📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nói những điều vô nghĩa bằng thơ

91 trả lời, 12.190 lượt xem — Trang 1 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-04 12:42:45nguyenbs>
Mình cũng đã viết được một khoảng thời gian, nhưng đây là lần đầu tiên có mặt tại diễn đàn này. Mong mọi người góp ý.
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng chưa dám gọi những gì mình đã viết là thơ. Chỉ là những từ ngữ đôi khi vô nghĩa, sai vần lạc điệu mà gặp nhau, nhưng đã từ lâu, việc nói những điều vô nghĩa ấy đi theo tôi như lời một người tri kỷ trong hành trình cuộc sống...
Đăng nhập để trả lời
0
Đề tựa
Cho những tâm hồn không còn nguyên vẹn, tật nguyền về thân xác hoặc trái tim, một kẻ điên tình lang thang tìm về nơi xưa hò hẹn, một gã liêu xiêu đêm mưa ướt say mềm.
Một cô nàng dở hơi, mỗi đêm cười dăm ba câu vớ vẩn. Một thằng bụi đời bất lương, tàn nhẫn, một ông già rao tàu phớ cuối con phố không tên. Một nỗi buồn từ cống rãnh chui lên...
Đăng nhập để trả lời
0
Với em

Em đừng để hồn mình
Đi qua miền nhiều gió
Rồi như cây xấu hổ
Khép nỗi đau vào lòng.

Bầy sẻ sẻ mùa đông
Đã tìm nơi trú lạnh
Bầy lá khô bất hạnh
Cũng tìm hơi đất ngàn.

Em đừng tắt nồng nàn
Từ trong đôi mắt biếc
Để mình ta đơn chiếc
Bên nỗi buồn đời em.
Đăng nhập để trả lời
0
Hà Nội
Tặng những đôi chân tháng năm đã đi về nơi đây...

Tôi ra Hà Nội bảy năm. Bảy năm của một quãng đời gian truân trầm uẩn,
khi ra đi tóc mẹ còn xanh lắm, nay sợi bạc đã quá nửa phần...

Phố Hà Nội buồn như trái tim một kẻ đi lạc, lúc dài lúc ngắn như trí
nhớ của một thằng say...

Phố Hà Nội quẩn quanh đến mức chẳng đủ ngã rẽ cho tôi quên được dù
chỉ là một người con gái. Dù dọc ngang ba mươi sáu con đường cũng chỉ
đủ cho hai người bạn tỉnh rượu ngay ở sớm mai. Không có ai, Hà Nội không có ai...

Không có ai vì Hà Nội có quá nhiều những ai - xa - lạ. Họ nói cười
rồi đi vội vã, thây kệ phố nằm rêu bụi tháng năm ròng. Phố héo hon vì
thiếu một dòng sông biết chở nước trong...

Tôi ra Hà Nội bảy năm. Bảy năm của một quãng đời không đong không
đếm, có chăng chỉ là con số những lần ai đó đi qua mình, những nỗi,
những niềm, những cơn, những cuộc, những oằn vai lo lắng cơ sinh...

Phố Hà Nội những phố rất tình. Đôi cô gái thông minh nhan sắc, chở
những con thuyền đến tận bình minh. Khách qua đò, thuyền em về đâu
đời cũng mặc..

Tôi ra Hà Nội bảy năm. Đứa em nhỏ lớn lên vàng võ, biếng chuyện sách
bài, ham chơi theo bầy bạn lông bông ngoài ngõ. Mẹ ngắt nhánh cây bờ
dậu dứ đòn quát nhỏ. "Liệu mà giống anh mi, lớn rồi biền biệt mà đi,
quên gánh nặng đồng Chiều, gánh nhẹ đồng Quan. Bảy năm, nó còn nhớ ai than ai lầm..."
Tôi ra Hà Nội đã bảy năm.
Phố Hà Nội bảy năm.
Đăng nhập để trả lời
0
Tan giấc mơ chiều
Hai đêm buồn giống nhau, một bài thơ viết lại, một nỗi nhớ âu sầu, một người đi đi mãi...

