Ngày mưa tầm tã,bước ra ngõ,ngán ngẩm nhìn màn mưa trắng xóa giăng giăng trước mắt.Chợt,chiếc xe máy vụt qua,nước bắn tung toé,một ánh mắt long lên,rồi lại dịu xuống khi bắt gặp nụ cười như hoa ban mai và lời xin lỗi ngọt ngào như nắng sớm.
Lên xe bus,may mà còn chỗ(chắc tại trời mưa).Nhìn quanh,bao khuôn mặt chất chứa những lo toan của ngày mới.Hình như,ai cũng lạnh lùng,đượm chút cáu kỉnh.Chợt,một cụ già bước lên xe.Rồi,thật tự nhiên,ai nấy đều đứng lên nhường ghế cho bà cụ.Từ đó,trong xe dường như bừng lên thứ ánh sáng kì lạ,ánh sáng lấp lánh hạnh phúc nho nhỏ trong mắt cậu con trai vừa "được" nhường ghế,ánh sáng từ những cặp mắt thiện cảm đang hướng về cậu.Và,cả ánh sáng từ nụ cười móm mém của bà cụ nữa.Chiếc xe vẫn đi trong màn mưa lạnh,nhưng có lẽ,với những người trên xe,ngày mới đã bắt đầu thật khác.
Ngày mới thật đẹp!
Lên xe bus,may mà còn chỗ(chắc tại trời mưa).Nhìn quanh,bao khuôn mặt chất chứa những lo toan của ngày mới.Hình như,ai cũng lạnh lùng,đượm chút cáu kỉnh.Chợt,một cụ già bước lên xe.Rồi,thật tự nhiên,ai nấy đều đứng lên nhường ghế cho bà cụ.Từ đó,trong xe dường như bừng lên thứ ánh sáng kì lạ,ánh sáng lấp lánh hạnh phúc nho nhỏ trong mắt cậu con trai vừa "được" nhường ghế,ánh sáng từ những cặp mắt thiện cảm đang hướng về cậu.Và,cả ánh sáng từ nụ cười móm mém của bà cụ nữa.Chiếc xe vẫn đi trong màn mưa lạnh,nhưng có lẽ,với những người trên xe,ngày mới đã bắt đầu thật khác.
Ngày mới thật đẹp!
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt.
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.