📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA NGUYỄN ĐĂNG THƯỜNG

14 trả lời, 1.346 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-20 14:40:03meocon_thongminh93>

Gần Chicago, thuộc Illinois... (Một bài thơ cắt dán)
Tôi sẽ chẳng còn sống nếu tôi quên là tôi tồn tại. Sống, trước hết, là biết rằng mình sống. Kìa, tôi vừa đạp nát một cánh hoa trên đường đi. Tôi muốn ăn trộm những đoá mimosa ở công trường Mississippi và đốt trụi những đoá anh đào trong vịnh Lincoln. Cuốn trôi, cuốn trôi đi, con sông rộng với những bắp thịt bằng nước, bằng thép màu xám lớn dợn, dịu dàng hơn những bắp thịt ở hai cánh tay tôi...

Chính tại đường Chateaubriand tôi đã trông thấy lần đầu tiên những tia sáng của hơi nóng. Ôi, một cánh hoa ngộp thở được phóng ra từ gót giầy. Bạn đã bóp nghẹt một bông hồng, phải không Stanley? Stanley Kowalski, tôi đang nói với bạn. Bạn sẽ mệt vì câu trả lời, phải không Stanley? Phải chắc chắn là như vậy. Tôi đã kiệt lực, Stanley Kowalski đã kiệt lực như một bông hồng bị sét đánh trúng...

Đó là một cái tên hay. Buddy, nghe thật nhanh, thật dịu, thật vang...

Đó là một cái tên làm ấm lòng, Buddy, Buddy ở Libertyville

gần Chicago

thuộc Illinois...


---------------------
Ghi chú:
Bài thơ trên đây được cắt dán với các câu văn rời rạc có thể là từ một bài điểm phim của tuần báo L'Express do tôi chuyển ngữ, hoặc từ một bài phỏng vấn (Marlon Brando) do một chuyên san điện ảnh dịch và đăng vào đầu thập niên 60 ở Sài Gòn, tôi đã tìm thấy lại trong hồ sơ tư liệu cá nhân và chỉ nhớ mài mại vì đã không ghi xuất xứ.
NĐT
Đăng nhập để trả lời
0
Thượng đế ơi, khủng khiếp
khi đêm xuống
thành phố là nghĩa trang
vọng tiếng kèn jazz
từ một bài thơ của tuyền
dịch langston hughes*
hồng hà hậm hận
thượng đế ơi khủng khiếp
điệu blues buồn não nuột
cùng ngước mắt về thăng long thành
tha hóa
hỡi các dì phước nhân từ
con không đòi chết trên thập tự hoa
dù để biết nỗi đau của kẻ đóng đinh
trên thánh giá
hỡi bạn bè chưa xa lánh tôi
các bạn ơi
tôi chỉ còn tiếng nói thôi
một tiếng nói lẻ loi day dứt
không ai muốn nghe
kể luôn mình
mắt môi má đã xỉn
không có
không có phục sinh
trong nghĩa địa là thành phố
lúc đêm về

Đăng nhập để trả lời
0
Bonjour Bakhia

Nói lại cho tao nghe chơi về cái bài ca chào chào
Khiến mít ướt trong ngoài đã mì xào bún xáo xôn xao

Nào là màu da mái tóc nào là đế quốc xưa xa
Làm đêm đông tao chạnh lòng bánh lọt đậu đỏ nước đá

Tán phễu tán phệu tán gái tán trai tán trăng tán cuội
Về một bài ca nếu lỡ nghe chắc cũng khá tai bùi

Nếu chàng nhạc sĩ trẻ tình đã không trai tân Nam Bỉ
Thì nàng ca nhi non mông ắt phải nho nhỏ Bắc Kì

Hình như em ố cái tên khổ đọc và cặp mắt xếch
Gái bốn ngàn niên tiên lai sao lại mắt xẩm tên chệt

Ôi quê cha chú ôi đất tổ sư hồn thiêng sông núi
Đụng tới mít đặc là cái chắc phải dính mủ dính mùi