Ta chẳng thể nào có được cùng em
Giấc mơ xanh thuở cũ
Để vệt nắng vàng lụi bên thềm
Khi mặt trời chưa ngủ

Ta chẳng thể nào có được vì sao
Ngày xa nhau em ước
Chỉ gió bên tai,
nắng trên đầu
Và con đường trải ngược

Khi bước chân sang mùa
vinh hãnh già nua
Thông minh, nhan sắc ngày một cũ
Chỉ nỗi buồn thôi, chẳng bao giờ
Những ước mơ
thôi ước mơ
Lối cũ em đi
Ta vẫn thắp vệt nắng vàng muôn thuở
Để con phố chia ly
Vẫn còn nhớ đôi chân chiều thiếu nữ
Chiều hoàng hôn không đam mê
Tắt nỗi đau
Ta chỉ tiếc
Khi xa nhau
Đôi mình còn quá trẻ.
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ bên cửa sổ

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ.
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.

Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Dưới ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.

Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.

Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.

Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạc
Chỉ xanh thêm đợi chờ.

Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.
Đăng nhập để trả lời
0
Phố không giờ

Phố không giờ người thưa đèn lạnh
Dài trên những khúc quanh
Bỏ lại chiếc lá khô rạn vỡ
Đôi chân gã độc hành.

Phố không giờ đợi chờ vô định
Một cơn buồn tuyệt đích
Sao chỉ còn Chẳng Ai, Không Rõ
Ta là ta, hay mình?

Phố không giờ còn trơ ra phố
Với một linh hồn nhỏ
Đã bán cho quỷ dữ men nồng
Ai xin không ta cho.

Phố không giờ đời lên vắng hoe
Bỗng thấy dài lê thê
Độc hành khách bỗng vô nhân ảnh
Đôi chân vấp gió ngã ra hè.

Phố không giờ ta chưa kịp hỏi
Bao giờ Người cứu rỗi
Hỡi Giêhôva chết trong ta
Chết như người vô tội.
Đăng nhập để trả lời
0
Hai nửa mùa thu

Bên kia mùa thu
Không ai còn đợi
Một tôi vời vợi
Buồn giữa bên này.

Khép những đắm say
Một con tim mỏi
Một linh hồn rỗi
Về đâu bây giờ…

Nửa thu không chờ
Đã đi vội vã
Nửa kia tàn tạ
Trút cơn mưa dài

Khi chẳng còn ai
Nói lời than thở
Này đây nỗi nhớ
Hãy về mùa thu

Bên kia mùa thu
Không ai còn đợi
Một tôi vời vợi
Ngàn thu trong buồn.

Cơ cầu

Nàng cầu cho mình một tình yêu thủy tinh
Trong suốt ngọt ngào, sắc lịm độc ác.
Giữa ngày Chủ Nhật buồn, ngọn nến lung linh
Chúa buông lơi một cái nhìn khinh bạc.

Ta ngồi chơi vơi trên tầng năm một căn gác
Ngắm mơ ước của nàng quẩn quanh những ô cửa nhỏ.
Một nỗi buồn hình hài không rõ
Bay lên...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenbs

Với em

Em đừng để hồn mình
Đi qua miền nhiều gió
Rồi như cây xấu hổ
Khép nỗi đau vào lòng.

Bầy sẻ sẻ mùa đông
Đã tìm nơi trú lạnh
Bầy lá khô bất hạnh
Cũng tìm hơi đất ngàn.

Em đừng tắt nồng nàn
Từ trong đôi mắt biếc
Để mình ta đơn chiếc
Bên nỗi buồn đời em.


