<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-19 03:39:35Trần Mạnh Hùng>
MỘNG CUỐI THU
Cung thương cung oán cung sầu
Kiều xưa lảy khúc tâm đầu vì ai
Người xinh sánh với anh tài
Chàng Kim ngơ ngác, giọt mai ửng hồng
Rêu phong còn xám tường đông
Sao người quân tử dám trồng cây si
Cành trâm vương bụi nói gì
Để cho một bước...Cây si...Tới chào.
Đành thôi duyên phận phải trao
Câu thơ khắc đá gửi vào vàng thu.
Tỉnh ra ,sương tỏa mịt mù
Thì ra mơ giấc tình thu...Cuối mùa...
YeuDieuLongNu
kính chúc huynh vui nhé
o )
( o
)
O
)
) o
o
O o
o )
(
CUNG THƯƠNG
Cung thương, cung óan với cung sầu.
Cung thương, cung óan với cung sầu.
Máu rỏ cung đàn thắm thiết đau
Xao xuyến hồn người trong cảm xúc
Bâng khuâng lòng khách gợn buồn nao.
Cung thương réo rắc tình hoa mộng
Cung óan nỉ non khóc nghẹn ngào.
Cung hận, cung sầu khi giận dỗi
Cung tơ êm dịu phải lòng nhau
Hòang Vương Gia
(____________________)
}{ }{ }{
LƯ TRẦM HƯƠNG
Mai sau dầu có thế nào
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này
Trông ra ngọc cỏ lá cây...
Kiều
Nguyễn Du
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng




![[X(]](/images/smiley/s11.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)




