📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Xin hãy cho tôi lời khuyên

12 trả lời, 1.001 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-16 03:14:40out_of_mind>
Chuyện này rất dài, bây giờ tôi rất mệt nên chỉ kể được đoạn ngắn, để lúc sau tôi sẽ kể hết. Rất mong các bạn cho tôi lời khuyên vì đây là mối tình đầu của tôi, tôi không có kinh nghiệm, trước giờ không thích đọc những lời tâm sự của người khác và cũng không hay tâm sự trực tiếp hay gián tiếp với bất cứ ai. Nhưng bây giờ, thật sự tôi không biết làm sao nữa. Có người bảo tôi "ngây thơ lắm em ạ", anh ấy thì bảo "trẻ con, khi nào đi làm em sẽ khác"..., bạn bè thì bảo "bà đừng nhìn đời qua lăng kính màu hồng nữa, tự dưng chui đầu vào rọ".... Nhưng không, tự tôi thấy mình chín chắn hơn người rkhác rất nhiều ngay cả những người hơn tuổi mình.

Yêu nhau được 4 tháng, anh ấy chưa bao giờ dẫn tôi về nhà hay đi chơi với bạn bè của anh ấy cả. Điều này có bình thường không?

À, còn phải kể về anh và tôi thì mới biết giải quyết được chứ nhỉ.

Tôi mới tốt nghiệp đại học năm nay, giờ này đang vất vả tự mình xin việc, không quen biết không tiền nong, nhưng với ngành và khả năng của mình thì kiếm việc rất dễ, chỉ có điều lương cao thấp. Cái đích của tôi là làm việc trong các ngân hàng lớn, nhưng có lẽ bi giờ chưa được, phải luyện thêm một thời gian nữa. Thế nên chán. Thực sự mấy ngày nay tôi mệt mỏi quá rồi. Không buồn ăn uống gì cả. Anh lại đi NN mấy ngày mới về, đã 10 ngày không gặp, đt ngoài vùng phủ sóng.,, lại bận bịu như anh tôi chả đòi hỏi. Buồn quá!
Mọi người thường nói lúc ra trường con người ta dễ bịkhủng hoảng. Với tôi thì đúng như vậy. Thời gian này quá đen tối với tôi.Công việc chưa đâu vào đâu. Anh thì quá vô tâm.

Mà cũng phải kể về anh chứ, nguyên nhân của vô tâm này có thông cảm được khôngg? Mình đã nhịn nhiều và nói với anh "yêu anh em thiệt thòi nhiều"!!!

Anh, một 7X rất đam mê kinh doanh, một tay mọt sách. Tủ sách của anh toàn là sáhc làm giầu; lúc tốt nghiệp xong muốn xả hơi một tí mà anh vẫn bảo tôi đừng có đọc truyện, đọc sách chuyên ngành và tiếng anh đi. Anh có tham vọng rất lớn: mở công ty cho riêng mình, mua được nhà ở hn, có ô tô... Cần nói thêm, gia đình anh cũng khá giả, trí thức nhưng không thừa tiền mua nhà HN, mà anh lập nghiệp ở đây nên phải có nhà ở là đích cần đạt tới. Còn mình một con gái HN . Đó là mình nghĩ vậy, chưa dám hỏi chuyện tế nhị này. Biết anh nặng gánh mình cũng không dám đòi hỏi gì, thương anh nhiều lắm. Đầu óc anh chỉ có kinh doanh và kinh doanh thôi.

Anh đặt sự nghiệp lên trên tất cả, kể cả chuyện tình cảm của mình. Một con người khô khan?!
....

Còn nhiều. Rất mong các bạn cho tôi lời khuyên
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn out_of_mind,

Đọc qua bài viết của bạn, NH nghĩ hiện tại bạn có thể làm 2 việc thiết thực nhất :

1. Tiếp tục tìm kiếm việc làm, và đừng nản lòng. Cố gắng lên bạn ơi!
Ai ai cũng có thời gian bực bội, nản lòng... khi tìm việc mà không có kết quả khả quan...
Bạn ráng lên nhen... Thất bại là mẹ thành công mà. Quan trọng là bạn luôn hãy tự tin về năng lực của mình, và rồi sẽ có 1 ngày bạn được giao phó công việc thích hợp... Hãy kiên nhẫn nhé. NH ủng hộ bạn.

