📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thư viện của Trăng Quê - Repost

33 trả lời, 8.249 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-06 09:40:42Trăng Quê>
Tháng Bảy

Giọt ngâu về rơm rớm
Hè đã lửng lơ mùa
Cỏ trắng chiều đắp đổi
Lá vàng cong nắng trưa

Mưa Sài Gòn vồi vội
Mưa Hà Nội rủ rê
Giá mình yêu nhau nhỉ
Không chia hai lối về

Tác giả: Phanankhoa VNN2

Đàm đạo về chuyện tỏ tình thì...cả năm mới hết. Tình yêu vốn mang nhiều cung bậc và màu sắc khác nhau nên cũng có cả trăm ngàn cách nói. Bài thơ trên cũng là một cách tỏ tình tuyệt vời phải không các bạn! Một cô gái với một bài thơ tỏ tình ngồ ngộ như thế thì chắc chỉ còn một cách là botim.com thôi!

Mưa Sài Gòn vồi vội
Mưa Hà Nội rủ rê
Giá mình yêu nhau nhỉ
Không chia hai lối về


Mình có một anh bạn thật uyên thâm nhưng khi nói chuyện với nhau thì lúc nào cũng lí luận. Có lần mình bảo sao lúc nào anh cũng lí luận với em thế. Botay.com với anh!
Bác ấy đột nhiên bảo: Ừ thế bây giờ anh không lý luận nữa mà anh chỉ cười thì em bó cái gì?
Mình ú ớ một hồi rồi ấm ớ trả lời chắc botim.com anh ạ! Vì chợt ngồi lặng đi để nhớ đến nụ cười của bác ấy...

Vậy đấy ngay cả những người bạn với nhau, cách thể hiện tình cảm cũng thật muôn màu. Nhưng dù lời tỏ tình hay bao nhiêu, ý nhị bao nhiêu thì lời con tim mới là điều quan trọng nhất.

Và có gì hay hơn câu nói ngàn năm " I love you"
**********************************************

THƠ VÀ ĐỜI

Chiều thứ bảy tôi vừa rời khỏi công sở về nhà, sửa soạn nhót đi chơi một chút để thư dãn một chút thì bác cả dựng xe trước cửa. Bác còn trẻ mới ngoài năm mươi nhưng dáng đi khòng khòng, cái cổ cứng đơ không cử động được vì vôi hoá cột sống. Lúc bác muốn quay lai đằng sau bác cứ phải xoay cả người trông vừa buồn cười vừa tội nghiệp!
Ngày còn trẻ có lẽ bác là người đẹp trai nhất họ, ấy là bọn trẻ nó nói với nhau như vậy.

Bác có vẻ hơi mệt mỏi cùng với một túi giấy mời của Hội Văn học Việt nam trong tay, chắc vừa đi phân phát rồi tới đây!
Chưa vào đến nhà bác đã hỏi vội :
“ Nhà gì mà tối om thế này” chẳng là tôi vừa tắt điện định đi xong. Tuy nhiên tôi cũng nhanh nhẩu lấp liếm luôn, em vừa ở trên nhà chạy xuống chưa kịp bật điện ạ!
Bác nói tiếp rất nghiêm trọng :” Có cái việc thế này, ngày mai có Ngày thơ Việt Nam lần thứ 5, anh cho chú thím cái giấy mời để tham dự nhân tiện dự lễ kết nạp vào Hội Văn Học Việt nam của anh”.
Nói xong lại tất bật đi tiếp, cái xe máy bụi lặc lè chắc vừa ở quê lên, lại đi từng nhà như thế này thật vất vả quá chừng, chưa kể sức khoẻ không lấy gì tốt của bác.
Tôi chỉ còn kịp nói với theo “ Vâng nhất định chúng em sẽ tới…”
Bác cả nhà em chính là nhà thơ Nguyễn Trọng Khánh - Thái Bình, một trong 40 nhà thơ nhà văn được kết nạp vào Hội Văn Học Việt nam trong năm nay được diễn ra rất trang trọng trong sân Văn Miếu Quốc Tử Giám.
Tôi nhìn theo cái xe của bác lóc cóc xa dần mà vô cùng khâm phục trước một đam mê nàng thơ của bác chẳng khác gì người ta nghiện nàng tiên nâu. Là một người rất yêu thích thơ văn nhưng để có tình yêu nàng thơ như bác thì quả là quá hiếm trong cuộc đời mưu toan cơm áo này. Thế mới biết để có được những vần thơ các nhà thơ đã phải lao tâm khổ tứ đến nhường nào, bác cả cũng chẳng thoát khỏi cảnh manh áo giá cơm!
Là cử nhân hoá học, là giáo viên dạy giỏi cấp Quốc gia, những học sinh của thành phố Thái Bình qua bao nhiêu thế hệ đều biết tên thầy Khánh. Bác cả đã có những học sinh đạt giải trong những kỳ thi Hoá Quốc tế, thế mà vẫn vậy…anh tôi đã viết rất thật về mình trong bài thơ Đánh mất. Bao nhiêu tiền do dạy học đều đem in thơ để rồi mang tặng bạn bè người thân…để rồi còn lại một cái cổ đau cứng nhắc và mái tóc đã pha sương.

