Một nỗi buồn đang treo lơ lững trong bà Lan, bà đang sửa sọan cho những ngày dài cô đơn sắp tới của bà. Người con gái duy nhất của bà sắp theo chồng... về quê nhà chồng, bỏ bà lại với nỗi cô đơn.
Là một người mẹ như trăm ngàn người Mẹ khác, bà luôn thúc giục con lấy chồng, người con gái không muốn mẹ sống cô đơn đã không chịu kết hôn, nhưng rồi qua sự khuyên nhủ và với tình yêu chợt đến Thu đã lập gia đình, trong năm đầu tiên Thu và chồng vẫn ở chung với bà.
Tuy bà chưa đến tuổi về hưu nhưng vì những bất ưng của bà nơi sở làm Thu đã muốn bà về hưu cho khuây khỏa, căn nhà bà đã mua Thu sẽ giúp bà trả tiền hàng tháng, cuộc đời những tưởng sẽ êm trôi, cho đến khi Thu lập gia đình, nỗi khó khăn đã đến với bà.
Thu đã phải nghe lời chồng về "quê chồng" nơi có gia đình chồng sinh sống. Thu năn nỉ bà đi theo nhưng bà không chịu, theo kinh nghiệm của bạn bè và do cá tình của bà, bà không muốn lệ thuộc vào con, nối buồn vì sẽ cô đơn, nỗi băn khoăn cho tiền mortgage làm bà lo lắng hơn....
Nhìn người lại nghĩ đến mình, ngọai trừ tiểu bang CA, con cái còn muốn sống chung với cha mẹ, con tôi cũng đang trên đường rời xa, vì tương lai, vì job, vì tình yêu, muôn ngàn lý do hợp lý mà mình không thể không chấp nhận. một mình nuôi con rồi gần cuối cuộc đời sẽ một mình trong căn nhà vắng, sau những giờ làm việc bạn bè sẽ chỉ với computer và một vài người bạn ẢO....
Cuộc đời cứ xoay tròn, nhiều năm về trước tôi cũng đã rời Mẹ để theo chồng....