2. Bạn và anh ấy nên tranh thủ thời gian để ngồi bàn thảo lại.
Bạn có quá nhiều thắc mắc chính đáng mà lại không thể đặt vấn đề trực tiếp với người yêu. Tại sao thế?
Khi đôi bên thành thật đến với nhau bằng tình yêu thì việc ngồi xuống bàn thảo với nhau để có giải quyết tốt đẹp cho cả đôi bên là việc cần phải làm. Như vậy, cuộc tình mới có cơ may thành công...

Bạn cho biết :
a)- anh ấy là nhà kinh doanh, hay vắng nhà, ít có thời gian chăm sóc bạn.
Vậy bạn có đồng ý ủng hộ anh ta làm giàu hay không?
Như bạn ủng hộ 100% ý chí làm giàu của anh thì hãy vui vẻ ủng hộ anh, và khuyến khích anh... Không buồn khi anh vắng nhà... Và hãy tự chăm sóc mình khi anh ở xa... Đây là sự lựa chọn để vui vẻ cả 2.
Còn như không đồng ý thì chí hướng của bạn và chí hướng của anh ta đã quá sai biệt. Hiện tại, bạn cần tình yêu, còn anh thì cần làm giàu. Nếu không khéo thì bạn và anh ấy sẽ có mâu thuẫn, và nội chiến ...[&amp;:]

b)- mục đích của anh ấy là nhà cửa, công ty riêng...
Mục đích của anh ta đã quá rõ ràng, thì trong vòng vài năm tới, có thể là 4 hoặc 5 năm nữa, công việc kinh doanh của anh ta vẫn nằm ở vị trí hàng đầu. Vì vậy, việc đem bạn về nhà để giới thiệu thì có lẽ chưa phải lúc... [&amp;o]
Nếu bạn ủng hộ mục đích của anh thì không có gì phải nói.
Còn như bạn đã không hài lòng, và cảm thấy mình thiệt thòi.. Thì... bạn cần phải ngồi xuống nói chuyện cho rõ ràng với anh ta.

Trước khi gặp anh để nói chuyện, phân tách cho đâu ra đó.
Bạn hãy tự hỏi : Bạn yêu anh ta ở điểm nào? Và bạn cần gì trong tình yêu nầy? Bạn thích cả 2 người đều phải chăm sóc lẫn nhau hay là sao? Bạn không ngại khi phải chịu thiệt thòi trong tình yêu nầy? Anh ấy và bạn đã mang lại cho nhau những niềm vui hay nỗi buồn?
Đại để bạn hãy tự đặt những câu hỏi mà bạn biết chắc câu trả lời, rồi từ đó bạn suy nghiệm ra... thì sẽ biết rõ bạn muốn gì ? làm được những gì? chịu đựng được những gì và trong bao lâu? v...v...

NHDT chỉ trả lời bạn theo cách hiểu của NHDT. Do đó rất có thể có sai sót, mong bạn không phiền và hãy lấy ý quên lời bạn nhé.[:)]

Chúc bạn thật nhiều nghị lực và can đảm trong lúc nầy. [sm=hugs.gif]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
cảm ơn NH rất nhiều. Bạn nói rất đúng

1. Trước giờ mình nghĩ sẽ luôn đề cao sự nghiệp của mình. Mình đã chứng kiến quá nhiều cảnh người vợ phụ thuộc chồng nên thấp cổ,,, và cũng phải đề phòng cho mình chứ. Công việc, người ta có thể dìm quên nỗi đau trong công việc.. Nhà nhiếp ảnh Đào Hoa Nữ đã nói "Tuyệt vọng trong tình yêu người ta tìm quên nỗi đau trong công việc, vậy thì còn đâu tình yêu đẹp nữa" - đại ý là như vậy, tớ không nhớ chính xác. Với lại mình là con gái ban A rất mạnh mẽ, chí ít ra mình nghĩ vậy là luôn thể hiện như vậy, chứ không lãng mạn củ chuooí đâu.

Đề cao sự nghiệp nhưng mình không bao giờ sẽ hy sinh tình yêu cho sự nghiệp, mà đồng thời cả hai. Khi tình yêu êm đẹp thì đó là động lực rất lớn cho người ta tiến lên đúng không? còn sóng gió,,, khó ai mà chịu nổi nhiệt này.

