📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA LÊ VĨNH TÀI

23 trả lời, 3.077 lượt xem — Trang 1 / 1
đêm và những khúc rời của Vũ

1.

ngày tụi mình ngồi với nhau, Vũ ơi có người con gái
lặng lẽ leo lên leo mãi lên những ngón tay
gảy những tổ khúc muộn phiền
vào chiếc ly của đêm toàn nước
nước ơi, lớn lên!

ngày… tháng… năm nào Vũ đi xa
một vỏ chai lăn bên khung cửa sổ
ai đã cắm vào đó bông hoa như giấc mơ
một giấc mơ tro bụi
tro bụi đã bay lên bay mãi phủ lên
người con gái để tang
ngực áo còn trễ nải

nàng phải rơi xuống
từng hạt nhỏ long lanh như nước
trên ngón tay không đỏ không vàng
máu phơ phất oan hồn tinh khiết
vòng quanh đêm những mảnh vụn ánh sáng
làm đau mắt của mẹ
giống như mẹ không phải rơi xuống
mà dòng suối
vấp phải đá ngầm đau đớn
không phải cỏ dại
mẹ quờ tay trong đêm
không phải cánh cửa
mẹ bật tung lao vào đêm tối

2.

bay vào thế giới
không nhìn ly rượu hàng ngày người con gái ngang qua nhăn mặt
như chiếc gai dẫm lên trái tim người
này Vũ,
hạnh phúc từng ngụm nhỏ
nó lâu hơn cuộc sống của chúng ta
chúng ta không chạy đuổi nó
chỉ thỉnh thoảng Vũ ném nó lên mặt nước tạo những vòng tròn
không có hình thù
như một phán quyết
khi mọi người lên án chúng ta
chúng ta nhặt những mảnh vỡ này
mở mắt biết mình đang sống
tháng ngày bám gót như tên cơ hội
vùng vẫy cũng chỉ vũng lầy làm người chèo đò
ngạt thở với mái chèo đã gẫy
xung quanh toàn người
lúc nào cũng nghe ngóng, câm nín và dẫm đạp
làm đôi khi mắt chảy máu

giống như không phải rơi xuống
mà hơi nóng mù loà
không phải tan chảy
vết phỏng bây giờ rộp da
một khối u làm ta hèn nhát
không dám tin cái chết nảy mầm
qua một lỗ thủng như ổ gà trên mặt đường PMU18
mọc ra đứa trẻ như nấm sau mưa
xoè hai bàn tay
hỡi trời, chúng đã thấy
vết phỏng lại vết phỏng
ung nhọt lại ung nhọt
trên cơn sốt bỏng da
thèm bàn tay làm tuyết
sờ lên trán chiếc lá
dấu hiệu của nước (hay là máu) đã đầy chiếc ly đêm ấy
sẽ có một ánh mắt
nhìn Vũ màu bầy quạ
mũi tên muộn màng, gió từ đâu? không phải từ bầu trời
cuộc đời đang phóng ra tiếng rít

3.

không cần phải bay
chúng ta không muốn làm chim trời mà cần giải thoát
cần bỏ trốn
cái chết không sao đuổi kịp
chúng ta vụn vỡ khi vị linh mục bẻ bánh thánh
ngày Vũ cưới vợ
(mãi không sao yêu được
người đàn bà hàng ngày băm thịt sau quầy phở
sau đó cuốn lại
một nắm tay trẻ thơ
xoe tròn ngơ ngác
từ chất liệu không là gì của Vũ)

vẫn còn run rẩy
vẫn chưa phủ lên gai trong bụi cỏ
chén rượu Sanlùng bay về như chim chóc
rốt cuộc chúng ta cạn khô chiếc bình vỡ
tình yêu của Vũ như đoá hoa đặt trên áo quan không quá nặng
vùi nhẹ tênh trong nấm mộ này

4.

ai nói về cỏ xanh ai xanh màu lo lắng
cái chết sinh ra không phải lãng quên
tụng niệm ngày ngày nến trắng
ngày ngày chuông chiều
lạm phát tiếng khóc
cái chết từ sự sống sinh ra
nỗi vui an táng
khi chúng ta loay hoay những bức tượng vàng
đúc ảo tưởng bán thân hay nguyên khối
quên rằng chúng ta nghèo mạt
trẻ con tã rách
quên rằng trên cát khô cằn xương rồng vẫn nở hoa
bất kể đôi môi nào cúi xuống
chiếc ly đầy nước của đêm
nước ơi, ngày hôm qua…

ngày hôm qua dấu chân đưa ta đến con đường
trang hoàng phì nhiêu nhận thức
chúng ta lớn lên dòng sông trôi mãi
nước chắt chiu rửa ráy đời mình
Vũ nhớ không đôi khi tụi mình sống thật buồn
tiếng cười châm biếm làm chúng ta cay mắt
nhìn đời qua cặp kính hỏng
đi qua cuộc đời trên đôi giày há mõm
nhìn thấu lòng nhau hợm hĩnh
và chúng ta đập vỡ cả nhau

sau này trong đất ẩm
Vũ thành chùm rễ sâu nuôi dưỡng cái chết
hát bài ca hơn cả nụ môi khô
hát bài ca màu xanh của cỏ
màu xanh phát chán vì phải đóng vai bất tử
nhờ vôi vữa xi măng
hát bài ca thời gian trở lại
lầm lẫn giả dối thành thói quen vô thức
lầm lẫn giả dối thành thói quen đau nhức
báo cáo thành tích cả khi đã chết

