Dạo này con bé bỗng trỗi dậy, mọi khó khăn đều thoáng chút khôi hài và những tia hy vọng cứ lấp lánh, lấp lánh dưới mỗi bước đi của nhóc...
Hè lại sắp đến, đâu đó những bông hoa phượng đã thắp lên những đốm lửa hồng. Nhóc hay mơ mộng vào những mùa hè, cuộc đời của nhóc cũng có những bước ngoặc vào mùa hè. Nhóc hay đi lang thang, nhóc hay thơ thẩn thả hồn dưới những hàng cây, những vỉa hè trải đầy ánh đèn vàng vọt. Nhóc cảm thấy cô đơn...
Quá nhiều điều phải suy nghĩ, quá nhiều điều phải đối phó, nhóc mệt mỏi và cứ trơ ra với cái vẻ bên ngoài lạnh lùng, vô cảm. Nhưng ở một nơi khác, nhóc nổi dậy với một cá tính khác, hài hước- châm biếm- nói chuyện cười đùa rất nhiều, nhiều đến nỗi điều đó làm cho một số người tiếp xúc nhóc cảm thấy e ngại... để mỗi đêm về nhóc lại như quả bóng đã xì hết hơi, thế là nỗi cô đơn lại ùa đến dằn vặt nhóc.
Nhóc mệt mỏi lắm, đôi khi muốn có một người chở nhóc đi chơi, có một người hỏi han khi nhóc sắp ngã quỵ với nỗi buồn... Nhóc muốn có người chúc nhóc ngủ ngon, có người tâm sự với nhóc, có người chọc nhóc cười...nhóc thèm có một người cùng nghe những bài rock ballad, một bàn tay mạnh mẽ nâng nhóc lên mỗi khi nhóc ngã gục, một bờ vai để nhóc nhõng nhẽo khi không tự mình giải toả được ưu phiền, một người bản lĩnh để bảo ban nhóc hướng đi đúng đắn...
Rồi dường như nhóc đã gặp được một người gần giống như nhóc muốn. Người đó cũng đang buồn! hai nỗi buồn gặp nhau, hai con người khôi hài gặp nhau, nỗi buồn tan biến...
Rồi nhóc cảm thấy cũng không ổn, ngưòi đó đã bắt đầu len lỏi vào ý thức và trở thành nỗi nhớ của nhóc lúc nào không hay. Nhóc không muốn đêm đêm chờ phone để cùng đùa giỡn, cùng tâm sự những chuyện buồn vui trong ngày, nhóc cũng không muốn náo nức đọc những tin nhắn vui vẻ và quan tâm của người đó. Nhóc xóa hết chúng đi, cất phone đi, tìm cách đi xa, không liên lạc nữa.
Nhóc nghĩ đó chỉ là cảm xúc khi nhóc đang quá đơn côi. Nhóc không muốn mình nóng vội và nhầm lẫn. Nhóc đang buồn! Nhóc mốn đi xa, thật xa, để làm rơi rớt nỗi buồn đi đâu đó... Nhóc lại hay nghe bài Nhật Ký, của Triệu Hoàng hát dịch từ một bài nhạc Hoa, không biết khi nào nhóc mới hết buồn.... nhóc đang nói nhảm, nhưng đây chính là nhóc.
Một con bé yếu đuối, có chút tài vặt và rất cô đơn...
Hè lại sắp đến, đâu đó những bông hoa phượng đã thắp lên những đốm lửa hồng. Nhóc hay mơ mộng vào những mùa hè, cuộc đời của nhóc cũng có những bước ngoặc vào mùa hè. Nhóc hay đi lang thang, nhóc hay thơ thẩn thả hồn dưới những hàng cây, những vỉa hè trải đầy ánh đèn vàng vọt. Nhóc cảm thấy cô đơn...
Quá nhiều điều phải suy nghĩ, quá nhiều điều phải đối phó, nhóc mệt mỏi và cứ trơ ra với cái vẻ bên ngoài lạnh lùng, vô cảm. Nhưng ở một nơi khác, nhóc nổi dậy với một cá tính khác, hài hước- châm biếm- nói chuyện cười đùa rất nhiều, nhiều đến nỗi điều đó làm cho một số người tiếp xúc nhóc cảm thấy e ngại... để mỗi đêm về nhóc lại như quả bóng đã xì hết hơi, thế là nỗi cô đơn lại ùa đến dằn vặt nhóc.
Nhóc mệt mỏi lắm, đôi khi muốn có một người chở nhóc đi chơi, có một người hỏi han khi nhóc sắp ngã quỵ với nỗi buồn... Nhóc muốn có người chúc nhóc ngủ ngon, có người tâm sự với nhóc, có người chọc nhóc cười...nhóc thèm có một người cùng nghe những bài rock ballad, một bàn tay mạnh mẽ nâng nhóc lên mỗi khi nhóc ngã gục, một bờ vai để nhóc nhõng nhẽo khi không tự mình giải toả được ưu phiền, một người bản lĩnh để bảo ban nhóc hướng đi đúng đắn...
Rồi dường như nhóc đã gặp được một người gần giống như nhóc muốn. Người đó cũng đang buồn! hai nỗi buồn gặp nhau, hai con người khôi hài gặp nhau, nỗi buồn tan biến...
Rồi nhóc cảm thấy cũng không ổn, ngưòi đó đã bắt đầu len lỏi vào ý thức và trở thành nỗi nhớ của nhóc lúc nào không hay. Nhóc không muốn đêm đêm chờ phone để cùng đùa giỡn, cùng tâm sự những chuyện buồn vui trong ngày, nhóc cũng không muốn náo nức đọc những tin nhắn vui vẻ và quan tâm của người đó. Nhóc xóa hết chúng đi, cất phone đi, tìm cách đi xa, không liên lạc nữa.
Nhóc nghĩ đó chỉ là cảm xúc khi nhóc đang quá đơn côi. Nhóc không muốn mình nóng vội và nhầm lẫn. Nhóc đang buồn! Nhóc mốn đi xa, thật xa, để làm rơi rớt nỗi buồn đi đâu đó... Nhóc lại hay nghe bài Nhật Ký, của Triệu Hoàng hát dịch từ một bài nhạc Hoa, không biết khi nào nhóc mới hết buồn.... nhóc đang nói nhảm, nhưng đây chính là nhóc.
Một con bé yếu đuối, có chút tài vặt và rất cô đơn...