📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

TÁC PHẨM CỦA NHẬT CHIÊU

14 trả lời, 1.250 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-04 06:30:19meocon_thongminh93>

ĐƯỜNG NÀO ĐẾN O










Nghe nói, cuối cùng y cũng nhìn thấy cái quán đó.

Đó là một quán trà dựng bên một ngã rẽ mà nghe nói bảng hiệu có ghi rõ:

TRÀ QUÁN DỪNG CHÂN
TRÊN ĐƯỜNG ĐẾN O

Nghe nói, y bước vào quán và ngồi bên chiếc bàn tròn kê gần cửa sổ nhìn ra ngã rẽ. Quán vắng. Chủ quán là một bà lão.

— Dừng Chân có gì, thưa bà?

— Anh uống trà chứ?

— Trà, vâng. Ngoài ra có gì khác?

— Các loại trái cây?

— Không có thức ăn khác?

— Không. Chỉ có trái cây.

— Rượu, có không?

— Chỉ có trà.

— Vậy thì chỉ có trà và trái cây. Và người thì sao ạ?

— Người?

— Ngoài bà cụ, còn có ai không ạ?

— Không có ai.

— Cũng nghe nói thế nhưng vẫn ngạc nhiên.

— Tôi đi pha trà đây.

Ngoài sân bỗng ồn lên. Một đám trẻ kéo đến. Nơi hoang vắng này mà cũng có nhiều trẻ thế ư? Và ngay sau đó, y được nghe một bài đồng dao:


Đường nào đến O?
Đâu mà có O?
Ai mà qua đấy?
Đâu mà không O?

Đường nào đến O?
Không sông không suối
Không đèo không núi
Không lũng không gò

Đường nào đến O?
Không dời không đổi
Cứ mà thẳng lối
Cứ mà quanh co

Đường nào đến O?
Không cười không nói
Không cũ không mới
Không ngại không lo


Bọn trẻ ngưng hát, bắt đầu chơi trò xoay vòng rồng rắn.

Bà lão đem trà và trái cây ra.

Y hỏi:

— Từ đây đến O có xa không?

— Còn tuỳ.

— Gì cơ?

— Cách đi, thời tiết, lạ hay quen…

— Cũng phải, nhưng…

— Còn cơ duyên nữa.

— Cơ duyên?

— Bao giờ mà chả thế

— Bà có biết gì về O không?

— Có nghe nói về O.

— Chỉ nghe nói thôi sao? Cứ tưởng bà là người O đấy thôi.

— Không.

— Bà chưa đến O à?

— Chưa bao giờ.

— Người O có thường đến đây không?

— Không. Mà cũng chẳng biết. Người O không bao giờ tự xưng mình là ai.

— Thế ư? Nhưng O là gì?

— Không là gì. Chỉ là O, thế thôi.

— Thế bà không nghe nói gì về O? Người O ra sao?

— Anh từ đâu đến?

— Từ K.

— Người ở K. ra sao?

— Có lẽ tốt. Thân ái, độ lượng, tử tế, thông minh…

— Nghe nói ở O cũng thế.

— À không, người ở K. cũng xấu lắm. Ác độc, keo bẩn, ngu xuẩn, điên khùng…

— Nghe nói ở O cũng thế



2.

Vừa lúc ấy, có ba người khách kéo vào quán. Bà lão cũng đem trà và trái cây đến bàn họ. Họ hỏi:

— Đường nào đến O?

Họ ngồi gần cửa ra vào. Bà lão đưa tay chỉ thẳng con đường trước mặt. Họ lại hỏi:

— Có chắc không?

Bà lão lại đưa tay, lần này chỉ con đường rẽ phải. Họ hồ nghi:

— Đúng rồi chứ?

Bà lão thản nhiên đưa tay lần nữa, chỉ con đường rẽ trái. Ba người khách thích thú cười vang:

— Hiểu rồi, đường nào cũng đến O.

Bà lão nói:

— Không phải vậy đâu. Coi chừng lạc lối. Người đi lạc trở về đây rất nhiều.

— Còn người đi đúng đường?

— Không thấy ai trở lại

Cho rằng bà lão nói đùa, ba người khách vừa cười vừa rời quán sau khi đã ăn uống xong.

Tôi hỏi bà lão (vì tôi là y):

— Không ai đến được O sao?

— Làm sao biết được?

— Không có bất kỳ dấu hiệu nào của O ở đây à? Ở đây bốn bề là núi, vậy thì O phải ở một nơi nào đó trên núi chứ?

— Tại sao O nhất định phải ở trên núi?

Thế là tôi bí. Tôi nhìn thấy núi mọi nơi. Nhưng còn rừng, còn truông, còn bãi cát, còn cù lao… O ở đâu mà chẳng được?

Tiếng hát đồng dao ngoài sân lại vang lên:


Đường nào đến O?
Không mưa không gió
Không cây không cỏ
Không hẹn không hò

Đường nào đến O?
Không đây không đó
Không không có có
Hoang vu khôn dò

Đường nào đến O?
Không gần không ngái
Không khôn không dại
Không lấy không cho

Tôi cảm thấy mình đang tuyệt vọng.

Níu cánh tay bà lão, tôi hỏi một lần nữa:

— Ở đây không có một dấu hiệu nào, dẫu là một chút của O hay sao?

Có một vẻ tinh anh kỳ lạ lấp lánh trong đôi mắt của bà lão chủ quán khi bà nói:

— Có lẽ có. Có một cô gái. Nghe nói cô đến từ O.

— Ôi chao!

— Đừng kỳ vọng điều gì. Cô ấy không nói, không bao giờ nói gì.

— Cô ấy bị câm à?

— Không. Chỉ là không biết nói, không biết ngôn ngữ của con người. Cô chỉ biết hát. Nghe như chim hót. Chúng tôi thương yêu cô, chăm sóc cô, tôn thờ cô.

— Cô ở đâu?

— Anh nghe đây. Anh là người đầu tiên tôi cho gặp cô. Linh giác tôi cho phép tôi đấy. Đằng sau quán có một đường mòn rất hẹp dẫn vào rừng. Đi một đỗi, có con suối… Thôi, anh đi đi!



3.

Tôi ra khỏi quán bằng cửa sau. Có con đường mòn. Đường đi trong rừng. Hẹp đến nỗi chỉ có một người đi lọt.

Tôi phải tìm ra con suối cho dù đồng dao ở đây có nói: Đường nào đến O, không sông không suối …

Đi qua khung cửa hẹp của rừng một chốc tôi đã nghe tiếng suối róc rách. Còn có một làn hương hoa dại trôi quanh tôi. Và suối bất ngờ hiện ra, trông như một cái đầm trong trẻo. Và trong đầm là một vườn đá tảng.

Bỗng nhiên tôi thấy cô gái.

Cô đang tắm sau một tảng đá đen. Dường như không mặc gì. Nhưng tóc cô rất dài, cũng che chắn cô như tảng đá đen kia.

Và từ phía đá ấy vang lên một thanh âm trầm bổng lạ kỳ, nửa như tiếng chim nửa như tiếng người, ngân nga mê hoặc.

Có một phiến đá bên bờ suối cách chỗ cô tắm độ mươi bước chân. Tôi lần bước đến và ngồi lên đá.

Nhìn thấy tôi, cô có vẻ sợ hãi nhưng vẫn đứng yên trong nước. Có thể cô bơi lặn rất giỏi nên có phần tự tin, nhìn tôi dò xét bằng đôi mắt xanh biếc. Chắc chắn cô có một vẻ đẹp ngoại hạng với làn da nâu láng mịn.

Dù biết trước là cô không nói ngôn ngữ của con người, tôi vẫn nói:

— Cô đừng sợ. Cô từ O đến đây, phải không?

— …

— O là một nơi như thế nào nhỉ? Tôi thường mơ thấy nó. Một cái gì đó như người ta có thể hình dung về Đào Nguyên hay Thiên Thai. Lá đào rơi rắc lối đi và hoa đào bay đầy trời! Nhưng mà biết đâu rừng này, suối này và cô nữa chính là O, là Đào Nguyên đấy thôi?

— …

— Còn O nào nữa? Biết đâu đó là một nơi tệ hại. Đó chỉ là một cõi hoang vu mờ mịt cát nhưng thưa thớt hoa và thưa thớt người.

— …

— Người ta chỉ nghe nói về O mà không thấy O bao giờ. Đôi khi có kẻ lừa đảo mạo nhận là người quê O nhưng khi bị truy hỏi đến cùng thì đành để rơi mặt nạ.

— …

— Vậy O là gì? Cô hoàn toàn không hiểu tôi nói gì ư?

Cô gái dưới suối không có phản ứng gì đặc biệt trước những lời lê thê của tôi. Như một con nai đứng lẫn trong sương mờ, cô nhìn về phía tôi lơ đãng.

Y vẫn nói (vì y là tôi):

— Cô xinh đẹp lắm! Cô là sinh vật đẹp nhất mà tôi được biết. Cô là nữ thần của con suối kỳ lạ này, của cái sơn thôn kỳ lạ này. Tôi sẽ nhớ mãi sự im lặng của cô.



4.

Nghe nói, cuối cùng y cũng trở về trà quán Dừng Chân.

Bà lão vẫn đang đun nước.

Đám trẻ vẫn đang chơi ngoài sân trò rồng rắn xoay vòng và vẫn tiếp tục ca hát:


Đường nào đến O?
Không lầm không lỗi
Không chờ không đợi
Không mặt không mo

Đường nào đến O?
Không đi không tới
Không sáng không tối
Không bến không đò

Đường nào đến O?
Đâu mà có O?
Ai mà qua đấy?
Đâu mà không O?

Những gì y nghe từ lúc vào quán đến giờ có thể chép lại thành toàn bộ bài đồng dao về O không? Có khúc nào y bỏ lỡ không? Và ngoài bài này, còn có bài đồng dao nào khác về O không?

Tôi nói với y (cho dù y vẫn là tôi):

— Mi đi tìm O bao năm rồi, phải không?

— Ờ, thì…

— Ta đề nghị: Bây giờ thì hãy để O đi tìm mi!

— Nếu như cô gái kia biết nói!

— Để làm gì?



5.

Y và tôi bắt đầu mơ một giấc mơ khác: O đi tìm chúng tôi.

Nhưng chẳng lẽ con đường lại đi tìm người đi?


NGUỒN:TIENVE.ORG/(của? topic và của tất cả các bai` trả lời)
Đăng nhập để trả lời
0
TRẦM TƯ TRONG GƯƠNG




1.

Một bà lão về quê, dường như để chết.

Bà lê chân dưới bóng trúc cơ hồ dài vô tận, dường như không nhớ ngôi nhà cũ ở đâu. Ngôi nhà của quá khứ, ngôi nhà của tuổi xuân.

Cuối cùng, dường như bà cũng tìm được ngôi nhà xưa, ngôi nhà có giàn thiên lý.

Dường như tìm được niềm hoan lạc cô đơn. Dường như tìm được trời xanh trong vạn lý vô vân. Dường như tìm được tiếng hát âm thầm:

Về đây
Xanh bóng linh hồn,
Chùm hoa vàng lục
Lừng thơm bụi đời,
Về mơ uống nước nguồn tôi.
Nhưng dường như đó không phải là cuối cùng, vì bạn sẽ hỏi:

— Cuối cùng, bà có chết không?



2.

— Câu chuyện chỉ có thế thôi sao?

— Vâng, chỉ có thế.

— Vậy thì, dường như đó không phải là truyện.

— Có lẽ. Nhưng thế nào mới là truyện?

— Phải kể bà lão chết như thế nào, hoặc là cô độc, hoặc là trong vòng tay của những ai.

— Phải chết ư?

— Truyện có cái chết thì mới cảm động.

— Thế à?

— Con người mà! Loài vật thì không. Ý thức về chết là cái khốn khổ nhưng nó hấp dẫn. Nó có mùi hương huyền bí.

— Hiểu rồi. Con người quá đỗi là người. Chính vì vậy mà không thể viết: Một bà lão về quê, dường như không phải để chết.

— Thì phải có lý do gì đó chứ?

— Tôi chưa nghĩ ra lý do thích đáng. Cho nên, bà lão về quê chơi, thế thôi!

— Về quê chơi? Và chuyện gì xảy ra?

— Chuyện gì xảy ra mà chẳng được

— Ví dụ xem.

— Dường như bà gặp lại chính mình, cái bản ngã thanh xuân ngày xưa.

— Gặp cách nào?



3.

Bà lão dường như được đưa vào căn buồng cũ. Những ngày thơ ấu và những đêm thiếu nữ đã lớn lên trong buồng ấy. Đứa cháu gái xinh đẹp và xa lạ dường như cảm thấy đã xong nhiệm vụ, bèn nói:

— Bà ở đây, còn cháu sẽ sang buồng khác.

Giọng đứa cháu gái dường như dửng dưng, không vui không buồn vì sự có mặt bất ngờ của người bà mà cô chưa từng quen biết. Vậy mà dường như cô bé khá giống bà lúc bà tuổi độ mười lăm.

Dường như con gái bà đã ở đây và đã bỏ đi.

Dường như căn buồng hiện nay thuộc về đứa cháu gái này. Và rồi nó cũng sẽ bỏ đi. Căn buồng lại thuộc người khác. Sẽ...

Đứa cháu gái dường như đang có bí mật gì đó trong tâm hồn? Nhưng tâm hồn ai lại không có bí ẩn?

Tuy nhiên, dường như cô bé đặt bà lão vào căn buồng của chính bà xưa kia với một tâm hồn dửng dưng.



4.

Đêm đó, dường như bà bỏ nhiều thì giờ để lục tìm một cái gì đó trong các ngăn tủ cũ kỹ.

Dường như tìm kiếm xem ở đây có còn sót lại một kỷ vật nào của bà ngày xưa không?

Và rồi dường như bà tìm thấy. Một hộp gương rất xinh xắn. Dường như đó là tặng vật của một người bạn trai. Người đã gọi bà là “ác tiên” khi bà nhất định không cho anh ta hôn? Hay người đã hôn bà một hôm bà mềm lòng? Hay người đã nhìn thấy bà tắm ban đêm mình trần bên giếng?...

Dường như bà không nhớ rõ hộp gương đã trôi đến đây từ nguồn nào.

Chiếc hộp dường như bằng gỗ trầm. Có một hương thơm thoang thoảng mùi trầm mà dường như ai vừa xông ở đâu đó. Hoặc dường như hương thơm đến từ dĩ vãng khi chiếc hộp được bà mở ra bằng đôi bàn tay gầy hơi run run.



5.

Dường như trong đáy gương, một dung nhan từ từ hiện lên.

Và dường như đó không phải là khuôn mặt bà lão.

Và dường như cũng không phải khuôn mặt một tha nhân nào.

Lại càng không phải khuôn mặt cô cháu gái; cô bé không hề quay lại sau khi đã đưa bà đến buồng này.

Vậy thì, hỡi gương, đó là khuôn mặt của ai?

Đó là, gương cho biết, khuôn mặt một cô gái đôi mươi, dường như chính là bà lão ngày xưa. Một dung nhan êm dịu của nửa thế kỷ trước, khi vầng trăng còn được ca ngợi lên ngôi, khi guồng tơ còn vang ngân tiếng lụa xe đều chăng? Không, đó là một nhan sắc ngời ngợi lửa. Đôi mắt nhung không ngớt phóng một thứ ánh sáng đen lánh vào người đối diện. Hai cánh mũi thanh mảnh phơn phớt hồng. Bờ môi cong như cầu vồng kiêu kỳ.

— A, ta đây mà!

Bà lão dường như chỉ biết reo lên vui sướng. Như một đứa trẻ bỗng nhiên bắt gặp một món quà mơ ước bấy lâu.



6.

— Không! Không phải bà đâu mà là ta. Ta chỉ mới hai mươi.

Đó là, dường như đó là tiếng nói của cái bóng trong gương, dường như là tiếng nói của chính bà, tiếng nói của chính ta khi ta hai mươi.

— Phải! Đây là dung nhan ta đọng lại, như một khối băng lấp lánh trôi giữa biển chiều, đọng lại trong tuổi hai mươi, khi dường như ta là cô gái đẹp nhất làng.

— Vâng! Và khi bà bỏ làng đi xa, ta bị giam hãm trong gương, sống cuộc đời một cái bóng tẻ nhạt. Trong khi đó thì dường như bà học hành, ăn chơi, yêu đương, làm việc và có vô số niềm vui.

— Ờ! Và em quên rằng đồng thời ta cũng có vô số nỗi buồn.

— Da ta trắng nõn. Còn bà, thử nhìn xem! Những nếp nhăn nheo, những mảng đồi mồi. Bà đã làm gì làn da tuyết bạch của ta? Và ngực ta đầy vun đôi bồng đảo. Bây giờ nó ở đâu trên thân mình héo hắt của bà? Bà xem đây.

Và cô gái trong gương đứng dậy, dường như vừa bực mình vừa khoái lạc, buông bỏ chiếc áo ngủ màu hồng nhạt. Cứ như thể chính bà mới là tấm gương và cô ta đang soi mình, một thân mình quá ư kiều diễm, tuôn đầy cái đẹp óng mịn như một thác nước ẩn mật. Đẹp từ triền dốc nõn nà của bờ vai đến chiếc rốn nhỏ nhắn hé nở như một nụ hoa trinh bạch. Đẹp nơi cái lườn mềm mại từ bên ngực lượn xuống hông và thắt đáy nơi cái eo xinh xẻo mê hồn, cầu trượt dẫn xuống một mê lộ, một linh từ thấp thoáng giữa lông nhung.

Bà ngây người nhìn ngắm toà thiên nhiên vừa là mình vừa là ai khác ấy, cái dường như ta quá đẹp ấy, và rồi thì thầm:

— Ta chẳng làm gì cả! Hồng hồng tuyết tuyết nào mà chẳng tàn phai?

— Không làm gì cả à? Thế bà có bao nhiêu người tình?