Xin giới thiệu một vài bài thơ của bác cả.

ĐÁNH MẤT

Tôi thẳng lưng
Cứng cổ lại đau chân
Đi làm bằng chiếc xe đạp cũ
Có một lần đèo người yêu
Đi phố
Mải huyên thuyên
Mây gió với nắng giời
Nào ngờ
Đánh rơi tiếng cười đằng sau
Cho người đời
Nhặt được

Thì ra những người nghèo
Lại thường hay đánh mất

HÌNH DUNG

Kính tặng hương hồn cha tôi

Thày đi theo cõi ông bà*
Con hình dung thấy người xa xa dần
Nén nhang cháy đỏ suốt tuần
Con hằng mong ước một lần gặp cha

Cả đời lận đận bôn ba
Đi theo cách mạng vào ra tù đầy
Con hình dung dáng cha gầy
Còng lưng đất nước những ngày khó khăn
Bộn bề công việc quanh năm
Đạp xe tới tận xa xăm khắp miền
Có thời con bệnh triền miên
Đêm khuya ánh mắt cha hiền bên con
Những ngày sương muối trăng mòn
Vào Nam ra Bắc cha còn say mê
Những ngày nắng đỏ đồng quê.
Mẹ,con vui có cha về thương yêu
Bão giông cha chịu đã nhiều
Mắt cười cha dạy con điều vững tin

Chiều nay gió lạnh về tim
Hàng cây cơm nguội lặng im tiễn người
Hà Thành gió xoáy mưa rơi
Cha đi thanh thản một đời trắng trong

Con thầm dày xéo cõi lòng
Ngày cha còn sống không hình dung ra
Hình dung phút bố đi xa
Để được chăm sóc để mà yêu thương.
Tết này là tết bao nhiêu
Mẹ con xin bố chiều chiều về thăm
Bát hương đã hoá mấy lần
Con hình dung thấy cha gần gần thêm…

Nguyễn Trọng Khánh – trích từ tập thơ
“ Hoa đồng tiền Đêm” NXB Hội nhà văn 2005



Viết đến những dòng cuối này mắt tôi cay quá, nhớ đến ông bác, một người vô cùng bao dung nhân hậu, nhớ những buổi gặp mặt cuối năm hoặc mùng Một Tết của đại gia đình. bác như một ông tiên hiền vui cười với tất cả cháu con, không phân biệt dâu, rể, gái, trai, sang hèn. Cả đời mình Bác đã gìn giữ nền nếp gia phong của một gia đình nông thôn Việt nam lấy yêu thương làm nền tảng của Hạnh phúc, lấy Tứ Đức để giáo dục cháu con. Những ngày bác bị ung thư giai đoạn cuối ở tuổi 82, nằm trong căn phòng trắng xoá của bệnh viện Việt Xô là khi tôi chuẩn bị vào viện mổ, bác vẫn gọi về nhà cho thầy u mình và nói rằng chú thím phải lên ngay, nó cần có người chăm sóc. Bác chồng mình là vậy đấy cho nên khi người ra đi là một mất mát lớn trong đại gia đình mình và anh tôi đã viết những câu thơ nghe đến cháy lòng:

