📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Ngôi sao cô đơn - Nguyễn Đông Thức

31 trả lời, 12.733 lượt xem — Trang 2 / 2
Sự ấm áp ấy tôi không hề được nhận từ cậu mợ Bảy, khi tôi về lại nhà ngoại. Con đường đất nhỏ gập ghềnh, những chiếc cầu khỉ mỏng manh ngày nào má dắt tôi đi từng bước, bến đò nơi má con tôi chia tay lần cuối , ngọn cây dừa cao nhất mà má đã nhiều lần chỉ cho tôi thấy từ xa và nói đó là chỗ nhà ngoại... tất cả chỉ càng làm cho tôi thấy nhớ má, nhớ ngoại đến bủn rủn cả tay chân, bước đi không muốn nổi. Phải chi còn má, còn ngoại, tôi đâu phải khổ như thế này.
Trong suốt buổi sáng tôi ở nhà cậu Bảy, mợ Bảy ngồi sát bên cậu, không bước khỏi một bước. Ý định nói chuyện riêng với cậu không thành, tôi đành kể hết mọi chuyện, và trình bày mục đích về đây, xin được cậu mợ giúp đỡ nhiều hơn trong những ngày tới. Nghe xong, cả hai cùng im lặng. Một lúc lâu sau, cậu Bảy mới chép miệng:
- Anh Hai sao tệ dữ vậy không biết! - Rồi cậu quay sang mợ - Bây giờ bà nó tính sao?
Tôi ngao ngán nhìn cậu. Dường như trong cả cuộc đời, ông không tự quyết định được lấy một điều gì. Mợ Bảy nhìn tôi bằng ánh mắt soi mói, trong khi giọng nói lại nghe ngọt lừ:
- Chuyện anh Hai, mình phải hỏi lại ảnh đã. Lẽ nào lại đến mức như vậy? Còn con Hương, con ở ngoài chợ bấy lâu nay, đâu biết trong vườn lúc này cực như thế nào. Lúa năm nay thất dữ lắm, nhiều nhà phải ăn độn cả chuối cây, kiếm một con cá, con tôm muốn đỏ mắt. Đã mấy lần cậu tính ra dượng Hai, nói dượng thông cảm cho cậu mợ lúc này, làm mợ phải cản lại hết sức. Dù gì cũng là cậu ruột, có cực mấy cũng ráng chịu để nuôi cháu. Bây giờ, chuyện đã xảy ra như vậym mợ thấy tốt nhất là...
Mợ Bảy mím môi, lại nhìn tôi một lần nữa. Câu nói tiếp theo của mợ đã cho tôi hiểu đuợc ý nghĩa của cái nhìn ấy:
- Con thôi học đi, về đây ở luôn với cậu mợ. Con gái nông thôn, học cho lắm cũng chẳng có ích gì. Về đây giúp cậu mợ một tay. Rồi coi có ai được, cậu mợ gả cho. Lớn trộng như con, ở đây tụi nó đi lấy chồng hết trơn hết trọi rồi.
Thì ra bây giờ mợ lại tính bắt tôi bỏ học, về đây làm công cho mợ, với phần thưởng là một ông chồng ở vườn. Thấy tôi vẫn ngồi im lìm, mợ Bảy thủ thỉ:
- Chớ cậu mợ đuối thiệt rồi. Con nghĩ coi, ngay cả đám con của cậu mợ mà cậu mợ còn bắt nghỉ học hết. Thời buổi này có học cho nhiều rồi cũng chẳng làm được gì. Ráng làm cho được hột cơm mà ăn là tốt nhứt thôi.
Như vậy có nghĩa là nếu tôi không bỏ học, về đây, thì coi như cái phần cứu tế vài ký gạo hàng tháng như từ trước đến nay cũng không còn, đừng nói hy vọng được thêm gì nữa. Tôi nhẫn nhục van nài:
- Con chỉ còn 2 tháng nữa là hết năm học này. Cậu mợ ráng giúp con thêm chút nữa...
