NHỊP CẦU THƠ
Tôi gói vào xuân - hạ - thu - đông
Mong nhẹ gánh tang bồng cho hồn thơ bay bổng
Ngàn vạn cách xa non cao biển rộng
Bắc nhịp cầu thơ tôi đến cùng em.
*
Chắp câu thơ từ lúc nửa đêm
Hoàng hôn nghiêng thềm càng đầy nỗi nhớ
Ở nơi xa có thắm màu hoa nở
Khoảng đợi chờ người tìm đến trong mơ?
*
Xuân đã về! mà lòng dạ ngẩn ngơ
Bởi trống vắng vòng tay, bờ môi khô giá lạnh
Hay câu thơ không nối liền khoảng cách
Ngại tuyết sương hoa lỗi hẹn xuân thì.
*
Gói chẳng hết thời gian mà người vẫn biệt ly
Thơ không lấp hết miền trống vắng
Đông phủ xuống thời xuân vị thơ chát đắng
Giận gió mưa làm tan rữa nhịp cầu.
*
NHỊP CẦU DUYÊN
Khải bao khúc nhịp trọn bài thơ?
Trãi bao ước mơ đạt duyên tình
Chim trời cá nước mênh mông quá
Há dễ nương thân bắc nhịp cầu!
Cầu xây bao nhịp kịp sang sông?
Tim son gãy nhịp kíp trôi dòng
Trống vắng cõi lòng ai thấu chăng?
Sao nở ngăn sông phá nhịp cầu!
Cầu treo lắc lẻo nhịp đong đưa
Nước xiết , dòng sâu - đâu có nệ
Chỉ sợ cầu an- tan nhịp bước
Mộng ước từ đây rã nhịp cầu.
Nhịp cầu ơi hởi! Nhịp cầu duyên!
Hạnh phúc bình yên bởi nhịp cầu
Ai nở se duyên mơ với mộng?
Lỡ nhịp tim yêu-dạ cơ cầu!!!
SĨ ĐOAN