi khỏi đây thì hơn, - Chính ủy trung đoàn bước đến bên ống kính , nói, -Mười lăm phút nữa thì chắc sẽ muộn đấy .
- Tôi ở lại…nếu như có thể.
Chính ủy trung đoàn không kịp trả lời ,vì ở một nơi nào đó bên kia sông Xan, một tiếng đại bác gầm lên, và phía sau con hào chừng hai chục mét, đất dựng lên như một bức tường. Bức tường đất chưa kịp đổ xuống, thì liền ngay sau đó, một bức tường khác lại dựng lên, không tiếng động, cao hơn, to hơn cái trước . Và hình như từ trên đỉnh bức tường đó rơi xuống những cành cây, những đoạn gỗ , và cả một cái gì tròn tròn giống bánh xe hơi. “ Chẳng lẽ đạn lại rơi đúng vào khoảng rừng trống, vào xe của Grugilin?" Saveleiv lo lắng nghĩ thầm." Không biết họ kịp bốc dỡ hết không ? Có kịp hay không?”
Chính ủy trung đoàn hét la ỏ một điều gì đó với đại úy, chỉ đi đâu đó, nhưng trong tiếng nổ ầm ầm chẳng nghe thấy gì cả . Rồi họ như quên bẵng Saveleiv , chạy xuôi dọc theo con hào. Anton đứng, không biết mình phải làm gì. Ánh mắt ông bắt gặp khẩu súng trường không có lưỡi lê dựng trên vách hào, ông chộp lấy và chạy theo hai người.
Được mấy thước, con hào trở nên nông hơn, rồi chia làm hai ngả và đột nhiên biến mất. Saveleiv thấy mình đang đứng trên sườn dốc của một ngọn đồi trọc, phía dưới , ngay trước mặt ông là con sông Xan lấp lánh. Và ông thấy chiếc cầu phao mà Chính ủy nói trong khi gọi điện thoại.. Trên bờ bên này, sát mép nước, mấy chiếc xe tăng Đức sắp cháy hết, có lẽ chúng bị diệt khá lâu, nhưng từ phía bờ bên kia, hàng chục chiếc xe tăng đang chậm chạp bò lên cầu phao.
Saveleiv bị đạn từ một nơi nào đó bắn tới, ông cảm thấy hơi gió nóng vút qua cổ, qua mặt, thấy xung quanh đạn cắm vào đất hất bụi lên , nhưng ông luống cuống xoay người, không biết phải làm gì. Rồi ông chạy đi theo bản năng, về phía rừng. Đạn chíu chít quanh người. “ Nếu mình chạy được đến rừng, chắc sẽ sống”- Ông nghĩ một cách thản nhiên, và bất ngờ giẫm chân vào chỗ trống, ngã lăn xuống hố.
- Lại có điều gì thế này?- Anton nghe có tiếng nói sát bên tai.-Bố ở đâu mà rơi xuống đây thế này? Ở trên trời à?
Anton hiểu rằng mình đang ở trong chiến hào. Dưới đáy hào có mấy chiến sỹ Hồng Quân đang ngồi xổm.
Đây là con hào nhỏ, dài chừng ba chục mét, nhưng được ngụy trang rất kỹ, nên Anton chạy đến mà không nhận ra.
- Tôi mang cái người kỳ quặc này về đến đây đấy, đồng chí hạ sĩ ạ. –một giọng nói quen quen vang lên.- Tôi nghĩ : Có phải là một tên lính dù phát xít trá hình không?
- A, Grugilin! Xe ..có kịp dỡ hết không?
- Gần hết,- Grugilin sầm mặt xuống trả lời.
Tất cả chừng bảy tám chiến sỹ. Phía cuối hào đằng kia có ba người đắp áo capốt.
- Chúng từ đâu bắn vào tôi thế? –Anton hỏi tay sờ lên sườn bị xây xát.
- À, bọn Đức nằm trong cát trên bờ đấy. Từ sáng tới giờ bị chúng tôi ghìm tại đó,- Hạ sỹ nói và không hiểu để làm gì, anh đưa tay sờ ngôi sao trên quân hiệu.
- Xe tăng, các đồng chí ơi!- Có tiếng ai đó kêu lên sợ hãi.
- Im !-hạ sĩ quỳ nhổm lên, nhìn ra ngoài chiếc hào.- Ừ tăng . Hôm nay chưa nhìn thấy chúng hay sao ? Pháo của Necrasov sẽ đập chúng ngay bây giờ.
“ Chắc không đập được rồi”, -Saveleiv buồn rầu nghĩ. Tất cả các chiến sĩ đều nhón chân qua bờ rào im lặng và cau có nhìn những chiếc xe tăng màu xanh thẫm với hình chữ thập ngoặc đen trên nền trắng nối đuôi nhau bò qua cầu. Chúng vừa quay tháp pháo vừa triển khai đội hình. Một chiếc sang phải, một chiếc sang trái, lại một chiếc sang phải, một chiếc sang trái….
- Chúng sẽ đánh vu hồi vào chúng ta,- Grugilin nói khẽ.
- Sao các anh lại để cho chúng nó tổ chức cầu phao qua sông?- Saveleiv hỏi.