— Ta không quan tâm đến số lượng.

— Vô số phải không?

— Và cũng vô số kẻ ganh ghét!

— Tôi biết, đứng bên bà họ mới nhợt nhạt làm sao! Hạnh phúc của bà là bất hạnh của bao cô gái khác! Và trong những ngày vui dường như bất tận, bà không biết rằng bất hạnh sẽ chẳng chừa ai!

— Dường như em đã nghĩ ngợi thay ta. Trong khi ta sống thì em nghĩ ngợi.

— Dường như ta chỉ nghĩ ngợi thôi! Phải, trong khi đó thì bà sống với tất cả cơ thể nõn nà của mình. Nhưng bây giờ thì bà đã tắt kinh. Dường như muôn triệu ngọn nến trong cơ thể bà đã từ lâu tắt dần. Bà đã làm gì ta thế? Bà giết ta rồi!

Nhưng em là gì cơ chứ? Em chỉ là giấc mơ rỗng mà thôi!



7.

— Dường như bà lão của anh nhận ra rằng, không phải mình đang đối diện với quá khứ, mà chỉ là với một giấc mơ.

— Quá khứ và giấc mơ? Hai cái đó chỉ là một thôi mà. Schopenhauer nói rằng: “Quá khứ của giống người, của hàng triệu triệu con người đã từng sống trong quá khứ ấy, cũng như quá khứ của ta, ngay cả quá khứ mới đây nhất, là một giấc mơ trống rỗng của tưởng tượng.”

— Chính là cái ông triết gia bi quan bậc nhất ấy à?

— Dường như đó là cái triết lý bi đát giúp ta đi đến lạc quan, và giúp cho bà lão hiểu rằng không có quá khứ và không có cả cái chết.

— Vậy có cái gì?

— Ý chí muốn sống, một ý chí phổ quát.

— Và tình yêu?

— Cũng thế!



8.

— Dường như là bà sắp chết. Và bà sẽ lôi cả ta theo!

— Chết, dường như chỉ có nghĩa là không còn ta, và tất nhiên cũng không còn em nữa. Ngoài ra, chết đâu còn ý nghĩa gì khác?

— Thật sao?

— Cuộc đời vẫn rạo rực sống đó thôi. Giàn thiên lý ngoài kia vẫn xanh mướt và nở rộ hoa vàng. Ta sẽ chết trong vần thơ của ta:

Về đây
Xanh bóng linh hồn,
Chùm hoa vàng lục
Lừng thơm bụi đời,
Về mơ uống nước nguồn tôi.
Một chiếc lá có thể rụng. Đó là chết. Chỉ có thế và chỉ có thế thôi! Giàn thiên lý vẫn xanh, phải không?



9.

Hình ảnh của tôi mất đi khi tấm gương mà tôi soi bị vỡ...

Schopenhauer



10.

— Tôi trầm tư, vậy tôi hiện hữu. Nhưng tôi có hiện hữu không? Còn bà, dửng dưng trước cái chết, bà có hiện hữu không?

— Ta đang trở về quê nhà, em không biết sao?

— Còn tôi?

— Tấm gương sẽ vỡ, chỉ có thế thôi!

— Đừng! Đừng! Đừng! …


Đăng nhập để trả lời
0

DƯỚI NƯỚC



Mi biết rằng câu chuyện này sẽ xảy ra vào một ngày nào đó.

Vô vàn hạt nước li ti sẽ bay khắp nơi trong ánh trăng mờ nhạt.

Mi sẽ lang thang trong một thành phố lạ, sẽ thơ thẩn bên một bờ sông lạ trong khi ánh trăng đầm đìa ướt át.

Một cậu bé áng chừng mười tuổi sẽ xuất hiện trước mắt mi. Mái tóc như thế nào, quần áo như thế nào, khuôn mặt như thế nào thì chưa rõ. Mi chỉ biết đôi mắt cậu bé sẽ xanh, xanh kỳ lạ, như mắt đá xanh.

— Chào ông.

— Chào em.

— Ông lạnh không?

— Lạnh. Ở đây không gian nhiều nước quá.

— Chưa nhiều lắm đâu. Có những đêm, không gian sẽ chứa nhiều hạt nước hơn và nhuốm màu tím ngát. Vầng trăng sẽ tàn héo và rụng xuống sông.

— Thế à?

— Ông có xuống du thuyền không? Chị của tôi rất đẹp. Đẹp như tiên.



2.

Vậy là mi sẽ hành động thế nào?

Mi sẽ theo cậu bé xuống “du thuyền” chứ?

Mi biết rõ đó chỉ là “thuyền chơi”, “thuyền tình” mà, phải không?

— Ông có nhìn thấy mấy cái phù đăng đang trôi trên sông không? Chị của tôi thả đấy. Chị đang cầu nguyện.

— Những chiếc phù đăng hình hoa sen đẹp quá!

— Chị ấy thích xếp phù đăng hoa sen từ nhỏ. Chị cũng thích hát. Đó, ông có nghe chị ấy hát không?

— Không. Tiếng hát nhỏ quá.

— Có thể là do tôi quen nghe chị hát. Cả những khi chị không hát, tôi vẫn nghe. Chị ấy sẽ hát thôi. Dù sẽ không như tôi hát, nhưng ông nghe đây:




— Tôi sẽ chép bài hát này vào nhật ký của tôi.

— Chị tôi cũng viết nhật ký dưới nước.

— Dưới nước?

— Ừ … à không … ở đâu đó.



3.

Câu chuyện sẽ là hình ảnh một con thuyền đêm có mui lợp bằng lá cây tươi, như thể là mới lợp trong đêm.

Đó là một điều không thể!

Vậy thì điều gì có thể trong trường hợp này?

Có thể và không thể có chia cách nhau không trong giấc mơ?

Chẳng phải là mi đang đi trong đời sống giữa mơ và thực?

Câu chuyện sẽ là hình ảnh một cô gái đẹp, vẻ đẹp đủ làm đàn ông chết mê chết mệt.

Chết, hẳn rồi! Câu chuyện sẽ là cái chết.

Nhưng mi không chết, sẽ không chết đâu.

Vậy thì ai sẽ chết?



4.

Cô gái đẹp trên thuyền sẽ đón tiếp mi như thế nào?

Hẳn là nàng sẽ hát. Mi sẽ nghe lại bài hát của nàng từ chính môi nàng: Phù đăng ngời ngời, Mi là lửa ấm…

Dưới vòm mui lá tươi trong thuyền sẽ có một chút ánh sáng gì đó giống như lân tinh, chỉ đủ soi chiếu vóc dáng thanh mảnh và đôi mắt đen lánh của cô gái.

Mi sẽ ngồi đối diện với nàng trên chiếc chiếu rơm.

— Em tên gì?

Nàng sẽ nói một cái tên gì đấy, nghe không rõ và không thể nào đoán ra.

— Thôi được, tôi sẽ gọi em bằng nhiều tên khác nhau. Có thể là Thuyền, là Nước, là Phù Đăng, là Trăng, là Lá, là Sương … Mỗi người chỉ có một cái tên là rất đỗi vô lý, phải không? Làm sao mà một con người, cái thế giới phức tạp là thế lại chỉ có một cái tên?



5.

Đôi mắt mi sẽ quen với bóng tối và mi sẽ ngắm tấm thân trần diễm tuyệt của nàng.

Dường như nàng vừa mới tắm dưới sông lên. Chắc là nàng bơi rất giỏi.

Mi sẽ hình dung nàng bơi dưới trăng giữa những nàng tiên cá chứ?

Nhưng nàng đã ở đây, cái hiện tiền tuyệt diệu.

Mi sẽ ngắm nàng, sẽ uống nàng bằng mắt bằng môi.

Nàng sẽ ngồi im như một pho tượng. Mái tóc dài ướt đầm, một phần thả xuống nửa ngực, che mất một bầu vú. Bầu vú còn lại đứng cô độc, nhỏ nhắn nhưng tròn trĩnh và lung linh những ngấn nước óng ánh. Đầu vú rất bé và hơi nhọn, như một nụ hồng ngọc nhỏ xíu vừa mới nhú thôi.

Mi sẽ dùng ngón trỏ vẽ lên triền vú căng nõn ấy một hình ảnh.

— Anh vẽ gì thế?

— Một con thuyền. Tức là em đấy.

— Không, em không thích làm thuyền, chỉ thích làm phù đăng. Phù đăng trên sông là hình ảnh đáng yêu nhất của thành phố này.

— Phù đăng, phù du, phù vân, phù châu … tất cả đều trôi, sẽ trôi đi…

— Đó là cái đẹp.

Khi hôn ngực nàng, mi sẽ ngửi thấy mùi hương trầm sực nức.



6.

Mi sẽ làm tình với nàng.

Đó sẽ là điều tự nhiên thôi. Khi ấy, nàng sẽ dùng hai tay không phải để ôm ghì hay mơn trớn mi, mà là để thắp hương, thắp thật nhiều nén hương.

Mi không biết có ai giống như nàng không, vừa làm tình vừa thắp hương. Chỉ thoáng chốc, bao nhiêu là cây hương được cắm vòng quanh chiếu.

Hương được thắp, được cắm mặc cho thân thể nàng đang quyện vào mi, mặc cho cái nụ hồng ngọc trên bầu vú nàng ấn vào lưỡi mi, mặc cho cái gáy nóng hổi của nàng được mi cắn nhẹ, mặc cho đôi môi mi hành hương trên đường trũng giữa lưng nàng, mặc cho cái khe ướt ấm giữa đùi nàng vừa he hé vừa kẹp chặt mi … thế nào thì hương cũng sẽ được bàn tay nàng không ngừng thắp đỏ. Khói vờn quanh hai thân thể quấn quít. Một sinh thể hai lưng đang toả khói thì đúng hơn. Có thể khói đi cả vào trong cơ thể nàng lẫn cơ thể mi, thơm nồng và cay mắt.

— Em thắp hương đuổi muỗi à?

Mi vừa ngậm vành tai mềm mại nhỏ nhắn của nàng vừa hỏi. Nàng sẽ nói:

— Muỗi đâu cơ?

— Thế thắp hương làm gì?

— Để có sức. Khói hương là thức ăn của em.

— Có chuyện như thế à?

— Anh không tin sao?

Con thuyền sẽ vẫn trôi. Có cậu bé ở sau thuyền vẫn khoan thai chèo lái.



7.

Cô gái sẽ, mi có biết không, nàng sẽ tự thú:

— Em là ma da.

Và mi sẽ kinh ngạc, chưa bao giờ kinh ngạc đến thế!

— Ma da?

— Vâng!

Ta khuyên mi, trước khi lên đường đến thành phố lạ có muôn vàn hạt nước li ti này sẽ tra tự điển xem ma da là gì.

Trong cuốn Đại Nam Quốc Âm Tự Vị của Huình - Tịnh Paulus Của, năm 1896, mi sẽ tìm thấy định nghĩa cái mà mi sẽ gặp tận mặt.

Ma da. Tục hiểu là con ma ở dưới nước, chính là hồn người chết nước hoá ra, hay kéo người khác chết thế cho nó lên đất.
Mi sẽ sợ chết khiếp, phải không?

Nếu không phải là mi mà là ta thì sẽ không biết như thế nào nữa. Nói thật với mi, ta ngán tất cả mọi loại ma.

Và nếu ta lỡ yêu một con ma da, ta sẽ đọc trại thành maya.

Maya, theo người Ấn Độ thì không phải là MA, mà chỉ là ẢO.

Chẳng hạn như cái mà ta đang viết đây chính là maya.

Cơ mà … cái gì không phải là maya, phải không?

Maya không phải là không có sự vật. Sự vật có đấy nhưng không phải như mi nhìn thấy.

Mi chỉ nhìn thấy cái mà mi có thể thấy, thế thôi.

Mi cũng chỉ là một con dơi, nhận lại làn sóng siêu âm tự mình phát ra.

Người con gái mà mi sẽ gặp là ma da ư? Hay maya thì cũng thế thôi, có sao đâu? Nàng là người hay là ma thì có gì khác biệt?

Bất kỳ điều gì xảy ra thì cũng sẽ không thể thay đổi được điều này, rằng thế giới này là maya.



8.

Trong khi chèo thuyền, cậu bé mắt đá xanh sẽ vẫn chăm chú nhìn ngắm nàng và mi. Và cậu sẽ lên tiếng, một cách bất ngờ:

— Lần này thì chị sẽ phải dìm chết ông khách thôi. Chỉ như thế chị mới có thể sống lại làm người!

Cô gái sẽ càng ghì chặt mi vào đôi bờ ngực đầy mịn, thanh xuân.

— Không, chị sẽ không!

Cậu bé sẽ gằn giọng:

— Hay để tôi giết? Tôi sẽ giết!

Giọng nàng sẽ bình thản:

— Em giết thì có ích gì?

Cậu bé sẽ rít lên:

— Phải, nhưng tôi tức giận!

Mi sẽ vừa hít thở hơi da thịt của bầu vú trầm hương vừa khoan khoái nghe nàng nói:

— Em còn quá nhỏ! Giết người là chuyện của người lớn!

Giọng cậu bé sẽ rất mỉa mai:

— Tôi không còn nhỏ nhít gì. Tôi sẽ làm tình với chị. Sao chị cười?

Quả thật nàng sẽ cười, cười khanh khách:

— Giết người? Làm tình? Sẽ thế ư? Càng ngày em càng giống con người!

Cậu bé sẽ thở dài:

— Phải! Chị là ma da, tôi là ma cây gạo, hắn là con người. Ôi, cái tam giác điên khùng này!

Cô gái sẽ nói:

— Em đừng buồn!



9.

Rồi cậu bé một ngày kia sẽ cưỡng hiếp chị của mình, sẽ giết người, sẽ rất giống con người, giống khủng khiếp!

Mi thì sẽ chia tay với họ, chia tay với trò chơi giữa ma và người.

Khi mi trở lên bờ, đi vào phố thì thành phố đã giới nghiêm, đang chìm sâu vào bóng tối và chìm sâu vào vô vàn hạt nước nhỏ li ti. Đây có khác gì một thành phố nước hay một thành phố ma?

Và mi sẽ được một dân phòng nhắc nhở:

— Mau về nhà đi! Giới nghiêm từ lâu rồi!

— Giới nghiêm sớm thế à?

— Để chống lại những loài không phải người.

Và y bỏ đi.

Còn mi thì sẽ đứng giữa ngã tư. Nhà nào? Mi sẽ chợt nhớ ra rằng mi chẳng quen biết một nhà nào ở đây. Mà mọi khách sạn thì đã đóng cửa theo lệnh giới nghiêm.

Mi không biết sẽ về đâu trong một không gian tím ngát, vô vàn hạt nước li ti.


Đăng nhập để trả lời
0
SƯƠNG MÙ XANH

Bãi biển bắt đầu thưa người. Có một em bé đi lạc. Em đến từ một xứ rất xa, xa không tưởng tượng nổi, mà em gọi là xứ Sương Mù Xanh.



Bơi lâu đã mệt, tôi trở lên bờ.

Nàng đang nằm võng, đong đưa giữa hai cây hoàng hậu, dưới những rèm hoa vàng óng. Vài cánh vàng thanh tú rơi rắc lên mình nàng.

Sau chuyện ấy, nàng đã gầy đi, và vì thế trở nên thon thả. Có thể nói tai họa làm nàng thành ra đẹp và buồn. Có chút gì tàn nhẫn trong nhan sắc của nàng dạo này.

Không gian chiều pha trộn nắng và gió, pha trộn cái rực rỡ và cái lạnh, nỗi điêu tàn và hoan lạc.

- Em không đọc sách à?

- Không. Anh có nhìn thấy một em bé đẹp như thiên thần không?

- Ở đâu?

- Bé lang thang trên bãi cát. Chừng như mới lên bảy. Tóc xanh da trời óng ánh. Bé có vẻ buồn nhưng không chút sợ hãi. Anh không thấy à?

- Không.

- Mái tóc xanh dài của bé bay bay như một chiếc khăn san, và lúc nào cũng có một bầy chuồn chuồn nhỏ bay theo. Anh không thấy à?

Vẫn là cái giọng hay hờn dỗi đó thôi. Một đứa bé đẹp như thế, như thiên thần kia, mà sao tôi không nhìn thấy; ấy là tôi có lỗi!

- Tóc xanh da trời? Không, anh chỉ thấy mấy nhóc tì tóc đen hoặc vàng mà thôi.

- Em còn nghe bé hát. Bé hát hay lắm cơ! Ôi, bé dễ thương quá!

Tôi chẳng biết nói gì. Nàng luôn luôn nhìn thấy những em bé xinh đẹp như thiên thần. Dường như đám sinh linh toàn bích ấy bay lượn khắp nơi, mà nàng thì chỉ biết đứng nhìn, như nhìn những món quà quý báu thuộc về ai đó, những kẻ quá ư diễm phúc!

- Em định chạy theo bé nhưng cảm thấy ngại ngùng. Nếu anh lên mà không thấy em...

- Không sao mà.

- Không sao?

- Đừng thế chứ! Anh sẽ đi tìm em

- Sẽ có lúc em không còn làm phiền anh nữa. Sẽ không có tìm kiếm, phải không?

- Em lại trầm uất rồi!

- Không, em đang vui mà.

- Vui đi em, nếu điều đó không làm phiền em.

- Em đang vui. Em nhìn thấy một em bé tóc xanh vừa đi vừa hát, bầy chuồn chuồn bay theo cũng xanh như tóc, múa lượn theo tiếng hát.

- Em có nhớ lời bài hát không?

- Nhớ, nhớ. Em sẽ bắt chước cái giọng mê ly của bé cho anh nghe.


Sương mù xanh ơi
Chơi vơi
Chơi vơi
Có nhìn thấy biển?
Biển xanh hơn trời.