Mợ Bảy cương quyết:
- Học thêm 2 tháng nữa rồi cũng nghỉ, thì có ích lợi gì? Cậu mợ không giúp con được nữa đâu.
Cậu Bảy muốn nói gì đó, nhưng khi mợ đưa mắt liếc ông, ông lại thôi. Dù ông ráng bày tỏ thái độ bằng một tiếng thở dài, vẫn không thay đổi gì được cái kết luận trong tôi về ông. Tôi đứng dậy chào hai người rồi đi về, từ chối lời mời ở lại ăn cơm của mợ Bảy. Ở ngoài cổng, tôi tự thề với lòng mình, dù có chết đói chết khát tôi cũng sẽ không bao giờ trở lại ngôi nhà này. Người bà con ruột thịt cuối cùng còn lại, coi như cũng đã vừa mới chết trong tôi.
Kết quả chuyến đi của thầy Khai và Thiện lại hoàn toàn khả quan. Chị Hai của Thiện cũng tốt như anh, nói với tôi cứ việc về ăn ở với chị, chuyện tiền nong đừng nghĩ tới. Chị bán trái cây ngoài chợ, suốt ngày bận bịu ngoài ấy, cho nên nếu được thì tôi giúp coi sóc nhà cửa cho chị một buổi, để đứa cháu rảnh tay ra phụ chị. Một điều kiện quá nhẹ nhàng. Ngay chiều tối hôm ấy, tôi theo thầy Khai và Thiện đến nhà chi Hai Lành. Chị khoảng 40 tuổi, nhỏ người, mặt mũi trong rất hiền lành, phúc hậu. Chị nói chị rất thông cảm cho hoàn cảnh của tôi, sẵn sàng giúp đỡ tôi, miễn là tôi biết ăn ở dễ thương, chịu khó học hành... chuyện phí tổn này nọ không thành vấn đề với chị. Sau này nghe Thiện kể, tôi mới biết con người nhỏ nhắn hiền lành ấy lại có tính cách rất mạnh mẽ, quyết liệt. Trước giải phóng, đang sống ở Saigon, biết chồng ngoại tình, chị bỏ ngay về quê nhà và dứt khóat không quay lại, dù năm lần bảy lượt anh chạy xuống năn nỉ xin tha lỗi. Có lẽ vì vậy mà chị rất ghét những người đàn ông bê bối, bội bạc, và dễ cảm thông với câu chuyện của tôi. Ngay đêm đầu, chị Hai đã kêu tôi kể lại chuyện Hia Lý định làm nhục tôi như thế nào. Chưa nghe hết chuyện, chị đã bừng bừng nổi giận:
- Mấy thằng đàn ông đó có mà đem thiến hết rồi bằm cho vịt ăn mới mong chừa được cái tột heo nọc! Khốn nạn gì đâu! Con gái người ta như thế này, lại thuộc hàng con cháu, dê gì mà dê chó dê đẻ vậy không biết nữa! Được rồi, từ nay em cứ ở đây với chị.
Trong cái rủi tôi đã tìm đuợc cái may lớn. Sống với chị Hai thật dễ chịu. Buổi sáng, tôi đi học, trưa về cùng nấu ăn với Khéo, cháu gái của chị - một đứa cháu bà con, 12 tuổi, cũng mồ côi mà chị thương tình nhận nuôi - xong xuôi, Khéo mang cơm ra chợ và ở luôn ngoài ấy với chị cho đến chiều cùng dọn hàng về. Tôi ở nhà, dọn dẹp đâu đó cho sạch sẽ ngăn nắp, học bài, tự tập hát, rồi nấu sẵn cơm chiều chờ chị  Hai và Khéo về. Buổi tối, tôi được tự do hòan tòan. Chị Hai dành cho tôi một khu vực riêng biệt,với những tấm màn ngăn, trong đó tôi tha hồ học hành, muốn tắt đèn đi ngủ lúc nào cũng được. Thói quen mấy năm ở nhà Hia Lý đã khiến tôi thường đi ngủ sớm, trong bóng tối đen kịt, dù chị Hai cho tôi được dùng đèn dầu thoải mái. Chị cứ nghĩ là do tôi sợ gây tốn kém cho chị, phải nói mãi chị mới hiểu được cái thói quen kỳ quặc này của tôi.
