📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA HUỲNH LÊ NHẬT TẤN

8 trả lời, 1.235 lượt xem — Trang 1 / 1
Từ Chiếc gương
Ánh sáng

Đen vồ màu đêm tan ôm trăng thức
Những mặt âm tà đợi
In vào lớp gương trong ngà
Tôi bỗng nhai thảo mộc thành viên kẹo đắng
In vào lớp vỏ vọng ấy.

Chút hồn nhiên của tôi len
Và ánh sáng rọi cho số phận con người
Sự ngục thoát
Chúng ta hiện sinh từ lớp mầm non trí tuệ

Đen bây giờ mọi ý nghĩ không là đêm
...Lớp (....) tráng thủy ngân như sáng
vũ ca em nhìn mình
của vùng đêm ngoài phủ lớp thân thể màu nâu vàng
tôi đợi khoảng giờ khuya vô âm
em tìm tấm chân dung ngày xưa
hữu hiện giữa trần gian

Đêm bây giờ ngày nhật thực
Nguyệt vào nhìn-hôn hít mặt trời
Tôi cùng em uyên ương hiện tượng
Bóng tôi
Sói chút tia cắt tim ta run rẩy chiếu thứ ánh sáng mờ
Niềm tin đâu?
Em tự cởi lòng mình
Khỏa thân bên vách núi

Vĩnh cữu của thời gian
Nốt nhạc đen bỗng sáng
Tôi gọi khúc ca dao con chim kêu ấu ỹ
Hát hò xứ lạ lại muộn màng
Đi qua...
Chiếc màn màu trắng
Bên khung cửa đỏ chiều tháng đông
Tôi?
Đi quanh viền dấu tích của mặt trời
Đường vòng để tôi được nói ra từ miệng
Em phản xạ tôi một dạng dị giống nhau
Đăng nhập để trả lời
0
Mắt biển

Tất cả ngọc viên chúng tròn bắt đầu xanh
giữa bãi hoang tràn ngập vô cảm
những con cá ngủ hoặc ngái
tôi là đám rong lý lắc
bên vòng sóng.

sự sống mãi sinh tồn.
tướt con người như một con đường đầy nước.

kẻ ở lại chỉ về tôi. Tôi chỉ về vùng không khí ấm
Kẻ đạo đức làm kẻ rao dáng “ai mua tao. Tao bán.”
Và tôi tạo lên vùng cây cối mọc…

tôi lao nhanh diễn thuyết đối mặt lời an ủi
kẻ thù vịu giữa miền sóng mắt líu trào
con bọ tham
ô trông già chết cắn u o
mé bên trái vùng đường bán kính mang hình dạng buồn
lắc từng vòng đuôi.

Tôi cãi rồi vả vào mồm lướt tùng tùng âm
tín hiệu khi đất nước là đám san hô đụng phải
cuộc đời nhủ tán tục nhau
máu hình hài nằm nghẹn
vùng tương lai chờ…

Hồn tôi lạc ở đầu ngọn núi
mỗi buổi chiều tôi lại muồn nhìn về vòng biển
Cảm tia nắng hấp hối. Tôi cười về bãi mắt tro tha đi…
tủa màu cờ đỏ & những đôi tay hôn đại nhau nhảy…

Tôi biến đại dương cỏ mềm xoáy
Kia biển có cái nhìn bất diệt & gào thét
Ứ đọng nhau mãnh hỗ từng hồi lối gió tẻ từng nụ
từng nhịp ở con tim. Tôi sợ hãi bởi sức rọi ngày chói
bao nhà hoang bỏ lại
kẻ đánh cắp ngong mặt con đường đỏ mùa.
Tôi mất lừa lặn thở nhìn?
xanh màu đan nhau vận đủ mùi thối hôi
Chìm ẩn
lang thang trong động tác nghiêng ngồi xếp hàng.


tôi đội lên nhau vùng chiếc nón lá
sóng đảo sóng gù gật chảy
đổ trên vòng hơi tỏa trên hoa màng trinh
lâu đài trắng tuyết trong veo đục thủng

tôi rên trên tảng băng lạnh
lưng khòm nước mắt rơi…


Đăng nhập để trả lời
0
Lời bất tử

Tôi sẽ phải xoay hoài người tôi
la là miệng há lên bé nhỏ
từng ý nghĩ lạnh tanh đi
màu tím lịm nôn. Và mụ phù thủy nói:
“ Trên bàn tay lửa của mụ biến phép rách toang miền sống
mớ điều dại dột. Tiếng hót xưng ngôn dấu ấn ngón tay”

Tiếng hét gầm
đức tin nẫy u tru lì
than oán ngôi nhà tôi mất
Mẹ tôi buồn. Cha tôi đã khóc. Anh em chán đời. Đó là lời bất tử
Với tôi chỉ muốn, cứ chỉ muốn làm loài chim bay vô tận
mổ chùm hoa khế khỏa trên sân
phép lá ảo mộng ép từ sự phi thường. Nó xâu qua từng bậc
Tôi nói: “ Những nữ phụ. Phụ ấm giáo điều hãy biến đi…
mở cái hang ra tôi lao vào bàn luận cho những bản tuyên ngôn
vĩ mô về quyền được tự do”
Và ngôi nhà tôi mất như mất một lớp màng
chảy máu về nguồn.

