<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>seahawk1</b> -- <b>11.6.2004 22:50:36 </b> >>
Thuở còn thơ ngày một buổi đến trường (buổi kia còn đi luyện lò chứ không làm sao vào ĐH được), 12 năm đèn sách cuối cùng cũng chỉ nhằm vào được cái cổng trường ĐH. Hồi SH học cấp 3 dân sĩ tử chú nào cũng thuộc mấy câu thơ con cóc:
"...Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị nước mắt rơi
Cổng trường ĐH cao vời vợi
Mười thằng leo tám chín thằng rơi."
Quả thực hồi hộp nhất là lúc chuẩn bị đi thi. Được cái hồi đó sĩ tử còn được "đa thê" thoải mái, dân khối A như SH tối đa có thể dự thi đến 5 trường. Thế là cả đám quân khối A chú nào cũng chuẩn bị sẵn đến 6 - 7 bộ hồ sơ để phòng xa. Thi đến năm trường thì chắc ăn lớn rồi còn gì nữa (từ xưa đến giờ đá luân lưu 11 m có ai trượt cả 5 quả bao giờ). Thế cho nên nộp xong hồ sơ SH cũng đã nhẹ người một nửa. Chỉ có điều là chưa hiểu không khí phòng thi ra làm sao đây.
Trước kỳ thi một tuần bắt đầu thời kỳ không được ăn trứng, không được ăn thịt gà thịt vịt (chế độ kiêng nghiêm như của mấy top model muốn giảm cân). Thời gian cũng chẳng còn bao nhiêu, chỉ chủ yếu thư giãn và lôi bộ đề hoá và bộ đề lý ra " sôi kinh nấu sử" lại cho chắc (bây giờ nghĩ lại, hệ thần kinh hơi bị trục trặc chắc cũng bắt đầu từ hồi ấy).
Cho đến lúc ngày N, giờ G đã điểm. Môn đầu tiên buổi sáng bắt đầu thi lúc 7h30, nhưng thường 6h là đám "gà chọi" đã kéo nhau đến chật "sới" rồi, vây quanh là lực lượng CDV chủ yếu là sư phụ sư mẫu các sĩ tử. Lần đầu tiên nghe giám thị 1 gọi đến tên vào phòng thi SH cũng thấy rét rét, chỉ tự an ủi là "chúng nó" trông còn rét hơn cả "trẫm". Thường khối A ba môn được thi theo đúng thứ tự: Toán - Lý - Hoá nên thi Lý toàn dính buổi chiều, nhớ lại cái cảnh ngồi 3 giờ trong thời tiết tháng 6 tháng 7 nóng như lò quạt chả, nhất là vào tầm 1-2 giờ chiều, SH vẫn còn thấy ngán vì trong ba "đòn tra tấn" của dân khối A, Lý là môn SH rét nhất, chỉ cố gắng ăn được càng nhiều càng tốt trong phần lý thuyết, còn 5 điểm phần bài tập thì "tuỳ vận đỏ". Lạ nhất là lúc đề bài đã đến tay cũng là lúc SH cảm thấy bình thản nhất, thoải mái nhất, bụng bảo dạ: " Hôm nay có không đẹp ngày thì cậu còn 4 trường nữa cơ mà, rớt thế quái nào được." Nhận đề xong SH gần như cắm đầu vào tăng tốc ngay lập tức, vì hồi đó đề thi tuy không "khoai " như mấy năm trước (SH thi năm 94) nhưng dài thê thảm, nhất là đề BK và XD, gần như 3 giờ chỉ đủ để ngoáy hết tốc độ gần như không có nhiều thời gian suy nghĩ nếu muốn hy vọng làm hết đề. Hồi đi học lò, ông thầy có truyền cho một tuyệt kỹ là nếu làm được bài thì phải hô xin giấy, xin nháp thật to, mỗi lần đi lấy chữ ký giám thị phải gây thật nhiều tiếng động để "chúng nó" biết "trẫm" làm được bài cho đối phương "Từ Hoảng" thêm. Nghĩ cũng lạ, bây giờ nhớ lại SH hầu như chẳng nhớ nổi phòng thi của mình ra