<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>quanthuy</b> -- <b>13.6.2004 23:55:13 </b> >>
NHẶT LÁ BÀNG
( Thay mấy lời nói đầu )
Cơn gió thổi... lá bàng rơi lác đác,
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành.
Những cây khô đã chết cả màu xanh,
Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy.
THẾ LỮ
Cùng rơi theo loạt nước đọng trên cành.
Những cây khô đã chết cả màu xanh,
Trong giây phút lạnh lùng tê tái ấy.
THẾ LỮ
Ở đời tôi chỉ có hai người bạn thân nhất mà đành phải lần lượt, hết xa người nọ đến người kia : xa anh là một và xa... Tôi không nói tên nhưng chắc anh đoán được người ấy là ai rồi. Lạ thật, tôi đã ngỏ chuyện riêng của tôi với các bạn khác, nhưng còn anh, anh cùng sống với tôi bao nhiêu năm giời thì tôi không dám. Đối với người bạn thân nhất, tôi lại ngượng nhất khi nói đến chuyện của người bạn thân nhất khác.
" Anh còn nhớ không? Đêm sáng giăng mờ, chúng mình đi chơi trên con đường Ngọc Hà, tôi đã dịnh nói với anh rồi lại thôi. Bao giờ cũng thế, nhưng mình không thể nói câu chuyện tâm sự gì hơi cảm động với nhau được ba phút. Anh thì lúc nào cũng nói đùa được, còn tôi cứ hay cự anh về cái tính đó, thành thử chúng mình chỉ đâm ra cãi nhau.
Lần này tôi viết thư, chắc là anh phải xem, dẫu anh muốn nói đùa cũng không biết nói với ai nữa.
Chưa nói, nhưng tôi chắc anh đã biết rõ chuyện tôi với Loan rồi, biết và hiểu hơn là tôi với Loan. Anh biết đã lâu và chắc là anh vẫn thương chúng tôi lắm.
Đến bây giờ tôi mới dám ngỏ cho anh biết vì từ nay không bao giờ tôi còn gặp Loan và anh, đến thư tôi cũng không thể viết cho ai được nữa. Còn anh, anh viết văn quen, nếu anh có nhớ đến tôi, không gì hơn là anh thử cố viết để kể đời tôi ra. Những nỗi đau khổ, băn khoăn của tôi hẳn cũng là những nỗi đau khổ băn khoăn của anh, của các bạn chúng ta. Đời bọn ta, một bọn sống trong một xã hội đương thay đổi có những nỗi khổ chung mà, oái ăm thật, những nỗi đau khổ ấy lại là những nỗi vui dộc nhất của chúng ta bấy lâu... Anh xem, tôi viết câu này cũng bí hiểm không kém gì anh.
Xa anh, nếu tôi còn sống, được đọc văn anh..."
Làm sao tôi có thể trở lại với cuộc đời cũ? Làm sao có thể tiếp tục như xưa...khi sâu thẳm trong lòng ta đã bắt đầu hiểu rằng không còn đường quay lại? Có những điều mà thời gian không chữa lành...những vết thương quá sâu... đã đi vào tận bên trong.