Sương mù xanh ơi
Bay hỡi
Bay hời
Có nhìn thấy nắng
Nắng cười rất tươi

Sương mù xanh ơi
Ai đợi
Ai mời
Có nhìn thấy gió
Gió đi đâu rồi?

- Bé hát hay quá! À không, anh thấy em hát quá hay!

- Thật không?

- Đã lâu rồi, em không hát - từ ngày...

- Phải, từ ngày... thiên thần của chúng ta...

- Kìa em, đừng khóc.

- Không khóc mà. Tại sao anh không giữ lời hứa?

- Hứa gì cơ?

- A, sao anh ác thế!

- Nếu như anh hứa gì với em, anh sẽ thực hiện mà.

- Anh sẽ viết về bé. Để bằng cách ấy, bé lại hát cười với chúng ta. Nhưng anh đã viết gì? Về mọi thứ, nhưng anh đã quên bé rồi!

- Anh không quên. Chính vì thế mà không viết được. Bé sẽ làm anh khóc khi anh bắt đầu viết.

- Nhưng anh có khóc bao giờ đâu? Có bao giờ em thấy anh khóc, đúng không?

- Có lẽ thế. Dù không có nước mắt không phải là không khóc.

- Lạ lùng.

- Đừng tự dằn vặt nữa em!

- Nhưng anh đã hứa viết mà.

- Nếu có viết, anh cũng không muốn em đọc.

- Trời ơi, bé đã từng ở đây nghịch cát. Bé thích chơi với cát cả ngày. Bé cũng thích hoa, nhất là cúc xanh, phải không anh? Bé thích những chiếc phong linh nhỏ xíu kêu linh-linh, linh-linh khi bé đưa võng. Bé thích...

- Bé thích tất cả, em à. Bé của chúng ta là một thần đồng.

- Bé đâu rồi anh?

- Em! Thôi mà!

- Em chỉ cần một mình bé thôi, cũng không được à? Hãy lấy tất cả những gì thuộc về em, làm ơn để lại cho em một mình bé thôi, không được sao?

- Nếu như anh có thể đổi anh thành bé cho em, như thế có được không?

- Anh ơi!

- Em có lạnh không? Dù em đang đắp chăn bằng hoa vàng. Gió nhiều lắm rồi đấy.

- Anh ở đây, em đi dạo một chút, có được không?

- Để anh đưa em đi.

- Không, không, anh đừng lo, em không sao đâu. Em muốn đi một mình, biết đâu sẽ gặp lại em bé tóc xanh.

- Thôi được, em khoác thêm chiếc áo này. Và đừng đi lâu.



Bãi biển đã vắng hẳn người. Tôi để nàng đi. Những lúc như thế này, tôi không muốn làm phật ý nàng.

Nằm trên chiếc võng của nàng, tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Nhắm mắt lại, tôi thử tìm một chút bình yên.



- Thưa ông, làm ơn cho hỏi, xứ Sương Mù Xanh nằm ở phía nào?

Trước mắt tôi là một em bé áng chừng lên bảy, mái tóc màu xanh da trời bay linh loạn giữa một bầy chuồn chuồn xanh quay cuồng. Bé nhìn tôi bằng đôi mắt nhung long lanh vừa có vẻ thơ ngây vừa có vẻ ẩn chứa một năng lực thôi miên.

- Sương Mù Xanh?

- Em hát cho ông nghe nhé?


Sương mù xanh ơi
Đầy đầy
Vơi vơi
Mi ở đâu rồi
Đến đón ta nhé!

Sương mù xanh ơi
Trăm nơi
Ngàn nơi
Trời đang tối đấy
Ta về nhà thôi

Sương mù xanh ơi
Ta ta
Người người
Thôi đừng hờn dỗi
Hãy cùng nhau chơi!
- Ta đã biết là bé hát rất hay, nhưng không ngờ hay đến thế! Tuyệt làm sao! Khi bé hát, bầy chuồn chuồn trên tóc bé nhảy múa vô cùng ngoạn mục.

- Biết hát thôi, không biết đường về đâu!

- Xứ Sương Mù Xanh, nó nằm ở đâu vậy?

- Thì em hỏi ông mà!

- Thế bé đến đây bằng gì?

- Một áng sương mù đưa em đến, nhưng nó tan rồi trong nắng.

- Thật là một thứ sương mù vô trách nhiệm đối với trẻ em!

- Nó chỉ là sương mù thôi, ông đừng giận.

- Bé có gặp một người phụ nữ xinh đẹp không? Cô ấy đang đi tìm bé đấy. Bé có thể ở lại với chúng tôi.

- Không được đâu.

- Sao thế?

- Ở đây không có sương mù xanh.

- Thì có nắng và gió.

- Không có những cánh hoa biết hát. Chính một bông hoa ở đó đã dạy cho em hát đấy.

- Nhưng có...

- Ở đây không có những giọt mưa thơm, mỗi chiều bay ướt tóc người.

- Nên chi tóc em thơm ngát.

- Ở đây có nhiều loại cây, nhưng không có cây nào biết làm ra bánh nướng tuyệt ngon mỗi sớm mai, vào giờ điểm tâm.

- Thế kia!

- Ở đây không có những viên cuội biết tự làm quân cờ và tự chơi với nhau.

- Ôi, thì...

- Nếu không biết Sương Mù Xanh ở đâu thì em đi đây!



- Anh ơi, anh ngủ đấy à? Nắng đã tắt rồi, ta về thôi!

- Em có gặp em bé tóc xanh da trời không?

- Không, không thấy đâu!

- Em không biết gì sao? Đó là một em bé đi lạc. Em đến từ một xứ rất xa gọi là Sương Mù Xanh.

- Em biết chứ, vì bé có hát về sương mù xanh mà. Sương mù xanh ơi, Đầy đầy vơi vơi...



Vậy là thế nào: Là ta mơ? Là nàng mơ? Hay là em bé tóc xanh mơ?

- Em còn buồn không?

- Không. Ta về đi, em sẽ hát cho anh nghe. Sương mù xanh ơi...


Đăng nhập để trả lời
0
HẠC VÀNG
Mưỡu
Cánh hạc vàng, cánh hạc vàng

Hư không bỏ lại, điêu tàn mang theo.


1.

Mi có biết thành phố lớn này thật sự là lớn không?

Hẳn rồi, thật sự.

Mi có biết trường Đại học này thật sự là vĩ đại không?

Hẳn rồi, thật sự.

Mi có biết cái lồng dựng trước cổng Đại học này thật sự là cái lồng bao la không?

Hẳn rồi, thật sự quá đi chứ! Bao la đủ chứa sum la vạn tượng. Nếu không, làm thế nào nó chứa nổi một mình ta?

Mi là Hạc Vàng?



2.

Nhất lung thiên địa tàng thân tiểu
Hạc đã quên bay, cánh hạc vàng!
Hạc vàng nhất khứ,
Vĩnh cửu quy hồi.
Lũ chim anh vũ,
Đứng cười hết hơi.
Mây mưa ngầm đổi
Người ca múa rồi
Giữa thinh không ấy
Nửa chừng cuộc chơi.
Xe xe, bụi bụi,
Ma ma, người người.
Chim vàng một thuở
Rơi thì đã rơi!
… … … …


3.

Mi có phải là Hạc Vàng đã đưa tiên đi mất hơn nghìn năm nay?

Ta nào biết!

Thật không?

Thật cái gì? Và không cái gì? Ta là Hạc Vàng. Như ta vẫn là. Các người lại muốn một hạc vàng nào đó, ta không hiểu. Thử hỏi ngài giáo sư đứng canh lồng đây xem sao.



4.

Thưa giáo sư, vì sao Đại học của ngài lại quyết định tạo lập cái lồng này để giam giữ Hạc Vàng?

À à tôi… tôi ngờ rằng… trí tuệ tiên phong… tiến hành công cuộc nghiên cứu vĩ đại… tôi ngờ rằng… về chân lý thơ ca… À à tôi… nhân danh khoa học và vì khoa học… Trên cơ sở đó, tôi ngờ rằng… kết hợp lý thuyết mỹ học siêu đẳng… và và… và sự kiện có tính thực chứng… tôi ngờ rằng… đúng như thế…

Để làm gì?

Để à à tôi… chứng minh thơ ca là… tôi ngờ rằng… là tố chất gọi là “cái thơ ca”, tức là cái pô–em… để xem… hay là cái pô–anh?… Tôi ngờ rằng… cái đó là sự nguyên hợp của những yếu tố nào…

Những yếu tố nào?

Những yếu tố mà… khoa học của chúng tôi… tôi ngờ rằng… đã khảo sát, đã phân tích, đã suy luận, đã đề xuất, đã giải trình, đã đệ trình, đã xin ý kiến tối thượng… cuối cùng… à à… đã được phê chuẩn… và và…

Rồi sao?

Rằng thơ ca… tôi ngờ rằng… chỉ thật sự là thơ ca… à à… khi đó là thơ ca thật sự.

Một phát minh đại học tầm cỡ!

Từ đó… à à tôi… một vấn đề có tính cấp thiết… tôi ngờ rằng… tại sao Hạc Vàng lại là… một hình tượng… à à… chứ không phải là một… à à… hình ảnh.

Không phải hình là hình sao?

Ấy thế… à à… chúng tôi mới nghiên cứu… tôi ngờ rằng… một chuyên đề cấp toàn cầu… tôi à à… sẽ tiến hành giải phẫu Hạc Vàng… à à tìm kiếm chân lý thơ ca… à à tôi…

Táo bạo quá chăng?

Một điều chưa từng có… tôi ngờ rằng… chúng tôi vô cùng tự hào… phương tiện khoa học tiên tiến… cả X. quang… tôi à à… thảm sát cái chân lý trần truồng… của Nàng Thơ.

Thảm sát ư? Chắc là giáo sư muốn nói “thám sát”?

Tôi ngờ rằng… chắc là… cũng thế thôi… chữ nghĩa cải cách mà… thế là khoa học… sắp tới tôi à à… sẽ sử dụng robot để giải mã thơ… thiết lập một quy trình giải mã… à à tôi… ưu việt.

Với Hạc Vàng, ngài sẽ tìm kiếm điều gì?

Tôi ngờ rằng… phương châm tôi… à à… tìm kiếm để tra vấn… và và… tra vấn để tìm kiếm… Hạc Vàng sẽ được tra vấn… à à… về nhân thân… à à… về quan hệ trên không và dưới đất… à à về đường bay… à à… nói được mấy ngoại ngữ… đang được tiến hành… kết quả khả quan… Tôi ngờ rằng… đã nắm trong tay… chân lý tuyệt đối… à à tôi…

Trứ danh ! Giáo sư TÔI À À đã nói như thế. Hay tôi ngờ rằng… là như thế!



5.

Mẹ ơi, đó là một con vịt bị ốm à?

Không phải đâu.

Chắc là ngỗng con đang nhớ bố?

Không phải.

Chắc là con đà điểu bị đói meo?

À không.

Con thiên nga đi lạc phải không?

Không mà.

Chắc là cái cò? Cái vạc? Cái nông?

Không.

Vậy nó là con gì?

Mẹ… không rõ. Rồi con sẽ học về nó, con hạc vàng của thơ ca. Nhưng chắc là không phải con chim này rồi!

Mẹ ơi, con biết rồi, nó là một con chim!

Một con chim, ờ nhỉ!



6.

Ta là chủ gánh xiếc X., ta hứa với mi là mi sẽ tự do nếu …

Tự do gì?

Tự do chơi, ấy là làm xiếc chứ không phải đứng ngủ gật trong cái lồng Đại học.

Ta ngủ gật và mơ. Đó là điều ta khác với các học giả ở đây.

Phải, mi chỉ tìm thấy đồng loại ở chỗ ta.

Có hạc vàng ở đó ư?

Không, nhưng có chim anh vũ mà mi có thể cùng trò chuyện.

Làm sao trò chuyện với loại chim ấy được khi mà nó chỉ biết bắt chước tiếng người, khác gì các giáo sư ở đây?

Nếu mi làm xiếc, mi sẽ trở thành diễn viên thượng thặng.

Ta bay chứ không xiếc!

Nhưng mi bay để làm gì?

Ngàn năm bay.

Ngàn năm bay mà không có một xu.

Trời xanh. Ta chỉ muốn nhìn thấy trời xanh.



7.

Ta là nhà thiết kế thời trang M., xin trân trọng mời mi cộng tác với ta. Cùng nhau, ta sẽ làm ra bộ sưu tập Cánh Hạc Vàng lộng lẫy.

Thời trang có bay được không?

Không.

Ta cần bay.

Thì bay. Thử tưởng tượng những chiếc lông vũ vàng óng trên những mái tóc huyền mượt mà, trên những chiếc áo mỏng lất phất mà các siêu mẫu khoác vào một đêm hoa đăng. Ai cũng trầm trồ và tên mi sẽ bay trong những kinh đô thời trang của thế giới.

Tuyệt lắm! Vậy là ta phải tặng những chiếc lông này ư?

Không phải là tặng. Chúng ta thương lượng mà.

Ta không đổi lông vàng để lấy bất kì thứ gì.

Nói thì hay lắm, nhưng liệu rồi sẽ có một ngày, mi đổi lông vàng chỉ để lấy một nắm xôi, mà cũng chưa chắc được?

Ta không phải là thằng Bờm!



8.

Ta là sử gia L., ta hứa đưa mi vào lịch sử, lưu danh muôn đời.

Bằng cách nào?

Mỗi ngày ta đến nghe mi kể chuyện, và ta sẽ kể lại chuyện của mi.

Chuyện gì?

Những chuyện mà mi gặp trong suốt hơn nghìn năm qua.

Nếu mà ta nhớ vô vàn chuyện ấy, liệu ta còn sống đến nay không?

Không nhớ thì mi cứ bịa, có hề chi? Có ta, mi sẽ không còn là huyền thoại hoang đường nữa mà sẽ là sự thật, là chính sử.

Vậy thì có gì hoang đường hơn là chính sử?



9.

Ta là một con chim thích ra câu đố, cũng như Sphinx, kẻ bằng hữu yểu mệnh của ta. Các người nghe đây: Có hai chị em, chị sinh ra em và đến lượt em, em lại sinh ra chị. Đố là gì?

Hai quả trứng chứ gì?

Không đúng, trứng không đẻ ngay ra trứng.

Mây và mưa phải không?

Cũng không đúng, mưa không đẻ ngay ra mây.

Hoa và quả à?

Nghĩ tiếp đi!

Khóc và cười chứ gì?

Có vẻ như đúng, nhưng vẫn chưa.

Vậy thì : Đêm và Ngày.

A a, hoan hô, đúng rồi! Chỉ tiếc là ta không thể tự tử như con Sphinx, bạn ta!



10.

Cái bất hạnh của mi, Hạc Vàng ơi, chính là sự bất tử đấy à?

Phải, cái bất hạnh của một lũ thần tiên!

Hư không đâu, bóng dương tà?
Mang mang cát bụi, còn ta với sầu
Tan nghìn xưa, nát nghìn sau !


11.

Trong đêm, không ai thấy, một cánh hạc vàng bay vút lên cao, trong ánh trăng mờ ảo.

Trong đêm, không ai thấy, cánh hạc vàng chết rũ trong lồng.

Trong đêm, không ai thấy, một nhà thơ bước đến, nhẹ nhàng mở cửa lồng…

Không ai thấy, nhưng bạn có nhìn thấy không?




Đăng nhập để trả lời
0
NÀNG ĐI ĐÂU


Nàng đi đâu?

Nàng là ai, người thiếu phụ giường bên trên chuyến tàu đêm này?

Có bốn giường tầng trong căn buồng này, nhưng tại sao chỉ có nàng và ta?

Đứa bé nàng ôm, đứa bé xinh xắn dường như gắn vào ngực nàng, ra đời bao lâu rồi, mấy ngày hay mấy tháng?

Tại sao đứa bé cứ ngậm đầu vú nàng không ngừng?

Đôi bầu vú trắng ngần kia, nhỏ nhắn thôi, lại có một dòng sữa vô tận ư?

Và nàng đang hát, luôn dịu dàng hát lời ru nào thế?

Ta có nghe được tiếng lời êm ái đó trong tiếng tàu lăn bánh rập rầm này hay không?

Không nghe được tiếng nàng ru thì tiếc nhỉ?

Hay cứ giả vờ là ta nghe ra lời nàng (như lời của đêm đang lăn theo con tàu, như lời của gió đang rền rĩ trên đồng không mông quạnh ngoài kia), được không?


Chim yêu chim ái,
Chim tên là gì?
Hoa thơ hoa dại
Hoa tên là chi?
Sóng trườn, sóng lẫy
Sóng tên bất kỳ?
Có phải người thiếu phụ này biết ta đang đọc thơ, một tập thơ của William Blake?

Và có phải dưới ánh đèn nho nhỏ đầu giường, ta đang thực sự đọc sách?

Hay chỉ là ta đang nhớ một bài thơ của Blake mà thôi?

Hay chính là nhà thơ Anh huyền bí ấy đang nằm trên chiếc giường này, ngắm nhìn người thiếu phụ kiều diễm đang ôm con và đang hát ru?

Hay chính là Blake đang hát: hát cho nàng và cho đứa bé bài "Infant Joy"?


“Tên ta chưa có:
Chỉ mới hai hôm ra đời.”
Vậy thì tôi gọi
Em là chi đấy, em ơi?

“Ta hoan lạc,
Vui là tên của ta thôi.”

Bài thơ ngắn như thế ư?

Hay là ta chỉ nhớ bao nhiêu đó, bởi vì ta đã đọc lâu rồi, không biết từ bao giờ?

Ta đang thức hay đang mơ khi bài thơ này bỗng vang ngân trong đêm?


Trên trái đất có nhiều sáng tạo rất hay, cái thì hữu dụng, cái thì hoan lạc: chính vì thế cho nên trái đất đáng yêu biết mấy.
Và có thứ đáng yêu đến nỗi, chẳng hạn như đôi vú người nữ, vừa hữu dụng lại vừa hoan lạc.
— Nietzsche

Ta đi đâu?