5.

rồi sớm mai im lặng sương mù
chúng ta thức dậy tiếng cọt kẹt tay quay giếng nước
rửa mặt bằng những giọt mồ hôi
biết mình đang sống

sau mấy mươi năm đời người nặng nhọc
Vũ đã thở những gì?
mầy triệu lần sương khói
khi mùa đông em quấn khăn im lặng
những triết thuyết cay đắng
không ai tắm hai lần…
những sách vở ta nhìn thẳng mặt
năm tháng phi nhân đói rách màu vàng
điều gì em đã biết?
ta phải chọn cách nào để nói dối
năm tháng trơn môi
không dám nhìn hàng mi em khóc nhiều màu đỏ
ở đó ẩn giấu sự khốn nạn
thằng đàn ông hoang đàng ảo tưởng còm cõi
tụng ca cuộc sống
dù vẫn biết không có chỗ cho kẻ ngoài cuộc

tội nghiệp đứa trẻ thuộc bài
thì thầm bóng tối
nói thật là một tội
Vũ không nói một lời
chỉ ngồi nghe bằng cách riêng của Vũ
một kiểu ngồi của rượu giờ không ai ngồi nữa
ngồi thì thầm kề bên hùng biện
thời cuộc lắp bắp lắp bắp
lắp bắp lắp bắp
lắp bắn lắp bắn
ôi chao há mỏ chim non
trái tim rạch những vết máu
càng ngày nói càng hay hơn

đêm rót đầy ly nước, nước ơi
đặt lên bàn khi đã khan giọng nói
những diễn giả vô ích chiếc kim giây đồng hồ
vang dội chiếc kim lồng ngực mình đang vỡ

đừng tìm môi trong môi
chỉ nước rơi trong mắt
chảy thương nhớ lên trời
nước ơi luân hồi sinh ra từ giấc ngủ
Vũ nghĩ gì khi cựa quậy trong áo quan
đứa trẻ bắt đầu cựa quậy trong tử cung
nước cựa quậy trong giấc mơ
người đàn bà là áo quan của đứa trẻ

ngộp thở
đêm tối là giấc mộng
ngày đầu tiên sự sống gặp nhau
trong cơn mưa và rượu
cà hai cùng nhanh quá
cùng mệt lả
lúc ấy hình như 3 giờ sáng
3 chìm
9 lênh đênh
lênh đênh đang cưỡi lên số phận
không còn hy vọng gì
cái thứ giống như mãng cầu xay không ngừng đổ vào
ly của đêm đầy ắp đại tiệc
gõ lên cánh cửa mệt mỏi
Vũ đã cố gắng ngủ
không còn hy vọng gì
cuộc đời này xanh xao màu xám
pha hai màu trắng và đen
như lá cờ màu cam
pha hai màu vàng đỏ
sự sống pha vào cái chết
Vũ mơ được nhiều không?
người chết không còn giấc mộng
người chết không còn yêu
Vũ yêu được nhiều không?
Vũ yêu được nhiều
Vũ yêu được
Vũ yêu
Vũ…

Đăng nhập để trả lời
0
Ở ĐÂU?


xanh màu xanh lá non
con gặp một khu vườn
đã thuộc về quá khứ
chìm nghỉm
giấc mơ ướt đẫm mồ hôi
bẩm Ngài
Ngài vọt ra những thứ
con không dùng được
ôi Ngài đã tống nó ra như tống cổ tên vô lại
những hy vọng còn tươi rói
con vô ý dẫm chân lên
cà nhắc
cà nhắc
ôi khu vườn
ngươi có quyền xanh màu xanh lá non
nhưng không có quyền làm con đi cà nhắc
con chỉ ngang qua chơi
và không biết tìm phòng tắm
ở đâu?