Chưa có tựa
(Tặng ông xã Hải Triều )

Em thả rơi hồn mình
Vào trái tim anh đó
Như hương tìm về gió
Để tình lại lên xanh

Em tìm về bên anh
Như cánh chim cô lẻ
Tìm về trời bình yên

Em sẽ thắp niềm tin
Bằng hoa vàng mấy độ
Để trái tim hội ngộ
Mình với mình chung đôi

NTT


Thấy thơ bạn hay quá , KVPD lại đang buồn. Thả lòng vào thơ tìm chút yên bình....Xin mượn ý thơ của bạn họa lại vài dòng.....

Thân mến !

Những con đường em đi rồi cũng đưa em về bên anh
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi, có người đọc thơ mình hạnh phúc quá!
Cám ơn bạn.
Đăng nhập để trả lời
0
Thất tình

Nắng ngập hành lang
Nàng cười toe toét
Tôi ngồi nói phét
Khói thuốc ngập người.

Có hôm đẹp giời
Nàng khoe mông mẩy
Mấy tay mất dạy
Bàn tán xôn xao.

Một bữa mưa rào
Cả người ướt nhẹp
Ngắm nàng cũng đẹp
Buồn miệng tán liều.
...
Chồng nàng đưa đón sớm chiều
Sao tôi ngồi nghĩ những điều vẩn vơ?
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn đau bốn mùa

Nhớ nghiêng chao lại tình vụt đi
Buồn ơi đôi mắt kẻ mê si
Lòng em như gió thu lạnh nhạt
Lửa cháy tim ta chẳng nghĩa gì.

Độ trước mùa xuân nàng hay khóc
Lòng ta nắng mới mặt trời mọc
Mắt nhắm môi ghì nhân thế xa
Đời có can gì, mặc kệ ta.

Cuối hạ nhiều mưa một cánh thư
Nàng hong mi ướt viết đôi từ
“Chia tay” rồi hỡi bàn tay nhỏ
Vuốt nhẹ lòng ta, nhẹ thế ư?

Môi ta khói nhạt run run hát
Phím cầm lạnh ngắt giữa chiều đông
Vài nốt xanh xao vài nốt bạc
“Mi phá mi đồ…” có nhớ không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-08 03:38:15nguyenbs>
Gửi lại em
Viết tặng một người trên diễn đàn dactrung.net

Gửi lại cho ngày vui
Một nỗi buồn nhỏ dại
Em qua em nhìn lại
Rồi tim thắp yên bình.

Gửi lại câu chuyện mình
Có ngày xưa hơi thở
Từng nhịp nghe còn rõ
Em khắc vào đời anh.

Gửi lại những dòng xanh
Bài thơ xưa em viết
Những ngày mình chưa biết
Đời có hai con đường.

Gửi lại đoá vô thường
Lời ca nào quen hát
Giọng tình xưa đã lạc
Đóa tình xưa cánh tàn.

Gửi lại cho mây ngàn
Cánh chim xưa bay mỏi
Gửi em linh hồn rỗi
Tháng ngày anh quên vùi.

Gửi lại cho ngày vui.
Em yêu! Anh gửi lại.
Đăng nhập để trả lời
0
Lời ru cho đôi mắt

Trong đôi mắt em cả một trời lừa dối
Một chút ngây thơ
Bao nhiêu là vô tội.
Ta vật vờ đi dọc cơn mơ
Rồi thả hồn mình lạc lối.

Trong đôi mắt em từng giọt dài lệ nhỏ
Ta tưởng có nỗi đau
Nên ghì vai ôm về dành dỗ.
Ôi, vắng những nỗi đau thì đời cũng có sao.
Lệ thường có đáng là bao.

Trong đôi mắt em
Có một ta ngân nga câu hát cũ
Đàn chiều đã trùng dây
Thanh âm trầm ru em cơn ngủ
-À ơi
Trăng bạc, đêm mòn, ngủ ngon đôi mắt nhé.
Sớm mai đây lại xây đời dâu bể
Tình này gửi lại em thôi
Buồn này tôi nhận về tôi.