làm sao, ngồi cạnh "nhân" nào nữa, vì từ lúc ngồi xuống chỗ làm bài là SH coi như trong phòng chỉ có mỗi mình mình, còn lại toàn là tượng hết, có chú nào hỏi han gì cũng lờ như điếc ( hơi thô quá, nhưng mà đi thi ĐH thì đúng là "nhân bất tự tư, thiên tru địa diệt"). Chỉ có một lần hôm thi XD, đến buổi thi Hoá sau lưng SH có một tay chính cống dân Hàng Thớt lấy bút thúc vào lưng SH liên tục (cũng may là thi Hoá nên hắn ko có compa, nếu chẳng may vớ phải hôm thi toán thì còn ốm đòn nữa). Không "bơm" cho hắn thì mình cũng chìm theo, SH đành phải "đổi nháp lấy hoà bình" với bác bin Laden made in quê ta đó vậy. Nhưng dè đâu bơm cho bác ta hai câu lý thuyết đủ "chống móm" rồi, bác ta lại tiếc rẻ xin nốt hai câu bài tập cho nó trọn bộ. Sốt tiết quá, SH mặc kệ luôn thử xem "da ta dày hơn hay bút các hạ mạnh hơn". Kết quả là "lưỡng bại câu thương", bài thi hoá ở trường XD SH chỉ được có 7, thi xong gặp bọn bạn thằng nào cũng hùng hổ: " Trường XD này thằng nào thi ba môn ko được 24 điểm không đáng làm người." Đến lúc được chúng nó hỏi đến SH chỉ còn biết cười tươi như người câm ăn ớt. Ấy là chưa kể đến 3 giờ đồng hồ ngồi trong phòng thi Lý dưới nắng chiều trong cái phòng thi mát như lò gạch ở trường Tổng hợp để rồi cuối cùng lúc tí tởn đi xem kết quả được chua ngay một dòng: "Thí sinh...( y chang họ tên, SBD của SH)... bỏ thi không có lý do." Quả là " Báo oán giả tiên nhâp, báo ân giả thứ nhập" đây.
Thi được bốn trường, cảm thấy nguy cơ "móm" đã lùi xa, lại đang đợt máu me xem đá bóng, SH và đám bạn cũng chẳng thiết tha lắm với trường thứ năm là trường Tài chính, đã thế dân HN tự nhiên phải kéo lên tận Phúc Yên thi thì đúng là " cá chép leo cây". SH đang chần chừ thì hôm phải đi nhận phòng buổi sáng trời mưa như trút, thế là chút lòng hiếu học cuối cùng ông cha truyền lại cũng trôi tuột đi nốt, football muôn năm. Tối hôm ấy vừa kéo đến nhà một chú bạn có TV màn hình lớn để xem thì lại gặp lại cả mấy thằng bạn sáng hôm trước vừa lên Phúc Yên ngồi chình ình ra đó. Hỏi ra mới biết, tối hôm trước các "con giời" chuẩn bị đi nghỉ thì có người đến gõ cửa từng phòng khẽ ngọt ngào:" Giá hũu nghị, chỉ hai triệu là đỗ chắc." Mấy tên bạn SH, vốn dân kiêu binh, liền hôm sau bảo nhau về luôn không thèm thi nữa: "Bản lĩnh như các cậu thi chỗ quái nào chả xong, chẳng lẽ cả cái Bộ Đại học xứ xờ nặng (S) này chỉ còn mỗi cái trường ấy thôi à." Mà không thi cũng phải, vì sau đó hội SH có nghe được chuyện cười ra nước mắt của mấy chú chuyên Toán trường Chùa (Am) bị zero điểm... toán. Thôi thì coi như ngu phí vào đời như cái bài thi Lý " vắng mặt không có lý do" của SH vậy. Cuối cùng thì có đáng gì phải ấm ức khi mọi chuyện kết thúc như cô tích, cả đám bạn kiêu binh cũng như SH đều " trèo cổng" chót lọt.
seahawk1
Tặng chú em alonewolf và các thành viên khác (nếu có) của thư quán chuẩn bị ra "sới".