Và dường như để trả lời ông, một loạt đạn rít ngay trên đầu, rồi những tiếng nổ giòn của những tràng liên thanh vọng đến. Tiếng nổ và tiếng rít hòa vào nhau thành một tiếng hú dài, các chiến sĩ vội nằm phục xuống lòng chiến hào, chỉ có hai người vẫn đứng nhìn về phía bọn Đức bắn tới. Rồi như miễn cưỡng, họ chậm chạp tuột theo vách hào lăn xuống dưới.
- Đấy, đồ quỷ, đã bảo rồi mà. Không cần thiết thì chớ có thò đầu lên!- Hạ sĩ văng lên một câu chửi, - Hãy mang họ tới chỗ ba người kia, - Và anh quay lại trừng mắt nhìn Saveleiv.-Cứ thử không cho mà xem!...
Bầu trời bị những cột khói từ một nơi nào đó dựng lên che phủ dầy đặc. Anton đoán là Peremusl đang cháy. Còn Lvov ra sao? Bọn Đức có ném bom Lvov không? –Trong ý thức ông thoáng hiện lên một ý nghĩ lo lắng.
Bỗng những tiếng đạn rít trên đầu và những tiếng nổ sau lưng đột ngột im bặt. Anh hạ sĩ đặt khẩu súng trường lên bờ hào, nhổ nước miếng vào lòng bàn tay, hét:
- Chuẩn bị !
Phía dưới, từ bờ sông, những chiếc xe tăng tiến lên theo đội hình rẻ quạt, trong đó có bốn chiếc bò thẳng lên chiến hào của họ. Theo sau xe tăng là bọn bộ binh Đức chạy thành hàng dày đặc. Chúng đội mũ sắt, trông bé nhỏ, lùn thấp.
- Bắn! Hạ sĩ quát to.
Những tiếng súng trường nổ loạn xạ hòa lẫn với những tràng liên thanh Đức ngắt quãng, rồi chìm nghỉm trong tiếng động cơ xe tăng gầm rú .
Saveleiv lên đạn, ngắm một tên Đức màu nâu xỉn đang chạy và bóp cò. Tên Đức chạy thêm được vài bước, vấp chân, rồi vung hai tay lên trời, ngã sấp xuống…Saveleiv ngạc nhiên nghĩ thầm: “ Ấy xem kìa…Quả là mình cũng còn chưa quên cách bắn súng…”
Và sau đó, ông lại tiếp tục bắn cho đến lúc cơ bẩm kêu đánh cạch một cái. Ông quay lại đưa mắt xem có thể xin ai một ít đạn, ánh mắt ông bắt gặp đôi mắt đờ đẫn đang lịm dần đi của anh hạ sĩ.
- Bố..lấy ở trong túi áo con ấy…- Anh thanh niên thì thào, từ từ tuột theo bờ hào xuống dưới. Mỗi lời anh nói, một chiếc bong bóng màu trắng lại trôi ra ở miệng, rồi nó nổ tung ngay.
- Đồng chí hạ sĩ! Con ơi, con nghe thấy không?! –Anton lắc mạnh người anh, nhưng chàng trai đã nhắm mắt lại, đầu nặng nề đổ ngoặt sang một bên.
Anton đứng nhỏm dậy. Xe tăng Đức đã đến ngay bên cạnh. Để bọn bộ binh lùi lại phía sau một quãng chừng ba trăm mét, chúng thận trọng bò lên đồi. Tiếng súng nổ ran khắp bốn phía. Hóa ra trên đồi có rất nhiều những chiến hào như nơi Anton đang đứng được ngụy trang rất kỹ, không nhận ra.
- Để cho xe tăng qua! Cắt bọn bộ binh ra khỏi đội hình xe tăng!- Viên đại úy quen biết nhảy vào hào hét to .- A, chào anh, Saveleiv…anh không đi à? Prokhorov hạ sĩ đâu ?
- Đấy kìa,- Grugilin chỉ vào xác chết , đáp.
Đại úy cúi xuống xác người chiến sĩ đã hy sinh.
- Đây là người chiến sĩ cừ nhất trong tiểu đoàn tôi,- Anh buồn rầu nói ,- Còn tiểu đoàn tôi- giỏi nhất trong toàn trung đoàn. Anh im lặng một lát, rồi tiếp.- Tiểu đoàn một và tiểu đoàn ba đã bị đánh tan, bị tiêu diệt. Nhiều chiến sĩ không chịu đựng được, dao động…còn chiến sĩ của tôi thì không bao giờ. Anh đã thấy đấy, chiến sĩ của tôi... có ai bỏ chạy không?
- Không thấy
Bỗng có tiếng sắt thép khua loảng xoảng trên đầu. Một chiếc xe tăng trườn qua hào, hơi xăng và khói nồng nặc tuôn lên mọi người, đất đá lở rơi trên đầu họ. Đại úy ngã đè lên xác người chiến sĩ, như muốn lấy thân mình che chở cho người đã hy sinh khỏi bị xích xe tăng nghiền nát.
- Và sẽ không bao giờ thấy,- Đại úy lại tiếp tục nói, phủi đất ở trên mình xuống. Và bỗng nhiên anh hỏi, không biết để làm gì : -Có thể anh, Grugilin, hoảng sợ và bỏ chạy chăng?
- Tôi không chạy đâu, đồng chí đại úy ạ,- anh chiến sĩ cau có trả lời.
- Thế đấy..còn nói chung …bọn Đức ở sườn bên trái và bên phải đã chọc được vào khá sâu rồi. Chuẩn bị lựu đạn chiến đấu!