Đăng nhập để trả lời
0
Sợ

Tôi sợ buồn như trẻ sợ bóng đêm
Em biết không em tôi đang buồn khổ.
Tim thiếu nắng vàng
Hồn tôi thiếu gió
Nên cứ vật vờ trong ký ức về em.
Đăng nhập để trả lời
0
Rót nữa đi lời tình u uẩn

Rót những nỗi buồn
Không bao giờ cạn
Lên môi em nhạt
Màu son tô hờ.

Để một vần thơ
Lạc vào u uẩn
Dốc tình lận đận
Trượt qua gót giày.

Rót những đắng cay
Vào lời yêu mỏi
Gửi em hờn dỗi
Một ta hoang đàng.

Để những vội vàng
Nghiêng đời chảy cạn
Lúc ta ngồi hát
Mặt trời đầu vai.

Rót những sớm mai
Bỏ đi biền biệt
Qua sông qua biển
Rồi quên đường về.

Để những mải mê
Như trong tiếc nuối
Gọi thêm lần cuối
Tên em thầm thì.

Cứ rót nữa đi
Lời tình u uẩn...
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa

Ta như giọt mưa trong
Rớt xuống bờ mi lạnh
Lệ em khóc hai dòng
Chảy hai đời xa cách.

Tháng năm thành ảo ảnh
Tình yêu hoá mây ngàn
Suối mắt em giờ cạn
Giọt mưa giờ rơi hoang.

Góp gió chiều lang thang
Xô ta đời thật nhẹ
Một hồn ta nhỏ bé
Tan vỡ vào hư không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngang qua đại lộ

Ngang qua đại lộ,
Những chuyến xe vội vàng xuôi trăm phố
Quét ánh đèn đêm
Đưa bóng ta nằm xuống êm đềm.
Vàng, xanh, vàng, xanh, đỏ.
Ngã tư nào vậy em?

Ngang qua đại lộ,
Nhớ ước mơ từ thời tuổi nhỏ.
Những con đường trong câu chuyện cổ.
Có tình yêu, lòng nhân ái viết lời ru.
Buồn vui về chung bến mơ
Nào đâu một ngã tư?

Ngang qua đại lộ,
Những tâm hồn chạy theo nhau về đâu.
Tít tắp đêm sâu
Loài bụi nhỏ nhoi mờ đèn phố.
Đời lấp loá trăm màu
Ta chân trần bé nhỏ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hy vọng

Yêu lấy nhé
Sự sống mong manh thế cơ mà
Đừng để nước mắt khô môi mẹ
Đừng để nắng chiều đỏ vai cha.

Yêu lấy nhé
Những khi bỗng thấy đôi chân nhẹ
Hãy bước thật nhanh, đừng nhìn lại
Hãy để con tim về ngày mai.

Ôi ngày mai
Họ trải tình yêu đầy lối nhỏ
Họ để chia ly đi đi mãi
Và nỗi buồn chết khô

Yêu lấy nhé
Cuộc tình màu tro
Chẳng giữ chân ta đêm mùa lạnh
Đi về đâu bây giờ?

Hét thật to
Đi về đâu bây giờ
Hét thật to
Hỡi cây thánh giá đỏ
Đi về đâu bây giờ?
Giữa tiếng chuông ngân đều rất rõ
Phúc âm nghe như một bài thơ

Yêu lấy nhé
Cuộc đời dài như một bài thơ
Xin bỏ lại đôi vần nông nhẹ
Trong những ngày xưa
Hững hờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Không tha thứ
Tặng T. và H.

Anh tìm thấy chính mình rồi đánh mất
Giống như tóc thề, em nuôi rồi lại cắt.
Lầm lỗi thay tên bằng lãng quên
(Nhưng sám hối đâu chỉ cần cúi mặt...)

Số phận chỉ là con số không hình hài
Sao anh cõng suốt đời đến nhàu nát hai vai.
Vẫn biết, đôi khi tha thứ không cần thiết
Nên khoảng lặng đêm nay em đã giữ thật dài.

- Thì cuối con đường là một ngã ba
Nhưng em biết không, hành trình đã rất xa.
Nhất là khi hai đứa mình tim đã mỏi...