Đăng nhập để trả lời
0
THƠ À?



những bước chân bọ ngựa trên cát
nóng
như em đang đáp trả
sau mỗi tỏ tình
ngôn ngữ lớp lông tơ viền làn môi êm dịu
nhẹ như là ngưng thở cũng không sao

nhưng màu đỏ
từng đợt sóng từng đợt sóng
cuối cùng phải được mô tả
là máu

như khi giăng bẫy
im lặng của người con gái đã mất
này em có biết
thế giới thật buồn
vào mờ sáng khi bọ ngựa thoát khỏi đêm tối
sự mơn trớn không sao ngủ được
những ý tưởng bị xẻ thịt
một lỗ thủng bấy lâu ngôn ngữ không được giải thoát
giờ tha hồ tuôn chảy như nước mắt

như thể họ muốn bịt lại
cái lỗ thủng mà thơ tìm mọi cách trồi lên
họ cũng chẳng phải một nhà biên tập
mộng mị ân cần chữ nghĩa
họ phất những lá cờ trắng
trên những cái tên

tràn lan những lá cờ trắng
chỉ câu thơ tìm mọi cách
trồi lên




Đăng nhập để trả lời
0
hy vọng tình yêu cũng ngày càng tăng giá

lâu lắm, lâu, lâu lắm
đôla không vượt 16 ngàn
đất nước tha hồ thi sĩ
ngựa hoang

chưa lâu lắm
giá xăng chồn chân mỏi
11 ngàn vì giá thế giới tăng chứ ta không có tăng
cũng như ngày xưa chúng mình không thể đến với nhau chứ không phải em không yêu anh
để anh chào mẹ ra về lòng yên ổn
nước mắt bình yên
ngang phố huyện đèn dầu héo hắt

để sớm mai ngơ ngác giá vàng tăng
em như sóng bình minh tan bờ cát
mang cái nhìn tuyệt vọng của anh
thành người khác

anh mệt mỏi bình yên giấc ngủ
khô cong
mơ làm cơn mưa
hy vọng mình tăng giá


Đăng nhập để trả lời
0
ấy là con đường mòn mùa đông nhiều sỏi

có lẽ chẳng có gì xảy ra
những cây phượng trên lối mòn đã cũ
xoay 360 độ
đèo Hà Lan trong suốt sương mù

chẳng có gì xảy ra chỉ là tưởng tượng
hay biết đâu mọi sự đã xảy ra
ta bẻ đôi ổ bánh mì và hơ tay trên lửa
củi thông đang cháy thành tro

ấy là con đường mòn mùa đông nhiều sỏi
em nhắc đừng ngồi quá lâu
những ngọn cỏ sẽ gãy
em hỏi có cảm thấy
đám sẻ nâu êm ả màu nâu
lạnh đến nỗi không bay theo gió
em hỏi sẽ đi đâu
trên lối mòn đã cũ

tóc mây phượng đã sương mù
lạnh đến nỗi để em về xin mẹ


Đăng nhập để trả lời
0
cỏ xanh & những gợi ý buồn

ôi cỏ xanh, ngươi buốt chân trời
ngươi bám chùm rễ số phận
bằng ngón tay hồn nhiên vào đất

ngã xuống xuyên giữa ngực
tan vào đất đâm chồi vẫn cỏ
màu xanh không cần cơ may

trên gương mặt mong manh và xanh
không ai thấy mắt của ngọn cỏ
âm thầm oan khuất sương đêm

thôi, gương mặt cỏ xanh không thể hiện hình
nước mắt để làm gì
nước mắt được gì đâu…

cỏ xanh bây giờ là ký hiệu lặng im
chỉ còn hoa hồng
màu đỏ chiếc gai kêu lên đau đớn
ở góc vườn có dòng suối quanh co
viền theo cánh hoa trong một nghi lễ đầy nắng
chiếc bẫy mùa xuân đã giăng ra
và chú chim giả vờ bay về ca hát

những gợi ý về cỏ được viết thành tập
như tập ảnh của phóng viên chiến trường
sau chớp pháo
cỏ hiện lên không phải cả cánh đồng mà rõ đến từng
gân máu mong manh

những gợi ý về cỏ là bầu trời
ánh sáng dọi lên như một bộ phim
trích đoạn lịch sử
sau này nằm phủ bụi trên kệ sách
những gợi ý về cỏ là con chữ
nhẵn nhụi
miêu tả những gì đã biến mất
nhanh đến chóng mặt
gợi ý về cỏ là linh hồn
oan khuất cả khi ngừng đập

nước mắt để làm gì
nước mắt được gì đâu…
Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ người tuổi ngựa
1.


sau một tin nhắn vay thi thoi
ướt đẫm câu nói mớ
đêm không ngựa không yên cương phi nước chảy
đuổi theo nhau ngày tháng có nhau
đuổi theo nhau không còn nhau nữa

đừng chạy
ới chú ngựa cái nhìn không mí mắt
hay mắt ngựa bị đau
sao hình ảnh bây giờ như vỡ
hay mắt ngựa rã rời
đêm nguyên vẹn ngực em buông vó

sự dằn xóc vó ngựa
ai đang hốt hoảng rạp đầu
cúi thơ ngây xuống triền dốc gió
hai nụ hoa mở mắt to hơn
ai đang vùi mình hơi thở
hay vó ngựa không phi vào con đường nữa
một ngã ba cỏ lạ điên rồ
hai viên bi màu đỏ
lăn cả vào đêm mơ

ướt đẫm câu nói mớ
chỗ nằm của chúng ta
đang tràn qua một bình minh vó ngựa
chưa từng đớn đau

2.