Chiều nay gió lạnh về tim
Hàng cây cơm nguội lặng im tiễn người
Hà Thành gió xoáy mưa rơi
Cha đi thanh thản một đời trắng trong…

Dưới mưa xuân lâm thâm của sân Văn miếu Quốc tử giám, Ngày thơ Việt nam lần thứ 5 bắt đầu . Sau lễ thả thơ của các nhà thơ lớn, được nghe đọc thơ Nguyên tiêu của Bác Hồ, màn múa cờ hoành tráng, thơ Nguyễn trãi, rồi bài hát rất Đất nước do ca sỹ Văn Giáp hát, tôi lại thấy như được sống trong hào quang sông núi với hồn thiêng của những nhân tài qua bao nhiêu thế hệ. Bác cả nhà mình vẫn “thẳng lưng, cứng cổ lại đau chân” lom khom với bao nhiêu hoa của người thân, bè bạn và học sinh đến nỗi không thể nào bê hết được…nét mặt rạng ngời!
Có lẽ đó là hạnh phúc của những thi nhân mà anh tôi hằng đeo đuổi suốt cả cuộc đời như Hàn Mặc Tử, như Trịnh Công Sơn và rất nhiều nhà thơ khác nữa chỉ là để lại cho đời những câu thơ rồi có thể chúng mãi mãi bị lãng quên.


* Quê tôi gọi bố mẹ bằng thày u
Viết ngày 12-2-2006.
Anh Khánh

Tặng anh Nguyễn Quốc Khánh
nguyên TGĐ Shell Việt nam

Ngày ấy con tàu vượt biển Đông
Anh đi xa đất nước Lạc Hồng
Cánh chim không mỏi chân trời rộng
Làm trai nên chí ở bốn phương

Rồi một ngày trở lại quê hương,
Việt nam - Shell và những con đường
Động cơ nóng bỏng dòng thời đai
Những lon dầu dịu mát yêu thương
Ngọn lửa Xanh - hạnh phúc đời thường
Cứ như thế anh mang về đất nước

Shell hôm nay như anh từng mơ ước
Lớn mạnh kỷ cương trên đất quê mình
Tài năng - Nhiệt huyết và Nhân ái
Anh - Viên gạch hồng xây Quê hương

Những mảnh đời khao khát tình thương
Anh đến bên tấm lòng rộng mở
Ánh mắt em thơ cười rạng rỡ
Như ngọn cỏ hiền dưới giọt sương

Mai xa rồi chín nhớ mười thương
Nhớ lời Mẹ ru - những đêm trường
Cánh chim mãi hướng về xây tổ
Đất nước trong Anh trọn Tình yêu

15.07.2002


Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-25 18:53:49Trăng Quê>
Trích đoạn: PCT
...