Saveleiv nhìn ra ngoài chiến hào và trông thấy bọn Đức chỉ còn cách họ chừng năm chục thước. Lần đầu tiên ông trông thấy chúng gần như vậy.Bọn lính Đức mặc mặc áo bờ lu màu xám xịt, để hở ngực, tay áo xắn cao, đội mũ sắt nâu đỏ, đang chạy thẳng đến con hào nhỏ, lộn xộn, không theo một theo một đội hình nào cả.
-Lựu đạn …ne-e-ém!- Tiếng đại úy thét kéo dài vang bên tai.
Saveleiv không có lựu đạn. Ông nạp đạn vào khẩu súng.Ông ngắm và nghĩ rằng có lẽ tên Đức cũng đã thấy ông và sắp sửa chĩa khẩu tiểu liên về hướng ông. Anton còn chưa kịp bắn thì trước mặt tên lính Đức, một cột đất dựng lên. Ông thấy hắn sững người lại, ngã hất ra phía sau, rồi tất cả bị che phủ bởi một loạt lựu đạn nổ tung, tạo thành một bức tường dày.
- Thôi!- tiếng đại úy lại vang lên.
Tiếng súng im lặng, khói bụi trước mặt dần dần tản ra. Phía trước chiến hào, bọn lính đức ngổn ngang trên mặt đất , và rõ ràng đấy chưa phải là những xác chết.
- Nện chúng, nện cho chúng nữa đi, anh em!- Đại úy hét to, hoàn toàn không theo qui định của người chỉ huy. Tiếng của anh vang khắp đồi.- Đừng cho chúng ngóc đầu dậy. Ngắm từng đứa mà tỉa.
Khắp đồi lại vang lên tiếng súng trường. Bọn lính Đức bắt đầu bò lui.
…Sau khi để lại rất nhiều xác chết nằm trên sườn đồi dốc, bọn phát xít bò trở lại gần bờ sông, về vị trí xuất phát của chúng. Trận địa trở nên im ắng.
Đại úy lấy bàn tay phải chùi đất lấm trên trán nhìn quanh.
- Tất cả còn nguyên chứ?
- Gần như thế,- Grugilin trả lời và kéo xác những chiến sĩ về cuối chiến hào.
Ngoài đại úy, Grugilin và Anton, số sống sót còn lại ba người. Cánh tay trái của đại úy buông lủng lẳng, một vết đen lớn loang trên vai anh.
- Thế đấy,-Anh nói và mím chặt môi tái nhợt ngồi xuống đáy chiến hào, đầu tựa vào vách đất.
Grugilin nói:
- Đồng chí đại úy, đồng chí đã bị thương. Cho phép tôi băng lại?
- Bây giờ chúng sẽ tấn công,- Saveleiv nói.
- Chúng còn đợi một tí nữa, - Đại úy cười nhạt. - Liều lĩnh để làm gì ? Đấy, các anh hãy nghe xem , - Anh hất đầu chỉ vào vách chiến hào .
Saveleiv áp sát tai vào bờ vách chiến hào và nghe mặt đất khe khẽ rung lên
- Hình như xe tăng ở một nơi khá xa .
- Không, chúng đã đến gần rồi. Chúng đang ở cầu phao.
Saveleiv đứng nhỏm dậy và trông thấy phía bên kia sông Xan, một đoàn xe tăng mới đang tiến lên cầu phao.
- Thế đại bác của chúng ta đâu ?- Grugilin gần như rên lên, mắt nhìn như dán về phía bờ sông.- Đồng chí đại úy, tại sao đại bác của ta im lặng?
- Tôi đâu có chỉ huy pháo binh, đồng chí Grugilin? Đại úy nghiêm khắc hỏi.
Anh chiến sĩ cúi đầu.
Rồi tất cả im lặng nghe tiếng động cơ xe tăng đang gầm rú ở bên kia sông Xan.
- Này, đại úy,- Cuối cùng Saveleiv lên tiếng- ta cần phải làm một điều gì đó chứ…
- Làm gì? - Đại úy lạnh lùng hỏi. - Rút lui ?
- Cũng có thể…
- Thế đấy…- Đại úy cười gằn.- Thế còn mệnh lệnh?
- Nhưng để mọi người hy sinh vô ích, không cần thiết.
- Tôi không biết.
- Anh không biết cái gì?
- Vô ích hay không vô ích . Điều này chỉ có Bộ tư lệnh Sư đoàn mới biết.
Đại úy rên lên vì vết thương ở vai, đôi mắt nhắm nghiền. Saveleiv cảm thấy thương anh, nhưng đồng thời lại khó chịu nghĩ : “ Cái tay lính tẩy giáo điều này, chắc chỉ biết phục tùng. Không có lệnh rút lui . . .”
Saveleiv nhắc đến chuyện rút lui không phải vì lo sợ cho mình, nói chung trong giờ phút này ông không nghĩ đến bản thân. Chỉ đơn giản là cái hoàn cảnh mà họ đang gặp buộc ông phải suy nghĩ, tính toán thật logic, tỉnh táo.
- Anh Saveleiv, tôi muốn hỏi anh một điều, - Giọng nói đại úy bỗng vang lên. –Ivan Saveleiv, người làng Mikhailovka ở Sibiri, có phải em của anh không?
