📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Whitman, ôi Whitman - Mụ già phóng đãng (Reinaldo Arenas )

0 trả lời, 1.509 lượt xem — Trang 1 / 1
(Diễm Châu dịch)

Ngươi kích thích ta, sao mà ngươi kích thích ta.
Phải chăng đó là vì ngươi không bao giờ cảm thấy phẫn uất trước khốn cùng,
bất lực trước tội ác,
dơ bẩn trước thói hư trụy lạc,
và cái bộ dây thắng tối tăm ảm đạm này, thứ bất di bất dịch và
một mực không thay đổi, vẫn hoài rung rung
trong không khí, rớt xuống và rớt xuống,
nó thứ vẫn hạ nhục chúng ta và chúng ta hết thảy đều chấp nhận?
Phải chăng đó là vì ngươi không bao giờ có thể cảm thấy cái ấn tượng nặng nề, buồn chán, lặp đi lặp lại, thứ tiếng động vô ích
đi trước, cùng đi và kéo dài, trước
và sau, những giây lát
xáo trộn nhất?
Whitman. Ôi Whitman,
Ngươi kích thích ta!
Sao mà ngươi kích thích ta!
Phải chăng đó là vì ngươi không bao giờ cảm thấy trước cái lời nguyền rủa lạ kỳ
in lên và còn đè nặng trên những khuôn mặt tầm thường nhất?
Phải chăng đó là vì ngươi không bao giờ có thể thấy rằng trong vòng ôm siết vụng trộm nhất chẳng có gì khác hơn ngoài thất bại,
rằng những gì làm đảo lộn ngươi và kích thích ngươi không phải là
những gì làm ngươi hài lòng mà đúng là những gì vò xé ngươi trong thầm kín
và rốt cuộc lại phóng ngươi, hết đoạn dở này đến đoạn dở khác, lên đường theo đuổi
một đoạn dở thoáng qua khác nữa?
Whitman. Ôi Whitman,
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi đôi bàn tay ta toát mồ hôi.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi một chiếc răng sâu.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi – ngươi kẻ đa tình, ngươi kẻ đa dục – một mùa hè
đốt cháy mọi tư tưởng mạch lạc,
những bàn chân trần nhảy trên đường nhựa.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi
chòm râu ngươi mục nát, chòm râu ngươi đầy ròi bọ và chấy rận,
những mảnh xương ngươi tung tóe tiếng cười châm biếm
và dứt khoát.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi những con mắt dị kỳ đang rình mò ta.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi – ngươi kẻ đa tình, ngươi kẻ đa dục – tiếng sóng dội mạnh buổi sau trưa.
– Ta nói với ngươi, ta quả quyết với ngươi và ta chứng tỏ cho ngươi rằng tiếng động này là bất tử. Ta bảo đảm với ngươi rằng nhân loại lớn là nhân loại phát sinh tiếng động này.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi sự mất quân bình
muôn thủa và tuyệt đối này
Giữa những gì người ta sở hữu và những gì người ta khao khát.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi: cho tới hết thế kỷ XX một triệu người trẻ tuổi trong một đồn điền mía.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi sự xấc xược của một con muỗi làm gián đoạn bài thơ và sự suy ngẫm.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi sự kiện giản đơn, sự kiện khắt khe, sự kiện cực nhọc này là sống còn.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi sự xác tín không thể tránh được rằng ngoài sự kiện nhọc nhằn này ra chỉ có sự tan rã vĩnh viễn.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi nét mặt nhăn nhó của người đàn bà sáu chục tuổi này kẻ đã hiến trọn cuộc đời mình (theo đúng nguyên văn) để dạy dỗ đứa con trai của bà: «và ông nghĩ coi nó đã trở thành một thằng lại cái, và ngày nay ở trong trại lao động».
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi nỗi đớn đau của đứa con trai này nỗi đớn đau câm nín, giận dữ
và không kháng cáo.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi một đĩa chả nướng đã nguội.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi sự bất mãn của mọi cuộc gặp gỡ và sự đe dọa thường xuyên của mọi tìm kiếm.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi khuôn mặt nhồi phấn
của một mợ
đã già trong một quán rượu tỉnh lẻ.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi sự kiện là
dẫu như ngươi có tọng đầy bụng, đầy hai con mắt và thêm nữa, đầy lỗ trôn,
thời vẫn trống rỗng, trống rỗng biết bao
sau cơn mưa rào
hay
trước đó.
Ta đặt đối nghịch với thơ ngươi khúc ca thầm kín,
bị cưỡng bức này,
sự khước từ buồn rầu và giận dữ này, dấu hiệu của con người đích thực.
Whitman. Ôi Whitman
Đăng nhập để trả lời
0