Khoảng lặng vỡ òa.

Có gì khác nhau
giữa củ hành và một nỗi đau
Khi cả hai cùng làm nên nước mắt?
Đăng nhập để trả lời
0
Dòng sông chưa ký ức
Tặng H.G.

Khi ta ngã bóng mình bé nhỏ
Những con đường chưa quen
đầy bụi gió
Em ở đâu, dòng sông cánh buồm nâu?
Đừng chở hồn ta về biển cả,
Nơi con sóng bạc đầu
Ngàn năm tan vỡ
vì giông tố.

Khi ta gọi tên một dòng sông
Tuổi thơ bình yên không trở lại
Khi ta lắng nghe một tiếng lòng
Ảo ảnh tình yêu đi đi mãi...
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt cô đơn không màu.
Tặng V.

Lênh đênh chiều lênh đênh
Rơi đi ôi giọt buồn.
Cô đơn màu trong suốt
Đưa ta qua ngày xanh.

Em mang tên loài mây
Đến bên chiều lá bay.
Đời ngàn cơn gió cuốn
Ta đi về cơn say.

Không ai qua chiều nay
Đếm những lời đắng cay.
Rượu tràn ly trong suốt
Cô đơn ngồi như ngây.

Bay đi ôi loài mây
Trái tim ta vỡ rồi.
Xin em đừng còn ngồi
Bên ánh mắt xanh xao.

Trên cao muôn tầng cao
Có nắng vàng đợi nhau.
Bay đi muôn tầng cao
Cho ta quên được nhau.

Không ai qua chiều nay
Nhớ những lời đắm say.
Màu nào ta cũng thấy
Tên em ôi loài mây.

Cuối xuân, 2001.
Đăng nhập để trả lời
0
Góc xa em ngồi
Tặng cô giáo.

Em ngồi xa, nơi góc trống
Tiếng chuyện trò ngột ngạt căn phòng mùa đông
Giọt nắng cuối cùng
Băng qua ô cửa sổ.
Đôi vai nhỏ
Nhẹ run

Bình yên trong mắt trong
Trói hết giông tố đời ta vào vô nghĩa
Cơn đau nào mới thôi
Đã không lên thành lệ
Giờ lặng nghe
Em cười.

Em cứ bình yên, cứ xinh tươi
Để mặc hồn ta bên cửa sổ
Gió sẽ qua mùa như chẳng có
Một ta ngồi xa trong đầy vơi.
Đăng nhập để trả lời
0
Còn tôi đã yêu em

Gió đã qua sông, mùa đông vùi ngủ lại
Điệu huyền cầm đi bỏ một trời mê mải.
Cỏ dưới chân mềm, tình đã khoác áo đêm
Còn tôi đã yêu em.
Đăng nhập để trả lời
0
Rock tình

Trao cho em một tâm hồn bệnh
Một ánh mắt dại ngây,
đếm tháng ngày bằng những cơn những cuộc.
Một không gian tình đục mờ khói thuốc
Một đoạn vu vơ đôi tiếng riff trầm
trong cơn rock buồn tênh.
Đăng nhập để trả lời
0
Còn tôi đã yêu em

Gió đã qua sông, mùa đông vùi ngủ lại
Điệu huyền cầm đi bỏ một trời mê mải.
Cỏ dưới chân mềm, tình đã khoác áo đêm
Còn tôi đã yêu em.


Đùa với ma mới tý nhé.

CHỈ CÒN RIÊNG TA

Sóng vẫn vỗ bờ mà gió đã sang sông
Ai oán cung đàn mênh mang mặt nước
Vạt cỏ triền đê in hình ai đêm trước
Để nay buồn cô quạnh chỉ riêng ta.


ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn anh Ngyeu nhiều vì đã ghé thăm nhà em. Chúc anh thành công.
Hey Jude, don't make it bad. Take a sad song, and make it better...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyenbs

Không tha thứ
Tặng T. và H.

