📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

những vần thất ngôn

74 trả lời, 12.875 lượt xem — Trang 2 / 3
Vọng phu
 
Ngóng chồng chinh chiến ngoài biên ải
Hóa đá mẹ con mãi mãi trông
Nhớ lúc chia ly từ thuở ấy
Ngày xum họp chẳng đến mà mong
Nghĩa người biên ải treo đầu giáo
Tình mẹ con xa cứ nhọc lòng
Cái cảnh binh đao ai có muốn
Cầu cho mãi mãi chiến tranh không
 
Ngày nay cũng lắm chuyện chờ chồng
Chinh chiến tan lâu vẫn ngóng trông
Hy vọng kiếm tìm hài cốt mất
Thế mà mãi mãi vẫn hoài công
Mong chờ mỏi mắt không hy vọng
Gửi gắm xương tàn ở xứ trong
Chinh chiến xưa - nay đều vậy cả
Để buồn mãi mãi những người trông.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa xuân
 
Mưa cứ rơi rơi đến mọi nơi
Mang xuân tình ấm đến từng người
Hương đâu ngào ngạt mà xuân thế
Thơm tới muôn hoa nảy lộc tươi
Phơi phới lòng người vui đón nhận
Sao tình đẹp vậy hỡi... xuân ơi!
Du xuân ta bước đi chầm chậm
Để đón tình xuân hưởng lộc trời
 
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Hạ
 
Mưa rào như trút lòng than thở
Bong bóng mưa lâu Cóc đớp mồi
Ướt cánh là là bay rụng mối
Úa khô lá rụng cuốn dòng trôi
Chim sâu ủ rũ sau trùm lá
Tránh châm bồ câu ướt cả đôi
Hai đứa hàng hiên tìm chỗ ẩn
Mong trời mưa mãi...mãi...đừng thôi.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Đông
 
Heo may gió Bấc rắc mưa phùn
Xơ xác trơ cành liễu rủ...run
E ấp nụ đào khoe chúm chím
Khẳng khư khóm trúc lá rung rung
Mưa rơi rải lộc đông cho đất
Ủ ấm mầm non đợi lúc mừng
Giữ lại hương đời mai mốt tặng
Phương Nam ấm áp hưởng vui chung...
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều biển
 
Phượng hồng rộ nở gọi hè về
Tình khúc dạt dào những tiếng ve
Nhè nhẹ gió chiều mằn mặn biển
Vừng hồng tưới nắng đẹp vùng quê
Đất trời giao nhập hòa xanh biếc
Ẩn hiện xa xa đảo ướt nhoè
Văng vẳng còi tàu như xé nước
Lòng người xao xuyên cảnh si mê
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 01:20:26nguyenad>
nad rất xin lỗi...bye
nguyendanh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-20 13:59:29xuanhong>
Tôi thật không bằng lòng bạn Nad cứ viết những vớ vấn vào trang thơ của tôi, mong bạn chấm dứt cho.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 01:21:48nguyenad>

nad rất xin lỗi...bye
  
nguyendanh
Đăng nhập để trả lời
0
Ô hô!!! ba tiếng khóc bạn già
Về nơi thiên cổ hóa ra ma
Sinh thời chức tước đâu có kém
Cũng lắm duyên thầm bốc lửa sa
Con cái đề huề nhà với đất
Phu thê cũng đủ ấm tình nhà
Tâu Hồ quê ấy nên thơ nhỉ
Sao nỡ "bỏ đi" sớm thế cha
 
Chức tước khi còn ngồi ngất nghểu
Người thưa kẻ gửi nhận nhiều quà
Quen Nam biết Bắc toàn quan cả
Nghễu nghện mâm trên đón ngợi ca
Eo ỉ xì xèo đâu có ngán
Thị phi cứ mặc vẫn thăng hoa
Xuôi tay... đâu nhỉ người nhờ cậy
Chỉ thấy người thân rõ thật là.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-22 18:07:09nguyenad>
nad xin cáo từ và xin tha thứ


nguyendanh
Đăng nhập để trả lời
0
Thương quá Đồ Sơn
 
Ầm ì sóng đổ từng con nước
Chót vót đình non ngả bóng chiều
Nhè nhẹ sóng trào mằn mặn biển
Chênh vênh hàng quán gió liêu xiêu
Bãi Hai- Bãi Một mờ sương sớm
No gió buồm căng ráng nắng điều
Lác đác mưa rơi trời rắc lộc
Thương Đồ, Sơn nhớ buổi tình êm
 
