Cái tai
Truyện ngắn của Hồ Thị Hòa
Khi anh muốn chạm môi vào đôi môi cô, cô nhoài người qua thành ghế để vòng ôm của anh gọn hơn. Anh tìm môi nhưng cô khăng khăng dừng lại ở má anh và một va chạm mềm mại vào thái dương khiến cô ngả người ra quan sát. Đó là cái tai của anh.
*
* *
1.
Lúc 11 giờ trưa, tác phẩm của Edward Hopper, danh họa Mỹ (1882-1967)
Tòa nhà nằm nghiêng phía bên phải cuối con đường Cổ Ngư. Cô qua Hồ Tây nhiều buổi chiều nhưng tuyệt nhiên không để ý đến sự hiện diện của tòa khách sạn lớn ấy. Có lẽ, bởi nó nằm ở đầu dốc, và mỗi lần dấn ga vòng qua ngã tư đi vào đường Xuân Diệu, cô không còn tâm trí đâu để tưởng đến ngôi nhà có lối kiến trúc kì lạ ấy. Hai mặt tường xây theo hình gấp khúc dích dắc khiến tòa nhà nằm trong thế vận động, trăn trở không yên. Sự mất cân bằng ở các mảng màu xanh trắng khiến nó càng có vẻ bất an, sầu muộn và ủ rũ. Cô tưởng tượng đến việc đứng trong từng căn phòng của tòa nhà ấy, tràn ngập ánh sáng và gió, nhưng luôn có cảm giác chông chênh.
Anh đón cô ở phía dưới. Hai người vào thang máy. Đã có ở đó ba khách người Hàn Quốc. Họ không một lần đưa mắt nhìn hai người cùng khoang. Thang máy bằng khung kính, ánh nắng hắt nhẹ vào khoang. Anh giơ tay phác một cử chỉ, tỏ ý muốn chia sẻ cảm giác đang rời xa mặt đất.
2.
Cô chọn bộ bàn ghế bọc da đỏ nơi góc ngoặt hành lang. Bàn trang trí một lọ hoa sứ nhỏ màu trắng, một đóa hồng đỏ. Một vài bức sơn dầu lặng lẽ treo trên tường: những thiếu nữ sơn cước bị bọc quanh bởi những mảng màu tả thực cho cảm giác lẫn lộn giữa sự hoang dã với khiếu thẩm mỹ trưởng giả nhìn anh mỉm cười.
17 h, vắng khách. Giọng một vài người ngoại quốc phía góc tường bên kia vọng sang. Một phụ nữ châu Âu ló ra với chiếc quần đũi màu trắng, áo không tay xẻ tà dài tận gối. Hai màu trắng đen hòa nhã nhặn vào khung cảnh của khách sạn. Trong khung cảnh đó, bộ trang phục thật đẹp, nhưng không gây cảm giác trau chuốt. Người phụ nữ cầm quạt, phe phẩy, trọng lượng toàn thân dồn xuống một chân. Cô im lặng, ngẫm nghĩ về những gì mình đã làm trước cuộc hẹn: tắm gội, sấy đầu, xức nước hoa, chọn bộ quần áo đẹp nhất.
Cô nhìn khuôn mặt đã gắn bó, đối diện với mình trong nhiều tư thế, vị trí, trong nhiều khoảnh khắc và ánh sáng. Khuôn mặt đẹp cương nghị, vẻ suy ngẫm hiện lên trong khóe mắt giờ đã khác. Cằm bắt đầu bệu ra, dày lên chiếm thêm một khoảng không gian trống bên dưới. Đôi mắt đó, trong tổng thể khuôn mặt bây giờ chăm chăm nhìn cô. Cô chuyển cái nhìn ra ngoài khung cửa. Gần sát mặt đất, hai cây cầu có vẻ mềm yếu lạ lùng vắt qua lưng thành phố. Những căn nhà nằm im. Con đường Cổ Ngư thân thuộc thường ngày, giờ biến thành một tấm thảm đen, lúc lắc những đốm sáng đèn đường.
Bất giác cô nhoẻn cười, hỏi một câu vô vị:
- Anh khỏe không?