Anh tìm thấy chính mình rồi đánh mất
Giống như tóc thề, em nuôi rồi lại cắt.
Lầm lỗi thay tên bằng lãng quên
(Nhưng sám hối đâu chỉ cần cúi mặt...)

Số phận chỉ là con số không hình hài
Sao anh cõng suốt đời đến nhàu nát hai vai.
Vẫn biết, đôi khi tha thứ không cần thiết
Nên khoảng lặng đêm nay em đã giữ thật dài.

- Thì cuối con đường là một ngã ba
Nhưng em biết không, hành trình đã rất xa.
Nhất là khi hai đứa mình tim đã mỏi...

Khoảng lặng vỡ òa.

Có gì khác nhau
giữa củ hành và một nỗi đau
Khi cả hai cùng làm nên nước mắt?

 
Có những điều đưa cuộc đời đến ngã rẻ
Đại lộ không đèn
Ta đi lạc lối đời nhau.
Phải duyên phận trong nát nhầu dâu bể
Để cuộc tình
Men đắng
Trót nhấp môi.
Tha thứ chi khi phần số đã định rồi
Ta với em
trong đêm tối không đèn
hai lối rẽ
đời chìm trong khoảng lặng

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Đấy là chuyện hôm thứ Bảy vừa rồi.

Buổi tối mình thèm ngồi cỏ uống rượu, hẹn K và T ra cửa SVĐ Mỹ Đình ngồi, giống như mấy năm trước vẫn ngồi đấy uống với chúng nó.

Cả 2 thằng K và T đều đang đi chơi bên Mê Linh, chúng nó trả lời "Về ngay, về ngay".

Mình ra đấy ngồi trước, chị bán hàng lấy cho một chai vodka HN, gọt một quả xoài to. Chờ đến cả tiếng không thấy 2 đứa về , nhìn xuống đã hết nửa chai. "Mưa quá, bọn tao đang chạy thục mạng" - Mình nhìn lên trời ở đây thấy vẫn trong. Uống thêm tí nữa thì thấy có cơn giông. "Chắc là một cơn giông lành", nghĩ thế và cứ ngồi tiếp. Chợt thấy mình tỉnh táo lạ kì - cái tỉnh trước cơn say.

Mưa đổ ập xuống đầu như người ta đổ nước từ thùng ra chậu. Lục lọi trong cốp xe không có một mảnh áo mưa, ở cái chỗ khỉ gió này thì có đi cả cây số nữa cũng chả có hàng nào bán áo mưa. Thế là bị ướt sạch. Cái điện thoại cũng hỏng luôn.

Nhiều năm nay rồi nhỉ...
Cơn mưa nào cũng giống nhau. Mưa làm mình cô độc.

Cầu vồng
(Hay Cổ tích ngày mưa)

Phía sau cơn mưa là chiếc cầu vồng
Tôi đi tìm đôi bờ cho một dòng sông
Suốt tuổi thơ ngập ngời ảo ảnh
Vàng, tím, xanh, hồng...

Ướt cỏ trần gian, giọt khoan giọt nhặt
Có ai tin Chức Nữ nhớ chồng
mà lệ trong tràn mắt?
Ký ức suy tàn, cổ tích chết ngày mưa
Hay cổ tích đã ám vào đời thật?

Những con đường xa băng qua trí nhớ
Qua đám rêu phong dưới chân mòn xứ sở
Tôi ước mình làm con dốc cũ
Cho cuộc đời trượt đi vu vơ.

Có thể không về lại,
tôi nào tiếc ngày xưa
Vì đã biết và đã yêu tha thiết
Những sắc màu nhân gian mê mải
Cổ tích ngày mưa không ai nhắc bao giờ.

Phía sau cơn mưa còn chiếc cầu vồng
Tôi vẫn mải mê tìm đôi bờ cho một dòng sông
Có những cây cầu bắc qua rồi lỡ nhịp
Ảo ảnh năm xưa
lung linh mãi trong lòng.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»