Ta không biết tại sao ta chưa có tên?

Dường như mọi bông hoa, mọi con chim đều có tên mà, phải không?

Có phải vì ta ra đời chỉ mới mấy hôm thôi?

Ta đang ở trên một con tàu và nó chạy đi đâu mà hối hả vậy?

Tại sao mọi cái ta thấy đều đi, đều chạy, đều quay, đều chuyển động hối hả làm vậy?

Hối hả, đó có phải là niềm vui bất hạnh không?

Có phải chỉ có niềm vui là không hối hả?

Dòng sữa mà ta mút đang chảy nào có hối hả gì?

Mẹ ta đang ru ta ngủ nhưng không hối hả chút nào, phải không?

Bầu vú mà ta yêu quá đỗi này có phải là cái đẹp lớn nhất, cái có ích lớn nhất không?

Quả đất có giống với bầu vú của mẹ ta không?

Có phải ta đã từng nhìn thấy quả đất từ thiên không trước khi ta chui vào trong lòng mẹ?

Người đàn ông giường bên đang nhìn ta phải không?

Chắc là không đâu, chắc là đang nhìn bầu vú tuyệt trấn của mẹ ta?

Chẳng lẽ ông ta chưa bao giờ nhìn thấy một bầu vú đang mọng sữa à?

Chẳng lẽ ông ta chưa bao giờ là một đứa bé ngậm đầu vú mẹ hay sao?

Ngoài ông này và mẹ con ta, thế giới có bao nhiêu người?

Sao lúc nào cũng có người đi lại ngoài hành lang như thế?

Tại sao thế giới lúc nào cũng đông đúc ồn ào thế nhỉ?

Tại sao mẹ ta lại xinh đẹp quá chừng, vượt ngoài tưởng tượng của ta lúc ta còn ở ngoài hư không, hoặc còn trong bóng tối?


Vạn vật sinh ra từ niềm vui, nhờ niềm vui mà tồn tại, tiến bước về niềm vui và dấn sâu vào niềm vui.
— Upanishad
Nàng đi đâu?

Chồng nàng là ai mà tại sao không đi cùng nàng và đứa bé sơ sinh?

Hay đứa bé kia chỉ là con hoang, là giọt máu rơi?

Giọt máu rơi thì có thể rơi về đâu?

Hoặc là chồng nàng đang đợi nàng ở một ga xép hay một nhà ga thượng thặng nào đó?

Hoặc là anh ta đã chết?

Sắc đẹp của nàng chính là cái mà người ta gọi là “hồng nhan bạc phận”?

Tại sao nàng không có vẻ gì u buồn mà trái lại, có một niềm vui rạng ngời đang phủ sáng gương mặt yêu kiều, viền mịn bờ ngực nõn nà và lướt nhanh quanh châu thân diễm lệ như ánh trăng đang bọc một chóp núi lặng trầm?

Có phải nàng đang lắng nghe đứa bé mà nó thì có thể nói những gì kia chứ?

Thế giới làm sao nghe được tiếng nói của một em bé sơ sinh?

Nhưng biết đâu người mẹ thì có thể, nghe thấy tiếng sơ sinh và cả tiếng nói thai nhi?

Chẳng phải đứa bé là sáng tạo của nàng sao?

Như mây là sáng tạo của nước, phải không?

Hoặc là ngược lại?

Cũng có thể nói chính đứa bé đã sáng tạo ra người mẹ?

Họ là hai thiên thần đồng đẳng đang sáng tạo ra nhau và đang trò chuyện với nhau, đang ca hát cho nhau?

Có phải đứa bé nói rằng nó chưa có tên?

Đứa bé nói rằng khi cuộc đời gọi tên nó thì nó mới có thể gọi tên cuộc đời?

Nói rằng, tuy vậy nó đã biết tên của nó rồi, và mẹ có biết không?

Vậy thì tên em là gì?

Tên em không phải là một bí ẩn và có phải ta đã biết tên em từ lâu?

Có phải trong một bộ kinh huyền bí, cái tên ấy đã được tiết lộ từ nghìn xưa?

Vạn vật sinh ra từ niềm vui... , phải không?


Khi em đang cười,
Thì tôi đang hát,
Cầu em êm ái hoan vui.
— William Blake
Em đi đâu?

Không phải em hỏi nơi mà mẹ sắp đưa em tới, cần gì phải hỏi thế?

Em đi đâu là mẹ muổn hỏi em sẽ trở nên một người như thế nào?

Bắt đầu là cái tên mà mẹ sẽ gọi em, thế mà mẹ chưa biết gọi tên em là gì?

Khi em chưa ra khỏi lòng mẹ, mẹ đã nghĩ ra biết bao nhiêu là cái tên để gọi em, em biết không?



Công án: Khi hoa sen chưa ra khỏi nước, nó là gì?



Mẹ hình dung em đẹp như một bông hoa, và em có muốn mang tên một loài hoa không?

Mẹ hình dung em bay nhảy như một cánh chim, và em có muốn mang tên một loài chim không?

Mẹ hình dung em linh hoạt như nước, và em có muốn mang tên một hình hài của nước không?

Mẹ hình dung em huyền diệu như bầu trời, và em có muốn mang tên một vì sao không?

Cứ lần lượt hình dung như thế, em lang thang khắp vũ trụ mà vẫn chưa có tên gọi, phải không nào?

Em có buồn mẹ không?

Cha em là ai và vì sao không có mặt để gọi tên em?

Người cha là vô hình, em biết chứ?

Có phải người cha nằm trong dòng sữa mà em đang bú mớm không?

Có phải em đang là hình hài của con người vô hình đó, đang là cái nối dài của sinh mệnh vô hình đó không?

Và đâu phải chỉ có một người cha trên đời?

Và đâu phải chỉ có một cái tên trong ba nghìn thế giới?

Con tàu này sẽ đưa em vào đời sống, vào bất kỳ chiếc lá nào, ngọn núi nào, lối đi nào em gặp..., đó không phải là cái mà em đang muốn gọi tên sao?


Cánh nhạn đi về đâu?
— Bích Nham Lục

Nàng đi đâu?

Khi tôi thức giấc, dường như không có ai?

“Chỉ còn chiếc giường trống, người đẹp đã đi rồi.” Tôi thì thầm mà không nhớ đó có phải là thơ của Lý Bạch gì đó không?

Người thiếu phụ ?yêu kiều cùng với đứa bé sơ sinh đã đi từ hồi nào?

Nàng đi đâu?

Tôi ngước nhìn lên không mà không biết tại sao?




Đăng nhập để trả lời
0
HÒANG HÔN HÌNH TAM GIÁC



1.

Quê em có một ngọn núi nhỏ xíu, dân làng gọi là Núi Nổi, còn có tên chữ là Phù Sơn. Em chưa thấy ngọn núi nào nhỏ đến thế, như một mái lá, như một cái cây. Trẻ con chạy lên chạy xuống quả núi đó như những người khổng lồ lạc vào xứ tí hon. Nhưng nó là cả một huyền thoại. Người quê em tin rằng mùa nước lũ nhấn chìm mọi thứ, còn quả núi con kia thì cứ nổi. Khắp nơi, nước cuộn mênh mông mà núi thì cứ ngồi đó, bềnh bồng trên nước. Cũng có khi người ta không nhìn thấy nó đâu vào một mùa nước lũ nào đó. Thì nói rằng núi đi chơi, nó trôi đến nơi khác, lãng du. Rồi nó sẽ trở lại thôi mà. Mỗi lần như vậy, em lại thấy mình đánh mất một thứ gì quý báu. Sau này, khi có mất mát trong đời sống em thường than thở: mất núi rồi!



2.

Và em luôn phải “mất núi” sao? Em luôn luôn gặp kẻ cắp à? Phù Sơn, hay thật đấy. Phù Sơn, nghe cũng như phù vân. Hồi nãy, nhìn thấy em ngồi đọc sách dưới cây bàng lá đỏ rực, dưới vầng mặt trời đỏ chói sau tán lá bàng, tôi cảm thấy cuộc hạnh ngộ này quá ư huyền bí. Em mặc áo tắm đỏ sắc bồ quân giữa một bãi cát dường như hình vuông. Cây bàng lá đỏ em đang ngồi dựa dường như hình tam giác. Hình tròn mặt trời hoàng hôn thì viên mãn. Tôi chưa gặp điều gì hoàn hảo đến thế trong đời. Và nó gợi tôi nhớ một lần, trong một bảo tàng viện ở Tôkyô, tôi đứng trước bức tranh lừng danh của thiền sư Sengai thường được gọi tên là “Hình tròn, tam giác và hình vuông”. Tuyệt đối đơn giản, đó là một vũ trụ nguyên sơ. Các hình mực nước ấy lồng vào nhau đầy vẻ dịu dàng. Tam giác ở trung tâm bức tranh, chạm phớt vào hình vuông hơi mờ nhạt bên trái và lồng xuyên một chút vào hình tròn đậm sắc bên phải. Em dưới cây bàng, bãi cát vuông và mặt trời hoàng hôn cũng lồng vào nhau như vậy. Mọi sắc màu, mọi cái đẹp đang chói ngời dường như quần tụ vào em. Trước mắt tôi, em là một hình tam giác huyền ảo.



3.

Em đang đọc một quyển sách độc đáo mà không hề ngờ rằng người lạ đang quan sát em chính là tác giả. Nằm mơ cũng không thấy! Rồi anh đến gần, nhẹ nhàng hỏi, “Xin lỗi em, em nghĩ gì về quyển sách này? Khi biết anh là tác giả...”



4.

Em lúng túng, đỏ bừng cả mặt. Mặt trời hoàng hôn và gương mặt em như ánh chiếu lên nhau và cả cây bàng lúc ấy giống như một ngọn nến cháy rực khổng lồ. Trước mắt tôi, sao mà em đẹp thế!



5.

Em cảm thấy dường như mình vừa ăn phải trái cấm. Quyển sách thì em đã đọc hết rồi và mang ra đảo lần này để đọc lại. Nhân duyên nào mà em gặp được anh? Em cứ tưởng nếu có dịp gặp tác giả, em sẽ nói rất nhiều về cảm nghĩ của mình. Vậy mà, anh thấy đấy, em chẳng nói được gì. Độc giả như em thì kém nhỉ! Nhưng em đã theo anh về đây, như một đứa bé, trong căn phòng thiên thanh này. Và em như đang bơi trong những làn sóng nhục cảm muôn màu...



6.

Tôi vẫn chưa biết tên em là gì? Nếu như tôi chưa hỏi, ấy là vì tôi có cảm giác em không muốn xưng tên. Và em là ai? Cuộc sống em như thế nào? Tôi chỉ biết sự duyên dáng của em, một chút tâm hồn em. Tôi đã biết bí ẩn của châu thân em. Đôi mắt nhung thăm thẳm này, bờ ngực có đôi núi nổi mê hồn này, ba góc mềm dịu mịn màng này ở giữa cặp đùi, những ngón chân như búp hoa súng này... Tôi biết. Và mê man. Nhưng còn vạn điều, muôn điều tôi chưa biết. Em đến đây, mang theo sự bí ẩn như một hoàng hôn hình tam giác.



7.

Anh đừng biết tên em đi! Tên em là dành cho mọi người, không dành cho tác giả của em. Em là một ngọn núi nổi. Biết có anh ở đây rồi, thế là em thả mình trôi đến anh.



8.

Khi tôi đặt em lên bên trên tôi, em đúng là một quả núi nổi. Em dập dềnh trên tôi và tôi cuồn cuộn dưới em. Khi em ngồi thẳng lên trên vuông bụng tôi, bán thân em run rẩy, óng ánh mồ hôi. Và có một thanh âm ẩn mật vang lên, như âm vang trong hang động rêu phong. Thanh âm ấy như ngân lên từ toàn bộ cơ thể của em chứ không riêng một nơi nào.



9.

Vậy là anh thích em làm núi, ngồi bên trên anh và để cho cơ thể ngân lên hết mọi giai điệu của nó?



10.

Lúc đó em và tôi tạo nên một quả núi thật sự, mái tóc em tung toả như mây. Lúc đó một hình tam giác sống động được hình thành.



11.

Nhưng em cũng thích nằm bên dưới anh. Lúc đó, cả hai chúng ta thẩm thấu vào nhau và cùng nhau trôi đi như một dòng sông, băng qua bóng tối, băng qua cõi lãng quên.



12.

Chiều nay, biết em, đời tôi trở nên tròn đầy. Em bước ra từ trang sách của tôi, rạng ngời. Em bước đi trên bờ biển vắng, tóc bay linh loạn nhưng cơ thể rạng ngời. Em trôi đến tôi như một quả núi vô danh nhưng tuyệt mỹ, hoàn toàn trần trụi, không tên không tuổi. Nhưng em đã ngồi lên, mặc áo. Em sắp đi rồi sao? Em đi đâu?



13.

Em là núi nổi và đã đến lúc nó trở lại nơi chốn của mình. Chồng em đang đợi.



* * *



Sáng hôm sau, khi đi dạo trên con đường trước khách sạn, tôi xiết bao ngạc nhiên khi nhìn thấy một ngọn núi nhỏ. Nhỏ như một mái lá, như một cái cây. Nó đứng bên đường, trong sân quần vợt rộng lớn. Nó có đó từ bao giờ? Tại sao hôm qua tôi không nhìn thấy? Hoặc là tôi đã không để ý đến sự có mặt của nó? Người con gái của hoàng hôn hôm qua đã biến mất hoàn toàn.

Tôi “mất núi” rồi. Và cũng mất cả hoàng hôn hình tam giác.

Nhưng kể từ đó, tôi thường nhìn thấy núi nổi. Ở mọi nơi.


Đăng nhập để trả lời
0
Động Từ Thức


Tôi vừa bước ra khỏi Động. Tôi đã lưu trú ở đó bao lâu rồi cũng không rõ. Chỉ biết là hơn hai ngàn lá trắng. Ở đó mỗi người có một cây lá trắng. Cây lá trắng của tôi là thời gian của tôi. Ngoài ra, không có dụng cụ nào khác để tính thời khắc. Mỗi chiếc lá trắng rơi, tôi đếm. Tất nhiên là nó rơi không đều. Bao lâu thì lá rơi, tôi không biết. Đến chiếc lá thứ hai ngàn, tôi không đếm nữa. Chán, thế thôi.

Tôi bước ngay xuống đường phố. Làm gì đây? Về nhà, có lẽ. Nhưng mà những gì có đó trước khi vào Động, tôi không còn nhớ. Khi tôi đếm lá trắng rơi, ký ức dần dần bị bôi xoá như thể mỗi chiếc lá có năng lực của cái tẩy. Cứ thế, ký ức thời Trước-Động biến mất hồi nào không hay.

Vậy thì, tôi là ai, trong thành phố nào? Đây, một thành phố chìm trong sương mù như thể được vây phủ bằng những chiếc lá trắng lơ lửng.

Chỉ còn một cách để có lý do đi lại trong thành phố này: Hỏi thăm xem có ai nhận ra tôi không?

Giao lộ mà tôi đang đứng có nhiều bảng chỉ đường. Những cái phố mang tên gọi thật đơn giản: Phố Đông, Phố Tây...

Tôi rẽ vào Phố Tây. Bên lề đường, một chú cún con dắt một cụ già đi dạo. Bàn tay phải gầy guộc của cụ già đưa về phía trước, rõ ràng đang bị một sợi dây vô hình kéo đi, và cụ riu ríu bước theo, cam chịu và tự nguyện.

Cụ ơi, cụ có nhớ tôi không? (Ấy là tôi hỏi, tôi van nài) Tôi là ai?

Cơ mà... (Ông lão nói, giọng thều thào) ta không biết, ta còn không nhớ bản thân ta nữa là!

Bất ngờ, con chó nhỏ lồng lên, bỗng phóng chạy như bay. Và cụ già, tuy lẩy bẩy là thế, vẫn bốc mình lên mà bay theo nó. Cả hai lướt bổng trên mặt đất, nhưng chỉ cách đầu ngọn cỏ một chút. Có ngã nhào xuống đất cũng không hề hấn gì đâu, tôi tự nhủ.

Tôi ghé vào một công viên. Lá bàng vàng rực, óng ả khắp nơi. Những chiếc lá chết ấy sao mà đẹp. Có giống loài nào chết mà đẹp như thế không? Dưới gốc cây bàng lớn nhất, có một đôi trai gái loã thể đang ân ái. Họ nằm lên lá bàng, một thảm lá óng ả vàng rực. Và lá bàng từ trên cây tiếp tục rơi trên mình trần của họ, làm thành một tấm chăn vàng óng. Lá và lá ngân nga rì rào rạo rực bên dưới và bên trên hai tấm thân mềm mại đang cuộn, đang rướn, đang phủ, đang lăn.

Tôi quỳ xuống bên họ.

Làm ơn nói cho tôi biết anh có nhớ tôi không? (Tôi hỏi người thanh niên đang ngậm đầu vú người yêu) Tôi là ai?

Gương mặt chàng trẻ tuổi ngước lên, rời khỏi bầu ngực trắng ngần của cô gái.

Xin lỗi, tôi rất tiếc (Chàng nói). Tôi có biết một người giống ông. Đó là bạn thân của tôi. Nhưng hôm nay là ngày anh ấy tự tử. Ở đâu đó, anh ấy đã điện thoại báo cho tôi biết như vậy.

Tôi nhìn đôi vú cô gái. Ở trong Động, trái cây thường có hình dáng như thế này, mũm mĩm, và luôn luôn mơn mởn, bao giờ cũng chín mọng, ướt sương, lại vừa tầm tay với.

Còn em? (Tôi hỏi cô gái). Em không từng gặp tôi sao? Chưa bao giờ à?

Xin lỗi, em rất tiếc! (Nàng nói). Nhưng nếu anh có ảnh, em sẽ hỏi các bạn gái xem sao, chắc sẽ có đứa biết anh.