Và mình cũng luôn ủng hộ anh ấy tất cả, nhất là sự nghiệp.
Hồi trước anh ấy có ý định đi du học Nhật 5 năm làm TS. Mình ủng hộ, mình nói với anh "em sẽ chờ", nhưng anh không hứa hẹn gì. Anh kể về đôi bạn anh yêu được 5 năm, người yêu đi du học Nga 7 năm, trước khi đi đã ăn hỏi rồi. Bẵng đi, 7 năm sau anh kia nói sẽ ở lại Nga. Thế rr
........
Đăng nhập để trả lời
0
Tui nghĩ rằng bất cứ một người đàn ông thành đạt nào cũng cần có một chỗ dựa tinh thần, đó là gia đình. Anh bạn trai của bạn, cũng thế hệ 7x như tui đây, đang độ tuổi đam mê sự nghiệp, muốn đạt được tất cả những gì những người thành đạt khác đều có. Tui cũng đã đánh mất mối tình đầu của tui chỉ vì khúc mắc trong công việc, trong cuộc sống và sự ham mê sự nghiệp của tui. giờ xa nhà, xa bạn bè, người thân, xa xứ tui mới thấy quý những gì họ đã giành cho tui. hic!
Có lẽ sự dịu dàng, dùng tình cảm để làm anh ta tỉnh ngộ là hợp lý chăng?
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi bạn...(tôi là Boy)
Một người con trai, luôn đề cao sự nghiệp, danh vong, tiền bac...v..v..thì còn thời gian đâu mà quan tâm đến TY,Hanh phúc....và suốt đời,họ sẽ không bằng lòng với hiện tại.vả họ có đủ lý do để bào chữa cho việc họ làm...là đúng.
Những người như vậy bạn không nên quan tâm và đặt nặng tình cảm, TY vào họ được.rất khó thay đổi được suy nghĩ và thái độ của họ.vì đối với họ tiền bạc, sự nghiệp là tất cả...trên hết..coi chừng, bạn còn bị xem là 1 công cụ kiếm tiền hay giữ dùm tiền cho họ thôi.
Hãy suy nghĩ sáng suốt để sau này không hối hận.
"Tiền là quan trọng nhưng không thể quyết định được tất cả"
"Tiền có thể mua được 1 con người,nhưng chưa chắc mua được Tâm Hồn người ấy."
Chúc bạn luôn sáng suốt và Bình an trong cuộc sống
mailbo123@yahoo.com
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: colorado

Gởi bạn...(tôi là Boy)
Một người con trai, luôn đề cao sự nghiệp, danh vong, tiền bac...v..v..thì còn thời gian đâu mà quan tâm đến TY,Hanh phúc....và suốt đời,họ sẽ không bằng lòng với hiện tại.vả họ có đủ lý do để bào chữa cho việc họ làm...là đúng.
Những người như vậy bạn không nên quan tâm và đặt nặng tình cảm, TY vào họ được.rất khó thay đổi được suy nghĩ và thái độ của họ.vì đối với họ tiền bạc, sự nghiệp là tất cả...trên hết..coi chừng, bạn còn bị xem là 1 công cụ kiếm tiền hay giữ dùm tiền cho họ thôi.
Hãy suy nghĩ sáng suốt để sau này không hối hận.
"Tiền là quan trọng nhưng không thể quyết định được tất cả"
"Tiền có thể mua được 1 con người,nhưng chưa chắc mua được Tâm Hồn người ấy."
Chúc bạn luôn sáng suốt và Bình an trong cuộc sống


haha, colorado chắc là không bao giờ mắc sai lầm nhỉ?? Tui nghĩ rằng một người đàn ông có tham vọng mới thực sự là chỗ dựa cho người con gái. Tui không nói những người mù quáng, cho sự nghiệp là trên hết, cái cần thiết để những con người có tham vọng hiểu được rằng họ cần phải có một gia đình, một người phụ nữ ở bên mình đến mức nào. Còn "công cụ" như you nói có vẻ hơi trầm trọng wá đó.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Thêm một lần nữa anh làm tôi quá buồn. Từ hồi gặp và yêu anh có lẽ tôi khóc nhiều hơn cười, sáng ra đến cty mắt cứ sưng húp lên... Tôi đâu muốn thế, nhưng nước mắt tự đâu cứ rơi đầy... Mấy ngày không gặp, tôi nhắn tin nói hết suy nghĩ của mình, nói mình buồn, mệt... nhưng anh đâu có reply.