Cỏ may

Anh là người trọn vẹn với gia đình, anh tận tuỵ với vợ con. Anh nhận thức đầy dủ trách nhiệm của mình, đầy đủ tới mức việc sinh hoạt vợ chồng anh cũng tuân theo một lịch biểu nghiêm ngặt. Vào những ngày có “chuyện ấy”, anh cạo râu, chà răng, xức nước thơm cẩn thận, bật một bản nhạc du dương và dịu dàng làm chuyện chăn gối.
Nàng tôn trọng anh và nàng chưa một lần có ý nghĩ gì về một người đàn ông nào khác. Anh biết điều đó và cũng rất tôn trọng, thậm chí tôn thờ nàng.
Chỉ có một điều không giống nhau giữa hai người, đó là nàng rất yêu thơ, còn anh thì không. Đối với anh, mọi việc phải trật tự và rõ ràng ngăn nắp. Công việc của anh là những công thức chặt chẽ, logic và anh sống theo một kỷ luật cứng nhắc. Nhạc thì anh chỉ nghe nhạc cổ điển. Và khi làm tình, anh làm theo một công thức có sẵn, không biến hoá và hình như không rung động.
Còn nàng, nàng rất thích đọc những vần thơ của Xuân Quỳnh, thích nghe nhạc Trịnh Công Sơn. Thỉnh thoảng nàng cũng làm thơ, chép vào một quyển sổ xinh xinh nhưng không cho ai đọc cả.

Trăng đã lên khá cao và nàng đã ra đến chân đê. Tìm một chỗ cỏ dày và sạch, nàng từ từ nằm xuống, ngửa đầu nhìn lên bầu trời mùa hè trong vắt. Trăng thanh khiết và dịu dàng. Những vì sao lấp lánh, như ngày xưa khi nàng còn bé và có thể sau này, khi không còn có nàng trên cõi đời này, thì những ngôi sao vẫn lấp lánh như vậy?

Gió mát từ sông thổi lên. Nàng cảm thấy dễ chịu và bỗng bật cười vì hai ống quần nàng bám đầy cỏ may. Đã lâu lắm, nàng không bị cỏ may xiên vào quần. Thay vì nhặt rút cỏ may, nàng thò tay vào túi, lôi điện thoại di động ra xem. Tin nhắn: “Anh yeu em. Anh ko the song thieu em. Hen gap em 7g o cho hom truoc nhe!.”


.....


Câu chuyện nhẹ nhàng như một bài thơ, đã lâu lắm rồi Trăng Quê không đựợc đọc những truyện ngắn viết kỹ đến từng câu chữ như vậy. Cảm ơn PCT rất nhiều!

Đọc xong một câu chuyện mà kết thúc còn bỏ ngỏ khiến người ta cứ day dứt mãi về một điều gì đó không rõ ràng, mơ hồ và hư ảo!
Là một người phụ nữ xinh đẹp và thành đạt với một ông chồng lý tưởng như hình mẫu, nàng còn cần gì nữa đây? Một gia đình tròn trịa, một cuộc sống êm ru...

Có lẽ với nhiều người đó là niềm ao ước còn đối với Lan là gì nhi? Có chua chát quá không khi một người phụ nữ xinh đẹp lại nâng niu một tin nhắn vu vơ không phải cho mình?. Có lẽ nàng đã có quá nhiều thứ nhưng lại thiếu một điều bình dị nhất - tình yêu thực sự của một người đàn ông đối với một người đàn bà. Nàng đã giữ dòng tin nhắn như một báu vật của thời gian.
Năm năm, thời gian không phải là dài nhưng đối với xuân sắc của một người phụ nữ thì là cả một quãng đời đã trôi qua. Ai biết rằng trong trái tim của một người phụ nữ sống trong nhung lụa không có sự khát khao một lời tỏ tình giản dị " Anh yêu em".
Hạnh phúc trong đời là gì nhỉ, một mái ấm gia đình bình lặng với những đứa con hay là một tình yêu đích thực dù chỉ thoáng qua trong đời như một cơn " Say nắng". Sống bên cạnh một người chồng như được lập trình sẵn mọi hoạt động như vậy đã bao giờ Lan thực sự là một người đàn bà theo đúng nghĩa của nó!

