📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tình Yêu Là Tất Cả

2 trả lời, 1.583 lượt xem — Trang 1 / 1
Buổi chiều tà buông xuống, Hoàng vẩn chưa về nhà, anh đang nhặt lại những chiếc lá mùa thu của kỉ niệm xưa giữa anh và Thuỷ.
- Thuỷ ơi! Em giờ ở đâu? – Hoàng gọi thầm, anh bắt đầu rưn rưn nước mắt.
Hoàng nhớ Thuỷ nhiều lắm! Ngày xưa cả hai lúc nào cũng quấn quít bên nhau không có gì có thể chia rẻ được. Nhưng hạnh phúc ấy không được bao lâu, Thuỷ đột ngột bị tai nạn và biến mất khỏi cuộc đời Hoàng.
Kể từ ngày Thuỷ gặp tai nạn, Hoàng không gặp được cô mà chỉ biết rằng Thuỷ còn sống qua các bạn bè, chỉ thế thôi!
Hoàng đi tìm Thuỷ hết tất cả chỗ mà ngày xưa hai đứa thường tới, hết hỏi bạn bè rồi đến tìm gia đình Thuỷ. Nhưng không một ai chịu nói cho Hoàng nghe hết. Không phải vì họ tàn nhẫn đâu mà tại vì họ không muốn cho Hoàng biết rằng Thuỷ bị di chứng sau vụ tai nạn đó, nó đã cướp đi giọng nói ngọt ngào và những lời lẽ yêu thương của Thuỷ, vâng Thuỷ đã bị câm, cô không còn nói chuyện được làm sao dám ra gặp Hoàng. Thuỷ nghĩ nếu mà Hoàng biết thì sẽ là nhát dao đâm nhói vào tim anh. Sao Thuỷ không nghĩ rằng tình yêu sẽ làm con người vượt qua tất cả.
Hoàng rất yêu Thuỷ! Vì cả hai đều là mối tình đầu của nhau, đã từng trao cho nhau những nụ hôn e ấp của buổi ban sơ, những lời ái ân của tuổi mới lớn dù bây giờ cả hai đều đã trưởng thành. Hoàng không sao quên được Thuỷ - người em gái thích nhặt hoa phượng mỗi khi hạ đến và để đầy giỏ xe trở về. Hoàng nhớ thuỷ bao nhiêu thì anh càng yêu bài “ Phượng hồng” bấy nhiêu.
“… Mối tình đầu của tôi là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp, là áo ai bay trắng cả giấc mơ, là bài thơ còn in hoài trong vở giữa giờ chơi mang đến lại mang về…” Những lời lẽ trong bài hát thật trong sáng, trinh nguyên như mối tình không vấn vươn một chút bụi trần.
Hoàng vào tình trạng thất tình – anh càng ngày càng ốm, ít nói, cứ đi lang thanh ngoài đường như một gã điên, anh không đi làm, bỏ bê mọi việc - Mọi người ai nhìn cũng thấy thương và thông cảm nên họ quyết định kể hết sự thật cho Hoàng nghe mà bấy lâu nay họ giấu.
Hoàng nghe xong chuyện, anh oà lên khóc như chưa bao giờ được khóc. Anh càng yêu Thuỷ nhiều hơn!
Hai năm sau đó, Thuỷ đang ngồi trong phòng thì có một người bạn vào đưa cho cô tấm thiệp hồng. Thuỷ ra dấu với bạn:
- Của ai vậy?
- Đọc đi rồi sẽ biết? - Người bạn nói.
Thế là Thuỷ đọc, cô bỗng khóc khi đọc tới hang “ Chú rể : NGUYỄN VĂN HOÀNG”. Cô nghĩ : “Anh Hoàng đã đám cưới và đã quên được mình thật rồi! Sao anh còn mời mình nữa.”
Bỗng Hoàng từ đâu bước vào phòng Thuỷ, anh ra dấu với Thuỷ:
- Em hãy xem cô dâu là ai?
Thuỷ vô cùng ngạc nhiên khi thấy Hoàng và càng ngạc nhiên hơn là anh biết nói ngôn ngữ dành cho người câm. Thuỷ vô cùng sung sướng khi thấy cô dâu là mình, cô không biết nói sao. Bây giờ, Thuỷ mới hiểu tình yêu sẽ làm con người vượt qua tất cả để có nhau.
Thì ra là trong suốt hai năm qua, Hoàng vì quá yêu Thuỷ nên anh quyết tâm học ngôn ngữ của người câm đề sau này có thể nói chuyện với Thuỷ như người bình thường.
Nguyên Anh

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-24 02:21:17tinhcuoimayngan>
Với tôi, tình yêu tôi dành cho em vẫn chưa định hình, tựa như mầm xanh mới nhú, khe khẽ đón chào bình minh. Mắt mầm hãy còn bé lắm, nhìn cái chi cũng lạ, cũng sợ; nắng chỉ đùa gắt chút thôi đã vội nép thật chặt vào thân mẹ, mong chờ một sự chở che, nhưng mẹ nó lại bảo, hãy tin vào chính bản thân mình, con nhé. Rồi bà vươn mình cho mầm chạm nắng.
Lạ thật, nó vẫn chưa thóat khỏi cảm giác ấy, và tôi vẫn đang chìm trong cõi suy tư về cái gọi là "tình yêu"...