mỏi mệt ngựa đến ngã ba
phố huyện Buôn Hồ tắm con sông tóc
như tình cờ
tắm mát cánh đồng
tình cờ yêu nhau tình cờ tiếng khóc
tình cờ nặng nhọc
ta vẽ vào nhau phố huyện lỏng then
vẽ vào nhau ngực trần hoa sữa

một ngã ba phố huyện karaokê
một ngã ba gò hàn tôn vỡ
một ngã ba phố huyện bún riêu
một ngã ba…thôi không nói nữa

chỉ đêm nay phố huyện ngực gầy
hoa dã quỳ vàng như bức họa
vẽ lên dòng sông tóc màu nâu
mùi trẻ con môi thơm màu sữa

3.


vẽ vào em giấc mộng chập chờn
buổi chiều tình yêu ghế đá
ngựa hoang cùng ta quay lại
mỏi mệt mơ vẽ nét cọ vào đêm
tình tự không tên em tô màu tím
ngọn cỏ nụ hôn ta tô màu quên
ánh sao trời như mắt lênh đênh
tô màu giọt sương bây giờ đang vỡ
pha màu thương nhớ với màu thịt da
pha màu cỏ hoa tay em âu yếm
với màu xót xa

hay ngựa hoang không trở lại khu vườn
ngày nhanh quá ta quên khép cửa
chơi trò chơi lời hứa
mai kia mốt nọ rồi ai lấy chồng
thôi bây giờ im lặng
chơi trò chơi số không

không còn một chiếc lá
nhưng không là buổi chiều
không còn một dấu vết
Buôn Hồ xanh và rêu

4.


xanh đến mức đã mờ chiếc bóng
ngón tay em mây trắng trên trời
vẽ bằng ngòi bút mực
xanh của ngày xưa ơi

cầm bằng nước mắt như mưa
bước chân xuống thuyền
trống đánh ngũ liên
cầm bằng nét cọ đầu tiên
gạch màu rêu vẽ ngày xưa đâu mất
lừa mũi tên bay ngược phía sau
chạm hờ vào gió
vắng mặt giấc mơ chìm thuyền
em khước từ làm phao cứu sinh
bồng bềnh màu đỏ

Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ nếu như tôi gặp nàng


hy vọng không có ai xuất hiện
chỉ cỏ ẩm ướt và em ngoái đầu
mắt em một cú chạm
làm đau

đang ngã tư đèn vàng
tôi nghĩ đang cánh đồng nhiều gió
những dáng người cỏ hoa
bóng chúng ta trải dài sau rặng cây
trưa hoang vắng và mặt trời đùa giỡn
ánh nắng lướt qua thân thể của em
một phong cảnh núi đồi siêu thực

mắt em như một cú chạm
làm đau
tôi đèn đỏ và người vẫn đợi
nơi ngã tư đưa con đi học
ta hụt nhau mỗi lúc đèn vàng
Đăng nhập để trả lời
0
đơn giản chỉ là người bên cạnh


chẳng phải gương mặt
chỉ đóa hoa trên tóc
dịu dàng thơm

đôi khi chúng ta vang trong mơ
những câu thơ
đôi khi chúng ta nghe trong mơ
lời nói thân yêu của người bên cạnh
em biết không đêm nay
ta thắp cây nến màu đỏ
những câu thơ thật buồn
bốc khói
ngồi bên.

đôi khi tiếng vang cây đàn đột nhiên tắt
đôi khi muốn nghe một tiếng thì thầm
những vì sao thình lình sa xuống lặng câm
cây nến còn bốc khói
đơn giản chỉ là người bên cạnh
đợi gió
cài lại chiếc cúc áo lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
có lẽ còn sót lại những gì đang lịm tắt
1.


không có gương mặt này
ta đang cầm trên tay
này thức dậy ơ này em, giấc ngủ
đang rung vang chuông báo thức đồng hồ
những ngộ nhận cắt ngang nỗi nhớ
nơi mỗi ngày mảnh vỡ những tích tắc câu thơ
nơi mỗi ngày bồng bột làm mềm cả cơn mưa
em bước lên váy ngắn làm cầu thang lơ ngơ
hình như là ngộ nhận đang gõ cửa giấc mơ
khi em ra mở cửa làm giấc mơ bật khóc
nó không tin ngộ nhận còn thương nhớ như xưa
ngộ nhận và ngủ mơ ôi những lời nói mớ
thả em ra lời hứa thả em ra giấc mơ
có cái gì bắt lửa chảy như là đong đưa
còn sót lại những gì đang lịm tắt
này thức dậy, ơ này em giấc ngủ...
những tin nhắn nhập nhoà điện thoại
làm đau mặt kính và mưa

2.


còn sót lại những gì đang lịm tắt
ngập ngừng rơi một nỗi sợ tay em, đang xoè ra và vẫy
một chiếc lá, mà rễ cây đang tìm lối đi vào. Thôi đừng khóc
những trò đùa thần thánh, ta khóc vì mình đã ngây thơ.
Mưa ngộ nhận vì mưa yếu đuối, đã đứt hơi đã tơi tả bến bờ.
Còn sót lại những gì đang lịm tắt ví dụ một bông hoa
hoa hay là đứa trẻ một con cừu non nhỏ lạc mất đường rồi hoa.

Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ hót lên như tiếng chim

(hát lên gọi tên hoa sữa
sao bay còn mãi ngu ngơ…
(B.V.A.)
)
1.


và tháo chạy như niềm suy tưởng
lúc đó tiếng chim rơi xuống
tự do

không có chiếc lưới bảo hộ nào giăng ra cứu chúng ta
những ánh mắt nhìn theo như thủy triều rút xuống
biển lặng im, xanh hoang mang
chỉ có ngôn từ thay đổi
theo cách hát lên gọi tên
gào lên
vô ích tiếng dội giữa hai phần ngực
những đường cong gợi mắt nhìn hụt hẫng
đang tắt từng con ngươi
tắt dần đêm tối
xanh hoang mang bước chân vang
dịu nhẹ kẻ dò đường
bước chân đơn độc
kẻ đang xin ánh sáng
của đêm không kết thúc bao giờ

làm sao tắt
đêm làm sao…


2.


… hát lên tim vỡ
một tiếng chim bạn nghe thấy gì không
bạn không lo âu gì nữa
bàn tay xoè ra ánh sáng

thường khi im lặng
là tiếng kêu đã tắt
sau khi thiên thần bay tới bằng đôi cánh
khóc và rơi. Để khóc và rơi thiên thần phải rộn ràng
hót bằng giọng suy tưởng

tiếng hót và im lặng
chim và bóng của chim
vô vọng tiếng kêu đau đớn
tiếng chim hót trôi ngược vào cổ họng
như vết thương


3.


bạn bảo rằng không phải tiếng chim
tiếng nói ngày thất lạc / tiếng hát cái nhìn
con đường / không phải con đường
lối mòn trên mặt nước / dấu chim trời chân không
lần đầu tiên hay thứ một ngàn
bay mỏi vệt dài như khói

bất lực
dấu vết chúng ta dừng lại
xanh hai vệt cỏ thành đường
màu lục làm run rẩy
dấu vết tiếng chim hót
bạn thấy gì không
một hào quang trên đầu như chiếc mũ

lúc này tiếng chim bắt đầu bí ẩn
chúng ta bắt đầu im lặng
im lặng cũng là một tiếng hót của chim




Đăng nhập để trả lời
0
Cầm sông Đà trên tay và hát

nhân vật:

-Ngọn núi Vũ Dy
-Buổi sáng
-Nước mắt


Ngọn núi:
hỡi em yêu, nếu em như mưa bão sông Đà, hãy cùng anh hết khúc quanh của sóng. Hãy nhớ khoảnh khắc Bạch Hạc này có kẻ đã trôi thuyền quên lãng, như ánh ngày đang nuốt vào đêm.

Nước mắt:

đêm nay đêm Bạch Hạc…

Buổi sáng:
bây giờ là buổi sáng, đừng ngủ trong mắt em

Ngọn núi:

bụi của trăng và nỗi đau chiếc lá
hồn nhiên bay
ồ sông
và em
ẩm ướt và mềm
nghĩa là gì dòng sông
thơm như môi em thở
nghĩa là gì bình minh
giọt nước nào đang vỡ
nơi dàn đồng ca cây non sau bão
gió lẫn với tuổi thơ
tràn qua sông rùng mình áo mỏng

Nước mắt:

đôi khi chỉ loé đuôi đom đóm
là bóng tối nhoè đi
làm da em màu của vầng trăng
bóng tối tiếng kêu hạnh phúc
ban mai màu vàng nhiều bụi làm cay mắt em
nước mắt bây giờ dính sát vào ngực áo
bàn tay đêm và bàn chân ánh sáng
đang hòa vào người em

Buổi sáng:

ôi những vì tinh tú
em đã tắt, lặng im với gió
sau ánh mắt tưởng là vĩnh cửu
của người tình
em đã hoài công vì những tình cờ
làm sao choàng chiếc khăn bóng tối
kể lại người nghe

Ngọn núi:

đừng mang theo lời nói bóng tối chúng ta
đừng quên ánh sáng mắt em cho anh ẩn náu
khi anh đến gần đôi tay em bay đi
đôi cánh khước từ ký ức
lờ mờ vài hàng cây
còn sót lại sau mùa hạn hán
cố đâm chồi mùi thơm gỗ ẩm
len chùm rễ mọng nước vào trong

Nước mắt:

ở đây gió và mưa
xé toang em ra tờ giấy
xoay trên em mũi nhọn chiếc compa
một vòng tròn chỉ chim trời mới hiểu
mẩu giấy trên ngón tay anh
nhớ không anh đã so sánh nó với mây sương mù
quên nó là màu trắng thịt da