Có lẽ người viết đã cố giữ cho giọng văn thật bình thản ở đoạn kết mà sao người đọc vẫn xót xa làm vậy! Nỗi xót xa này như thể phi lí bởi xót xa cho số phận một con búp bê trong những tấm vải màu sặc sỡ, những áo xiêm đủ loai...
Người đàn bà trong Lan có lúc nào thức dậy hay chỉ là chút thư giãn trên cánh đồng quê hương với những ánh trăng vàng mơn man trên da thịt. Liêu Lan có biết buồn không?
Một người bạn của tôi nói rằng đàn ông thì có đủ loại, người ham danh, người hiếu sắc, người thích tiền bạc, kẻ thích ăn chơi. Nhưng phụ nữ thì chỉ có hai loại mà thôi: phụ nữ được yêu và phụ nữ không được yêu! Cái lí sự nghe qua có vẻ buồn cười mà sâu sắc vì chỉ khi được yêu phụ nữ mới tỏa sáng và hạnh phúc thực sự. Chỉ khi được yêu phụ nữ mới trở thành người đàn bà theo đúng nghĩa.
Có lẽ tác giả đã là một người quan sát thật sâu lắng mới hiểu thấu tâm can của nhân vât. Cái tin nhắn mà bất kể người phụ nữ nào được yêu cũng có thể nhận hàng ngàn lần còn với nàng thì là một báu vât nâng niu. Không phải vì nàng xấu xí đến mức không được yêu. Nàng đẹp là đằng khác nhưng để giữ một gia đình êm ấm, một ông chồng giàu sang danh giá nàng đành hy sinh tất cả mọi thói quen, niềm đam mê của mình. Âu đó cũng là cái giá của cuộc đời. Khoác lên mình cái vẻ đẹp mỹ miều quý phái, sang trọng nhưng chẳng để làm gì, chẳng cho ai.
Vậy đẹp mà làm gì? Chắc có người sẽ bảo " no cơm ấm cật" không hiểu cái bọn đàn bà còn muốn gì hơn nữa?

Có lẽ đó là nỗi khát khao được đam mê và được yêu thương...

Đọc xong câu chuyện của PCT mà tôi cứ lan man mãi, chợt nhớ bài thơ rất hay của Xuân Quỳnh về loài hoa Cỏ may chép lên đây để tặng mọi người.

Hoa cỏ may

Cát vàng, sông đầy cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu

Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơviết đôi dòng theo gió xa

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?

Xuân Quỳnh

Chuyện của PCT rất nhẹ nhàng, rất lô gic giống như một cơn gió thoảng qua mà lắng sâu dịu nhẹ...dịu nhẹ giữa đêm hè...
Lần đầu tiên Trăng Quê thấy PCT xuất hiện trên diễn đàn nhưng đã thật sự cảm kích về một câu chuyện đẹp với lối viết văn chuẩn xác từng câu chữ. Mình mong rằng rồi đây các câu chuyện của PCT được mọi người đón đọc trong thư quán này và trong Thư viên On line.
Thật vinh dự cho những ai được thưởng thức câu chuyện của bạn
!
Đăng nhập để trả lời
0
Điệu Vanxơ chiều thứ Bảy.