Một cô hầu bàn mặc chiếc áo dài hoa nâu đỏ, loại vải gấm mới, mỏng nhẹ quyến rũ đặt hai cốc nước xuống bàn. Anh gọi món đồ uống có màu trắng sữa, còn cô không biết gọi gì trong cái Menu đồ uống 10 $ trở lên này. Cuối cùng cô chọn một cốc sinh tố quen thuộc. Bốn năm, nhiều kinh nghiệm không còn chung nữa, cô không biết bao nhiêu thói quen cũ đã mất và bao nhiêu thói quen mới đã xuất hiện nơi anh. Thật lạ lẫm. Ban đầu là ở chiếc áo sơ mi màu xanh xa lạ này mà cô chưa bao giờ nhìn thấy.
- Em khỏe không?
Anh rút ra hai bao thuốc, một Malbroro và một Esse. Lần đầu tiên cô thấy loại thuốc đó, nó nhỏ bằng nửa điếu thuốc thường. Ngày trước, anh thường hút Mild Seven và thi thoảng là Malboro. Cô nhớ, sau một vài lần tỏ ý không vui, anh cũng để cô hút thuốc. Vì anh thường dùng những loại thuốc nhẹ nên cô vẫn thường hút chung với anh. Cô rút một điếu trong bao Esse đã vơi gần nửa.
- Bây giờ anh hút loại thuốc này à?
- Không, anh mang cho em.
- Lâu lắm rồi em không hút thuốc.
Anh châm lửa rồi nhìn ra cửa, im lặng hồi lâu. Thi thoảng họ nhìn nhau, nhìn vào gạt tàn thuốc lá.
3.
Thành phố như có sương! Giữa một ngày tháng Mười.
Một cô hầu bàn đi tới đổi gạt tàn.
Anh nhẹ đưa tay chạm môi cô, nhưng cô hơi nghiêng đầu. Cánh tay anh rơi thõng vào khoảng trống.
Cuối gian phòng, tiếng violon tấu lên bản Sóng sông Danup.
4.
Nhiều lần anh và cô cùng nằm im trong một căn phòng xa lạ, nghe đi nghe lại những bản nhạc cổ điển. Cô chỉ biết nghe và hầu như anh là người chỉ cho cô những hình ảnh được tạo dựng từ liên tưởng những âm giai. Cô không quên điều đó. Song những kinh nghiệm non nớt về âm nhạc ấy đối với cô giờ đã trở nên lỗi thời. Mấy năm qua, chắc anh ấy không tưởng tượng được khả năng thẩm thấu âm nhạc của cô bây giờ, cô thầm nghĩ. Bởi thoạt nghe bản nhạc tấu lên cuối gian phòng, cô đã biết người chơi có một trình độ non yếu và không tập trung. Cô nhìn lên bức tranh treo trên tường và thấy chính nó, cả hội họa cũng thế, cũng đang rơi vào một sự trượt dốc về thẩm mỹ khiến cô thấy khó chịu. Hiển nhiên đó chỉ là thứ âm nhạc và hội họa giải trí. Nhưng anh lại không nghĩ như vậy, cô biết thế.
- Ở đây vào các buổi chiều người ta thường chơi nhạc giao hưởng.
Trong giọng nói của anh có vẻ gì như một sự chờ đợi. Cô biết anh đã tìm chọn một nơi kín đáo và sang trọng để cô có cảm giác được nâng niu. Có thể anh muốn không gian này nuôi dưỡng chút cảm giác lãng mạn, gợi nhớ về những khoảnh khắc tốt đẹp giữa hai người.
Anh nhìn cô rất âu yếm, và anh nhẹ cười.
5.
Như thể có sương mù ngoài ô cửa.
6.
- Em có làm phiền anh không?
Cô chọn những thế ngồi khác nhau: vắt chéo chân, lưng tựa vào thành ghế, chống cùi chỏ lên bàn, khoanh tay trước ngực, chống tay lên cằm. Cô hi vọng tìm một giải pháp khả dĩ kéo hai người lại với nhau. Dường như rất lâu sau, anh vẫn yên lặng. Chợt như sợ mình phá hỏng thiện ý từ phía anh, cô nói:
- Em đã từng muốn có con với anh.
