Tôi chưa bao giờ có thể khoan thứ cho những cái ngáp, đặc biệt từ miệng của một anh cảnh sát. Nó vượt quá sức chịu đựng của tôi. Nếu tôi thấy một anh cảnh sát há miệng ngáp tại một góc đường, tôi liền đi thẳng đến và cho anh ấy một cái tát hai chiều qua-lại, chanh chách như chim bồ câu đập cánh. Tôi đã phải trả giá điều đó bằng ba cái xương sườn gãy và tổng cộng mười lăm tháng tù, chưa kể những vết bầm tím và trầy sướt. Nhưng tôi không thể làm được gì khác và cách duy nhất để tránh những sự rủi ro ấy là gặp gỡ những anh cảnh sát yêu nghề và đam mê tận tuỵ với công việc giải quyết lưu thông xe cộ. Tệ hơn nữa là đối với các cha cố: nếu tôi bắt gặp một ông linh mục há miệng ngáp, sự phẫn nộ của tôi không còn giới hạn nữa. Lập tức ngay sau đó, tôi đến dự một buổi lễ mixa và đứng tại hàng ghế đầu tiên để lom lom theo dõi người chủ lễ. Nếu ông ấy tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi ngáp đúng ngay vào khoảnh khắc thiêng liêng nhất — mà từ trước đến nay tôi đã có hai lần ngáp như thế — thì một động lực vô hình mạnh hơn tôi lôi tôi chạy lên giảng toà, và bạn không cần phải biết những gì tất phải xảy ra sau đó. Có những bộ hồ sơ dày cộm về tôi tại những toà án của giáo hội, tôi biết, và có một số nhà thờ đã rút phép thông công tôi và ném cổ tôi ra ngoài đường ngay khi tôi vừa bước vào chính điện. Riêng cá nhân tôi, tôi thích ngáp. Nó hợp vệ sinh và làm đôi mắt tôi ứa đầy lệ, tống xuất nhiều chất ô uế. Nhưng cái ý tưởng ngáp không hề xảy ra cho tôi trong những lúc tôi đang cầm cuốn sổ ghi tốc ký trong tay, chờ ông Rosenthal đọc một trong những bức thư với thứ chữ nghĩa dài dòng luộm thuộm để bác khước một kiến nghị nào đó. Đôi khi tôi có cảm tưởng rằng ông Rosenthal bực dọc vì tôi không chịu ngáp, bởi vì sự tập trung chú ý của tôi vào công việc đã buộc ông phải tăng lương cho tôi. Tôi dám chắc rằng nếu một lúc nào đó có một cái ngáp vuột ra khỏi miệng tôi thì ông Rosenthal hẳn sẽ âm thầm cảm ơn tôi; hiển nhiên rằng thái độ quá tận tâm với nghề nghiệp làm ông khó chịu. Nhưng tôi hết sức cẩn thận che giấu những cái ngáp đã tích luỹ trong cuống họng và vòm miệng của tôi suốt bốn tiếng rưỡi đồng hồ; do đó, nếu tôi thấy một anh cảnh sát ngáp lúc tôi rời sở, tôi không thể dằn lòng được, và lao đến xáng cho anh ta vài cái tát tai. Nói ra thì nghe nghịch nhĩ, nhưng cuộc tát tai ấy không cho tôi một chút thoả mãn nào cả, bởi vì nó có chút gì giống như ngay trong khoảnh khắc đó tôi vừa là ông Rosenthal vừa là anh cảnh sát, ý tôi muốn nói, giống như ông Rosenthal đang tát tai tôi ngay trên đường phố vậy. Tôi cảm thấy thà bị ăn những cú đạp và bị bỏ tù, hay bị dứt phép thông công nếu tôi gặp phải một linh mục, bởi vì đó là những điều chỉ động chạm đến riêng tôi, chứ tôi không thích những sự cố xảy ra mà trong đó không ai biết ai là ai nữa.
Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online
SỰ BẤT KHOAN DUNG (Julio Cortázar ) 🔒
0 trả lời, 921 lượt xem —
Trang 1 / 1