Ôm tôi mà anh nói "Sau này anh cưới, mời em, em có đến không?"... Rất nhiều. Tôi nhìn anh. Không thể nói gì hơn. Gục vai anh âm thầm khóc. Anh đâu có an ủi tôi, để yên rồi giục về sớm hơn mọi khi.

Tôi vẫn nói " chờ anh, ủng hộ sự nghiệp của anh", và kiến thức của tôi có thể hỗ trợ công việc của anh rất nhiều. Tôi không đòi hỏi vật chất, đưa đón hay gặp nhiều.... nhưng anh quá vô tâm... hay cố ý thì tôi cũng không rõ. Hình như tôi đang suy sét con người anh, chỉ nhen nhóm ý nghĩ "anh đểu thế", vậy mà tôi tự trách mình, không cho phép nghĩ xấu.

Chưa một lần anh nói yêu tôi. Cuối cùng anh cũng đã nói:
- Chưa có ai làm anh nhớ điên đảo, ngay cả em. Anh luôn coi em là em gái, một người bạn tốt, cái gì đó cao hơn bạn thì không.

Thế nhưng tôi và anh đã làm như những đôi yêu nhau.

Còn gì để nữa không?

Tôi không thể quên anh. Người đầu tiên tôi yêu, dành trọn trái tim mình... Gía như anh không chủ động tôi đã không phải khổ thế này, đã không yêu, là người bạn tốt.

22 tuổi bạn bè yêu mấy đời rồi, riêng tôi vẫn một mình, không thể rung động ai được, mà cũng không buồn vì điều đó, không bức xúc đi tìm cho mình một nửa cho bằng bạn bằng bè. Vô tư không phiền muộn.
Đồng ý hẹn gặp anh cũng chỉ để xem anh là kẻ liu manh nào, nếu không thì mình sẽ có thêm một người bạn, mở rộng quan hệ giao tiếp chỉ để tăng sự hiểu biết. Buổi hẹn đầu chúng tôi nói chuyện rất rôm rả... và tôi không hề có ý nghĩ gì hơn là một người bạn. Kính trọng sự hiểu biết, nghị lực của anh. Chỉ thế thôi. Không hơn một người bạn.
Sau đó anh chủ động truwowcs... và chúng tôi bắt đầu hẹn hò...

Hạnh phúc sao quá ngắn ngủi.

Thương tim ta vẫn mù mờ câu hỏi.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: out_of_mind

Thêm một lần nữa anh làm tôi quá buồn. Từ hồi gặp và yêu anh có lẽ tôi khóc nhiều hơn cười, sáng ra đến cty mắt cứ sưng húp lên... Tôi đâu muốn thế, nhưng nước mắt tự đâu cứ rơi đầy... Mấy ngày không gặp, tôi nhắn tin nói hết suy nghĩ của mình, nói mình buồn, mệt... nhưng anh đâu có reply.

Ôm tôi mà anh nói "Sau này anh cưới, mời em, em có đến không?"... Rất nhiều. Tôi nhìn anh. Không thể nói gì hơn. Gục vai anh âm thầm khóc. Anh đâu có an ủi tôi, để yên rồi giục về sớm hơn mọi khi.

Tôi vẫn nói " chờ anh, ủng hộ sự nghiệp của anh", và kiến thức của tôi có thể hỗ trợ công việc của anh rất nhiều. Tôi không đòi hỏi vật chất, đưa đón hay gặp nhiều.... nhưng anh quá vô tâm... hay cố ý thì tôi cũng không rõ. Hình như tôi đang suy sét con người anh, chỉ nhen nhóm ý nghĩ "anh đểu thế", vậy mà tôi tự trách mình, không cho phép nghĩ xấu.

Chưa một lần anh nói yêu tôi. Cuối cùng anh cũng đã nói:
- Chưa có ai làm anh nhớ điên đảo, ngay cả em. Anh luôn coi em là em gái, một người bạn tốt, cái gì đó cao hơn bạn thì không.

Thế nhưng tôi và anh đã làm như những đôi yêu nhau.

Còn gì để nữa không?

Tôi không thể quên anh. Người đầu tiên tôi yêu, dành trọn trái tim mình... Gía như anh không chủ động tôi đã không phải khổ thế này, đã không yêu, là người bạn tốt.