Buổi tối cũng là buổi mà đội văn nghệ thường tụ họp ở trường để tập dợt. Gần cuối năm học, ai nấy đều phải tập trung hơn cho việc ôn tập, nên những cuộc họp ấy diễn ra thưa hơn, có khi cả tuần chỉ được một lần, nhưng bao giờ cũng kết thúc bằng một nồi chè hoặc cháo, với nguyên lệu do anh em gom góp lại. Những ngày ấy mới vui làm sao! Và trong lúc ngồi quay quần bên nhau, nghe anh em trò chuyện, cười đùa, vỗ tay, ca hát... tận hưởng hạnh phúc ấm áp, tôi lại càng thấy trong lòng dâng lên một niềm biết ơn và yêu mến THiện. Dù trong những buổi tối ấy, anh bao giờ cũng là người duy nhất đàn cho tôi hát - bạn bè dường như mặc nhiên dành cho anh cái quyền ấy - nhưng giữa hai chúng tôi, vẫn chỉ là một tình bạn. Có thân tình hơn, thương quý hơn, nhưng không hề có gì khác hơn nữa. Thiện vẫn là người sẵn sàng ở lại với tôi sau cùng để tập cho tôi một bài hát mới, anh cũng rất thường hỏi han tôi về việc ăn ở, học hành ở nhà chị Hai, nhưng trong từng lời nói, cử chì của anh, tôi không thể tìm thấy một điều gì có thể gây hiểu lầm được. Cũng không bao giờ tôi có thể tìm thấy một dấu hiệu nào cho thấy anh tỏ ra tự hào về việc đã giúp đỡ tôi. Thiện còn dè dặt tới mức không bao giờ một mình đến nhà chị Hai những lúc chỉ có mình tôi ở nhà. Tất cả những điều đó càng làm cho tôi thêm cảm phục anh, và trong những lúc nằm lơ mơ trên chiếc divan nhỏ mỗi tối trước khi ngủ và mỗi sáng khi vừa thức dậy, bên cạnh những hình ảnh của ba, của má, của ngoại va dì Hai, đã bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều hơn bóng hình của Thiện trong tâm tưởng tôi. Tôi đã yêu anh rồi sao?
Năm học kết thúc, tôi được lên lớp 11. Còn Thiện, sau khi đậu phổ thông trung học, anh đã tình nguyện vào bộ đội. Đó là lúc bắt đầu xảy ra cuộc chiến tranh ác liệt ở biên giới Tây Nam, gần cuối năm 78, hầu hết thanh niên cùng lên đường. Đôi văn nghệ có tổ chức mộ buổi liên hoan nhỏ để tiễn đưa Thiện và Tùng. Tôi đã hát tặng anh bài "Em vẫn đợi anh về". Trong khi anh đàn và tôi hát, chúng tôi cứ đăm đắm nhìn nhau.
Khuya, tôi và THiện đi với nhau một quãng bên bờ sông, rồi ngồi xuống trên một ghế đá. Gió thổi lồng lộng, mát lạnh. Thiện cầm lấy tay tôi:
- Đợi anh về, nhé Hương.