Vũ Thị Minh Nguyệt

Chưa bao giờ nàng nhảy một điệu valse với cảm giác tuyệt vời đến vậy cùng với một người đàn ông chưa quen. Người này lần đầu tiên đến Câu lạc bộ mà những chiều rảnh rỗi nàng hay đến chỉ để nghe nhạc, vung vẩy chân tay, uốn éo một lát rồi về.
Nàng mới học nhảy bước đi chưa chuẩn nói gì đến thưởng thức âm nhạc mà khiêu vũ vốn là một thú chơi âm nhạc một cách sành điệu.
Câu lạc bộ có ít người nên mọi người gần quen biết hết nhau. Không khí ở đây trầm không ồn ào như ở các sàn, âm nhạc cũng vừa phải và các bạn nhảy thân thiên. Thường là đôi nào vào cặp nấy. Thỉnh thoảng có người nhảy cứng mời nàng vào nhảy cho quen dần. Những lần như vậy bước đi của nàng thường lúng túng vụng về, nếu đi đúng bước thì sai nhạc.
Nàng chẳng lấy thế làm buồn phiền vì với nàng khiêu vũ chỉ được coi là một môn thể thao khi thân hình nàng đến độ trung niên càng ngày càng đậm đà hơn.
Hôm nay là tối thứ Bảy, khoảng nửa buổi tập thì một người mới đến, lạ hoắc. Thoáng qua dáng người đã biết là dân khiêu vũ chuyên nghiệp. Nàng chẳng mấy để ý đến anh ta vì đang nhâm nhi cốc nước cam vắt và buôn dưa lê với chị chủ quán.
Như thường lệ buổi tập kết thúc bằng bài valse, người đàn ông lạ tiến về phía nàng chìa tay ra mời. Hơi thoáng ngỡ ngàng một chút, vài cặp mắt đưa về phía nàng khiến nàng hơi rụt lại nhưng chị chủ quán đẩy nàng ra khích lệ khiến nàng không sao lùi lại được. Vốn có máu hài hước nàng thầm nhủ, chắc nhảy với mình xong thì lần sau hắn cũng bye bye Câu lạc bộ này luôn.
Người đàn ông dong dỏng cao đã đưa khung tay ra và bước dạo cùng nàng. Phải nói thật là sau vài giây ngỡ ngàng nàng bắt đầu bị cuốn hút vào điệu nhảy cùng với vẻ mặt đam mê của anh ta. Anh ta gần như thả hồn vào bản nhạc, quên hết mọi thứ xung quanh kể cả vẻ mặt đang rất đần độn của nàng. Nàng bước theo từng bước dắt khéo léo của người đàn ông mà không cần một sự cố gắng nào cả, tai nàng đã bắt đầu dìu dặt theo tiếng nhạc. Người đàn ông thầm thì:
- Chị nhảy cổ điển tuyệt lắm, bản nhạc tuyệt hay…
Khẽ thư giãn đôi vai ngả người ra đằng sau một cách tự tin chân nàng lướt đi như đang bay lên cùng giai điệu. Má nàng ửng hồng. Chưa bao giờ nàng có được cảm giác đam mê ấy. Vòng tay người đàn ông vững chãi như một cái khung. Đến đoạn nhạc êm dịu người đàn ông thả tay nàng ra, quay nàng chầm chậm hất ra phía xa rồi lại kéo nàng vào vòng tay, say sưa lướt trên mặt sàn.
Bản nhạc kết thúc khi anh ta xoay nàng liên tục tại chỗ. Nàng chẳng hiểu tại sao mình có thể diễn một cách thành thạo như vậy. Ánh đèn lấp loá lấp loá…
Nàng thấy rất hạnh phúc.
- Bản nhạc chán quá!
Tiếng ai đó phàn nàn. Nàng bất ngờ thốt lên “em thấy hay đấy chứ ạ!” sau đó giật mình vì lỡ lời. Ở đây ai cũng biết là nàng còn chưa phân biệt được đâu là nhạc gì... thì may quá chị chủ quán đã gật đầu đồng tình.
Tuy vậy nàng cũng chẳng có định làm quen với người bạn nhảy mới này.
Người đàn ông đã ra về nàng còn nán lại một chút để lấy xe máy, vài câu chuyện tầm phào cùng bác bảo vệ, lòng lâng lâng một câu thơ.
Vừa ra đến cổng nàng hơi sững lại vì người đàn ông đang chờ nàng ở đó, chặn nàng với giọng có vẻ hơi dồn dập