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
"...Giám thị nhìn em giám thị cười
Em nhìn giám thị nước mắt rơi
Cổng trường ĐH cao vời vợi
Mười thằng leo tám chín thằng rơi."
Quả thực hồi hộp nhất là lúc chuẩn bị đi thi. Được cái hồi đó sĩ tử còn được "đa thê" thoải mái, dân khối A như SH tối đa có thể dự thi đến 5 trường. Thế là cả đám quân khối A chú nào cũng chuẩn bị sẵn đến 6 - 7 bộ hồ sơ để phòng xa. Thi đến năm trường thì chắc ăn lớn rồi còn gì nữa (từ xưa đến giờ đá luân lưu 11 m có ai trượt cả 5 quả bao giờ). Thế cho nên nộp xong hồ sơ SH cũng đã nhẹ người một nửa. Chỉ có điều là chưa hiểu không khí phòng thi ra làm sao đây.
Trước kỳ thi một tuần bắt đầu thời kỳ không được ăn trứng, không được ăn thịt gà thịt vịt (chế độ kiêng nghiêm như của mấy top model muốn giảm cân). Thời gian cũng chẳng còn bao nhiêu, chỉ chủ yếu thư giãn và lôi bộ đề hoá và bộ đề lý ra " sôi kinh nấu sử" lại cho chắc (bây giờ nghĩ lại, hệ thần kinh hơi bị trục trặc chắc cũng bắt đầu từ hồi ấy).
Cho đến lúc ngày N, giờ G đã điểm. Môn đầu tiên buổi sáng bắt đầu thi lúc 7h30, nhưng thường 6h là đám "gà chọi" đã kéo nhau đến chật "sới" rồi, vây quanh là lực lượng CDV chủ yếu là sư phụ sư mẫu các sĩ tử. Lần đầu tiên nghe giám thị 1 gọi đến tên vào phòng thi SH cũng thấy rét rét, chỉ tự an ủi là "chúng nó" trông còn rét hơn cả "trẫm". Thường khối A ba môn được thi theo đúng thứ tự: Toán - Lý - Hoá nên thi Lý toàn dính buổi chiều, nhớ lại cái cảnh ngồi 3 giờ trong thời tiết tháng 6 tháng 7 nóng như lò quạt chả, nhất là vào tầm 1-2 giờ chiều, SH vẫn còn thấy ngán vì trong ba "đòn tra tấn" của dân khối A, Lý là môn SH rét nhất, chỉ cố gắng ăn được càng nhiều càng tốt trong phần lý thuyết, còn 5 điểm phần bài tập thì "tuỳ vận đỏ". Lạ nhất là lúc đề bài đã đến tay cũng là lúc SH cảm thấy bình thản nhất, thoải mái nhất, bụng bảo dạ: " Hôm nay có không đẹp ngày thì cậu còn 4 trường nữa cơ mà, rớt thế quái nào được." Nhận đề xong SH gần như cắm đầu vào tăng tốc ngay lập tức, vì hồi đó đề thi tuy không "khoai " như mấy năm trước (SH thi năm 94) nhưng dài thê thảm, nhất là đề BK và XD, gần như 3 giờ chỉ đủ để ngoáy hết tốc độ gần như không có nhiều thời gian suy nghĩ nếu muốn hy vọng làm hết đề. Hồi đi học lò, ông thầy có truyền cho một tuyệt kỹ là nếu làm được bài thì phải hô xin giấy, xin nháp thật to, mỗi lần đi lấy chữ ký giám thị phải gây thật nhiều tiếng động để "chúng nó" biết "trẫm" làm được bài cho đối phương "Từ Hoảng" thêm. Nghĩ cũng lạ, bây giờ nhớ lại SH hầu như chẳng nhớ nổi phòng thi của mình ra làm sao, ngồi cạnh "nhân" nào nữa, vì từ lúc ngồi xuống chỗ làm bài là SH coi như trong phòng chỉ có mỗi mình mình, còn lại toàn là tượng hết, có chú nào hỏi han gì cũng lờ như điếc ( hơi thô quá, nhưng mà đi thi ĐH thì đúng là "nhân bất tự tư, thiên tru địa diệt"). Chỉ có một lần hôm thi XD, đến buổi thi Hoá sau lưng SH có một tay chính cống dân Hàng Thớt lấy bút thúc vào lưng SH liên tục (cũng may là thi Hoá nên hắn ko có compa, nếu chẳng may vớ phải hôm thi toán thì còn ốm đòn nữa). Không "bơm" cho hắn thì mình cũng chìm theo, SH đành phải "đổi nháp lấy hoà bình" với bác bin Laden made in quê ta đó vậy. Nhưng dè đâu bơm cho bác ta hai câu lý thuyết đủ "chống móm" rồi, bác ta lại tiếc rẻ xin nốt hai câu bài tập cho nó trọn bộ. Sốt tiết quá, SH mặc kệ luôn thử xem "da ta dày hơn hay bút các hạ mạnh hơn". Kết quả là "lưỡng bại câu thương", bài thi hoá ở trường XD SH chỉ được có 7, thi xong gặp bọn bạn thằng nào cũng hùng hổ: " Trường XD này thằng nào thi ba môn ko được 24 điểm không đáng làm người." Đến lúc được chúng nó hỏi đến SH chỉ còn biết cười tươi như người câm ăn ớt. Ấy là chưa kể đến 3 giờ đồng hồ ngồi trong phòng thi Lý dưới nắng chiều trong cái phòng thi mát như lò gạch ở trường Tổng hợp để rồi cuối cùng lúc tí tởn đi xem kết quả được chua ngay một dòng: "Thí sinh...( y chang họ tên, SBD của SH)... bỏ thi không có lý do." Quả là " Báo oán giả tiên nhâp, báo ân giả thứ nhập" đây.
Thi được bốn trường, cảm thấy nguy cơ "móm" đã lùi xa, lại đang đợt máu me xem đá bóng, SH và đám bạn cũng chẳng thiết tha lắm với trường thứ năm là trường Tài chính, đã thế dân HN tự nhiên phải kéo lên tận Phúc Yên thi thì đúng là " cá chép leo cây". SH đang chần chừ thì hôm phải đi nhận phòng buổi sáng trời mưa như trút, thế là chút lòng hiếu học cuối cùng ông cha truyền lại cũng trôi tuột đi nốt, football muôn năm. Tối hôm ấy vừa kéo đến nhà một chú bạn có TV màn hình lớn để xem thì lại gặp lại cả mấy thằng bạn sáng hôm trước vừa lên Phúc Yên ngồi chình ình ra đó. Hỏi ra mới biết, tối hôm trước các "con giời" chuẩn bị đi nghỉ thì có người đến gõ cửa từng phòng khẽ ngọt ngào:" Giá hũu nghị, chỉ hai triệu là đỗ chắc." Mấy tên bạn SH, vốn dân kiêu binh, liền hôm sau bảo nhau về luôn không thèm thi nữa: "Bản lĩnh như các cậu thi chỗ quái nào chả xong, chẳng lẽ cả cái Bộ Đại học xứ xờ nặng (S) này chỉ còn mỗi cái trường ấy thôi à." Mà không thi cũng phải, vì sau đó hội SH có nghe được chuyện cười ra nước mắt của mấy chú chuyên Toán trường Chùa (Am) bị zero điểm... toán. Thôi thì coi như ngu phí vào đời như cái bài thi Lý " vắng mặt không có lý do" của SH vậy. Cuối cùng thì có đáng gì phải ấm ức khi mọi chuyện kết thúc như cô tích, cả đám bạn kiêu binh cũng như SH đều " trèo cổng" chót lọt.
seahawk1
Tặng chú em alonewolf và các thành viên khác (nếu có) của thư quán chuẩn bị ra "sới".
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
(Schtroumpf-lunette)