Chợ nổi ruộng lúa tam bản đền chùa Phật đá chân nhỏ
Ánh sáng tâm linh kinh nguyện không nói Trời đấm tay to

Chào cha chào mẹ chào anh chào em chào cội chào nguồn
Chạm tới rờ vào về bển đặt chân lên để dép xuống

Chiến tranh đầu tiên có nhiều ảnh sách phim tài liệu thế
Mà không tham khảo trước khi tỉ tê ôi khó hiểu ghê

Tao xúi dại mày thí ngay một cái vé bay không hồi
Để chúng về ngắm vịnh Hạ Long rồi ăn mức với xôi

Nói tiếp cho tao nghe thêm về cái bài hát không tên
Mày chưa viết nên tao chưa hát nhưng chắc sẽ vang rền

Bông dua Ba Khía Bông dua Ba Khía Bông dua Ba Khía*
Bà già tao mà còn sống sẽ vắt chanh bày trên dĩa


-------
Chú:
* Ba khía là một loại cua rất nhỏ, chỉ để làm mắm nguyên con, rất mặn, có màu tim tím như mắm ruốc. Nếu thêm chanh đường tỏi ớt thì sẽ dễ nuốt hơn. Tôi đã được má tôi cho ăn vài lần. Ăn với cơm nóng cũng khá ngon. Nhưng hồi nhỏ đang sức lớn, cơ thể cần thức ăn, nên có cái gì mặn mặn, chua chua, chát chát, ngọt ngọt, cay cay cho vào miệng là thấy sướng mê tơi rồi. Cám ơn ba khía. Cám ơn "mum" tôi. Ai đâu cần mỹ vị "văn hóa ẩm thực" (phở) của đất Thăng Long! (NĐT)
Đăng nhập để trả lời
0
NHẬT KÝ BỐN LẦN TUỔI HAI MƯƠI



Sát sinh


Bốp
Con ruồi nát bấy
Trên khung kính.

Để dép xuống
Nó nhìn khoảng trời xanh
Trời ơi.

tháng 1, 2006


Từ tiếng Việt đẹp nhất



Đó là từ thối.
Tương đương với từ tiếng Anh disgusting.
Chúng là cứu tinh của tôi.
Thí dụ
Tôi chỉ cần thốt
Mít disgusting
Mẽo disgusting
Oa-sinh-tơn thối
Hà-nội thối.
Khi bực bội
Là tôi sẽ thấy
Nhẹ nhàng thoải mái
Ngay.

tháng 2, 2006


Thượng đế


Bị đóng đinh
Nó nhổ đinh.
Bị bắn
Nó lấy đạn ra.
Bị đâm
Nó tự băng bó.
Nhưng cuối cùng
Nó đã chết mòn vì buồn chán.
Lên thiên đàng
Nó thấy thượng đế
Y chang như nó đã nghĩ
Một bé bự tự nuông chiều
Có quá nhiều đồ chơi.

tháng 2, 2006


Vài ngàn năm sống trên đèo ngất


trưa: trời quá nhiều mây
cây đầy những lá
nhà sao vắng người!

tối: mưa gội sạch mây
cây trút bỏ lá
nhà đã chật ma!

sáng: trời lại mù mây
cây vẫn tươi lá
ta không còn nhà!

tháng 2, 2006


Lý do



Đường đi khó
Không khó vì ngăn sông cách núi
Mà khó vì
Nhiều đồng bào trong nước chưa có
Ôtô.

tháng 3, 2006


Hy vọng


Làm người ai cũng có hy vọng.
Như kẻ làm ruộng mong cho tới ngày
Bị thu lúa.
Kẻ đi đường mong cho mau tới chỗ
Gãy chưn.
Hy vọng càng to
Thì sự nghiệp càng
Nhỏ.

tháng 3, 2006
Đăng nhập để trả lời
0
Những nét văn hoá hay đẹp của người Việt và dân tộc Việt: Vĩ đại




Lăng to của tự do.
Thánh gióng của tham nhũng.
Bé bự của quan liêu.
Bánh nậm lớn nhứt của đau khổ.
Bánh tét khổng lồ của đói nghèo.



