📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

anh về nhé!

2 trả lời, 1.629 lượt xem — Trang 1 / 1
Anh về nhé Tặng anh Phong
Tối qua bạn anh điện thoại cho em hỏi số điện thoại của anh đấy, em không biết!Bất ngờ một tẹo, anh ý biết em là em gái của anh.Sao anh lại đổi số điện thoại đấy?Lâu rồi chả gặp, anh thế nào rồi?Sao anh bước đi im lặng như thế?Em không nhắn tin cho anh,vì em biết hẳn có một lí do nào đó khiến anh rời xa em.Anh biết tính em rồi đấy,không bao giờ níu kéo một cái gì đó không thuộc về mình.Bao ngày rồi thức dậy thấy thiếu thiếu một cái gì đấy,hóa ra là không còn nhận được tin nhắn “dậy đi mèo lười” của anh mỗi sáng.Tối thứ 7 ngồi ở lớp em cũng thấy là lạ, bât giác nhận ra ngày trước anh thường đèo em đi ăn kem, bây giờ không thế?Anh đang ở đâu…có ai ở bên cạnh anh không…có ai quan tâm đến anh như em không…?Hôm rồi em vừa đi Huế cùng bên ctv báo,có anh thì tốt nhỉ?.Có một anh bảo với em “một thằng con trai nhận một con bé làm em gái,chắc chắn có thích con bé đó”,Em bảo lại là “Có thích nhau thì mới chơi với nhau được chứ?”, em gái của anh trả lời thông mình nhỉ?Dạo này em phải học nhiều lắm,dù còn đang hè.Lúc trước anh thường hay bảo em cố gắng học,em đã quen với việc chờ anh bảo rồi em mới học, bây giờ không có anh em thấy thiếu J.Dù trước kia em có làu bàu rằng anh cứ bảo em học mãi,chán!Trời dạo này nắng lắm đấy,anh lại phải làm việc nhiều nên gắng giữ gìn sức khỏe anh nhé!Mà buổi tối anh có còn thói quen ngủ trễ không?Ngồi đọc sách có thấy nhớ đến em không?Anh đang gặp phải chuyện gì to tát lắm à…không nói với em được à…Tại sao hôm thứ 7 ấy anh bảo về mà lại đi đâu mất?Rồi lại không liên lạc với em nữa…Bao giờ anh mới về, hay là không về? L
*******
Em gái của anh dạo này thế nào?Hè rồi em có lo học không hay lại ham chơi nữa rồi?Anh trai xin lỗi em nhiều, vì sự ra đi im lặng của anh.Bây giờ anh đang ở một nơi rất xa xôi, xa rất nhiều so với nơi em đang ở.Bao lâu rồi anh không gặp em,anh cứ hình dung em ốm đi nhiều lắm!Em gái anh vốn đa cảm,trong thời gian không có anh em sống thế nào?Cứ nghĩ đến việc vì anh mà em buồn anh lại thấy rất có lỗi!Anh muốn cuối tuần đi làm xong lại đèo em đi chơi, cả mỗi buổi sáng đánh thức làm phiền em dậy nữa.Bây giờ đang mùa bóng đá em có thức khuya không?Bình thường em cũng thức khuya lắm rồi đấy,nên đi ngủ sớm,bao lần anh bảo em thế mà em không chịu nghe lời.Lâu rồi em có bị đau ốm gì không?Sức khỏe em không tốt cứ ốm mãi khiến anh lo.Mà anh lại không thể ở cạnh…Mấy hôm trước trong giấc mơ anh gọi em đấy,em có nghe không?Tỉnh dậy có nhớ được là đã mơ gặp anh không?Tính em mau quên lắm,anh sợ sẽ có ngày em quên mất gương mặt của anh!Không có anh ở cạnh em sống có tốt không…có vững vàng không?Em yếu đuối quá là không được đâu,vì cuộc sống này rất hiện thực.Hôm rồi anh thấy em khóc nhiều mà không biết làm gì cho em cả.Chuyện tình yêu em nên gạt nó qua một bên, vì em còn nhỏ.Nó không đơn thuần chỉ là việc quen nhau ,đi chơi…như em nghĩ đâu.Bước qua tuổi 20 rồi hãy yêu em à,lời khuyên của anh trai đấy.Lúc đó suy nghĩ của em đã chính chắn hơn,bản thân em cũng đã hoàn thiện hơn…Em thấy chưa,bây giờ em mới 17 mà đã yêu, đã bao lần đau đớn rồi thấy chưa?Cuộc đời này ngoài tình yêu thì còn nhiều cái khác hay ho hơn em à.Giống như anh em mình đây này,vui hơn phải không?Anh trai không thể bên cạnh để lo cho em mãi được,mặc dù anh rất muốn như thế!Em phải tự chăm lo cho mình có biết chưa? Ở đây lạnh lắm…Anh sẽ không về…anh không thể về…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-26 02:10:35tinhcuoimayngan>



Có một người sau khi hỏi sinh nhật của tôi đã phán rằng tôi là con bé ích kỉ. Tôi khẽ cười, "em chỉ giành lấy những gì đáng thuộc về mình". Nụ cười ấy giờ đã tắt ngấm, như đốm lửa đêm đông chỉ sót lại tro. Xám xịt. Như tâm hồn tôi hiện giờ - lãnh đạm, thoáng nét tinh nghịch hồn nhiên đã phai theo năm tháng...