Anton ngạc nhiên quay cả người về phía viên đại úy. Nhưng anh ta vẫn ngồi yên như cũ , đôi mắt nhắm nghiền, những hạt mồ hôi to tướng đọng lại trên trán.
- Đúng đấy…em. Út…
- Đấy, anh thấy không,- Đại úy mở mắt ra, nó. - Tôi nhận ra anh ngay…Anh cũng tóc trắng nhợt như Ivan. Ở Santara, còn có người em khác của anh, là Phedor. Anh này da đen hơn.
- Đúng đấy…nhưng anh là ai?
- Tôi là Nazarov . Maksim Pancrachievich Nazarov. Sinh ở làng Mikhailovka. Cha của tôi làm chủ tịch nông trang ở đó. Năm ngoái tôi có về nghỉ phép…Ở đây còn có một đồng hương nữa, Grugilin Vasili.
- Khoan, khoan đã, Grugilin nào? –Saveleiv nhíu lông mày, lau trán.- Grugilin nào nhỉ? Hình như cũng có lần tôi đã nghe…Không nhớ nữa. Tôi về Santara lần cuối cùng khi còn bé. Hình như vào năm chín trăm mười thì phải…Thế tôi giống Ivan lắm à?
- Giống,- Nazarov khẳng định,- Thế anh ấy , anh Ivan, hãy còn chưa ở tù về à?
- Tôi không biết,- Saveleiv nói.- Tôi mấy lần hỏi Phedor nhưng không thấy thư trả lời . Còn vợ của Ivan,- Tôi cũng viết thư cho thím ta,- Chỉ lặp đi lặp lại một điều : Ivan không có tội.
Đã lại nghe thấy tiếng động cơ xe tăng gầm gừ và tiếng xích sắt loảng xoảng. Đại úy cựa mình đứng dậy, nhìn qua chiến hào.
- Chúng đang bò đến. Sẽ còn ác liệt hơn. Anh Saveleiv ạ, anh còn có thể kịp đấy..Còn chúng tôi không có quyền. Hình như anh cùng đi với Grugilin dọc đường nhựa Drogobutr , đã thấy gì đang xảy ra ở đó? Nhiệm vụ của chúng tôi – giữ chân bọn Đức lại càng lâu càng tốt, để tạo điều kiện cho dân đi xa Peremusl. Đấy là toàn bộ ý nghĩa. Không có cái gì khác. Ở đó
đàn bà và trẻ con…
Saveleiv như bị nghẹn thở. Ông nuốt ực nước bọt đang chực trào lên cổ.
- Tôi hiểu rồi…tôi ở lại đây. Tôi đi đâu bây giờ?...
- Tùy anh,- Nazarov lạnh lùng nói,- Grugilin, anh sẽ chịu trách nhỉệm chỉ huy ở đây . Xe tăng cũng như lần vừa rồi, để cho nó qua. Chặn bọn bộ binh lại…Nếu có chuyện gì, tìm tôi ở Ban chỉ huy tiểu đoàn…
Và anh nhảy lên khỏi hào. Không để ý đến những loạt đạn súng máy chiu chíu, chạy dọc theo sườn đồi, giơ cánh tay còn lành giữ cho mũ khỏi rơi..
Theo mệnh lệnh của Grugilin, các chiến sĩ chuẩn bị sẵn lựu đạn.
- Thế còn bố có biết ném không? –Grugilin chia cho Anton quả lựu đạn, hỏi.
- Cũng đã thử. Nhưng phần lớn là loại lựu đạn tự tạo.
- Cũng đơn giản thôi , bố kéo chốt thế này ..và hấp!
Nhưng lần này họ chẳng phải sử dụng đến lựu đạn. Những chiếc xe tăng bò lên đồi với tiếng gầm rú khủng khiếp, bắt đầu chạy tới chạy lui dọc ngang trên khoảng đất phẳng trên đỉnh đồi, quay tròn tại chỗ, lấp đất đầy các chiến hào nông choẹt, nghiền nát những con người ở dưới đó. Một cỗ máy đồ sộ, kéo xủng xoảng, che kín cả bầu trời đầy khói đen kịt, cũng đang tiến về chiến hào nơi Saveleiv đứng
- Nằm – xuống ! Grugilin hét gần như không thành tiếng , miệng mở rộng.
Ở một nơi nào đó rất gần vang lên những tiếng nổ và tiếng súng trường loạn xạ. Anton ngoảnh lại và trông thấy một khối đen đồ sộ đang lừng lững bỏ giữa hai chiến hào bên cạnh, còn các chiến sĩ Hồng quân ném thủ pháo tới tấp vào nó và ngắm súng trường bắn vào các khe quan sát. Nhưng chiếc xe tăng vẫn không hề bị thương tích gì, thủ pháo đập đầu vào vỏ thép văng ra nổ tứ tung.
- Nắm xuống đi !- Grugilin quát vào tai ông và tóm lấy áo vét tông của ông giật mạnh.