Những nét văn hoá hay đẹp của người Việt và dân tộc Việt: Dân ca
Nhạc sĩ quê

Tôi yêu đảng đô la từ khi mới ra đời, người ơi...


Tục ngữ quê


Gần vàng thì sang
Gần đảng thì sáng.
Không đô đố mày làm nên
Có vàng mua đảng cũng được.


Bà mẹ quê

Mẹ già cuốc đất tìm khoai
Không khoai đất cạp cũng bùi
Nếu là đất sét càng vui
Đất nhai chẳng ngậm chẳng ngùi...

Từ khi đô la lan tràn sông núi
Quê cũ đã giàu lắm rồi
Thêm béo thêm phì mà thôi*
Nằm mơ...

Mơ thấy trăm họ tốt tươi
Mơ thấy bên lề cuộc đời
Mẹ già
Ngồi xơi đất lùi...


-------
Chú:
* Tên vài cuốn sách làm đẹp rao bán trên mấy tiệm sách mạng ở Việt Nam hiện nay: "Các phương pháp giảm cân chống béo phì"... "Các phương pháp chống mập hiệu quả"... "Xoa bóp bấm huyệt giảm béo tăng vẻ đẹp"... "Nỗi buồn cân nặng, những chỉ dẫn của bác sĩ về điều trị giảm cân chống béo phì"... (NĐT).


Đăng nhập để trả lời
0
ĐI


Tôi đi đây
Tôi đang đi
Tôi đi đâu
Tôi đâu biết nhưng tôi cứ đi
Tôi đi qua
Tôi đi lại
Tôi đi tới
Tôi đi lui
Tôi đi lên
Tôi đi xuống
Tôi đi ra
Tôi đi vào
Tôi đi đâu
Tôi đâu biết nhưng tôi cứ đi
Tôi đang đi
Tôi đi đây.


------
Chú:
Bài này là thơ siêu hình, thơ triết lý, thơ hiện sinh, thậm chí thơ êrotic nữa, nếu bạn nghèo tưởng tượng. Thiệt mà. Vậy xin quí bạn vui lòng đừng thêm từ "ị" sau từ "đi" nhá. Đa tạ! Đa tạ! (NĐT)
Đăng nhập để trả lời
0
chiếc bus tâm hoặc không lộ
trình nhứt định
& sữa chưa đen
của bình minh
nơi một góc đường thấp mái nhà
& ben & corso & ginsberg
& neal & kerouac & lew
welch & biên & tôi nữa
nhưng không thấy william s
burroughs
thiệt chớ không đùa
mà cũng chẳng chiêm bao đâu nha
vâng, kính thưa quí độc
giả


ha, nhưng chúng tôi chúng tôi
chúng tôi tụ tập bất hợp pháp
vào giờ đó & ở
đó
để làm cái thá chi
sorry
mình chả con nhớ tí gì cả biên

về cái buổi sáng đáng ghi nhớ
ấy
ngoại trừ tiếng chuông nhà thờ
huyện sĩ
ngân nga mãi đến nhàm tai
trong không khí mát rượi báo mưa
trưa
& cỗ xe ngựa hiện thực
chở
ngoại ô vào thành phố cũ chưa bị
dịch cúm ngốn chó cả
lông


& vầng trán trang bản thảo
của tuyền
& vực sâu tờ giấy trắng
của yên
& gió may lưng bờ dậu
của trần
với ngọn nến ngôi đền lúc ấy
not yet no no no not yet
ba lê đen
ở lâu đài
đỏ
& tim bấc
của
con tim
& cảnh vật hữu tình chưa bật
lửa ma trơi kính cận vệ nữ tu
từ
Đăng nhập để trả lời
0
Những nét văn hoá hay đẹp của người Việt và dân tộc Việt: Truyền thống
Đời ông: xe kéo.
Đời cha: xe lôi, xích lô.
Đời con: xe ôm.