Anh nhìn cô rất lâu, và giang tay muốn ôm cô vào lòng. Một người bồi bàn đi qua, cố nhoài vào khoảng giữa hai người để rút chiếc gạt tàn cũ, thay chiếc gạt tàn mới. Song dường như khoảng cách giữa hai chiếc ghế quá chật, anh ta phải nghiêng người. Thế đứng thiếu vững chắc ấy khiến anh ta cứ loay hoay mãi.
7.
Đột nhiên cô muốn vào toilette.
Anh dẫn cô đi. Toilette ấm sực, có hai ngăn giấy, một giá đựng khăn màu trắng.
Khi trở ra, cô thấy mấy người hầu bàn nhìn cô, ánh mắt như ngầm thông báo với cô rằng họ thấu hiểu sự thân thiết giữa hai người.
8.
Khi anh muốn chạm môi vào đôi môi cô, cô nhoài người qua thành ghế để vòng ôm của anh gọn hơn. Anh tìm môi nhưng cô khăng khăng dừng lại ở má anh và một va chạm mềm mại vào thái dương khiến cô ngả người ra quan sát. Đó là cái tai của anh. Cô chợt nhận ra nó là vật không liên quan gì đến cuộc hẹn hò tẻ nhạt này. Nó nằm đó, và không liên quan một chút nào tới lịch sử mối tình của hai người. Rõ ràng trong những cuộc cãi vã của họ, những cuộc cãi vã mà khuôn mặt anh đã trở nên nặng nề với cô, đôi mắt đã từng hằn học với cô, khuôn miệng đã sỉ vả cô, tay anh đã tát cô, chân anh đã giữ cô trong những tư thế khiến cô phải nhục nhã.
- Em còn yêu anh không?
Cô nghĩ rằng cô sẽ nói: "Em yêu cái tai của anh". Quả thật, cái tai vô tội. Cánh tai to, mềm chảy dài xuống, kết thúc rất đúng chỗ trên nửa khuôn mặt xa lạ, giờ đang méo đi trước mắt cô trong tòa nhà bọc kính.
Truyện ngắn của Hồ Thị Hòa
Khi anh muốn chạm môi vào đôi môi cô, cô nhoài người qua thành ghế để vòng ôm của anh gọn hơn. Anh tìm môi nhưng cô khăng khăng dừng lại ở má anh và một va chạm mềm mại vào thái dương khiến cô ngả người ra quan sát. Đó là cái tai của anh.
*
* *
1.
Lúc 11 giờ trưa, tác phẩm của Edward Hopper, danh họa Mỹ (1882-1967)
Tòa nhà nằm nghiêng phía bên phải cuối con đường Cổ Ngư. Cô qua Hồ Tây nhiều buổi chiều nhưng tuyệt nhiên không để ý đến sự hiện diện của tòa khách sạn lớn ấy. Có lẽ, bởi nó nằm ở đầu dốc, và mỗi lần dấn ga vòng qua ngã tư đi vào đường Xuân Diệu, cô không còn tâm trí đâu để tưởng đến ngôi nhà có lối kiến trúc kì lạ ấy. Hai mặt tường xây theo hình gấp khúc dích dắc khiến tòa nhà nằm trong thế vận động, trăn trở không yên. Sự mất cân bằng ở các mảng màu xanh trắng khiến nó càng có vẻ bất an, sầu muộn và ủ rũ. Cô tưởng tượng đến việc đứng trong từng căn phòng của tòa nhà ấy, tràn ngập ánh sáng và gió, nhưng luôn có cảm giác chông chênh.
Anh đón cô ở phía dưới. Hai người vào thang máy. Đã có ở đó ba khách người Hàn Quốc. Họ không một lần đưa mắt nhìn hai người cùng khoang. Thang máy bằng khung kính, ánh nắng hắt nhẹ vào khoang. Anh giơ tay phác một cử chỉ, tỏ ý muốn chia sẻ cảm giác đang rời xa mặt đất.
2.