Tôi không có ảnh và có thể cũng không có bóng. Vì thế đôi trai gái tiếp tục làm tình, tôi tiếp tục đi, rời công viên.

Gần cuối phố, một ngôi chùa hiu quạnh hiện ra, cổng đóng kín. Im ỉm, lạnh lẽo. Trên bậc thềm, một thùng giấy đang khóc, có một em bé sơ sinh trong ấy, dường như vừa bị bỏ rơi, chuyện nhỏ trong thành phố lớn.

Em ơi (Tôi nói), mẹ em là ai vậy?

Làm sao biết được? Làm sao biết được? (Em bé gào lên, gào với gió lạnh).

Tôi quay đi. Thế ư? Tôi tiếp tục hỏi chứ? Hỏi về cái gì bây giờ?

Ngược về phía tôi, một con gấu đen lừng lững đi tới. Đồng hành với nó là một anh hề vừa đi vừa tung hứng mấy quả bóng con.

À, ông gấu (Tôi nói khi chúng tôi gần chạm mặt nhau), có thể ngày xưa còn bé, tôi đi xem xiếc và đã gặp ông, dù rằng tôi không nhớ gì hết. Có thể ông biết cậu bé ấy, là tôi đấy. Vậy xin hỏi, tôi là ai?

Vô số cậu bé, cô bé (Gấu nói) hâm mộ tôi, làm sao tôi nhớ nổi chứ? Ông thử hỏi anh hề xem.

Anh hề tung hết những quả bóng lên không, và chúng biến mất, như những quả cầu tuyết thình lình tan rã. Tôi chưa kịp hỏi gì thì anh hề đã hát :

Mi từ đâu đến
Mi đến từ đâu
Từ đâu mi đến
Đến đâu mi từ...
Mi đâu đâu mi
Mi đến mi đâu
Đến đâu đâu đến
Mi từ từ mi...
Và cứ thế anh hề vừa hát vừa nhảy tung tăng. Trong sương mù, anh tung hứng bản thân anh. Con gấu đen nặng nề lẽo đẽo đi theo anh. Cả hai khuất dần từ lâu mà tiếng hát vẫn còn tung hứng bên tai tôi. Khi anh hề ngưng tiếng thì con gấu cất giọng ồm ồm mà hát nhại:

Từ mi đến đâu
Mi mi từ từ
Đâu đâu đến đến
Từ MI đến MI...
Trời ơi, từ MI đến MI, đó có phải là hành trình dài nhất kể từ khi tôi bước ra khỏi hang động?

Tôi rẽ vào Phố Đông. Một ngôi đền lớn bất ngờ mọc lên, chắn đường. Được rồi, tôi sẽ hỏi thần linh.

Trước cổng đền là một linga bằng đá, đen bóng và to như một người trưởng thành. Linga, vị thần vĩ đại nhất đây mà. Nhưng mà bên dưới, đài yoni đang đỡ thần đấy thôi.

Linga tôn quý (Tôi chắp tay mà nói), tôi không nhớ mình là ai. Linga thì biết phải không?

Nhưng linh tượng im lặng. Có lẽ nó đã im lặng nghìn năm nay. Linga không nói, linga chỉ phát tiết tinh anh. Như mọi linga to nhỏ trong cõi đời.

Đêm tối xuống tự bao giờ tôi không hay. Tôi lầm lũi đi trong đêm tối, trong sương mù, trong hoang liêu, trong đói lạnh.

Từ sâu thẳm đêm đen, một dòng sông đổ ra, tuôn trào trên đường phố. Như thể từ đất đá bỗng dưng sóng dậy, bỗng dưng triều lên. Sóng và sóng của nó nhảy múa, xô đẩy nhau, vừa lao đi, rung chuông lầm rầm, lao xao, long bong, vừa hát:

Ta là dòng sông không tên
Lênh đênh lênh đênh...
Ta là dòng sông của đêm
Lênh đênh lênh đênh...
Ta là dòng sông lãng quên
Lênh đênh lênh đênh...
Tôi ngồi xuống bên bờ sông vô danh. Có thể theo thói quen kinh điển, tôi khóc chăng? Không, không khóc. Tôi quyết định như thế. Thế là tôi cười. Cất giọng cho cao mà cười. Cười vang dội.

Tiếu ngạo càn khôn, tôi cười.



Đăng nhập để trả lời
0
Tiên


1.

Tôi bơi lượn trong bể nước mới mà nghệ nhân Ka vừa thả tôi vào để chuẩn bị cho cuộc lai giống và phối màu mới.

Ka ngồi nhìn tôi mà không biết rằng tôi cũng đang nhìn chàng.

Chàng là một nghệ nhân kỳ quặc, nổi tiếng trong giới chơi cá vì đã phối được những sắc màu huyền bí cho nhiều loài cá khó lai tạo; thế mà không bao giờ chàng để tâm tìm kiếm một giải thưởng nào cho cuộc chơi tài hoa đầy tính huyền thoại của mình.

Trong những bể kính của chàng có vô số loài cá tuyệt đẹp. Nào là bầy cá Xiêm óng ả, thướt tha và xanh như ngọc bích. Nào là bọn Hồng Kim đỏ rực màu huyết dụ, lướt đi như những thanh đoản kiếm rợn người, bay loang loáng giữa đám rong đuôi chồn rất hồ ly. Rồi thì lấp lánh màu sắc cầu vồng là những nàng Phượng Hoàng giương vây cánh quạt mà lượn lờ ẩn hiện giữa rừng rong tảo lả lướt hay các hang đá cuội quanh co.

Người ta gọi chàng là “Ka”. Đó là phát âm chữ viết tắt K. à? Nhưng nó là gì? Dẫu sao đi nữa, đấy là một tiếng dễ gọi nhất. “Ka” có thể là linh hồn, có thể là tình yêu. Hay là Không, là không gì hết. Hay là Cả, là tất cả ? Hoặc là Ca hát, đơn giản thế thôi. Theo tôi, chắc là Cá. Vì chàng yêu cá mà.

Còn tôi thì chàng gọi là cá Tiên.

Chàng có một người yêu tên là Tiên. Có gì quan hệ giữa nàng và tôi ?



2.

Cá Tiên của ta ơi, em rất đẹp. Nhưng ta muốn em đẹp hơn nữa. Ta chưa biết làm thế nào, nhưng trong bể kính mới này, em sẽ trở nên một trang tuyệt thế giai ngư. Em sẽ là cuộc sáng tạo linh diệu nhất của ta.

Em là giấc mơ của ta. Em là sinh vật nhẹ nhất, thanh tú nhất. Em hiện thân cho cái nhẹ tênh của hiện hữu, cái nhẹ tênh của tiêu giao du.



3.

Trang cùng với Huệ dạo chơi trên cầu sông Hào.

Đàn cá du kia (Trang nói) bơi lội thung dung, cá vui quá nhỉ.

Ông không phải là cá (Huệ nói), sao mà biết cá vui ?

Ông không phải là tôi (Trang đáp), sao biết tôi không biết...



4.

Người viết không phải là người đọc. Cũng như người đọc không phải là người viết.

Nhưng người đọc chính là người viết dẫu là không có bút. Người viết lại là người đọc cứ ưa cầm bút.

Người đọc và người viết không biết mình là ai, không biết mình đang đọc, không biết mình đang viết.

Người viết biết rằng con cá nó rất vui. Người đọc thì biết rằng con cá nó có thể rất không vui.

Mà như thế thì có sao đâu ?

Cá biết rằng chàng Ka kia đang ngắm cá rất vui. Nhưng... cơ mà ai vui? Ai biết?



5.

- A, Tiên! Vào đây đi em! Đợi em lâu quá rồi đó!

- Nhưng anh đang làm gì vậy?

- Ngắm Tiên.

- Thế à? Ngắm con cá Tiên của anh trong bể thì có.

- Em mới là con cá đẹp nhất.

- Không dám đâu!

- Tiên là con cá hay Tiên là con gái thì cũng thế. Tiên là con cá bơi lội giữa những kẽ tay của anh.

- Không thèm đâu!



6.

Lệ Cơ là Người Đẹp, đối với cõi người ta. Vậy mà thấy nàng thì cá lặn mất

tăm. Hãi quá!



7.

Tiên là một người đẹp. Và tôi ngắm nàng, không lặn đi đâu.

Ka đang dịu dàng tháo ra khỏi ngực nàng làn áo nịt nhung như thể đang bóc đi lớp vỏ trứng.

Tôi ngắm họ. Đẹp đôi như hai con cá. Họ đang “ép” nhau trong bể, a nhầm, trong giường.

Phải nói rằng con người “ép” nhau rất tuyệt. Ví dụ như, loài cá cũng biết hôn, nhưng chỉ hôn nhau nơi miệng. Còn con người, đã hôn thì họ hôn tất cả.

Đôi môi của Ka như một con cá đang bơi trong cái bể êm ái của làn da hồng hồng. Và cái bể xinh đẹp ấy cũng có đồi cao, lũng thấp, khe lạch, và cả đám rong đen huyền mềm mại nữa.



8.

- Anh, con cá Tiên đang nhìn mình

- Nó đang đẹp lên, em có thấy không? Và yểu điệu như một thục nữ.

- Đừng có mơ!

- Thực sự anh đang mơ rằng con cá sẽ hoá thân

- Thì cứ mơ đi! Nhưng đến giờ rồi, em phải về thôi!

- Còn sớm mà!

- Còn sớm ư? Khi mà từ Phố của anh em phải trở về Núi?

- Khi nhìn về phía Núi của em, anh cũng thường mơ thấy em hoá thân thành cá.

- Người gì đâu mà lạ! Thôi em về đây!



9.

Họ chia tay. Cô gái sẽ lên chiếc bus cuối cùng đi về chân núi.

Đêm nay Ka sẽ ngủ với chiếc áo lót của cô gái, chiếc áo trắng nõn có mùi nước hoa pha lẫn mồ hôi của cô mà chàng vừa xin được. Thế đấy, con người!

Tôi có bơi vào giấc ngủ của Ka không?



10.

Ta có thể biến em, cá Tiên của ta ơi, thành một kiệt tác không?

Con cá du trắng của Trang Tử như thế nào nhỉ? Có đẹp bằng em không? Ta tin rằng ông lão Nam Hoa rất yêu cá du. Ông rất yêu cá, cả cá lớn lẫn cá bé. Viết sách là ông nhắc ngay đến cá. Biển Bắc có con cá gọi là cá Côn, lớn không biết mấy ngàn dặm. Sao hả, em ngạc nhiên ư? Trang Tử cà rỡn ấy mà. Ông luôn luôn cà rỡn. Một quyển sách cổ cho ta biết rằng không có con cá nào tên là cá Côn. Côn chỉ có nghĩa là trứng cá, dường như là cái thứ nhỏ nhất mà mắt người có thể nhìn thấy được. Thế mà Trang lấy chữ ấy đặt tên cho con cá khổng lồ bịa đặt đó.

Nhưng Côn vẫn cứ là con cá của Trang, có thể cực lớn và có thể cực bé. Trang đã làm cho nó bất tử, giễu cợt mọi thứ sinh vật học và sử học.

Em có là con cá của ta không, nàng Tiên của ta?



11.

À, tôi bắt đầu hiểu nghệ nhân Ka. Chàng muốn, không chỉ nhìn thấy tôi, mà còn sáng tạo ra tôi, con cá Tiên của chàng.

Thế đấy, con người!



12.

- Alô! Tiên ơi, em về đến Núi chưa?

- Chưa, nhưng sắp đến rồi. Lần này em sẽ nhờ bố em làm cho anh một con cá tuyệt đẹp bằng đá.

- Một nghệ nhân đá cừ khôi như bố em thì biến đá thành thứ gì chẳng được. Thậm chí, anh tin rằng lúc trước, bố em tạc ra một pho tượng xinh đẹp là em, hay tưởng tượng ra em thì cũng thế. Em hình thành từ đá của Linh Sơn, hoặc là từ giấc mơ của ông ấy.

- Thôi đi! Người gì đâu mà lạ! Không nói nữa đâu.



13.

Cái đó, con người gọi là điện thoại ư?

Loài cá chúng tôi thì cần gì thứ đó, cả ngôn ngữ cũng chẳng cần.

Con người thì lúc nào cũng bơi trong ngôn ngữ. Họ là con cá bị vây khốn trong tiếng nói và chữ viết, dù nhìn thì thấy họ rất tung tăng, rất thoả mãn với ngôn ngữ của mình.

Ngôn từ sáng tạo ra con người, và ngôn từ cũng chính là kẻ sát nhân. Họ cóhiểu được điều đó không?

Con người lúc nào cũng ba hoa, kể cả khi im lặng. Khi họ im lặng, họ vẫncứ muốn nói cái gì đó. Cái im lặng của họ cũng là một con dao hai lưỡi, không giống niềm im lặng của cá hay niềm vui của cá. Chỉ một mình Trang Tử là biết điều đó.

Tôi có bơi vào giấc ngủ của Ka không?



14.

- Alô! Anh chưa ngủ à? Em đang nằm trong bồn tắm nước nóng và nhớ anh. Em nằm trong bồn nước như con cá Tiên của anh.

- Anh đang hình dung em như thế nào trong bể nước. Ngực em có nổi trên mặt nước không? Bồng bềnh như hai hoang đảo lạnh lẽo. Không có gì có đôi mà lại cô đơn như nó, phải không ?

- Anh không phải là nó, sao mà biết nó cô đơn?

- Em không phải là anh, sao biết anh không biết?

- Người gì mà lạ!

- Tiên ơi, con cá Tiên đang biến hình.

- Thế em có bơi vào giấc ngủ của anh không, hở Ka?

- Trước mắt anh, con cá đang hoá thân thành một loài gì đó tuyệt đẹp. Nửa mình là đuôi cá óng a óng ánh. Nửa mình trông tựa như em. Mái tóc, gương mặt, bộ ngực, hai cánh tay ... thảy đều xinh đẹp, đẹp quá, Tiên ơi!

- Thế à? Đó là một giấc mơ.



15.

Tôi có bơi vào giấc ngủ của Ka không?



Đăng nhập để trả lời
0
Bạch Dương


1.

Người gác thang máy là Du, cái tên tôi đọc thấy trên ngực áo anh. Có lẽ anh chỉ hơn ba mươi. Nhưng tóc bạc trắng như hoa lau. Và gương mặt như phảng phất một cõi cô đơn.

Khách sạn Bạch Dương nằm ẩn trong rừng. Đang đi dạo trên hè phố, tôi rẽ vào rừng và phát hiện ra nó. Có vẻ là một mê cung. Nhưng, cũng như mọi người, tôi chưa từng nhìn thấy mê cung.

Ngài sẽ đi qua cảnh nào? người gác thang máy hỏi.

À, không phải là đi lên tầng nào mà là đi qua cảnh nào. Cũng lạ.

Tuỳ anh, tôi nói, có mưa à, tôi nghe như có mưa.

Không, chỉ có sương, Du đáp, lác đác sương sa.



2.

Và thang máy đi. Có lẽ nó chỉ khẽ rung mình.

Đến rồi, Du nói

Đến đâu? tôi hỏi.

Cửa tự động mở ra. Tôi nghe u ơ tiếng khóc cũng như i a tiếng cười. Cũng không phân biệt được tiếng nào là khóc hay cười.

Đang là hoàng hôn chói rực. Một bầy trẻ đang chơi trò chơi xoay vòng. Lập tức, chúng đẩy Du và tôi vào giữa vòng và đồng thanh hát:

Thiên đàng địa ngục
Lìa mẹ lìa cha
Tập đi tập đứng
Đâu gần đâu xa

Thiên đàng địa ngục
Bỏ cửa bỏ nhà
Tập ăn tập nói
Có người có ta …
Đợi chúng hát xong, tôi hỏi một em bé đang bò gần tôi:

Chỉ có các em thôi à? Không có người lớn à?

Người lớn là gì? bé hỏi, Là gì cơ? Ở đâu? Có biết hát không? Có biết chơi không?

… Có biết chơi không? Đó là câu hỏi mà bọn trẻ con xóm Vườn chúng tôi vẫn hỏi một nhóc nào mới đến. Có biết chơi không? Trẻ con, ấy là sinh vật biết chơi đùa. Sau này, tôi mới biết trong đám người lớn đôi khi cũng có một vài người biết chơi. Ngoài ra…



3.

Nhưng Du đã đưa tôi đi. Thang máy lại khẽ rung mình.

Cửa tự động mở ra một bóng tối buốt lạnh. Mưa bay. Tiếng than khóc oang oang.

Quỷ không đầu, Du nói.

Nghe thế chứ tôi không thấy gì. Bóng đêm dày đặc.

Đoàn vô tự lạc loài, những u hồn không tan. Du nói và giọng anh thì ấm áp, cái ấm áp độc nhất ở đây.

Du là một nhà thơ, tôi biết. Anh cũng là một bóng đêm.

Một vài u hồn va vào tôi, lướt qua tôi.

Cảm giác va chạm một linh hồn vất vưởng quả là rùng rợn. Khi một va chạm mạnh xảy ra, tôi hỏi:

Thành hay bại?

Tiếng cười đáp lại:

Thành thành bại bại
Cơ cơ cơ cơ
Khôn khôn dại dại
Mơ mơ mơ mơ …
Bỗng dưng một bầy ma trơi bay túa quanh tôi, lập loè ngọn lửa.

Ma trơi ơi ma trơi, tôi hỏi, các ngươi đi đâu?

Chúng múa may quay cuồng, không đáp lời tôi. Chỉ lập loè như đom đóm.

Chúng sẽ bay vào thành phố chăng? tôi hỏi Du.

Phải thế thôi, Du nói, và làm một vài người phát điên, khiến họ mơ làm chủ những cái ấn nguyên nhung.

Những cái ấn? Đó có phải là cái mà người ta thích tranh cướp nhất đời không?