22 tuổi bạn bè yêu mấy đời rồi, riêng tôi vẫn một mình, không thể rung động ai được, mà cũng không buồn vì điều đó, không bức xúc đi tìm cho mình một nửa cho bằng bạn bằng bè. Vô tư không phiền muộn.
Đồng ý hẹn gặp anh cũng chỉ để xem anh là kẻ liu manh nào, nếu không thì mình sẽ có thêm một người bạn, mở rộng quan hệ giao tiếp chỉ để tăng sự hiểu biết. Buổi hẹn đầu chúng tôi nói chuyện rất rôm rả... và tôi không hề có ý nghĩ gì hơn là một người bạn. Kính trọng sự hiểu biết, nghị lực của anh. Chỉ thế thôi. Không hơn một người bạn.
Sau đó anh chủ động truwowcs... và chúng tôi bắt đầu hẹn hò...

Hạnh phúc sao quá ngắn ngủi.

Thương tim ta vẫn mù mờ câu hỏi.



tình đời thật phức tạp. Bạn thuộc tuýp người chịu đựng. Tôi cũng không hiểu bạn đang chờ đợi điều gì? Trong cuộc sống, tôi ưa thích sự thật và sự rõ ràng. Thực sự đọc câu chuyện này tôi cảm thấy khó chịu.Tình yêu cần sự lãng mạn nhưng trong tình huống này thì có lẽ cần phải có sự rõ ràng và dứt khoát.


Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn

Mình là man đây nhưng cũng là thế hệ chót của 6x. Mình rất thông cảm với những tâm sự của bạn và cũng rất hiểu những tâm sự đó của bạn. Cũng là đàn ông nhưng mình lại rất khác với anh bạn của bạn, thực tình thì bạn cũng nên thông cảm với anh bạn đó. Đàn ông bọn mình khi đứng giữa 2 việc tình cảm và lý trí thường đặt riêng biệt không hoà đồng chúng với nhau. Chuyện tình cảm và lý trí thường riêng biệt, độc lập với nhau, chuyện nào ra chuyện đó.

Mình nói khác với anh bạn đó là vì : mặc dù 2 chuyện riêng biệt nhưng khi những tâm sự của bạn gái mình trước kia đối với mình rất quan trọng,khi yêu thì người con gái đòi hỏi ở người đàn ông cũng rất đơn giản thôi, có gì mà không quan tâm được chứ?

Dù là có quan tâm chút ít đi chăng nữa cũng đã làm ấm lòng bạn gái rồi, bạn có cho là như thế không.
Điều cần thiết của người đàn ông khi yêu là :
- Nhiệt tình với bạn gái
- Trân trọng và tôn trọng bạn mình
- Thông cảm & giúp đỡ khi cần thiết
- Biết quan tâm tới bạn gái ở mọi hoàn cảnh

Như bạn nói bạn trai của bạn rất say mê đến công việc làm giầu, điều đó là đúng đắn và cần thiết đối với mọi người đàn ông nào, đó là điều rất quý và mình cũng ngưỡng mộ.
Nhưng không thể vì công việc nào đi chăng nữa mà người đàn ông lại không có chút thời gian để quan tâm, để ý, chăm sóc tới người yêu của mình. Ngay như các vị nguyên thủ quốc gai , họ bận trăm công nghìn việc mà họ vẫn có thời gian để chăm sóc gia đình và người thân cơ mà.

Như bạn đã nói " Ôm tôi mà anh nói "Sau này anh cưới, mời em, em có đến không?"... Rất nhiều. Tôi nhìn anh. Không thể nói gì hơn. Gục vai anh âm thầm khóc. Anh đâu có an ủi tôi, để yên rồi giục về sớm hơn mọi khi"

Sao lại có thể như vậy nhỉ? thử chăng? cũng không thể được!

VÀ còn đây nữa : " Chưa một lần anh nói yêu tôi. Cuối cùng anh cũng đã nói:
- Chưa có ai làm anh nhớ điên đảo, ngay cả em. Anh luôn coi em là em gái, một người bạn tốt, cái gì đó cao hơn bạn thì không."


Mình thấy có lẽ đây là câu trả lời đối với bạn quá rõ ràng rồi, anh bạn đó không có chút tình cảm nào đối với bạn cả!