Sáng mờ Hòn Dấu đén soi tuyến
Lác đác sương bay rải ướt thềm
Khoang xanh ấm áp tình rơi vãi
Lấp lánh đỏ xanh lúc buổi đêm
Dinh thự nhỏ to khơi niềm cũ
Sáng rực đỉnh cao gọi "đốt tiền"
Sáng sáng thuyền về khoe mùa biển
Yêu sơn Đồ gọi khách duyên tiên
 
Cho tôi gởi chút tình xa
Về nơi sóng gió Núi nhà Đồ quê
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Hương bay phố núi
 
Đồi thông thấp thoáng xa xa hiện
Sương quyện la đà trắng tựa mai
Than thở thở than lăn tăn sóng
Xuân hương thảng thốt nhớ thơ ai
 
Bóng nhà thấp thoáng chênh vênh đỏ
Vắt vẻo đường chiều ngơ ngác Nai
Thác bạc Cam Ly ầm ầm đổ
Hương hoa ngào ngạt chốn bồng lai
 
Hoa lá đổ hương vào phố núi
Rắc đỏ sườn đồi những sớm mai
Ong Bướn lượn chao tìm mật sớm
Đồi thông reo gió gọi tương lai.
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Nỡ bỏ
 
Giãi bầy mấy tứ để cùng ai
cho bớt vơi đi nỗi u hoài
Thi tứ oa oa đòi luật cũ
Thơ đường nhắc nhớ những thiên tài
 
Phải chăng thơ khó người nỡ bỏ
Dễ dãi tân thơ dễ dài tài
Ngắc ngứ tứ câu nghe lủng củng
Người đời xa lánh cũng đâu sai
 
Người làm thơ đã ngày càng ít
Kẻ đọc không đông chẳng phục tài
tỉnh lại mau mau không hết thật
Tài năng thơ phú khó thêm ai?
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Thu
 
Gió mát  trăng thanh lũ cá bơi
Ban mai Vạn thọ cúc vàng tươi
Chuồn chuồn đạp nước là là lượn
Báo hiệu mưa ngâu đã đến rồi
 
Chức Nữ - Ngưu Lang lại gặp nhau
Nhịp cầu Ô Thước nối tình sang
Mỏi mòn tứ tiết nay vui sướng
Nước mắt mưa mừng rải bốn phương.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ
 
Cũng muốn học xưa các Cụ Đồ
Châm ngôn tật xấu thói hư vô
Mong đời tươi tốt thêm thi vị
Gửi gắm vào đây mấy tứ thơ
 
Giỏi dang thơ phú mà vẫn túng
Giầu đâu bằng lũ lắm mưu mô
Tham lam lừa lọc nên nhiều của
Thương lắm người ơi !!! các Cụ Đồ
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-15 15:13:04xuanhong>
Chuyện cưới chồng
 
Nhà em giầu lắm đấy anh ơi!
Dạm - Hỏi - Xin Dâu sẽ được lời
Mua sắm nhà lầu mời đến ở
Cỗ bàn hạng nhất khác đời người
 
Ô tô, Khách khứa toàn đồ xin
Quần áo lượt là đáng mặt chơi
Nhạc sống xập xình ca sĩ giỏi
Chủ mừng, Khách chúc mỉm cười... tươi
 
Giầu sang phú quý như vậy đó
Thử hỏi xưa nay được mấy người
Sự thật mười mươi đâu phải bốc
Hà thanh nức tiếng nhất người ơi.
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-16 12:48:33xuanhong>
Nhân đọc bài " Tập làm thơ"
của tác giả vàng anh
 
Kẻ háo danh
 
Cái ngữ làm thơ chẳng có vần
Ba hoa ngạo mạn tưởng canh tân
Hóa ra toàn viết lăng nhăng cả
Xó bếp lọ lem tưởng sáng tâm
 
Nhọ bếp nồi đen ngỡ sáng tâm
Hóa ra một lũ kém chuyên cần
Chuyên đi khích bác người chân chính
Còn đáng ghét hơn lũ 'hu gân"
 
Vàng lố Anh rồ cũng "hú gân"
" Tập làm thơ" viết như con đần
Ngang nhiên bới móc hàng cha chú
Càng viết càng hâm tới vạn lần
 
Bài viết dở hơi quá vạn lần
Nghe qua đã biết nó ngu dân
Thôi ngay cái kiểu chanh chua ấy
Kẻo ngoại nhào rơm ủ hóa phân
 
"Tưởng tượng" của mi để ở đâu
Hay là lầm lẫn để ngoài đầu
Nên coi thực tế là sa xỉ
Chẳng dám nhìn vào sợ hiểu sâu
 
Viết nhít, viết nhăng chẳng sát sâu
Cứ như chẳng có "cái" trong đầu
Dở người có kẻ ra công hứng
Khen thuởng rùm beng hỏi đáng rầu?
 
