...Bỗng có tiếng nói thảm thiết cất lên :" Đại ca ơi...có điện thoại ! Đại ca ơi...có điện thoại !" Tôi ngạc nhiên nhìn quanh,không thấy có ai cả ! Chú Tễu hướng về phía Bờm,bảo :
- Bờm ! Điện thoại của mày đấy !
Bờm tiên sinh đang nhồm nhoàm nhai xôi lạp xường. Thấy vậy bèn nuốt vội vàng,rồi rút từ trong túi quần ra một chiếc điện thoại cầm tay đời mới. Không nhìn,cũng không tỏ thái độ gì,Bờm tắt phụt. Tiếng gọi thảm thiết cũng biến,mội người thở phào nhẹ nhõm. Chú Cuội cười ha hả,lắc đầu,nói :
- Không người thân,không vợ con,không bồ bịch,quen mỗi lão phú ông thì đã đi
đời nhà ma hàng thế kỉ rồi ! Vậy mày dùng di động làm gì hả Bờm ?
Thì ra Bờm tiên sinh dùng di động ! Chú Tễu chêm vào :
- Nó tham ăn,nó dùng điện thoại để gọi hàng xôi đó !
Cuội cười ngất ngưởng,tất cả cùng vui. Bờm không nói không rằng tiếp tục nhai xôi. Cuội cầm chai rượu "quốc lủi" rót đầy bốn chén rồi bảo :
- Đây mới là "quốc hồn quốc túy" ! Ta uống mấy trăm năm nay mà vẵn chưa
biết chán,nào uống đi !
Tôi nhấp thử...Trời ! ngon quá ! Đúng là "Tiên tửu" ! Bỗng chú Tễu hỏi tôi :
- Này thảo dân,mày tên gì ?
Tôi xoa tay rồi thưa :
- Dạ...Thảo dân nhiều tên lắm ạ ! Không biết Tễu tiên sinh muốn biết loại nào
ạ ?
Cả ba cùng ngạc nhiên nhìn tôi với những ánh mắt của tổ tiên. Bờm nói :
- Bọn thảo dân chúng mày bây giờ cũng rắc rối lắm !
Tễu gật gù vẻ đồng tình :
- Lắm trò !
Cuội thở dài,nhìn hai chiến hữu,hạ giọng :
- Bờm thì ngốc nghếch thực dụng. Tễu nhà quê hai lúa,chẳng hiểu mô tê răng
rứa gì cả ! Bảo nó xưng tên gì chẳng được ! miễn là để gọi,vặn vẹo mãi...
Tễu và Bờm có vẻ bẽ mặt. Thấy vậy,tôi liền thưa :
- Dạ thưa...bút danh của thảo dân là Phan khởi Nhật ạ !
Tễu có vẻ không hiểu,quát :
- Ta chỉ nghe thấy nói đến : công danh,hư danh,húy danh,thành danh...chứ
chưa nghe thấy nói bút danh bao giờ ! Thảo dân này ấm ớ lắm !
May cho tôi. Cuội xua tay ngắt lời :
- Mày "quê" lắm,"Hai lúa" lắm Tễu ơi ! Mấy trăm năm chỉ có "con trâu đi trước,cái
cầy theo sau" chẳng hiểu gì cả. Thảo dân này đã có "bút danh" có nghĩa là nó
là dân nói phét,hiểu chưa !?
Tôi cảm thấy bị xúc phạm. Một vị thần nói dối đang bảo tôi là dân nói phét.Tôi đang nghĩ xem phải nói gì cho Cuội thì Bờm nói :
- Nói phét còn đáng kính hơn nói dối !
Có vẻ như Cuội bị chạm nọc. Một đòn đau của Bờm ! Tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Cuội lặng lẽ rót rượu uống. Tễu tủm tỉm với Bờm rồi hỏi Cuội :
- Đại ca Cuội vang danh "trên thông thiên văn,dưới tường đia lí" cho Tễu này
hỏi một câu, được không ạ ?
Cuội đặt chén rượu xuống bàn,hất hàm nói :
- Được ! Nói đi !
Tễu vẫn thủng thẳng :
- Vậy Tễu tôi không khách sáo !
Cuội sốt ruột,gắt :
- Nói đi ! à uôm mãi...
Tôi hồi hộp theo dõi,trong bụng đầy hứng khởi. Tễu hỏi :
- Đại ca có biết ai..và là người quốc gia nào đặt chân lên mặt trăng đầu tiên ?
Tôi cảm thấy lo thay cho Cuội. Lúc này,bàn bên cạnh có hai người đàn ông trung niên,họ hào hứng hướng sang nhìn Cuội. Không phải đợi lâu,Cuội nói :
- Một người Mỹ tên là...Amtrong...
Một trung niên ngồi bàn bên vỗ tay nói :
- Chính xác !
Tễu lắc đầu,rất tự tin :
- Sai bét !
Tôi ngạc nhiên,hai người ngồi bàn bên càng ngạc nhiên hơn.Một trong hai người đó nheo mắt nhìn Tễu nói ?
- Cậu không chịu theo dõi thông tin,cứ như trên trời rơi xuống ấy !? Bạn cậu
nói chính xác lắm !
Tễu cũng không chịu thua kém :
- Chính ông mới là người chẳng hiểu gì cả ! công dân của nước Mỹ chưa có được
cái vinh dự ấy đâu !
Tôi chỉ biết ngồi im lặng và thầm nghĩ : chú Tễu vừa thiếu hiểu biết vừa bảo thủ.
Người đàn ông bàn bên chép miệng nói :
- Vậy theo cậu,thì ai và người của quốc gia nào đặt chân lên mặt trăng đầu tiên?
Tất cả chợt im lặng chờ câu trả lời của Tễu. Tễu vẫn thản nhiên nói :
- Việt Nam ! Mọi người hiểu chưa ? Việt Nam là quốc gia có người đầu tiên đặt
chân lên mặt trăng ! Chắc chắn đấy ! Và người đó chính là Chú Cuội ! Khi đó,
nước Mỹ còn chưa sinh ra chứ đừng nói đến có tên trên bản đồ thế giới !
Tất cả chợt im lặng,hai người ngồi bàn bên cũng im lặng nhìn nhau.
...Còn tôi,tôi thực sự xúc động và tin rằng chú Tễu nói đúng ! Và tôi lấy làm tự hào vì đang được ngồi cạnh người Việt Nam đầu tiên đặt chân lên mặt trăng,đó là chú Cuội của chúng ta. Ai đó có thể cho rằng : Đó chỉ là huyền thoại ! Nhưng các bạn ơi ! Loài người chúng ta đều chẳng sinh ra,lớn lên và trưởng thành từ những huyền thoại đó sao ?!...
{ Hết hồi 1 }
Ngõ nhỏ-phố nhỏ Hà Nội 2006
Muốn biết MỘT THẰNG HAI CHÚ PHIÊU LƯU ra sao,xin đọc hồi sau sẽ rõ.