Dường như có hai dòng máu chảy trong tôi, nóng và lạnh, lãng đãng và cứng rắn. Nhưng cái mơ mộng kia đã không còn giữ được hình dạng ban đầu, nó bị pha trộn theo một tỉ lệ nào đó, để những giọt lệ rơi đúng chỗ. Thế chỗ ấy ở đâu? Tôi không hề biết, và cũng còn chút do dự rằng mình có nên gò ép bản thân như vậy không? Tôi đang sống thật với lòng mình trong thế giới này, hay suốt mười sáu năm qua, chỉ là ảo giác về cái gì đó xa vời không bao giờ với tới? Tôi bật cừơi thành tiếng, trẻ con mà cũng biết sống thật - sống giả nữa, người ta bảo tôi con nít, rồi lại người lớn, cuối cùng là "già trước tuổi". Cả một đời người đã nằm trong tôi, đôi lúc ngông cuồng phủ nhận, rồi thở dài lặng lẽ.

Đọc những dòng của bạn, tôi cảm giác rất gần với mình, nhưng tôi không biết mình có yếu đuối như bạn không, vì ngay chính tôi hiện giờ vẫn chưa trả lời được câu hỏi ấy. Có người khuyên tôi rằng, nên yêu đi, nhưng tôi đã dứt khóat, em chỉ yêu khi nào em thật sự trưởng thành, vì như thế, đó mới thật là tình yêu. Và bây giờ, tôi vẫn một mình trên con đường phía trước. Nói một mình e không đúng, vì bạn bè quanh tôi vẫn đó, đang vẫy gọi tôi... Nhưng làm sao cái ngông cuồng trong tôi không thỉnh thoảng vùng lên cho được, nó đẩy tôi vào cô đơn, giang tay, rồi lại bỏ mặc...

Bạn và tôi, 16 và 17, có khác nhau trong cái gọi là yêu?

Có những điều đốt mãi chẳng thành tro
Mối tình đầu và trái tim em đó...

http://hongco.wordpress.com/
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu tất nhiên là sẽ khác nhau em ạ!Có thể cách yêu của mỗi người sẽ khác nhau nhiều,nhưng mà thông thường những cô bé thích viết văn ở tuổi 16 thường có cách yêu giống nhau.
Tuổi 16 em yêu thế nào? :), chị không trả lời được câu hỏi đó.Nhưng hình như nó còn vu vơ và trẻ con lắm.Dù có đôi lúc mình cảm thấy buồn và lẻ loi (cảm giác giống người lớn), nhưng àm thực ra nó vẫn còn ngốc xít lắm em ạ!Yêu một người sẽ thấy đời đẹp lắm,rồi khi chia tay sẽ thấy đau đớn lắm.Nhưng đó là tuổi 16!Quá khues là trẻ con,bây giờ chưa phải người lớn,tương lai sẽ trưởng thành! :)
Đôi khi em sẽ thấy rất buồn,giống như cả thế giới đang bỏ mặc mình,đôi lúc lại thấy buồn mà không có bất kì lí do gì,chị cũng đã trải qua những ngày như thế!Em có tin không,khi chia tay một người chị yêu say đắm chị đã khóc mỗi ngày trong suốt 3 tháng liền.Những tháng tiếp theo chỉ buồn và đôi lúc thấy xót xa.Thế mà khi người đó muốn quay lại chị đã bỏ mặc đấy,tự nhiên thấy kinh thường ghê gớm.Trước đó cứ nghĩ là tình yêu,nhưng mà hóa ra không phải em ạ!Chỉ là muốn đạt được cái gì mình muốn có.
Những mối tình đầu thật lâu và đẹp, chị thấy người ta lấy nhau và sống rất hạnh phúc.Những lúc như thế chị thấy nuối tiếc,vì chị đã yêu quá sớm và thực sự cái đó vẫn chưa thể gọi là tình yêu.Nhưng dù gì đó cũng là tình đầu,có người bảo tình đầu không phải là tình yêu,chỉ là cái gì đó quá ngọt và quá dịu mà con người ta lầm tưởng thế thôi.
Sẽ có những cảm xúc khiến em lầm tưởng là yêu đấy.Nhưng mà cái từ yêu ấy không đơn giản đâu em!Chúc vui :)!
Đăng nhập để trả lời
0