Cha mẹ văn chương cũng số đầu
Mà sao sinh nhí lại diều hâu
Chắc là còn sống thì buồn lắm
Biết thế đừng sanh đứa ấm đầu.
 
Các bạn thân mến người viết bài " Tập làm thơ" lấy bút danh là Vàng Anh,(mà bố mẹ từng là văn sĩ nổi tiếng việt nam một thời ) dưới đây tôi xin đăng lại bài dó:

 Tập làm thơ

Rướn lên nào, cầu kỳ vào nào, con lừa già chỉ biết gặm cỏ thực tế
Rồi phun ra cũng chỉ những dòng thực tế
Mắt chỉ thấy cây là cây, hoa là hoa
Cái đầu đáng đập tung ra để moi thử nằm đâu cái hạt tí hon tưởng tượng
Mỗi sáng làm vài dòng, thử khác với mình,Vung tay cao hơn đầu, bất cần trán
Vẫn không qua khỏi cái bề mặt lầm lì của cuộc sống
Một với một là hai
Tôi bất tài, tôi bất tài, tôi bất tài
Tập làm thơ như tập múa, những ngón tay thô kiểu gì cũng không thành hình sen nở
Tôi phục kẻ thù tôi, nghĩ ra những câu co quắp, rợn người, thoát ra ngoài biên giới não
Cũng có lúc tôi lủi vào trong cái chăn lục bát đống rơm và ngoại
Những sáu những tám cùng nhau dặt dìu ru ngủ tôi có tài
Tôi có tài, tôi có tài, tôi có tài
Chẳng bao giờ đến mức "tai một vần"
Đã cố cầu kỳ hết những dòng trên, giờ thì buồn ngủ
Nhai cái kẹo lạc dính hai hàm răng
Chẳng muốn mở miệng ngáp một lần.

Bài thơ này được tác giả trẻ viết năm 2004 và được Hội Văn học Hà nội tặng giải nhất rất trớ trêu,nhiều tranh cãi ( Nghe tin tác giả không nhận)
Rất mong các thi hữu nhận xét về bài thơ này, liệu đây có phải là bài thơ không theo tôi đó chỉ là đoạn văn xuôi ngắn viết lủng củng.Vì có nhiều người quá bức xúc tôi đã viết  bài " Kẻ háo danh" ở trên. Mong được đồng cảm của các bạn.
Xuân Hồng



 
 

 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
xuân
 
Đã chín tuần trăng khuyết lại tròn
Xuân in đọng lại nước non non
Đông tàn lại thấy hình xuân hiện
Ra hóa nàng xuân mãi mãi còn
 
Ngào ngạt hương xuân mãi mãi còn
Thì ra xuân vẫn giữ lòng son
Mỗi năm về lại thêm hương phấn
Thoa ướt cằn khô, hết héo hon
 
Ấm áp xuân sang hết héo hon
Lộc chồi đâm nhú búp cỏn con
Hạ về xanh biéc vươn trời biếc
Phủ mát đồng que ngát lối mòn
 
Thu đến lá vàng rắc lối mòn
Dê con sừng ngứa nhảy lon ton
Trời cao Ngỗng - Sếu về tránh rét
Báo hiệu đông già chín mỏm mom
 
Quả thật đông già chín mỏm mom
Hương xuân cho đủ tiết vuông tròn
Quay vòng trái đất, thêm vòng nữa
Chim lại mừng xuân gọi véo von.
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
          Học
 
Cũng muốn học xưa các cụ đồ
Biếm châm tật xấu thói hư vô
Mong đời tươi tốt thêm thi vị
Gửi gắm vào đây mấy tứ thơ
 
Giỏi giang thơ phú mà vẫn túng
Giầu đâu bằng lũ lắm mưu mô
Tham lam lừa lọc nên nhiều của
Đành ngâm ngùi thương các cụ đồ
 
Ngày nay con cháu cũng làm thơ
Chỉ để rong chơi lúc mộng mơ
Chẳng kiếm được tiền như các cụ
Thế nên miệng thế gọi ngẩn ngơ
 
Mặc cho cái lũ lơ mơ ấy
Giả tỉnh giả xay giở lắm trò
Ta vẫn đàng hoàng theo lớp trước
Để cùng vun xới tốt vườn thơ.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-06 05:13:46xuanhong>
Các bạn thân mến!
Tôi xin tặng các bạn một số chuyện cổ tích được viết dưới dạng thơ Song thất lục bát để cùng nhau thưởng thức.
 