Anton ngã xuống và trong lúc ngã, ông còn kịp thấy chiếc xe tăng phọt ra một cột khói đen đặc, rồi cháy bung lên. “A-ha! A-ha !” –ông gần như kêu lên thành từng tiếng với một sự vui
mừng độc địa. Ông còn thoáng thấy cả dải sông Xan lấp lánh, thấy bọn lính Đức đang đứng thành từng tốp chạy lên đồi và thậm chí cả cái bụng xe tăng dèn dẹt , đầy bùn đất ở ngay trên đầu mình. Cái mảng thép đó như đang chao ngược lên cao, rồi bỗng úp xuống chiến hào như một chiếc vung sắt nặng hàng mấy tấn. “ Được rồi, bây giờ chúng tao sẽ đón chúng mày …” –Saveleiv thoáng nghĩ về bọn bộ binh Đức, tay siết chặt trái lựu đạn. Nhưng không may cho ông khi ngã, người đè lên tay, lựu đạn đập vào đùi đau điếng. “ Không sao, không sao, một tí thôi…”- Ông nghiến răng chịu cơn đau. Nhưng từ phía trên đất đã đổ rào rào xuống lưng, lấp cả đầu. Ngay lập tức ông cảm thấy khó thở, rất khó thở… Trước mắt ông, trên nền đen kịt hiện ra những vòng tròn màu xanh da cam, chúng nổ tung, phát ra những tiếng kêu ngân vang, bắn tóe thành vô số tia đom đóm trắng…
Anton tỉnh lại khi một người nào đó đang kéo mạnh tay ông. Ông khẽ rên lên thành tiếng.
- A ha! Còn sống..Nhưng phải im lặng! Im lặng !- Ông nghe, qua tiếng âm vang trong đầu, một giọng người nói và cảm thấy sức nặng đè trên người dần dần giảm xuống,- Leo lên đi, bố ơi!
Vasili Grugilin đã bới được đến quá nửa người Saveleiv, anh cầm lấy tay ông, xoay xở mãi, rồi cũng kéo lên được. Anton ngồi bệt xuống đất, nặng nhọc, cố hít thở không khí ban đêm ấm áp pha lẫn mùi thuốc súng, mùi xăng, mùi sơn khét lẹt.
- Thế nào, con? Còn ai sống nữa không?
Anh chiến sĩ không trả lời. Anh ngồi cách Anton chừng hai mét, đang ngắm nghía khẩu súng máy Đức, tìm cách lắp băng đạn vào.
Phía bên kia sông Xan, bọn Đức đang đốt lửa, những ánh lửa thấp thoáng sau hàng cây. Saveleiv nghe đau nhói bên sườn, ông luồn tay xuống dưới áo sơ mi cáu bẩn, sờ nắn các khớp xương xem chúng còn nguyên hay không. Nhưng cuối cùng ông cũng không xác định được có xương nào gãy không.
- A-a, đồ quỷ, sao tối thế này!- Grugilin bực bội nói.- Không biết cái này lắp thế nào đây?
Xung quanh rất im ắng. Và hoàn toàn không thể tin được rằng vừa rồi ở đây đã diễn ra một trận đánh ác liệt . Cách đấy không xa trong bóng tối hiện ra một khối đen không có hình thù – Chắc là chiếc tăng hồi chiều cuối cùng đã bị lựu đạn phá hủy. Trời có lẽ vẫn còn đầy khói vì đây đó những mảnh sao lấm tấm lúc hiện lúc ẩn. Hoặc có thể chỉ là những đám mây bị gió thổi giạt- không thể nào phân biệt được.
Cơn đau ở bên hông đã lắng xuống, dịu dần và Anton nghĩ rằng chắc cái xương sườn vẫn còn nguyên vẹn.
- Chúng ta phải làm gì bây giờ hả con? Cần phải làm một cái gì chứ ?
- Bọn trai chưa vợ chúng con thì còn làm gì nữa?! –Grugilin cười khẩy,- Bây giờ chúng ta sẽ đến Peremusl, vào quán làm vài ngụm cho can đảm và đi tìm mái! Con có một cô bé ở Peremusl rất kháu…Nàng lại có một bạn gái hết ý! Cứ đòi con dẫn bạn đến làm quen. Thế bố già về khoản phụ nữ thế nào? Còn sức mạnh không?
Và Grugilin phá ra cười một cách trơ tráo , nhưng thật kỳ lạ, tiếng cười và những lời nói này của chàng trai lại không làm cho Anton tức giận, mà ngược lại bắt ông phải mỉm cười . Anton nghĩ rằng Vasili hoàn toàn không phải là kẻ tục tĩu đểu cáng, mà đơn giản chỉ vì trong người chàng trai có một dòng máu trẻ đang sôi trào , chỉ vì anh quá yêu cuộc sống. Và thật là may mắn rằng anh, Grugilin đã trải qua ngày hôm nay mà vẫn còn nguyên lành trong cái lò xay thịt này, nói chung, giờ vẫn còn sống. Sau một tuần, cuối cùng lắm là sau hai tuần nữa , bọn Đức bị đánh bật trở về phía bên kia sông Xan, và Grugilin lại sẽ đến Peremusl với cô bé rất kháu của mình, còn trên ngọn đồi này sẽ dựng lên một đài tưởng niệm những người đã ngã xuống trong trận chiến đấu hôm nay. Đài chỉ bằng gỗ bình thường, chắc là sẽ có ngôi sao ở trên. Sau này thế nào ông cũng phải đến đây, để ngắm nhìn đài kỷ niệm…
Vasili Grugilin vẫn loay hoay với khẩu súng máy.
- A-ha, ra thế, - Anh thỏa mãn nói và đứng dậy,- Nào, ta đi thôi, bố ơi. Bố cầm lấy khẩu súng trường kia nhé.