… Hồi bé, có lần tôi lầm ma trơi là đom đóm. Anh tôi mắng: Đồ ngu! Lớn lên, tôi cũng thường lầm những thứ tương tự. Không có ai mắng tôi. Có khi còn ca ngợi: Giỏi thật! Đôi khi, trong bóng đêm, tôi đành tự mắng mình: Đồ ngu! …



4.

Cảnh giới mà Du đưa tôi đến sau đó là những hành lang thắp đèn lồng, đi lại những cô gái đẹp chỉ mặc yếm mỏng, hầu như trong suốt.

Ngài có biết họ không? Du nói, Tất cả đàn ông đều biết họ. Nhưng thôi, ngài hãy nghe họ gọi nhau.

Và những giọng lảnh lót vang lên trong các hành lang xanh, các hành lang hồng:

Đạm Tiên ơi!
Kiều Nhi ơi!
Mã Kiều ơi!
Những cái tên nghe rất quen. Như Hồng Hồng Tuyết Tuyết. Như Đào Đào Mai Mai. Tất cả đàn ông đều biết họ, như Du nói.

Một cô gái cầm đèn lồng có vẽ hình hoa mẫu đơn tiến đến gần chúng tôi.

Các anh không vào sao? Cô hỏi.

Hồn có lạnh không? Du nói, Quanh đây chỉ toàn bãi cói ngàn sim, hồn có lạnh không?

Cô gái cầm đèn lồng biến mất. Tôi nghe Du thở dài.

Và ngân vang trong đêm tiếng hát của những nàng du nữ:

Có người khách lạ
Tự viễn phương lai
Thuyền tình ghé lại
Bến tình không ai

Ôi trống canh dài
Cái hồng nhan lạnh
Cái hồng nhan đói
Cái hồng nhan phai...
Không có tiếng hát nào lạnh đến thế. Tôi buốt từng sợi chân lông.

… Em lạnh quá! Một cô gái điếm đã nói với tôi đêm nào. Cái phòng khách sạn ở lưng núi. Em lạnh quá, cho em ở lại một chốc nữa thôi. Em còn phải xuống núi nữa, nhé anh! Không được! Và tôi đã đuổi cô ta đi. Không được, tôi còn phải viết, đấy là công việc, em đi đi …

Thôi ta đi! Du nói, Đến Địa ngục. Hoặc Thiên đàng.



5.

Cửa tự động của thang máy lần này đưa đến một sòng bạc nguy nga tráng lệ.

Không biết là đêm hay ngày. Một bầu trời nhân tạo lấp lánh trên đầu chúng tôi với những vầng mây trắng không bay.

Các con bạc ăn bạc sang trọng đang chơi đen đỏ trước các nữ tiếp viên ngực trần. Ánh đèn đủ màu từ mặt bàn hắt lên các bán thân nõn nà ấy những đóm sáng ma quái.

Du đưa tôi đi qua mấy cây cầu quanh co mang những cái tên ly kỳ như Phù Vân, Kim Ngân, Bảo Ngọc, Trân Châu, Bồng Lai… Mỗi cầu dẫn đến một khu đánh bạc khác nhau.

Ở đây không có cầu Đoạn Trường, tôi trêu Du.

Cầu Nại Hà, Du nói, Cầu Nại Hà kẻ trước người sau.

Bây giờ là mấy giờ, em nhỉ? Tôi hỏi một cô gái ngực trần đang băng qua cầu Bồng Lai.

Không giờ, cô đáp, và luôn luôn không giờ.

Nhưng nhìn vào mắt em, tôi nói, tôi biết giờ giấc rồi đấy!

Mấy giờ? Cô hỏi.

Không giờ! Tôi đáp.

Đúng vậy! Cô nói.

… Khi lần đầu được yêu, tôi nghe nàng nói: Ước chi bây giờ không còn giờ giấc, không còn thời gian. Ước chi bây giờ là vĩnh cửu. Tôi nói với nàng: Không có cái tận cùng ư? Em có biết đó là cái gì không? …



6.

Cũng vẫn là chiếc cầu ấy. Bồng Lai. Du, tôi và cô gái ngực trần.

Dưới cầu, thay vì dòng nước chảy, là những đồng bạc đủ loại đang xô đẩy nhau mà lưu chuyển, nhảy leng keng, lấp la lấp lánh. Đồng bạc nào cũng có chân dung.

Ai đó? Tôi chỉ tay xuống các đồng bạc mà hỏi cô gái ngực trần.

Những kẻ chơi bạc vĩ đại nhất, cô đáp, và tất cả đều rơi xuống suối.

Suối Nại Hà, tôi nói. Họ vào đây và chết. Ngực các em nhấp nhô trông như những bãi tha ma, những nơi gò đống hoang vu. Cám dỗ chết người!

Thế thì anh về đi, cô gái cười giễu cợt mà nói, cho dù anh có người dẫn đường thiên tài này.

Và cô gái ôm lấy Du. Du chỉ mỉm cười, nụ cười tiếu ngạo vẫn thường phảng phất trên môi anh, như thể anh đang cười giữa cỏ hoang và sương khói.

… Cha tôi hấp hối. Tôi còn bé, chỉ biết ôm cha mà khóc. Ông muốn nói gì đó nhưng không nói được. Cuối cùng, với tất cả tàn lực, đôi môi ông hé cười. Tôi không bao giờ quên nụ cười đó. Có thể cười, tôi biết, cả với cái chết…



7.

Thang máy đưa chúng tôi đến một cảnh giới khác. Một ngôi nhà trơ trọi giữa vườn. Một người đàn ông đứng tuổi đang ngồi viết bên cửa sổ.

Chào ngài, tôi nói.

Chào bạn đọc, ông ta đáp.

Tôi là bạn đọc của ông à, tôi nói, dường như tôi không biết điều này!

Người cầm bút ấy thản nhiên nói:

Bạn đến gặp tôi và điều đó có nghĩa là bạn đang đọc tôi.

Ngài là nhà thơ? Tôi hỏi.

Tôi không làm thơ, ông ta đáp, tôi chỉ viết chữ.

Thư pháp ư?

Không phải đâu, tôi viết chữ.

Chữ ư?

Chữ là chữ. Chữ, chữ, chữ, như Hamlet nói.

Ngài là Hamlet?

Tại sao anh chỉ bận tâm tới những cái tên?

Ngài có biết tôi đi với ai không? Tôi hỏi, bỗng cảm thấy bất an.

Anh chỉ đi một mình, người cầm bút nói, nào có ai đâu



8.

Đúng như người cầm bút nói, tôi chỉ đi một mình, trên một hè phố vắng. Làm gì có ai? Làm gì có người gác thang máy? Làm gì có khách sạn Bạch Dương giữa rừng?

Tôi đang viết về anh, hiểu không? Người cầm bút thì thầm, Bây giờ thì anh đi đi.

Đi đâu? Tôi hỏi.

Tôi làm sao biết được, ông ta đáp, anh đi đi. Dẫu sao đi nữa, cũng có những người đón đợi anh mà.

Giọng người cầm bút thoang thoảng trong gió, tôi nửa nghe nửa không.



9.

Tôi biết làm gì với tôi bây giờ?



Đăng nhập để trả lời
0
Không có chân trời


N. yêu dấu,

Mong được anh tha thứ trước khi anh đọc hết bức thư này.

Khi anh mới mọc cánh, em nhớ rõ lần đầu bàn tay em chạm phải những lông vũ mới nhú trên vai anh, em rợn cả người!

Nhưng không chỉ vậy. Điều đáng nói là anh thản nhiên trước chuyện ấy, đùa cợt chuyện ấy: Em đừng lo, anh sắp hoá thành chim rồi mà!

Và em biết rằng em đang mất anh. Ai có thể, nhất là anh, trả lại cho em N. ngày xưa?

Thử tưởng tượng, anh không chỉ mọc cánh mà còn mọc những thứ khác?

Trong thời gian yêu anh, có đôi khi một ý nghĩ kỳ lạ chạy qua đầu em: Tại sao không bao giờ anh bệnh? Anh có một sức khoẻ quá hoàn hảo. Sao anh không nằm bệnh một chút để em được tận tình chăm sóc.

Nhưng anh không bệnh, em biết. Mọc cánh không phải là bệnh. Anh muốn điều đó, hoàn toàn khao khát nó, và thế là nó mọc. Anh muốn một điều phi nhân. Còn em, em là người, anh hiểu không?

Anh bây giờ là gì? Là người hay là chim?

Nếu anh bay được, hãy bay ngang cửa sổ của em. Mà thôi. Biết đâu, hãi quá, em đóng cửa sổ lại thì sao?

Cầu chúc sẽ có người yêu đôi cánh của anh.

Chào anh, Y.



_______________________



Thế là đã rõ, một đôi cánh đã mọc trên vai ta. Đôi cánh ấy nẩy mầm từ những vết ngứa trên vai ta mà từ từ lớn ra. Và sau một tháng, giờ đây trông như đôi cánh bồ câu, có màu bồ quân.

Ta cho rằng ta sẽ bay được khi đôi cánh to hơn, chỉ cần bằng cánh đại bàng.

Nhưng rồi ta mau chóng nhận ra, đôi cánh dừng lại ở hạn độ của cánh bồ câu, không chịu lớn thêm một chút nào nữa. Hơn ba tháng vẫn thế.

Khám cho ta xong, vị bác sĩ quen biết lắc đầu mà rằng: Tôi chịu, chưa từng có trường hợp thế này, phải chụp X-quang thôi!

Sau khi X-quang, không có điều gì được phát hiện.

Chẳng có chi bất thường, bác sĩ điều trị nói, chỉ bất thường ở chỗ đôi cánh dưng không mà có đó.

Buồn cười! Đến bác sĩ chỉ để biết rằng nếu ta mọc cánh, ấy là bất thường vậy?



_______________________



N. quý yêu,

Chắc anh không thể biết được điều gì xảy ra trong tâm hồn em trong đêm sinh nhật của em vừa rồi.

Đêm sinh nhật của em! Đêm tình yêu của em!

Anh say đến mức các bạn phải bỏ anh lại ở nhà em. Khi họ về hết cả rồi, em ngồi lặng lẽ nhìn anh. Các bạn đã đặt anh nằm trên chiếc divan trong phòng khách.

Anh ngủ say. Nhưng sao gương mặt anh buồn đến thế?

Em chợt nhận thấy dáng nằm của anh rất lạ. Ngủ say mà sao lại nằm nghiêng? Lưng áo anh hơi phồng lên. Mà anh đâu có gù?

Em đưa bàn ta chạm vào lưng áo anh. Có cái gì mềm mại nổi cộm sau làn áo, thật lạ! Như thể anh đang cất giấu cái gì ở một nơi khó cất giấu nhất.

Thực ra thì khi các bạn dìu anh lên divan, họ để nguyên áo khoác. Mà áo khoác của anh lại rất dày nên chắc họ chẳng nhận ra chi.

Chính em đã cởi áo khoác cho anh. Qua làn áo mỏng còn lại, em đoán ra là anh có đôi cánh!

Xin lỗi anh, em đã đưa bàn tay qua cổ áo anh (Sau khi mở bớt vài khuy áo trước ngực anh để cổ áo được nới rộng) và khám phá ra đôi cánh thiên thần.

Buổi sáng, khi chào em ra về, anh có vẻ ngượng ngùng, xin lỗi đã làm phiền em.

Không, chẳng bao giờ anh làm phiền em.

Chừng nào anh lại đến thăm em? Và cho em hôn đôi cánh thiên thần của anh.

Em, H.



_______________________



Đôi cánh của ta mà thiên thần cái nỗi gì? Ta chẳng làm sao cất mình lên nổi cho dù gió lộng đến đâu.

Mới hồi chiều, ta đã tìm lên quãng đê vắng. Thử tập bay.

Nếu cất mình bay cao, ta sẽ nhìn thấy một cảnh quan mê hồn. Hoa cải xuân thì trải thảm hoa vàng bên một phía đê, óng vàng rực rỡ. Phía bên kia đê thì dòng sông nghiêng mình lấp lánh sau những hàng tre thắp nến tà huy. Đủng đỉnh chiều hôm, những con bò trầm mặc.

Ta chạy nhanh trên đê, cố nương vào gió, cố bứt mình lên như cánh diều. Vô ích!

Ta leo lên một cành cây cao cao rồi nhảy xuống bờ cỏ. Thế là ngã lăn quay!

Nhớ ngày còn bé, ta lấy nhành tre giả làm cánh bay và có cảm giác là mình bay thật.

Nay có cánh, sao chẳng có cảm giác gì?

Ta là chim hay là người?

Ta là con chim lạc loài nhất và là con người cô đơn nhất?



_______________________



Tôi gặp N. ở một đồi cát miền Trung.

Anh đứng trên đỉnh đồi, mình trần, đợi gió. Đôi cánh be bé bồ câu trên vai anh đập đập một cách thổn thức.

Anh nhắm mắt tung mình xuống mạn đồi. Như người tự tử tung mình vào vực thẳm.

Lẽ dĩ nhiên, người ta không thể tự tử trên một đồi cát!

Khát vọng bay đang ném anh đi.

Có vài đứa trẻ đang trượt cát quanh đây.

N. lặp lại hành động tập bay kỳ lạ ấy nhiều lần, dần dà lôi kéo bọn trẻ đến gần.

A kìa, người bay!

Người chim đấy!

Người dơi mà!

Bay đi!

Cố lên!

Ha ha!

Đồ điên!

Một, hai, ba!

Tôn Ngộ Không … không bay!



_______________________



Một đôi trai gái lang thang trên đồi cát, thấy lạ cũng dừng lại xem.

Chàng: Anh cho rằng đấy chỉ là cánh giả, dán vào vai bằng một loại keo đặc biệt. Thì cũng cho đó là một phát minh đi. Nhưng để làm gì cơ chứ? Chỉ cần một ít tiền, ta có thể bay theo tàu lượn, bay ra tới đảo ngoài kia.

Nàng: Được bay bằng đôi cánh của mình mới thích.

Chàng: Cánh nào? Anh ta làm xiếc thôi!

Nàng: Cánh thật đấy! Mà lại rất đẹp nữa!

Chàng: Sao mà em dễ tin thế?

Nàng: Ồ không, em không còn tin anh nữa đâu! Em biết rằng không có chân trời nào cả, không có đâu!



_______________________



Tôi trở thành bạn thân của N. sau khi làm quen với anh ở đồi cát.



Tôi gởi, ấy là N.

Toàn bộ tập nhật ký chỉ có mấy chữ đóng khung, kể cả ba chấm cuối cùng.

Ngoài ra là 100 trang giấy trắng, hoàn toàn trắng.

Thực ra, trang giấy có chữ chỉ là tờ giấy rời, được kẹp vào trong một tập giấy 100 trang, hoàn toàn trắng.

Có sự nhầm lẫn nào? Có sự đánh tráo nào? Ai đã bỏ nó vào trong thùng thư của tôi?

Hoặc là thế này.

Hoặc là thế kia.

Vậy mà N. biến mất. Anh ta bay vào hư không chăng? Với đôi cánh đã lớn bổng ra?



_______________________



Đó là một nhật ký không có thực chăng?

Cuối cùng ai cũng biết:

Không có chân trời nào cả.



Đăng nhập để trả lời
0
Cái mà gương không biết


1.



Sáng hôm ấy.

Cái bóng trong gương của tôi bỗng lên tiếng.

Ta trao đổi đi!



Cái bóng có thể trao đổi với tôi điều gì chứ, ngoài chính bản thân y?

Đúng vậy, y muốn bước ra ngoài gương, đi vào đời sống. Điều đó chỉ thực hiện được đồng thời với chuyển động tôi bước vào gương. Đơn giản thế thôi.

Nhưng có gì trong gương?

Anh biết rồi mà.

Tôi biết ư?

Chẳng phải là từ bé anh đã hầu như thuộc lòng

truyện Alice vào trong gương soi?



Tất nhiên là y biết tất cả về tôi. Tôi cho là mình đang nằm mơ. Như Alice. Một cách diễu cợt, tôi đồng ý với Bóng.

Nhưng này, làm sao tôi đi vào trong gương kia chứ?

Dễ thôi, anh chỉ cần đưa bàn tay chạm vào gương. Thử xem!



Bàn tay tôi vừa chạm lên mặt gương soi lập tức cái bóng lôi tuột tôi vào trong. Đồng thời, y bước thẳng ra ngoài.

Chà, ngoài và trong, sao mà dễ dàng đến thế!

Anh cứ yên tâm ở trong gương nhé! Tôi sẽ sống thay anh.

Mỗi đêm, tôi sẽ trở về căn phòng này,

tường thuật với anh những gì tôi đã làm.

Bao giờ thì tôi ra ngoài?

A, chừng nào lại có một cuộc trao đổi mới.

Bao giờ?

Đừng bao giờ hỏi bao giờ.

Tại sao?

Cái bao giờ thì bao giờ cũng đến đúng lúc. Như tự bao giờ vậy!

Một chuyện trao đổi nhỏ nhặt như thế này, hầu như

giữa tôi và tôi mà lại nhiêu khê đến thế ư?

Tôi và tôi? Cũng được. Thế thì anh gọi tôi là gì?



Y phá lên cười và bước ra khỏi phòng, không quên lấy chiếc mũ dạ đội lên đầu như thói quen hàng ngày của tôi. Cũng không quên nhắn lại một câu.

Tôi đi gặp “cô ấy” đây!



Tôi không rõ y sẽ làm gì? Và gặp “cô ấy” nào? Đành phải chờ đến tối vậy, cho đến khi y quay về.



2.



Còn tôi, tôi cố gắng khám phá thế giới mới của mình. Và lập tức tôi nhận ra rằng mình đang ở trong một thế giới rỗng không. Không có gì hết, dường như không có cả chính tôi. Nếu như ai đó tình cờ bước vào phòng này, liệu có nhìn thấy tôi không?

