📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Bốn bài thơ của Stafford, William

3 trả lời, 1.348 lượt xem — Trang 1 / 1
1:Một đêm nghe đài trễ


Nghe này—đây là một đài xa vắng
còn sống sót trong vũ trụ bao la.
Tôi ở lại đây để đưa bạn thông điệp
viết riêng cho bạn để chỉ dẫn hay an ủi,
nhưng giờ đây thế giới của tôi chẳng còn tôi khao khát
sự bộc lộ trong trắng như tất cả không gian
quanh tôi: tôi muốn nói cái gì là...

Nhớ không?—chúng ta từng học cái cách dửng dưng,
chờ trong cuộc bầu hay buổi họp và rồi
đứng về bên thắng, một lãnh tụ
trường tồn, một tổng thống tại vị?
Nhưng có người trong chúng ta ngay hồi đó đã biết tốt hơn
là hãy thua nếu đó là đường mà phe chúng ta chọn
sẽ đi, trong sự thật, đến kết cục.

Nó là vầy, sự thật là: nó đang nhìn ra trong khi mọi việc
tiếp diễn; ở trong nơi chốn của chính bạn,
giữa đôi tai bạn; và bất cứ ai
bạn gặp cũng sẽ được gặp bạn
đầy đủ. Khi bạn nghe thấy bất cứ tin gì
bạn phải ghi nhận niềm vui hay nỗi đau
tuỳ ở chốn mà bạn đang thực sự sống.

Giờ tôi đang rời xa, với tham vọng này đây:
đọc với ánh sáng đầy ắp của tôi,
viết trên một máy chữ thuỷ tinh trong suốt,
nghe bằng lòng thông cảm,
nói như một đứa bé.



Đăng nhập để trả lời
0
2:Thi ca


Cửa của nó mở gần đây. Nó là một cái miếu
bên đường, nó là một cành hoa trong bãi đậu xe
của Lầu Năm Góc, nó nói, “Hãy nhìn quanh,
hãy lắng nghe. Hãy cảm nhận không khí.” Nó xen vào
các đường dây điện thoại liên quốc gia với một điệu nhạc.
Khi dòng xe kẹt, nó đi ra
và nhảy múa trên cầu. Nếu những người vĩ đại
bị xao lãng bởi danh tiếng họ quên
cái cách cơ bản để thở này
và họ chết bên trong cái vỏ bằng vàng của họ.
Khi đoàn lữ hành băng qua sa mạc
nó là kho tàng bí mật giấu bên dưới các món nữ tੲang.

Ðôi khi những người chỉ huy kiểm soát chúng ta, và họ
cố gắng áp đặt nguyên cái vũ trụ của họ,
làm sao để thành công bằng toan tính hàng ngày:
Tôi đâu thể ăn thứ bánh mì đó.


Đăng nhập để trả lời
0
3:Ở chỗ thử bom


Trưa sa mạc một con thằn lằn
chờ lịch sử, khuỷu chân căng thẳng
mải nhìn về khúc quanh trên đường
như có gì đến từ vắng lặng.

Nó đang nhìn thấy gì xa hơn
tầm của người, một màn quan trọng
dựng trong đá cho những bản ngã
nhỏ đứng đón ở đầu hậu quả.

Chỉ một thềm lục địa trọi trơ
dưới trời hơn bao giờ khinh bạc.
Cho đổi thay, các khuỷu chân chờ.
Mấy bàn chân bám chặt lên cát.


Đăng nhập để trả lời
0
4:Ði xuyên đêm


Ði xuyên đêm tôi thấy một con nai
chết bên đường dọc bờ sông Wilson.
Thường thì nên lăn chúng xuống hẻm núi:
đường hẹp; quẹo tránh càng dễ chết người.

Theo đèn xe, tôi chập choạng ra sau
đến bên xác, là nai cái, mới chết;
nó đã cứng lại rồi, sắp sửa lạnh.
Tôi kéo nó ra; bụng nó phình to.

Ðụng sườn nó tôi sờ thấy lý do—
sườn nó ấm; nai con nằm trong đợi,
còn sống, nhưng sẽ chẳng được chào đời.
Bên đường lưng núi tôi mãi đắn đo.

Xe đổi đèn đậu rọi ra phía trước;
trong thân xe đều đặn máy rù rì.
Tôi đứng trong ánh khói nồng vấy đỏ;
quanh cả bọn thấy núi rừng lắng nghe.

Tôi nghĩ nát giùm người—tâm quẹo gắt—
rồi hất nó khỏi đường rơi xuống khe.
Đăng nhập để trả lời
0