Thư viết từ nơi phồn hoa hơn phố núi của anh
Yêu thương !
Nếu anh hỏi em có bình tĩnh khi viết những dòng này không thì em chắc rằng em bình tĩnh hơn lúc nào hết. Anh có thể cảm nhận được điều đó trong giọng nói của em mà....Đúng thế không anh?
Nếu anh hỏi em muốn nói điều gì đầu tiên thì em muốn nói rằng : Em xin lỗi. Xin lỗi vì đã làm anh mệt mỏi. Xin lỗi vì đã biến 1 người con ngoan của ba mẹ thành 1 đứa con hư muốn chống đối tất cả....Anh ơi ! Anh có biết em vui mừng thế nào khi anh nói :" Em là động lực để anh phá tan những gì đã cũ trong gia đình. ". Nhưng anh có biết lúc đó em buồn đến thế nào không? Em buồn vì thực lòng em không muốn thế. Người ta vẫn nói " Người ta có rất nhiều nơi để đến nhưng chỉ có 1 chốn để quay về ". Vì lẽ đó em không hề vui khi khiến anh muốn giã từ nơi duy nhất mà người ta tìm được sự ấm lòng ấy. Con cái có thể giận ba mẹ. Nhưng ba mẹ làm chuyện gì cũng vì con cái mà thôi. Nếu anh hỏi mẹ : Mẹ mong muốn điều gì khi dạy dỗ anh trở thành một người như ngày nay. Em chắc mẹ sẽ nói cho anh biết : đó là con người lý tưởng của mẹ....Ngày xưa và cả bây giờ....Nuôi 1 người con , dạy dỗ 1 người con ko chỉ là nước mắt mà còn là lý tưởng , là lẽ sống của tất cả những người làm mẹ. Thế mà chao ôi ! Chỉ vì ích kỷ mà em khiến cho anh nghĩ sai về mẹ.....Ngàn lời xin lỗi liệu có đủ không anh?
Nếu anh vẫn chưa tin thì hãy nghĩ lại những gì mẹ nói. Anh cũng cảm nhận được mà. Mẹ làm tổn thương em vì quá bênh anh? Vì sao thế? Vì anh là con mẹ. Vì anh là tình yêu của mẹ. Anh là lý tưởng của mẹ. Anh không thấy điều đó sao?
Em muốn xin lỗi còn là bởi em quá yếu mềm. Em đã khóc nhiều khi ở bên anh. Em đau lòng biết bao khi những lời vô thức trong lúc em ốm và mê sảng lại làm anh mệt mỏi và buồn lòng đến thế. Em thực sự xin lỗi......
Anh đã chọn cho mình một con đường. Sẽ là con đường dễ đi nếu như anh là 1 kẻ vô tâm. Nhưng vì anh không phải người như thế nên em biết con đường ấy là cả một thử thách lớn. Nó là lối đi khó khăn nhất cho anh. Bởi khi đi qua nó , anh phải bước qua những đêm thức trắng của mình. Phải bước qua những day dứt trong mình và....Hơn hết anh phải bước qua sự khổ đau của em. Em biết thực sự sẽ chẳng dễ dàng.
Anh yêu !
Em cũng đã chọn cho mình một lối đi. Không gập ghềnh như anh. Con đường ấy sẽ là hoa. Không có nước mắt , không có sự tủi hờn. Không anh....Không giận dỗi , yêu thương.....Là Hư vô anh ạ....
Chắc khi em đi rồi em sẽ vẫn hờn ghen nhiều lắm. Hờn ghen vì người bên anh không phải là em mà là 1 người con gái khác. Hờn ghen bởi những yêu thương xưa vẫn cháy khi em là người dưới mộ. Nhưng anh yêu ơi ! Xin anh đừng trách. Anh biết đấy. Em luôn trốn chạy những khó khăn của mình. Lần này thì em kiệt sức rồi. Em không đủ sức trốn chạy nữa....Em không đủ nước mắt để khóc nữa.....Em xin lỗi
Người đời sẽ gọi em là kẻ yếu đuối đáng khinh. Anh sẽ mang trong mình 1 niềm day dứt muôn đời vì em. Nhưng rồi sẽ qua thôi. Tất cả là do em....Em không còn là em _Cô bé mạnh mẽ của anh nữa. Không còn là "ánh chim nhỏ bay dưới ánh mặt trời " nữa. Em bây giờ thật tội nghiệp.....Mất tất cả rồi anh ơi.....
Nếu em còn đủ sức để làm việc gì đó thì chính là đến bên anh.Nhưng em còn đủ sức không? Em không biết.....Dù sao thì em cũng muốn nằm xuống trong vòng tay anh. Hãy cho em 1 ân huệ cuối cùng.....được không anh?
" Nhiều khi em cố gắng cười để anh thấy yên trong lòng , thật ra thì em đang khóc thầm đằng sau những nụ cười kia...."
Anh yêu ơi !
Giá mà em có được 1 điều ước , em sẽ ước được ở bên anh 1 lần cuối.....