Vasili Grugilin cũng rách nát, tả tơi, một ống áo bị cháy, mấy vệt máu khô đọng trên má. Anton nhìn thấy tất cả những cái đó khi mặt trăng, trong khoảnh khắc, ló ra sau màn khói dày đặc và tưới lên mặt đất ngổn ngang một lớp ánh sáng màu sữa nhạt.
- Con cũng bị thương đấy à?- Saveleiv hỏi.
- Xoàng thôi. Xích xe quẹt vào. Chỉ cần sang bên phải thêm năm phân nữa thì đầu của con chỉ còn là một bãi đất ướt! Còn thế này chỉ sầy da chút và nhổ mất một túm tóc. Con vốn là người rất may mắn.
Anh chiến sĩ bước đi phía trước, dáng tự tin nhanh nhẹn- có lẽ anh biết đường đi.
-Và Lelia cũng nói: “ Anh là người rất may mắn, Vasili ạ”. Con hỏi: “ Vì sao “ –“ Vì rằng em yêu anh….” Grugilin quay người lại, đợi Anton bước kịp, nói một cách nghiêm trang: - Nói chung, chúng con đã thỏa thuận sẽ cưới…Chỉ đợi hết hạn nghĩa vụ, chỉ còn ba tháng nữa thôi, con sẽ đưa Lelia về Santara ngay. Con nhập ngũ ở Oirochia, nơi cha con làm việc lúc đó. Bây giờ người ta lại chuyển ông cụ về Santara rồi. Về là cưới liền. Được không hả bố?
- Chúng ta đi đâu thế này?
- Vâng, con quả là may mắn,- Vasili vẫn tiếp tục . –Còn việc đã xảy ra ở đây mới khiếp chứ! Xe tăng nghiền nát các chiến hào, rồi bỏ đi khi bọn bộ binh của chúng đã tràn lên chiếm ngọn đồi. Chúng chạy đi chạy lại, hò hét, nổ súng bắn nốt những ai còn sống sót. Con nằm, cả người lấp trong trong đất, chỉ còn đầu.Tại sao chúng lại không bắn con? Có lẽ vì mặt mũi con đầy máu me, chúng cho là con đã chết rồi. Một số bị chúng lôi từ dưới đất lên , dồn lại thành một đống. Ai còn có thể đi, bị chúng lùa đi. Số còn lại chúng dùng súng máy bắn tại chỗ. Con thấy hết . Rồi chúng kéo đi. Con có thể bò lên lúc trời còn sáng, nhưng trên cầu phao quân lính đi từng đoàn, rồi xe hơi, xe kéo pháo…Từ trên cầu, chúng có thể trông thấy…
Anh cứ nói luôn miệng, không nghỉ. Và bây giờ, Saveleiv cảm thấy khó chịu với giọng nói của Grugilin. Anh ta có vẻ khoái trá với cái số đỏ của mình lắm! Đấy, cứ như là kể về những chuyện vui không bằng. Và bất giác, ông bước chậm hơn. Chừng nửa phút sau, Grugilin lại đứng đợi. Khi Saveleiv đi tới, anh bỗng lảo đảo, úp bộ mặt bệt máu vào ngực ông.
- Con sao thế, Grugilin! Vasili?!
- Con thấy tất cả..thấy hết..- Vẫn không ngẩng đầu lên. Vasili nói trong tiếng nấc,- Những chiếc xích xe tăng bết máu, máu bắn lên tận nóc xe…Có chiếc, ruột vướng vào kéo lòng thòng…Như những đoạn dây thừng ngâm nước. Tại sao lại như thế , hả? Tại sao lại xảy ra như vậy ?! Để làm gì?
Anh khóc nấc lên, sụt sịt như trẻ con. Saveleiv bối rối , không nói được lời nào, chỉ im lặng xoa lên vai, lên mái tóc bết bùn đất và máu đóng khô lại của người chiến sĩ Hồng Quân trẻ.
- Không sao…Không sao, con ạ…Tất cả rồi sẽ tốt đẹp ,- Ông nghĩ một lúc, rồi nói tiếp.- Còn con , tất nhiên con hãy cưới cô bé Lelia đi. Nhất thiết phải cưới cô ta đấy, nghe không?
Vasili im lặng gỡ đầu mình ra khỏi ngực Saveleiv, rồi lưng còng xuống, anh bước nhanh, gần như chạy về phía bìa rừng tối đen. Saveleiv cũng vội rảo bước theo, sợ mất hút bóng anh.
Ông đuổi kịp Vasili ở bìa rừng. Anh chiến sĩ đang ngồi xổm cạnh một người nào đó nằm ngửa mặt lên trời. Saveliev cúi xuống và nhận ra đại úy Nazarov.
- Đây…Vasili đưa nắm tay chỉ về phía Saveleiv đang đi tới. Chỉ còn có bố này, người lúc chiều nhảy lên xe của tôi. Ngoài ra, không còn ai nữa. …
- Grugilin, cậu đã kiểm tra kỹ chưa đấy?- Nazarov thở khó nhọc, khò khè, đôi mắt anh hình như đang nhắm chặt.
- Tôi đã bò đi khắp đồi, gặp xác người nào cũng dựng lên xem cả. Không còn ai sống nữa..
- Thôi được. Cậu khá lắm, Vasili , cảm ơn cậu…Chỉ có điều cậu đừng mất công với tớ…
- Nói gì lạ vậy, đồng chí đại úy?! Đồng chí còn phải dự lễ cưới của chúng tôi nữa chứ…Nhất định phải đến dự…
- Uống..còn tí gì không?
