📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Truyện của SÉT

0 trả lời, 1.535 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-26 16:52:33MM_Ngoc>
Trong và sau đêm mưa


Anh bị ám ảnh bởi tiếng sấm rền trong đêm, bởi những giọt nước từ trần nhà theo vách bò trên mái ngấm xuống, của những khe trắng loá sau mỗi lần chớp trời giật lên. Có lẽ cả người mình cũng giật run lên.( Về nhà mà ở) câu nói như thương lắm, mà cũng nghiệt lắm, anh cũng thấy tủi cho số phận định đoạt lên em. Có thể em chưa cảm nhận đủ, cảnh cả nhà cùng thức, cùng kiếm chậu, cốc và tất cả những jì có thể để hứng. Nhà Dột! Dột từ nóc xuống. Đương nhiên phải thế. Trong mang mang cơn mơ anh, những giọt nước như ngàn mũi lạnh cắm ngập vào người, thấy cái trần gỗ tiều tuỵ, thấy mái ngói rệu rã, thấy bàn tay mẹ kéo áo mưa chùm cho em gái. Thấy chị ngồi thu lu một góc và...Khóc: Mai con phải đi thi! Thấy bố buồn rười rượi, ngước đôi mắt bất lực lên nhìn những giọt nhỏ đều tí tách xuống nền xi măng thô nháp. Anh thản nhiên tìm cho mình một góc, và ngủ ko cần biết, trong thâm tâm chỉ cố tìm sự yên bình trong tâm hồn nhỏ bé của mình. Cho cuộc đời khô ráo hơn, lặng lẽ hơn. Anh gặp em sau đúng 15 năm thoát khỏi cảnh nhà đêm mưa là trời. Anh gặp em khi cuộc đời không còn lo lắng cho cái ngày mai của mình. Và tìm thấy quá nhiều ký ức lâu rồi chưa được ai khơi thức, những vết chém như cứa vào lòng mình lâu lâu đã liền sẹo giờ vô tình va ngã và bật máu. Có thể anh đã không thương hại mà thương thực sự, bằng tình thương của thằng anh trai cho đứa em nhỏ. Trong đêm ấy, nhiều hỗn độn trong suy nghĩ xéo qua trong anh, vò nát anh. Và chợt thức. Đến sáng. Cơn mưa đêm ấy đã phá tan giấc mơ anh, những nụ hoa thật trắng, bàn tay người anh thương thật mềm lắm, đôi mắt người ấy thật đắm đuối. Anh đã thức trắng, vừa tránh từng giọt nước mưa từ trên trần tã xuống, vừa tủm tỉm cười. Có lẽ em cũng chẳng bao giờ tin là anh lãng mạn thế, bởi anh vốn là thằng cũng rất thực tế. Nhưng mà người ta là con gái. Chẳng bao giờ lại có một ngày đẹp trời sau đêm mưa ấy. Mấy ngày trước oi bức và nóng như thiêu như đốt, vậy mà sáng, trời trong vắt và dịu mát, anh kéo em thoát khỏi nhà rất sớm, chưa bao giờ em được hưởng cảm giác ấy. Một ngày mới, chưa ai dậy, không khí trong lành, nhiều thứ hương đêm chưa kịp tan quyện lại, sực lên mũi. Em bảo, thật là thoải mái. Thì rõ! Nếu dậy sớm. Mà chẳng bao giờ anh mua hoa sớm thế, em ngạc nhiên lắm. Chẳng ngờ cô bé lại tác động đến anh dữ dội đến vậy. Anh cũng không tin là mình sẽ mua nó. Nhưng nó đẹp và tinh khôi quá. Anh lơ đãng nhìn ra hồ mà trong lòng bồn chồn, em cũng nhận thấy. Rồi kể lại chuyện những đêm mưa cho em nghe. Rồi khúc khích cười, chẳng mấy khi được vui thế. Duy có không kể cho em giấc mơ đêm qua của anh bị mưa xoá mất. (Trên con đường quanh hồ, lá vàng trải nhẹ, mùa hè như thu nào, anh sánh vai cùng cô bé, hai người âu yếm lắm, và trên tay cô bé còn những cành hoa trắng nõn nường, thuần khiết...anh vừa mới mua lúc sáng)



ANH VŨ
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0