Em mở hang động cửa mình
hang bấm lấy co thắt tôi bắt kể nghe từng lời câm điếc
đôi tay nói rồi tôi nằm vễch giữa ngoài khơi xa
lời vô thức thẳng chót vót ngủ
phía sau hè.


Đăng nhập để trả lời
0
Cõi thiên định

Nhìn từng đời
riêng tôi thấy những nốt nhạc lạ ma hóa
Tôi thấy tôi là côn trùng sáng lấp léo giữa
vùng người ô tạp nhồi nhét tương tư chính mình

tôi ghét chúng và mơ tôi vứt tôi vào rác rủa & đi tìm lại
đang nở đua gọi lời bí mật ?

khí hậu quán triệt vùng
sóng địa người anh em đang phải chết hay sống
riêng tôi nở ra mùi hương máu cụt thời
mặt trời hút
sông biển cắt ô vuông vụn ráp nối lạc lời tri âm
ào ào tôi phải đi. Đoạn mật niệm thiền trông rao bán nhân tính
tôi quyết định phải sống đề huề
để định vị bao giờ tôi định nghĩa giọt thời gian.

Khuôn mặt tôi tẩy rữa sạch
sẽ rứt từng khối thịt khô cứng. Tôi cứa vào
mạch máu tôi chảy hoài…
mãi định đông lạnh ghiềm xác
để điều bất tử sống trong từng nét ngang đau điến
Và mưa rừng cứ vẫn cháy ra từng thỏi than đen
ai đã nhắm mắt giết rừng người oan tội.

Tôi chà vào hàm răng trắng
dư luận im nở như nụ cười trên đô thị cong cứng
dòng sông êm. Tôi là tấm thảm có những kẻ đã bắt chước
Họ bay hết tuổi dậy thì che lối mòn đạn dược
vào thân hình tuyệt thể tiên nữ
đã đảo cuộc chiến tranh tàn khóc
dấu gạch – hỏi nặng dài sắp xếp hàng dọc
sẽ phải lăn đến nơi nào hay lăn mãi.

Đứt đoạn tiếng cười điều đau về một tình yêu bất biến
con vịt bầu đĩ đợm kêu âm thẳng tấp
tôi thấy trời thì rộng lớn tài sản lại thủng vào
một vị thế sắp xa dần chúng ta uy quyền sinh nở
ổ một trái tím hút nhốt vạn trái nằm mồ
nơi cần cái lưỡi thẳng tấp.

Mỗi cái la hét trên lá quẻ dài thả tôi rơi xuống
từng vạch ngang …
kết nối nhau ái tính
mặt thiết trong đơn côi.
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu chân trên phố

bàn chân lên đỉnh núi
từng sợi tóc rụng
để lại tuổi trẻ nhặt mai sau ?

rên cho đại ngàn cây cối dưới là cỏ chẻ trăm sợi tơ an bình
ngọn núi chỉ nuôi bờ cát bụi & ngón chân khô

Nụ hôn ngọt tẩm ngậm mùi đắng chát
ai từng u mê bạo tàn ?
ẩm ướt giờ những ước mơ ngược lối.

Tôi đi còn lại bóng hình bầu dục
chỉ tiếng nói ở miệng. Và nhìn vạn vật
bước đi không bao giờ ngó lại
bóng tội lỗi của tôi rình…
chính mình nơi cầu thang xoắn ốc
Tôi đi kẻ từng nốt thanh âm
Giữa hành trình độ lượng nằm yên



Đăng nhập để trả lời
0
Duyên phận
Đẩy anh rối thành sợi dây yêu nhau
phía tơ duyên tìm nơi đầu mối

Từng nơi va cọ quắn vào một nỗi đau.
ở dưới vực là mái nhà

diễn giải anh say tìm
cái đầu chúng mình đã rung vạ yêu
nỗ hết nhịp. Anh đếm từ hàng ngàn vết lui về lại
vỡ vang tiếng còi nghe rền
em áp miền du cảm thênh thang
hay quả reo báo thức ngày hội ngộ

anh rơi xuống giữa miền khái niệm nhìn nhau
em từ nơi ấy đến
bé nhỏ từ kiếp trước để được đi trên từng lỗ nhỏ
chói chang phố
ở miền Linga nở ra
tình yêu kết nạp từng vòng dây quằn thể xác dục
thương lượng bằng cách anh cân nặng thân thể mình

Duyên của hai kẻ ngàn lối lạc
ước lệ khát khô
yêu luôn bội bạc tìm từ giấc mơ.