Buổi sáng:

màu trắng của ánh sáng
sẽ mờ dần vào thu
xanh màu rêu mùa đông
khi em khóc hạ đầy
trời màu đỏ. Gai hoa hồng tinh khiết và đau
màu trắng hay là nắm tay nhau
đi trên sóng ôi con sông tiếc nuối
xanh làm chi để nhan sắc ơi người
đậu cành mềm rơi và ấm như môi

Ngọn núi:

và đến đêm
dòng sông chen lấn để lên bờ

Nước mắt:
sẽ trôi đi tháng ngày ta sống
còn lại gì…

Buổi sáng:
một điệu ru tháng ngày mơ ngủ
trên nền đất ẩm. Gió
vang mơ hồ như bụi
những vỏ lon, gói giấy…
điếu thuốc không sao bật lửa
lá thu rồi ta tìm mắt lá nhau
con sông sẽ bến bờ định mệnh
không còn thuyền cầm tay nữa để đau

Ngọn núi:
ngón tay em vướng trong cỏ ướt
áo của em như chiếc khăn trải giường
bồng bềnh mây trắng
đang nhấp nhô đêm tối
của sông Đà sương khói và mưa

Nước mắt:

của màu xanh tít tắp chân trời
của màu đỏ bình minh như lửa
của màu vàng cát ở gót chân em

Buổi sáng:
mùi củi cháy. Khói. Ngôi nhà. Rừng
thung lũng
bây giờ bỏ lại phía sau
lối mòn không còn ngoái lại
hoang vu tóc ướt trên đầu
một vì sao cổ tay em vòng ngọc
một vì sao xanh như kiệt sức
xanh như là số phận trên cao

Nước mắt:

và nhìn xuống
đêm lăn đi trên cát và người
dài như em đến tận chân trời
không ngừng nóng và không ngừng bóng tối
trôi…

Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ gửi đỉnh đồi
1.


lẽ ra em không nên vô ý để rơi xuống đỉnh đồi
giọt nước mắt
làm mọc lên dải rừng âm u trong tôi
sẽ đến lúc lá rồi về cội
một giọt rơi làm đứng tim tôi

sợ những đứa trẻ, con của chúng ta
đã sáu mươi tháng tuổi
sẽ khóc
nước mắt một chùm rễ dày như đất


2.


thế giới dù rộng lớn
nước mắt vô tình hay cố ý
khi làm đứt khuy áo nhỏ
một mẩu chỉ còn sót lại trên áo
như sợi dây đàn mà chúng ta đã cùng hát với nhau
bài hát ngày Chức Nữ

nếu số phận đã định chúng ta ở đỉnh đồi
đêm ấy dải Ngân hà chỉ còn là dòng suối
lấp lánh tuôn như rượu
có lẽ có pha cồn
làm nhức đầu cơn khát thèm vĩnh cửu

những viên thuốc Aspirin bây giờ ngâm trong lệ
và làm đau dạ dày


Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ về sự cả nể

sáng nay chiếc áo đỏ đang im ngủ
vẻ mệt mỏi của người mới đi xa
thức khuya viết những câu thơ liên tưởng giấc mơ với bậc đá...
cỏ và hát
tán lá với con suối
bóng tối với bất động
lim dim

tại sao không liên tưởng
hạnh phúc dửng dưng nỗi đau phá giá
oằn vai người nuôi cá basa
dường như chiều nay
chúng ta quên mất cuộc đời nhiều cánh cửa
cùng đóng lại ước mơ
với một ly cà phê Highland bốn mươi ngàn
khuyến mãi máy lạnh
quên mất ở Tây Nguyên bảy năm rồi cà phê bốn ngàn một ký
khuyến mãi mồ hôi
và những đôi mắt uốn cong người khi bất ngờ đi ngang siêu thị
đôi mắt hú còi báo động
vô ích mênh mông

lẽ ra phải kêu lên nỗi đau của rừng đã cháy
chúng ta cứ hát ca một ban mai lá ướt
những chân mây thật nhiều gió và buồn

lẽ ra phải gánh nặng dự báo tro than và lửa
những tiếng động ầm vang sáng tỏ
mưa đang ngộp thở thung lũng đậm đặc kia
chảy như nhựa trong rừng cao su
chúng ta cứ hát ca bao nhiêu là ánh sáng
mơ cánh rừng thơ ấu ngày xưa

như cuộc đời đã dịu dàng hơn
đang cởi chiếc nút áo mưa màu xám
ánh sáng rồi sẽ phập phồng trên bậc đá
đang chớp tắt cuộc đời như thật
trong tóc mai buổi sớm rớm mồ hôi
trong mắt biết. Và quăng lưới giữ lại tặng phẩm của bầu trời
là lá khô
bóp nhẹ nhàng vào em
ôi đau vỡ
Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ về tờ giấy
1.


lửa
thiêu cháy những thi thể đã vùi mình giấy trắng
rồi tạo ra chiếc bóng lặng câm

lửa không phải âm thanh
thì làm sao tiếng nói
ngôn ngữ của hoa hồng
hiểu làm sao gai nhọn
đang mắc vào nỗi đau

lửa ghét những tờ giấy
như một con vẹt


2.