Mình nghĩ bạn cũng là người con gái giầu tình cảm nhưng cũng không quá yếu đuối, không có gì không làm được, không có gì là không chịu đựng được mà chỉ là : người đó có dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật đó mà thôi.

Trong bạn đang có 2 luồng suy nghĩ, bạn đã nghĩ được đén điều đó nhưng bạn lại chưa dám tin vào thực tế đó.

Mong bạn sớm có những quyết định sáng suốt về chuyện tình cảm của bạn, bạn xứng đáng được nhận những tình cảm tốt đẹp và những sự chăm sóc yêu thương của một người yêu.

Mình cũng mạo muội viết lên những dòng tâm sự này, có điều gì không lọt tai thì bạn hãy bỏ qua.

Chúc bạn hạnh phúc và có được 1 tình yêu chân thành

Hẹn gặp lại

anhgioto@yahoo.com
http://BeKhoai.com
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: anhgioto

Chào bạn

Mình là man đây nhưng cũng là thế hệ chót của 6x. Mình rất thông cảm với những tâm sự của bạn và cũng rất hiểu những tâm sự đó của bạn. Cũng là đàn ông nhưng mình lại rất khác với anh bạn của bạn, thực tình thì bạn cũng nên thông cảm với anh bạn đó. Đàn ông bọn mình khi đứng giữa 2 việc tình cảm và lý trí thường đặt riêng biệt không hoà đồng chúng với nhau. Chuyện tình cảm và lý trí thường riêng biệt, độc lập với nhau, chuyện nào ra chuyện đó.

Mình nói khác với anh bạn đó là vì : mặc dù 2 chuyện riêng biệt nhưng khi những tâm sự của bạn gái mình trước kia đối với mình rất quan trọng,khi yêu thì người con gái đòi hỏi ở người đàn ông cũng rất đơn giản thôi, có gì mà không quan tâm được chứ?

Dù là có quan tâm chút ít đi chăng nữa cũng đã làm ấm lòng bạn gái rồi, bạn có cho là như thế không.
Điều cần thiết của người đàn ông khi yêu là :
- Nhiệt tình với bạn gái
- Trân trọng và tôn trọng bạn mình
- Thông cảm & giúp đỡ khi cần thiết
- Biết quan tâm tới bạn gái ở mọi hoàn cảnh

Như bạn nói bạn trai của bạn rất say mê đến công việc làm giầu, điều đó là đúng đắn và cần thiết đối với mọi người đàn ông nào, đó là điều rất quý và mình cũng ngưỡng mộ.
Nhưng không thể vì công việc nào đi chăng nữa mà người đàn ông lại không có chút thời gian để quan tâm, để ý, chăm sóc tới người yêu của mình. Ngay như các vị nguyên thủ quốc gai , họ bận trăm công nghìn việc mà họ vẫn có thời gian để chăm sóc gia đình và người thân cơ mà.

Như bạn đã nói " Ôm tôi mà anh nói "Sau này anh cưới, mời em, em có đến không?"... Rất nhiều. Tôi nhìn anh. Không thể nói gì hơn. Gục vai anh âm thầm khóc. Anh đâu có an ủi tôi, để yên rồi giục về sớm hơn mọi khi"

Sao lại có thể như vậy nhỉ? thử chăng? cũng không thể được!

VÀ còn đây nữa : " Chưa một lần anh nói yêu tôi. Cuối cùng anh cũng đã nói:
- Chưa có ai làm anh nhớ điên đảo, ngay cả em. Anh luôn coi em là em gái, một người bạn tốt, cái gì đó cao hơn bạn thì không."


Mình thấy có lẽ đây là câu trả lời đối với bạn quá rõ ràng rồi, anh bạn đó không có chút tình cảm nào đối với bạn cả!

Mình nghĩ bạn cũng là người con gái giầu tình cảm nhưng cũng không quá yếu đuối, không có gì không làm được, không có gì là không chịu đựng được mà chỉ là : người đó có dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật đó mà thôi.

Trong bạn đang có 2 luồng suy nghĩ, bạn đã nghĩ được đén điều đó nhưng bạn lại chưa dám tin vào thực tế đó.

Mong bạn sớm có những quyết định sáng suốt về chuyện tình cảm của bạn, bạn xứng đáng được nhận những tình cảm tốt đẹp và những sự chăm sóc yêu thương của một người yêu.

Mình cũng mạo muội viết lên những dòng tâm sự này, có điều gì không lọt tai thì bạn hãy bỏ qua.