Cô chọn bộ bàn ghế bọc da đỏ nơi góc ngoặt hành lang. Bàn trang trí một lọ hoa sứ nhỏ màu trắng, một đóa hồng đỏ. Một vài bức sơn dầu lặng lẽ treo trên tường: những thiếu nữ sơn cước bị bọc quanh bởi những mảng màu tả thực cho cảm giác lẫn lộn giữa sự hoang dã với khiếu thẩm mỹ trưởng giả nhìn anh mỉm cười.
17 h, vắng khách. Giọng một vài người ngoại quốc phía góc tường bên kia vọng sang. Một phụ nữ châu Âu ló ra với chiếc quần đũi màu trắng, áo không tay xẻ tà dài tận gối. Hai màu trắng đen hòa nhã nhặn vào khung cảnh của khách sạn. Trong khung cảnh đó, bộ trang phục thật đẹp, nhưng không gây cảm giác trau chuốt. Người phụ nữ cầm quạt, phe phẩy, trọng lượng toàn thân dồn xuống một chân. Cô im lặng, ngẫm nghĩ về những gì mình đã làm trước cuộc hẹn: tắm gội, sấy đầu, xức nước hoa, chọn bộ quần áo đẹp nhất.
Cô nhìn khuôn mặt đã gắn bó, đối diện với mình trong nhiều tư thế, vị trí, trong nhiều khoảnh khắc và ánh sáng. Khuôn mặt đẹp cương nghị, vẻ suy ngẫm hiện lên trong khóe mắt giờ đã khác. Cằm bắt đầu bệu ra, dày lên chiếm thêm một khoảng không gian trống bên dưới. Đôi mắt đó, trong tổng thể khuôn mặt bây giờ chăm chăm nhìn cô. Cô chuyển cái nhìn ra ngoài khung cửa. Gần sát mặt đất, hai cây cầu có vẻ mềm yếu lạ lùng vắt qua lưng thành phố. Những căn nhà nằm im. Con đường Cổ Ngư thân thuộc thường ngày, giờ biến thành một tấm thảm đen, lúc lắc những đốm sáng đèn đường.
Bất giác cô nhoẻn cười, hỏi một câu vô vị:
- Anh khỏe không?
Một cô hầu bàn mặc chiếc áo dài hoa nâu đỏ, loại vải gấm mới, mỏng nhẹ quyến rũ đặt hai cốc nước xuống bàn. Anh gọi món đồ uống có màu trắng sữa, còn cô không biết gọi gì trong cái Menu đồ uống 10 $ trở lên này. Cuối cùng cô chọn một cốc sinh tố quen thuộc. Bốn năm, nhiều kinh nghiệm không còn chung nữa, cô không biết bao nhiêu thói quen cũ đã mất và bao nhiêu thói quen mới đã xuất hiện nơi anh. Thật lạ lẫm. Ban đầu là ở chiếc áo sơ mi màu xanh xa lạ này mà cô chưa bao giờ nhìn thấy.
- Em khỏe không?
Anh rút ra hai bao thuốc, một Malbroro và một Esse. Lần đầu tiên cô thấy loại thuốc đó, nó nhỏ bằng nửa điếu thuốc thường. Ngày trước, anh thường hút Mild Seven và thi thoảng là Malboro. Cô nhớ, sau một vài lần tỏ ý không vui, anh cũng để cô hút thuốc. Vì anh thường dùng những loại thuốc nhẹ nên cô vẫn thường hút chung với anh. Cô rút một điếu trong bao Esse đã vơi gần nửa.
- Bây giờ anh hút loại thuốc này à?
- Không, anh mang cho em.
- Lâu lắm rồi em không hút thuốc.
Anh châm lửa rồi nhìn ra cửa, im lặng hồi lâu. Thi thoảng họ nhìn nhau, nhìn vào gạt tàn thuốc lá.
3.
Thành phố như có sương! Giữa một ngày tháng Mười.
Một cô hầu bàn đi tới đổi gạt tàn.
Anh nhẹ đưa tay chạm môi cô, nhưng cô hơi nghiêng đầu. Cánh tay anh rơi thõng vào khoảng trống.
Cuối gian phòng, tiếng violon tấu lên bản Sóng sông Danup.
4.