Đăng nhập để trả lời
0
Những Điều Tươi Vui

Mùa xuân những con người đi tạ tội. Khúc say vô tận & bão táp cuộc đời
Tôi thở… ngậm nỗi đam mê. Tôi lẻ loi ngày Xuân mới bắt đầu. Tôi hát
Vào… Ra… dòng thời gian. Tôi gọi tên E như HoaThủy Tiên.
Tự sự 21.11.2004

1. Khúc say một

Trên tiệc bàn
Không có điều giấu giếm
Vết nạo nào là dày đặt
Và còi tàu hú âm cao
Chạm nề tay
Gã nghệ sĩ co ro khóc

Tôi say men cổ hoa lụi chờ thời gian
Hùng hào vẫy cánh tay gầy
Một động tác không nơi có tôi.

Mê say vụt mảnh giấy héo vàng
Câu thơ cũ kỹ ngực thơ
Chập – chào run rã

Nghĩa là không say nữa
Trôi – trôi… thác mai kia khóc em
Say:
Tiếng pháo nổ tung căn phòng kín
Gió, thổi; căng giọt buồn
Và hát ca mỗi ngày ám u tình yêu.

2. Khúc say hai

Mưa hạt tháng mấy em nơi đâu?
Thả rối về cửa sổ nhỏ
Tôi đi vì say
Tôi cứu cánh buồn hát với bóng đêm
Om thôi! Anh máu hỗn hợp
Uống dần dồn ý niệm lời thánh
Tạ đất
Tạ trời bao hương thoảng xa

Đợi chờ, những hoài mưa xả
Lảo cùng thổi cay mắt cay
Và kéo nhau hạt bụi đời
Tung những phía mịt mùng
Mặt na quỷ thần đỗ cơn say rã rời
Khung hình bạc màu thời gian trôi

Uống tôi thèm say mộng
Khép mờ – u sẫm gam màu lạ hoắc
Em như say hương tình lờ
Hay đâu sầu cõi sắc đêm.



Đăng nhập để trả lời
0
Sự Vật Đổ Vỡ & Tôi
Khuôn tượng thần vệ Nữ đặt bên dòng kinh
Thánh. Em nhìn tấm trần căn phòng dương
khí ủ lên men. Đôi thằn lằn liếm
lưỡi tìm đôi tay lạc lõng chảy miệt
dài ngày đơn côi trong cõi mơ. Bàn
tay anh đã nặn nhào lấp em vào
khoảng trống khi anh được thoải mái sờ…

Cửa sổ đục thủng thêm lớp chỉ ra
ngã ba. Và tôi đi vào không gian
biến tấu mặt trăng sáng ngợp. Tiếng vạt
gió loãng đi sự im lặng. Cánh quạt
trần cuộn những sợi lông tôi bay hỗn
lộn. Nơi bức tượng trầm sơ bụi rêu

tôi nhìn em nơi tâm tưởng trong khúc
nhạc piano mang tên”Norah Jones Jazz”
Nét chữ tượng hình V lật ngược và
Nhô lên li ti sợi mỏng dày bay

Tôi rờ khắp thân hình thần sắc đẹp
cái đẹp cứu anh chia tay em mãi.



Đăng nhập để trả lời
0
Màu xanh
của một Thế giới


Tôi muốn thanh minh chôn đôi chân đi
Xa dưới dấu tích niệm hồn bay
Dáng đàn ông hồi tưởng...

Cười tà đợi chuyến đò dọc ngang
Kẻ đứng trước biển gào thét câu thơ tan.

Thân khổ tâm thảm họa qua đi trong giờ hoàng đạo
Tôi sẽ cúi mặt tục niệm ngày sầu
Là em
Là tôi
Là Hoa người và bóng lặng chết ?
Thiên Nga đầu điệu dáng
Ngoãy để tiếng xoay đời tôi
Em vờ
Để ai nhìn giọt mưa-nổ-tung-lòa cả ánh mắt
Cánh rừng vàng lá ù tôi dục gió múa
Tôi âm vang lên tiếng em chảy ước ao
Trắng tan
Vui la tôi bíu lấy ngày chủ nhật

Đêm lăn lốc nằm
Người đàn ông nằm mơ thân tình đàn bà sống lại
Bằng xác hồn trong chiếc hôn chờ đợi
Những giọng nói loãng như hơi
Hồn ai thoảng đây

Tôi muốn em hôn lên điều lô nhô
Khuôn mặt buồn dần đập
Lòng đã sắp điên
Nát rãi rộng những ước mầm xanh

Tôi muốn mọi người vẽ rĩ rò cơn yêu
Giữa ngày thu chớm về cơn mưa
Biển
Tràn ủ cát trắng
Gió bụi cuộn rẫy rung phiếm tan vào
Giai điệu cuộn từng ô vuông cam
Gọi nhạc gời dội hình hài ma quái thắp nhịp
Tim đau?

Tôi chia tay mối tình lang bạt
Với tôi thi sĩ hoài bão xanh thêu thuần
Những điệu lầm lỡ vụt xa

Tôi phơi hồn mình nghĩ về khung cửa xanh
Thiếu vắng nỗi đơn côi trông cái cười
Không là biển
Khà.. bóng lưỡi ca
Khà một hồn
thi ca vừa nở
Thở thôi cõi mộng che lòng vàng bao la.

Đăng nhập để trả lời
0