📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Thường dân- Bài thơ hay của Nguyễn Long

2 trả lời, 144 lượt xem — Trang 1 / 1
Đ ến với “THƯỜNG DÂN” CÙNG NGUYỄN LONG
Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân.
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông.
Khi làm cây mác, cây chông
Khi thành biển cả, khi không là gì.
Thấp cao đâu có làm chi
Cỏ ngàn năm, vẫn xanh rì cỏ thôi.
Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin.
Ồn ào mà vẫn lặng im
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn.
Chỉ mong ấm áo, no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành.
Hoà vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân.
Khi cuộc thi thơ lục bát trên báo Văn Nghệ chưa kết thúc, nhưng Nguyễn Long đã dành được một cảm tình đặc biệt bởi cái chất Thường dân của anh và rồi Thường dân đã được trao giải nhất như cái lẽ đương nhiên phải vậy. Chỗ đứng của Thường dân trong trái tim nhiều người thực ra không phải là những triết lý được đưa ra mà quan trọng hơn là cách nói của nhà thơ về những triết lý đó. Nguyễn Long đã đưa đến cho bạn đọc một cách nói nhiều ẩn dụ mà giản dị, chân tình, thẳng thắn, bộc trực mà không kém phần thâm thuý, kín đáo.
Mở đầu bài thơ, Nguyễn Long đưa ra một mệnh đề mà xem qua tưởng chừng ai cũng biết. Cách ngắt nhịp 3-3 tạo cho câu thơ một thế tiểu đối gọn gàng mà vững chãi, tăng thêm tính khẳng định: “Đông thì chật, ít thì thưa”. Kế đó, anh đưa ngay một kết luận: “Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân” nghe lạnh gáy không ít người đã có lúc quen, thậm chí muốn nghĩ khác điều ấy. Thực ra, từ thời xưa, trong quan niệm của Mạnh Tử, một trong những nhà tư tưởng hàng đầu của Nho giáo thì dân là quý nhất (dân vi quý). Và cũng đương nhiên là lịch sử bao giờ cũng là lịch sử được viết nên bởi những người dân “manh lệ”. “Chẳng bao giờ...”, nghe thật dứt khoát, bao quát một chiều kích thời gian vô cùng, tiền hậu bất kiến.
Thường dân thì bao giờ cũng vậy. Cuộc đời họ giản đơn như chính thân phận họ. Cái nghèo đeo đẳng và lộ rõ nhất trong cái ăn, cái mặc như cái lẽ thường tình: “Quanh năm chân đất đầu trần”. Cái chính, họ là những thân phận chịu nhiều hệ luỵ nhất sau những phen thay đổi sơn hà, bể dâu biến cải: “Tác tao sau những vũ vần bão giông”. Câu thơ sử dụng hai từ láy tác tao và vũ vần là kết quả và nguyên nhân của những bão giông lịch sử. Có thể, ngoài nguyên nhân phải đảm bảo vần điệu cho câu thơ lục bát, việc đảo vị trí giữa các tiếng để từ tao tác thành tác tao và vần vũ thành vũ vần hẳn có dụng ý của tác giả như muốn gợi lên sự đảo lộn cuộc sống của người thường dân trong những cơn biến loạn. Tuy vậy, không phải bao giờ người thường dân cũng cam chịu bị xô đẩy, dập vùi. Họ đã nhiều lần chứng tỏ vai trò của mình đối với lịch sử. Nhà thơ đã không ngần ngại sử dụng liên tiếp nhiều ẩn dụ nói về sức mạnh của người thường dân:
Khi làm cây mác, cây chông
Khi thành biển cả, khi không là gì.
Câu thơ gợi nhớ quan niệm của Nguyễn Trãi gần 600 năm trước: làm lật thuyền mới biết dân như nước. Tác giả hẳn rất có ý khi sử dụng ba động từ : làm, thành, là với những sắc thái ý nghĩa khác nhau. Nếu làm mang sắc thái chủ động từ ý thức, trách nhiệm của người dân trước vận mệnh đất nước, thì thành mang sắc thái một quy luật tất nhiên của lượng biến đổi thành chất về sự tích tụ sức mạnh muôn dân, còn khi không là gì thì quả đã vượt ra ngoài quy luật của sức mạnh. Ai biết được khi không là gì đó ngầm chứa trong nó bao nhiêu sức nặng mà chỉ chính những thường dân mới biết. Ở đây, còn có một nét nghĩa khác mà Nguyễn Long muốn gửi gắm: Đó là, khi một ai đó coi thường dân không là gì thì lịch sử đã chứng kiến không biết bao thảm hoạ. Một ẩn dụ khác tiếp tục được nhà thơ sử dụng:
Thấp cao đâu có làm chi
Cỏ ngàn năm, vẫn xanh rì cỏ thôi.
Đem cỏ ngầm so sánh với thường dân cũng như những mác, những chông, những biển cả ở trên không phải là điểm mới của nhà thơ. Cái mới mẻ, khác lạ là Nguyễn Long đã sử dụng rất tập trung những ẩn dụ đó. Bằng cách này, anh đã đưa người đọc cảm nhận một loạt các đặc điểm, phẩm chất của thường dân, những người sống theo quy luật của muôn đời cho nên phải dùng quy luật của muôn đời để nói về họ. Do đó, ngoài việc hiểu thường dân (danh từ) là một tầng lớp người đông đảo nhất trong xã hội còn phải hiểu thường dân như là một phẩm chất sống(tính từ).
Theo mạch liên tưởng, câu thơ: “Ăn của đất, uống của trời”cho phép ta hiểu như là quy luật của cỏ. Nhưng rồi câu thơ tiếp: “Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin” lại không cho phép ta hiểu như vậy. Ở đây, tính đa nghĩa của thơ được phát huy cao độ. Ta có thể hiểu đó là niềm kiêu hãnh ngửng cao đầu của những người thường dân. Cũng với cách ngắt nhịp 3-3 và một tiểu đối gợi cảm giác vững chãi như câu thơ đầu nhưng ở đây hình như có vẻ ngang tàng, quyết liệt. Có như vậy, ở câu thơ sau mới bình thản mà “Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn”. Ba cặp từ trái nghĩa: mua bán, nổi chìm, thiệt hơn đi liền nhau càng làm cho việc mặc ai thêm quyết liệt. Người thường dân đứng ra bên ngoài của những chuyện đó. Cái mà họ hướng tới là sự giản dị với những hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ- (Tố Hữu) với những thảo thơm, ngọt lành cho những thế hệ mai sau. Trên mạch suy nghĩ và xúc cảm ấy, hai câu kết cuối bài nâng hẳn Thường dân lên:
Hoà vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân.
Quả là khó có thể có câu kết nào hay hơn, sâu sắc hơn. Thường dân được nâng lên ngang tầm trời đất hoà cùng với cái vĩnh cửu, vĩnh hằng và tuyệt đối. Một kiếp vô tư đã khó, vô tư mấy kiếp khó biết nhường nào. Lẽ đời “hết... hoàn...” là hạnh phúc không phải ai cũng có thể có được. Đã không ít người rất khó được trở lại làm thường dân một khi trót đã xa dân. Xin kết thúc bài viết này theo cách nói của Nguyễn Long: Hạnh phúc biết bao được làm thường dân! Khó biết bao khi được là thường dân!
Thảo Nguyên- Phan Bá Tiến
[sm=cauchuc.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-04 12:51:30TTL>
Trích đoạn: phantien