Đời bà: quanh năm buôn bán ở mom sông.
Đời mẹ: tối tối gánh chè vào thành phố.
Đời con: ngày ngày nghiêng ngả quán bia ôm.


Những nét văn hoá hay đẹp của người Việt và dân tộc Việt: Đồ cổ


Mỗi năm mai đào hé
Lại thấy ông đồ cổ
Bút lông tô vỉa hè
Chờ quí mợ quí cô

Xịn quá bác Hà ạ
Cổ nhân tưởng chết tiệt
Thế nhưng ông đồ ta
Viagra chơi thứ thiệt.
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy cho tôi biết bạn hảo.
Café hay cà phê.
Tôi sẽ cho biết bạn là người thế.
Nào.

Chả có gì là bịa.
Tất cả chỉ là phịa.
Trời con làm mưa trong ca khúc.
Nó còn buồn mửa và dung tục.

Một chậu cúc vàng bằng gốm xanh.
Một mảnh vườn trưa thưa lá cành.
Một thập giá chúa đã long đanh.
Và một tử thi vừa mọc cánh.

Cơn sốt của canh bạc.
Cơn sốt của tâm linh.
Cơn sốt của bệnh hoạn.
Cơn sốt của thèm thuồng.
Cơn sốt của ghen tuông.
Cơn sốt của hối tiếc.

Hồng không là bông hồng.
Hồng không là gs.
Hồng không là ai hết.
Hồng là một động từ.

Ăn trái đái kẻ lăn dưa.
Có chửa rủa thằng đào giếng.

Đăng nhập để trả lời
0
Chân dung tự chụp (mũ) & không tút

Mẹ tôi tròn.
Tôi vuông.
Mẹ tôi họ phạm.
Các con bà họ nguyễn.
Dĩ nhiên.

Cha tôi hành nghề thầy thuốc chó.
Mẹ tôi làm đầy tớ cho cả nhà.
Cha tôi được mời lên thiên đường năm ông 39.
Mẹ tôi ở lại nuôi 7 đứa con lớn nhỏ & bà phải.
Đợi 63 năm mới được gặp tai biến mạch máu não.
Rời bệnh viện về tệ xá ngày ngày bà nằm ngửa mặt.
Nhìn lên trần nhà niệm phật trông phút vĩnh viễn ra đi.
Người anh cả của tôi bỏ học ra chiến khu năm lên 18.
2 năm sau anh chết trong nhà lao thực dân ở tân an.
Tôi có 1 người chị & 1 người anh đau thần kinh.
Người anh này lớn hơn tôi 2 tuổi đã trở thành cát bụi.
Người chị này lớn hơn tôi 4 tuổi còn bịn rịn cõi đời.
Cháu chắc tôi hiện sum vầy đó đây khắp 5 châu 4 biển.
Với những nỗi niềm riêng.
Tất nhiên.

Tôi ra hải ngoại 1 năm trước khi chiếc trực thăng chót của.
Mỹ lìa mái nhà tòa đại sứ trên đại lộ norodom tên ta là thống nhất.
Tôi được chết 3 năm ở kinh thành ánh sáng trong 1 căn hầm dưới con.
Đường dốc moulin-des-prés kế 1 con đường rộng có trồng hai hàng.
Dẻ hoang.
(Dưới vòm trời paris lúc đó tử thi tôi chưa bay lượn.)
Ở saint-germain tôi thường đi ngang qua café de flore.
Nhưng không vô nhâm nhi triết lý hiện sinh vì sợ bị hiếp.
Ở rive gauche tôi không nhìn vào lỗ đít buồn nôn vì sợ thấy 1.
Ngày mai sáng tươi có muôn chim đua hót có muôn hoa đua cười.*
Tôi thuộc nhóm thơ già hải ngoại.
Tôi là một thi nhân tuổi cao tài trẻ.
Tôi làm thơ để ghi nhớ
Một dân tộc nhà thơ tự thiến.