Kìa, một con sẻ xanh từ vườn bay lạc vào phòng qua cửa sổ. Tôi có thể nói chuyện với chim chứ? Thử xem.

Sẻ ơi!

Ai đấy, ai gọi đấy?

Sẻ ơi!

Ai đấy, chẳng thấy ai cả.

Tôi ở trong gương.

Ai trong gương? Chẳng thấy ma nào cả. Ma à?

Trời ơi, ma! Ma-a!



Và con sẻ xanh hoảng sợ bay vù ra vườn.

Vậy là tôi hiểu rồi. Chỉ khi nào y quay về, đứng soi mình trước gương, thì lúc ấy tôi mới hiện ra như một cái bóng của y.

Còn bây giờ, tôi chẳng là gì hết. Nói cách khác, tôi chỉ là… hư vô!

Con sẻ xanh kia thì hạnh phúc rồi.

Không như tôi.



3.



Tại thành Thất La, mới vừa rồi đây, có chàng Diễn Nhã Đạt Đa. Sáng hôm ấy, chàng lấy gương soi mặt. Mái đầu trong gương kia sao mà đáng yêu. Buông gương rồi, chàng không tự thấy được mái đầu của mình. Đầu ta đâu rồi, chàng hoảng kinh bỏ chạy.

Đầu ta đâu rồi?



4.



Chàng điên kia trong Kinh Lăng Nghiêm chỉ thấy có cái bóng trong gương. Tin vào cái bóng ấy và không tin vào mình.

Tôi điên ơi, tôi tin vào cái gì vậy?



5.



Y đang làm gì? Sáng nay, tôi có hẹn gặp M. ở quán cà phê. Đêm qua, chúng tôi có cuộc nói chuyện căng thẳng qua điện thoại.

Hình như là … anh đang muốn chia tay?

Có tưởng tượng không đấy?

Tưởng tượng là thói quen của anh, không phải em.

Thôi thì ta trở lại từ đầu: em không phải là anh, sao lại nói rằng

anh muốn thế này hay muốn thế kia?

Em là M. Và bây giờ thì M. ấy có ý nghĩa gì đối với anh?

Cái ý nghĩa mà em đã biết.

Không. Hãy nói rõ hơn. Có ai đó đã thế chỗ của M.

Như thể là một sự trao đổi.

Trao đổi ư?

Và em biết đó là ai. Trong chuyện này em biết,

mà không cần em phải là anh!

Em nói trao đổi. Nhưng ai trao đổi ai? Có thật ư?

Vậy mà có đấy. Chẳng hạn, H. có thể thay thế cho M.



Y đang làm gì? Y sẽ đi gặp M. hay H. Nếu như hôm nay, tôi không bị “giam” vào gương thì tôi sẽ đi gặp ai? Cả hai cô gái đều đã hẹn gặp tôi cùng ngày, cùng giờ. Dường như họ đã “trao đổi” với nhau trước.

Hoặc là … hoặc là … Tôi sẽ phải chọn. Đó là lời cuối cùng của M.

Hoặc là … hoặc là … Tôi sẽ phải chọn. Đó là lời đầu tiên của H.

Và tôi biết, như Kierkegaard đã biết, rằng dù thế nào đi nữa, thì cũng sẽ phải hối tiếc thôi!

Nhưng chọn H. hay M. là chuyện của tôi, y có quyền gì được xen vào?

Ô hay, nhưng y không phải là tôi sao?

Đó mới là cái uy quyền kinh khủng nhất!



6.



Y đang làm gì? Trưa nay, tôi có hẹn với Q., một trưởng ban biên tập của đài truyền hình XTV

Q. mời tôi xuất hiện trong một chương trình có thể nói là “rất quan trọng”. Mới vừa rồi đây, chúng tôi có một cuộc thảo luận không đi đến đâu.

Em không hiểu sao anh lại từ chối. Anh phải lên tiếng.

Với uy tín của anh, chắc chắn mọi người sẽ phải lắng nghe.

Như nghe một tên hề ư?

Hề gì? Không có chuyện đó đâu. Một học giả như anh sao lại là hề?

Lại còn thế nữa! Nói vô học thì đúng hơn. Tôi không bao giờ biết cái mà

người ta gọi là khoa học, là học thuật thật ra nghĩa là gì?

Anh đồng ý chứ? Ngay cả với đệ tử này mà anh cũng không chịu giúp

sao? Chuyện nhỏ đối với anh thôi mà!



Và cuối cùng Q. xin tôi một cuộc hẹn khác, chính là cuộc hẹn trưa nay. Vì thân tình. Để anh em có dịp cùng ăn trưa với nhau. Còn chuyện truyền hình ấy, tôi không đồng ý cũng chẳng sao.

Thế thì, trưa nay y sẽ làm gì khi gặp Q.?

Biết đâu y sẽ nhận lời. Cũng có vẻ háo danh lắm. Rồi y sẽ nói gì trong chương trình “rất quan trọng” ấy?

Những gì y nói sẽ biến thành lời tôi hợp pháp.

Nghĩ mà kinh!



7.



Y đang làm gì? Chiều nay tôi có hẹn với một người bạn đang làm giám đốc một công ty mới thành lập, tha thiết mời tôi hợp tác từ lâu. Đó là K.

Anh sẽ là thành viên sáng lập của công ty với một quyền lợi ưu đãi.

Một vai trò khó!

Anh sẽ ở trong hội đồng quản trị.

E rằng đối với kinh doanh, tôi hoàn toàn mù chữ.

Anh chẳng phải làm gì hết.

Đấy mới là điều tôi không hiểu.

Chẳng phải là, như anh từng nói, anh cũng không hiểu gì về thơ.

Dẫu vậy, người ta vẫn gọi anh là nhà thơ kia mà. Anh hãy

xem việc kinh doanh này như là thơ ca đi.

Kinh doanh và thơ ca, có cái gì giống nhau nhỉ?

Rất giống nhau, thật đấy! Cũng đầy cảm hứng. Cũng là cảm hứng về

thành tựu. Không giống như thơ à? Không cảm hứng,

không làm kinh doanh được đâu!



Tôi không hiểu cái bóng sẽ thoả thuận thế nào với K. Tôi sẽ bị lôi cuốn vào công việc gì?



8.



Y đang làm gì? Tối nay, tôi có hẹn với bé A., con gái một người bạn thân. Tôi rất cưng chiều cô bé tám tuổi này. A. đang bệnh và tôi có hẹn ghé thăm, mua quà và kể chuyện cho bé nghe.

A. say mê những câu chuyện của tôi. Bạn tôi thường phàn nàn rằng tôi đã làm hư A., đã biến tâm hồn cô bé thành một cõi hoang đường.

Tôi thì thấy tâm hồn A. là một cõi hoa.

A. trở thành Alice của tôi.

Y có ghé thăm A không? Và y sẽ nói gì với bé? Rằng không có cái huyền diệu nào hết. Rằng cuộc đời chính là sự lừa đảo lẫn nhau, cái đó gọi là trao đổi.

Không hiểu sao tôi linh cảm rằng đó sẽ là những lời mà y muốn ấn sâu vào trong tâm hồn Alice.

Có phải y đã tìm cách thoát ra khỏi chiếc gương, băng ngang đời sống, để tấn công những tâm hồn Alice?

Còn tôi, mỗi lần ôm Alice vào lòng, tôi chỉ nghĩ về cõi hoa thôi sao?



9.



Đêm. Tôi chờ Bóng về.

Bỗng dưng tôi cảm thấy lạnh toát.

Nếu như y không về?

Nếu như y không bao giờ chịu trở vào gương để tôi có thể trở ra ngoài?



10.



Ta điên ơi, y không về đâu và ta sẽ chết trong gương, trong cõi hư không này. Ta chết và y sẽ thế nào?

Y đang ôm những người tình của mi. Đang hôn đang mơn trớn những đôi vai ngà, những bờ ngực nõn mà y nhân danh mi chiếm lĩnh.

Y đang lừa phỉnh các bạn mi, đang sát hại họ để đổ tội cho mi. Ai từng không giết người yêu mến?

Y đang bắt cóc Alice. Để làm nhục mi. Để có thể cười man rợ.

Và cõi hoa tan nát. Vì mi, Diễn Nhã Đạt Đa của thời đại Ảo, chỉ biết chấp vào cái Bóng.

Còn tệ hơn nữa, ta điên ơi, mi can tâm tình nguyện làm một cái bóng. Trời ạ!



11.



Bỗng dưng, có tiếng nói của ai đó vang lên, dường như hướng về tôi

Mi có chắc mi là người và y là bóng không?

Ai đó?

Ta là gương soi.

A! …

Ta là gương soi, không phải A. Ta nói cho mi biết,

đây không phải là lần đầu bọn mi trao đổi sinh mệnh với nhau.

Không phải lần đầu sao? Gương ơi, nói đi, bao nhiêu lần?

Ta không quen buôn chuyện. Đó là thói quen của con người.

Chỉ xin vắn tắt với mi: Ta không nhớ. Ta không biết.



12.



Cả gương mà cũng không biết điều đó sao? Vậy thì ai biết?





Đăng nhập để trả lời
0
Biển mới


Một hôm, giữa thành phố xuất hiện một cái biển. Không phải biển quảng cáo đâu, mà chính là một trùng dương dào dạt sóng.



CÂU HỎI 1: Tại sao?



_______________________



Các vỉa hè vì thế dang rộng ra (rộng đến mức có thể chứa được biển), đồng thời biến thành bãi cát.

Chỉ có nhà cửa và con người vẫn như nguyên.

Vẫn như nguyên

Nhà cao đang mọc

Vẫn như nguyên

Bầu trời xuống thấp

Vẫn như nguyên

Người hiền kẻ ác



CÂU HỎI 2: Vẫn như nguyên ư trong khi mọi sự là biến đổi vô thường?



_______________________



Nhiều đứa trẻ quăng cặp sách, không đến trường nữa mà ra bãi biển chơi đùa. Chúng không làm gì ngoài:

Xây những lâu đài cát

Đắp cát thành hình nhân

Vẽ vời bao nhiêu thứ

Tập chơi với bụi trần ...



CÂU HỎI 3: Trẻ con chơi để mà chơi hay để làm người lớn, để làm người điên?



_______________________



Các cô gái tưởng mùa hè đã đến, vội vã đi mua áo tắm và xuống biển bơi lội một chốc để sau đó có thể lên bờ nằm phơi nhan sắc.

Nhờ vậy, các chàng trai kéo đến. Thế là bãi biển trở nên đông vui. Biển có đủ loại nhan sắc.



CÂU HỎI 4: Nhan sắc là cái đẹp, nhưng mà cái đẹp là gì vậy?



_______________________



Dân chài các nơi nghe tin thành phố có biển bèn tìm đến một góc bãi lớn, bắt đầu cuộc đời mới : đánh bắt các loài cá chưa từng có nơi Thành Trung Hải này, chưa từng có nhưng không biết có thật là cá không. Vì thế họ hát:

Những con cá mới

Chờ ta đặt tên

Ta hát, trăng mọc

Ta cười, cá lên ...



CÂU HỎI 5: Đặt tên cho một sự vật, điều đó có ý nghĩa gì?



_______________________



Ngay sau đó, dịch vụ du lịch nhảy vào cuộc chơi. Và qua một đêm, biển giữa thành lừng danh, thành một siêu biển. Siêu biển là gì? Là biển của biển, bí ẩn của bí ẩn.

Nghe nói có một Festival sắp được tổ chức trên bãi Trinh Tân, tên mới đặt cho bờ biển mới.



CÂU HỎI 6: Vô danh là mẹ của biển, phải không?



_______________________



Đấy là biển chưa từng có trên đời. Nước biển không xanh như biển mà có màu rượu vang, một thứ rượu vang lúc nào cũng tung bọt trắng xoá. Như thể một thùng rượu khổng lồ vừa được khui ra.

Bãi cát không trắng như cát mà có bảy màu như cầu vồng. Đẹp không tưởng nổi. Các cô gái thường lấy vốc cát thả trôi trên mình trần làm duyên. So với những nơi khác, sự hiện hữu của cái đẹp ở đây quá ư hào phóng, độ lượng.

Biển và bờ tương chiếu cái đẹp lên nhau, tạo thành một thế giới mê hồn.

Biển:

Em nằm yên nhé

Ta đưa tình về

Bờ:

Vô biên là biển

Bến bờ là mê ...



CÂU HỎI 7: Có biển nào không bờ?



_______________________



Một chàng trai dưới biển đi lên, tự xưng là Thuỷ Tinh và gặp ai cũng kể lể: Chàng đi tìm Mỵ Nương để hỏi cưới nàng và nếu không lấy được, chàng sẽ dâng nước biển chôn vùi thành phố một phen.

Tôi gặp chàng và nhận ra ngay. Chuỗi ngọc trai chàng đeo quanh cổ lấp lánh nắng ban mai.

Mỵ Nương, tôi nói, hình như đã có người hỏi cưới rồi.

Tôi biết, chàng gắt giọng, nhưng tôi không quan tâm đến điều đó, tôi chỉ quan tâm một mình nàng.

Ra thế, tôi nói, nhưng “một mình” là một từ thật khó hiểu.

Và tôi bỏ đi buồn bã. Biển dậy sóng không ở ngoài Thuỷ Tinh mà ở trong toàn bộ con người chàng.



CÂU HỎI 8: Tại sao Thuỷ Tinh cứ phải báo oán và đánh ghen?



_______________________



Một chàng trai tên Chử thì tắm truồng trong cát. Tôi gặp mái đầu chàng ngọ nguậy trên cát giữa hoàng hôn, trong đám phi lao.

Anh đang chờ đợi, tôi hỏi, phải không?

Ờ, chờ đấy, chàng nói, chờ Tiên Dung.

Người mẫu?

Ồ vâng. Tôi là người chụp ảnh Nu. Nu là cổ mẫu của mọi loại cổ mẫu.

Lại thêm một từ đặc biệt. Nu. Tôi lang thang trên bờ biển, ngạc nhiên về một chữ Nu. Khi Eva chưa ăn trái cấm, không có chữ đó.



CÂU HỎI 9: Không có chữ Nu thì thế nào là chữ Nu kia chứ?



_______________________



Một con rùa lớn có cái mai vàng choé đang bơi vào bờ. Tôi đợi nó đến gần.

Mỵ Châu chết rồi, tôi thở dài, và bây giờ anh đang vào đây làm gì?

Kẻ nào khác ý ta, Rùa nói, đều phải chết. Như thế mới tốt chứ, phải không?

Nhưng vuốt của anh, tôi nói, hết linh không phải là do Mỵ Châu. Anh lầm!

Ta biết chứ, Rùa nói, nhưng cái linh thiêng thì có linh thiêng bao giờ đâu, ngay từ đầu! Con người mới lầm, không phải ta! Haha!



CÂU HỎI 10: Rùa là loại chúng sinh gì?



_______________________



Biển nói chung là không uống được. Nhưng biển giữa thành phố thì cám dỗ mọi người đến uống.



CÂU HỎI 11: Chẳng lẽ vì biển ấy có màu rượu vang?



Đăng nhập để trả lời
0
Quả chuông bay đi


Tôi im lặng nhưng ý nghĩ của tôi thì không.

Tôi là quả chuông im lặng, treo trong một gác chuông điêu tàn. Không nhớ mình bao nhiêu tuổi, chỉ biết nặng gần hai tấn.

Tôi bị bỏ quên trên núi sau khi ngôi chùa hàng trăm năm tự sụp đổ. Bạn thân tôi là cái chày kềnh đã mất tích từ lâu; mà nếu còn cũng chẳng ai dộng chuông trên đồi núi hoang vắng này. Thế là tôi buộc phải im lặng. Nuốm chuông tròn nhẵn không có gì thích vào hàng thế kỷ đã trở nên vô dụng, không còn có thể lên tiếng với đời.

Tôi im lặng ngắm mặt trời chìm khuất sau rặng núi xa; khoảng thời gian mà đáng lẽ tiếng ngân của tôi phải vang vọng mười phương như lời kệ khắc trên mình tôi:

Nguyện tiếng chuông này vang pháp giới

Khắp nơi u tối mọi loài nghe

Siêu nhiên vượt thoát vòng sinh tử

Giác ngộ tâm tư một hướng về.

Giờ thì không ai nghe nữa rồi, kể cả bản thân tôi. Tôi đã quên mình từng kêu như thế nào.

Boong...boong...?

Om...om...?

Khôông...khôông...?

Mọi loài đều có tiếng kêu. Tôi cũng từng như thế. Nhưng giờ thì sao? Mình mà không nghe được mình thì có đáng sợ hay chăng?

Ngày xưa, mỗi ngày tôi vang ngân bốn lần, mỗi lần hàng giờ. Cứ nhìn thấy chú tiểu mặc áo nâu sồng đi lên các bậc đá là cái lòng hư không của tôi đã reo vui.

Và bao giờ cũng thế, trước khi khai chuông, chú tiểu đều dùng cả hai bàn tay mà ve vuốt tôi, làm tôi thích mê tơi. Đó là sự mơn trớn tràn trề nhục cảm, tựa tình nhân âu yếm tình nhân.

Rồi trong khi ngân nga, tôi cố đọc cảm nghĩ của chú tiểu. Giọng ngân của tôi từ đó dường như cũng rền nhục cảm, tan dần tố chất thanh tịnh ban đầu.

Tuy vậy, có lẽ đó là do tôi tưởng thế. Tưởng thôi mà. Thanh tịnh ban đầu là gì? Tôi đã được đúc như thế nào, tôi có biết không? Và vì sao da thịt thì không thanh tịnh?

Tiếng ngân của tôi qua sự truyền cảm của bàn tay và tâm tư chú tiểu dường như đổ thêm đam mê và khát vọng vào lòng người. Tôi trở thành cái chuông của nỗi bi hài nhân sinh.

