📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA MIECZYSŁAW JASTRUN

3 trả lời, 1.215 lượt xem — Trang 1 / 1
Trên một điệu ru

Thằng bé con tôi ngủ
Nó chưa biết là đàng sau nó
Trút xuống tiếng ầm vang của vực thẳm
Những ngày xưa và những ngày sắp đến.

Nó hãy còn như một vỏ sò
Nằm sâu dưới đáy biển,
Còn đỏ hồng và cong
Với đôi tai trong suốt.

Nó hãy còn sống im lặng
Bằng sữa và bằng buổi bình minh
Như người này người nọ nó lắng nghe
Tiếng bước chân, âm thanh lời nói.

Thế rồi một ngày nọ, nó lên đường,
Mà tôi không sao theo được:

Sao? Mọi thứ đều là chia ly
Và mọi thứ ta đều tìm thấy lại.
Mọi thứ.
Mọi thứ, ấy là thời sinh nở
Và thời bay về phía ánh sáng;
Và như thế chuyến đưa thư của gió
Đem đến phấn hoa của cây phỉ.

Thằng bé con tôi ngủ
Cùng ngủ là thành phố Varsovie rộng lớn,
Thế nhưng bước chân đi vẫn tiếp diễn
Những ngày đã qua và những giờ sắp đến.


Đăng nhập để trả lời
0
Chim hót


Chim hót buổi bình minh,
Để lộ một nguồn suối trên trời,
Chim hót buổi bình minh,
Tôi uống cạn suối nguồn-ánh sáng.
Chim hót buổi bình minh,
Tôi nghe cuộc đời mình vang dội,
Chim hót buổi bình minh,
Réo gọi sự ngọt dịu yêu đương.
Chim hót buổi bình minh,
Những hi vọng và những luyến tiếc,
Chim hót buổi bình minh,
Tôi lắng nghe, tôi và không-tôi.
Chim hót buổi bình minh,
Tôi nghe suối nguồn-ánh sáng.
Chim hót buổi bình minh,
Cuộc sống, hi vọng, niềm vui.
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ có thế


Ta đã viết một bức thư – và ta đã xé thư
Không ai đem bàn những nỗi lo lớn trong một bức thư
Ta đã viết một bài thơ – và ta đã xé thơ
Sau ta sẽ có những người nói hay hơn

Không hiểu được ta sẽ ra đi.

Đăng nhập để trả lời
0
Hồi hương


Sau mười hai năm hắn trở lại
bộ điệu còm cõi vụng về
cực kỳ lễ độ
Những gì hắn thì thầm kể lại
là ánh sáng và bóng tối
điều bây giờ chúng ta đã biết
qua sách vở – thế nhưng hôm qua?
Ngồi vào bàn hắn vẫn còn một kiểu nhìn thẳng mặt
không phải là kiểu nhìn riêng bám bắt hắn
ở mỗi chữ nói ra trong hàng mi hoen đỏ
ở đó ẩn giấu
những năm tháng phi nhân
Một kẻ hồi hương từ Vorkuta
tôi vẫn nhìn thấy hắn
Không sinh khí đôi mắt hắn hướng về nơi
tự do ánh sáng không trở lại
Anh dù có nói gì về hắn
đôi môi hé mở hắn vẫn không nói một lời
Tay hắn lên tiếng giữa chiếc bàn cạnh cây sồi
dù những lời hắn nói định rõ một hình dáng
không có chỗ cho người ngoài cuộc
vẫn là một lưới chắn nhà tù
dù hắn có trở về
Tựa như hắn chờ đợi bước vào những đám mây cuốn lốc
thật ra bây giờ không còn nữa.


Đăng nhập để trả lời
0