Đăng nhập để trả lời
0
Chân lí mới

Hồi nhỏ có khi nó bị đòn.
Bây giờ có khi nó bị táo bón.

Bàn chân ta thường có năm ngón.
Bàn tay ta cũng thường có năm ngón.

Bàn chải ta vì không tay không chân nên không ngón.

Đánh cờ có thể ngồi lâu.
Đánh vợ có thể u đầu.

Chơi gái phải chụp mũ chơi bài không cần nón.

Nàng thì có nốt ruồi son.
Trên cổ nõn.

Chàng thì có hai hòn non.
Bự và tròn.

Ở tuổi già
Ta thường hay khám phá ra
Được nhiều cái chân lí mới lạ.

Đăng nhập để trả lời
0
Chân dung phóng đại để liệng cống của một thằng cu li vừa phải
Tặng Lũ ăn mày

Đó là cuộc đời nó: khốn nạn và vô nghĩa.
Đó là mẹ nó: cũng là mẹ của anh chị em nó.
Đó là cha nó: được triết gia mắt lé mắng chó đẻ.
Đó là anh nó: một người cường dương và ú ớ.
Đó là chị nó: một nửa của si đa, một nửa của tú bà.
Đó là em nó: rồi cũng hệt như chị nó.
Đó là vợ nó: bàn tay trái sục sục gãi gãi.
Đó là con nó: hạt bụi đời chưa rời hòn dái.
Đó là ngôn ngữ nó: hoan hô đả đảo mãi mãi và mãi mãi.
Đó là đồng bào nó: tất cả không nở ra từ trứng nhưng đa số bị cúm gia cầm.
Đó là đất nước nó: một nửa co ro, một nửa béo cò.
Đó là kẻ thù nó: kẻ thù nào? Nó rống.
Đó là tổ tông nó: một hoàng tử cóc.
(Kẻ nuôi nó bằng cách húp sạch đĩa tiết canh nòng nọc).
Đó là đồ chơi của nó: con cặc lõ.
Đó là tờ báo nó rao hàng ngày: toàn tin hay.
(Những cái tin không vịt bắc kinh để khuyến mại cuối mùa).

Đó là cuộc đời nó: vất không ai lượm kể chi bán với mua.


Đăng nhập để trả lời
0
BỐN BÀI KHÔNG THƠ






Không sống



Mỗi ngày Buổi Sáng không đến,
không nhìn ta nhâng nháo,
không khinh thường, không hỗn láo.

Cuộc sống không sốt ruột lắm rồi.
Bởi lẽ nào mà biết? Không ta ơi.



Chưa đầu xuân



chưa đưa em về qua chợ
bến đò chưa đầy khách rồi
bữa hôm trời chưa trở gió
tháng giêng hai chưa đến rồi

mới đó đã chưa đầy năm
mưa đầu xuân chưa buồn quá
anh chưa ngó xuống giữa dòng
chưa giật mình sao già quá

quê mình giờ cũng chưa khác
chưa khóm tre gầy còn đâu
con đường mòn chưa qua chợ
đã chưa dời về nơi đâu

chưa đứng lại bên bờ ao
chưa cầu xưa không còn nữa
anh chưa giấu một nỗi lòng
chưa tìm chưa ra được nữa

chưa đưa em về qua chợ
chưa đầu xuân mưa phùn bay
chưa tìm đâu tìm đâu nữa
tháng ngày chưa tro tàn bay



