(Bản dịch Hoàng Tân Nhân & Hoàng Tân Dân)
Tôi là con gấu sống trong những đường ống của toà nhà. Tôi leo trèo qua các ống dẫn vào những giờ khắc yên tĩnh, những ống dẫn nước nóng, những ống lò sưởi, những ống dẫn của máy điều hòa không khí. Tôi đi qua những đường ống từ căn hộ này qua căn hộ nhà khác và tôi là con gấu đi qua những ống dẫn.
Tôi nghĩ là họ thích tôi bởi lẽ chính bộ lông tôi đã giữ cho những đường ống lúc nào cũng sạch. Tối ngày tôi cứ mải chạy qua các ống và tôi thấy không có gì thích thú hơn là lủi qua những cái ống dẫn, chạy từ tầng lầu này lên tầng lầu khác. Thỉnh thoảng tôi thò chân qua một cái vòi và cô gái ở tầng ba la toáng lên là cô đã tự làm mình bị bỏng, hoặc tôi cất tiếng gầm gừ ngang tầm lò nấu tầng hai, và người làm bếp tên Wilhelmina than phiền là cái ống khói không thông. Ban đêm tôi lặng lẽ đi, và khi nào di động nhanh hết mình là tôi lên đến tận mái nhà qua ngõ ống khói để xem trăng có nhảy nhót trên đó không, và từ đó nhanh như cơn lốc tôi thả mình tuột xuống đến những cái thùng đun nước nóng dưới tầng hầm. Và những buổi tối mùa hè tôi bơi trong bể chứa nước mưa lấp lánh đầy những ánh sao; trước tiên tôi rửa mặt bằng một chân bên này, rồi bằng chân bên kia, và sau cùng là bằng cả hai chân một lúc, và tôi thấy vui vô cùng.
Kế đó qua những đường ống trong nhà tôi tuột xuống trở lại, cất tiếng gầm gừ một cách sung sướng, và những cặp vợ chồng lăn qua lăn lại trên giường và phàn nàn về chất lượng những đường ống đặt trong nhà. Có người còn bật đèn lên và ghi mấy chữ trên giấy để họ có thể nhớ mà kêu ca khi họ gặp người quản lý. Tôi tìm cái vòi nước lúc nào cũng quên khoá ở một tầng lầu nào đó và thò mũi ra nhìn vào bóng đêm bao phủ các căn phòng mà những con người sống ở đó không thể đi trong những ống dẫn, và tôi luôn thấy tội nghiệp cho những sinh thể nặng nề, to lớn ấy, khi tôi nghe họ lớn tiếng ngáy và nói trong mơ và họ quá cô đơn. Buổi sáng khi họ rửa mặt, tôi vuốt ve hai má họ và liếm vào mũi họ rồi tôi bỏ đi, mơ hồ cảm thấy như thế là cũng đã làm được một điều gì tốt rồi.
Tôi là con gấu sống trong những đường ống của toà nhà. Tôi leo trèo qua các ống dẫn vào những giờ khắc yên tĩnh, những ống dẫn nước nóng, những ống lò sưởi, những ống dẫn của máy điều hòa không khí. Tôi đi qua những đường ống từ căn hộ này qua căn hộ nhà khác và tôi là con gấu đi qua những ống dẫn.
Tôi nghĩ là họ thích tôi bởi lẽ chính bộ lông tôi đã giữ cho những đường ống lúc nào cũng sạch. Tối ngày tôi cứ mải chạy qua các ống và tôi thấy không có gì thích thú hơn là lủi qua những cái ống dẫn, chạy từ tầng lầu này lên tầng lầu khác. Thỉnh thoảng tôi thò chân qua một cái vòi và cô gái ở tầng ba la toáng lên là cô đã tự làm mình bị bỏng, hoặc tôi cất tiếng gầm gừ ngang tầm lò nấu tầng hai, và người làm bếp tên Wilhelmina than phiền là cái ống khói không thông. Ban đêm tôi lặng lẽ đi, và khi nào di động nhanh hết mình là tôi lên đến tận mái nhà qua ngõ ống khói để xem trăng có nhảy nhót trên đó không, và từ đó nhanh như cơn lốc tôi thả mình tuột xuống đến những cái thùng đun nước nóng dưới tầng hầm. Và những buổi tối mùa hè tôi bơi trong bể chứa nước mưa lấp lánh đầy những ánh sao; trước tiên tôi rửa mặt bằng một chân bên này, rồi bằng chân bên kia, và sau cùng là bằng cả hai chân một lúc, và tôi thấy vui vô cùng.
Kế đó qua những đường ống trong nhà tôi tuột xuống trở lại, cất tiếng gầm gừ một cách sung sướng, và những cặp vợ chồng lăn qua lăn lại trên giường và phàn nàn về chất lượng những đường ống đặt trong nhà. Có người còn bật đèn lên và ghi mấy chữ trên giấy để họ có thể nhớ mà kêu ca khi họ gặp người quản lý. Tôi tìm cái vòi nước lúc nào cũng quên khoá ở một tầng lầu nào đó và thò mũi ra nhìn vào bóng đêm bao phủ các căn phòng mà những con người sống ở đó không thể đi trong những ống dẫn, và tôi luôn thấy tội nghiệp cho những sinh thể nặng nề, to lớn ấy, khi tôi nghe họ lớn tiếng ngáy và nói trong mơ và họ quá cô đơn. Buổi sáng khi họ rửa mặt, tôi vuốt ve hai má họ và liếm vào mũi họ rồi tôi bỏ đi, mơ hồ cảm thấy như thế là cũng đã làm được một điều gì tốt rồi.