- Không có nước, đồng chí đại úy ạ. Nhưng mà khoan. Đằng kia có xác tên Đức, nó có biđông…
Grugilin di chuyển trong đêm tối. Nazarov vẫn thở khó nhọc khò khè. Saveleiv ngồi bên cạnh, khẩu súng trường kẹp giữa hai bên đầu gối. Trong đầu ông, không hiểu sao, không có một ý nghĩ nào cả. Cả niềm vui được sống sót, được Grugilin đào đất kéo lên, cũng không có nốt.
- Saveleiv, anh vẫn còn nguyên lành chứ?- Nazarov hỏi.
- Tôi cũng không biết nữa…Trong đầu chỉ nghe tiếng ù ù . Còn nói chung không sao…
- Nếu như anh thoát được, nhờ anh nói với cha tôi, hoặc viết thư cho ông cụ, rằng…Nói chung , tự anh biết đấy…Anh đã trong thấy tận mắt tất cả, những gì chúng tôi có thể, những gì không…còn Grugilin chỉ phí công kéo tôi ra đây. Hai chân tôi đã giập nát hết. Cả ngực, cả vai.
Grugilin từ trong bóng tối hiện ra , ngồi xuống bên cạnh đại úy, nghiêng biđông cho anh uống, rồi nói :
- Chúng ta cần phải vào sâu trong rừng. Còn ra sao, đến đó hẵng hay . Thế nào cũng phải có quân ta ở đâu đây. Đồng chí có nghe tôi nói không, đại úy?
- Tôi có nghe, Grugilin ạ. Các đồng chí đi đi. Hãy để tôi ở lại đây. Đấy là mệnh lệnh. Rõ chưa?
- Làm sao mà không rõ,- Vasili cười khẩy.
Có lẽ đã quá nửa đêm, không khí trở nên mát mẻ hơn, một ngọn gió nhẹ thổi sang phía bên kia bờ sông Xan, mang theo mùi thuốc súng và mùi xăng cháy. Những ngọn cây khe khẽ lao xao lay động.
Và cũng ngọn gió đó mang đến tiếng đại bác từ một nơi nào đó rất xa . Anton cảm thấy mặt mình tái nhợt đi và một cơn gió lạnh khó chịu đang thấm vào trong tim. Grugilin đứng bên cạnh cũng ngây người như một khúc gỗ, đến đại úy cũng thở khẽ hơn – tất cả đều tập trung chú ý lằng nghe cái tiếng ì ầm từ xa dội đến.
- Thế này là thế nào, hả? Chúng nó đi đến đâu thế này? Bao nhiêu kilômét rồi?... Grugilin hỏi như một kẻ mất hồn. Anh đã nói lên chính cái điều mà Saveleiv chỉ mới nghĩ tới đã tái mặt đi.
Đấy là ở bên kia Đnest’r…Có lẽ chúng đang ném bom sân bay …chúng không thể nào…vào sâu được như vậy…
Đến Saveleiv cũng hiểu rằng Nazarov nói vậy là để tự an ủi, vì đấy không phải tiếng bom, mà là tiếng đại bác.
- Đi thôi, Vasili kiên quyết đứng dậy và chìa khẩu súng máy cho Saveleiv. –Khẩn trương lên không trời sắp sáng rồi.
- Tôi ra lệnh, Grugilin, là không …được động đến tôi! Các anh đi đi!...
Không chú ý đến lời nói và tiếng rên của Nazarov, Vasili đỡ anh ngồi dậy, rồi tự mình ngồi xuống bên cạnh, khéo léo đặt người đại úy lên lưng, đứng thẳng dậy một lúc như để kiểm tra trọng lượng, rồi lảo đảo bước đi vào rừng.
…Cho đến tận sáng, họ đi theo những con đường rừng nhỏ, cố gắng nhằm lạc hướng Lvov, thay nhau cõng tấm thân nặng và mềm nhũn của người đại úy . Lúc đầu Nazarov còn kêu rên, nhưng sau anh ta im hẳn, không tỏ ra dấu hiệu gì là còn sống. Họ đi trong im lặng, chỉ có một lần, khi đặt Nazarov lên vai, Saveleiv hỏi:
- Còn sống không?
- Người nghe còn ấm,- Vasili trả lời, miệng há hốc ra thở gấp.
Dưới sức nặng , chân Saveleiv như khuỵu hẳn xuống. Lúc đầu ông nghĩ sẽ không đi được bước nào, nhất định sẽ ngã và làm rơi người bị thương xuống đất. Nhưng ông thực sự ngạc nhiên khi thấy mình vẫn đi được, đi mãi lên phía trước , thỉnh thoảng chân lại vấp phải những gò đất, vướng trong cỏ dại . Và ông cứ đi như thế, sợ bị ngã, nhưng lại biết rằng mình sẽ không ngã.