        Chuyện cổ tích

Lời bình
 
Chuyện cổ tích ngày xưa để lại
Dân tộc nào chẳng phải nghĩ suy
Lắng nghe cổ tích nói gì
Đón xem thời cuộc cần chi mà làm
 
Kể cho cả giầu sang đói khổ
Mong tìm ra một chỗ cho mình
Giảo gian ắt bị coi khinh
Thẳng ngay bài học chúng sinh cần bàn
 
Ối chuyện kể lầm than hưởng phúc
Lắm tích hay trung thực vẫn hơn
Để cho chính nghĩa trường tồn
Ác tà trồi sẽ chẳng còn chỗ nương
 
Cổ tích chỉ người hơn kẻ kém
Đá oan khiên ai ném dấu tay
Rể rồi họa vận vào ngay
Xem ra phúc họa từ đây mà thành
 
Rồi lại chuyện tình anh nghĩa chị
Gắn keo sơn như thể không rời
Cứ như chuyện thực mười mươi
Thế mà rồi cũng ngậm cười chát chua
 
Nhân duyên chẳng ai mua ai bán
Chỉ là do trời gán mà nên
Không theo mà lại dùng tiền
Đổi trao ắt sẽ rất phiền về sau
 
Cuộc đời cũng vui sầu khó tính
Chỉ bo bo cho chính riêng mình
Mà không nghĩ tới chúng sinh
Sẽ chẳng chiếm được đồng tình của ai
 
Rồi cái chuyện người tài cũng vậy
Cứ ngẫm suy mà thấy nực cười
Nhênh nhang ngào mạn khắp nơi
Dốt thật tài giả người đời khó phân
 
Cổ tích chuyện góp phần đấy chứ
Để răn đời mà cứ như không
Ai ai cũng ấm trong lòng
Quên quên nhớ nhớ chẳng mong thuộc nào
 
Hỏi thử tận trời cao có thấu
Chuyện nhân gian chẳng dấu được đâu
Ngay gian chẳng rõ cuối đầu
Trắng đen đâu nói một câu là rành
 
Thuần khiết chỉ mây xanh mới rõ
Chuyện thế gian ai có bẳng lòng
Thượng tầng kiến trúc sạch không
Hạ tầng cơ sở muốn mong được gì
 
Ngẫm thế sự thời chi cũng vậy
Dân luôn luôn cho thấy sức ta
Chữtâm luôn thằng chữ tà
Thiên thần vạch mặt quỷ ma chuyện thường
 
Chuyện cổ tích nhiễu nhương cũng lắm
Tình duyên xưa vẫn thắm đến giờ
Bao điều ao ước như mơ
Hèn sang đều thấy vẩn vơ trong lòng
 
Cũng lắm chuyện thần thông biến hóa
Biến con người thành cá ra chim
Mà mang đậm nét duyên tình
Với bao sắc thái tài xinh khó tường
 
Đọc cổ tích là đưong mơ ngủ
Hay nghĩ là chuyện cũ cho vui
Thế mà lắm lúc bùi ngùi
Xót thương số phận người đời xưa nay
 
Đã đến lúc rồi đây giãi tỏ
Chuyện viết ra cho bõ công tìm
Cùng nhau thử đọc cho tin
Nhớ xưa chuyện cổ nước mình sáng tên.
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thánh Gióng
 
Ở nơi ấy xưa kia làng Gióng
Một bà già mong lắm chẳng con
Buồn vui năm tháng vuông tròn
Chăm đi cầu tự đầu non cuối chùa
 
Đã chẳng quản nắng mưa dầm dãi
Cậy nhờ nhiều sư sãi khắp nơi
Lòng thành tấu tận cửa trời
Phật thương nên đã cho người nối tông
 
Một cậu ấm thần đồng chẳng nói
Chẳng cười khi ở tuổi lên ba
Chỉ nằm thương quá xót xa
Quý tử nỡ để lòng già buồn thêm
 
Trằn trọc đã bao đêm chờ đợi
Con lớn khôn sánh với bàn dân
Lại bao ngày tháng chuyên cần
Cầu trời khấn Phật một lần thấu cho
 