gió
bước xuống đồi những câu thơ
xoay trên tay chiếc lá
theo cái cách chẳng bao giờ
chấm dứt

nhưng câu thơ làm sao mà giữ được
cánh buồm trắng dịu dàng hình tam giác
đang gấp lại bằng trang giấy của em
ngập vào nước những ngây ngất
hai bờ cát dang xa

gió đang tìm một điều vén mở
về một người đang chịu lạnh
bóng tối ơi bóng tối là ai
ai đang trốn phía sau trang giấy
một gương mặt dằng dai giấc ngủ
may mà thơ không thể khổ đau hơn
một bờ vai một nỗi buồn
một bóng tối mân mê phù phiếm
lẽ ra phải kêu lên
những ký ức đã làm rách giấy
tờ giấy trắng ngày em mười bảy
đi ngang đồi cỏ dại mưa bay
đợi mưa gần nhau thêm chút nữa
đến quá gần giấc mơ

làm sao thơ dám nhận về mình
đôi chân trần câu thơ đau phát khóc
và gió đẩy câu thơ về mùa hạ
ở nơi có một ngọn đồi, một hồ nước, một mái chèo mỏi mệt
suốt đêm một dòng sông mãnh liệt
đang ngốn ngấu bằng trí tưởng tượng
làm rách chiếc áo của gió
và lăn tròn hai nụ của hoa

Đăng nhập để trả lời
0
Mỗi Khi Chiều Kéo Ánh Sáng Vào Đêm

Lê Vĩnh Tài

Lâu lắm rồi điện thoại không reo
dìu dặt
anh ngồi nhìn những buổi chiều kéo dần ánh sáng vào đêm
thành những vì sao
buồn lấp lánh

Này cô quạnh
nếu không phải tình yêu xin đêm đừng rơi xuống
bài ca
này xót xa
nếu không phải tình yêu xin đừng làm hy vọng
cứ để mình anh bơi với dòng sông
với lời thì thầm
quên mất

Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu

Lâu lắm rồi điện thoại không reo và anh nhớ
những hồi chuông làm anh ngạt thở
mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm



Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ về phòng thay áo
1.


từng cử động đời tôi, trong căn phòng đóng kín
thiên hạ quan sát tôi như có tên sách đỏ
chỉ có em gọi đúng tên tôi


2.


em tìm thấy ở tôi điều gì làm sao tôi biết được
trong hạt cát vướng nơi ý tưởng, tôi đang nghĩ xem em từ đâu tới
sau tấm gương phản chiếu một mái tóc sũng nước
tôi mơ chiếc gáy của em

bờ vai hao mòn của em


3.


tôi không động đậy


4.


trong phòng có hai đôi giày không vớ


5.


ngoài cửa sổ là ban ngày và phố
nắng và hoa như thần thánh ca vang
những bài ca về chiếc chìa khoá cửa

Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ về đêm

1.

Đêm. Chúng ta quay về sau khi đã lang thang qua biết bao vực thẳm. Qua biết bao chuyển động, ngỡ như mình đã thuộc về gió và sóng. Đêm, những người sống đang ngủ. Và họ sẽ thức dậy sau khi chết. Ở thế giới vắng mặt đó, họ tiếp tục làm những bài thơ bằng thân xác của mình. Những câu thơ đang đi từ bóng tối đến một bóng tối đậm đặc hơn.


2.

một đêm được mấy giấc mơ
chập chờn cánh bướm

hãy ngủ đi
khu vườn màu xanh như gió
màu mùa hạ vẫn thường ngang đó
buồn thiu
yêu hay là không yêu
có gì đâu mà khóc

bao giờ đến mùa đông
cỏ và sương ban mai trong vắt
hôn lần thứ nhất cỏ yêu
lần thứ hai
cỏ nhớ
lần thứ ba anh ngỡ
là anh

cỏ vẫn xanh con gái
cỏ dại và đau

bây giờ đang ở tận đâu
những con dốc dắt ta lên ánh sáng
đêm đang phai màu
bình minh như hai kẻ yêu nhau
ùa đến

ừ quên
cỏ vẫn chưa tỉnh ngủ


3.

đêm
đọc những câu thơ không biết của ai
chỉ có lửa, mưa và chớp...

cuộc tình vẳng xa tiếng chuông chùa rơi muộn
mắt đêm đen gai nhọn và buồn
bình minh bây giờ
buốt từng tia sáng
cam vàng bay lay màu tím cô đơn

đòi lại câu thơ ngày xưa em mượn
cái ngày xưa như hơi thở của mình
cái ngày xưa có lửa, mưa và chớp
vén đêm lên cùng nhau ngắm lung linh