Không hồi hương



những cơn mưa không hồi hương
không về chân trời đã khuất
năm tháng em không hồi hương
không về tâm tôi tạo nghiệp

những chiếc lá không hồi hương
không về cánh rừng đã chết
đôi mắt em không hồi hương
không về tình tôi thao thiết

buổi sáng tôi không hồi hương
không về gối chăn lẻ bạn
ngón tay em không hồi hương
không về chốn nào rất ấm

tôi không hồi hương nỗi buồn
không cho chính tôi: nghiệp nhẹ



Chưa mùa xuân vừa tới


mặt đất chưa trổ đầy hoa
nụ trên cành chưa phơi phới
đã chưa tan hết giá băng
từng mạch ngầm chưa réo gọi

hàng cây chưa khoát áo xanh
chưa mừng được thêm một tuổi
chưa hờ hững hay thiết tha
mùa vẫn chưa về rất mới

vạn vật lẫn thế gian chưa
trở mình, cơn gió chưa thổi
những hạt phấn chưa thẹn thùng
chưa tìm đến nhau hôn phối

giữa vườn chưa ngát hương thơm
anh chưa nghe, giọt sương chưa
chậm rãi, chưa chạm cánh hoa
nụ hôn em chưa thầm gởi

giòng suối chưa chảy trong veo
chưa soi bóng cây cầu nổi
cô bướm trắng chưa đậu lên
chỗ tên mình chưa khắc vội

hình như chưa tiếng hót kia
của chú chim chưa thường tới
chưa nấp trong đám lá phong
chưa để cùng em chờ đợi

chưa những rung động khôn nguôi
mặc thời gian chưa trôi nổi
lòng chưa gỡ mãi chưa ra
cuộc tình xưa chưa diệu vợi

chưa vừa chớp mắt hôm qua
tóc xanh đã chưa sương muối
khi nỗi nhớ chưa vỡ òa
mùa xuân chưa vừa ghé tới

Đăng nhập để trả lời
0
ĐÓN XUÂN CON GÀ



trai và gái
coi rồi đừng bắt chước làm lại trò này ở nhà nghe hông
người xướng ngôn viên đài bi bi xi 1 căn dặn
cái trò quái cái trò dị cái trò khỉ gì thì kẻ này tiếc thay hổng
còn nhớ chút chi
nhưng chắc chắn không phải là cái trò ra đường xuống phố
biểu tình ủng hộ Bush Rumfeld Condi và Mỹ

ước chi ước chi ta được là một ông Nguyễn Cao Kỳ
để trở lại quê cũ tham quan nhưng không tham nhũng vài chuyến
ăn trưa chơi golf với ngài thị trưởng thành Hồ rầm rộ
rồi trở về quê mới họp báo tuyên bố bô bô
rằng cộng đảng ta không là vịt cúm mà là gà cồ hết xẩy
ô ngộ ô hay
ôi bạo

vào cái giờ hạ san của năm con gà chả biết rồi sẽ thế nào
và ở cái phút thăng thiên của năm con khỉ dữ
dù có mua sắm bánh mứt hay không oa trữ phim dâm ai nấy thảy
chắc đều cũng đã mệt đừ
vậy kẻ di tản không buồn và rất bình an này xin chúc quí bạn
ăn ngon chơi ngốn vui nhiều trong mấy ngày tết
rồi qua năm mới cũng được dồi dào đủ thứ cái nhiều
trừ cái bợ cái nhục cái đau cái khổ cái đói cái nghèo cái tủi
cái buồn và
cái mệt

bye bye
chấm hết
Đăng nhập để trả lời
0
BỮA NỌ NGHE ĐÓI


Bữa nọ, nghe đói, tôi nuốt trăng.
Con trăng, tựa chiếc bánh thánh dính dưới vòm miệng,
khô như viên thuốc nhức đầu, từ từ tụt xuống,

soi bày đường cuống họng,
đôi cánh khép trong lòng,
nỗi xôn xao kinh khủng của dòng máu côn trùng.

Bơ vơ, tôi toả sáng (mà vẫn tối với tôi),
thế nhưng, ở chỗ tối tăm đó ngó ra tôi thấy,
nhấp nhánh nơi xa những kẻ đã hớp các vì sao.
Đăng nhập để trả lời
0