- Em có đi chơi tiếp không?
Chắc vẻ mặt sững sờ vì câu hỏi bất ngờ của nàng khiến anh ta vội vã chữa ngay
- Anh đang định đi khiêu vũ ở một câu lạc bộ gần đây. Rất vui nếu có em đi cùng…
Nàng đã trấn tĩnh được và trả lời rất điềm tĩnh
- Em rất muốn đi nhưng phải về, ngày mai em đi công tác.
- Tiếc thật, nhưng không sao, có thể đi cùng em một đoạn đường thì tốt quá?
Người đàn ông lên xe đi cùng hướng với nàng, câu chuyện được bắt đầu bằng điệu valse rất tuyệt vời kia.
- Em thấy anh nhảy thế nào?
- Rất tuyệt ạ, nàng nói thật
- Cũng chưa bao giờ anh hài lòng như vậy, em nhảy rất hợp chân, nghe được nhạc. Mỗi lần nhảy cùng với người khác anh cứ đang nghĩ mình nhảy sai, vướng chân như thế nào ấy…
Ồ thì ra là thế, có lẽ mình đã đề phòng quá thể.
Giọng người đàn ông cứ chùng dần xuống nhỏ và xa xôi dần:
- Đã lâu lắm rồi anh không có cảm giác như thế này, anh thấy mình lạ lắm, chưa bao giờ nói nhiều như đêm nay. Anh cô đơn nhiều năm nay rồi…
- Em có biết rằng em rất nữ tính không? ( nàng suýt phì cười) hương thơm của người phụ nữ mới quyến rũ làm sao…
Nàng bất chợt rùng mình. Thì ra các câu chuyện tình trên các sàn được bắt đầu như thế, một điệu nhảy làm quen, một buổi tối lãng mạn cùng đường, một quán cà phê nho nhỏ, điệu nhạc sì lô và những lời thầm thì… của mùa xuân!
Nàng dừng xe nói rất rành rẽ:
- Chào anh, em về. Nói vui vậy thôi em chẳng biết khiêu vũ hoặc nghe nhạc đâu, chỉ đi tập thể dục cho khoẻ người!
Rẽ vào một ngõ nhỏ, nàng chờ cho người đàn ông đi rất xa rồi phóng như bay về nhà như trốn. Mưa ướt đẫm thế này, phải tắm ngay không khéo cảm lạnh mất. Về đến nhà nàng lao ngay vào bồn tắm. Làn nước ấm áp từ vòi hoa sen khiến nàng dễ chịu hơn, hơi bay mù mịt khắp phòng.
Nghe tiếng chồng mới vừa về hỏi con:
- Mẹ đâu?
- Mẹ đang tắm bố ạ…
Nàng vuốt sạch nước trên người theo thói quen đang định gọi với ra:
- Anh ơi, lấy cho em khăn tắm!
Từ phía sau một chiếc khăn bông trắng tinh đã ôm khắp người nàng, ánh mắt thân thương của chồng làm nàng quay ngoắt lại quàng choàng tay luôn lên cổ anh. Đêm nay nàng sẽ ngủ rất ngon mà không vương vất một điệu valse nào…
Giá như đừng có đoạn đường đi cùng thì biết đâu nàng vẫn nhớ về một điệu valse rất tuyệt vời!


Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-27 03:58:41Trăng Quê>
Thân yêu gửi các bạn ghé thăm Thư viện của Trăng Quê

Cảm ơn các bạn thăm nhà
Sau khi đọc, mời bạn ra... quán nè
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=176354
Trăng tôi nhà ở quán Quê
Cùng với các bạn thơ vè...nỉ non[:D]


Post vào đây, Bạch Tuyết buồn
Nàng mà phụng phịu, dỗi hờn mất vui[sm=32.gif]
Chúc nàng Bạch Tuyết xinh tươi
Cầm kỳ thi hoạ tuyệt vời Quán thơ!

Trăng Quê ngoài quán đón chờ
Bạn thơ ra nhé kẻo mờ tui mong...
Mấy lời CẢM TẠ đáy lòng
Rằng bạn thơ đã đến trông...nơi này!

Các bạn ơi,
Trăng Quê rất cảm động vì các bạn không những ghé thăm quán của TQ còn quá bộ ghé thăm thư viện, nơi TQ lưu trữ những gì từ ngày xửa, ngày xưa...
Xin nhận từ TQ một lời cảm ơn tri ngộ. Đàm đạo với TQ mời các bạn vào đường link trên nhé!

Chúc các bạn luôn an vui!

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»