Tôi chỉ nhìn anh, sẽ gật đầu. Thiện ôm lấy tôi, và nhẹ nhàng cuối xuống. Đôi mắt anh mở to, nồng nàn, đắm đuối. Chúng tôi hôn nhau me man, những cái hôn nối tiếp nhau tưởng như không bao giờ dứt. Chung quanh troi, tất cả mọi vật, bỗng dưng cùng tan biến, như chính hai đứa chúng tôi đang tan biến vào nhau, mãi mãi.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-13 16:41:22miniejungle>
Phần 5

Chủ nhật, 21h25

Tôi không biết nhảy nhót, nhưng vì nghề nghiệp. thình thoảng tôi cũng có dịp được vào các vũ trường hạng sang của thành phố. Cảm giác thường có của tôi khi vào các nơi này, là một sự ngạc nhiên. Tôi không phải là một kẻ quá khích đến mức đi lên án những người bỏ ra hàng trăm ngàn để mua vui một đêm. Theo tôi, ai có tiền thì có quyền tùy ý xài tiền của mình, miễn là trong chuyện kiếm tiền của anh ta không có gì vi phạm pháp luật. Tôi ngạc nhiên chỉ vì nhìn nhiều gương mặt khách đi nhảy, nhất là trong những vũ điệu soul, disco náo loạn, tôi không hiểu thật ra họ đang làm gì, đang có gì thích thú, đang đi tìm kiếm cái gì... mà sao thấy cực nhọc, vất vả quá.  Có nhiều gương mặt mang đầy vẻ chán chường - tôi cũng chằng hiểu là thật hay là giả - bên cạnh những bộ mặt si mê đờ đẫn. Ai nấy đều ăn mặc thật đẹp, thật sang, vào đây uống rượu mạnh và bia lon với giá cắt cổ, rồi kéo nhau ra piste hùng hục nhảy. Một trò chơi kỳ cục và đắt giá!
Cứ mỗi lần như vậy, tôi luôn tự dặn mình là đừng bao giờ nên so sánh, nhưng không hiểu sao tôi cứ nghĩ đến những người mà hàng mất tháng lương không trả nổi một phiếu tính tiền nơi đâym những người đang đói lạnh ở các đầu đường xó chợ, những người đang cầm súng đi tận những đâu đâu để bảo vệ bình yên cho cái hậu phương vui vẻ này... chỉ có một điều an ùi cho họ,  là cả đời họ sẽ không bao giờ được chứng kiến những điều như thế này.
Tự biết những suy nghĩ của mình là kiểu suy nghĩ cực đoan, nhưng hầu như tôi không thể khắc phục đuợc. Chính vì thế mà chỉ khi nào bắt buộc lắm, tôi mới vào vũ trường.
Như đêm nay chẳng hạn.
Tối chủ nhật ở Mây Hổng đông nghẹt người. Tôi vào quầy và hỏi gặp người quản lý. Ông ta vổn vã tiếp tôi và mời tôi vào một căn phòng riêng. Cái bắt tay và thái độ ban đầu của ông ta đã gây cho tôi một ấn tượng tốt. Đây hẳn là một người tự tin và biết rõ công việc của mình.
Vừa ngồi vào bàn, Bá - tên ông ta - đã nói ngay:
- Chiều nay tôi vừa tiếp anh Hùng. Có lẽ các anh cần tìm hiểu gì thêm? Tôi lúc nào cũng sẵn sàng giúp các anh. Nói thật với anh từ chiều đền giờ, sau khi nghe tin Mỹ Nhung chết, tôi cứ bần thần, bỏ cả ăn uống. Thật đáng tiếc!
Tôi hỏi Bá, có phải ở đây mọi người đều đã biết tin Mỹ Nhung chết. Bá nói ông không rõ, nhưng phần ông, theo lời dặn của Hùng, hòan tòan không nói cho ai hay. Kể cả khi nãy có một nhạc công đến hỏi ông về chuyện đó, ông cũng lắc đầu, trả lời không biết.
Những nhận định của Bá về Mỹ Nhung hòan tòan phù hợp với ý kiến của nhiều người khác. Một ngôi sao cực kỳ lạnh lẽo. Gần đây có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn không thể chê trách gì về mặt lao động nghệ thuật: bao giờ cũng đúng giờ và thực hiện rất đúng hợp đồng đã ký. Và dù đang như thế nào, cứ cầm tới micro là Mỹ Nhung vẫn hát bằng tất cả tâm hồn của mình. Bá cho tôi thêm một thông tin mới: dạo sau này, Mỹ Nhung thường chỉ chọn những bài buồn, điệu slow hay boston. Người nghe có hơi bị hẫng vì đã quen với phong cách biểu diễn rất sôi động của cô qua những bài rock và new wave, thế nhưng chính cái giọng nữ trầm dã dượi của Nhung lại đã chinh phục được họ. Bá nói ngay cả chính ông cũng còn ghiền nghe Nhung hát những bài buổn, đến lượt cô ấy hát là coi như ông hết làm gì được, chỉ biết tìm một chỗ ngồi im để thưởng thức.