Vậy mà thiên hạ vẫn tưởng tôi rỗng không, vô tâm.

Có lần tôi nhìn thấy một quả thạch lựu trong vườn chùa rơi xuống đá, vỡ tan. Sao mà nhiều hạt đến thế? Những hạt lựu trắng hồng, trong trong, mơn mởn. Bên trong quả lựu đẹp như vậy cho nên nó im lặng và chỉ phô bày cái đẹp khi bị đập vỡ.

Một quả chuông mà bị đập vỡ thì còn gì? Ý nghĩ của tôi lan man vô định trong khi tôi ngân nga. Còn chú tiểu, đôi mắt nhung và mơ mộng vẫn nhìn vào nuốm chuông để thích chày vào khi tiếng ngân vừa dứt.

Bây giờ, tôi chỉ muốn kêu lên vang dội để dựng người nằm thiên cổ dậy, để tàn tro của chú tiểu bay về phía tôi và bay lẫn vào phấn hoa trên núi.

Mỗi lần ngắm ánh tà huy rực rỡ trên núi xa như một chiếc cầu ánh sáng hồng vàng, chú tiểu đều để lộ một vẻ buồn rười rượi trên gương mặt thanh tú đẹp mê hồn, một nỗi buồn cô tịch như tôi bây giờ. Nỗi buồn ấy đã thấm sâu vào từng thớ chuông tôi.

Tôi còn nhớ, có lần khi chú leo lên các bậc đá của gác chuông thì chợt thấy một thiếu nữ đang đứng ôm tôi.

Cô gái ngây thơ ấy muốn thử vòng tay của mình có ôm trọn một quả chuông đồng nặng gần hai tấn không.

Tôi chưa thấy cô gái lên chùa nào đẹp như nàng. Còn đôi chút trẻ con, nàng mặc một chiếc áo cánh màu hồng nhạt, đôi cánh tay trần mảnh mai trắng muốt quấn quanh tôi, mát mịn như hoa quỳnh.

Nhưng tôi biết nàng là một trong những tín nữ đã ném xuyến vàng vào lò đúc, nơi tôi bắt đầu được tạo tác. Có lẽ nàng tưởng rằng vàng ấy hoà tan vào thân tôi, biết đâu rằng nó chỉ chìm sâu dưới đáy. Và tôi chỉ là đồng thau chứ nào phải chuông vàng.

Sao đứng đây? Muốn xem thầy đánh chuông. Có gì đâu. Thì em chỉ đứng xem, không được sao? Vậy thì làm sao ta khai chuông? Thì cứ tự nhiên thôi mà!...

Họ nói với nhau như thế. Chỉ có thế. Tự nhiên? Thế nào là tự nhiên ta cũng không biết nữa. Tình yêu là tự nhiên hay vong tình là tự nhiên?

Hay là ta có biết. Đôi mắt long lanh là tự nhiên. Tiếng thông reo quanh ta là tự nhiên. Ánh mặt trời vàng óng sau đồi là tự nhiên. Có gì tự nhiên hơn thế nữa?

Tiếng chuông vang lên, bảy tiếng nhẹ liên tục mở đầu, sau đó từng hồi ngân dài xa nhau, dài như tiếng thở dài của chú tiểu mà phải cố lắm, tôi mới lắng nghe ra.

Nửa giờ sau, chuông dứt hẳn, cô gái mới chạy xuống núi.

Ngày ngày chú tiểu vẫn đánh chuông. Không có ai. Chuông ngân thật dài:

Khôông...khôông...khôông...

Trước khi khai chuông, bao giờ chú tiểu cũng ve vuốt chuông. Trong giấc mơ của chú, có lần quả chuông nở ra những cánh hoa quỳnh trắng muốt.

Từ đấy hàng bao thế kỷ...

Sóng lớp phế hưng, chuông hồi kim cổ và tôi ngày càng khuất sâu vào cô tịch.

Tôi sẽ im lặng đến bao giờ?

Bỗng dưng tôi quyết định nổi loạn. Thế là...



Bứt mình ra khỏi giá treo, tôi bay xuống thềm đá. Tiếng kêu đầu tiên của tôi sau mấy trăm năm im lặng vang lên thật dữ dội, làm bản thân tôi cũng rùng mình.

Và quả chuông tôi bay đi. Có cảm giác rằng một quả chuông đang bay lên thật cao, bay lên mây và một quả chuông khác đang bay xuống núi, xuống những triền dốc quanh co.

Những mô đá, hòn đá, cành cây, rễ cây mừng rỡ đón đưa, tranh nhau đánh vào chuông, vào bất kỳ nơi nào trên hình hài chuông, không cần biết đâu là nuốm.

Những âm thanh dữ dội, cuồng nộ, bùng vỡ vang lên liên hồi khi chuông tung mình từng trận trên triền núi.

Chuông bay đi, lao đi, hò hét vang trời. Điên cuồng, vui say, đau đớn...

Và cứ thế, những giấc mơ huy hoàng bay trước chuông như những ngọn sóng đầy giông tố, bay đi...




Đăng nhập để trả lời
0
Người ăn gió


Ăn gió? Và cuối cùng, gió là thức ăn duy nhất mà tôi có thể ăn được sau chứng bệnh quái ác kia.

Tôi không còn có thể chạm đũa vào cơm, canh, cá, thịt … chứ đừng nói gì đưa chúng vào miệng. Toàn bộ cơ thể của tôi từ lâu rồi dị ứng với các thứ ấy.

Ban đầu, tôi thử ăn trái cây. Chỉ được vài ngày thôi. Rồi thì cả hoa quả cũng làm tôi lợm giọng.

______________________________________________________________
Nghĩ người ăn gió...
Nguyễn Du
______________________________________________________________
Một đêm kia, trên sân thượng của một trà quán, tôi bất ngờ khám phá ra mình ăn được gió. Một miếng gió bỗng dưng bay nhẹ vào miệng tôi, chạm vào đầu lưỡi và trong đó có lẫn chút hương cà phê.

Lâp tức, vị giác tôi thức tỉnh và rung động ngây ngất. Miếng gió tan dần trên lưỡi tôi như một loại kem tuyết tuyệt hảo. Khi nó tan hết rồi, tôi vẫn còn nhấm nháp cái dư vị phi thường của nó, cái dư vị pha chút hương hoa quỳnh nở gần đấy, trong cái góc lặng lẽ mà tôi đang ngồi.

Cứ thế, tôi chờ gió. Dần dà, tôi quen cách đón rước miếng gió nào bay gần, dùng lòng bàn tay hất nhẹ nó vào miệng mình.

Đêm đó tôi ăn một tiệc gió ngon lành. Sau một tháng đói lả, tôi bỗng tươi tỉnh hẳn lên, lấy lại khí sắc xưa. Khi đã no nê, tôi kết thúc cuộc ăn trả bữa bằng một chén trà có vị quế.

Nhưng thức ăn gió ở thành phố lớn này nhanh chóng làm tôi chán. Vì nó không tinh khiết.

Trước ngày ra đi, tôi đem Kinh Dịch ra bói. Được quẻ DI

_______________________________________________________________________________________________
DI (Nuôi nấng): Bói được quẻ này rất tốt, nhận ra cái đạo dinh dưỡng, tự nhờ bản thân mà kiếm cái ăn.
Trời đất sáng tạo, nuôi nấng muôn loài. Nuôi thể chất và nuôi tinh thần. Tự nuôi mình và nuôi tha nhân.
Lời Tượng: Dưới núi có sấm là hình tượng quẻ Di, quân tử thận trọng lời nói và ăn uống tiết độ.
Kinh Dịch
_______________________________________________________________________________________________
Thế là tôi ra đi, chọn bờ biển H. làm nơi đổi gió.

Khách sạn mà tôi ở kiến trúc theo một dáng thuyền xưa, có vị trí tuyệt hay. Một bên là bờ biển và một bên là sông. Là nơi con sông đang đến gặp biển. Như vậy, thức ăn của tôi sẽ là gió biển lẫn gió sông.

Khỏi phải nói, chưa bao giờ tôi sung sướng như thế này. Ôi những miếng gió mằn mặn và mát lạnh của đêm nhiệt đới. Gió ở đây nuôi tôi thể chất lẫn tinh thần.

Sau khi no nê giữa trời nước, tôi trở về phòng. Một người phục vụ hỏi tôi đêm nay có cần xoa bóp không. Cô ấy rất đẹp, anh ta nói, và xoa bóp rất khéo. Chỉ xoa bóp thôi. Nhưng cô ấy sẽ hoàn toàn khoả thân. Có điều quý khách tuyệt đối không được đụng chạm vào mình cô ấy. Nếu cần chuyện kia, anh ta nói rõ, thì sẽ có cô khác thôi. Nhưng, dẫu sao đi nữa, không có gì so sánh được với cô ấy, anh ta quả quyết với tôi.

— Thật không? Anh nói như thể cô ấy là một báu vật!

— Thật mà!

Có gì thật hay giả về một cô gái xoa bóp miền biển? Mà tôi thì đang mỏi nhừ sau chuyến hành trình cũng là xa xôi của ngày hôm nay.

Thú vị đấy, tôi nghĩ. Và bảo anh ta gọi “cô ấy” lên.

— Nhưng xin ông đừng hỏi tên cô ấy

— Tại sao?

— Cô ấy luôn luôn vô danh

Được, tôi đồng ý với anh ta. Từ sáng đến giờ, tôi chỉ gặp những người vô danh, những đoá hoa vô danh, những vì sao vô danh, những áng mây vô danh. Và cát bụi vô danh.

Người phục vụ không nói ngoa. Khi cô gái bước vào, tôi cảm nhận lập tức cái đẹp vô danh này cũng là một ngọn gió vô danh.

Cô gái bảo tôi nằm sấp trên giường. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng tôi cũng làm theo lời cô. Và tôi nghe cô trút bỏ quần áo.

_________________________________________________________________________________________________
Người trên núi Cô Xạ xa xôi da dẻ trắng trong như băng tuyết, dáng dấp mềm mại như gái trinh.
Họ không dùng ngũ cốc, chỉ ăn gió uống sương mà sống
Trang Tử
_________________________________________________________________________________________________
Cô gái quỳ bên mình tôi, bắt đầu xoa bóp vai tôi. Thỉnh thoảng tôi tìm cách ngắm nhìn vóc thân thanh tú và óng ánh của cô.

Nhưng rồi tôi nhận ra chính là cách nói chuyện của cô mới đặc biệt quyến rũ.

— Làn da anh mềm mại như gái trinh. Em biết anh đã không nếm những thức ăn thông thường từ lâu.

Tôi ngạc nhiên. Ăn gió, dẫu sao đi nữa, vẫn còn là bí mật của tôi.

— Làm sao em biết?

Cô thản nhiên đáp:

— Em tiếp xúc với nhiều người như anh.

— Họ cũng ăn gió ư?

— À, thì ra anh là người ăn gió.

— Em là người đầu tiên biết được bí mật này.

— Ăn gió uống sương mà sống không phải là một bí mật.

— Tên em có phải là một bí mật không?

— Không. Em là vô danh, cô gái vô danh.

— Anh ăn gió. Vậy thì em còn biết những ai cũng ăn gió như anh?

— Không, những người đàn ông mà em biết không có ai ăn gió. Có lẽ anh là độc nhất

— Vậy thì họ ăn gì?

— Có người ăn chữ.

— Chữ ư?

— Chữ trong sách. Các dòng chữ biến mất khi ông ta nâng sách lên miệng. Các trang sách lần lượt bị ăn mất chữ, chỉ còn lại giấy trắng như chưa bao giờ in.

— Ăn xong, ông ta thế nào?

— Ông ta nói. Nói huyên thuyên. Em còn nhớ câu này: “ Khởi đầu là chữ và kết thúc cũng là chữ. Ta là nhà tiên tri cuối cùng”. Nhớ vậy thôi, chứ em có hiểu gì đâu.

— Em là vô danh thì cần gì hiểu chứ. Thiên nhiên là vô danh. Ngoài chữ, còn gì nữa?

— Người khác à? Em biết người ăn cái bóng của mình

— Cái bóng nào?

— Cái bóng trong gương. Đó là một anh thanh niên gầy gò. Hễ đói là anh ta đến trước gương mà đứng. Rồi bẻ từng miếng bóng của mình trong gương mà ăn. Ăn ngon lành. Em không bao giờ thấy anh ta cười, dù chỉ là mỉm miệng, dù trước gương hay không. Làn da anh ta rất nhợt nhạt.

— Anh ta giống một người sắp tự tử, phải không?

— Em đoán thế. Sao mà biết được? Nhưng em sợ nhất là người ăn lửa. Đó là một nhân vật bí ẩn, gương mặt lạnh như băng. Ông ta có một cái bật lửa màu máu, và khi đói, ông ta nuốt hết mảnh lửa này đến mảnh lửa khác. Khi em xoa bóp, đôi bàn tay em gần như bị bỏng vì làn da ông ta nóng ran, nóng khủng khiếp! May mà ông ta cũng biến mất nhanh như khi xuất hiện.

— Và không gặp lại?

— Em chỉ mong thế. Làn da anh thì khác hẳn. Mỏng như giấy, hơi buồn và nhạy cảm

— Hơi buồn? Làn da mà cũng buồn ư?

Và khi cô gái trả lời, tôi hiểu rằng đối với cô, mỗi làn da đều có sắc thái tình cảm và ngôn ngữ riêng: vui, buồn, giận, thương, ghét, nồng nàn, dửng dưng, mơ mộng … và cả điên rồ nữa.

Sau khi cô gái rời phòng, tôi chợt có ý định đi dạo trên bờ biển.



***



Và tôi biết mình đã chọn đúng thời điểm để dạo chơi.

Trăng.

Trăng bắt đầu lên trong rặng phi lao. Những cành lá nhỏ rung

động trong gió, dù vậy vẫn kết được một chiếc tổ huyền bí.

Và loài chim vạn dặm của đêm đã đẻ vào đó quả trứng óng ánh hào quang.

Trăng.

Bãi cát lấm tấm ánh bạc trải dài dưới chân tôi. Dường như không phải tôi bước chân đi. Gió đẩy sau lưng và tôi lướt trên cát mịn như một cọng cỏ may.

__________________________________________________________________
Cả miệng ta trăng là trăng!
Cả lòng ta vô số gái hồng nhan;
Ta nhả ra đây một nàng...
Hàn Mặc Tử
__________________________________________________________________
Cuối cùng, tôi cũng nhận ra có một bóng người trên bãi. Nấp

sau một đụn cát, tôi nhìn về hướng cái bóng.

Đó là một thiếu nữ đi lên từ biển.

Hẳn nàng vừa tắm đêm. Mái tóc ngang vai của nàng lấp la lấp lánh những ngấn nước bạc, trông như một tổ đom đóm, gói gọn một gương mặt mê ly, phảng phất một vẻ đẹp u huyền phiêu diêu. Đôi mắt to lóng lánh.

Tơ lụa mỏng đầm đìa dán chặt từ ngực đến đùi nàng, quấn quít quanh phần chính yếu và đẹp nhất của thân hình dong dỏng một tiểu thư. Đó là một chiếc áo ngủ mỏng manh bất ngờ đẫm nước, đẫm trăng. Có lẽ chuyện tắm đêm này ngẫu hứng diễn ra khi nàng dạo chơi trong đêm, trên bãi bờ tịch mịch.

Trăng cũng đi lên từ biển như nàng. Và nó rắc lên tấm thân diễm tuyệt mượt mà ấy một làn phấn ánh sáng rực vàng, làm nổi bật đôi bờ vai đầy, nõn nà tráng lệ và đường lượn trũng mê hồn từ gáy xuống mông.

Nàng đứng yên trên bờ cát như một thân phi lao nhỏ, xinh xắn mà dào dạt nhựa sống, như một cái cây không có thật thì đúng hơn, với bộ ngực đầy như trăng, đầm đìa những giọt nước ma ảo, đầm đìa những hồi quang linh thánh của cái đẹp.

Và đôi bầu vú mọng càng nhô bật ra ngoài cổ áo rộng, rung rinh khi nàng giơ hai cánh tay ngà lên cao trong một không gian hư huyễn.

Nàng làm gì vậy? Hỡi Đêm!

Tôi nhìn thấy rõ trong lòng hai bàn tay nàng hai phiến mỏng của ánh trăng mà nàng vừa bẻ được.

Đoạn lần lượt nàng đưa mỗi phiến ánh trăng ấy vào miệng, nhấm nháp nó một cách khoan khoái.

A ánh trăng, mi là loại dưỡng chất trần gian siêu đẳng! Mi sinh ra cho nàng ư? Hay là nàng sinh ra cho mi?

Tôi biết nàng là người ăn ánh trăng.

Trăng.

Nhìn nàng ăn, tôi lại bắt đầu thấy đói. Trong khi nàng để những phiến ánh trăng mát lạnh tan vào lưỡi, tôi ăn những làn gió thổi qua người nàng, đẫm mùi hương nguyệt quế.

Tôi ăn từng miếng gió một cách tiết độ và thận trọng. Như thể nuôi sống tôi tức là nuôi sống nàng. Như thể chúng tôi tự sáng tạo ra mình bằng gió với trăng.

Bỗng dưng một tiếng gọi ngân dài từ đâu vang về phía chúng tôi, nghe như giọng trẻ thơ:

— Thỏ ơơơi, Thỏ ơơơi …

Người thiếu nữ ôm bầu ngực căng đi nhanh về phía tiếng gọi

— Thỏ ơơơi …

Và nàng biến mất trong bóng đêm.

Suốt đêm hôm đó, tôi lang thang trên bãi cát tìm kiếm người thiếu nữ ăn ánh trăng. Không có ngấn tích nào của Thỏ.



Nếu bạn có nhận ra nàng đâu đó thì hãy làm ơn, xin làm ơn báo cho tôi, người đã nhả ra nàng và để nàng lưu lạc trong cõi người ta.



Đăng nhập để trả lời
0