Chúc bạn hạnh phúc và có được 1 tình yêu chân thành

Hẹn gặp lại

anhgioto@yahoo.com



Bất kỳ ai đứng trước một quyết định chia tay với một người đã từng gắn bó với minh, đó đều là thử thách. Họ thường cảm thấy khó khăn và đau khổ khi phải đưa ra quyết định. Nhưng thà một lần đau còn hơn phải chịu đựng nỗi đau giai dẳng, quyết định đi để bắt đầu một cuộc sống mới, có nhiều điều thú vị đang chờ bạn. Good luck!
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
mình còn nhỏ nên cũng chưa biết làm thế nào cả
chỉ biết nói rằng :hãy bình tĩnh mà thôi
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: meocon_thongminh93

mình còn nhỏ nên cũng chưa biết làm thế nào cả
chỉ biết nói rằng :hãy bình tĩnh mà thôi


uh! chuyện người lớn bình tĩnh thôi chưa đủ. phải quyết đoán nữa thongminh93 à. hiiiiiiii
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-06 02:10:46Ngài Đông Ki Sốt>
Chào bạn,

Tôi xin nói luôn tôi không bao giờ đưa ra lời khuyên cho ai bao giờ, tôi là người thích chia sẻ, đọc câu chuyện của bạn tự thấy có cái gì đó giống chuyện tình cảm của mình, vì thế những dòng viết sau đây chỉ là những chia sẽ mà bạn thử tham khảo (lời lẽ tôi thô, thông cảm!)

Bạn ah, trong bài viết đầu bạn nói rằng hay bị người khác kêu là trẻ con, anh ấy nói "khi nào đi làm em sẽ khác.." rồi "em nhìn đời với con mắt mầu hồng...". Quả thực tôi cũng hay nói với người yêu mình như thế, bạn bè tôi cũng hay nói với người yêu mình như thế. Nhưng quả thực không phải chúng tôi nghĩ rằng người yêu là những đứa trẻ thuần tuý, mà qua đó luôn muốn mong muốn người yêu mình hãy thực tế hơn, chúng tôi không cần những gì cầu kì, phức tạp, những cái gì mà quá xa với những văn hoá bình thường của người Việt, chúng tôi chỉ cần người yêu mình quan tâm đến chúng tôi những cái bình thường mà cuộc sống cần có: đến nhà anh chơi, nấu cho anh một bữa cơm, là cho anh một cái áo, thu gém đồ đạc của anh. Những người đọc sách nhiều thường hay vứt sách bừa bãi (cho dù khi cần họ tìm rất dễ dàng và nhanh), bạn đến xếp nó gọn lại, không cần ngăn nắp quá, anh ấy có thế nhiều lúc phát cáu với bạn (cũng như tôi ) vì làm anh ấy phải đi tìm sách rất mệt, nhưng trong lòng anh ấy tôi tin là anh ấy rất vui sướng và hạnh phúc. Còn nhiều việc đơn giản mà bạn cần quan tâm đến anh ấy, nhưng tôi nghĩ rằng bạn cần phải làm hợp lý sao cho đó là những chuyện đơn giản bình thường mà bạn vẫn hay làm chứ đừng có cứ đến là thể hiện điều đó ra ngay, sẽ gây cho anh ta cái cảm giác bị gò bó.
Ngoài ra vấn đề trẻ con mà chúng tôi nói với người yêu đó là cách cư xử, thời gian đầu tôi luôn rất bực với người yêu vì nhiều lúc rất hay thay đổi kế hoạch, đã hẹn đến mà cứ phải gọi điện nhắn tin thăm dò xem anh có thích mình đến không. Hoặc chẳng hạn đơn giản người yêu tôi giọng nói rất bé, khó nghe mà nàng hay nói nhanh, nên nhiều khi chúng tôi chỉ cãi nhau vì chỉ tôi chẳng nghe em nói gì. Hoặc nhiều lúc khi tôi đang mải suy nghĩ thì nàng nói, tôi không tập trung để ý, thế là cáu. Chuyện nữa là tôi cũng hay soi mói cách ứng xử của nàng trong gia đình, nên cách ắn cáhc nói của nàng tôi trong nhà chỉ cần một thời gian là tôi nắm rõ, nhưng bạn gái tôi thì lúc đầu không bao giờ để ý.
Hoặc cũng có thể là do nàng không chịu nắm lịch làm việc của tôi, nhiều lúc cứ nhắn tin hoặc nháy máy hoặc gọi điện... hoặc nhiều lúc tâm sự qua điện thoại. Không biết những người con trai khác thế nào chứ tôi chúa ghét dùng điện thoại di đông, tôi rất ít khi nhắn tin, và thường vứt điện thoại ở nhà (nhất là với những chuyện nghiêm túc). Quan điểm của tôi là những người hay sử dụng di động thì tình cảm sẽ dễ dãi hời hợt, điều này tôi càng không chấp nhận đối với bạn gái mình. Có gì cứ gặp nhau mà trao đổi, bày tỏ thẳng thắn. Nhưng tất nhiên tôi cũng không phải cực đoan, vì nếu tự nhiên thời điểm nào đó, rất mong nhận được tin nàng mà nàng lại im lặng thì lúc ấy cũng thấy buồn bực.