Tôi từng đọc một câu nói, đại lọai là "tại sao ta không bao giờ biết tình yêu bắt đầu khi nào nhưng luôn biết điểm dừng của nó?", những băn khoăn luôn tràn ngập trong tôi, có thật tình yêu đã bắt đầu, và tôi là kẻ mộng du? Đi trong bến bờ hạnh phúc mà không cảm nhận được, để rồi khi mất em mới chợt vỡ òa, nhanh như giọt bóng xà phòng, tôi sẽ khóc như bao lần trước, những cuộc tình qua chỉ còn là kỉ niệm... Giọt bóng ấy khi tan đi vào cõi hư vô sẽ bắn nước vào tôi, làm tôi khó chịu như một sự trả thù, rất tế nhị vì đó là điều tự nhiên, nhưng cũng lắm xót xa.

Có người nói tình yêu là tất cả, vậy thì tình cảm tôi dành cho em bấy lâu có là tất cả không? Tôi không biết, không hỏi em về điều ấy. Tôi muốn giữ nó cho riêng mình, chỉ một mình tôi thôi, như là một bí mật. Tôi sẽ giấu nó vào đôi mắt sâu thẳm của em nhé, để mỗi lần soi bóng, tôi gặp lại chính tôi - một kẻ lãng du, cứ hòai đi loanh quanh giữa những cuộc tình, khi nào mệt thì dừng chân bên quán nước cạnh đường, gặp cô hàng xén đùa vài câu, nếu may mắn thì đó là một khởi đầu mới, rồi lại đi. Tôi sẽ so sánh các cô gái ấy và em, xem tôi có thực yêu em không hay chỉ như cô hàng nước ấy, thoáng gặp và chóng quên. Nhưng sao em khác với cô ấy quá, nhỏ bé và lặng lẽ, cũng hay cười đấy nhưng nụ cười ấy không là nụ cười nữa, một chút gì đó mơ hồ ẩn trong đó... Ồ, hình như em đang lo lắng gì đó, sợ mất tôi ư? Một kẻ như tôi thì có gì để em phải nhọc lòng như thế? Và tại sao tôi có thể khẳng định với cô gái kia chỉ là một sự bắt đầu chứ không là tình yêu, còn với em, tôi phân vân đến lạ.

Ngày qua rồi em ạ. Nhanh thật đấy, em có thấy mầm xanh ấy lớn lên tí nào không? Hay nó vẫn như cũ, vẫn cái mắt bé xíu, hay đã lụi tàn từ khi nào? Khi nào nó lớn lên, em hãy gọi tôi dậy nhé, nhưng đừng quá muộn, đừng để đến nó hóa thành bong bóng xà phòng. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên như thế, không thì tôi sẽ chẳng bao giờ dám nói điều này với em, rằng tình yêu là tất cả, nó có thể biến thứ này thành thứ kia chỉ trong phút chốc, hạnh phúc và khổ đau, thay chỗ cho nhau là chuyện bình thường. Nhớ nhé em, đừng ngủ quên mà gọi tôi muộn, không thì tôi phải đi đến cuối cuộc đời mình, ở nơi nào đó chẳng có em, không có cô hàng nước, để không lo về chuyện trần thế, giữa duyên và phận nữa. Nếu vậy thì em sẽ tiếc lắm đấy. À, tôi chẳng biết em có tiếc không nữa, tình yêu dành cho em còn chưa cảm nhận được, nói chi đến hiểu con người em. Còn nếu mầm xanh lụi tàn, em cũng đừng giày vò tôi vì không chăm sóc nó, cái gì để tự nhiên vẫn tốt hơn em ạ. Nếu nó vẫn là nó, hôm qua vẫn là hôm nay, tôi sẽ đi hòai, đi mãi, trên mỗi nẻo đường đã qua, sẽ in dấu chân, không thật rõ nét vì tôi sợ. Em biết không, tôi sợ sẽ làm em buồn vì tôi sẽ còn gặp nhiều cô gái khác, rồi một ngày mầm xanh lớn lên, em giận, bỏ mặc tôi với cái bóng của em, đã xa tận phương trời nào. Xa ngút. Tội nghiệp tôi lắm, biết không...

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro
Mối tình đầu và trái tim em đó...

http://hongco.wordpress.com/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-24 11:48:49Ngốc Tử>

Truyện thiệt hay nhưng hình như tình tiết hơi rối....Nếu bạn có thể viết ngắn hơn, NT nghĩ sẽ hiệu quả hơn nữa
Đăng nhập để trả lời
0