đêm chẳng bình yên khi vì sao đau chết giấc
tóc rối vào mây xõa cả lên trời
ta đã hồn nhiên đến không bay được nữa
lặng im rơi cùng nước mắt rơi

quên lãng như người
dịu dàng như gió
những âm thanh như cỏ vang dài
ngôi sao mắt nai bây giờ đang ngủ
xanh vô cùng trong vắt một ban mai

trong suy nghĩ của đêm
có những sợi cỏ không màu
khâu hai mí mắt
nếu không người ta thấy hết
đêm ơi

mà có chuyện gì
cũng phải ngáp cái đã.
Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ về mùa hạ

1.

trong suốt làm ta mềm và buồn
trong hợp âm chú ve tuyệt vọng
tiếng vĩ cầm trên đôi mắt học trò
ngơ ngác bài thi Shakespeare bi kịch

ánh sáng đang gỡ bỏ
màu đỏ của hoa khỏi áo trắng
như gỡ bỏ
bàn tay thời con gái

danh từ nước mắt bây giờ
làm động từ chia ly
bỏ đi ơi không thể trở về

t ả n m á c
mơ ngày sau
ngày sau em cũng khóc

2.

mặt trăng và những cái nhìn
ta đang tìm kiếm
em cằn nhằn bỏ ta đi đâu
phơi mùa thu...
ta tìm em chiếc gậy người mù

cao nguyên mùa này hoa quỳ
nơi mặt trời vàng bên nách lá
buổi tối đi hoang với một lời dối mẹ
qua cầu cởi áo
í a
ba mươi giây...

Đăng nhập để trả lời
0
Liên tưởng
(Trích)

Chúng ta thường nhầm lẫn khi tưởng tượng về mưa và bữa cơm
tấm khăn trải bàn, đĩa cá thu gợi lại sương mù
phố dài ướt mưa chân dài mắt ướt
người đàn bà gợi lại lo âu
sự lừa dối gợi đêm mùa hạ
trong cơn mơ vang một tiếng kêu
như giấc ngủ ai ném lên hòn đá

tại sao những ý nghĩa
vẻ dịu dàng thiên thần của nó
đáng yêu như chú bé chăn cừu trong câu chuyện cổ
hoài công gom lại sao trời và hoa
vẫn ám ảnh câu thơ chúng ta
như mái chèo lướt trên mặt sông
va mãi vào sóng nước...

Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ tả đám mây

bao giờ trở lại những câu thơ được viết ra không cần tra tấn
ví dụ khi ngôn ngữ thốt ra tiếng bầu trời ta thấy mây bay với nhiều u uẩn cái xoãi cánh hơi chệch choạc ấy không du du không ẩn dụ
những đám mây màu thiếu nữ nhợt nhạt nhàn tản rong chơi nàng vừa nói vừa cười nhè nhẹ bộ xương của nàng là gió và ngạc nhiên thấy ta ghi lại lời nàng làm bài thơ của kẻ mộng du sau khi nàng đã bước sâu xuống đất
nơi nàng nằm xuống hơi ấm đã đọng thành nước mắt nó lo nàng ngạt thở nhưng nó không mất hy vọng về bầu trời và ngôi sao và mây trắng và mơ hồ và hát mây xanh
Đăng nhập để trả lời
0
xóa không phù hợp với nội dung
Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ về quả táo
1.


chữ
thở
gợi lại thơ

thì thầm
hát
tiếng hát cánh tay em khàn giọng trong đêm
duỗi ra
sau khi đã luồn vào anh như tóc

tóc
tối tăm và đậm đặc
ngoằn ngoèo chữ viết Ả-rập
ôi phương Đông mênh mang...

nghìn lẻ đêm nay ai giáp chiến
ai đầu hàng
sau giấc mơ Eva hái táo


2.


bây giờ tập liên tưởng màu phấn hồng
của táo
làm như thể tôi chưa từng thấy
thịtda.com và giẻ rách

làm như thể sắp mưa
mối toàn lăn ra ngủ
lấy tay che mắt

giữa hai tay tôi
những con chữ ngậm ngùi
chạm vào đêm im lặng
chạm vào em ấm nóng
ám ảnh tách đôi
chữ
đau đớn
giữa hai tay...

... giữa hai chân tôi
cũng vậy thôi

Đăng nhập để trả lời
0
bài thơ về sự chịu đựng

không có gì vất vả lắm
bản thân tôi chưa biết con đường này
tôi chỉ tình cờ đi dưới mưa
khi mọi người tắt ngọn đèn cửa sổ

sau ánh sáng của người đeo kính mát
con đường trống trơn tiếng thở dài
đi thôi
những ngôi nhà hai bên đường khóa cửa
trôi không trí nhớ
lọc xọc tiếng xoay bánh xe gỗ ngày mưa
bóng người vội vã lướt qua
mắt màu xanh hay hình như cỏ
chúng ta không cần nữa
cái nhìn ảo ảnh
người đàn bà hàng ngày dắt con đi ăn phở
màu rau xanh trong mắt trẻ thơ

tôi đôi mắt dưới mưa
không thấy những gì phải thấy
con ngươi trong mắt
loé cháy

như thuỷ tinh thể

Đăng nhập để trả lời
0