Xung quanh vẫn tối đen, im lặng. Và họ không hiểu mình đang đi đâu, để làm gì, cái ngày kinh khủng hôm qua có thật hay chỉ là một giấc mơ nặng nề, đáng sợ. Anton có cảm giác rằng khi trời hửng sáng, tất cả sẽ lại nguyên như cũ, ông sẽ đến Peremusl, vào hiệu cắt tóc ngay từ sớm, và người thợ cạo già sẽ lấy bàn tay xát xà phòng lên má ông , rồi vừa kể về một điều gì đó , vừa múa con dao cạo trước mắt ông. Rồi ông sẽ đi đến nhà máy gạch, sẽ cãi nhau với tay giám đốc. Sau đó sẽ gọi điện về nhà ở Lvov , nói chuyện với con trai vừa về nghĩ phép, báo cho vợ rằng mình còn phải chậm lại vài ngày vì tay giám đốc nhà máy gạch không chịu xuất gạch. : Nhưng theo mình tại sao ông ta lại không chịu xuất? Có thể ông ta sẽ ra lệnh xếp gạch ngay…Và chiều hôm nay mình sẽ đi tàu về Lvov…”
Tiếng kêu hoảng hốt của Grigilin kéo ông trở lại với thực tại:
- Quay lại! Bọn Đức đấy, bọn Đức!...
Thì ra họ đã ra đến một con đường cái. Trời bắt đầu sáng, bầu trời cao đang chuyển dần sang màu xám, con đường trước mặt cũng chạy dài mất hút trong ánh bình minh nhợt nhạt.
- Bọn Đức đâu? –Saveleiv chưa trông thấy bọn Đức ở đâu cả. Trên mặt đường, qua làn sương đục những dải màu vàng hiện ra mờ mờ , lay động. Đó là cái gì , Anton không thể nghĩ ra ngay được.
Vasili đẩy mạnh vào sườn, gần như là xô ông ngã vào một bụi cây rậm mọc bên vệ đường. Chỉ lúc đó Saveleiv mới nghe thấy tiếng động cơ đang tới gần.
Họ nằm trong bụi mất gần một tiếng đồng hồ. Xe cộ bọn Đức vẫn nối đuôi nhau đi không dứt, người họ bị phủ đầy một lớp bụi đường và muội xăng cháy.
Màn sương xám dần dần loãng ra, tản rộng khắp mặt đất, mặt trời đã mọc nhuốm hồng những mảng xám xịt, không ra mây cũng không ra khói, giờ chỉ còn thưa thớt trên nền trời sớm. Bụi cây nơi họ nằm ẩn ban đêm tưởng rậm rạp. Nhưng thật ra đứng ở trên đường có thể nhìn xuyên qua được. Ít ra, qua những nhánh cây, Saveleiv cũng trông rõ từng chiếc xe một, trông rõ bọn lính ngồi trên xe và những tên lái xe…Bây giờ chúng sẽ thấy…Sáng hơn chút nữa , chúng sẽ thấy…” Ông dửng dưng nghĩ, Vasili cũng đang nghĩ về điều này , vì thấy anh động đậy cặp lông mày hơi bị rách nát, với tay kéo khẩu súng máy lại gần và nhắc đi nhắc lại hai lần bằng một giọng khản đặc :
- Đừng để cho bắt không…..Đừng để cho bắt không…
Rất may mắn là cả đoàn xe đã đi qua hết mà họ vẫn không bị phát hiện. Nhưng họ đâu biết rằng đã từ lâu ở phía bên kia dường như mấy cặp mắt đang lạnh lùng heo dõi họ , rằng họ đã từ lâu nằm sẵn trong điểm ngắm.
Họ bị bắt làm tù binh một cách nhanh gọn, lặng lẽ và hết sức đơn giản.
Khi chiếc xe chở lính cuối cùng đi qua, họ còn nằm lại trong bụi cây chừng ba phút nữa. Rồi Grugilin nói:
- Con đã bảo bố số con rất may mà. Đi với con thì sẽ không việc gì đâu bố ạ. Bố mệt chưa?
- Cái anh này nặng thật, - Saveleiv nói thay cho câu trả lời.
Vasili áp sát tai vào ngực đại úy nghe một lúc.
- Hình như còn sống …nào, bây giờ đến lượt con. Bố cầm súng.
Vasili nhỏm dậy , nhìn quanh. Đặt viên đạn úy bất tỉnh nhân sự lên vai, anh chạy vụt qua mặt đường.
Họ vừa đến một bãi rừng trống nhỏ thì Saveleiv bị một đòn khủng khiếp giáng vào đầu ngã giụi. Nhưng ông vẫn chồm dậy được, và qua màn máu che lấy mắt, ông thấy khuôn mặt xa lạ, tròn trịa đang cười. Ông còn thấy Grugilin với viên đại úy trên vai đang chạy quanh bãi rừng trống, xung quanh có mấy tên Đức đang cười giễu sự bất lực của người chiến sĩ Nga. Tất cả những cái này thoáng qua trước mắt ông chỉ trong vòng mấy giây. Ông quay lại, thấy tên lính Đức có bộ mặt béo tròn đang cúi xuống nhặt hai khẩu súng ông đánh rơi khi ngã. Anton nhảy bổ đến, hy vọng cướp lại khẩu súng trường. Nhưng một tên lính Đức khác từ bên cạnh đã xông tới, dùng một vật gì đó nặng và tù đánh mạnh vào vai ông. Saveleiv văng ra đến tận mép bãi rừng trống. Nhưng ông lại chồm dậy…Sát ngay trước mặt, một họng súng máy đen ngòm đang chĩa thẳng vào ông.
Chính phủ về Moskva rồi chứ ?
năm trăm gia đình – chọn những gia đình đông con nhất trên ba nghìn con người- từ ngày đến đây vẫn phải sống trong các túp lều.