Bây giờ tôi nói đến chuyện khác, tôi nghĩ rằng người con gái không nên khóc nhiều (càng nhiều càng không nên), biết kiềm chế tình cảm cũng là thể hiện của một người trưởng thành. Mà chỉ vào thời điểm nào thích hợp thôi, tôi nhớ rằng đã rất xúc động khi thấy em khóc khi mà chúng tôi đang rất vui, tôi hỏi tại sao em không nói, nhưng cuối cùng hỏi mãi em nói rằng em khóc chỉ vì chưa làm được nhiều điều cho nhau mà em muốn làm. Nếu như những gì bạn nói, hai bạn mới yêu nhau được tầm 4 tháng, thì có lẽ thời gian đó vẫn còn chưa nhiều đâu bạn ah. Tôi để ý đến một chi tiết bạn chưa hề yêu trước 22 t, điều đó chứng tỏ bạn hoặc là người con gái ít giao tiếp bên ngàoi, hoặc bạn mải mê theo đuổi nghiệp học hành,... và khi anh ấy đến rất dễ nảy sinh tình cảm nếu như anh ấy chỉ cần là một người đàn ông chuẩn mực một chút trong mắt bạ. Vì vậy cần phải xem xét cẩn thận xem bạn có vội vàng không. Tôi là người cũng yêu muộn, trước ngày mà tôi nói với em là tôi yêu em, dường như em đã cảm thấy được tình cảm của tôi, đã gửi tặng cho tôi một món quà nhỏ. Tôi không biết là gì, đến khi về mở ra mới biết đó là cái kẹo lạc. Hàm ý như thế nào có lẽ bạn đã hiểu. Tôi đồng ý với các góp ý ở trên dù yêu say đắm thế nào bạn cũng nên nghĩ cho mình, hãy để ý đến công việc và sự nghiệp của mình, một người đàn ông tri thức luôn mong muốn một người vợ thông minh có công ăn việc làm ổn định. Hãy cân nhắc xem liệu anh ấy có thực sự là người sẽ chu cấp, đảm bảo được cuộc sống tương lai của mình hay không.? (điều này tôi cũng nói với người yêu của mình).

Còn nhiều điều muốn chia xẻ cùng bạn nhưng tôi còn phải đi làm nên xin dừng lại, điều mà tôi muốn nói cuối cùng đó là quan điểm của tôi trong khi yêu: yêu nhau thì phải làm cho nhau tốt lên, đến khi đã thực lòng yêu nhau thì phải biết quan tâm đến nhau, đơn giản chứ chẳng cần những cái gì đó giả tạo. Hai người muốn đến được với nhau ngoài tình yêu, để sống được cùng nhau, gánh vác cùng nhau thì cần có cái nghĩa. Khi tình cạn người ta có cái nghĩa gắn lại và cái nghĩa sẽ nuôi dưỡng cái tình. Tình và nghĩa đã cạn thì đành phải chia tay nhau cho đỡ mệt mỏi.

Xin nhắc lại tôi không khuyên bảo hay đánh vào nỗi đau của bạn, trên đây chỉ là những gì tôi suy nghĩ về tình cảm của cá nhân tôi.

Chúc bạn nhận định đúng và xác định đúng tình cảm của mình,

Ngài Đông Ki Sốt.
Ai có thể biết được âm thanh của tiếng vỗ tay bằng một bàn tay?
Đăng nhập để trả lời
0