Rồi đến lúc buồn lo cũng hết
Khi giặc Ân xâm chiếm nước ta
Chúng dân cực khổ nhà nhà
Vua ban chiếu chọn tài ra giúp triều
 
Tiếng loa...loa... những điều thúc dục
Cậu bé kia bèn thức tỉnh ngay
Bỗng dưng dục mẹ thế này
"Ra gọi sứ giả vào đây để bàn"
 
Bé nói được cả làng hớn hở
Kể từ đây đã đỡ ưu phiền
Sứ vào mới rõ căn nguyên
Nhận ra đây chính người tiên anh hùng
 
Giọng đĩnh đạc:  "Cần dùng ngựa sắt
Gậy - Giáp kia mới thực kỳ khôi
Làm từ thép đã qua tôi
Mang đến thức khắc ta thời phá Ân"
 
Sứ giả thấy có phần lưỡng lự
Nhưng cũng tâu cơ sự với vua
Nên làm thỏa mãn "trẻ thơ"
Gióng vừa nhìn thấy không ngờ lớn nhanh
 
Vươn vai đã biến thành to lơn
Mang Giáp kia mới thực uy phong
Đúng là cậu bé thần thông
Lao đi đánh giặc lập công giúp đời
 
Ngựa phun lửa tả tơi ân giặc
Gậy sắt vung cầm chắc dây cương
Lao đi trên khắp chiến trường
Gẫy gậy tre ở bên đường nhổ lên
 
Quật tơi tả cung tên tan tác
Kẻ thù phơi giặc xác chất chồng
Máu rơi chảy đỏ thành sông
Quân Ân thua rút lòng khâm phục tài
 
Đất nước đã an bài thở lại
Chiến công này chắc phải của tiên
Thế nên khi đó người hiền
Bay tới đỉnh Sóc sáng tển về trời
 
Chuyện cổ đó người người còn nhớ
Anh hùng thay từ thuở xa xưa
Ở vùng Đông Anh bây giờ
Vết chân ngựa với lưa thưa tre đồng
 
Dù ai đó lòng không muốn nhớ
Sức trẻ nay xin chớ coi thường
Giữ gìn xây dựng quê hương
Cứ như Phù Đổng Thiên Vương ngày nào
 
Lòng thành kể trời cao chứng giám
Dân tộc mình mãi rạng thêm ra
Rồi đây non nước nhà nhà
Âm vang khí thế bài ca trống đồng.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
xuân hỡi
 
Xuân hời xuân hỡi hỡi xuân ơi
Khéo khéo đa mang cái sự đời
Rắc rải hương thầm cho mọi nẻo
Gom tình khoan nhặt réo người chơi
 
Tình xuân lõm tõm rơi trần thế
Mưa hạt lun phun vãi rợp trời
Rất cảm ơn xuân mang lộc tới
Ru hồn khách lữ mỉm cười... tươi.
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Vần
 
Đã gọi là thơ phải có vần
Để cho nó khác với xuôi văn
Xưa nay vẫn dạy là như thế
Nay nghĩ ra thơ kiểu cách tân
 
Cái gọi là thơ chẳng có vần
Đọc lên thục trặc khó làm thân
Rối bời chữ nghĩa không câu cú
Độc giả xem ra chẳng muốn gần
 
Cái khó của thơ là ghép vần
Nên nhiều người thấy cứ phân vân
Muốn ra thơ lắm, không làm nổi
Mới nghĩ ra thơ thể cách tân
 
Như thế cách tân thật chẳng cần
Càng thêm lụn bại chất tơ văn
Khuyên nhau chớ có đùa dai thế
Kẻo chẳng thoát cười của thế gian.
 
 
 
 
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ cu Nguyễn Khuyến
 
Tự sự ngày xưa cụ ngẫm thơ
Nhâm nhi chén rượu lúc giao mùa
Ngâm nga mấy tứ hai năm dở
Chưa cạn hứng thơ giữa tiếng khà
Một rượu một mình in một bóng
Ngoài trời rét gọi bụi mưa sa
Đêm ba mươi tết sao buồn lạ
Cay đắng nhớ xưa một tiếng à
 
Thời buổi ngày xưa thật thế sao
Làm thơ trào phúng lợi đâu cao
" Bạn bè có đến gà vừa thả
Chài lưới kéo lên rặt nước ao
Bầu bí đương hoa không nấu được
Cải cà vẫn nụ dễ đâu sào
Đến trầu cũng chẳng tiền đâu có
Đành tiếp bạn ta ta với ta"
 