Đến với “THƯỜNG DÂN” CÙNG NGUYỄN LONG

Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân.
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông.
Khi làm cây mác, cây chông
Khi thành biển cả, khi không là gì.
Thấp cao đâu có làm chi
Cỏ ngàn năm, vẫn xanh rì cỏ thôi.
Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin.
Ồn ào mà vẫn lặng im
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn.
Chỉ mong ấm áo, no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành.
Hoà vào trời đất mà xanh
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân.

............



Xin phép anh PBT ... cho tui đăng bài thơ ở đây với nhé!
(Cám ơn anh đã cho xem một bài bình luận hay ... )

Dân Thường

Thường dân đọc ngược dân thường
Dại khôn nói lái thần dương cứ dùng
Mặt trời (chân lý) ánh sáng của chung
Thần dương phán vậy cứ ung dung xài
Tại thiên làm việc thiện tai
Thân dường chẳng thích dân xài của chung
Thương dần lạc chốn hiểm hung
Khỉ nhe răng dọa, chó cùng sủa theo

Thường dân bảo: đá chớ leo
Dân thường cũng nói: đá bèo chết thôi
Thường dân chê dân thường tồi
Dương thần quát hỏi: sao rồi tụi bây?
Lưỡi lê giáo mác làm cầy
Làm sao thịt chẳng bầy nhầy như phân
Đúng sai chớ trách dương thần
Đỉnh cao trí tuệ hại dân: tội đồ

Dân thường ba thước vải thô
Làm sao che được cơ đồ (XX) Việt Nam .

Dương Thần cẩu thả bút
(Dê Chúa, Dê Cụ, Dê Lão ... đồng ... ký)[8D][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
"Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân." Câu thơ kết của bài thơ như được đúc kết từ quy luật trong đạo Phật về kiếp luân hồi, nếu con người làm sai trái điều gì khi họ sống , khi chết họ sẽ phải đầu thai vào 1 kiếp khác chịu mọi khổ cực . Nhưng những người nông dân với :"Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin" hay "Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành." đã tích những đức tính tốt qua thời gian , truyền từ đời này sang đời khác , giản dị và mộc mạc thôi , chân chất và cởi mở thôi , không bao giờ có những toan tính cho mình . Người nông dân có thể nói là những người may mắn , hạnh phúc khiến bao giới ghen tị bởi :"Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân." Câu kết đặc sắc kết tinh tất cả những đức tính tốt , kết tinh cả quá trình phát triển của tầng lớp nông dân Việt Nam trải qua bao đời dựng nước , giữ nước . Không cần bàn luận nhiều về bài thơ bởi nó đã tự chiếm 1 vị trí cao trong lòng của các độc giả và vị trí của bài thơ trong cuộc thi của báo Văn Nghệ đã nói lên tất cả thay cho các lời bình .
Chết trong khi còn đang sống mới là điều đáng sợ
quán vắng : www.sinhvienodessa.com.ua/forum
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì
Ngôi nhà mới :www.sotaygiadinh.net
Đăng nhập để trả lời
0