Về cuộc đụng độ tay ba Nhung - Dũng - Xuyên tối qua, Bá không cung cấp thêm được gì hơn, trừ một câu nói của Xuyên mà ông tình cờ nghe đuợc lúc đi ngang qua chỗ Xuyên và Nhung ngồi. Xuyên nói hơi lớn tiếng: "tại sao em lại không chịu vể sống với anh? Anh yêu em thề nào, em không biết sao?" Dường như lúc đó Xuyên đang say. Sự tò mò đã làm Bá dừng chân, giả vờ đốt điếu thuốc để chờ nghe câu trả lời của Mỹ Nhung. Nhưng cô chỉ nói là cô đã trả lời câu hỏi đó hàng mấy chục lần rồi, và dù Xuyên có hỏi một trăm lần đi nữa thì câu trả lời cũng chỉ có một.
Tôi chợt nhớ lại cuộc gặp với Xuyên khi này và thấy người đàn ông đó có gì thật đáng thương. Những nhận định của Sáu Khoa - và có thể cũng là của đa số người trong giới - nếu có chính xác thì cũng có phần khắt khe quá. Biết sao bây giờ? Thì cũng chính Sáu Khoa từng nói với tôi, những nghệ sĩ - nhất là với người nổi tiếng hoặc đang ngồi trên ghế quyền chức - thường luôn bị anh em trong giới nhìn ngó và phán xử bằng đôi mắt của các bà mẹ chồng. Cộng thêm một chút dư luận thêu dệt là đã đủ biến họ thành một người "không giống ai", chẳng còn gì đáng để kính trọng. Trước mắt tôi, khi nãy, chỉ là một người đàn ông yếu đuối, tội nghiệp. Anh ta rất sòng phẳng trong luật chơi, anh ta cũng biết cách vật lộn để sống và để ngoi lên tìm cho mình được một chỗ đứng trong xã hội. Anh ta không bao giờ là một mẫu người tốt việc tốt, nhưng cuộc sống này bắt buộc phải sản sinh những người như vậy, không gây hại cụ thể cho ai là được rồi. Anh ta có thể liều lĩnh lao đầu vào những "phi vụ" đem lại lợi lộc cho cá nhân và cho tập thể, có thể tìm đủ mọi cách để được ngủ với một cô gái (tôi chẳng cần quan tâm tới nguyên tắc không đụng đến các cô còn gin của anh ta)... nhưng mà khi anh ta đã yêu, yêu thật sự, thì anh ta - cái người đàn ông có lẽ đã gần năm chục tuổi đầu ấy - cũng đã trở  nên mềm yếu như một cục sáp hơ trên lửa mà thôi.
Quản lý Bá tỏ ra không có sự thông cảm ấy. Ông bộc lộ rõ thái độ không ưa Xuyên, và cả Dũng nữa. Tôi thử hỏi ông thấy Dũng như thế nào, Bá nói dường như anh ta đến với Mỹ Nhung không phải vì tình yêu, mà là vì một mục đích nào đó. Bá nói ai thực sự say mê Mỹ Nhung, ông sẽ biết ngay. Bao nhiêu người đã từng săn đón, theo đuổi cô ấy tại vũ trường này, ngay trước mắt ông. Tôi chỉ cười thầm, nghĩ không khéo chính ông, Bá ạ, cũng là người hằng si mê Mỹ Nhung phải không? Cuộc sống thậg muôn màu nhiều vẻ!
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»