Nhiều lần anh và cô cùng nằm im trong một căn phòng xa lạ, nghe đi nghe lại những bản nhạc cổ điển. Cô chỉ biết nghe và hầu như anh là người chỉ cho cô những hình ảnh được tạo dựng từ liên tưởng những âm giai. Cô không quên điều đó. Song những kinh nghiệm non nớt về âm nhạc ấy đối với cô giờ đã trở nên lỗi thời. Mấy năm qua, chắc anh ấy không tưởng tượng được khả năng thẩm thấu âm nhạc của cô bây giờ, cô thầm nghĩ. Bởi thoạt nghe bản nhạc tấu lên cuối gian phòng, cô đã biết người chơi có một trình độ non yếu và không tập trung. Cô nhìn lên bức tranh treo trên tường và thấy chính nó, cả hội họa cũng thế, cũng đang rơi vào một sự trượt dốc về thẩm mỹ khiến cô thấy khó chịu. Hiển nhiên đó chỉ là thứ âm nhạc và hội họa giải trí. Nhưng anh lại không nghĩ như vậy, cô biết thế.
- Ở đây vào các buổi chiều người ta thường chơi nhạc giao hưởng.
Trong giọng nói của anh có vẻ gì như một sự chờ đợi. Cô biết anh đã tìm chọn một nơi kín đáo và sang trọng để cô có cảm giác được nâng niu. Có thể anh muốn không gian này nuôi dưỡng chút cảm giác lãng mạn, gợi nhớ về những khoảnh khắc tốt đẹp giữa hai người.
Anh nhìn cô rất âu yếm, và anh nhẹ cười.
5.
Như thể có sương mù ngoài ô cửa.
6.
- Em có làm phiền anh không?
Cô chọn những thế ngồi khác nhau: vắt chéo chân, lưng tựa vào thành ghế, chống cùi chỏ lên bàn, khoanh tay trước ngực, chống tay lên cằm. Cô hi vọng tìm một giải pháp khả dĩ kéo hai người lại với nhau. Dường như rất lâu sau, anh vẫn yên lặng. Chợt như sợ mình phá hỏng thiện ý từ phía anh, cô nói:
- Em đã từng muốn có con với anh.
Anh nhìn cô rất lâu, và giang tay muốn ôm cô vào lòng. Một người bồi bàn đi qua, cố nhoài vào khoảng giữa hai người để rút chiếc gạt tàn cũ, thay chiếc gạt tàn mới. Song dường như khoảng cách giữa hai chiếc ghế quá chật, anh ta phải nghiêng người. Thế đứng thiếu vững chắc ấy khiến anh ta cứ loay hoay mãi.
7.
Đột nhiên cô muốn vào toilette.
Anh dẫn cô đi. Toilette ấm sực, có hai ngăn giấy, một giá đựng khăn màu trắng.
Khi trở ra, cô thấy mấy người hầu bàn nhìn cô, ánh mắt như ngầm thông báo với cô rằng họ thấu hiểu sự thân thiết giữa hai người.
8.
Khi anh muốn chạm môi vào đôi môi cô, cô nhoài người qua thành ghế để vòng ôm của anh gọn hơn. Anh tìm môi nhưng cô khăng khăng dừng lại ở má anh và một va chạm mềm mại vào thái dương khiến cô ngả người ra quan sát. Đó là cái tai của anh. Cô chợt nhận ra nó là vật không liên quan gì đến cuộc hẹn hò tẻ nhạt này. Nó nằm đó, và không liên quan một chút nào tới lịch sử mối tình của hai người. Rõ ràng trong những cuộc cãi vã của họ, những cuộc cãi vã mà khuôn mặt anh đã trở nên nặng nề với cô, đôi mắt đã từng hằn học với cô, khuôn miệng đã sỉ vả cô, tay anh đã tát cô, chân anh đã giữ cô trong những tư thế khiến cô phải nhục nhã.
- Em còn yêu anh không?
Cô nghĩ rằng cô sẽ nói: "Em yêu cái tai của anh". Quả thật, cái tai vô tội. Cánh tai to, mềm chảy dài xuống, kết thúc rất đúng chỗ trên nửa khuôn mặt xa lạ, giờ đang méo đi trước mắt cô trong tòa nhà bọc kính.