Nay ít người theo thơ kiểu cụ
Bởi vì có viết ít người xem
Làm thơ thời mới nhiều điều thú
Chữ nghĩa tự do lắm kẻ liều
Ý tứ la đà hoa với nụ
"Mơ cung trăng vớ vẩn cùng mây"
Đọc lên chẳng chuộc sao mà nhạt
Thơ phú ngày nay ít kẻ cừ
 
Thời nay cũng như thời các cụ
Làm thơ đâu dễ kiếm ra tiền
Tam Nguyên Yên Đổ lừng danh thế
Tiếp bạn cũng đành nói chuyện suông
Chữ nghĩa đầy đầu mà chẳng có
Nịnh thời một chút lại phần hơn
Thi nhau vứt chữ đi buôn chức
Kiếm chác lợi danh... rặt một phường...
( còn tiếp)
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Thương quá con Cu
Buồn quá đôi chim cứ gù gù
Trong lồng chật hẹp chiếc lồng bu
Than hoài thở mãi nghe sầu quá
Thẹn chút tình trong kiếp túng tù
Chẳng được bay cao cùng bạn hữu
Thương cho mi quá cái con Cu
Chim lồng cá chậu do người cả
Đáng trách chê không lũ " bú dù".
 
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-09 10:26:26xuanhong>
Thu
 
Toàn t

Trăng thu tha thướt tình thi tứ
Tức tưởi tưới thêm tới tứ tiên
Tim tím trời thu tha thiết thế
Trăng trời thích thú thả theo thiên.
 
Trăng thu trong trẻo tình thu thủy
Tất tả trời thu trải tiết tiên
Thi tứ thênh thang trên tứ tuyệt
Trời trăng thảng thốt trước thềm thiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-09 11:23:02xuanhong>
Nhớ Xuân Hương
 
Gối chiếc chăn đơn chẳng lạnh lùng
Dứt đời cái cảnh "đắp chăn chung"
"Đứt đuôi nòng nọc từ đây nhé"
Trả lại đàn thương nảy phím cung
Thánh thót tình thơ lai làng thế
Bạn bầu thi phú lại vui cùng
Chữ vần để lại bao lưu luyến
Gợi mãi đời sau nỗi nhớ nhung
 
Xuân về lại nhớ mấy vần ung
Đâu đó xưa nay vẫn muốn cùng
Chấm bút trời xanh ghi mấy tứ
Hương thầm vương mãi chốn lung mung.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Nói !!!
 
Chỉ nên nói những điều cần nói
Bị rẻ khinh là thói ba hoa
Nói vừa tai là nhập hòa
Nói nhăng nói cuội người ta coi thường
Cũng chớ nói dương dương tự đắc
Tưởng là khôn nhưng chắc là ngu
Thông minh đâu nói lu bù
Nhắc nhau nớ kỹ cho dù ở đâu.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thăng Long- Đông Đô - Hà Nội
 
 
Bát ngát Tây Hồ khoe thế nước
Bâng khuâng Hoàn Kiếm nhớ cội nguồn
Thăng Long cầu nối tình nhân ái
Trấn Quốc soi mình nhớ nước non
Kỷ niệm Ba Đình ngày Độc lập
Vinh quang lưu giữ tấm lòng son
Đông Đô một thuở vàng muôn thuở
Hà Nội thăng trầm vận nước non.
 
 
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: xuanhong

 
Thăng Long- Đông Đô - Hà Nội
 

Bát ngát Tây Hồ khoe thế nước
Bâng khuâng Hoàn Kiếm nhớ cội nguồn
Thăng Long cầu nối tình nhân ái
Trấn Quốc soi mình nhớ nước non
Kỷ niệm Ba Đình ngày Độc lập
Vinh quang lưu giữ tấm lòng son
Đông Đô một thuở vàng muôn thuở
Hà Nội thăng trầm vận nước non.



 
 
Thăng Long
 
Hà Nội thăng trầm vận nước non”XH”
Ngàn năm giữ mãi tấm lòng son
Hồ Gươm đứng lặng trao hồn nước
Tháp bút mài nghiên gửi cháu con
Lạc Việt chung cha trong  một bọc
Tiên Rồng cùng mẹ nhớ ơn nguồn
Đêm mơ thế đất rồng thăng ẩn
Thái Tổ anh minh dựng nước non
 
T.T.K.16.10.2009
Chào bạn TTK  còn vụng về , hoạ sai niêm luật xin miễn chấp nhé. Chúc vui ,
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0